Món Quà Cho Con - VietBF
 
 
 
News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

HOME

NEWS 24h

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách


Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 197
Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default Món Quà Cho Con
Click image for larger version

Name:	MomSon.jpg
Views:	0
Size:	82.7 KB
ID:	1876784  
Lúc chị sanh con đầu ḷng, cha mẹ chị c̣n ở Việt Nam. Mấy anh chị em của chị sống tứ tán khắp nơi trên nước Đức. Đứa bé là cháu nội, ngoại đầu tiên. Bởi thế, hai họ xúm lại nâng niu cháu. Các d́, các cậu, vài tuần đáp xe lửa về thăm cháu. Bên nội ở gần xịt, chạy xe 10 phút là đến. Chị luôn nghĩ, trẻ con sẽ có tuổi thơ đẹp hơn, nếu may mắn được lớn lên có ông bà nội ngoại. Ông bà ngoại chưa được gần để nựng nịu cháu, th́ hiện tại, chị tận dụng cơ hội để cháu được gần gia đ́nh nội.


Cuối tuần, anh chị đưa con qua gia đ́nh nội chơi. Cô Năm đă đến tuổi cập kê, nhưng c̣n độc thân vui tính, ở chung nhà với bà nội. Thông thường, thứ Sáu, rời hăng làm việc, cô Năm rong ruổi đó đây đến Chủ Nhật mới về nhà. Vậy mà, từ ngày có đứa cháu, cô lơ là với những màn tụ tập bạn bè vào cuối tuần. Sáng thứ Bảy, cô Năm gọi điện thoại, giục giă:


-Anh chị mau đem cháu qua cho bà nội thăm.


Đứa nhỏ đến, ngồi trong ḷng bà nội một chút, cô Năm giành ẵm cháu. Cô lăng xăng, cho thằng bé uống nước, đưa nó miếng bánh quy, cù vào người thằng bé, hai cô cháu cười rặt rặt. Thấy cô mến cháu, chị vui lắm. Lần nọ, bác hàng xóm ghé thăm, bác tấm tắc:


-Hai cô cháu giỡn với nhau dễ thương quá.


Mẹ chồng chị đáp ngay:


-Dạ, phải chị. Thằng Tí mê cô nó hơn mẹ nó nữa.


Chị bỗng giật thót. Chị mong, bác hàng xóm không v́ vậy, mà trách chị là mẹ quạ mổ. Chiều về, cho con ăn uống, tắm rửa con xong, chị thầm so sánh phản ứng, biểu hiện của đứa con khi chơi với con, xem nó có mê mẹ bằng mê cô nó không. Hồi giờ, chị cứ tin, nó mê mẹ nhất đời. Nhưng biết đâu, chị quá chủ quan. Nó bi bô mỗi một chữ “mẹ” từ mấy tháng nay, mà chưa nói thêm chữ mới, mặc dầu chị chỉ vào anh và tập nó nói “ba”. Đă nhiều lần, nó “bất hợp tác” với anh. Chị gởi anh trông chừng nó để chị chuẩn bị cơm chiều. Chỉ một lát, nó lèo nhèo. Anh lấy núm vú ny-lông nhét vào miệng thằng bé. Nó nhả ra, bắt đầu lên giọng khóc. Anh lấy con gấu mở nhạc, món đồ chơi nó rất thích. Thằng bé lăn ra trên thảm, đổi giọng, gào to hơn tiếng nhạc thánh thót. Thấy không xong, anh bế con vào nhà bếp. Vừa thấy chị, nó nín khóc, bập bẹ: “mẹ, mẹ”. Anh khuân cái ghế cho trẻ con vào bếp, đặt nó vào ghế. Thế là nó ngồi êm thắm, chơi với trái banh. Anh mắng yêu con:


-Nhớ nghen, mày chê ông già mày ha.


Anh phân bua:


-Anh muốn phụ giúp em một tay chứ. Mà thằng Tí cứ bu em hoài, anh đành chịu.


Chị vui vẻ:


-Chắc là nó biết ư, để cho ba nó yên, coi trận đá banh chung kết.


