Bộ Tư pháp truy tố Trung tâm Luật Nam Poverty (SPLC) cực tả với 11 tội danh – SPLC đã sử dụng tiền quyên góp để trả cho KKK dàn dựng các vụ 'tội ác thù hận'
Hôm thứ Ba, Bộ Tư pháp đã truy tố Trung tâm Luật Chống Phân biệt chủng tộc miền Nam (SPLC) với 11 tội danh, bao gồm gian lận qua mạng, gian lận ngân hàng và rửa tiền.
Theo Bộ Tư pháp Hoa Kỳ, tổ chức SPLC đã bị truy tố vì bí mật chuyển hơn 3 triệu đô la tiền cho các thành viên của các nhóm cực đoan và theo chủ nghĩa thượng đẳng da trắng.
Bồi thẩm đoàn tại Khu vực Trung tâm Alabama đã đưa ra bản cáo trạng gồm 11 tội danh chống lại SPLC.
Vụ án được giao cho Thẩm phán Emily Marks, người được ông Trump bổ nhiệm.
Quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche cho biết bồi thẩm đoàn đã truy tố SPLC với 6 tội danh lừa đảo qua mạng, 4 tội danh lừa đảo ngân hàng và 1 tội danh âm mưu rửa tiền.
🚨HAPPENING NOW: Justice Department announces indictment against Southern Poverty Law Center ("SPLC"). Our indictment alleges SPLC secretly funneled MORE THAN $3 MILLION in funds to members of white supremacist and extremist groups. pic.twitter.com/Ifpda94f7D
— U.S. Department of Justice (@TheJusticeDept) April 21, 2026
Todd Blanche và Giám đốc FBI Kash Patel đã tổ chức một cuộc họp báo để công bố các cáo buộc liên bang.
“SPLC không hề giải tán các nhóm này. Thay vào đó, họ lại đang tạo ra chủ nghĩa cực đoan mà họ tuyên bố chống lại bằng cách trả tiền cho các nguồn tin để kích động thù hận chủng tộc”, Blanche nói.
🚨 BREAKING: Acting AG Blanche and FBI Director Patel announce a grand jury has INDICTED leftist NGO Southern Poverty Law Center on 11 COUNTS
This is MASSIVE!
SPLC said they were "fighting white supremacy," but they were "MANUFACTURING the extremism it purports to expose" by… pic.twitter.com/WtyvBUuwrW
Giám đốc FBI Kash Patel cho biết SPLC đã sử dụng tiền quyên góp để trả cho các thủ lĩnh của Ku Klux Klan và các nhóm cực đoan khác nhằm dàn dựng các "tội ác thù hận".
Tổ chức SPLC đã thành lập các công ty ma để che giấu vai trò của họ trong việc tài trợ cho các nhóm cực đoan.
Ông Patel nói: “Họ đã sử dụng số tiền quyên góp được một cách gian lận bằng cách nói dối mạng lưới nhà tài trợ của mình - hàng ngàn người Mỹ - để tiến hành trả tiền cho lãnh đạo của những nhóm cực đoan bạo lực được cho là như vậy”.
“Hơn nữa, cuộc điều tra của chúng tôi cho thấy rằng Trung tâm Luật Nam Poverty, ngoài việc tiếp tay cho vụ lừa đảo hàng triệu đô la kéo dài hàng thập kỷ, còn thực hiện nhiều hoạt động tội phạm khác”, ông nói thêm.
🚨 HOLY CRAP! FBI Director Patel says leftist NGO Southern Poverty Law Center, which has now been indicted, was using donor to pay leaders of the KU KLUX KLAN to stage "HATE CRIMES"
"They used the FRAUDULENTLY raised money by lying to their donor network—THOUSANDS of… pic.twitter.com/wqTgNWEJsY
Thống đốc Florida Ron DeSantis đang "cầu xin" một vai trò quan trọng trong chính quyền Trump - Ông quan tâm đến ba vị trí cấp cao này.
Ông Ron DeSantis trong một cuộc phỏng vấn trên podcast của Sean Hannity.
Trong bối cảnh sự thay đổi nhân sự trong chính quyền Trump tiếp tục diễn ra, một đối thủ cũ trong cuộc bầu cử sơ bộ được cho là đang tự sắp xếp vị trí để tận dụng cơ hội.
Hãng tin Axios đưa tin hôm thứ Ba rằng Tổng thống Trump đã nói với một số cố vấn và bạn bè thân cận nhất của mình rằng Thống đốc Florida Ron DeSantis đang "van xin" một vị trí trong chính quyền tổng thống.
Như độc giả của TGP đã biết, ông DeSantis sẽ mất chức vào tháng Giêng vì nhiệm kỳ thứ hai của ông với tư cách thống đốc sẽ kết thúc và ông chỉ được phép làm thống đốc tối đa hai nhiệm kỳ.
Theo các nguồn tin mà Axios đã liên hệ, một trong những vị trí đó là Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ.
Theo lời kể của một người thân cận, Trump từng nói với một người rằng: "Ron đã nài nỉ tôi cho ông ấy làm Bộ trưởng Tư pháp."
Có vẻ như ông Trump sẵn sàng bổ nhiệm DeSantis làm người đứng đầu cơ quan thực thi pháp luật của Mỹ, nhưng muốn cho quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche cơ hội trước.
Theo Axios , Tổng thống muốn bà Blanche bắt đầu truy tố những người đã cố gắng hủy hoại cuộc sống của ông bằng các vụ kiện dân sự giả mạo. Đây là lĩnh vực mà cựu Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi đã không làm tốt.
“Todd có khoảng 90 ngày để chứng tỏ khả năng của mình,” một cố vấn nói với Axios.
Nhưng dường như DeSantis thích hai vị trí khác hơn là Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ: Bộ trưởng Chiến tranh và Thẩm phán Tòa án Tối cao Hoa Kỳ.
Trước khi cuối cùng chọn Pete Hegseth làm người đứng đầu Bộ Chiến tranh, Trump đã cân nhắc việc bổ nhiệm DeSantis thay thế.
Nếu Hegseth rời nhiệm sở trong những tháng tới, Trump “sẽ cân nhắc nghiêm túc” việc bổ nhiệm DeSantis thay thế.
Nhưng giấc mơ lớn nhất của DeSantis là trở thành một trong chín thẩm phán Tòa án Tối cao. Ông đặc biệt muốn thay thế vị thẩm phán vĩ đại Clarence Thomas nếu ông ấy quyết định nghỉ hưu.
“Ông DeSantis hoàn toàn không quan tâm đến chức vụ Bộ trưởng Tư pháp, nhưng ông ấy sẽ quan tâm đến hai điều: Bộ trưởng Chiến tranh hoặc Thẩm phán Tòa án Tối cao, đó sẽ là công việc mơ ước của ông ấy,” một nguồn tin khác nói với Axios.
Nguồn tin cho biết thêm rằng DeSantis và Thẩm phán Thomas “gần như có mối quan hệ cha con và sẽ là một di sản tuyệt vời cho Trump.”
Nhóm của Trump dường như đồng ý với DeSantis rằng Tòa án Tối cao hoặc Bộ trưởng Chiến tranh sẽ phù hợp hơn là Bộ trưởng Tư pháp.
“Có một lý do chính đáng khiến tổng thống không chọn Ron làm Bộ trưởng Tư pháp: Khả năng ông ta tìm cách hãm hại tổng thống là quá cao,” một cố vấn khác của Trump nói với Axios. “Trump cần một người ở Bộ Tư pháp mà ông ấy hoàn toàn tin tưởng.”
“Nhưng còn Bộ Quốc phòng, Tòa án Tối cao hay những cơ quan khác thì sao? Chắc chắn rồi.”
Người phát ngôn của DeSantis, Alex Lanfranconi, đã đưa ra một tuyên bố với Axios nói rằng thống đốc "có mối quan hệ tuyệt vời với Tổng thống Trump" và cố gắng xoa dịu những đồn đoán.
“Một số phương tiện truyền thông thích tập trung vào những tin đồn thất thiệt hơn là những thành tựu to lớn mà Florida đã đạt được trong mối quan hệ hợp tác với chính quyền Trump,” ông nói thêm. “Thống đốc mong muốn tiếp tục hợp tác với Tổng thống Trump trong việc thực thi luật nhập cư, khôi phục vùng Everglades và giúp cải cách thể thao đại học.”
Hôm qua, Iran đã nhận được một bài học rất đắt giá về lý do tại sao không nên chọc giận gấu.
Khi một tàu chở hàng của Iran cố gắng vượt qua vòng phong tỏa hải quân gần eo biển Hormuz, nó đã bị lực lượng Mỹ bắn vào, tạo ra một lỗ thủng ở mạn tàu và cuối cùng chiếm giữ nó.
Hiện nay, nhiều thông tin chi tiết hơn đang được tiết lộ về con tàu chở hàng Touska bị lính thủy đánh bộ Mỹ bắt giữ và khám xét.
Hóa ra, con tàu đang trên đường đến Iran sau khi ghé qua các cảng của Trung Quốc, nơi nó chất lên một lượng lớn hóa chất lưỡng dụng dùng để chế tạo tên lửa đạn đạo!
Đây là những gì chúng ta biết:
🚨U.S. security sources have determined that the TOUSKA, the Iranian-flagged cargo ship that was fired-on and boarded by the U.S. Navy yesterday afternoon as it attempted to sail from China to Iran through the Strait of Hormuz, was carrying “dual-use” equipment; potentially… pic.twitter.com/LgwKmJgs62
Các nguồn tin an ninh của Mỹ xác định rằng tàu chở hàng TOUSKA mang cờ Iran, bị hải quân Mỹ bắn và khám xét chiều hôm qua khi đang cố gắng di chuyển từ Trung Quốc sang Iran qua eo biển Hormuz, đang chở thiết bị "lưỡng dụng"; có thể là Natri Perclorat, thành phần chính trong nhiên liệu tên lửa rắn. – Reuters
Fox News đưa tin thêm về hành trình của con tàu:
Con tàu Touska vẫn đang bị lực lượng Mỹ tạm giữ khi họ tiếp tục kiểm tra những gì mà các nguồn tin an ninh hàng hải nói với Reuters là hàng hóa "lưỡng dụng" - vật liệu có thể phục vụ cả mục đích dân sự và quân sự - sau chuyến hành trình từ châu Á.
Dữ liệu vận chuyển cho thấy tàu Touska đã nhiều lần dừng tại Chu Hải, một cảng lớn ở miền nam Trung Quốc, trước khi đi qua Đông Nam Á và hướng tới Iran — một phần trong lộ trình mà các nhà phân tích cho rằng đã giúp Iran duy trì dòng chảy thương mại bất chấp áp lực từ Mỹ.
