Một phái đoàn Iran do Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf dẫn đầu đã đến Islamabad để đàm phán với Mỹ, trong khi các nỗ lực giảm căng thẳng ở Trung Đông vẫn tiếp diễn giữa thỏa thuận ngừng bắn mong manh. Phó Tổng thống Mỹ J.D. Vance cũng đang trên đường đến Islamabad, cho biết Washington sẵn sàng tham gia vào ngoại giao thiện chí nếu Tehran cũng vậy.
Phái đoàn Iran đến Pakistan để đàm phán. Ảnh: IRNA.
Đàm phán sẽ bao gồm cả trực tiếp và qua trung gian hòa giải
Theo một quan chức Mỹ và một nguồn tin khu vực nói với CNN hôm nay, các cuộc đàm phán căng thẳng giữa Mỹ và Iran vào thứ Bảy tại Islamabad dự kiến sẽ diễn ra cả gián tiếp và trực tiếp.
Theo nguồn tin khu vực, hai bên có khả năng sẽ đạt được thỏa thuận về chương trình nghị sự cho cuộc đàm phán thông qua các nhà trung gian hòa giải người Pakistan, và sau đó dự kiến sẽ tiến hành các cuộc thảo luận trực tiếp vào cuối ngày.
Các vòng đàm phán trước đây chủ yếu diễn ra gián tiếp, thông qua các trung gian hòa giải của Oman, mặc dù đã có một số liên lạc trực tiếp trong các cuộc đàm phán hạt nhân hồi mùa xuân năm ngoái. Đặc phái viên Steve Witkoff, một thành viên của nhóm đàm phán Mỹ, cũng đã liên lạc trực tiếp với Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi, người sẽ có mặt tại Pakistan để đại diện cho phái đoàn Iran.
Lebanon - Israel sẽ đàm phán tại Mỹ
Phủ Tổng thống Lebanon thông báo rằng một cuộc điện đàm đã diễn ra vào sáng thứ Sáu giữa Đại sứ Lebanon tại Washington, Nada Hamadeh Moawad, và Đại sứ Israel, Yechiel Leiter, với sự trung gian của Đại sứ Mỹ tại Beirut, Michel Issa.
"Trong cuộc điện đàm, hai bên đã nhất trí tổ chức cuộc họp đầu tiên vào thứ Ba tuần tới tại trụ sở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ để thảo luận về việc công bố lệnh ngừng bắn và thời điểm bắt đầu đàm phán giữa Lebanon và Israel dưới sự bảo trợ của Mỹ", tuyên bố của phủ tổng thống cho biết.
Phái đoàn Iran đến Pakistan đàm phán với Mỹ
Hãng thông tấn IRNA của Iran đã công bố một video ghi lại cảnh phái đoàn nước này đến Islamabad vào tối thứ Sáu để đàm phán với Mỹ.
Theo hãng tin IRIB, phái đoàn Iran do Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf dẫn đầu đã đến Islamabad. Phái đoàn bao gồm Ngoại trưởng Abbas Araghchi, Thư ký Hội đồng Quốc phòng Ali Akbar Ahmadian, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Abdolnaser Hemmati, cùng một số nghị sĩ.
Israel: Khoảng 100 mục tiêu bị tấn công đồng thời ở Lebanon
Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) đã công bố chi tiết về các cuộc tấn công quy mô lớn của họ trên khắp Lebanon hôm thứ Tư, cho biết khoảng 100 mục tiêu đã bị tấn công đồng thời ở Beirut, thung lũng Bekaa và miền nam Lebanon. Trong một bài đăng trên X, quân đội tuyên bố hơn 180 chiến binh Hezbollah đã thiệt mạng trong chiến dịch này.
Thông báo này được đưa ra khi Bộ Y tế Lebanon cập nhật số người chết trong các cuộc không kích của Israel hôm thứ Tư lên 357 người. Cơ quan Thông tấn Quốc gia Lebanon đưa tin, con số này vẫn chỉ là tạm thời do công tác dọn dẹp đống đổ nát vẫn đang tiếp diễn và cần phải tiến hành xét nghiệm ADN để xác định danh tính các nạn nhân.