Cuối tuần, như thường lệ, vợ chồng con chị qua nhà nội. Anh thả hai mẹ con xuống trước nhà, chạy t́m chỗ đậu xe. Hai mẹ con vừa đến cửa, cô Năm rộn ràng, nắm tay thằng bé, âu yếm cởi giày, cởi áo cho cháu, kể với chị:


-Em chờ thằng Tí từ sáng giờ. Em đi t́m cả buổi chiều hôm qua mới được cái áo ưng ư cho nó.


Cô trỏ hộp bánh quy trên bàn, quay qua thằng bé:


-Bà nội cho con đó. Lại ạ bà nội đi.


Thằng nhóc lẫm đẫm những bước vụng về đến bà nội, “ạ, ạ” mấy tiếng thật to. Cô Năm kéo Tí vào ḷng, hôn lên má Tí một cái thật kêu, dỗ Tí đứng yên để cô mặc áo mới cho Tí. Mẹ chồng chị nh́n chị:


-Coi ḱa! Cô Năm nó lo cho thằng Tí gọn bân. Má nói cho con nghe. Bây giờ con Năm c̣n ở không. Để thằng Tí đây, cô Năm nó nuôi. Con rảnh tay, muốn mấy đứa con, đẻ luôn một dọc rồi nghỉ.


Chị giật phắt người, tưởng như một cơn đau làm chị thắt cả ruột. Chị nuốt cơn nghẹn, lí nhí:


-Dạ, Tí c̣n nhỏ quá má.


Mẹ chồng cười dễ dăi:


-Ui, nó lớn bộn. Thôi nôi rồi, chớ nhỏ nhít ǵ nữa.


Chị thều thào:


-Dạ, tụi con chờ cho Tí lớn chút nữa rồi mới tính má ạ.


Mẹ chồng giảng giải:


-Đẻ cách nhau lâu, nuôi đă cực, mà anh em lại không thân thiết nhau. Với lại, giờ con Năm chưa lấy chồng, nó rảnh. Chớ vài ba năm nữa, Năm có gia đ́nh riêng của nó, có muốn giúp cũng không được.


Nh́n cô Năm cài nút áo, xoay thằng bé qua lại ngắm nghía, chị chỉ muốn chạy đến ôm con và nói thật to rằng: “Tí là con của mẹ. Tí chỉ ở với mẹ thôi.” Nhưng chị vẫn ngồi yên, đầu nóng bừng, nghe tiếng được, tiếng mất, giọng mẹ chồng xếp đặt chương tŕnh cho “hai cô cháu nó”.


-Ban ngày má coi nó. Nuôi thằng Tí dễ không à. Chiều cô Năm nó về, tắm rửa cho nó. Pḥng cô Năm rộng thinh thang, dư chỗ cho giường của thằng Tí.


Vừa lúc ấy, anh lên tới nơi. Mẹ chồng nói với anh:


-Má muốn tính chuyện như vầy với hai vợ chồng con. Để thằng Tí cho Năm nó nuôi...


Tai chị lùng bùng. Chị không nghe rơ những điều mẹ chồng đang bàn bạc với anh. Dường như tiếng của anh:

-Dạ, để vợ chồng con bàn lại rồi báo cho má và Năm biết.


Cơn giận ngùn ngụt trong chị. Tại sao anh không từ chối ngay. Chiều về nhà, thấy vẻ mặt lạnh tanh của chị, anh biết, chị không vui. Anh phân trần:


-Má đề nghị vậy, anh nói, để bàn với em là đúng rồi.


Chị quắc mắt nh́n anh:


-Có ǵ để bàn đâu. Con ḿnh, sao ḿnh không nuôi, mà phải đi nhờ người khác!


Anh bênh vực:


-Đó là ư tốt của má với Năm thôi. Giúp cho tụi ḿnh đỡ cực.


Chị gào lên:


-Nó là con của em. Không ai được bắt nó cả.


Anh dịu giọng:


-Em không đồng ư th́ thôi. Anh thưa lại với má. Có ǵ đâu mà em ầm ầm như vậy.