Vụ bắt giữ này nằm trong khuôn khổ nỗ lực rộng lớn hơn của Mỹ nhằm thực thi lệnh phong tỏa hải quân đối với Iran, với mục đích gây áp lực buộc Tehran mở lại eo biển Hormuz, một tuyến đường vận chuyển toàn cầu quan trọng.
Theo một quan chức Mỹ nói với Fox News, con tàu này đã cập cảng Port Klang, Malaysia lần cuối vào ngày 12 tháng 4 và đang trên đường đến cảng Bandar Abbas của Iran thì bị chặn lại.
Tàu Touska bị bắt giữ tại Vịnh Oman, ngay bên ngoài eo biển Hormuz, khi đang tiến vào vùng biển Iran hôm Chủ nhật.
Các nhà phân tích cho rằng việc cố gắng vận chuyển hàng hóa trong bối cảnh hải quân Mỹ đang hoạt động mạnh mẽ cho thấy lô hàng này có thể là một ưu tiên.
“Con tàu đó đã cố gắng vượt qua vòng phong tỏa, điều này dường như là một hành động đặc biệt ngu ngốc… điều này dường như cho thấy rằng trên tàu có thứ gì đó mà họ thực sự cần ở Iran,” Ray Powell, giám đốc của SeaLight, một sáng kiến minh bạch hàng hải, nói với Fox News Digital.
Powell cho biết lộ trình của con tàu qua Malaysia rất đáng chú ý, mô tả vùng biển gần eo biển Singapore là "nổi tiếng về việc chuyển hàng giữa các tàu" do việc thực thi pháp luật tương đối yếu - một chiến thuật có thể khiến việc truy tìm nguồn gốc hàng hóa trở nên khó khăn hơn. Ông nói thêm rằng việc con tàu dừng chân ở Trung Quốc làm dấy lên câu hỏi về nguồn gốc hàng hóa, mặc dù những gì có trên tàu vẫn chưa được biết.
Việc tàu Touska cập cảng Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh các báo cáo trước đó xác định các lô hàng vật liệu lưỡng dụng từ các cảng Trung Quốc đến Iran, mặc dù không có bằng chứng công khai nào liên kết hàng hóa trên tàu này với bất kỳ nhà cung cấp cụ thể nào.
Tóm lại, điều này có nghĩa là - bất chấp những tuyên bố lặp đi lặp lại rằng họ không trang bị vũ khí cho Iran - Trung Quốc đã bị bắt quả tang đang làm suy yếu Hoa Kỳ…
Tôi có linh cảm rằng phản ứng của Tổng thống Trump trước thông tin đó sẽ rất nhanh chóng và gay gắt.
Jesse Waters đã đi sâu hơn vào vấn đề này:
🚨 CHINA JUST GOT CAUGHT RED-HANDED
The ship boarded by US Marines "was up to no good. The Touska was traveling from CHINA. The Washington Post says it was loaded with dual-use chemicals used to manufacture ballistic missiles."
Ca sĩ rapper D4vd bị chính thức truy tố về tội danh giết người hôm thứ Hai, 20/4, trong vụ thi thể của thiếu nữ mới 15 tuổi bị chặt ra nhiều khúc và đã bị phân hủy, được phát giác ra trên chiếc Tesla của anh, theo giới chức có thẩm quyền loan báo, và AP đưa tin ra.
Bản cáo trạng tiết lộ ra nhiều chi tiết quan trọng trong vụ án rùng rợn được cho điều tra gần như bí mật trong suốt 7 tháng kể từ khi người ta tìm thấy thi thể của cô Celeste Rivas Hernandez. Rapper D4vd nhìn từ phía sau luật sư biện hộ, bà Marilyn Bednarski (phải), tại phiên tòa ở Los Angeles, California, hôm 20/4. (Ảnh: Getty Images)
D4vd, 21 tuổi, sinh ở Houston, Texas, tên thật là David Burke, bị truy tố về tội danh giết người cấp độ một, dâm ô với thiếu nữ dưới 14 tuổi, và chặt thi thể, theo Biện Lý Cuộc Los Angeles County cho công bố. Khi ra tòa hôm thứ Hai, ca sĩ này không nhận tội. Tòa ra lệnh tiếp tục cho giam giữ anh mà không cho nộp tiền thế chân xin tại ngoại.
Cha mẹ nạn nhân cũng đến dự phiên tòa này. Họ cúi mặt xuống khi bước vào phòng xét xử và ngồi trong phía cử tọa. Họ cũng không phát biểu với báo chí bên ngoài tòa.
Giới chức nghi ngờ D4vd đã ra tay giết chết cô Rivas Hernandez để bảo vệ sự nghiệp đang lên của anh sau khi cô này đe dọa loan báo cô bị ép làm tình với anh.
Album đầu tiên của D4vd, "Withered", được cho phát hành chỉ sau 2 ngày mà theo các giới chức cho hay, đó là ngày cuối cùng mà người ta biết cô này còn sống. Gia đình cô đã thông báo cho cảnh sát rằng cô đã mất tích từ năm 2014, năm cô mới có 13 tuổi. Theo đơn truy tố hình sự, đó là tuổi của cô lúc D4vd liên tục lạm dụng tình dục cô ít nhất là trong suốt một năm, kể từ tháng 9/2023 đến tháng 9/2024. Luật lệ ở California trừng phạt rất nặng tội lạm dụng tình dục người dưới 14 tuổi.
Hôm thứ Hai 20/4, công tố viên cho biết cô Rivas Hernandez 14 tuổi lúc mà cô bị sát hại bằng vật bén nhọn vào ngày 23/4/2025, hoặc trong khoảng ngày đó, ngày mà cô đang trong căn nhà của rapper D4vd ở Hollywood Hills. Công tố viên cho hay cô này đã trốn gia đình cô ở Riverside County đến ở với ca sĩ này, và kể từ đó, gia đình không còn nghe gì về cô, theo đài KTLA.
Công tố viên cáo buộc rapper D4vd đã chặt thi thể cô Rivas Hernandez khoảng hai tuần sau đó. Và gần năm tháng sau, ngày 8/9, người ta mới phát giác ra thi thể của cô đựng trong hai bao đặt trong cốp xe trước của chiếc Tesla đăng bộ tên của Burke.
Cáo trạng giết người đối với D4vd gồm có tình huống đặc biệt: phục kích, phạm tội ác để làm lợi về tài chính và giết nhân chứng trong cuộc điều tra, có thể mang án tử hình. Công tố viên hiện chưa công bố, họ sẽ yêu cầu bản án tử hình hay không.
Nhân chứng mà D4vd bị cáo buộc đã sát hại chính là cô Rivas Hernandez, vì nếu còn sống, cô có thể ra làm chứng cho những lời cáo buộc ca sĩ này phạm tội xâm phạm tình dục.
"D4vd sẽ ra tòa trở lại vào ngày 23/4", theo tuyên bố của tòa án và đài KTLA đưa tin ra.
Ca sĩ này bị Sở Cảnh sát Los Angeles bắt giữ tại nhà ở Hollywood Hills khoảng 5 giờ chiều hôm thứ Năm tuần trước. Luật sư của anh khẳng định anh ta vô tội.
Lẽ ra giờ này Phó Tổng Thống JD Vance đã trên chuyên cơ Không Lực Hai đến Pakistan để tiến hành cuộc đàm phán vòng thứ hai với Iran. Tuy nhiên, chuyến đi đã bị cho hoãn do phía Tehran không trả lời trước các lập trường về đàm phán của Mỹ.
Một giới chức Hoa Kỳ nắm rõ trực tiếp tình hình này có nói với The New York Times trưa hôm thứ Ba, 21 tháng Tư. Tuy nhiên, chuyến đi này vẫn có thể được cho nối lại bất cứ vào lúc nào. Phó Tổng thống JD Vance trong cuộc họp báo sau lần đàm phán thứ nhất bị thất bại ở Islamabad, Pakistan, ngày 12/4. (Ảnh: Getty Images)
Về phía Iran cho biết, họ vẫn chưa quyết định liệu có cho nối lại các cuộc đàm phán với Hoa Kỳ hay không, vẫn theo nguồn tin từ NYTimes.
Ngoại trưởng Iran, ông Seyed Abbas Araghchi, tuyên bố trên nền tảng X cho biết: "Việc cho phong tỏa các hải cảng biển của Iran là một hành động chiến tranh, và do đó là sự vi phạm lệnh ngừng bắn. Tấn công một tàu thương mại và bắt giữ thủy thủ đoàn làm con tin thậm chí còn là một sự vi phạm nghiêm trọng hơn. Iran biết cách cho vô hiệu hóa các lệnh hạn chế, biết cách bảo vệ lợi ích của mình và biết cách chống lại sự bắt nạt".
Một nguồn tin của NBC News cũng cho hay, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Iran, ông Esmail Baghaei đã trả lời phỏng vấn đài truyền hình quốc gia IRIB rằng "chưa có quyết định cuối cùng" nào được đưa ra về việc liệu Iran có tham gia các cuộc đàm phán hòa bình với Hoa Kỳ tại Pakistan hay không.
"Lý do ở đây rất rõ ràng, đây không phải là vấn đề của sự do dự. Thay vào đó, nguyên nhân do chúng tôi đang phải đối mặt với những thông điệp mâu thuẫn, hành vi thiếu nhất quán và những hành động không thể chấp nhận được từ phía Hoa Kỳ", ông Baghaei cho biết.
Ông Baghaei nói thêm rằng, điều này bao gồm các cuộc tấn công của Hoa Kỳ nhằm vào tàu thuyền Iran cũng như việc ông Trump cho phong tỏa eo biển Hormuz sau khi Iran đồng ý cho mở cửa hoàn toàn eo biển này.
"Những hành động này của Hoa Kỳ trở thành tội cướp biển và khủng bố cấp quốc gia, đặc biệt là đối với hai tàu Iran có liên quan", ông Baghaei đưa ra phát biểu, đồng thời nói thêm rằng các hành động của Hoa Kỳ đặt ra dấu hỏi về ý định và sự nghiêm túc của nước này.
"Tiến trình ngoại giao phải hướng đến kết quả cụ thể. Và bất cứ khi nào Cộng Hòa Hồi Giáo Iran đi đến kết luận như vậy, chúng tôi sẽ đưa ra quyết định cần thiết", ông Baghaei khẳng định.
Trong bối cảnh lệnh ngừng bắn kéo dài hai tuần dự kiến sẽ hết hiệu lực vào tối hôm thứ Tư 22/4, hiện vẫn chưa rõ liệu Iran hay Hoa Kỳ sẽ thực hiện những bước đi tiếp theo nào, nếu có. Sáng nay, trả lời đài truyền hình CNBC, Tổng Thống Trump từng bày tỏ rằng ông không muốn gia hạn lệnh ngừng bắn nếu thiếu đi một sự thỏa thuận dài hạn hơn.