Thủ tướng Pakistan: Thời khắc quyết định
Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif đã xác nhận cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran sẽ được tổ chức tại Islamabad vào thứ Bảy. Ông gọi đây là "thời khắc quyết định" và cho biết Pakistan sẽ nỗ lực hết sức để đảm bảo cuộc đàm phán thành công.
Israel: Áp dụng quy trình phê duyệt mới cho các cuộc tấn công Lebanon
Theo đài Kan 11 News của Israel, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đã ra lệnh áp dụng một quy trình phê duyệt mới cho các cuộc tấn công vào Lebanon sau cuộc điện đàm với Tổng thống Trump . Một nguồn tin thân cận với vấn đề này cho biết với đài truyền hình rằng "số vụ tấn công đã giảm đáng kể", và bất kỳ cuộc tấn công nào vào Beirut giờ đây đều cần sự chấp thuận đích thân của thủ tướng.
Ông Trump: Trọng tâm của thỏa thuận là Iran không có vũ khí hạt nhân, eo biển Hormuz sẽ "tự động mở cửa"
Tổng thống Donald Trump hôm nay tuyên bố rằng eo biển Hormuz sẽ sớm được mở cửa trở lại - dù có sự hợp tác của Iran hay không - và các nhà đàm phán Mỹ hiện đang trên đường đến Pakistan chủ yếu tập trung vào việc đảm bảo Tehran không thể sở hữu vũ khí hạt nhân.
“Tôi nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra khá nhanh chóng. Và nếu không, chúng ta cũng sẽ có cách giải quyết dứt điểm bằng cách này hay cách khác” - ông Trump nói về những nỗ lực nhằm đảm bảo quyền tự do đi lại qua eo biển mà Iran đã phong tỏa.
Phát biểu tại Căn cứ Liên hợp Andrews trước chuyến thăm gây quỹ tới Xưởng rượu vang Trump ở vùng Piedmont thuộc Virginia, tổng thống cho biết trọng tâm chính của ông trong một thỏa thuận với Iran là hạn chế khả năng hạt nhân của nước này.
“Không có vũ khí hạt nhân. Đó là 99% khả năng,” ông nói.
Khi được hỏi liệu thỏa thuận có bao gồm cả eo biển hay không, Trump nói là có.
“Vâng, nhưng nó sẽ tự động mở ra thôi” - ông trả lời, và sau đó nói thêm rằng ông tin kênh này sẽ được mở “khá sớm”.
Phó Tổng thống J.D. Vance đang bay tới Pakistan để dẫn đầu phái đoàn Mỹ đàm phán với Iran. Chiều thứ Sáu, ông Trump nói về ông Vance:
Ông Trump tuyên bố Iran "không còn quân bài nào" để đàm phán
Ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social trước thềm cuộc đàm phán sắp tới với Tehran rằng người dân Iran chỉ còn sống để có cơ hội đàm phán với Mỹ.
Ông nói thêm rằng Cộng hòa Hồi giáo Iran "không còn quân bài nào" ngoài việc "tống tiền ngắn hạn" thế giới bằng cách phong tỏa eo biển Hormuz.
Trước đó vào thứ Sáu, Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf cho biết các cuộc tấn công của Israel vào Lebanon phải chấm dứt và các tài sản bị đóng băng của Iran phải được giải phóng trước khi các cuộc đàm phán có thể bắt đầu.
Giáo hoàng: Bạo lực phi lý và vô nhân đạo đang lan rộng qua các thánh địa
Đức Giáo hoàng Leo XIV đã viết trên Twitter, dù không trực tiếp nhắc đến Israel hay Lebanon: “Bạo lực phi lý và vô nhân đạo đang lan rộng dữ dội qua các thánh địa của Kitô giáo phương Đông, bị xúc phạm bởi sự báng bổ của chiến tranh và sự tàn bạo của kinh doanh, không hề coi trọng mạng sống con người, những người cùng lắm chỉ được xem là thiệt hại ngoài ý muốn vì lợi ích cá nhân. Nhưng chẳng thu được lợi ích gì cả”.