Có Tí, chị lơ là với anh. Anh nghĩ, chuyện b́nh thường. Rất nhiều phụ nữ, khi có con, họ dành trọn tâm trí cho con. Anh không vui, nhưng hy vọng, dần dà mọi việc sẽ ổn. Thế mà, trái lại, từ khi nghe lời đề nghị của bà nội Tí, chị gần như cự tuyệt anh. Chị bảo anh ra pḥng khách, v́ trong pḥng ngủ, Tí khóc đêm, sẽ làm anh mệt. Anh bảo: “Chả sao. Nghe con khóc cũng thú vị chứ”. Ông nhạc sĩ nổi tiếng đă chẳng hớn hở khoe đêm về nghe con khóc vui triền miên* sao. Anh nhất định không “di cư”. Chị ngủ chập chờn. Vừa chợp mắt, chợt nhận ra cánh tay anh choàng ngang, chị hất mạnh cánh tay anh, hốt hoảng ngồi dậy: “Không! Không! Em không, em không... ”. Chị lo lắng lắm, nếu Tí có em, th́ Tí sẽ ở với cô Năm. Cuối tuần sau, chị viện cớ, Tí đang mọc răng, hơi ấm đầu, phải để Tí ở nhà nghỉ ngơi. Những tuần không c̣n t́m ra lư do thoái thác, chị miễn cưỡng đưa con qua nội. Cô Năm thường có sẵn quà cho Tí. Khi th́ hộp bánh, lúc món đồ chơi. Cả buổi ở nhà chồng, chị bồn chồn, nơm nớp lo âu, không biết lúc nào mẹ chồng sẽ nhắc lại đề nghị của bà. Chị không biết, anh đă nói chuyện rơ ràng với mẹ chưa. Bà nội ngồi xếp h́nh với cháu, bà rủ rê:


-Tí, tối nay con ngủ lại nhà nội nghen. Mai cô Năm chở đi mua đồ chơi.


Thằng bé chưa hiểu, nh́n bà nội cười cười. Sợ mẹ chồng nghĩ là nó thích. Chị vội vàng lên tiếng:


-Dạ, thôi, má. Tí vẫn c̣n khóc đêm.


Giường của Tí đặt sát giường của chị, chị gỡ ba chấn song của giường con, thành cái cửa cho Tí ḅ qua giường mẹ. Ban đầu, đọc trong các sách báo hướng dẫn nuôi trẻ, chị tập cho Tí ngủ riêng. Hễ Tí ḅ ra giường lớn, chị bế con đặt lại giường nhỏ. Nhưng giờ chị nghĩ, ḿnh đang trong cuộc chạy đua t́nh cảm với cô Năm của Tí. Phải làm sao, mà đừng bao giờ Tí có ư nghĩ mê cô Năm hơn mẹ. Cho nên, dần dà, Tí chỉ ngủ trong giường của ḿnh ban ngày. Ban đêm, Tí nghiễm nhiên đóng đô hẳn luôn bên giường mẹ.


Măi đến khi Tí gần ba tuổi, cô Năm lấy chồng, đi xa, chị mới yên tâm. Không lâu sau, gia đ́nh chị được đoàn tụ. Cha mẹ chị ở cùng tỉnh của chị. Chị trở lại trường, tiếp tục đời sinh viên. Mỗi tuần, hai ngày chị chạy vội lên trường lấy bài vở. Ngày nào chị đi học, cha mẹ chị giúp đưa đón và trông coi Tí. Tí rất thích, được ông bà ngoại đến đón, cho đi xe buưt, đi chợ, được ông bà cưng chiều. Chiều tối, anh chị đến đón Tí về nhà. Có lần, v́ kẹt xe, anh chị về rất trễ. Khi anh chị đến, Tí đang nằm thiu thiu ngủ ở xa-lông. Chị lo lắng, tưởng Tí bệnh. Mẹ chị kể:



-Cả ngày Tí chơi với ông bà ngoại vui lắm. Mà tới chiều tối, nó buồn buồn hỏi miết, bao giờ mẹ về. Con nít th́ chỉ có mẹ thôi, không ai thay thế được.


