Mặc dù sự việc đại gia đ́nh ông Trần Văn Rạng có tới 6 người bỏ mạng bất đắc kỳ tử liên tiếp v́ căn bệnh lạ, xảy ra đă chục năm nay, nhưng mỗi khi nhắc lại, người dân quanh xă Vũ Tây (Kiến Xương, Thái B́nh), đặc biệt là những người dân ở xóm 9 vẫn không hết sợ hăi.
Vụ việc chết chóc bí ẩn đó, đến nay, vẫn chưa t́m ra lời giải. Và do vậy, mảnh đất ŕa làng, cạnh sông Trà Lư lộng gió, một thời nên thơ, giờ cỏ ḅ hoang dại, tre mọc um tùm, cây cối rậm rạp đổ ngả nghiêng, chẳng có bóng người qua lại.
Những ngôi nhà đổ nát, âm u, rêu mốc, từ lâu không có hơi người. Những người đă chết th́ mang bí ẩn về căn bệnh lạ, những người c̣n sống trong đại gia đ́nh ấy th́ tứ tán đi khắp nơi, thậm chí trốn tịt vào Nam, không dám về quê cha đất tổ ở xă Vũ Tây nữa.
Ban thờ lạnh lẽo khói hương, hết sức đau ḷng nhà ông Rạng
Câu chuyện khủng khiếp về những cái chết vẫn ch́m trong bức màn bí ẩn rùng rợn. Chính quyền bó tay, mấy chục nhà khoa học nổi danh thiên hạ không t́m được lời giải, các bác sĩ đầu ngành thần kinh, chống độc cũng không t́m ra thứ ǵ có thể giết người nhanh chóng, khủng khiếp như thế.
10 năm trôi qua, phóng viên Báo điện tử VTC News đă t́m về xă Vũ Tây, đi t́m lời giải cho câu chuyện bí ẩn và hết sức đau ḷng này, những mong làm sáng tỏ phần nào câu chuyện, giúp người dân trong vùng, đặc biệt là đại gia đ́nh ông Rạng không phải sống trong cảnh hoang mang, sợ hăi.
Nỗi sợ vô h́nh
Từ thành phố Thái B́nh, tôi cứ đi dọc bờ hữu con đê sông Trà Lư, th́ đến xă Vũ Tây. Sông nước mênh mang, tre pheo rậm rạp, đu đưa trong gió. Điều tôi nhận thấy, là đ́nh đền miếu mạo trải dọc cả trong và ngoài đê con sông. Đây quả thực là vùng đất cổ, với bề dày văn hóa sâu.
Gặp mấy bà, mấy chị gánh gồng thơng thẹo trên đê, tôi dừng xe hỏi đường. Mấy chị chỉ nhiệt t́nh, rằng đi qua con điếm, có con dốc bên trái th́ đi xuyên qua cánh đồng, là đến xóm 9. Mấy chị c̣n kéo tôi qua rặng tre, chỉ cái xóm nhỏ rậm ŕ cây cối nằm thoi loi giữa cánh đồng thẳng cánh c̣ bay.
Khu vườn nhà ông Rạng cỏ mọc hoang dại
Một chị hỏi: “Nh́n chú biết người ở xa rồi. Thế chú hỏi đường về nhà ai? Xóm ấy nhỏ tẹo, nhà ai cũng biết cả”. Tôi bảo: “Em t́m đường về nhà ông Trần Văn Rạng. Nhưng hỏi về nhà ông ấy thôi, chứ thực ra cả nhà ông ấy chết chục năm nay rồi”.
Nghe đến tên ông Trần Văn Rạng, cả mấy người phụ nữ đổi sắc mặt. Vẻ sợ hăi lộ rơ trong đôi mắt họ. Một chị bảo: “Chúng tôi không biết ông ấy là ông nào đâu. Anh vào xóm đấy rồi hỏi nhé!”.
Nh́n ánh mắt họ, tôi biêt họ đang sợ hăi, chứ không phải họ không biết ông Trần Văn Rạng. Câu chuyện của đại gia đ́nh này đă từng khiến nhân dân trong vùng náo loạn, chính quyền cả tỉnh, rồi bộ ngành trung ương phải quan tâm sát sao, nên không thể có chuyện cư dân ở gần đó mà không biết.
