Mẹ tôi và tôi - VietBF
 
 
 
News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

HOME

NEWS 24h

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách


Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 571
Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default Mẹ tôi và tôi
Click image for larger version

Name:	metoivatoi.jpg
Views:	0
Size:	16.7 KB
ID:	1813476  
Mẹ tôi mất sau khi về Việt Nam được khoảng ba tháng, thọ 86 tuổi. Hôm ấy, tôi đang đi làm b́nh thường, đột nhiên thấy một cảm giác căng thẳng kỳ lạ cứ từ từ dâng lên, từ chân tay đến óc năo. H́nh như có ai cầm lấy tay tôi mà kéo căng ra? Có lực nào đè nặng lên trái tim tôi? Cả cơ thể tôi như đang gồng lên, chống lại một sức ép lạ lùng, đè nén lên hệ thần kinh năo của tôi khiến tôi gần như tê liệt, tôi phải xin phép chỗ làm việc cho tôi về sớm v́ bị chóng mặt. Trên đường lái xe về nhà, tôi đạp ga tối đa, chỉ mong mau mở cửa nhà, chạy vào chụp lấy điện thoại, gọi về Việt Nam, xem có phải… Mẹ tôi mất không, v́ tôi chợt có cảm giác là Bà vừa ra đi…


Và đúng như thế, bên đầu dây kia, giọng nức nở của Chị Hai tôi, trả lời là “Me vừa đi!”
Điều lạ lùng là cùng thời gian hồn Mẹ tôi rời khỏi xác, th́ ở bên này đại dương, xa ngàn dặm, tôi biết là Mẹ mất không khác ǵ được đứng bên Mẹ, nh́n bà nhắm mắt! Tôi cũng biết là Mẹ đă dùng “thần giao cách cảm” để báo cho thằng con út biết là Mẹ đă không c̣n là một vật chất nữa, Mẹ có thể bay từ Việt Nam qua Mỹ chỉ trong giây lát để thăm thằng con “hoang đàng, du đăng” nhưng thương Mẹ thật t́nh từ đáy ḷng.


Tuy biết là trước sau ǵ th́ giây phút này cũng tới, nhưng từ lúc được chị tôi xác nhận là Mẹ tôi đă chết, tôi như kẻ mất hồn, ngây ngây dại dại, không biết làm ǵ, nói ǵ, chỉ ngồi yên lặng trên ghế salông, gục đầu nhớ lại bao nhiêu h́nh ảnh xa, gần. Nhớ nhất là lúc cùng với gia đ́nh, họ hàng ở Mỹ, đưa Mẹ tôi đến phi trường Los Angeles để về Việt Nam, v́ Bà mang theo căn bệnh ung thư gan, giai đoạn cuối. Bác Sĩ bảo là Mẹ không qua khỏi ba tháng nữa, và v́ ở Mỹ, mấy đứa con đi làm cả ngày, không ai săn sóc Mẹ được, Bà phải về Saigon, nơi có cháu chắt đông lắm, sẽ thay nhau lo cho Mẹ tôi đến giờ phút cuối. Ngồi với Mẹ chừng nửa tiếng đồng hồ, rồi đưa Bà theo người hướng dẫn vào pḥng cách ly… Lúc thấy bóng lưng của Mẹ sắp khuất sau khung cửa, tôi chợt gào lên hai tiếng “Me ơi!” vang cả pḥng chờ đợi của phi trường rồi gục xuống như bị ai chém ngang người. Tôi biết đó là lần cuối cùng nh́n thấy lưng của Mẹ, tấm lưng đă cơng tôi chạy trốn khỏi bị Việt Minh đấu tố.

Hồi tôi c̣n nhỏ, Mẹ kể, “Me buộc con vào lưng Me, rồi cột thật chặt nút dây đằng trước, rồi chạy dưới ruộng, chốc chốc lại với tay ra sau, sờ đầu con, xem có c̣n không, có bị đạn bắn mất đầu không.”
Tôi hỏi, “Thế c̣n Thầy đâu?” (Chúng tôi gọi Bố, Mẹ bằng Thầy, Me).
Mẹ kể, “Thầy con th́ cứ đi trên đường. Thầy bảo, ‘Kệ, có bị bắn th́ tôi cũng chịu, chứ không thể nào chạy dưới ruộng được!’”
“C̣n các anh, chị?”


“Me thuê người gánh hai đứa chị con, con M., con Đ. trong hai cái quang gánh, mỗi đứa ngồi trong một cái thúng. C̣n mấy đứa kia th́ chạy đằng trước. Thằng S. th́ chạy theo Thầy, làm Me cứ thỉnh thoảng lại phải nḥm chừng xem có bị Tây nó bắn chết không. Lúc đó, bị cả hai bên bắn. Tây không bắn, th́ Việt Minh cũng giết. Đằng nào cũng chết. Cứ chạy thôi. May mà Chúa thương, không ai bị ǵ cho đến khi chạy về Hà Nội.”
“Tại sao lại chạy về Hà Nội?”
“Thầy Me vừa có nhà ở Hà Nội, vừa có nhà ở Hà Đông. Nhà Hà Nội th́ cho thuê, ở th́ ở Hà Đông, v́ nhà Hà Đông rộng mênh mông, Thầy Me có xây một vườn nho lớn lắm, lại có chuồng ngựa, chuồng trâu ḅ, gà vịt không đếm xuể. Đến khi Việt Minh về, chúng nó mang nguyên một Đại Đội vào nhà, vét sạch, lấy sạch rồi gán cho Thầy Me cái bản án Nợ Máu với nhân dân, chúng đánh đập, tra khảo Thầy, định đem ra đấu tố. Thầy Me phải kéo cả nhà trốn về Hà Nội…”
“Rồi, tại sao lại bỏ Hà Nội mà về Bùi Chu?”
Mẹ tôi ngừng lời một chút rồi nói tiếp, “Thầy con hồi đó vẫn tiếp tục lang chạ với bà Mường đó. Me giận, kéo sáu đứa con, bỏ Hà Nội về Bùi Chu.”


