Cuối cùng bà Biền cũng có người yêu. Bà Biền ế kinh niên, ế có thương hiệu và uy tín. Người làng hay gọi bà là Biền ế. Để giữ uy tín ế, người ta xui bà cắt duyên âm này kia, bà cứ kệ, và thật lạ ngày xưa giai làng tăm tia suốt nhưng chốt hạ bà vẫn ế mà chả hiểu tại làm sao.
Người làng nói bà Biền cao số, chứ nếu không đẹp gái như bà sao lại ế đến tận bây giờ. Bà Biền cũng chẳng biết số mình cao hay thấp, chỉ thấy thời gian đưa bà lên chức dần dần. Ngày bé người ta gọi bà là ‘’cái Biền”, chị Biền, đẩy lên cô Biền, rồi bà Biền mà bà vẫn chửa lấy được chồng. Nhọ, bà nghĩ mình có xấu lắm đâu, như mấy đứa cháu nói kiểu bây giờ, bà cả giao diện với hệ điều hành đều ổn.
Sáng nay bà Biền dậy sớm, lên núi dốc ít sắn đem cho. Cả bạt đất chân núi sắn xanh um, ngôi nhà nhỏ ngày xưa bà ế làm nhà định ra ở riêng một mình. Nhưng do nhà neo người, anh chị em bà lập gia đình xong họ chuyển cả lên thành phố. Bà Biền đành phải ở lại nhà chăm bố mẹ già, vì vậy , ngôi nhà bỏ không ai ở, giếng khơi, bể nước, giàn bầu...Bà Biền vẫn qua lại dọn dẹp tưới tắm nhưng nhà không người ở vẫn lạnh vẫn buồn. Hồi đầu năm mưa dầm xuân đất ẩm, bà đem ít hom sắn lên trồng. Mấy năm bỏ hoang, đất hồi lại màu mỡ hẳn, sắn cứ tốt bời bời. Bà nhìn mà tiếc, cái thời bà còn bé. Đầu giêng cả xóm nhà nào nhà nấy, xe, gánh phân chuồng lên bón sắn, mùa cuối năm này là dỡ sắn. Hàng xóm láng giềng vui ơi là vui, Dỡ sắn, dỡ khoai xong, củ nào to đem thái, phơi nắng hanh cho nỏ, cất vào ang lót lá chuối khô, giêng hai giáp hạt đem ra nấu độn với cơm chống đói. Giờ chẳng ai còn lên phát hoang trồng sắn nữa. Có trồng ra, phải đem cho từng nhà mà bọn trẻ cũng chẳng ăn cho, giờ chúng ăn đồ ăn nhanh, uống trà sữa chứ chả mấy đứa thích ăn khoai ăn sắn.
Bà Biền hơn năm sịch, nhưng vẫn đáy đả phết, eo thon, lưng phẳng, nhẹ nhàng nhã nhặn. Bà Biền sạch nước cản, chịu khó nữa, nhưng ông tơ bà nguyệt chả phải vì những điểm cộng ấy mà du di để xe tơ kết tóc cho bà một cuộc hôn nhân. Lắm lúc bà nghĩ, thiên hạ kết hôn thất bại, đổi lại ly hôn thành công. Còn bà không cả hai, tính ra tuổi này rồi mà chưa lấy được một tấm chồng thì cả kết hôn lẫn ly hôn đều thất bại còn gì.
Gần năm nay người ta xây dựng cái bệnh viện đa khoa quốc tế gì đó gần khu nhà bà. Dân xây dựng các tỉnh khác dồn về làm công trình lớn này đông lắm. Ngôi nhà bỏ hoang chân núi nhà bà cũng có người thuê. Nhà nhỏ, bà cho một nhóm hai ba ông trung niên, lâu lâu bà qua dốc sắn lại gặp, họ lành và chất phác. Có một ông đậm đậm người, cứ thấy bà là lảng đâu mất.
Một bữa, bà lên núi hái nắm lá xông, chả là mấy hôm nay người bà ngào ngạt quá.
Chú thợ trẻ nhất thấy bóng bà thấp thoáng thì ra chào, rồi vồn vã mời bà vào uống nước, đặng chú trả tiền nhà.
