Ông Tư, một người cha bình thường như bao người cha khác, từng là niềm tự hào của cả gia đình. Lúc còn trẻ, ông là người chăm chỉ, thương vợ con, dù cuộc sống khó khăn nhưng luôn cố gắng để gia đình có được bữa cơm no đủ. Thế nhưng, thời gian và những biến cố cuộc đời đã làm ông thay đổi.
Công việc nặng nhọc, thu nhập bấp bênh, và áp lực từ trách nhiệm gia đình, cơm áo gạo tiền làm ông Tư tìm đến rượu như một cách để quên đi muộn phiền, mệt mỏi. Ban đầu, ông chỉ nhâm nhi vài ly với mấy người bạn.
Rồi từ từ, ông bị nghiện. Ông uống nhiều đến mức ngày nào không có rượu, là ông sẽ cáu gắt, khó chịu.
Những bữa cơm gia đình dần vắng bóng tiếng cười. Người vợ hiền từ, ngày ngày chịu đựng cơn nóng giận vô cớ từ chồng. Đứa con trai lớn duy nhất, từ chỗ kính trọng cha, dần lảng tránh, thậm chí oán giận vì những lời nói và hành động thô lỗ của ông lúc say.
Có lúc ông từng chỉ thẳng mặt chửi vợ lúc say: “ Tại mày, tại mày mà tao bị anh em coi thường, nó nói tao Ngu mới lấy con vợ như mày”.
Còn vợ ông chỉ chịu đựng cho qua, âm thầm nuốt nước mắt vào tim, nhiều đêm úp mặt vào gối khóc, nhiều khi tự nói với lòng mình “ Chắc tại cái nghiệp của mình nên mới vậy”.
Nhưng ông Tư chẳng nhận ra những điều đó. Trong men rượu, ông thấy mình mạnh mẽ, thấy mọi lỗi lầm đều thuộc về người khác. Và cứ thế, ngày qua ngày, ông trượt dài trong vòng xoáy của men say, ai nói cũng không nghe.
1. Bi kịch đến với đời ông
Trong một lần đang vui vẻ với mấy ông hàng xóm, đột nhiên ông bị đau bụng dữ dội. Cứ nghĩ là bình thường, ông không dừng lại và tiếp tục ngồi uống thêm một lúc. Ông đột nhiên ra ra sân nôn ra một búng máu và ngất xỉu ngay sau đó.
Ông được đưa vào bệnh viện, sau khi tỉnh lại, ông biết được mình bị ung thư gan giai đoạn cuối. Bác sĩ nói rằng thói quen uống rượu trong nhiều năm đã phá hủy gan của ông, và bây giờ, thời gian còn lại của ông không còn nhiều nữa.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông Tư tỉnh táo, không phải vì ông không uống rượu, mà vì ông nhận ra mình đã gần kề cái chết. Nằm trong bệnh viện thật cô quạnh, bàn tay gầy guộc run rẩy cầm tờ giấy chẩn đoán, lần đầu tiên trong đời, đứa con trai mới thấy người cha của mình khóc như vậy.
Ông không sợ chết, nhưng ông sợ rằng mình ra đi quá sớm mà chưa kịp bù đắp cho vợ con, những người ông đã làm tổn thương suốt bao năm qua. Ông muốn bù đắp.
2. Sự tỉnh ngộ muộn màng
Sau ngày nhận tin dữ, ông Tư thay đổi. Ông không còn dám uống rượu nữa, cơn nghiện rượu tới, không kiềm được, ông chỉ lén bỏ rượu vào miệng với gương mặt giằng xé, ngậm rồi phun ra. Người khác nhìn vào thì có thể nói ông chứng nào tật nấy, nhưng đó là sự nỗ lực quá lớn đối với ông.
Ông Tư bắt đầu học cách bắt chuyện với vợ con, dù ban đầu, mọi thứ thật khó khăn. Vợ ông vẫn tỏ ra xa cách, còn con trai ông, đã lớn rồi, cũng chỉ nói chuyện qua loa vài câu với ba mình. Nhưng ông không bỏ cuộc.
Ông Tư cố gắng giúp đỡ vợ trong những công việc nhỏ nhặt, như quét nhà, nấu cơm. Ông dành thời gian xem tivi, nghe nhạc, và mỗi tối, ông đều ngồi chờ con trai đi làm về để hỏi han, dù đôi khi chỉ nhận được vài câu trả lời cộc lốc.
Một lần, ông dồn hết can đảm để nói với nó:
“Ba biết, ba sai. Ba không mong mày tha thứ, nhưng ba chỉ muốn mày biết, ba thương hai mẹ con bây nhiều lắm”
Đôi môi run lên, nước mắt cũng lăn xuống gò má, có ai biết rằng, một người đàn ông từng mạnh mẽ như thế lại rơi lệ vì ân hận của bản thân.
Nghe những lời ấy, con trai ông không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu đi vào phòng. Nhưng trong ánh mắt cậu, ông Tư thấy được sự xao động, thấy được một tia hy vọng nhỏ nhoi rằng mình vẫn có cơ hội sửa chữa.
3. Khi đi đến tận cùng của đau khổ, con người ta mới cảm thấy sự yêu thương là điều vô cùng quý giá.
Những tháng ngày cuối cùng của ông Tư, dù không dài, lại là những ngày ý nghĩa nhất trong cuộc đời ông. Căn nhà nhỏ, từng tràn ngập tiếng la mắng, nay lại vang lên câu chuyện giản dị, những tiếng cười hiếm hoi.
Dù sức khỏe yếu, ông vẫn cố gắng ra chợ mua bó hoa nhỏ tặng vợ nhân ngày sinh nhật bà, điều ông chưa bao giờ làm trước đây.
Ông dành dụm chút tiền ít ỏi để mua món quà cho con trai, chỉ là một hộp quà, trong đó có cái đồng hồ kèm lá thư:
“Ba xin lỗi con. Ba mong mày hãy sống thật tốt, và đừng bao giờ đi vào vết xe đổ của ba. Chừng nào mày có vợ, gán thương nó nhiều ngen con, đừng như ba, khổ lắm”
Ngày ông ra đi, căn nhà nhỏ đông đúc người đến đưa tiễn. Người vợ, người con đứng bên linh cữu ông, nước mắt lăn dài. Con trai ông đặt lên bàn thờ cha mình một tờ giấy nhỏ, ghi rằng: “Ba ơi, con tha thứ cho ba. Con tự hào vì có ba.”
🌻🌻 Nhắn gửi!
Câu chuyện của ông Tư là một lời nhắn gửi đến độc giả về ý nghĩa của gia đình và sự tỉnh ngộ. Cuộc sống này quá ngắn ngủi để ta mãi chìm trong sai lầm và quên đi những người yêu thương ta nhất. Đừng để đến khi đứng trước bờ vực sinh tử, ta mới nhận ra giá trị của tình thân, của những cái ôm, những nụ cười. Vốn là điều giản dị mà ai cũng có thể làm được.
Rượu có thể làm dịu đi nỗi đau nhất thời, nhưng chỉ có tình yêu gia đình mới là liều thuốc chữa lành vết thương dài lâu. Nếu bạn đang lạc lối, hãy nhớ rằng, vẫn luôn có những người chờ đợi bạn quay về. Hãy quay lại, trước khi quá muộn.
Vì gia đình không cần một người cha hoàn hảo, mà chỉ cần một người cha biết yêu thương!
VietBF@sưu tập