Nghe Mẹ kể, tôi nhớ lại sáng sớm hôm ấy, mấy mẹ con ra bến sông nào đó ở Hà Nội, trời vẫn c̣n say ngủ. Trong không gian chuyển đi tiếng bước chân ộp oạp dẫm nước, tiếng sóng nhè nhẹ, tiếng gọi nhau khe khẽ, vài ánh sáng hắt hiu của những cây đèn dầu cô đơn, lúc lắc, chúng tôi bước lên tấm ván kê từ bờ vào thuyền, cḥng chành cḥng chành, rồi vào trong một cái khoang thuyền đan bằng lạt tre. Giữa ḷng khoang là một cái chiếu hoa rất lớn, trải trên ván. Trên nóc khoang là một chiếc đèn dầu lạc, có nắp chụp bằng kính, chao đi chao lại theo đà sóng đánh vào mạn thuyền. Cả nhà ngồi chung quanh chiếc đèn dầu, người th́ dựa vào vách khoang thuyền, người th́ bó gối, người nằm vật ra chiếu. C̣n tôi, thằng bé 6 tuổi hiếu động cứ muốn chui ra ngoài ngắm cảnh, bị lôi lại xềnh xệch nhưng đầu vẫn ngước ra ngoài, chăm chú nh́n bầu trời đen không sao.

Rồi thuyền trôi, trôi trong tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền “lóp... chóp... lóp... chóp..” Đến sáng hôm sau, khi mặt trời mới vừa nhô lên khỏi đường chân trời, mọi người c̣n say ngủ, tôi lén ḅ ra, trèo lên nóc khoang thuyền. Vừa ngồi yên vị trên nóc khoang, tôi bỗng choáng váng v́ thiên nhiên chung quanh tôi quá đẹp, quá lạ lùng. Phía mũi thuyền đi tới là cả một vầng trời vàng nhạt đang từ từ lấn lên bầu trời xanh thăm thẳm, không một gợn mây. Vài đàn chim bay lạc lơng giữa khoảng không gian mênh mông ấy, cất lên tiếng kêu gọi đàn nghe buồn rũ rượi. Nh́n sang bên trái sông là rừng cây xanh thăm thẳm, trùng trùng điệp điệp. Bên tay phải, th́ ôi chao, một dẫy núi hùng vĩ chạy dài. Dưới chân núi là băi cát dài phẳng phiu, hun hút. Nhưng điều làm trái tim tôi như vỡ ra là cảnh một đàn ngựa hoang chạy đuổi nhau trên băi cát vàng, những bờm ngựa, những cái đuôi bung nở như hợp với làn sóng nước dưới mạn thuyền làm cảnh trí như huyền ảo, như tranh vẽ trong chuyện thần tiên. Bất chợt, trong lúc mê man v́ cảnh trí ấy, một h́nh ảnh lạ lùng đă làm tôi gần như mê đi, một chú ngựa bỗng đứng thẳng hai chân lên, đạp đạp trong không, và hí lên một tràng dài. Ôi! Tiếng kèn ma mị hay tiếng kèn của của thiên đường, dội vào tâm hồn non nớt của tôi, và khắc sâu trong tâm khảm tôi, cho măi đến hôm nay, tiếng kèn hun hút ấy thỉnh thoảng lại vang lên làm tôi như ch́m đắm trong một cơi mộng không bao giờ tỉnh lại.

Và thế là những kỷ niệm ấy đă chỉ c̣n trong trí tưởng của một cá nhân nhỏ bé như tôi, không bao giờ và không thể nào có thêm một con người thứ hai cùng chia sẻ chung môt h́nh ảnh như thế, trừ Mẹ tôi. Và Mẹ đă khuất, không để lại trên trần gian một dấu hiệu ǵ cho thấy Mẹ tôi là một nhân vật có thật, đă từng nuôi dạy tôi khôn lớn theo phương cách riêng của Mẹ, phương cách của một người thầy vĩ đại. Sau khi cả nhà chạy trốn để Thầy tôi không c̣n bị khảo tra, đánh đập và bị giết trong cuộc đấu tố đă được chuẩn bị bởi Việt Minh, th́ Thầy tôi, v́ quá đau đớn với những cuộc tra khảo của Việt Minh, đă mất. Mẹ tôi, lúc đó mới có 42 tuổi, cố đè nén niềm đau, chống lại các lời mời bước đi bước nữa của những ông nhà giầu quen biết, để chỉ với hai bàn tay trắng, nuôi 6 đứa con, nhất là tôi, v́ Mẹ hay nói, “Giầu con út, khó con út.”

Mẹ dồn hết t́nh thương cho tôi, và cho tôi đi theo Bà trong các cuộc buôn chuyến lâu ngày, hoặc đi xe ca, loại xe đ̣ ngày xưa, ghế gỗ, xóc tung người, hoặc đi Tàu thủy là những chiếc ca nô ọc ạch, rên rỉ, thỉnh thoảng rú lên những tiếng hú như gọi hồn người chết. Cũng có lúc đi bộ cả nhiều cây số, Mẹ nắm tay tôi dẫn đi, vừa đi vừa kể chuyện, và đọc thơ cho tôi nghe, dạy thằng bé làm thơ. Không hiểu sao mà Mẹ tôi thuộc thơ vô vàn vô số. Bà đọc Gia Huấn Ca, Cung Oán Ngâm khúc, truyện Kiều, Chinh Phụ Ngâm, những câu ca dao dí dỏm, và những bài vè Công Giáo về các Thánh làm cho hồn thơ tôi nẩy nở từ đó để sau này, khi làm thơ, tôi luôn viết một mạch, không cần suy nghĩ, cũng v́ Mẹ đă gieo vào hồn tôi, những vần điệu ngân nga khi óc của cậu bé 6 tuổi c̣n trắng như một tờ giấy mới.