Khoảng ba giờ trước đây, một viên chức ở Tòa Bạch Ốc có trả lời NBC News rằng vẫn chưa rõ liệu Phó Tổng thống Vance sẽ rời Washington để đến Islamabad hay là khi nào ông sẽ cho thực hiện chuyến đi này. Tuy nhiên, hôm nay ông Vance sẽ đến Tòa Bạch Ốc để tham dự cuộc họp nhằm thảo luận về những diễn biến tiếp theo.
Vị viên chức này nhấn mạnh rằng tình hình hiện "vẫn còn khá nhiều sự biến động".
"Hiện đang có thêm các cuộc họp về chính sách diễn ra tại Tòa Bạch Ốc, và phó tổng thống sẽ cùng tham gia", người này cho hay, theo tin từ NBC News.
Tòa Bạch Ốc và Tổng Thống Trump trước đó đã cho biết ông Vance sẽ dẫn đầu phái đoàn Hoa Kỳ bay đến Pakistan, nhưng thời điểm cụ thể của chuyến đi này chưa bao giờ được ấn định chắc chắn. Thậm chí vào một thời điểm trong ngày hôm qua, ông Trump còn ám chỉ rằng ông Vance đã lên đường, nhưng thực tế lại không phải là như vậy.
"Rồng mất đầu khó bay, rắn mất đầu khó chạy" – Câu tục ngữ ấy dường như đang vận vào tình cảnh ngặt nghèo của nước Cộng hòa Hồi giáo Iran lúc này. Đã hơn sáu tuần trôi qua kể từ khi Mojtaba Khamenei được tuyên bố là người kế vị cha mình sau cuộc ám sát chấn động, người dân Iran và cả thế giới vẫn chưa một lần được tận mắt nhìn thấy hay nghe thấy giọng nói thật của vị tân lãnh đạo tối cao này. Giữa lúc vận mệnh quốc gia đang ngàn cân treo sợi tóc, sự vắng mặt của Mojtaba không chỉ là một bí ẩn, mà còn là một dấu hỏi lớn về việc: Ai thực sự đang cầm lái con thuyền Iran?
Sau hơn sáu tuần kể từ khi được công bố là lãnh tụ tối cao mới sau cái chết của cha mình, Mojtaba Khamenei vẫn như một bóng ma – có tên mà không thấy mặt, có tiếng mà không nghe lời.
Người dân Iran đến nay vẫn chưa một lần tận mắt thấy hoặc nghe trực tiếp Mojtaba Khamenei kể từ khi ông được đưa lên vị trí tối cao. Những gì xuất hiện chỉ là các thông điệp đọc trên truyền hình, những bài đăng trên mạng xã hội – thậm chí là các video được cho là dùng trí tuệ nhân tạo (AI) để mô phỏng hình ảnh ông.
Sự im lặng đáng sợ sau bức màn nhung và nghi vấn về một "Lãnh đạo AI"
Khác hẳn với người cha quá cố – Giáo chủ Ali Khamenei, người vốn là gương mặt hiện hữu thường trực với những bài diễn thuyết đanh thép hàng tuần, Mojtaba Khamenei hiện lên như một bóng ma. Mọi thông điệp gửi đến quốc dân đều được đọc qua loa phát thanh hoặc đăng tải lạnh lùng trên mạng xã hội. Thậm chí, chính quyền Tehran đã phải viện đến công nghệ AI để tạo ra các đoạn video giả lập hình ảnh Mojtaba đang phát biểu, càng khiến dư luận bán tín bán nghi rằng vị tân lãnh đạo 56 tuổi này hoặc đang trọng thương, hoặc đang phải điều trị bí mật ở nước ngoài.
"Trong đầm gì đẹp bằng sen", nhưng trong chính trường Iran lúc này, sự "đẹp đẽ" ấy lại bị che phủ bởi sương mù. Có nguồn tin cho biết Mojtaba đã bị thương nặng trong cùng đợt không kích sát hại cha mình, với các vết thương ở mặt, mắt và gãy chân. Dù Reuters dẫn lời các nguồn tin ẩn danh rằng ông vẫn họp qua điện thoại, nhưng câu hỏi vẫn lơ lửng: Liệu ông có thực sự đủ tỉnh táo để vạch ra những "lằn ranh đỏ" cho các nhà đàm phán, hay cái ghế lãnh đạo tối cao thực chất đang bỏ trống?
Những "người tử tế" mới trên bàn cờ của Donald Trump
Trong khi bóng dáng lãnh đạo tối cao mờ mịt, Tổng thống Mỹ Donald Trump lại không ngớt lời tuyên bố rằng Iran đã trải qua một cuộc "thay đổi chế độ" và gọi những người đang đàm phán phía Tehran là những người "rất có lý lẽ". "Sông có khúc, người có lúc", có vẻ như Trump tin rằng ông đang đối đầu với một thế hệ chính trị gia mới thực tế hơn, những người đang phải vật lộn để giữ cho chế độ không bị sụp đổ hoàn toàn.
Nhân vật nổi bật nhất hiện nay chính là Mohammad Bagher Ghalibaf – Chủ tịch Quốc hội Iran. Vốn là một cựu chỉ huy thiện chiến của Lực lượng Vệ binh Cách mạng (IRGC), Ghalibaf đang chứng tỏ mình là một "con cáo già" chính trị khi có thể xoay xở uyển chuyển giữa bộ vest ngoại giao và bộ quân phục dạn dày sương gió. Cùng với Ngoại trưởng Abbas Araghchi, họ đang tạo ra một bộ mặt đoàn kết tại Islamabad để đối thoại với Washington, nhưng thực chất là đang đi trên dây giữa những áp lực nghẹt thở.
Các chuyên gia nhận định rằng Mojtaba có thể không trực tiếp điều hành chiến lược hay đàm phán, mà chỉ đóng vai trò phê duyệt cuối cùng cho các quyết định lớn.
Nói cách khác, ông giống như một “con dấu quyền lực” hơn là người cầm lái thực sự.
Việc liên tục nhấn mạnh sự tham gia của ông có thể là một cách để hệ thống chính trị Iran tự bảo vệ trước chỉ trích nội bộ. Khi mọi quyết định đều “gán” cho lãnh tụ tối cao, không ai dám phản đối công khai.
“Có danh mà không có thực” – một trạng thái nguy hiểm trong chính trị, nhất là khi đất nước đang trong chiến tranh.
"Đi trên dây" giữa áp lực quốc tế và sự phẫn nộ của phe cứng rắn
"Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa", các nhà ngoại giao Iran không chỉ phải đối mặt với sự cứng rắn của Trump mà còn phải dè chừng chính phe bảo thủ trong nước. Tại Tehran, những người ủng hộ chế độ đang sục sôi tinh thần yêu nước, coi bất kỳ sự thỏa hiệp nào với Mỹ cũng là hành động đầu hàng nhục nhã.
Khi Ngoại trưởng Araghchi tuyên bố mở cửa eo biển Hormuz cho tàu bè thương mại, ông ngay lập tức bị truyền thông nhà nước và phe cứng rắn "đánh hội đồng". Họ cho rằng đó là hành động "dâng chiến thắng cho Trump" khi chưa có sự phê chuẩn từ cấp lãnh đạo tối cao. Ngay cả Tổng thống Masoud Pezeshkian cũng bị chỉ trích kịch liệt khi gửi lời xin lỗi đến các láng giềng Ả Rập. Rõ ràng, khi "nhà vắng chủ", các phe phái bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt và nghi kỵ lẫn nhau.
Sự vắng mặt của Mojtaba đã khiến xã hội Iran rơi vào trạng thái mơ hồ.
Một quyết định nhỏ như việc mở lại eo biển Hormuz cũng bị chỉ trích dữ dội, vì không rõ ai là người thực sự phê duyệt.
Truyền thông nhà nước thậm chí cũng lên tiếng yêu cầu “làm rõ vai trò của lãnh đạo tối cao”.
Ngay cả Tổng thống Iran cũng từng bị phản ứng khi có những phát biểu mang tính “hòa giải”.
Điều đó cho thấy:
“Trên dưới không thông, lòng dân ly tán” – một dấu hiệu cực kỳ nguy hiểm với bất kỳ chế độ nào.
Mojtaba Khamenei: Tấm khiên chắn hay con bài ẩn thân?
Iran hiện không chỉ đối mặt với chiến tranh bên ngoài, mà còn là một cuộc chiến nội tại. Một bên là áp lực quốc tế, một bên là phe cứng rắn trong nước – những người xem mọi nhượng bộ là đầu hàng. Giữa hai làn đạn ấy, các nhà lãnh đạo buộc phải “đi dây”, giữ cân bằng mong manh.
Trong lịch sử chính trị, hiếm có trường hợp nào mà một lãnh tụ tối cao lại “biến mất” ngay khi đất nước bước vào thời khắc quyết định. Mojtaba Khamenei – người từng quen hoạt động trong bóng tối – giờ đây lại trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn… mà không xuất hiện. Một nghịch lý đầy nguy hiểm. “Người không thấy mặt, lời không thấy tiếng, nhưng quyết định lại mang tên ông” – đó chính là bản chất của quyền lực vô hình. Và khi quyền lực trở nên vô hình, thì cũng là lúc niềm tin bắt đầu lung lay.
“Đây là một cuộc chiến sinh tồn – và bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại chiến tranh.” Nhiều chuyên gia quốc tế cho rằng, sự vắng mặt của Mojtaba lại đang phục vụ một mục đích thực tế cho các chính trị gia kỳ cựu của Iran. Việc gán mọi quyết định khó khăn cho một vị lãnh đạo "đang ẩn mình" giúp các nhà đàm phán có được một tấm khiên bảo vệ trước những lời chỉ trích nội bộ. "Mượn gió bẻ măng", họ lấy danh nghĩa lãnh đạo tối cao để thông qua những quyết sách mà nếu là người thường làm sẽ bị coi là phản bội.
Tuy nhiên, ván bài này không thể kéo dài mãi mãi. Phó Tổng thống Mỹ JD Vance đã thẳng thừng tuyên bố: Một thỏa thuận không có sự phê chuẩn trực tiếp của Lãnh đạo tối cao (hoặc một ai đó có quyền lực thực sự) sẽ không có giá trị bền vững. Iran đang bước vào một giai đoạn mới, nơi mà sự hiện diện bằng xương bằng thịt của người đứng đầu không còn là điều bắt buộc, nhưng sự thiếu hụt đó lại đang đẩy quốc gia này vào một trạng thái hỗn loạn và vô định.