Đức cấm biểu tình ủng hộ Palestine
Một tòa án Đức đã cấm cuộc biểu tình ủng hộ Palestine trong khuôn viên đài tưởng niệm các nạn nhân của trại tập trung Buchenwald của Đức Quốc xã. Trước đó, một số nhóm ủng hộ Palestine đã cáo buộc ban quản lý khu tưởng niệm này truyền bá "tuyên truyền của Israel" và cung cấp "sự ủng hộ về mặt tư tưởng cho cuộc diệt chủng đang diễn ra ở Palestine".
Một tòa án ở thành phố Weimar đã phán quyết rằng cuộc biểu tình sẽ "xâm phạm phẩm giá của các nạn nhân" của Đức Quốc xã. Các nhà tổ chức biểu tình được lệnh phải chuyển địa điểm biểu tình đến một trong những quảng trường của thành phố Weimar.
Iran nêu điều kiện trước khi đàm phán bắt đầu
Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf cho biết, trước khi các cuộc đàm phán hòa bình giữa Tehran và Washington có thể bắt đầu, cần phải đáp ứng hai điều kiện. Ông viết trên trang X rằng, trước tiên phải có lệnh ngừng bắn ở Lebanon và việc thả các tài sản bị đóng băng của Iran, đồng thời cho biết thêm cả hai biện pháp này đều "đã được các bên nhất trí" nhưng "vẫn chưa được thực hiện".
Chỉ 1/3 người dân Israel tin vào chiến thắng
Theo một số cuộc khảo sát gần đây, chỉ một bộ phận nhỏ người Israel tin rằng Mỹ và Israel đã giành chiến thắng trong cuộc chiến chống lại Iran. Một cuộc thăm dò của kênh truyền hình Channel 13 cho thấy khoảng một phần ba người Israel coi kết quả này là một chiến thắng, trong khi 30% cho rằng Iran đã thắng.
Các cuộc thăm dò khác cũng chỉ ra sự hoài nghi tương tự, với các cuộc khảo sát của Kênh 12 và Kan cho thấy tỷ lệ người Israel coi cuộc chiến là thành công chỉ ở mức 25-30%. Một cuộc khảo sát do Walla và Maariv thực hiện và công bố đầu tuần này cho thấy 63% người Israel không hài lòng với kết quả.
Lực lượng mà Tư Mã Ý xây dựng thực chất chính là một dạng tinh binh bí mật. Dù số lượng không thể so với quân đội chính quy của triều đình do Tào Phương đứng đầu, nhưng về chất lượng lại vượt trội, đủ để áp chế đối phương.
Tư Mã Ý là một đại thần quan trọng của Tào Ngụy, từng chăm sóc và bảo vệ Tào Phương khi vị này mới chỉ 8 tuổi. Việc Tào Duệ gửi gắm con côi cho Tư Mã Ý gần như đã định sẵn rằng thiên hạ nhà Ngụy về sau sẽ rơi vào tay họ Tư Mã.
Về sau, Tư Mã Ý lại dùng lực lượng “ba nghìn tử sĩ” do mình nuôi dưỡng để phát động biến cố Cao Lăng, đồng thời tiêu diệt đối thủ ngang sức là Tào Sảng. Nhưng trong bối cảnh cổ đại, việc nuôi tử sĩ vốn là tội chết, vậy vì sao ông vẫn làm, và câu chuyện này liệu có thật hay không?
Tư Mã Ý.
“Tử sĩ” là những người không sợ chết, sẵn sàng liều mạng chiến đấu. Họ có thể là hiệp khách giang hồ, có người vì vinh hoa phú quý, có người vì báo ân. Nói một cách đơn giản, đó là những kẻ dám bán mạng cho chủ, thậm chí thay chủ nhân đi giết người. Trong quân đội cổ đại, tử sĩ thường là lực lượng tinh nhuệ nhất, xung phong nơi nguy hiểm, chiến đấu không màng sống chết. Thực tế, ngay từ thời Chiến Quốc đã xuất hiện những đơn vị tinh nhuệ như vậy, và về sau hình thái “tử sĩ” phần lớn cũng được phát triển từ đó. Điểm chung của họ là sức chiến đấu cá nhân rất mạnh, có thể lấy một địch mười.