Rồi Mẹ dạy tôi viết văn! Mẹ luôn mang theo gói hành trang của Bà những cuốn truyện của Tự lực Văn Đoàn và bảo tôi đọc cho Mẹ nghe, khi Bà ngồi trên ghế trong Tàu thủy, trên xe ca, hay tại nhà ai đó, buổi trưa, Bà nằm vơng, bảo tôi ngồi ghế bên cạnh, đọc cho Mẹ nghe một đoạn rồi Mẹ ngủ. Sau khi Bà ngủ thiếp đi trong giọng đọc văn của tôi, tôi tiếp tục xem một ḿnh, cứ như thế, mà từ hồi c̣n học lớp Bốn, tôi đă sống trong văn chương Tự Lực Văn Đoàn, tôi mê Liên, cô hàng hoa, tôi phục nhân vật Dũng trong Đoạn Tuyệt, ghét mấy bà Phán, thương cô Mai trong Nửa Chừng Xuân, ước làm anh chàng Ngọc trong Hồn Bướm Mơ Tiên…

Cũng như thơ, văn chương đă khắc dấu ấn đậm trong tim tôi, khiến sau này, tôi viết văn cũng như khi nói chuyện, chẳng cần chuẩn bị ǵ. Sau này, khi trưởng thành, nếu chợt nghĩ ra một đề tài, là cúi xuống viết liên tu bất tận. Tôi có thể làm chục bài thơ trong một ngày, mỗi bài 5,10 phút, hoặc viết những bài thơ dài hàng ngàn câu rất nhanh. Khi viết một truyện ngắn, truyện dài, tôi không bao giờ chuẩn bị dàn bài, cứ ào ào viết như máy. Tôi đă viết nhiều truyện dài, phóng sự để đăng trên nhật báo theo kiểu viết hàng ngày mà khi ṭa soạn hỏi “Kết luận như thế nào?” tôi chỉ cười, nói, “Cứ đăng đi, v́ chính tôi cũng không biết kết ra sao!” Mấy vị chủ bút chỉ biết lắc đầu, và cho đăng ngay, v́ họ tin tưởng ở tôi, không bao giờ bỏ ngang v́ hết ư.

Tôi chỉ biết tất cả khả năng ấy đều do Mẹ tôi dạy. Bà đă truyền máu văn thơ vào hồn tôi từ khi tôi vẫn c̣n đái dầm ban đêm v́ sợ ma. Đến gần 10 tuổi, tôi vẫn ngủ với Mẹ. Mỗi tối, sau khi thả mùng xuống, bà đưa tôi chiếc đèn dầu Hoa Kỳ, dạy tôi cách bắt muỗi trong mùng bằng cách nhè nhẹ, từ từ nghiêng bóng đèn vào chỗ con muỗi đậu rồi bất th́nh ĺnh ụp cái bóng đèn vào con muỗi… Sau khi bắt hết muỗi, Mẹ bảo tôi nằm xuống, và Bà bắt đầu kể chuyện hay đọc thơ. Đến bây giờ tôi vẫn c̣n nhớ câu đầu của chuyện ông “A Lê Xù”, “Lá vàng đeo đẳng trên cây. Lá xanh rụng xuống, Trời hay chăng Trời!”

Khi lớn lên một chút, khoảng 12, 13 tuổi, Mẹ dạy tôi thêu, khâu vá. Mẹ cầm tay tôi chỉ tôi cách xỏ từng mũi kim thêu. Mẹ dạy tôi cầm cưa, “Con đừng cưa giật lên, giật xuống, chóng mỏi mà không đi đến đâu. Con phải kéo lên thẳng một lần gần hết lưỡi cưa rồi đẩy xuống thẳng luôn, đi nhịp nhàng như thế không mỏi mà được việc.” Mẹ dạy tôi sơn nhà, “Con đừng kéo xéo qua xéo lại, mà quẹt thẳng một đường rồi trở lại cũng một đường ấy.” Rồi dạy tôi cách đóng đinh, cách lau nhà, cách làm bột sắn, làm bánh quế, dạy cả cách ăn cháo cảm, “Con cầm bát cháo, ngón trên mép, ngón đáy tô, thổi cho nguội một chỗ rồi húp từ từ từng hụm. Húp xong một hụm, th́ xoay bát, húp tiếp, cứ thế mà hết tô cháo nóng…” Một môn học lạ lùng mà Bà dạy là “đánh Chắn, Cạ, Tổ Tôm.” Hai mẹ con ngồi châu đầu vào nhau, quật bài lên xuống rồi ḥ la, “Con ù rồi! Me thua!” Khi tôi được, th́ Bà khao bánh cuốn, nếu tôi thua th́ “ḥa cả làng!”


Cứ thế, mà Mẹ tôi dạy tôi nên người, tưởng chừng t́nh Mẹ con kéo dài hết đời, ai ngờ, đến 17 tuổi, tôi bỏ nhà ra đi, bụi đời, rồi từ đó, hai Mẹ con như mặt trăng và mặt trời, lúc nào cũng có nhau, nhưng không bao giờ xích lại gần nhau. Có lẽ tại sau khi di cư vào Nam, đời sống khó khăn quá, Mẹ tôi nợ chồng chất nên đánh tôi bất tỉnh. Lần đầu tiên ở Khánh Hội, khi tôi mới hơn 11 tuổi, Bà giận một ông cảnh sát Nam Kỳ làm nhục tôi, thộp cổ tôi lúc tôi đang đi ḷng ṿng ḍm ngó người ta ra vào bệnh viện, và bắt tôi quỳ ở trước cửa Bệnh Viện Khánh Hội về tội “bắn súng cao su làm vỡ kính bệnh viện.” Mẹ tôi lôi cây sắt nặng làm cọc giường bệnh viện mầu trắng, cầm cả hai tay quất tôi túi bụi… Tôi chỉ tỉnh dậy sau cả tuần mê man, ai cũng tưởng chết rồi! Mẹ thấy tôi tỉnh lại, th́ nấu cháo gà hầm sâm, hầm cho đến khi con gà nát nhừ, th́ múc cho tôi ăn.