Cuộc chiến sinh tồn của chế độ Tehran đang tiến đến hồi gay cấn nhất. Giữa những đống đổ nát của cuộc chiến và những toan tính trên bàn đàm phán, hình bóng của Mojtaba Khamenei vẫn là một dấu chấm hỏi lớn. "Thật thật giả giả, hư hư thực thực", liệu Iran sẽ tìm thấy lối thoát hay sẽ tiếp tục lún sâu vào cuộc khủng hoảng lãnh đạo trầm trọng nhất trong nửa thế kỷ qua? “Nhà dột từ nóc” – khi trên không vững, dưới khó mà yên.
Tổng thống Donald Trump
Theo hãng tin Blomberg cho biết, Tổng thống Donald Trump cho biết ông biết rõ có các công ty đã từ chối không xin hoàn lại tiền thuế đã nộp sau khi Tối cao Pháp viện ra phán quyết bãi bỏ mức thuế quan của ông đã áp đặt lên cả thế giới vì không hợp pháp và vượt quá quyền hạn của người tổng thống đương nhiệm.
"Thật tuyệt vời nếu họ không cho làm điều đó", ông Trump cho biết hôm thứ Ba 21/4 trên CNBC News khi ông trả lời câu hỏi về việc liệu các công ty như Amazon.com Inc. và Apple Inc. có nên yêu cầu đòi hoàn trả lại tiền cho việc áp đặt mức thuế hiện được coi là bất hợp pháp hay không. "Nếu họ không chịu làm điều đó, tôi sẽ luôn ghi nhớ họ".
Vào tháng 2/2026, Tối cao Pháp viện đã ra phán quyết chống lại việc Trump sử dụng Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế để áp đặt cái gọi là thuế quan "đối xứng đối với hàng nhập khẩu từ hầu hết mọi quốc gia". Phán quyết đó đã tạo tiền đề cho chính phủ Mỹ về một nhiệm vụ phức tạp: hoàn trả số tiền lên đến hơn 150 tỷ USD, lớn nhất trong lịch sử hình thành ra Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Lời bình luận của ông Trump được đưa ra một ngày sau khi Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Hoa Kỳ cho ra mắt cổng thông tin trên trang web để giúp cho các công ty nhập khẩu ở Mỹ gửi yêu cầu xin hoàn trả lại tiền thuế đã nộp có thể lên đến hơn 160 tỷ USD. Tuy nhiên, quá trình cho thanh toán này vẫn còn nhiều điều không chắc chắn.
Hàng ngàn công ty, bao gồm Costco Wholesale Corp. và FedEx Corp., đã đệ đơn kiện riêng lên Tòa án Thương mại Quốc tế để bảo vệ quyền được hoàn trả lại tiền nếu chính quyền Trump đưa ra thách thức mới về pháp lý.
United Parcel Service Inc. cũng cho biết trong một bản tuyên bố rằng, họ sẽ chuyển giao tiền hoàn trả thuế lại cho những khách hàng đã nộp thuế qua hệ thống vận chuyển phát nhanh, nhưng chỉ sau khi đã nhận được tiền từ chính phủ.
"Những khách hàng đó không cần phải liên lạc tiếp xúc với UPS. Sau khi chúng tôi nhận được tiền từ CBP, chúng tôi sẽ cho thiết lập ra một quy trình để hoàn trả lại tiền cho họ ngay", công ty này cho biết trong một bản tuyên bố.
Giữa lúc lệnh ngừng bắn giữa Mỹ và Iran chỉ còn tính từng giờ, bầu không khí ở Washington bỗng đặc quánh như trước một cơn giông lớn. Steve Witkoff và Jared Kushner, hai gương mặt then chốt trong nỗ lực thương lượng của Mỹ, được ghi nhận trở lại Nhà Trắng vào chiều thứ Ba, trong khi hàng loạt quan chức an ninh và đối ngoại cao cấp cũng nối nhau vào West Wing. Bề ngoài là những cuộc họp chính sách, nhưng phía sau cánh cửa quyền lực ấy là một câu hỏi gai góc: hòa đàm Pakistan còn cứu vãn được hay nước Mỹ đang chuẩn bị cho một vòng leo thang mới với Iran?
"Họa phúc khôn lường, lòng người khó đoán" – Câu tục ngữ ấy dường như đang vận vào tình hình thực tại giữa Washington và Tehran. Khi kim đồng hồ nhích dần về thời điểm lệnh ngừng bắn hết hiệu lực, cả thế giới lại một lần nữa phải nín thở dõi theo từng bước chân của các nhà ngoại giao tại Tòa Bạch ỐC. Một cuộc chơi cân não đang diễn ra, nơi mà hòa bình và chiến sự chỉ cách nhau bằng một sợi tóc.
Nhà Trắng dồn dập họp kín, tín hiệu cho thấy tình hình đã bước sang ngã rẽ nguy hiểm
Việc Steve Witkoff và Jared Kushner xuất hiện ở Nhà Trắng vào chiều thứ Ba không phải là một chi tiết nhỏ. Trong thời điểm từng giờ từng phút đều có thể định đoạt số phận của lệnh ngừng bắn, sự trở lại của hai nhân vật này cho thấy Washington đang phải cân nhắc rất kỹ bước đi kế tiếp. Cùng lúc đó, Phó tổng thống JD Vance, Ngoại trưởng Marco Rubio và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth cũng tham gia các cuộc họp, trong khi chuyến đi Islamabad của Vance vẫn bị treo lơ lửng. Reuters xác nhận Vance vẫn chưa lên đường và Nhà Trắng nói ông sẽ tiếp tục dự các cuộc họp bổ sung tại Washington. AP cũng cho biết nỗ lực ngoại giao đang bị chững lại ngay trước hạn chót ngừng bắn.
Trong chính trị quốc tế, có lúc tiếng động lớn nhất lại là sự im lặng trước giờ ra quyết định. Việc các quan chức hàng đầu đồng loạt tụ về Nhà Trắng cho thấy Washington không còn xem đây là một chặng đàm phán thông thường. Đây là kiểu hội ý chỉ xuất hiện khi mọi kịch bản đều đang được đặt lên bàn: tiếp tục ép Iran vào đàm phán, nhượng bộ có điều kiện, hay chuẩn bị cho tình huống ngừng bắn vỡ trận. “Nước đến chân mới nhảy” là câu nói dân gian, nhưng trong cuộc cờ Mỹ-Iran, khi nước đã dâng tới cổ thì mỗi bước nhảy có thể quyết định cả vận mệnh một vùng.
Đàm phán Pakistan treo trên sợi chỉ, Iran chưa chịu gật đầu vào phút chót
Tâm điểm lúc này là Islamabad. Pakistan đã chuẩn bị từ nhiều ngày, tăng cường an ninh, phong tỏa nhiều khu vực, dành khách sạn sang trọng để đón phái đoàn. Thế nhưng đến sát giờ, Tehran vẫn chưa xác nhận tham dự. Reuters dẫn lời phía Pakistan nói họ vẫn đang chờ câu trả lời chính thức từ Iran, còn người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran tuyên bố sự chần chừ không phải vì do dự, mà vì những “thông điệp mâu thuẫn” và các hành động “không thể chấp nhận” từ phía Mỹ.
Đó chính là mấu chốt. Iran không muốn bước vào bàn đàm phán trong khi ngoài khơi, tàu thuyền của họ bị chặn, bị khám xét, thậm chí bị bắt giữ. Với Tehran, ngồi vào bàn trong hoàn cảnh ấy chẳng khác nào chấp nhận vừa nói chuyện hòa bình vừa bị kề dao vào cổ. Theo Reuters, Iran đã công khai lấy cuộc phong tỏa tàu bè của Mỹ làm lý do để chưa quay lại thương lượng; một nghị sĩ Iran còn tuyên bố Tehran sẽ không đàm phán cho tới khi vấn đề phong tỏa hải quân được giải quyết. Bởi vậy, cuộc gặp Pakistan tuy chưa chết hẳn, nhưng rõ ràng đang sống lay lắt trong sự ngờ vực và đối đầu.
Abbas Araghchi tố Mỹ “hành động chiến tranh”, ngôn ngữ ngoại giao đang nhường chỗ cho ngôn ngữ đối đầu
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi đã dùng những từ nặng nề nhất có thể khi gọi việc Mỹ phong tỏa các cảng Iran là một “act of war”, tức một hành động chiến tranh. Ông còn nói việc đánh chặn tàu thương mại và bắt giữ thủy thủ đoàn là sự vi phạm nghiêm trọng hơn nữa đối với lệnh ngừng bắn. Cùng hướng đó, Reuters dẫn lời người phát ngôn Iran mô tả các vụ chặn tàu là “piracy at sea” và “state terrorism”, tức cướp biển trên biển và khủng bố nhà nước. Khi ngôn từ đã bị đẩy lên tới mức đó, ai cũng hiểu rằng khoảng cách từ bàn đàm phán sang chiến tuyến chỉ còn là một làn ranh rất mỏng.
Câu nói của Araghchi không chỉ để kích động dư luận trong nước. Nó là tín hiệu gửi thẳng tới Washington rằng Tehran muốn đổi cán cân thương lượng. Iran đang cố chứng minh với cả khu vực và thế giới rằng họ không phải bên phá hòa đàm, mà chính Mỹ vừa siết vòng phong tỏa vừa đòi đối phương phải ngồi xuống. Nói cách khác, Tehran đang dựng lên một lập luận chính trị và pháp lý: không thể có đàm phán chân chính trong khi đối phương vẫn duy trì sức ép quân sự và hàng hải. “Miệng nam mô, bụng một bồ dao găm” – trong mắt Iran, đó là cách họ nhìn Washington lúc này.
Mỹ vừa nói chuyện hòa bình vừa tung thêm trừng phạt, thông điệp cứng rắn được đẩy lên tối đa
Trong khi số phận của hòa đàm còn bỏ ngỏ, chính quyền Trump lại tung thêm một đợt trừng phạt mới nhắm vào Iran. Theo nội dung được CNN dẫn từ Bộ Tài chính Mỹ, gói mới đánh vào 14 cá nhân, công ty và máy bay tại Iran, Thổ Nhĩ Kỳ và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, những đối tượng bị cáo buộc tham gia mua sắm hoặc vận chuyển vũ khí và linh kiện vũ khí, kể cả linh kiện cho drone. Reuters và các nguồn tin cùng ngày cũng ghi nhận Washington tiếp tục sử dụng biện pháp chế tài như một đòn siết song song với nỗ lực ngoại giao.
Điểm đáng chú ý là Mỹ không chỉ đánh vào các mắt xích thuần Iran, mà còn mở rộng sang các đầu mối trung gian ở khu vực. Điều đó cho thấy Washington không còn muốn chỉ gửi cảnh báo biểu tượng, mà đang tìm cách bóp nghẹt chuỗi cung ứng quân sự của Tehran từ gốc đến ngọn. Với Nhà Trắng, đàm phán không đồng nghĩa nới tay. Trái lại, họ muốn bước vào thương lượng từ vị thế mạnh nhất có thể. Nhưng mặt trái của chiến lược ấy cũng rất rõ: càng siết mạnh, khả năng Tehran quay lại bàn đàm phán với tâm thế mềm mỏng càng thấp.
