Delta Force không phải là một cái tên để “khoe cho oai”. Nó giống một tiếng gõ cửa rất khẽ trong đêm—nhưng khi cánh cửa bật tung, mọi thứ đã kết thúc.
Rạng sáng 3/1/2026, Caracas chìm vào một thứ im lặng bất thường. Trên những màn hình theo dõi trực tiếp ở Mỹ, chiến dịch diễn ra nhanh đến mức người ta chỉ kịp thấy: trực thăng lướt thấp, ánh chớp từ các đòn đánh mở màn, rồi một đội quân nhỏ lao vào “pháo đài” của quyền lực. Và kết cục gây chấn động: Nicolás Maduro cùng vợ là Cilia Flores bị bắt sống, bị áp giải rời Venezuela và đưa về Mỹ.
Cái tên được nhắc nhiều nhất sau đêm đó: Delta Force.
“Một đơn vị – nhiều lớp vỏ”
Delta Force có tên chính thức là 1st Special Forces Operational Detachment–Delta (1st SFOD-D). Trong giới quân sự Mỹ, họ còn được gọi bằng những biệt danh như CAG, Task Force Green, hay đơn giản là “The Unit”. Lý do rất dễ hiểu: đơn vị này sống bằng bí mật, tồn tại bằng im lặng, và thường chỉ được nhắc đến khi một “mục tiêu cực khó” đã bị bứng khỏi chỗ trú ẩn.
Nhiệm vụ của Delta xoay quanh những thứ nặng nhất của chiến tranh hiện đại: chống khủng bố, giải cứu con tin, đột kích trực tiếp, trinh sát đặc biệt—những việc mà khi thất bại, người ta không có quyền “xin làm lại”.
Sinh ra từ nỗi lo của nước Mỹ
Delta được hình thành cuối thập niên 1970, khi làn sóng khủng bố và các vụ bắt cóc quốc tế khiến Washington hiểu rằng: muốn đối phó kiểu mới, phải có một lực lượng kiểu mới.
Người đặt viên gạch đầu tiên là Đại tá Charles Beckwith, một sĩ quan Special Forces từng học hỏi mô hình SAS của Anh và kiên trì thúc đẩy ý tưởng về một đơn vị “không chỉ biết huấn luyện người khác, mà phải là lực lượng đi làm việc khó ngay lập tức”. Delta ra đời từ tinh thần đó: gọn, sắc, tự chủ, và được giao những việc “không được phép sai”.
Tuyển chọn: ít người vào, nhiều người rớt
Nói về Delta mà bỏ qua khâu tuyển chọn thì như kể chuyện sấm sét mà quên bầu trời đen. Nhiều mô tả công khai cho thấy đây là một trong những quy trình sàng lọc khắc nghiệt nhất: bài kiểm tra thể lực chỉ là vé vào cổng; phần thật sự nặng là sức bền, định hướng, kỷ luật và chịu đựng, cộng với đánh giá tâm lý kéo dài.
Hình ảnh ám ảnh nhất thường được nhắc đến là cuộc hành quân đường dài kiểu “đi đến khi nào không còn gì để giấu”—một thử thách vừa thể lực vừa tinh thần, nơi người ta rớt không phải vì yếu, mà vì không còn đủ “lý do” để bước thêm.
Cấu trúc và bí mật: “The Unit” không giải thích
Delta thuộc JSOC—bộ phận chuyên xử lý các nhiệm vụ tinh vi nhất, nguy hiểm nhất, nhạy cảm nhất. Phần lớn thông tin về tổ chức, quân số, trang bị, chiến thuật cụ thể đều được khóa chặt. Điều công chúng thường biết chỉ là khung lớn: nhiều “squadron/troop”, có lực lượng tấn công, trinh sát, yểm trợ, thông tin… và khả năng phối hợp liên quân cực cao với các đơn vị tinh nhuệ khác của Mỹ.
Delta xuất hiện trong lịch sử hiện đại như một bóng người đi qua các cánh cửa đóng kín: Panama, Somalia, Trung Đông… Có chiến dịch thành công, có chiến dịch để lại bài học cay đắng. Nhưng điều làm nên “thương hiệu” của họ không nằm ở lời quảng cáo, mà nằm ở một quy luật lạnh: khi cần kết quả, người ta gọi Delta.
Đêm 3/1/2026: Caracas và cú bẻ lái của lịch sử
Chiến dịch bắt giữ Maduro được phía Mỹ đặt tên Operation Absolute Resolve. Theo các tường thuật quốc tế, chiến dịch có yếu tố phối hợp quy mô lớn: từ không kích/triệt hạ năng lực phòng không, đến trực thăng đưa lực lượng vào nội đô, rồi đột nhập nơi ở được mô tả như một pháo đài với cửa thép và phòng an toàn.
Maduro và Cilia Flores bị bắt giữ trong đêm, sau đó được đưa lên một chiến hạm Mỹ trước khi chuyển về New York để đối mặt cáo trạng. Sự kiện lập tức tạo ra hiệu ứng dây chuyền: người ủng hộ hò reo, kẻ phản đối nổi giận, và cộng đồng quốc tế bước vào một cuộc tranh cãi pháp lý–chính trị gay gắt về chủ quyền, thẩm quyền và “tiền lệ nguy hiểm”.
Nhưng dù tranh cãi nổ ra theo hướng nào, sự thật vẫn là: một nhà lãnh đạo đương nhiệm đã bị bứng khỏi lãnh thổ của mình bằng một chiến dịch đặc nhiệm—và cái tên Delta Force từ đó được nhắc lại như một biểu tượng của “bàn tay dài” nước Mỹ.
Sau tiếng vang: sức mạnh, cái giá, và câu hỏi chưa khép lại
Delta Force là thứ người ta vừa nể vừa dè chừng. Nể vì năng lực “đánh nhanh, khóa chặt, rút êm”. Dè chừng vì mỗi lần họ bước ra ánh sáng, thế giới thường đang ở ngay rìa của một khúc quanh lớn.
Đêm Caracas chỉ là một chương mới. Chương tiếp theo—Venezuela sẽ đi về đâu, trật tự quốc tế sẽ phản ứng thế nào, và liệu tiền lệ này có mở ra những cuộc “bắt giữ xuyên biên giới” khác—vẫn còn là câu hỏi nóng bỏng.
Nhưng ngay lúc này, khi dư chấn còn rung trên từng bản tin, người ta đã hiểu vì sao Delta được gọi là “The Unit”:
đến khi họ xuất hiện, câu chuyện thường không còn đường lùi.