Vài năm sau, vừa được tiền bạc thảnh thơi, th́ Mẹ tôi tin người mà bị lừa, mất hết cả tài sản dành dụm bao năm, Bà suốt ngày cằn nhằn mắng chửi, nếu tôi có làm ǵ sai là Bà giận điên lên, đánh tôi túi bụi. V́ Mẹ cứ la mắng suốt ngày, các anh chị tôi chịu không nổi, lần lượt bỏ đi cả. Mẹ tôi đau nhất là bà chị thứ ba, lẳng lặng bỏ đi tu biệt tăm, Bà tất tả đi đến tất cả các Cha, từ Saigon ra Bảo Lộc, xuống Xuân Lộc, tất cả các nơi mà Mẹ quen để hỏi thăm cả mấy năm trời nhưng không có kết quả.

Gia đ́nh tôi lúc đó chỉ c̣n tôi, nên Bà dồn hết nỗi giận đời lừa gạt, nỗi buồn bị bỏ rơi, nên đánh tôi tàn khốc, bao lần bất tỉnh nhân sự. Mấy lần tôi được khiêng cáng ra bệnh viện, có khi bác sĩ đến tận nhà cứu tỉnh. Mẹ đánh tôi bằng đủ lư do. Học vơ bị lọi tay, Mẹ ném vơ phục của tôi vào bếp và tát tôi ngă ngửa. Học vẽ, mang về nhà mấy bức tranh lơa thể, Mẹ đánh. Thấy bức tranh BB ở trần, Bà kêu lên; “Mày mang quỷ vào trong nhà hở?” bà cầm tay xé toạc bức tranh mà tôi cặm cụi vẽ rồi giáng cho tôi một cái tát gần gẫy răng. Thi Tú Tài rớt, Mẹ quất tôi bằng chổi lông gà. Đi chơi với bạn về nhà khuya, Mẹ dùng cây sắt gắp than, quật tôi.

Đang được cưng chiều, bỗng nhiên bị đánh tơi bời bằng những đ̣n thù, tôi hận đời, muốn cho Mẹ đánh cho chết luôn, nên càng chọc Bà nổi giận. Một sáng sớm, khoảng 6 giờ, biết Mẹ sắp đi lễ về và sẽ cho tôi một trận v́ tối qua về muộn, tôi ở trần ra, kéo chiếc ghế gỗ không có tựa ra ngồi giữa nhà, khoanh tay trước ngực, gọi, “Me ra đánh đi!” Mẹ tôi mới đi lễ về, tay c̣n lần tràng hạt, miệng c̣n đọc kinh, thấy tôi quá mất dạy, bèn lấy cây gỗ 1 phân vuông, dài khoảng 1 thước, quất tôi túi bụi. Quất tôi một cái, tôi đếm “Một,” quất hai cái, tôi đếm “hai”… tôi chọc Mẹ tôi nổi khùng lên, Bà không c̣n quật vào lưng nữa, mà táng cây gỗ vào đầu, vào ót tôi… h́nh như đến cái thứ 10 th́ tôi ngă lăn ra đất, ngất đi… Mẹ lấy dầu xoa cho tôi tỉnh lại.

Buồn quá, tôi leo lên nóc nhà hai tầng, ngồi khóc lóc một hồi rồi tính nhẩy xuống tự tử, nhưng chợt nhớ đến lời thầy vơ dạy, “Thắng không kiêu, bại không nản,” tôi nghiến răng lại, trèo xuống, và bỏ học, đi kiếm việc làm. Việc đầu tiên là đi bỏ báo sáng, rồi phụ bán thịt ḅ gần chợ Tân Định. Làm một thời gian th́ bỏ v́ suốt ngày cứ nghe thấy, “Cậu cắt cho tôi cái vú kia! Kiếm cái vú nào cứng cứng nhá!”
“Bán cho tôi cái mông, cái mông nào không có lông…”
“Có dái ḅ không? Dái nào dài dài đấy...”
Chán quá, tôi bỏ nhà luôn, đến thằng bạn du đăng, nói, “Tao đói quá!”
Hắn nói, “Mày không có tiền phải không? Đi theo tao!”
Hắn dạy tôi đến đứng ở gần ngă tư Hiền vương, Trần Nhật Duật, Mạc Đăng Dung, chờ thằng công tử nào đeo dây chuyền, lắc vàng, bút Pilot vàng th́ nhào ra, tay trái chụp lấy món đồ, tay phải đấm ngay vào mặt chàng công tử, miệng chửi to, “Đ.M. mày du đăng hả?” Trong khi tên kia chưa hoàn hồn th́ món hàng đă lọt vào tay, rồi chạy biến trong mấy ngơ hẻm chằng chịt của ĐaKao, đến khi không thấy ai đuổi theo th́ vào tiệm cầm đồ, thẩy cái ṿng vàng, dây chuyền, bút máy vào, lấy tiền đi mua bánh ḿ… Cứ thế, tôi dấn thân vào chốn du đăng, trộm cắp gần hai năm, lang thang đói rét, lúc ngủ gầm xe đ̣, ngủ vỉa hè, ngủ trên sạp chợ, đói xỉu ngoài đường là chuyện thường.

Một hôm suưt bị xe cán chết. Tôi đang ngủ dưới gầm xe đ̣, th́ xe nổ máy, de ra đường, tôi không kịp chui ra, đành nhắm mắt, chờ chết, nếu tài xế quẹo bánh xe. May mà ông ta de thẳng! Có lần ba ngày không có ǵ bỏ bụng, tôi bất tỉnh ngoài đường. Người gần đấy thấy tôi lăn ra, th́ vội đến xoa dầu, cạo gió và khi tôi tỉnh lại, thấy tôi rên “đói… quá!” th́ một bà đă mua cho tôi một ổ bánh ḿ và dúi vào tay tôi 10 đồng, đủ mua hai ổ bánh ḿ nữa. Tôi sống khốn khổ khốn nạn như thế nhưng nhất định không về Mẹ, và cũng không đến nhà anh chị. Dần dần, tim tôi chai đá, tôi biến thành một thằng “du đăng chân chính,” chửi thề như máy, đánh lộn máu me tùm lum, mở mồm ra là hai chữ “Đ.M” cả tiếng Bắc Kỳ lẫn Nam Kỳ.