Bộ Tài chính Mỹ vừa áp đặt lệnh trừng phạt lên 14 cá nhân và thực thể tại Iran, Thổ Nhĩ Kỳ và UAE vì liên quan đến việc vận chuyển vũ khí và linh kiện máy bay không người lái (UAV). Những chiếc Shahed-136, vốn từng gây kinh hoàng tại Ukraine, giờ đây trở thành tâm điểm của các biện pháp chế tài.
Đáng chú ý, trong một cuộc phỏng vấn sáng nay, Tổng thống Trump đã hé lộ một thông tin đầy kịch tính: Mỹ vừa chặn đứng một con tàu chở theo "món quà từ Trung Quốc" dành cho Iran. Dù không đi vào chi tiết, nhưng lời bóng gió này cùng thông tin tình báo về việc Bắc Kinh sắp chuyển giao hệ thống phòng không cho Tehran đã khiến mối quan hệ giữa các cường quốc thêm phần căng thẳng. Trump vẫn giữ thái độ cứng rắn: "Nếu Trung Quốc làm vậy, họ sẽ gặp rắc rối lớn".
Hormuz trở thành tử huyệt của mọi cuộc mặc cả, ai nắm cửa biển là nắm yết hầu kinh tế thế giới
Nếu phải chọn một điểm nóng quyết định vận mệnh của vòng thương lượng này, đó chính là eo biển Hormuz. Reuters cho biết Iran đã phần lớn chặn lối đi qua eo biển này đối với các tàu không phải của mình; trước đó Tehran từng tuyên bố mở lại, nhưng sau đó đảo ngược quyết định khi Mỹ không chịu gỡ phong tỏa các cảng Iran. Eo biển này vốn kiểm soát luồng đi của khoảng một phần năm lượng dầu thế giới, nên chỉ cần bị bóp nghẹt thêm vài ngày là thị trường năng lượng toàn cầu lại rung chuyển.
Reuters cũng dẫn các dữ liệu cho thấy việc lưu thông qua Hormuz đã bị hạn chế nghiêm trọng, nhiều tàu từng tìm cách đi qua rồi quay đầu, và dòng dầu thông thường qua tuyến này bị sụt rất mạnh. Chính vì vậy, Kaja Kallas của Liên minh châu Âu đã nói tình hình Hormuz là một lý lẽ rõ ràng để thúc đẩy một liên minh quốc tế mạnh về an ninh hàng hải, đồng thời nhấn mạnh EU bác bỏ mọi dàn xếp làm tổn hại quyền tự do và an toàn hàng hải theo luật quốc tế. Nói cách khác, Hormuz giờ không chỉ là con bài của Iran với Mỹ, mà còn là nỗi ám ảnh của cả châu Âu và thị trường toàn cầu.
Trump giữ lập trường cứng: không mở lại eo biển nếu chưa có thỏa thuận cuối cùng
Thông điệp từ Donald Trump càng khiến bầu không khí thêm ngột ngạt. Reuters dẫn lại cuộc phỏng vấn của ông với CNBC, trong đó Trump nói ông không muốn gia hạn ngừng bắn, rằng “chúng ta không có nhiều thời gian”, và thậm chí tuyên bố quân đội Mỹ đang “raring to go”, tức ở trạng thái sẵn sàng hành động rất cao. Ở một diễn biến khác được nhiều hãng tin thuật lại, Trump còn nói Mỹ sẽ không mở lại tuyến hàng hải cho tới khi có “một thỏa thuận cuối cùng”. Với lập trường ấy, Nhà Trắng thực chất đang đặt Iran trước hai lựa chọn cay đắng: hoặc chấp nhận ngồi vào bàn trong thế yếu, hoặc bước vào nguy cơ chiến sự bùng phát trở lại.
Cái khó của Trump là ông muốn vừa tỏ ra cứng rắn trước công chúng Mỹ, vừa muốn có một thỏa thuận đủ lớn để tuyên bố chiến thắng. Nhưng hai mục tiêu ấy không phải lúc nào cũng đi cùng nhau. Càng đe dọa nặng, Iran càng khó nhượng bộ công khai; còn càng mềm tay, Trump lại dễ bị phe diều hâu trong nước công kích. Thế nên phát biểu của ông vừa mang màu sắc mặc cả, vừa như tiếng trống trận. Nó làm đồng minh lo lắng, làm Iran nổi giận, và khiến Pakistan rơi vào thế chạy đôn chạy đáo giữa hai bờ vực.
Ngoại trưởng Iran, Abbas Araghchi, đã không ngần ngại tuyên bố trên mạng xã hội X rằng việc Mỹ phong tỏa các cảng biển của Iran chính là một "hành động chiến tranh" và vi phạm nghiêm trọng thỏa thuận ngừng bắn.
Sự việc càng đẩy lên cao trào khi Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) công bố những thước phim đặc nhiệm thủy quân lục chiến chiếm giữ một tàu treo cờ Iran tại Vịnh Oman. Đáp lại, phía Tehran cứng giọng khẳng định họ biết cách để "vô hiệu hóa các hạn chế" và sẽ không nhượng bộ trước những hành vi "bắt nạt". "Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng", Iran đang cố gắng chứng tỏ thực lực của mình ngay tại cửa ngõ huyết mạch năng lượng toàn cầu, khiến giá cả thị trường thế giới chao đảo không ngừng.
Pakistan cố níu hòa đàm, nhưng bàn cờ này không còn nằm trong tay Islamabad
Pakistan đã bỏ nhiều công sức để duy trì nhịp đối thoại. Reuters cho biết Islamabad triển khai gần 20.000 nhân sự an ninh, siết chặt trung tâm thủ đô, và liên tục làm việc với phía Iran để thuyết phục họ cử đoàn đại biểu. Nhưng ngoại giao trung gian cũng có giới hạn. Khi Washington chưa chịu hạ áp lực hàng hải, còn Tehran coi các vụ chặn tàu là sỉ nhục chủ quyền, Pakistan chỉ có thể làm người truyền tin chứ không thể bẻ lái cơn bão.
Thực tế ấy cho thấy một nghịch lý cay đắng của ngoại giao hiện đại: quốc gia làm trung gian thường nỗ lực nhiều nhất, nhưng lại có quyền lực ít nhất. Islamabad có thể sắp xếp bàn ghế, khách sạn, vòng an ninh và hành lang đối thoại; song quyết định sống chết của vòng đàm phán vẫn nằm ở Washington và Tehran. “Một cây làm chẳng nên non” – Pakistan có thiện chí, nhưng thiện chí không đủ để vá những vết rách đã bị chiến tranh, phong tỏa và ngờ vực khoét ngày càng sâu.
Châu Âu cũng nhập cuộc bằng trừng phạt, mặt trận gây sức ép với Iran đang mở rộng
Không chỉ Mỹ, châu Âu cũng bắt đầu gia tăng sức ép. Theo các cập nhật trong ngày, các ngoại trưởng châu Âu đã nhất trí về mặt chính trị trong việc mở rộng chế tài đối với Iran liên quan đến các hành vi cản trở tự do hàng hải. Quan điểm mà Kaja Kallas nêu ra trước đó cũng rất rõ: quyền tự do lưu thông qua các eo biển theo luật quốc tế là điều không thể mang ra mặc cả. Điều này có nghĩa Iran đang đối mặt với một thế trận bất lợi hơn, khi vấn đề Hormuz không còn là tranh chấp song phương với Mỹ mà đã biến thành câu chuyện lợi ích rộng hơn của phương Tây.
Từ góc nhìn chính trị, đây là đòn đánh vào chỗ đau nhất của Tehran. Bởi nếu Iran muốn dùng Hormuz như một đòn bẩy để đổi lấy nhượng bộ, họ sẽ phải đối mặt với sức phản kháng ngày càng lớn từ các nền kinh tế phụ thuộc vào dòng chảy năng lượng toàn cầu. Một khi nhiều cường quốc cùng nhìn Hormuz như biểu tượng của “tự do hàng hải”, không gian mặc cả của Iran sẽ bị co lại. Nhưng ngược lại, Tehran cũng có thể đáp trả bằng cách bám chặt hơn vào lập trường cứng rắn, vì lùi bước lúc này sẽ bị nhìn như yếu thế trước sức ép tập thể.
Nếu đối thoại sụp đổ, không chỉ Iran mà cả Lebanon và thị trường năng lượng toàn cầu đều có thể chao đảo
Hệ quả của việc hòa đàm Pakistan đổ vỡ không dừng ở riêng mặt trận Mỹ-Iran. Các phân tích được đăng tải trong dòng sự kiện hôm nay đều chỉ ra rằng lệnh ngừng bắn mong manh ở Lebanon cũng có thể bị ảnh hưởng nếu đối thoại về Iran sụp đổ. Reuters ghi nhận cuộc chiến đã gây một cú sốc lịch sử cho nguồn cung năng lượng thế giới, và nỗi lo suy thoái toàn cầu không còn là chuyện xa xôi. Khi dầu mỏ, vận tải biển, tâm lý đầu tư và các thỏa thuận ngừng bắn ở khu vực đều gắn chặt với nhau, chỉ một khâu gãy là cả chuỗi có thể rung chuyển.
Đó là lý do thị trường tài chính và các thủ đô lớn đều nín thở quan sát từng động thái. Một chuyến bay chưa cất cánh, một phái đoàn chưa xác nhận, một phát biểu về Hormuz, hay một lệnh trừng phạt mới đều có thể kéo theo phản ứng dây chuyền. Trong thời đại này, chiến tranh không chỉ bắn bằng tên lửa mà còn bắn bằng giá dầu, phí bảo hiểm hàng hải, lệnh trừng phạt và tâm lý hoảng loạn trên thị trường. Và cũng vì thế, cuộc gặp tưởng như chỉ giữa Mỹ và Iran ở Pakistan thực chất lại là chiếc bản lề của cả một vùng địa chính trị đang nứt toác.
Kết cục nào đang chờ phía trước?
Tính đến thời điểm hiện tại, bức tranh vẫn là một màn sương dày đặc. Mỹ chưa chịu mềm tay về phong tỏa và tuyến Hormuz. Iran chưa xác nhận sẽ quay lại bàn đàm phán. Pakistan vẫn cố giữ vai trò chiếc cầu, còn Nhà Trắng thì họp liên tục để chọn đường đi. Steve Witkoff và Jared Kushner trở lại Washington không đơn thuần là một cảnh tượng ra vào Nhà Trắng; nó là dấu hiệu cho thấy hồ sơ Iran đã lên tới mức báo động cao nhất trong nội bộ chính quyền Trump.