Lực lượng mà Tư Mã Ý xây dựng thực chất chính là một dạng tinh binh bí mật. Dù số lượng không thể so với quân đội chính quy của triều đình do Tào Phương đứng đầu, nhưng về chất lượng lại vượt trội, đủ để áp chế đối phương. So với sự lão luyện, mưu sâu kế hiểm của Tư Mã Ý, năng lực của Tào Sảng tỏ ra non kém, hơn nữa hoàng đế lại chỉ là một đứa trẻ. Tư Mã Ý từng phò tá ba đời vua, địa vị trong triều và trong lòng dân đều rất cao. Chính sự tin tưởng quá mức của hoàng thất cùng với tham vọng ngày càng lớn của bản thân đã khiến ông dần đi đến con đường đoạt quyền, dẫn tới việc nhà Ngụy đổi chủ.
Vào thời điểm đó, nhà Ngụy thực chất đã bước vào giai đoạn suy yếu. Trước khi qua đời, Tào Duệ gửi gắm con trai nhỏ cho Tư Mã Ý, tin rằng ông là trung thần đáng tin cậy. Vì Tào Phương còn nhỏ, lại tiếp xúc nhiều với Tư Mã Ý, nên dần hình thành sự tin tưởng và phụ thuộc. Khi nói đến tham vọng của Tư Mã Ý, không thể không nhắc tới Tào Sảng. Cả hai đều muốn thao túng quyền lực, nhưng Tào Sảng không thể sánh với kinh nghiệm và mưu lược của Tư Mã Ý, nhất là khi ông đã âm thầm xây dựng lực lượng riêng gồm khoảng ba nghìn tử sĩ. Những người này được gia tộc họ Tư Mã bí mật nuôi dưỡng, do con trai trưởng là Tư Mã Sư phụ trách.
Trong cổ đại có khái niệm “âm dưỡng tử sĩ”, tức là nuôi lực lượng này trong bí mật tuyệt đối. Họ thường cải trang thành dân thường, sống lẫn trong xã hội, không ai biết thân phận thật. Ngay cả khi có chức vụ, cũng chỉ là những vị trí không đáng chú ý, và chỉ khi nhận được lệnh, họ mới tiến hành các hành động bí mật. Từ việc sau này gia tộc họ Tư Mã suy yếu và tử sĩ tan rã, có thể thấy nhiều người trong số họ thậm chí không biết ai là chủ thực sự đứng sau, còn mối liên hệ giữa chủ và tử sĩ cũng được giữ ở mức tối giản để đảm bảo bí mật và an toàn.
Dẫu vậy, con số “ba nghìn tử sĩ” có thể chỉ là suy đoán của sử gia đời sau. Nếu quả thực tồn tại một lực lượng lớn như vậy, thì sau khi họ Tư Mã suy yếu, số người này đã đi đâu? Đây vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải. Nhưng có thể thấy rằng, trong bối cảnh chính trị đầy biến động thời Tam Quốc, việc nuôi tử sĩ, dù trái pháp luật, lại là một lựa chọn mang tính sinh tồn. Với những người như Tư Mã Ý, nếu không nắm trong tay lực lượng riêng, họ khó có thể tự bảo vệ mình, chứ chưa nói đến việc giành quyền chủ động. Chính vì vậy, hành động tưởng như phạm pháp ấy, thực chất lại phản ánh logic khắc nghiệt của quyền lực trong thời loạn.
Tư Mã Ý (179 – 7 tháng 9 năm 251), biểu tự Trọng Đạt, là nhà chính trị, nhà quân sự phục vụ nước Tào Ngụy thời kỳ Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông cũng là người đặt nền móng cho việc nhà Tây Tấn đoạt ngôi nhà Tào Ngụy.
Ông có công lớn bảo vệ được Tào Ngụy trước các cuộc Bắc phạt của Gia Cát Lượng. Sau một khoảng thời gian dài nhẫn nhịn Tào Sảng để chờ thời cơ, ông đã tiến hành một cuộc lật đổ ngoạn mục vào năm 249, khiến hoàng đế Tào Ngụy chỉ còn là bù nhìn. Từ đó vị trí quyền lực nhất của ông trong triều đình nhà Ngụy đã tiếp tục được chuyển giao cho hai con ông là Tư Mã Sư và Tư Mã Chiêu, nắm quyền lực thực tế của nhà Ngụy, tạo tiền đề cho cháu của ông là Tư Mã Viêm soán ngôi nhà Tào Ngụy, thành lập nhà Tấn, thống nhất Trung Hoa, chấm dứt thời kỳ Tam Quốc.