Nhưng sau đó, Trời chưa cho tôi tận số, tôi được hai ông anh họ giúp đỡ, và dạy tôi nên người, “Mày phải biết, đời không có bằng Đại Học là đời vất đi,” “Mày muốn trả thù đời, th́ chỉ có học! Mày học cao, thiên hạ nể mày! Mày không học, th́ bà con họ hàng cũng coi khinh mày!” nên tôi nghiến răng học. Không tiền mua sách để học, tôi mượn sách bạn, chờ tối đến, đem ra cột đèn, ngồi dựa vào cột để học đến khi mắt gần như mù th́ mới thôi, bất chấp kiến cắn, dế cắn, muỗi đốt… và rồi thi cử, đỗ đạt lai rai, cuộc đời đưa đẩy, đi làm thầy giáo tỉnh lẻ, rồi công chức.


Cuộc đời trôi nổi như lục b́nh trên sông, lúc mặc sơ mi ca vát, lúc ở truồng nhẩy xuống sông tắm tỉnh bơ. V́ máu du đăng đă nhập vào tôi, nên cho dù đi làm, vẫn chửi thề, đánh lộn. Trong suốt những năm ấy, Mẹ tôi vẫn theo dơi tôi, t́m cách gọi tôi về, nhưng tôi chỉ ở với bà vài ngày, cùng lắm là một tháng, Mẹ con lại căi nhau, tôi lại xách túi ra đi, vừa đi vừa ngoái lại nh́n nhà Mẹ, mà khóc nức nở.

Một hôm, máu giang hồ nổi lên, chợt nhớ có ông anh kế làm việc ở Vũng Tàu, nên đi Vũng Tàu ở với ông anh kế, xa luôn bà Mẹ. Tưởng là sẽ ở đấy suốt đời, nào ngờ Mẹ tôi, tuy không ở gần, nhưng vẫn theo dơi tôi. Biết tôi ở Vũng Tàu, Mẹ bán nhà Saigon, lên Vũng Tàu theo tôi. Nhưng v́ đă lâu, không chịu được việc ở chung với Mẹ, tôi lại bay về Saigon, bỏ Mẹ ở lại Vũng Tàu. Làm việc ở Saigon một thời gian lại chán, bỏ việc, t́nh nguyện đi Sĩ Quan Thủ Đức. Khi xách túi lên tŕnh diện đi lính, chỉ có hai thằng bạn học đi theo tôi. Nhập ngũ cả gần hai tháng rồi, tôi mới báo cho Mẹ biết, bà lên trường Thủ Đức, cứ nh́n tôi mà sụt sùi, “Sao con dại thế? Hai thằng anh đă đi lính rồi, con được miễn đi lính mà? Đi để mà chết à?”

Tôi chẳng biết nói ǵ, chỉ nhún vai, cười, “Me đừng lo! Sống chết có số!”

Sau đó, gặp cơ hội thi tuyển, tôi lại lại t́nh nguyện đi học Sĩ Quan ở Mỹ trong hai năm 1967-1968, ra trường Thiếu Úy Lục Quân Hoa Kỳ. Về nước, phục vụ ở Trường Sĩ Quan Thủ Đức, biết Mẹ vẫn ở Vũng Tàu một ḿnh, cứ cuối tuần tôi lại chạy xe Vespa về thăm Mẹ, ăn một bữa cơm do Mẹ nấu rồi lại phóng về Saigon.


Sau khi sang Mỹ, gặp Mẹ tôi đă ở đây với mấy người cháu nội, nghĩ đến t́nh Mẹ con, tôi cố ở chung với Mẹ, nhưng chỉ được chừng một tháng th́ bất ḥa, và tôi lại mang gia đ́nh riêng của tôi đi chỗ khác. Sau đó, tôi chỉ thỉnh thoảng đến thăm Mẹ ở “share” pḥng với người ta, nói chuyện vài câu, rồi dọt lẹ. Chỉ có khi nào Mẹ cần tôi chở Mẹ đi thăm họ hàng, bạn bè, th́ Mẹ gọi tôi, và tôi đến đón Mẹ đi. Trên đường đi, hai Mẹ con rất ít nói chuyện với nhau, tôi chỉ trả lời “vâng, dạ” mà đôi khi chẳng để ư xem Mẹ tôi muốn nói ǵ. Đến nơi gặp gỡ, th́ tôi đi loanh quanh trong nhà, để Mẹ tôi chuyện tṛ với ai đó. Rồi ra về, cũng im lặng như khi đi.

T́nh Mẹ con của chúng tôi, là một “Complex,” một mâu thuẫn t́nh cảm, vừa xung khắc như nước với lửa, vừa như dây tầm gửi im lặng bám vào cây cổ thụ, nhưng không thể nói một lời yêu thương. Trong suốt mấy chục năm trưởng thành, tôi vẫn âm thầm theo dơi cuộc sống của Mẹ, và nếu có bất cứ ai, cho dù là anh em ruột, họ hàng thân thiết, mà đụng chạm đến Mẹ tôi, nói xấu Mẹ tôi, là tôi gầm lên, chửi tới tấp, bất kể người đó vai vế như thế nào. Hồi đó, Mẹ tôi mua đất ở Long Khánh, trồng trọt, cứ mỗi cuối tuần, tôi chạy xe về thăm Mẹ, ngồi nói chuyện với Mẹ chừng vài tiếng, ăn một bữa cơm do Mẹ nấu, món tôi thích nhất là canh rau đay với tôm, và cà pháo do Mẹ tôi làm, ăn xong, là dúi cho Mẹ ít tiền, chào Mẹ, tôi đi. Lúc quành xe ra, tôi tỉnh bơ, nhưng ra đến đường cái, là tôi gục đầu xuống tay lái, khóc nức nở, thương Mẹ tôi lui cui một ḿnh trong căn nhà nhỏ, cạnh thửa vườn mênh mông.