Khi Tí vào vườn trẻ, Tí mới nghe đến ông già nô-en, ở Đức là ông Nikolaus. Tí nhờ mẹ viết thư hỏi ông Nikolaus cho Tí xin một đứa em bằng tuổi Tí, anh em chơi với nhau cho vui. Tí dặn mẹ phải viết cả tiếng Việt và tiếng Đức. Tí cẩn thận đem đôi giày mùa đông để trước cửa nhà. Nghe Tí nói vậy, chị thấy ngồ ngộ, dễ thương. Chị định ghẹo con, giày của con nhỏ quá, sao vừa chỗ cho em bé. Thoáng nghĩ vậy thôi, chứ chị sẽ không nhắc ǵ đến lời yêu cầu của Tí. Chị tính, t́m cho Tí món đồ chơi Tí thật thích. Như thế, Tí sẽ quên ngay ước mơ có em của Tí. Biết Tí mê xe, chị mua cho con chiếc xe chữa lửa. Buổi sáng ngày Nikolaus, Tí rộn ràng chạy ra chỗ để giày. Tí sung sướng ôm hộp quà to. Tí nằm dài trên thảm, say mê ngắm xe chữa lửa chạy ṿng ṿng, chớp đèn, kêu ̣ e, ̣ e. Tí thủ thỉ:


-Mẹ ơi, nếu con có em, hai đứa cùng chơi xe, th́ vui thêm mẹ há.


Chị áy náy, thấy ḿnh quả hồ đồ, khi nghĩ lời mong ước của thằng bé chỉ là lời con trẻ. Đến khi biết viết, Tí vẫn tiếp tục gởi nguyện vọng đến ông Nikolaus xin em. Tí ghiền đá banh. Tí cân nhắc, xin ông Nikolaus cho Tí 10 em trai, để cùng nhau lập đội banh. Ông Nikolaus đặt bên đôi giày của Tí khăn quàng, mũ len với huy hiệu của đội bóng đá FC Bayern. Nhưng ông không nói ǵ đến 10 em trai. Tí ngẫm nghĩ, ḿnh xin như vậy nhiều quá. Thôi, có các bạn lập đội được rồi. Năm sau, Tí muốn tạo mọi sự dễ dàng cho ông Nikolaus, Tí chỉ xin một đứa em, Bruder (em trai) hay Schwester (em gái) cũng được. Miễn có đứa em cho oai như mấy đứa khác. Vậy mà, nguyện vọng của Tí vẫn không được đáp ứng. Chị len lén quan sát Tí hí hoáy viết thư cho ông Nikolaus mà thương con quá đỗi. Chị t́m những món quà thật hấp dẫn, mong Tí nguội bớt ao ước có em.


Đến khi Tí biết những món quà Tí nhận vào ngày Nikolaus không phải từ ông già râu trắng mặc áo đỏ, mà là từ mẹ của Tí, chờ Tí ngủ, rón rén ra đặt quà cạnh giày. Tí thôi, không xin quà của ông Nikolaus vào mùa Giáng Sinh. Nhưng đâu đó, chị vẫn bắt gặp nơi con niềm mong ước có em. Tí rất thân với những đứa con của các d́, các cậu. Có lúc, chị đùa với con:


-Con Bé, con Xíu cũng là em con mà.


Tí trả lời rành mạch:


-Mẹ ơi, tụi nó là em. Nhưng là Cousine chớ không phải là Schwester của con.