Về sau, con trai ông Tư Mã Chiêu được phong Tấn vương, ông được con trai truy tôn làm Tấn Tuyên Vương. Sau khi nhà Tấn thành lập, Tư Mã Ý đã được cháu mình truy tôn thụy hiệu là Tuyên hoàng đế, miếu hiệu là Cao Tổ, nên còn được gọi là Tấn Cao Tổ hay Tấn Tuyên Đế.
Thời gian đầu khi chưa nổi tiếng, chuyện tình của Lý Tiểu Long và Linda Emery gặp nhiều khó khăn, anh thậm chí phải mượn nhẫn để cầu hôn bạn gái.
Tháng ngày chia ly của Lý Tiểu Long và bạn gái người Mỹ
Tháng 7/1964, Lý Tiểu Long cùng cha nuôi là võ sư Nghiêm Kính Hải (James Yimm Lee) quyết định lập nên chi nhánh Võ đường Chấn Phiên ở Oakland, thực hiện giấc mộng mở rộng sự nghiệp truyền bá võ thuật của Lý trên đất Mỹ.
Điều này khiến Lý Tiểu Long phải gạt việc học sang một bên. Võ đường ở Seattle được giao cho một người bạn của anh quản lý. Và tất nhiên, ngôi sao họ Lý cũng phải tạm thời chia tay bạn gái người Mỹ để phát triển sự nghiệp.
Trong hồi ký, Linda Lee nói về việc này: "Tôi không biết sự thay đổi lần này sẽ mang lại điều gì cho quan hệ giữa tôi và Lý Tiểu Long. Tương lai chúng tôi có hy vọng gì không?".
Linda thực sự lo lắng khi Lý Tiểu Long đến Oakland.
Đứng trước sự lo lắng của người yêu, bản thân Lý Tiểu Long cũng không đưa ra được câu trả lời chính xác nào cho cô, nhưng anh biết mình muốn mang lại điều gì cho Linda.
Lý Tiểu Long vốn là một người sống có trách nhiệm, anh mong mình có sự nghiệp vững chắc trước khi kết hôn, có kinh tế ổn định để đảm bảo cho cuộc sống gia đình tương lai.
Lời hứa trở lại và chiếc nhẫn đi mượn
Trước ngày lên máy bay tới Oakland, Lý Tiểu Long dành cho Linda nụ hôn từ biệt đầy trắc ẩn và nói: "Anh sẽ trở lại!", sau đó chào từ biệt cô gái tóc vàng. Linda nhìn chiếc máy bay xa dần, trong lòng rối như tơ vò. Cô đã hy vọng Bruce hứa với cô một vài điều, nhưng anh đã không làm vậy.
Cử chỉ thân mật hai người dành cho nhau.
Lúc chuẩn bị rời đi, Lý chỉ nói một câu nhẹ tênh: "Anh sẽ trở lại!". Chẳng lẽ đây chính là lời hứa của Lý Tiểu Long? Linda suýt chút nữa òa khóc nức nở vì tủi thân.
Về sau, Linda có viết lại cảm xúc hôm chia tay: "Trong thời khắc đó tôi cảm thấy như một phần cuộc sống của mình đang rời bỏ tôi đi. Liệu tôi có gặp lại anh ấy nữa không? Liệu khi anh ấy ngày một nổi tiếng thì hình ảnh về tôi có phai nhạt trong ký ức của anh?".
Cô gái tóc vàng Linda say đắm vì yêu cứ như vậy ở lại Seatle và chờ đợi. Mỗi tuần họ đều gọi điện và gửi thư cho nhau.
Một buổi chiều mùa Hè năm 1964, Linda nhận được bức thư từ Lý Tiểu Long, anh thông báo trở lại Seattle để đoàn tụ với Linda.
Ngày về, Linda ra tận sân bay đón người yêu. Điều khiến cô bất ngờ nhất là Lý Tiểu Long cầm theo một chiếc nhẫn và cầu hôn cô. Linda không thể ngờ được ngày cầu hôn của cô lại diễn ra ở sân bay, nơi không có rượu vang, không hoa hồng, cũng không có bàn tiệc với ánh nến lãng mạn lung linh. Thậm chí, sau này cô mới biết, chiếc nhẫn cầu hôn cũng được Lý Tiểu Long mượn của vợ võ sư Nghiêm Kính Hải.
Thế nhưng Linda không để tâm tới những chuyện đó, cô cảm thấy như vậy là quá đủ. Trong mắt cô giờ đây, người đàn ông này mới là người quan trọng nhất trong cuộc đời cô.
Trở ngại từ gia đình
Rất yêu nhau nhưng Lý Tiểu Long và Linda lại gặp phải sự phản đối kịch liệt từ gia đình của cô. Vốn dĩ gia đình Linda rất sùng đạo Thiên Chúa, trong khi cha mẹ cô cũng khác nhau về chủng tộc. Có lẽ mối lương duyên không cùng chủng tộc đã mang lại nhiều rắc rối cho gia đình cô. Năm Linda lên 5 tuổi thì cha cô qua đời, chỉ mình mẹ nuôi cô khôn lớn và mong cô tốt nghiệp sẽ làm nên sự nghiệp.
Quan trọng nhất là mẹ Linda không hề hiểu gì về Lý Tiểu Long, đặc biệt về sự nghiệp của Lý. Trong thâm tâm, Lý Tiểu Long chỉ là một cậu trai Trung Quốc suốt ngày đấm đá loạn xạ và không thể mang lại cuộc sống hạnh phúc cho con gái bà.
Linda hiểu cách nghĩ của mẹ, cô nói: "Khi tôi 5 tuổi mẹ tôi đã trở thành góa phụ, bà nếm trải khổ đau nhiều hơn bất kỳ người bình thường nào khác, chỉ biết nghĩ đến tôi và sợ tôi sau này sẽ chịu khổ giống bà. Mẹ mong tôi sau này sẽ trở thành một nữ thạc sĩ, là một phụ nữ thành đạt và sống tự lập. Vì vậy, khi mẹ biết tôi yêu một chàng trai người Mỹ gốc Hoa, bà lo lắm.
Bà lo tôi và Lý Tiểu Long sẽ không hạnh phúc. Như bố mẹ tôi, vì dân tộc, phong tục, quốc gia khác biệt nên dẫn đến hôn nhân đổ vỡ. Nhưng mẹ đâu biết, tôi và anh ấy không hề tồn tại những vấn đề đó. Chúng tôi từ lâu đã hiểu thói quen và phong tục của nhau, do đó cũng dễ dàng chấp nhận và tôn trọng nhau".
Tiền trảm hậu tấu
Thời gian yêu Lý Tiểu Long, Linda rất lo lắng, một phần vì người con trai cô yêu say đắm, một bên là người mẹ đã chịu vất vả nuôi cô trưởng thành, điều này khiến Linda rơi vào tình thế khó xử. Lý Tiểu Long là người hiểu nhất nỗi phiền muộn của Linda. Anh vốn sinh ra trong gia đình Trung Quốc truyền thống, anh hiểu rõ việc hai người đến với nhau sẽ được bạn bè và người thân ủng hộ và chúc phúc quan trọng như thế nào.
Không muốn người yêu buồn, Lý Tiểu Long an ủi Linda: "Em không phải lo, anh có cách thuyết phục được mẹ, chúng mình nhất định sẽ được sống cùng nhau".
Ngày 12/8/1964, Lý Tiểu Long và Linda nhận được giấy đăng ký kết hôn. Hôm đó, Lý Tiểu Long không mặc lễ phục, gần đến sát giờ mới vội đi thuê một bộ vest. Linda cũng vội thuê váy cưới. Thông tin cưới của hai người đăng trên báo địa phương và đến tai mẹ đẻ Linda. Ngay lập tức, bà mở cuộc họp với sự tham gia của toàn bộ họ hàng thân thích và yêu cầu cặp đôi Lý và Linda có mặt.
Tại cuộc họp, cả hai đã thể hiện tình cảm dành cho nhau và khẳng định có thể vượt qua bất kỳ cản ngại nào để được sống với nhau.
Với sự chân thành của mình, Lý Tiểu Long đã thuyết phục được mẹ vợ và họ hàng. Bà đồng ý gả con gái cho chàng trai người Trung Quốc "chỉ thích đấm đá suốt ngày".
Vài ngày sau đó, Linda và Lý Tiểu Long tổ chức lễ thành hôn tại Nhà thờ Rolle ở Seattle với sự chúc phúc của bạn bè và người thân hai bên. Sau đám cưới, Linda đã quyết định bỏ học vì sự nghiệp của chồng, cùng Lý Tiểu Long đến Oakland phát triển sự nghiệp.
Trà ở Nga Mi từ lâu đã nguội lạnh, nhưng lời thiền của vị cao tăng vẫn là nút thắt mà Tưởng Giới Thạch không thể tháo gỡ suốt đời. Ông từng tin vào quân sự, chính trị và lịch sử, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi sáu chữ định mệnh ấy.
Năm 1935, Tưởng Giới Thạch lên đỉnh Kim Đỉnh của Núi Nga Mi. Trong một thiền phòng mờ ảo giữa mây núi, ông có cuộc đối thoại ngắn ngủi với một vị cao tăng. Khoảnh khắc ấy, người đứng đầu Quốc Dân Đảng không còn là người đàn ông thép, mà giống như một người bình thường đang chờ phán xét số phận. Vị cao tăng chỉ nói vỏn vẹn sáu chữ, nhưng lại trở thành lời chú giải cho hàng chục năm biến động chính trị sau này. Sáu chữ ấy như một lời tiên tri không thể tránh, theo đuổi cuộc đời Tưởng Giới Thạch từ chống Nhật, nội chiến, từ Nam Kinh đến Đài Bắc, phản chiếu sự nặng nề và bất lực của cả một thời đại.
Sáu chữ trong thiền phòng Nga Mi
Mùa hè năm 1935, mây mù bao phủ Kim Đỉnh. Tưởng Giới Thạch cùng Tống Mỹ Linh lên núi nghỉ dưỡng, nhưng trong lòng đầy trăn trở. Ông tìm đến vị cao tăng được đồn rằng có thể “đoán định sinh tử con người”.
Tưởng Giới Thạch cùng Tống Mỹ Linh lên núi nghỉ dưỡng. Ảnh: Sohu.
Trong thiền phòng, khói hương lảng bảng. Tưởng Giới Thạch nâng chén trà nóng, chăm chú nhìn vị cao tăng. Sau một hồi im lặng, nhà sư khẽ nói sáu chữ: “Thắng thì trọng, bại thì Đài”.
Lời nói như sét đánh ngang tai. Tưởng Giới Thạch đánh rơi chén trà, nước bắn lên áo dài. Dù cố giữ bình tĩnh, ông vẫn không thể nguôi suy nghĩ. Sau này, ông viết trong nhật ký rằng ánh mắt của vị cao tăng “như nhìn thấu nội tâm”, dường như đã thấy trước vận mệnh của ông.
Tưởng Giới Thạch hiểu rõ ý nghĩa của sáu chữ ấy. “Thắng thì trọng” nghĩa là nếu đứng vững giữa loạn thế, dẹp yên trong ngoài, quyền lực của ông sẽ đạt đến đỉnh cao, trở thành trung tâm tuyệt đối của chính quyền. Nhưng “bại thì Đài” lại khiến ông lạnh sống lưng: chữ “Đài” ấy là gì? Là một vùng đất, hay ẩn ý nào khác? Ông không dám nghĩ sâu, vội vàng rời núi.
Đỉnh cao quyền lực: “Thắng thì trọng”
Hai năm sau, chiến tranh kháng Nhật bùng nổ. Chính quyền Trung Hoa Dân Quốc dời đô về Trùng Khánh, Tưởng Giới Thạch lãnh đạo các phe phái kháng chiến, uy tín đạt đỉnh. Anh và Mỹ công nhận chính quyền của Tưởng Giới Thạch, các phe phái trong nước tạm thời gác lại xung đột. Lời “thắng thì trọng” dường như đã ứng nghiệm.
Tại dinh thự Hoàng Sơn ở Trùng Khánh, Tưởng Giới Thạch ngày đêm xử lý quân báo, trước mặt là bản đồ chiến sự dày đặc. Có người kể rằng, mỗi khi đêm khuya, ông thường nhìn về hướng Nga Mi, lặng lẽ nhắc lại câu nói năm xưa. Đối với ông, chữ “trọng” không chỉ là quyền lực, mà còn mang nhiều hàm ý khác.
Thất bại nội chiến: “Bại thì Đài”
Thế nhưng bước ngoặt đến rất nhanh. Sau khi kháng chiến kết thúc, nội chiến Quốc – Cộng bùng nổ. Quân đội Quốc dân liên tiếp thất bại.
Mùa đông năm 1948, tuyết rơi trắng Nam Kinh. Tưởng Giới Thạch đứng trên ban công phủ tổng thống, tay cầm những báo cáo thất trận. Lúc này, Tưởng Giới Thạch mới thực sự hiểu ý nghĩa của chữ “Đài”: đó không phải là cao nguyên hay địa danh mơ hồ, mà chính là Đài Loan.
Năm 1949, Tưởng Giới Thạch rời Thành Đô bay sang Đài Loan. Khi máy bay lướt qua tầng mây, nhìn lại đại lục mờ xa, mắt ông rưng rưng. Đến Đài Bắc, việc đầu tiên ông làm là lấy ra bức ảnh chụp ở Nga Mi năm xưa. Trong ảnh, ánh mắt ông khi ấy đầy hy vọng; còn hiện tại chỉ còn lại tiếng thở dài nặng nề.
Cô thủ nơi “Đài”: quyền lực và cô độc
Ở Đài Loan, Tưởng Giới Thạch biến chữ “Đài” thành nơi cố thủ cuối cùng. Mỗi ngày ông thức dậy từ 5 giờ sáng, đọc Kinh Thánh, xử lý công việc, nắm chặt quyền lực trong tay. Dù quyền lực thậm chí còn tập trung hơn trước, nhưng Tưởng Giới Thạch lại cô độc hơn bao giờ hết.
Tưởng Giới Thạch thường nhìn bức ảnh cũ ở Nga Mi, lẩm nhẩm sáu chữ kia, nhưng không ai dám hỏi. Sau khi kế hoạch phản công đại lục năm 1950 thất bại, ông viết trong nhật ký: “Đài là chỗ đứng cuối cùng của chúng ta”.
Từ đó về sau, dù đối mặt với thử nghiệm hạt nhân của Trung Quốc đại lục hay sự cô lập quốc tế, Tưởng Giới Thạch vẫn kiên trì chống đỡ. Sáu chữ năm xưa đã trở thành một dạng “định mệnh” không thể thoát.
Kết cục: dấu lặng của lịch sử
Năm 1975, Tưởng Giới Thạch qua đời tại dinh thự Sĩ Lâm. Trước khi mất, ông không nhắc lại sáu chữ ấy, chỉ dặn con trai Tưởng Kinh Quốc rằng “sau này hãy đưa ta về an táng tại tổ quốc”.
Quan tài ông phủ lá cờ Thanh Thiên Bạch Nhật, đặt tại Từ Hồ, như thể vẫn chờ một kết cục “thắng thì trọng” chưa bao giờ đến.
Nhìn lại, câu nói “thắng thì trọng, bại thì Đài” không phải là mê tín, mà là sự phản chiếu chân thực của quyền lực và thời cuộc. “Trọng” là đỉnh cao vinh quang và trách nhiệm; “Đài” là sự thoái lui bất đắc dĩ và nỗi tiếc nuối không nguôi.
Trà ở Nga Mi từ lâu đã nguội lạnh, nhưng lời thiền của vị cao tăng vẫn là nút thắt mà Tưởng Giới Thạch không thể tháo gỡ suốt đời. Ông từng tin vào quân sự, chính trị và lịch sử, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi sáu chữ định mệnh ấy. Thắng hay bại, tất cả rồi cũng tan thành khói mây nơi Từ Hồ, trở thành một câu chuyện lịch sử còn để hậu thế tiếp tục suy ngẫm.
Trong lần Lục xuất Kỳ Sơn thứ 6 - cũng là chiến dịch Bắc phạt cuối cùng của Gia Cát Lượng, Tư Mã Ý đã thoát chết kