Tôi nêm canh như khẩu vị bình thường của mình. Tôi nêm thêm chút đường và hạt nêm, bà thấy vậy liền đánh vào tay tôi nói: "Cô cho cái giống gì vào canh thế? Đường à? Cô đang nấu đồ cho lợn ăn hả? Người Nam toàn làm như cô à?" rồi bà đổ cả nồi canh.
Xin chào mọi người! Tôi xin vào thẳng câu chuyện của mình luôn!
Ngày trước tôi quen anh. Anh là 1 trưởng phòng kinh doanh năng động và xông xáo. Chúng tôi yêu nhau, đi chơi với nhau vô cùng vui vẻ. Rồi một ngày, anh đưa tôi về ra mắt với mẹ của anh.
Đó quả là 1 ngày kinh khủng nhất và ám ảnh tôi đến bây giờ. Mẹ anh mặt lạnh như tiền, thở dài bảo tôi vào bếp làm đồ ăn tối cho gia đình chung với bà. Khi tôi vào làm cùng thì bà kiếm đủ cớ để chê bai tôi.
Tôi xin lỗi trước vì những câu nói khó nghe của bà nói với tôi mà tôi kể ra sau đây. Bà là một phụ nữ miền Bắc, lại là nhà giáo, trông bà khá là nghiêm khắc. Lúc tôi xắc thịt thì bà bảo "Cô cắt cái kiểu chi thế? Nhà này không có phung phí như gái Nam nhà các cô nhá. Cắt mỏng lại chết à?". Nói vậy rồi bà giằng và bảo tôi qua mà nêm nếm canh.
Tôi nêm canh như khẩu vị bình thường của mình. Tôi nêm thêm chút đường và hạt nêm, bà thấy vậy liền đánh vào tay tôi nói: "Cô cho cái giống gì vào canh thế? Đường à? Cô đang nấu đồ cho lợn ăn hả? Người Nam toàn làm như cô à?" rồi bà đổ cả nồi canh.
Cứ mỗi lần tôi làm là bà luôn mở đầu là "Cô abc cái gì thế" và luôn kết thúc bằng những câu đụng chạm vùng miền.
Đến bữa ăn thì bà kể lể tôi làm hỏng nồi canh như thế nào, vụng về ngu dốt bếp núc ra sao,... Tất nhiên những lời này hoàn toàn là lời bịa đặt . Thế mà anh không mở được một lời bênh hay an ủi tôi.
Đến cuối bữa, khi mà bố của anh vào phòng nghỉ thì bà đập bàn đứng lên và chì chiết tôi: "Tôi chịu đựng cô hết nổi rồi nhá! Sao mặt cô chai thế?" Hay "Cái con mẹ nhà cô có dạy cô không nhở? Dạy là cô không được phá gia đình người khác không?"...
Nghe mẹ nói vậy, anh cũng im lặng không nói một lời nào. Vì không chịu nổi nên tôi đã hét "Đủ rồi" và bỏ về.

Tôi đã trả thù anh và người phụ nữ từng được tôi xem là mẹ chồng tương lai như thế!
Thì ra là bà đã hứa hôn cho con trai với con một người bạn ở Hà Nội. Rằng bà sẽ để anh cưới cô ta khi kiếm được nhiều tiền hơn. Nên khi anh cho tôi về ra mắt, bà khó chịu ra mặt.
Nhưng, mẹ chồng tương lai như bà thì không thiếu và tôi cũng không sợ. Mà cái tôi buồn và thất vọng chính là ở thái độ của anh. Anh biết mẹ mình sai cũng không mở được 1 lời can ngăn. Anh biết tôi bị tổn thương cũng không một lời an ủi.
Sau hôm đó tôi chia tay anh, anh cũng chỉ níu kéo hời hợt và bảo duyên mình có lẽ ông bà không ủng hộ. Anh còn trách tôi không có nết.
Tôi rất bực bội sau lần chia tay anh. Mẹ anh còn gọi điện mắng nhiếc tôi dám bỏ con bà. Bà còn đòi qua tính nói chuyện phải quấy với bố mẹ tôi. Bất chợt một ý nghĩ trả thù nho nhỏ trong tôi lóe lên.
Tôi bắt đầu học, học thật nhiều, không chừa thời gian trống nào cả. Tôi lấy đuơcj tấm bằng thạc sĩ kinh tế, nhưng nó chưa đủ để thực hiện kế hoạch. Tôi đi du học ngắn hạn ở Anh. Khi trở về tôi nộp đơn vào công ty anh.
Công ty của anh chỉ là 1 công ty nhỏ, bất chợt có người là thạc sĩ lại từng đi du học về nên họ đồng ý ngay. Câu hỏi đầu tiên mà tôi được nhận là: "Nếu được thì cô sẽ chọn làm ở khu vực nào?". Tôi trả lời ngắn gọn "Phòng kinh doanh". Họ xin 1 tuần để sắp xếp. Sau 1 tuần đó, tôi ngồi ở vị trí của anh và anh trở thành trợ lý của tôi.
Anh vô cùng bất ngờ xen lẫn tức giận, nhưng thời thế đã thay đổi anh không thể làm được gì tôi nữa. Tôi không biết ngày trước anh làm như thế nào. Nhưng bây giờ thì anh lơ đãng, soạn thảo sai hợp đồng, làm thiệt hại của công ty ngót nghét cũng 40 triệu.
Anh bị sa thải. Có lẽ anh cũng kể với mẹ anh điều này. Bà qua nhà tôi la lối om sòm. Bà chửi cả bố mẹ tôi. Nếu tôi không về kịp để can ngăn thì có lẽ em tôi đã đâm chết bà.
Tôi mời bà ngồi và nói chuyện. Tôi bảo hiện đang là trưởng phòng kinh doanh, cũng là cánh tay đắc lực của giám đốc. Bà nhỏ tiếng lại và giọng khác đi, bảo tôi sao đuổi con trai bà.
Tôi rút ra 1 tờ giấy những thiệp hại do con trai bà gây ra cho bà đọc. Tôi còn nói người ta không bắt đền thì đã hên rồi. Riêng số tiền 40 triệu thì giám đốc bảo vì nể anh nên chỉ cần bồi thường 20 triệu.
Bà trở nên ăn nói lắp bắp. Tôi thẳng giọng: "Bác cứ thong thả coi. Giờ mời bác về cho, gia đình sắp ăn cơm. Người Nam ăn cơm giống lợn lắm bác ạ" - Tôi nhại lại 1 câu bà chửi tôi lúc trước.
Mọi chuyện rồi cũng xong xuôi và tôi cũng xin nghỉ làm ở công ty này. Tôi chuyển về làm cho một công ty nước ngoài đầu tư. Cuộc sống của tôi giờ rất tươi đẹp, không vướng bận chuyện gì. Nhưng lúc này, anh lại xuất hiện và vô cớ đòi tôi số tiền 1 tỷ. Tôi không cho thì anh bắt đầu khóc lóc thảm thiết kể lể này nọ.
Nhìn nước mắt cá sấu của anh, thật sự tôi rất ngán. Nhưng tôi vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình vì đã trả thù được anh và người phụ nữ đã từng được tôi xem là mẹ chồng tương lai như thế!