Một lần xuống thăm, Mẹ kể cho tôi nghe về ông Cậu, em họ mẹ tôi, nói lời hỗn láo với Mẹ, khinh dễ Mẹ v́ thấy Mẹ già cô đơn, tôi nổi máu du đăng, lái như bay về đơn vị, lấy súng Colt nhét túi, rồi phóng xuống Long Khánh, vào nhà ông cậu tôi, móc súng ra, chĩa vào mặt bà Mợ tôi và chửi như máy, “Đ.M.! Con c.! Đứa nào hỗn với mẹ tao, tao nổ một phát là chết tươi, ăn năn tội không kịp! Nói cho chúng mày biết, tao đéo sợ thằng nào con nào, cậu mợ mà cà chớn là tao thịt!”
Bà Mợ tôi sợ quá, sụp lạy tôi cuống quưt, c̣n ông Cậu th́ trốn ra Cha sở, xin Cha giúp. Một lần tôi đi ăn cưới con của người chị, là con nuôi của Mẹ tôi ở Long Khánh, gặp lúc một nhóm người bà con, họ hàng, người cùng làng với Mẹ tôi đang hùa nhau nói xấu Mẹ tôi. Khi họ đang cười nói lung tung, tôi bước vào, nghe loáng thoáng thấy họ đang diễu cợt Mẹ, tôi nổi sung, đứng giữa pḥng khách, chửi liền, “Đ.M. chúng mày! Họ hàng cái đéo ǵ mà vắng mặt là nói xấu! Đ.M.! Có mồm th́ cắp, có nắp th́ đậy. Đứa nào nói xấu Mẹ tao, tao đánh chết tươi!”
Thế là họ hàng câm hết, len lén bỏ ra. Tôi quay trở ra đi về liền, bà chị tôi chạy ra, túm áo tôi năn nỉ măi, tôi mới ở lại, nhưng hầm hầm nh́n mọi người làm bữa tiệc cưới như có đám ma.

Thật t́nh, mỗi khi nhớ đến thời thơ ấu, tôi thương Mẹ tôi vô cùng, nhưng tôi lại hận Mẹ cũng không kém, khi nhớ đến thời thanh niên, Mẹ không c̣n thương tôi nữa, mà coi tôi như cái chỗ để đánh đập, hầu giải thoát cơn buồn của Mẹ. Nhưng dần dần, sau khi có gia đ́nh, tôi mới biết t́nh cha mẹ thương con như trời biển, nhưng v́ đă lỡ “du đăng tính” rồi, tôi không bao giờ nói lời xin lỗi Mẹ, mà chỉ lẳng lặng lo tiền bạc, tài chánh cho Mẹ. Khi biết Mẹ tôi nợ gần 300,000 đồng để mua vườn cây trái ở Long Khánh, và phải trả lăi 2,500 đồng một tháng, (lương công chức hạng C lúc đó cũng chỉ hơn 3,000 đồng), tôi lo quá, lẳng lặng gom hết tiền dành dụm, đi trả nợ một lèo cho Mẹ và dặn những người thường cho Mẹ vay là “không bao giờ cho Mẹ tôi vay nữa nghe!” Mỗi khi Mẹ tôi từ Long Khánh lên, ở nhà bà chị, tôi lại đến dúi cho Mẹ ít tiền tiêu. (Sau khi về trường Quốc Gia Hành Chánh, tôi lén đi làm Kế Toán Trưởng cho một công ty xuất khẩu Đại Hàn, rồi v́ làm việc có kết quả vượt bực, tôi được thăng lên chức Phó Giám Đốc và được hưởng 49% cổ phần của công ty.)

Cuộc đời chầm chậm trôi qua. Ngày 30 tháng 4 đến, tôi đi tù nhiều năm. Mẹ tôi, lúc đó lại mua đất ở Bảo Lộc, trồng cà phê, nên chỉ lên thăm được có một lần. Nh́n Mẹ tôi gầy như con mắm, tôi thương quá, nhất là món quà của Mẹ mang lên, một gói khoai khô do tay Mẹ xắt và phơi khô. Hai Mẹ con chẳng nói nhiều, chỉ nh́n nhau mà chùi nước mắt.
Sau khi đi tù về, lập tức tôi tính chuyện vượt biên. T́m được người tổ chức nhưng không ngờ tổ chức dỏm. Đưa một cây vàng cho một đầu người xong, là theo lời ban tổ chức, gia đ́nh tôi, một vợ hai con, phải tự túc ra Vũng Tàu, chờ người liên lạc để ra ghe. Để tránh tai mắt công an, tôi nhắn Mẹ tôi lên phụ mang giùm đồ đạc cho chúng tôi ra Vũng Tàu, c̣n gia đ́nh tôi đi tay không. Chúng tôi đi cùng xe nhưng làm bộ không quen. Đến Vũng Tàu, Mẹ dẫn chúng tôi vào nhà ông Cậu để tá túc hai ngày chờ ghe. Không ngờ khi dắt díu nhau vào nhà, ông Cậu, bà Mợ cùng mấy đứa em tôi, sợ bị công an bắt, nên chửi chúng tôi không tiếc lời. Thằng em họ, trước 75, coi tôi như thần tượng, ngồi chửi đổng, “Mẹ cha chúng nó! Chúng nó mang vạ vào nhà ḿnh đấy à?”
Thằng khác đáp lời, “Đ.M. nó! tống cổ chúng ra!”
Thấy t́nh h́nh không khá, tôi nháy Mẹ tôi đi. Mẹ đi trước, chúng tôi đi sau. Đến chợ Vũng Tàu, run rẩy, lo âu, may mà bất ngờ gặp một cô bạn gái là “giao liên” của ban tổ chức, cô này dẫn chúng tôi vào trọ một nhà kia trong hai ngày chờ tin. Suốt hai ngày đó là 48 tiếng kinh hăi. Rồi vượt biên hụt. Cả Mẹ và vợ chồng con cái đành lội đến bến xe về Saigon, nhưng đến đây th́... ôi thôi! Cầm chắc là bị bắt v́ không thể nào chen vào hàng người dài dằng dặc, mà lại phải tŕnh giấy đi đường, mới mua được vé!
Mẹ tôi quay lại nói nhỏ với chúng tôi, “Đứng yên đấy! Để tao mua vé cho!”
Mẹ tôi, mặc áo cánh trắng, quần đen nhầu nát, xông thẳng vào trước hàng người. Một tay bộ đội đứng trong hàng, thấy bà cụ tàng tàng đi lên trước, bèn giơ tay gạt Mẹ tôi và quát ầm, “Bà này! Lui ra sau! Xếp hàng!”
Mẹ tôi trừng mắt nh́n hắn, cũng quát to, “Mày câm cái miệng mày đi! Mày biết tao là ai không?”
Tên kia thấy bà cụ xung quá, tưởng là... mẹ cán bộ chi đây, nên nín khe. Mẹ vừa tiến lên đến sát quầy vé, th́ một tay mặc đồ bộ đội xanh, đứng ngay ô cửa bán vé, xô Bà lùi lại, “Bà này đi đâu? Ra sau! Ra sau! Đứng xếp hàng!”
Mẹ tôi nh́n thẳng vào mắt hắn, gằn giọng, “Mày nói ǵ? Mày biết thân biết phận th́ lui ra cho bà mày mua vé! Không th́ tao lại vả cho cái vỡ mặt ra bây giờ!”
Tay kia thấy bà già nói giọng Bắc Kỳ 75, y hệt cối cán, th́ cũng á khẩu, lùi lại. Mẹ tiến lên, đưa tiền qua ô cửa vé, nói dơng dạc, “Bán cho 5 cái vé mau lên!”
Người bán vé không dám hỏi thêm một lời, vội xé ngay 5 cái vé đưa Mẹ. Thế là chúng tôi thoát nạn. Cũng nhờ cái tính dữ dằn của Mẹ!
Cái tính dữ dằn này đă truyền sang tôi, nên khi tôi đi lính th́ ba gai vô cùng. Học Quân Trường Mỹ cũng đánh lộn, v́ giận một thằng Mỹ kỳ thị nói vào mặt, “I hate you guy, Vietnamese! I hate to be dead in your Vietnam country!” thế là tôi “Fuck your mother!” rồi nhào vào, đánh liền, nhưng bị thằng Mỹ này khỏe quá, nó đánh tôi bầm dập cả người, máu mồm máu mũi nḥe nhoẹt. Dù bị máu làm mờ mắt, tôi vẫn xông vào đánh tiếp, làm tên Mỹ kia sợ, phải quỳ xuống lạy tôi, “Tao lạy mày, mày dữ như cọp!”