Có thể vài giờ tới thế cờ sẽ đổi, Iran bất ngờ gật đầu, Vance lên máy bay, và Islamabad lại trở thành sân khấu của ngoại giao phút chót. Nhưng cũng có thể mọi cánh cửa sẽ khép lại, và khi lệnh ngừng bắn hết hiệu lực, tiếng nói của ngoại giao sẽ bị nhấn chìm bởi tiếng động của chiến tranh.
Bà dân biểu Sheila Cherfilus-McCormick (DC-Florida) đã xin từ chức vào hôm thứ Ba ngay trước khi phiên điều trần bắt đầu xem xét hình phạt nào cần đề xuất sau khi Ủy ban Đạo đức Hạ viện phát hiện ra bà đã vi phạm nhiều lần về tài chính trong khi ra tranh cử.
(Minh họa)
Đây là lần thứ 6 trong lịch sử Hạ Viện mà có vị dân cử xin tự ý từ bỏ chức vụ dân biểu do bị vướng mắc về đạo đức, phạm pháp hình sự, gian lận tái chính,...
Trong một bản tuyên bố, bà Chefilus-McCormick cho biết việc từ chức của bà sẽ "có hiệu lực ngay lập tức".
"Nhưng hãy để tôi nói điều này một cách rõ ràng: chúng ta nên hết sức cẩn thận về tiền lệ mà chúng ta đang đặt ra ở đất nước này, chúng ta không nên trừng phạt mọi người trước khi thủ tục tố tụng đã hoàn tất", bà này cho biết. "Chúng tôi không cho phép các cáo buộc một chiều lấn át ý chí của người dân. Đó là một bản vá nguy hiểm và là bản vá khiến cho mọi người Mỹ thấy lo ngại, bất kể từ đảng phái nào".
Ủy ban Đạo dức trước đó đã xác định bà đã dính phải 25 vi phạm các quy tắc và tiêu chuẩn đạo đức của Hạ viện, bao gồm cả việc vi phạm luật tài chính trong lúc ra tranh cử.
Bà cũng đang phải đối mặt với cáo buộc về tội danh hình sự liên bang về vụ lấy cắp 5 triệu USD trong ngân quỹ thảm họa liên bang dành cho dịch Covid và đã sử dụng số tiền này để mua những món đồ cho cá nhân như nhẫn kim cương vàng 3 cara.
Tất nhiên, bà Cherfilus-McCormick đã không nhận tội hình sự này và nói rằng bà cũng không phạm tội đã vi phạm về mặt đạo đức. Bà cũng đã từ chối không ra làm chứng trong phiên điều trần trước đó của Ủy ban Đạo đức, khi viện dẫn ra quyền Tu chính án thứ Năm của bà chống lại việc tự buộc tội. Luật sư của bà, ông William Barzee, đấu tranh với một số giới lập pháp và lập luận rằng lẽ ra họ nên cho phép một phiên tòa xét xử đạo đức kỹ lưỡng, tại đó ông có thể đưa ra các nhân chứng và bằng chứng để phản đối kết luận của các nhân viên điều tra của Hạ viện.
"Tre già măng mọc" vốn là lẽ thường tình, nhưng cuộc chuyển giao quyền lực tại Cục Dự Trữ Liên Bang Mỹ (Fed) hiện nay lại chẳng hề êm đềm như dòng nước chảy xuôi. Phiên điều trần của ứng viên Kevin Warsh trước Ủy ban Ngân hàng Thượng viện vào thứ Ba vừa qua đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, nơi những toan tính chính trị, áp lực kinh tế và cả những bóng ma quá khứ cùng hòa quyện, tạo nên một bức tranh đầy kịch tính trên chính trường Mỹ.
Kevin Warsh vừa bước vào một phiên điều trần mà cả phố Wall lẫn chính trường Mỹ đều dõi mắt nhìn theo. Chỉ một buổi điều trần thôi, nhưng phía sau đó là quá nhiều lớp sóng ngầm: tương lai của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, áp lực chính trị từ Donald Trump, nguy cơ căng thẳng Mỹ-Iran làm dầu tăng giá, và cả mùa báo cáo lợi nhuận doanh nghiệp đang đẩy thị trường vào một phép thử mới. Chứng khoán Mỹ vì thế quay đầu giảm nhẹ, như con thuyền đang gặp gió ngược giữa dòng, chưa chìm nhưng cũng không còn lướt đi dễ dàng như những phiên trước. Phố Wall Nín Thở Theo Dõi Từng Nhịp Đập Từ Washington
Thị trường chứng khoán Mỹ trong phiên giao dịch mới nhất đã quay đầu giảm nhẹ sau khi phiên điều trần của Kevin Warsh kết thúc vào ngày thứ Ba. Chỉ số Dow Jones mất 132 điểm, tương đương 0,27%, trong khi S&P 500 và Nasdaq đều giảm khoảng 0,4%. Đây là phiên giảm thứ hai liên tiếp của các chỉ số lớn, tạm làm nguội lại đà hưng phấn trước đó, khi S&P 500 và Nasdaq từng leo lên các mốc cao kỷ lục.
Nói cho cùng, thị trường tài chính cũng như lòng người trước bão, “trời yên biển lặng thì ai cũng chèo hay”. Khi chứng khoán liên tiếp đi lên, người ta dễ tin rằng mọi thứ sẽ tiếp tục thuận lợi. Nhưng chỉ cần một vài biến số lớn xuất hiện cùng lúc, từ chính sách tiền tệ cho đến địa chính trị, thì sự hồ hởi lập tức nhường chỗ cho tâm lý đề phòng. Đó chính là điều đang xảy ra ở Wall Street.
Thoạt đầu, thị trường còn giữ được sắc xanh. Có thời điểm Dow Jones tăng tới 310 điểm, rồi sau đó thậm chí còn nhích gần 400 điểm. Nhưng đà tăng ấy đã dần bị xóa sạch khi nhà đầu tư nghiền ngẫm kỹ hơn những gì Kevin Warsh nói trước Thượng viện, đồng thời theo dõi sát các diễn biến mới liên quan tới đàm phán với Iran và giá dầu leo thang. Tới cuối cùng, các chỉ số lớn đều quay đầu chìm trong sắc đỏ nhạt, như một lời nhắc rằng cuộc chơi lúc này không chỉ là chuyện lợi nhuận doanh nghiệp, mà còn là chuyện niềm tin vào toàn bộ hệ thống điều hành kinh tế Mỹ.
Kevin Warsh: "Con Rối" Hay Kẻ Độc Lập Kiên Cường?
Nhân vật được giới đầu tư đặc biệt chú ý là Kevin Warsh, ứng viên do Tổng thống Donald Trump đề cử vào ghế Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ. Trong phiên điều trần, Warsh cố gắng phát đi tín hiệu rằng ông sẽ là một người độc lập, không phải “con rối” của bất kỳ ai, kể cả Tổng thống Trump. Khi bị chất vấn gay gắt rằng liệu ông có trở thành “human sock puppet” – tức một kiểu bù nhìn chính trị bằng xương bằng thịt – của ông Trump hay không, Warsh đáp dứt khoát: “Absolutely not”, nghĩa là “tuyệt đối không”.
Ông cũng nói rằng Trump chưa từng yêu cầu ông phải cam kết hạ lãi suất. Warsh khẳng định nếu có chuyện đó xảy ra, ông cũng sẽ không bao giờ đồng ý. Đây là một phát biểu rất quan trọng, bởi nỗi lo lớn nhất của thị trường lúc này không đơn giản là ai ngồi ghế Chủ tịch Fed, mà là liệu người đó có còn giữ được tính độc lập của ngân hàng trung ương hay không.
Nhưng đời vốn không đơn giản như lời nói. Một mặt, Warsh cố chứng minh mình không làm theo ý Trump. Mặt khác, chính những quan điểm mới mà ông trình bày lại khiến thị trường phải suy nghĩ. Ông nói Fed cần một “regime change in the conduct of policy”, tạm hiểu là một sự thay đổi mang tính chế độ hay bước ngoặt lớn trong cách điều hành chính sách. Ông còn nhắc tới việc cần một “new inflation framework”, tức một khuôn khổ mới về lạm phát, song lại không đưa ra chi tiết cụ thể. Chính sự mơ hồ ấy làm nhà đầu tư bất an.
Trong tài chính, sự không rõ ràng thường đáng sợ hơn cả tin xấu. Tin xấu còn có thể định giá, còn mơ hồ thì khó đoán định. Khi một ứng viên Chủ tịch Fed nói đến “khung mới”, “công cụ mới”, “cách truyền thông mới”, nhưng lại không giải thích đầy đủ, thị trường đương nhiên phải hỏi: rốt cuộc Fed dưới thời Warsh sẽ đi về đâu? Dù ông Trump luôn công khai mong muốn hạ lãi suất để "thúc đẩy" nền kinh tế, Warsh tuyên bố mình sẽ là một nhân vật hành động độc lập nếu được xác nhận. Tuy nhiên, giới quan sát vẫn hoài nghi bởi "lời nói gió bay", nhất là khi Warsh vốn nổi tiếng là một "diều hâu" về lạm phát nhưng gần đây lại có những quan điểm dường như xoay trục để phù hợp với ý muốn của Nhà Trắng. Người ta vẫn thường nói "mạnh dùng lực, yếu dùng chước", liệu đây là sự thay đổi tư duy kinh tế hay là một bước đi chiến lược để ngồi vào chiếc ghế quyền lực nhất ngành tài chính?
Những "Rào Cản" Khó Nhằn Và Cuộc Điều Tra Đầy Bí Ẩn
Một điểm rất đáng chú ý trong phiên điều trần là Warsh tỏ ý sẵn sàng xem xét giảm số lần họp chính sách tiền tệ mỗi năm. Từ những năm 1980 tới nay, Fed gần như duy trì thông lệ 8 cuộc họp mỗi năm, tức khoảng 6 tuần một lần. Theo luật, Fed chỉ bắt buộc phải họp 4 lần, nhưng thực tế lâu nay họp nhiều hơn để phản ứng kịp với biến động kinh tế. Warsh nói 4 lần là chưa đủ, nhưng ông cũng không cam kết sẽ tiếp tục giữ nhịp 8 lần như hiện nay.
Nghe qua tưởng là thay đổi mang tính kỹ thuật, nhưng thực ra đây là chi tiết rất lớn. Số lần họp nhiều hay ít ảnh hưởng trực tiếp tới cách thị trường hình thành kỳ vọng. Fed hiện nay không chỉ điều hành bằng lãi suất, mà còn điều hành bằng tín hiệu, bằng lời nói, bằng nhịp giao tiếp với thị trường. Nếu số lần họp giảm, hoặc phong cách truyền thông thay đổi, toàn bộ cách nhà đầu tư định giá tài sản cũng sẽ phải điều chỉnh theo.
