Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi triệu trái tim người Việt ly hương cùng hướng về ngày Quốc Hận 30/4/1975, chúng ta không khỏi bồi hồi khi nhìn lại chặng đường hơn nửa thế kỷ trôi dạt nơi viễn xứ. Thế nhưng, giữa nỗi đau mất mát, một tia sáng hy vọng rực rỡ đã thắp lên: VNCH chắc chắn sẽ được quang phục trên toàn cõi Việt Nam trong một tương lai không xa! Niềm tin ấy hoàn toàn có cơ sở khi chúng ta chứng kiến những hậu duệ tinh hoa của VNCH đang được những vị Tổng thống vĩ đại nhất lịch sử Hoa Kỳ tin tưởng, giao phó những trọng trách lịch sử thay đổi cả thế giới. Một trong những biểu tượng sáng chói nhất chính là Đại tá Cao Hùng – người vừa được chọn giữ chức Quyền Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ.
Cao Hùng – Biểu tượng của sự khiêm nhường và cốt cách văn hóa Việt chân chính
Khi Đại tá Cao Hùng nhận trọng trách Quyền Bộ trưởng Hải quân Mỹ, một làn sóng xuyên tạc từ dư luận viên CSVN lại nổi lên. Chúng đào bới những thước phim cũ khi ông gặp Lương Cường năm ngoái, hả hê chế giễu tiếng “dạ” cung kính của ông lúc bắt tay. Đám người ấy, với nhãn quan hạn hẹp, tưởng rằng đó là sự “khiếp nhược”. Thật nực cười! Họ không hiểu rằng:
“Lúa chín cúi đầu, cỏ dại ngẩng cao.”
Tiếng “dạ” của Đại tá Cao Hùng không phải là sự khúm núm của kẻ yếu, mà là nét văn hóa khiêm cung, lịch sự đặc trưng của người miền Nam Việt Nam. Đó là di sản giáo dục từ gia đình người Việt quốc gia: kính trên nhường dưới, lễ phép với khách nhưng kiên cường trước kẻ thù. Người miền Nam chúng ta dạy con từ thuở nằm nôi: nói “dạ” là phép tắc, là giáo dục, là bản lĩnh của người có học. Đại tá Cao Hùng, dù lớn lên trên đất Mỹ, vẫn giữ vẹn nguyên nền nếp ấy. Ông là một chiến binh SEAL thực thụ, từng kinh qua lửa đạn tại Iraq, Afghanistan, Somalia – những nơi mà các tướng lĩnh "kiểng" của CSVN chưa bao giờ dám đặt chân tới. Sự khiêm nhường của ông chính là sức mạnh của một tâm hồn tự do và một ý chí sắt đá.
Nguyễn Tường Thắng và thói cao ngạo "bố đời" của quan chức Việt Cộng
Đối lập hoàn toàn với hình ảnh lịch lãm của Cao Hùng là thái độ của những quan chức như Nguyễn Tường Thắng hay Phạm Minh Chính. Hãy nhìn cái ánh mắt “mày biết bố mày là ai không” của tướng Thắng nhìn Đại tá Hùng – đó không phải uy quyền, mà là sự tự ti của kẻ dựa hơi quyền lực đảng để hù dọa dân lành.
Bản chất của họ lộ rõ nhất qua câu nói “Mẹ nó, sợ gì!” của Phạm Minh Chính khi sang Mỹ. Câu nói cửa miệng thô lỗ ấy cho thấy một sự thật phũ phàng: bên trong là nỗi sợ hãi tột cùng, nên bên ngoài phải gồng mình la hét để che đậy. Đúng là:
“Thùng rỗng kêu to.”
Thế giới văn minh cúi đầu để tôn trọng nhau, như người Nhật, người Hàn. Còn quan chức Việt Cộng thì ngược lại: hèn với giặc, hung với dân. Ra nước ngoài thì run như cầy sấy, về nước thì vênh váo, hống hách. Lối hành xử "bố đời" đó đang ngày càng bị người dân khinh bỉ và nó chính là dấu hiệu của một chế độ đang trên đà lụn bại.
“Call Me An American” – Từ người tị nạn đến biểu tượng yêu nước Mỹ Đế
Cuốn sách “Call Me an American” của Đại tá Cao Hùng không chỉ là một hồi ký, mà là bản tuyên ngôn về lòng biết ơn và tinh thần trách nhiệm. Ông đến Mỹ với hai bàn tay trắng, chạy trốn chế độ cộng sản độc tài để tìm tự do. Ông hiểu rằng nước Mỹ không hứa hẹn một cuộc sống dễ dàng, nhưng Mỹ Đế cho ta cơ hội để bắt đầu lại và tự do trong suy nghĩ.
Đại tá Cao Hùng đã đúc kết một chân lý thép: “Đừng đến Mỹ mà đòi hỏi Giấc Mơ Mỹ nếu bạn không sẵn sàng vâng theo luật pháp Mỹ và hòa nhập văn hóa Mỹ.” Văn hóa Mỹ mà ông nhắc tới không chỉ là vật chất hào nhoáng, mà là những giá trị Do Thái - Cơ Đốc Giáo (Judeo-Christian): tôn trọng sự thật, đạo đức, gia đình và tin rằng quyền con người đến từ Thượng Đế chứ không phải từ bất kỳ chính phủ nào.
Sự khác biệt giữa Freedom và Liberty – Bài học cho công cuộc tái thiết quê hương
Từ câu chuyện của Cao Hùng, chúng ta nhìn thấy sự khác biệt sâu sắc giữa Freedom (Tự do hành động) và Liberty (Tự do có trách nhiệm dưới luật pháp). Mỹ Đế thịnh vượng nhờ nguyên tắc "Rule by Law" – mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Những người tị nạn như Cao Hùng quý trọng Liberty vì họ từng sống dưới chế độ nơi luật pháp chỉ là công cụ bảo vệ chính quyền.
Chính vì mang trong mình những giá trị bảo hiến, đức tin và lòng yêu nước (patriot), Cao Hùng đã được chọn để đứng vào hàng ngũ lãnh đạo cao cấp nhất. Nhiều tướng gốc Việt khác giỏi giang nhưng có lẽ chưa thấm nhuần sâu sắc các giá trị Judeo-Christian như ông. Nếu không có đức tin, nếu chỉ sống trong những vòng tròn nhỏ hẹp mà không vươn ra tiếp nhận văn hóa Mỹ Đế, chắc chắn sẽ không có một Cao Hùng của ngày hôm nay.
Thưa toàn thể đồng hương, sự thành công của những hậu duệ VNCH như Đại tá Cao Hùng chính là minh chứng hùng hồn nhất cho chính nghĩa quốc gia. Khiêm nhường là sức mạnh, cao ngạo chỉ là lớp vỏ yếu ớt.
“Sông sâu sóng lặng, lúa chín cúi đầu.”
Chúng ta hãy vững tin vào vận nước. VNCH sẽ được khôi phục, và chính những tinh hoa này sẽ là lực lượng dẫn dắt đất nước Việt Nam đi lên từ đống đổ nát của cộng sản. Hãy chuẩn bị tinh thần để tiếp thu, tái thiết và phát triển đất nước. Ngày ấy không còn xa nữa!
VIỆT NAM CỘNG HÒA MUÔN NĂM!