Về nước, đang là Sĩ Quan, mà bị án tù nằm chuồng cọp 8 ngày, v́ chửi Thượng Cấp “Ông ăn cứt Mỹ rồi khen cứt Mỹ thơm hả!” Khi quân cảnh lái xe đến bắt, lại rút súng dí vào mặt quân cảnh, đ̣i bắn. Lúc c̣n Thiếu Úy, đang tập đi kiếm để diễn hành ngày Quân Lực, đă rút kiếm đâm một Đại Úy suưt chết khi ông này cứ “Đ.M. mày! Mày là thằng con nít! Biết cái đéo ǵ!” Khi đi tù Cộng Sản, cuối năm 1975, tên Tổng Quản Giáo ở Trảng Lớn, lôi tôi vào pḥng, đục cho một trận gần một tiếng đồng hồ v́ tội tôi dám đề nghị, “Nếu đây là trại cải tạo, yêu cầu cho chúng tôi dự lễ Giáng Sinh!”

Sau khi chuyển qua Suối Máu, tôi đă thách thức Quản Giáo Sáu Méo, coi đội 3, K.4, khi hắn bắt anh em quỳ gối trước hắn, “Anh có thể giết tôi, nhưng không được làm nhục danh dự Sĩ Quan Quân Đội Cộng Ḥa chúng tôi. Có bắn th́ bắn thẳng vào mặt, đừng có bắn sau lưng, và đừng bịt mắt nghe! Đứa nào bắn sau lưng là hèn!” Cũng tại K.4, Suối Máu, đă nói thẳng vào mặt tên Chính Ủy Mặt Nám (v́ mặt hắn bị chàm), “Anh muốn bắn th́ bắn, giết th́ giết! Không được chụp mũ tôi. Tôi chống anh th́ tôi chống trong đầu này, chứ ngu ǵ mà viết ra giấy!” (Hôm đó, nếu không có sự can thiệp nhanh trí của G.S Trần Đức Thịnh dạy ở trường Nguyễn Bá Ṭng nhảy vào can thiệp, th́ tên Chính Ủy đă bộp cho một viên vào đầu tôi rồi! Với sự can thiệp của Trần Đức Thịnh và trước nhóm anh em đứng xem, tên chính ủy đành đút súng vào bao, nhưng sáng sớm hôm sau, hắn gọi ḿnh tôi lên pḥng, đục tôi gần nửa tiếng đồng hồ, người mềm ra như chuối chín!) Khi công an quản giáo vào định mượn cây đàn th́ nổi sùng lên chửi, “Đ.M. Con c. Đéo cho công an mượn đàn!” V́ cái tính ba bựa như vậy, cho nên bị chúng nó đánh vỡ xương mũi, điếc một bên tai.