Tí ham đọc sách. Mỗi chiều thứ Sáu, tan sở sớm, chị dắt Tí ra tiệm sách. Chị cho Tí hai tiếng đồng hồ say sưa bên mấy kệ sách, đọc thử cuốn này, cuốn kia, chọn lựa một cuốn ưng ư để mẹ tặng cho Tí. Tí mượn thư viện những loại sách trinh thám cho thiếu nhi của Thomas Brezina, hoặc R. L. Stine. Mặc dầu đang đọc dở dang cuốn tiểu thuyết ưa thích, chị vẫn cất cuốn sách của ḿnh sang một bên, dành th́ giờ đọc cuốn sách Tí giới thiệu. Sau đó, hai mẹ con cùng nhau bàn về những cuốn sách đă đọc chung. Tí ngồi bệt trên sàn nhà, chơi cờ Pokemon. Tí phải đóng vai của hai phe. Ngồi tŕnh cờ cho phe này xong, Tí lại đổi phía, lựa thẻ để tŕnh cờ bên kia. Nh́n con, chị vừa thương, vừa xót. Chị bảo Tí hướng dẫn chị cách chơi cờ Pokemon. Chị sẽ là đối thủ. Có đối thủ để chơi, cho dù đối thủ dở tệ, vẫn vui hơn chơi một ḿnh. Buổi tối, chị thường xem chung với Tí chương tŕnh cho thiếu nhi. Chị luôn cố gắng đọc được những mơ ước của Tí. Trong thời gian chị t́m giải pháp đáp ứng nguyện vọng có em của Tí, chị t́m mọi cách để làm “thằng bạn” thân cho đứa con, để nó tạm quên sự cô đơn của con một.


Chị không thể cắt nghĩa cho con hiểu. Thời gian anh chị đi học, vợ chồng c̣n nghèo rớt mồng tơi. Anh ra trường trước, gặp lúc kinh tế xuống dốc, gởi trăm lá đơn xin việc, cả năm trời không nhận được một thư mời đi phỏng vấn, nói chi đến có việc. Chị ra trường sau, có ngay chỗ làm, trở thành trụ cột kiếm cơm cho cả nhà. Năm đầu tiên, liên tục những workshop, seminar, training..., làm sao chị có thể xin nghỉ để sanh con. Chị dự tính, đi làm vài năm, cho công việc ổn định. Gia đ́nh chị ở München, một trong những thành phố đắt đỏ nhất của nước Đức. Căn nhà gia đ́nh chị mướn ở khu phố khang trang. Tí đến trường chỉ cần đạp xe 10 phút. Tiền nhà nuốt gần phân nửa tiền lương của chị. Bây giờ, nếu chị ở nhà sanh con, làm sao trang trải hết chi phí cho tổ ấm.


Hẹn lần, hẹn lữa, chị vào tuổi 40. Chị ấp úng hỏi bác sĩ sản khoa, chị c̣n bao nhiêu năm nữa đủ khả năng cho con một đứa em. Bác sĩ khuyên, dẫu y khoa tiến bộ, nhưng trễ quá sẽ không tốt. Chị vốn khéo tay, hay làm. Sếp mến, đồng nghiệp thương. Công việc của chị trong hăng vững vàng. Theo luật lệ của Đức, chị có thể nghỉ hai năm sanh con, hăng có bổn phận giữ chỗ cho chị. Giờ đây, phía chị, điều kiện xem ra thuận lợi.


Nhưng phần anh, đoạn đường anh đang đi c̣n lắm gập ghềnh. Sau thời gian không xin được việc làm ở Đức, anh xoay qua t́m cơ hội ở Việt Nam. Một cơ hội rất mong manh. Nhưng anh muốn thử. Chị rất lo lắng. Biết bao tấn bi kịch về chuyện làm ăn ở Việt Nam. Tiếng nói của chị yếu ớt quá. Gia đ́nh anh trách chị, đă không hỗ trợ anh, lại c̣n lo hăo, làm anh thêm bận ḷng. Ở Việt Nam, họ hàng anh đang làm ăn phát đạt. Anh chỉ cần vào làm chung là xong. Anh đi đi, về về mấy bận. Chị đành bịt tai, che mắt, để không nghe, không thấy những nguy cơ làm đổ vỡ gia đ́nh nhỏ của anh chị. Chị t́m lư do đơn giản, cắt nghĩa cho Tí hiểu sự vắng mặt nhiều ngày của ba Tí. Anh báo tin, hăng của anh ở Việt Nam gặp nhiều khó khăn. Chị mừng lắm, nhưng không dám tỏ lộ. Cuối cùng, anh chấm dứt công việc bên Việt Nam. Châu về hợp phố. Chị thở phào. Kinh tế của nước Đức phục hồi. Hy vọng anh sẽ t́m được việc làm gần nhà. Nhưng cuộc sống không hanh thông như chị mong ước. Anh vẫn c̣n những bận rộn riêng của anh. Khoảng cách địa lư không c̣n. Nhưng giữa anh chị, trong ḷng, lại xa cách lắm.