Quả thực, nỗi sợ hăi ấy ám ảnh cả những người dân xa lạ, th́ tôi đă phần nào hiểu rằng, v́ sao những người ở đại gia đ́nh ấy liên tiếp lăn ra chết, rồi vô số những người hàng xóm, người thân liên tiếp rơi vào trạng thái thập tử nhất sinh, không kiểm soát được ḿnh nữa.
T́m vào đầu xóm 9, tôi tiếp tục hỏi thăm một vài người về gia cảnh nhà ông Trần Văn Rạng, tuy nhiên, tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu từ chối. Tôi mới chỉ nhắc đến tên ông Rạng, người ta đă không muốn trả lời.
Dường như người dân ở đây muốn quên đi cái quá khứ hăi hùng ấy, hoặc cũng có thể họ sợ câu chuyện khơi gợi lại, ám vào gia đ́nh họ. Thế nên, tốt nhất là chẳng nói ǵ, chẳng nghĩ ǵ đến chuyện ấy nữa. Không biết làm cách nào, tôi đành hỏi đường vào nhà ông trưởng thôn.
Ngơ nhà ông Rạng ít người dám đi qua
Nhà ông Thành, trưởng thôn, ở sát cánh đồng. Tôi đến, nhưng trong nhà chỉ có vợ ông đang chăm sóc đàn gà. Bà cung cấp cho tôi một thông tin quan trọng: “Người nắm được rơ nhất chuyện về gia đ́nh ông Rạng chỉ có ông Nguyễn Văn Thung. Chồng tôi không nắm được chuyện ǵ đâu, nên nhà báo có hỏi cũng không có tác dụng.
Nhà ông Rạng người th́ chết, người bỏ đi chưa dám về. Tôi nghe nói họ phải bỏ nhà trốn miết để tránh thánh thần quở phạt. Tôi sẽ dẫn nhà báo đến nhà ông Thung để nhà báo hỏi chuyện”.
Nói rồi, bà vợ ông trưởng xóm dẫn tôi đi ṿng vèo mấy ngơ ngách. Đến cuối con ngơ, dừng lại trước cái cổng sắt khép hờ, bà bảo: “Đây là nhà ông Thung. Nhà báo vào hỏi chuyện nhé. Tôi về luôn đây”.
Vác dao nói chuyện
Tôi gọi cổng một lát, th́ thấy một cụ ông đi ra. Cụ ông dáng người đạo mạo, mái tóc trắng phau, cặp lông mày cũng trắng như cước. Ông mời tôi vào nhà uống nước. Tôi tŕnh bày chuyện khó hiểu ở ngôi làng này, v́ sao mọi người sợ nhắc đến gia đ́nh ông Rạng như vậy?
Ông Thung bảo: “Không chỉ dân làng sợ, mà ngay cả tôi đây, sắp xuống lỗ rồi cũng vẫn c̣n sợ. Người ta sợ nhắc đến gia đ́nh ông Rạng, nhỡ có mạo phạm ǵ, ám vào gia đ́nh họ, nên tốt nhất là tránh”.
Uống mấy ngụm trà nóng, hít mấy hơi dài, ông Thung mới chợt nhớ ra ǵ đó. Ông lật đật chạy đến giường, lật đệm lên, lôi ra con dao dài ngoằng. Đó là con dao sắc, đẹp, giống dao của đồng bào miền núi hay dùng.
Một trong số những ngôi nhà bỏ hoang của đại gia đ́nh ông Rạng
Con dao luôn bên ḿnh ông Thung suốt 10 năm nay
Ông Thung bảo: “Nói thật với anh, cứ làm ǵ, nói ǵ liên quan đến chuyện đó, là tôi kè kè con dao này bên cạnh. Mang theo nó, tôi mới cảm thấy vững tâm. Anh nhắc lại chuyện này, tự dưng tôi lạnh cả sống lưng nên mới nhớ ra con dao. Tôi cứ thủ con dao ở cạnh, cho an tâm”.
Người Việt ở nhiều nơi khi đi đâu xa, đều mang theo con dao và củ tỏi, với niềm tin sẽ xua đuổi ma quỷ, tà khí. Nhiều người c̣n đánh dấu bằng than, vết son lên trán trẻ con khi ra đường để ma quỷ không bắt đi.
Sau khi đặt con dao bên cạnh, thắp mấy nén nhang trên bàn thờ, khấn vái lầm rầm vài tiếng, lấy lại b́nh tĩnh, ông Nguyễn Văn Thung mới bắt đầu sắp xếp lại câu chuyện kinh dị, mà ông chứng kiến từ đầu đến đuôi.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.