Mâm cơm vừa dọn ra, một bát canh, đĩa thịt luộc và vài ba quả ớt dầm nước mắm. Vừa thấy bóng bà ngoài sân, ông đậm đậm người đã lỉnh ra phía sau nhà. Chú trẻ tuổi gọi với theo trêu:
- Anh Thành, anh kéo khóa quần lên, bao tiền tôi trả, rồi lên núi cắt cho chị Biền nắm lá xông.
Cả nhà cười vang, bà cũng cười. Ông đậm đậm người lên núi cắt lá xông cho bà thật. Thế rồi chiều tối hôm sau, hôm sau nữa, ông ấy vẫn ngại ngùng, lúng túng nhưng dám đến nhà bà để đưa cho bà vài viên thuốc cảm và thêm cả một nắm lá xông to nữa.
Cuộc sống kể cũng kỳ lạ, biết bao năm, bà Biền sống giữa đời, bao nhiêu mai mối không thành, vậy mà đùng một cái, nhà cái ông Thành ở tận mãi xa lắc xa lơ, cũng hơn năm xịch, chưa một lần đò, chỉ mải miết làm, về đây thuê nhà bà, như gặp đúng duyên, lúc nào ông cũng thấy nhớ đến bà, như là ma ám.
Công trình tạm xong, cánh thợ chuyển đi hết, trơ lại mình ông Thành, ông vẫn thuê nhà bà Biền, vẫn ở đấy, lâu lâu buổi tối làm về tranh thủ rẽ qua, thay cho bà Biền cái bóng điện. Bão giông, chặt cho bà cái cây đổ trên mái nhà, bà ốm ông cắt cho bà nắm lá xông.
Bà Biền chưa nói gì, ông cũng chưa dám ngỏ lời, nhưng mỗi lúc sáng sớm, mỗi tối khuya lắc, người đầu tiên hai người nghĩ đến là nhau.
Đêm qua trời trở gió, ông Thành khó ngủ, ông nhắn tin cho bà Biền, không thấy bà trả lời. Ông nằm nghĩ đủ thứ, hay bà Biền ốm quá, hay bà Biền bị làm sao. Nửa đêm mới canh ba, trời rét lại mưa lây phây, ông trở dậy, mê mê mẩn mẩn chạy xuống đầu làng, lũ chó thấy người lạ ra rả cắn lỏng cả cứt. Ông Thành kệ mẹ lũ chó, đến cổng nhà bà Biền, ông nhảy lên cây sấu ngoài đường, trèo qua tường bao, đập cửa gọi bà Biền: Biền, Biền ơi, em có sao không?
Bà Biền đang ngủ say như chết giả, giật mình nghe tiếng ông Thành gọi giữa đêm hôm. Bà giật mình tưởng ngôi nhà bà cho ông thuê có biến.
Bà vội vàng mở cửa, cái quần đùi và cái áo dây của bà nó mỏng manh quá, chẳng cản nổi hơi ấm từ cơ thể bà thoát ra bủa vây lấy ông Thành. Ông thấy luồng hơi ấm từ bà xộc vào cơ thể đang lạnh toát vì mưa của ông. Ông tưởng bà sốt cao, ông ôm chầm lấy bà: Ôi trời ôi Biền ôi, em sốt thế sao không gọi cho anh, người nóng hầm hập đây này..
Núi lửa và vực sâu, trăng sao và mặt trời, chuồi lên và lặn ngụp. Tê dại và mê tơi, ấm mềm và nóng rắn.
Mưa đêm vẫn rả rích khắp trời. Trong nhà bỏng rẫy một tình yêu mạ già ruộng ngấu. Hai người này, ông tơ bà nguyệt bắt họ nhịn thèm cả mấy mươi năm tuổi trẻ. Mọi thứ bỗng ào ra, mãnh liệt và dữ dội như núi lửa, bỏng rẫy như nham thạch phun trào. Họ nhận ra nhau là hai mảnh ghép đúng của đời mình. Ruýt ruỵt, khít khịt, ngày nào cũng vài lần thử xem có sai số chỗ nào không, nhưng không, lần nào cũng ruýt ruỵt, khít khịt, lắp phát ăn ngay....
Lâu lâu khi ông Thành đang đi làm, bà Biền ở nhà gọi điện thoại, bà nói nhỏ như thì thầm vào tai ông:
- Anh kéo cái khóa quần lên ngay đi. Bao tiền em trả.
VietBF@sưu tập