|
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2009
Location: US
Posts: 17,796
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Rep Power: 34
|
Bởi làng nghèo, trẻ con không biết chơi ǵ khác ngoài… vọc đất. Đất người lớn làm gốm ngoài hè, nhào sẵn, bọn nhỏ hè nhau ngồi xúm xít lại nặn tượng con trâu, con heo, quân lính hay con ṭ he, đầu gà…
Những đứa trẻ trong cái làng ấy buông váy mẹ là đă biết bám vào đất. Đất vô h́nh trung trở thành một thứ ngôn ngữ tinh khôi của những thằng klu (con trai), con nưk may (con gái) tập chuyện tṛ với cái thế giới làng nhỏ bé, b́nh yên mà chúng được sinh ra và lớn lên…

Những đứa trẻ làng gốm từ nhỏ đă phụ mẹ làm việc nên nghề được truyền rất nhanh.
Nếu quan sát kỹ, sẽ dễ thấy văn hóa Chăm là một thực thể sống động được tao ra bởi ba chất liệu chính: đất, nước và lửa. Con số ba dương tính trong tín ngưỡng chăm Bà la môn từ đó đă mang lấy một sứ mạng là sáng tạo và sinh sôi. Trẻ con Chăm từ sớm, trong tṛ chơi đất đă vô t́nh chạm tới con số ba một cách hồn nhiên và cũng đầy mẫn cảm.
Bởi làng nghèo, trẻ con không biết chơi ǵ khác ngoài… vọc đất. Đất người lớn làm gốm ngoài hè, nhào sẵn, bọn nhỏ hè nhau ngồi xúm xít lại nặn tượng con trâu, con heo, quân lính hay con ṭ he, tu huưt h́nh đầu voi, đầu gà… Chúng học người lớn, tự nung những con vật ḿnh nặn ra, sau đó, đem về nhà cất hay tổ chức những cuộc đấu trâu đất, vo những viên bi tṛn ra sân bắn chứ nào có tiền để mua bi màu! Thế đấy, thiếu thốn, chúng phải tự t́m tṛ chơi, tự mày ṃ sáng tạo ra nhiều cách chơi mới. Mà nguyên liệu, chẳng đâu xa, là đống đất dẻo ba mẹ chúng đă nhào sẵn đang ủ ẩm ngoài vườn…
Họa sĩ, nhà điêu khắc Chăm, Đàng Năng Thọ kể: “Hồi nhỏ,chơi đất cũng là do bản năng thôi, v́ trẻ con Bàu Trúc gần với đất. Đất là tṛ chơi đầu tiên của trẻ con làng này!”. Ham chơi đất đến độ bị mẹ nọc ra đánh đ̣n. Là con một, bố bị điếc, làm thợ mộc, không tṛ chuyện được với ai, thằng Klu Thọ chỉ biết ngồi nặn đất chơi, có khi ngồi nh́n vào vách tường bện rơm - đất nhà ḿnh và thấy trên những vết nứt mang h́nh mặt người khóc, cười. Rồi lấy que vẽ lên cát. Anh có một phát hiện thú vị, hồi c̣n đi học, cứ đến môn thủ công là học sinh Chăm luôn xuất sắc. V́ tṛ chơi từ nhỏ đă giúp chúng luyện tư duy h́nh ảnh, h́nh khối một cách vô thức. Anh bắt đầu từ những tṛ chơi với đất như thế, lớn lên, sau khi tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật trở về quê, anh vẫn xây một pḥng riêng để tiếp tục… nặn tượng, cứ như bị chứng bệnh ghiền đất vậy. “Có nhiều đêm thức nặn gốm, mở cửa sổ, trăng chiếc vào cửa vách đất, sáng lắm. Có mấy đứa nhóc cḥm xóm đứng lấp ló bên ngoài, lén xem ḿnh nặn tượng, khi ḿnh ngước lên, chúng rộ một tràng cười gịn tan và bỏ chạy!”.
Trẻ con Chăm không biết chơi ǵ khác ngoài… vọc đất.
Trẻ con Chăm là vậy đó, ṭ ṃ, hiếu kỳ với đất đai. Đơn giản, v́ chúng đă được không gian văn hóa làng dạy cho cách lắng nghe đất thở từ thuở sơ sinh. Ám ảnh măi điều này, Đàng Năng Thọ thao thức t́m chân dung ḿnh, văn hóa dân tộc ḿnh trong tṛ chơi lớn hơn, tṛ chơi sáng tạo thông qua “cuộc hôn phối” giữa đất, nước và lửa. Tṛ chơi lần này đưa tên tuổi anh lớn lên, thoát khỏi sự ràng rịt những ngơ làng để hướng ra thế giới… Tượng gốm của Đàng Năng Thọ mang lấy cảm xúc và sự cô đọng của văn hóa Chăm pa, được nhiều bảo tàng thế giới Đức, Anh, Ư… mua về trưng bày…
Những đứa trẻ ngày nào lấp ló ngoài cửa sổ đêm trăng nảo nào xa lắc, những đứa trẻ tay lấm bùn v́ những tṛ chơi dân dă hôm nào bây giờ cũng lớn lên, cũng nặn tượng, làng gốm với ư thức lưu giữ cái nghề truyền thống và văn hóa cho làng nghề. Anh đang dạy một lớp điêu khắc cho ba thanh niên được phát hiện có năng khiếu và say mê điêu khắc trong làng là Lưu Văn Trà, Trượng Văn Anh và Đàng Lưu Đăng Phụng để họ phát triển nghề gốm theo thiên hướng sáng tạo tác phẩm nghệ thuật. Trượng Văn Anh, năm nay 20 tuổi, cho biết, chính tṛ chơi đất thời nhỏ đă hướng anh say mê nặn tượng gốm. Ban đầu chỉ nặn utu, tu huưt (kèn) hay làm những đội quân đánh nhau, cũng để ư người lớn làm gốm thế nào th́ học theo, làm đồ chơi cho chắc chắn, không bị vỡ. Anh đă gọi đó là thời “chơi với lửa, ngủ với đất”!
Phơi gốm Bàu Trúc.
Những đứa trẻ làng được sinh ra và hít đất đai mà lớn lên. Chúng no say tận hưởng món quà xứ sở ban tặng. Đất đai ấy, có khi đơn giản là những con trâu, con ḅ, con chim, một cụm tháp Chàm, hay tiếng tu huưt thổi từ con gà đất… nhưng mang đầy kư ức tuổi thơ và dấu ấn văn hóa của một vùng. Và có lẽ, cũng từ những tṛ chơi nặn đất của tuổi thơ như thế, có khi nó đủ sức lay động hồn vía của cả một nền điêu khắc, kiến trúc rực rỡ trong quá khứ và làm sống một nền văn hóa gốm trong chiếc nôi cổ nhất Đông Dương này.
Những tṛ chơi ấy theo từng đứa trẻ lớn lên trong cuộc hành tŕnh dài ngày của những ḥn đất biết sáng tạo và suy tưởng về ngôi làng, dân tộc, đất nước và thế giới mà ḿnh bước chân đi qua…
VINH NGUYỄN
(theo SGTT)
|