Warsh cũng cho thấy ông không hài lòng với việc Fed “nói quá nhiều”, đặc biệt là việc các quan chức trung ương đưa ra các dự báo hàng quý về lãi suất. Ông cho rằng ngân hàng trung ương đã truyền thông quá mức. Đây cũng là một tín hiệu quan trọng, vì trong nhiều năm qua, thị trường tài chính toàn cầu sống dựa rất nhiều vào từng dấu chấm, từng câu chữ trong thông điệp của Fed. Nếu Warsh thực sự làm Fed bớt nói, thị trường sẽ phải học cách bước đi trong màn sương mù dày hơn.
Con đường đến với chiếc ghế Chủ tịch Fed của Warsh đang bị chặn đứng bởi một "hòn đá tảng" mang tên Thom Tillis. Thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa này đã thề sẽ ngăn chặn việc bỏ phiếu cho đến khi Bộ Tư pháp hủy bỏ cuộc điều tra hình sự nhắm vào đương kim Chủ tịch Jerome Powell. Cuộc điều tra này xoay quanh việc đội vốn chi phí cải tạo trụ sở Fed lên tới 2,5 tỷ USD – một con số mà Tổng thống Trump gọi là "không thể tin nổi". "Trong đầm gì đẹp bằng sen", nhưng giữa chốn quan trường, những cáo buộc về tham nhũng và lãng phí luôn là vũ khí lợi hại để hạ bệ đối thủ. Nếu Tillis không đổi ý, liên minh 12-12 tại Ủy ban Ngân hàng sẽ khiến đề cử của Warsh "chết yểu" ngay từ cửa ngõ.
Bóng Ma Quá Khứ Và Những Câu Hỏi Về Tài Sản Kế Sù
Toàn bộ phiên điều trần rốt cuộc xoay quanh một câu hỏi lớn: ai sẽ thực sự điều khiển Fed nếu Warsh được chuẩn thuận, chính ông hay Donald Trump?
Sự lo lắng ấy không phải vô cớ. Trump đã nhiều lần công khai gây áp lực buộc Fed phải hạ lãi suất. Ông thậm chí còn nói sẽ “thất vọng” nếu Warsh không cắt giảm lãi suất ngay lập tức khi nhậm chức. Trong mắt nhiều người, đây là dấu hiệu Nhà Trắng muốn có một Fed mềm mỏng hơn, sẵn sàng bơm tiền để kích thích nền kinh tế, nhất là trước bầu cử giữa kỳ.
Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren vì vậy đã công kích rất mạnh. Bà cho rằng Trump đang tìm cách “bơm phồng” kinh tế vì lợi ích chính trị ngắn hạn, bất chấp nguy cơ lạm phát tăng trở lại. Theo lập luận của phe Dân chủ, nếu Fed đánh mất sự độc lập, hậu quả không chỉ là vài lần điều chỉnh lãi suất, mà là uy tín cả một thể chế bị bào mòn. Một ngân hàng trung ương mà thị trường tin là chịu chi phối bởi Nhà Trắng thì sẽ rất khó duy trì niềm tin dài hạn vào đồng tiền và trái phiếu quốc gia.
Warsh cố giữ khoảng cách với chính trị bằng cách từ chối trả lời một số câu hỏi nhạy cảm, kể cả việc ông Trump có thua cuộc bầu cử năm 2020 hay không. Ông viện lý do rằng Fed phải đứng ngoài chính trị. Nhưng chính sự né tránh đó lại làm nhiều người thêm nghi ngại. Trong chính trường Mỹ, đôi khi im lặng cũng là một câu trả lời.
Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren – người được mệnh danh là "khắc tinh của giới tài chính" – đã tung ra những đòn tấn công trực diện vào hồ sơ cá nhân của Warsh. Bà không chỉ gợi lại vai trò của ông trong cuộc khủng hoảng tài chính 2008 – thời điểm mà bà cáo buộc ông đã "tiếp tay" cho các CEO Wall Street trong khi bỏ mặc các gia đình Mỹ – mà còn xoáy sâu vào mối quan hệ mờ ám với Jeffrey Epstein. Chưa dừng lại ở đó, khối tài sản khổng lồ từ 130 triệu đến 210 triệu USD của Warsh (chưa kể gia sản tỷ đô của người vợ Jane Lauder) cũng bị đưa ra ánh sáng. Việc ông từ chối tiết lộ chi tiết về hơn 100 triệu USD tài sản với lý do "bảo mật" đã khiến phe Dân chủ nghi ngờ về những xung đột lợi ích tiềm tàng. "Cây kim trong bọc có ngày cũng lòi ra", liệu những bí mật tài chính này có phải là gót chân Achilles của Warsh?
Một diễn biến đặc biệt quan trọng nhưng dễ bị bỏ qua là thái độ của Thượng nghị sĩ Cộng hòa Thom Tillis. Nếu nhìn bề ngoài, Warsh có vẻ là ứng viên sáng giá vì đảng Cộng hòa đang nắm đa số. Nhưng thực tế, con đường xác nhận của ông lại đang bị chặn ở chính ủy ban ngân hàng Thượng viện.
Tillis tuyên bố rất rõ: ông sẽ không ủng hộ Warsh tiến lên nếu Bộ Tư pháp Mỹ không chấm dứt cuộc điều tra nhằm vào Chủ tịch Fed đương nhiệm Jerome Powell. Cuộc điều tra này liên quan đến dự án cải tạo trụ sở Fed có giá trị nhiều tỷ USD, một chủ đề đã bị chính quyền Trump tận dụng để gia tăng sức ép với Powell. Tillis cho rằng cuộc điều tra ấy là vô lý, mang màu sắc chính trị, và nếu nó còn tồn tại thì ông sẽ bỏ phiếu chống.
Đây là đòn khóa then chốt. Ủy ban ngân hàng Thượng viện có 13 nghị sĩ Cộng hòa và 11 nghị sĩ Dân chủ. Nếu Tillis quay lưng, tỷ lệ sẽ thành 12-12 và Warsh không thể vượt qua. Nói cách khác, cả Nhà Trắng lẫn Warsh lúc này đang bị cột chặt vào lá phiếu của một người. Trong chính trị Mỹ, nhiều khi “sai một ly đi một dặm”, mà hiện nay chiếc ghế Chủ tịch Fed cũng đang ở thế đó.
Điều làm tình hình thêm rối là Trump dường như chưa có ý định buộc Bộ Tư pháp dừng cuộc điều tra Powell. Công tố viên Jeanine Pirro, người dẫn dắt vụ việc, cũng tỏ ra không lùi bước. Thế nên bức tranh hiện nay là một thế giằng co: Nhà Trắng muốn có Warsh, Tillis muốn cứu tính độc lập của Fed bằng cách dập vụ điều tra Powell, còn thị trường thì đứng giữa, vừa nhìn vừa lo.
Jerome Powell và cuộc điều tra gây chấn động vào đúng thời điểm nhạy cảm
Một trong những bóng mây lớn phủ lên phiên điều trần chính là cuộc điều tra nhằm vào Jerome Powell. Nhà Trắng đã vin vào các khoản đội vốn trong dự án cải tạo trụ sở Fed để mở ra một mặt trận pháp lý mới chống lại người đứng đầu ngân hàng trung ương. Powell thì cho rằng đây chỉ là cái cớ nhằm phá vỡ tính độc lập của Fed.
Trong mắt thị trường, câu chuyện không còn là vài tòa nhà bị đội chi phí xây dựng, mà là một nguyên tắc sâu xa hơn: liệu chính quyền có thể gây áp lực pháp lý để bẻ cong đường lối tiền tệ hay không? Chính vì vậy mà Powell từng mô tả đây là một trong những vụ việc pháp lý quan trọng nhất trong lịch sử hiện đại của Fed.
Warsh trong phiên điều trần đã tránh không bảo vệ Lisa Cook, một thành viên Hội đồng Thống đốc Fed đang là tâm điểm của một tranh chấp khác liên quan đến quyền sa thải của Tổng thống. Ông cũng từ chối bình luận sâu về vụ Powell. Về mặt chiến thuật, điều này giúp ông tránh sa vào bãi mìn chính trị. Nhưng về mặt hình ảnh, nó khiến nhiều người cảm thấy ông chưa sẵn sàng đứng ra bảo vệ thể chế mà mình muốn lãnh đạo.
Elizabeth Warren mở nhiều mặt trận tấn công: từ Phố Wall đến Jeffrey Epstein
Phe Dân chủ, dẫn đầu bởi Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren, đã dùng phiên điều trần để vẽ nên hình ảnh Kevin Warsh như một người quá gần gũi với Wall Street, quá giàu, quá kín tiếng về tài sản, và có những mối liên hệ khiến công chúng phải đặt câu hỏi.
Warren nhắc lại vai trò của Warsh trong giai đoạn khủng hoảng tài chính 2008, cho rằng ông từng là người ủng hộ các công cụ tài chính phức tạp, quá thân với các CEO tài chính lớn, và hết lòng dàn xếp các gói cứu trợ hàng tỷ USD cho giới ngân hàng trong khi các gia đình lao động Mỹ lại bị bỏ lại phía sau. Bà còn công kích việc Warsh hiện sở hữu khối tài sản khổng lồ, ước vào khoảng 130 đến 210 triệu USD, chưa kể tài sản gia đình bên vợ thuộc dòng dõi Estée Lauder.
Đặc biệt, Warren gây sức ép khi chất vấn Warsh về hơn 100 triệu USD tài sản mà ông không nói rõ trong các hồ sơ công khai tài chính. Bà đặt câu hỏi liệu những quỹ và pháp nhân này có dính dáng tới các công ty liên quan gia đình Trump, các kênh tài chính đáng ngờ, hay thậm chí các mắt xích từng gắn với Jeffrey Epstein hay không. Warsh không trả lời trực tiếp.
Trong một mặt trận khác, Warren cũng đòi minh bạch về mức độ quan hệ giữa Warsh và Epstein, sau khi các email được công bố cho thấy Warsh và vợ từng được mời tới một số sự kiện có Epstein góp phần tổ chức. Dù việc tên một người xuất hiện trong danh sách khách mời không đồng nghĩa với sai phạm, nhưng trong bối cảnh chính trị hiện nay, chỉ cần một vệt mờ cũng đủ trở thành chủ đề công kích.
Quả thật, “miệng tiếng thế gian như dao như búa”. Đối với một ứng viên muốn ngồi ghế Chủ tịch Fed, sự minh bạch không chỉ là đòi hỏi đạo đức mà còn là điều kiện để có được niềm tin thị trường.