Chị luôn canh cánh điều ước ngày xưa đứa con xin ông già Nikolaus. Mỗi khi chị đến pḥng mạch, vị bác sĩ tốt bụng hỏi han, nhắc nhở chị chú ư đến đồng hồ sinh học của phụ nữ, nếu c̣n muốn có con. Nghe tin một chị bạn, vẫn được mẹ tṛn con vuông, khi tuổi xấp xỉ 50. Ḷng chị sáng lên hy vọng. Chắc chị vẫn c̣n kịp. Tí đang năm cuối Trung Học. Hai mẹ con không c̣n chơi cờ chung như khi Tí c̣n nhỏ. Thay vào đó, hai mẹ con vừa xem talk show, vừa chuyện văn nhiều đề tài.


Chị cố ra vẻ tự nhiên:


-Hồi xưa, c̣n nhỏ, con hay mơ ước ông Nikolaus tặng cho con đứa em. Bây giờ, con c̣n ước như vậy nữa không?


Tí quay qua chị:


-Có em th́ vui. Nhưng bây giờ th́ thôi. Trễ rồi mẹ.


Chị nh́n Tí:


-Con có buồn mẹ không?


Tí cười, trấn an mẹ:


-Không đâu. Mẹ đừng lo.


Tí ôm vai mẹ:


-Chỉ cần ba mẹ immer zusammen, luôn luôn gần nhau là con vui lắm mẹ.


Chị ôm chầm lấy con. Tí giờ đây cao lớn hơn mẹ nhiều, đă ra dáng thanh niên. Nhưng Tí vẫn là đứa con bé bỏng trong ṿng tay của chị. Đứa con ước ao một món quà thuở nhỏ, mà măi đến giờ, và sẽ không bao giờ, chị có thể tặng cho con. Ḷng chị dâng lên niềm thương yêu con vô bờ. Chị nghe tiếng ḿnh thầm hứa với con:


- Ba mẹ luôn luôn gần nhau để con vui măi, nhé con yêu.


Hoàng Quân


* Trích lời ca trong nhạc phẩm Ngày Hạnh Phúc của nhạc sĩ Lam Phương

Bài cùng thể loại :



  • florida80
    R10 Vô Địch Thiên Hạ
    florida80's Avatar
    Release: 3 Weeks Ago
    Reputation: 171851


    Profile:
    Join Date: Aug 2007
    Posts: 95,100
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	MomSon.jpg
Views:	0
Size:	82.7 KB
ID:	1876784  
    florida80_is_offline
    Thanks: 6,403
    Thanked 37,509 Times in 10,993 Posts
    Mentioned: 1 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 511 Post(s)
    Rep Power: 118 florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
    florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Facebook Comments


     
    iPad Tablet Menu

    HOME

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    ZONE 1

    ZONE 2

    Phim Bộ

    Phim Lẻ

    Ca Nhạc

    Thơ Ca

    Help Me

    Sport Live

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos

    NEWS 24h

    HOT 3 Days

    NEWS 3 Days

    HOT 7 Days

    NEWS 7 Days

    HOT 30 Days

    NEWS 30 Days

    Member News

    Tin Sôi Nổi Nhất 24h Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 3 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 7 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 14 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 30 Ngày Qua
    Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
    Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.


    All times are GMT. The time now is 15:37.
    VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2021
    User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2021 DragonByte Technologies Ltd.
    Log Out Unregistered

    Page generated in 0.05503 seconds with 13 queries