Tính dữ dằn của Mẹ tôi theo tôi sang Mỹ luôn. Đi làm mà chửi xếp rồi bỏ về. Đổi “dóp” như đi chợ. Hễ bất măn là áp dụng câu, “Nhịn là nhục! Cự th́ đục!” Và đến bây giờ, đă lên hàng lăo rồi mà tính nóng giống Mẹ vẫn c̣n, đánh nhau trên mạng chí tử! Ngồi nghĩ lại, sao tôi giống Mẹ tôi như lột! Người phụ nữ hơn 30 tuổi, một tay cầm cương ngựa, một tay cầm gậy, đi vào vùng Mường Mán, thu tiền nợ, chẳng sợ Trời, không sợ ma quỷ! Người phụ nữ này lên rừng cao mua gỗ rồi thả xuống xuôi, bán lấy lời. Người phụ nữ này cho đục tay chèo thuyền, đổ đá lửa, thuốc tây vào trong ống của mái chèo, rồi cho chèo thuyền vào vùng Việt Minh, bán hàng, không sợ chết! Người phụ nữ mới hơn 40 tuổi này, đă một ḿnh chở hàng chục kiện thuốc lào đi rao bán mấy tỉnh miền Bắc.
Cũng người phụ nữ này, sau 1975, ở Bảo Lộc, bị một lần bốn tay công an vào nhà, hoạnh họe, “Nghe nói bà này có mấy đứa con làm lính ngụy, phải không?”
Bà thản nhiên trả lời, “Không có! Tôi không có mả đẻ ra lính ngụy!”
Mấy tay kia trợn mắt, “Chúng tôi nghe báo cáo là bà có ba thằng con đi lính ngụy mà!”
Mẹ tôi đổi giọng, gầm lên, “Tao đă nói là tao không có mả đẻ ra lính ngụy. Tao có ba thằng con đều là Sĩ Quan Việt Nam Cộng Ḥa! Biết chửa? Ba đứa con tao đang đi tù đấy! Chúng mày có gan th́ bắt tao đi tù với con tao đi!”
Mấy tay công an kia thấy bà già này hung dữ quá, lẳng lặng rút lui, từ đó, chúng không dám quấy nhiễu bà nữa.
Bà già đó là Mẹ tôi, người thương con nhưng không biết biểu lộ t́nh cảm, chỉ đến khi bà mất, bà đă bay qua Mỹ, t́m thằng con út. Đêm hôm Mẹ tôi mất, tôi đang nằm trằn trọc, ngủ lơ mơ, chợt thấy ḿnh lạnh toát, một cơn lạnh kinh hoàng làm tay chân tôi như dúm lại, và bất thần, tôi nghe thấy rơ ràng bên tai hai tiếng nói khe khẽ, “ME VỀ!.”
Tôi ngồi bật dậy, nh́n quanh pḥng. Trong bóng tối đen của căn pḥng không đèn, trong cơn lạnh toát người, h́nh như có một bóng ǵ sang sáng mờ mờ ở góc pḥng… Và h́nh như có ai đang nh́n tôi, âu yếm…


Khóc Mẹ
Trái sầu riêng mang nhiều gai nhiều cạnh
Đời mẹ già
Chi chít nhánh sầu riêng.
Mỗi đứa con một nhánh nặng ưu phiền
Mẹ đeo măi nên lưng c̣ng trước tuổi.
Con tép rời sông,
Con tép lội.
Ngày Mẹ tản cư xa Hà Nội,
Rong rêu
Mẹ long đong chạy gạo mỗi chiều
Mắt muốn nhắm mà chân luôn đều bước
Đứa địu trên vai,
Đứa đeo đằng trước
Vẫn sợ “mọt chê” xé nát con trai
Nên tay mẹ dài ra
Cuốn lại sau vai
Để chắc chắn đầu con c̣n đó
Rồi những ngày ngược xuôi
Nhanh không kịp thở
Bùi Chu, Nam Định , Phủ Lư, Hưng Yên
Mẹ như chiếc xe “ca”,
Bụi đỏ gập gềnh
Đ̣ ngang, đ̣ dọc, thuyền đinh, tầu thuỷ
Mẹ qua những đoạn đường
Ḿn phá tung xương tủy
Tay chân người vương văi bụi cây
Tầu đắm, ca nô ch́m, đạn rải trên mây
Mẹ vẫn dịu dàng: “Các con c̣n đói”
Tuy có lúc làn roi mẹ vút qua,
Bốc khói !
Con dẫu tung người,
Vẫn ôm mẹ, ăn năn
Vẫn nghe mẹ ngâm thơ , kể chuyện “Nửa chừng Xuân”
“Cô Giáo Minh”, “Gánh Hàng Hoa”, “Đôi Bạn”...
Và cuộc sống cứ trôi đi, tản mạn
Con mang hồn thơ, hồn dân Việt tang thương
Cũng giang hồ, xuôi ngược long đong
Nh́n lục b́nh trôi, nghe giọng ḥ ngọt mát
Trong vườn sầu riêng, tưởng như c̣n tiếng hát
Mẹ ru con những năm tháng xa mờ
Cho đến bây giờ,
Con vĩnh viễn không c̣n nghe tiếng mẹ
Dù mẹ mắng, mẹ la, hay dịu dàng khe khẽ
Mẹ đă thiên thu rồi !
Trong khi,
Con vẫn chưa trọn đạo làm người
Vẫn là chiếc lá khô trong ḍng đời xuôi ngược
Con chỉ có vài câu thơ thấm nước
Nước mắt con, hay máu tự trái tim
Dâng mẹ già trong khói nến cuộn lên
Cầu xin cho mẹ về với Chúa b́nh yên
Để mai mốt con cũng về gặp mẹ.


CHU TẤT TIẾN
(Ngày cuối Thu, tháng 10, 2020)

Bài cùng thể loại :



  • florida80
    R10 Vô Địch Thiên Hạ
    florida80's Avatar
    Release: 06-19-2021
    Reputation: 169485


    Profile:
    Join Date: Aug 2007
    Posts: 91,900
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	metoivatoi.jpg
Views:	0
Size:	16.7 KB
ID:	1813476  
    florida80_is_offline
    Thanks: 6,307
    Thanked 37,200 Times in 10,847 Posts
    Mentioned: 1 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 511 Post(s)
    Rep Power: 113 florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
    florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Facebook Comments


     
    iPad Tablet Menu

    HOME

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    ZONE 1

    ZONE 2

    Phim Bộ

    Phim Lẻ

    Ca Nhạc

    Thơ Ca

    Help Me

    Sport Live

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos

    NEWS 24h

    HOT 3 Days

    NEWS 3 Days

    HOT 7 Days

    NEWS 7 Days

    HOT 30 Days

    NEWS 30 Days

    Member News

    Tin Sôi Nổi Nhất 24h Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 3 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 7 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 14 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 30 Ngày Qua
    Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
    Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.


    All times are GMT. The time now is 03:36.
    VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2021
    User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2021 DragonByte Technologies Ltd.
    Log Out Unregistered

    Page generated in 1.53954 seconds with 13 queries