Warsh nhìn Fed như một tác nhân làm sâu thêm bất bình đẳng giàu nghèo
Một điểm đáng chú ý nữa trong phát biểu của Warsh là ông cho rằng Fed “không vô can” trong việc làm trầm trọng thêm cái gọi là nền kinh tế hình chữ K, tức mô hình mà người có tài sản tài chính thì ngày càng đi lên, còn người không có tài sản thì ngày càng tụt lại.
Theo ông, bảng cân đối kế toán khổng lồ của Fed, hiện ở mức khoảng 6,7 nghìn tỷ USD, đã làm tăng ảnh hưởng của ngân hàng trung ương lên nền kinh tế theo cách không có lợi. Warsh cho rằng nếu Fed duy trì bảng cân đối nhỏ hơn, lãi suất có thể thấp hơn, lạm phát có thể được kiểm soát tốt hơn, và nền kinh tế có thể mạnh hơn.
Đây là quan điểm rất đặc biệt, bởi nó phản ánh một triết lý tiền tệ khác với xu hướng can thiệp mạnh tay từng được Fed áp dụng trong khủng hoảng. Với Warsh, những biện pháp cứu nguy thời khẩn cấp đã trở thành thói quen quá mức bình thường. Và khi thuốc mạnh được dùng quá lâu, tác dụng phụ là điều khó tránh.
Nếu Warsh thực sự nắm Fed và đẩy mạnh thu hẹp vai trò của bảng cân đối, thị trường sẽ phải chuẩn bị cho một thời kỳ mà chiếc ô che của ngân hàng trung ương không còn rộng như trước. Đó là điều vừa hấp dẫn với những người đề cao kỷ luật tiền tệ, vừa đáng sợ với những ai đã quen với sự nâng đỡ của Fed suốt nhiều năm qua.
Dầu tăng mạnh vì Iran, phố Wall không thể coi chiến sự chỉ là chuyện bên ngoài
Nếu chỉ nhìn vào phiên điều trần của Warsh thì chưa đủ để giải thích sự dao động của chứng khoán. Một biến số lớn khác là Iran và thời hạn ngừng bắn Mỹ-Iran đang đến gần. Nhà đầu tư đặc biệt căng thẳng sau khi Bộ trưởng Thông tin Pakistan Attaullah Tarar cho biết Iran chưa xác nhận liệu có tham dự đàm phán hay không.
Chi tiết nghe có vẻ nhỏ, nhưng tác động lại không hề nhỏ. Bởi thị trường dầu mỏ vốn đang rất nhạy cảm với mọi diễn biến xoay quanh Iran và eo biển Hormuz. Chỉ cần tín hiệu cho thấy đàm phán gặp trục trặc, nhà đầu tư lập tức nghĩ tới nguy cơ nguồn cung bị gián đoạn, tàu thuyền bị đe dọa, và chi phí năng lượng sẽ bật tăng.
Đúng như vậy, giá dầu Brent tăng 3,3%, lên 98,65 USD/thùng, còn dầu WTI của Mỹ cũng tăng 3,3%, lên 90,29 USD/thùng. Trước đó trong phiên, cả hai loại dầu cũng đã có lúc tăng hơn 1%, lần lượt lên khoảng 96,73 USD và 88,70 USD/thùng. Khi dầu đi lên, nỗi lo lạm phát lập tức quay trở lại. Điều này đặc biệt nhạy cảm trong bối cảnh cả Fed lẫn thị trường đều đang tranh luận xem có nên hạ lãi suất hay không.
Nói cách khác, Iran không chỉ là chuyện địa chính trị. Iran đang tác động trực tiếp tới câu chuyện lãi suất, lạm phát, trái phiếu, cổ phiếu và cả tương lai của Fed. Trong một thế giới đan cài lợi ích như hiện nay, một cơn gió nóng ở Trung Đông có thể thổi thẳng vào phòng giao dịch ở Manhattan.
Lợi suất trái phiếu đi lên, báo hiệu thị trường đang định giá lại rủi ro lạm phát
Cùng với diễn biến cổ phiếu và dầu mỏ, thị trường trái phiếu cũng phát đi tín hiệu quan trọng. Lợi suất trái phiếu kho bạc Mỹ kỳ hạn 10 năm tăng lên khoảng 4,3%, từ mức quanh 4,27% trước đó. Đây không phải là một biến động quá sốc, nhưng nó mang ý nghĩa rất rõ: nhà đầu tư đang yêu cầu mức bù đắp cao hơn để nắm giữ trái phiếu dài hạn, vì họ lo ngại lạm phát và bất ổn chính sách có thể kéo dài.
Trong môi trường tài chính bình thường, cổ phiếu có thể điều chỉnh do chốt lời, nhưng khi lợi suất trái phiếu cũng leo lên đồng thời với dầu tăng, thị trường đang gửi một thông điệp nghiêm túc hơn. Đó là thông điệp rằng rủi ro giá cả chưa biến mất, và việc Fed có đổi người lãnh đạo hay không cũng không khiến bài toán lạm phát trở nên dễ dàng hơn.
Nếu Warsh thật sự muốn tạo “khung lạm phát mới”, ông sẽ phải giải được bài toán này: làm sao giữ được niềm tin rằng Fed vẫn đủ cứng rắn với giá cả, trong khi ngoài kia Trump muốn lãi suất thấp hơn, dầu đang leo thang vì Iran, và cử tri Mỹ thì quá mệt mỏi với chi phí sinh hoạt cao.
Mùa báo cáo lợi nhuận vẫn là động lực chính, nhưng không còn đủ sức che mờ những bất ổn lớn
Dù chính trị và địa chính trị đang lấn sân, Wall Street vẫn còn một điểm tựa là mùa báo cáo lợi nhuận doanh nghiệp. Theo nhận định của David Russell, Giám đốc chiến lược thị trường toàn cầu của TradeStation, giới đầu tư tuy đang thấp thỏm trước các cuộc đàm phán ở Pakistan, nhưng chất xúc tác chính của thị trường vẫn là lợi nhuận, nhất là khi phần lớn các công ty lớn sẽ công bố kết quả trước cuối tuần sau.
Nhận định này phản ánh đúng tâm thế thị trường hiện nay. Người ta chưa bỏ câu chuyện doanh nghiệp. Trái lại, đây vẫn là nền móng quan trọng nhất cho giá cổ phiếu. Nhưng mùa báo cáo lợi nhuận bây giờ không còn là câu chuyện tách biệt nữa. Mỗi báo cáo, mỗi dự báo của doanh nghiệp đều sẽ được đọc dưới lăng kính của lãi suất, giá dầu, tiêu dùng và sự ổn định chính sách.
Nếu kết quả kinh doanh mạnh, chứng khoán có thể giữ được nhịp. Nhưng nếu lợi nhuận hụt hơi trong lúc giá năng lượng đi lên và Fed chuyển giao đầy tranh cãi, thị trường rất dễ bước vào một giai đoạn rung lắc mạnh hơn. Cũng bởi vậy, dù JPMorgan vừa nâng mục tiêu cuối năm cho S&P 500 lên 7.600 điểm, ngụ ý còn dư địa tăng gần 7% so với mức đóng cửa trước đó, giới đầu tư vẫn chưa dám buông tay chèo.
Warsh là ai mà khiến cả Nhà Trắng, Thượng viện và Wall Street cùng căng như dây đàn?
Kevin Warsh năm nay 56 tuổi, từng được Tổng thống George W. Bush bổ nhiệm vào Hội đồng Thống đốc Fed năm 2006 và tại nhiệm tới năm 2011, tức đi qua đúng giai đoạn đen tối nhất của khủng hoảng tài chính toàn cầu. Ông từng đóng vai trò liên lạc chính với Wall Street, tham gia điều phối thương vụ Bear Stearns bán cho JPMorgan Chase, trong khi Lehman Brothers lại bị để sụp đổ. Sau này, Warsh rời Fed vì phản đối kế hoạch mua 600 tỷ USD trái phiếu để bơm tiền cho nền kinh tế.
Trước khi vào Fed, ông là nhà ngân hàng đầu tư tại Morgan Stanley. Ngoài ra, ông có quan hệ gần gũi với nhiều nhân vật Cộng hòa nổi bật, đồng thời kết hôn với Jane Lauder, một người thừa kế của đế chế mỹ phẩm Estée Lauder. Tất cả những yếu tố ấy khiến Warsh trong mắt người ủng hộ là người đủ trải đời, đủ đẳng cấp, đủ mối quan hệ để lèo lái Fed. Nhưng trong mắt người phản đối, cũng chính ngần ấy thứ biến ông thành một biểu tượng quá gần giới tài phiệt và quá xa đời sống của người lao động bình thường. Câu chuyện lớn hơn một phiên điều trần: nước Mỹ đang tranh giành linh hồn của Fed
Rốt cuộc, điều làm phiên điều trần của Kevin Warsh trở nên nóng bỏng nằm ở chỗ nước Mỹ đang tranh giành định nghĩa về Fed trong giai đoạn mới.
Một bên muốn Fed mềm hơn, linh hoạt hơn, sẵn sàng giảm lãi suất để hỗ trợ tăng trưởng và xoa dịu áp lực vay mượn. Một bên muốn Fed phải độc lập đến cùng, dù điều đó có đồng nghĩa với việc giữ lãi suất cao lâu hơn. Một bên muốn lật lại cách truyền thông, cách họp, cách vận hành của ngân hàng trung ương. Một bên lại sợ rằng mọi sự “cải tổ” chỉ là chiếc áo đẹp khoác lên một mục tiêu chính trị thô ráp.
Phiên điều trần vì thế giống như tấm gương phản chiếu mọi đường nứt hiện có trong nền kinh tế Mỹ: lạm phát chưa thật sự chết, giá dầu còn nhảy múa theo chiến sự, chính trị đang lấn ngày càng sâu vào thể chế độc lập, và Wall Street thì luôn phải định giá lại mọi thứ từng giờ.
Thị trường chứng khoán giảm nhẹ trong phiên này có thể nhìn qua chỉ là một nhịp nghỉ. Nhưng cũng có thể đó là sự lùi một bước để đo gió trước cơn sóng mới. Bởi “sông sâu còn có kẻ dò, lòng người nham hiểm ai đo cho cùng”, còn thị trường tài chính thì lại càng khó lường hơn nữa. Những gì đang diễn ra quanh Kevin Warsh, Jerome Powell, Donald Trump, Iran và giá dầu cho thấy phố Wall không còn được sống trong một thế giới chỉ có bảng cân đối kế toán và báo cáo lợi nhuận. Từ nay, mỗi điểm số trên bảng điện còn phải mang theo cả sức nặng của quyền lực, chiến tranh và lòng tin vào thể chế.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.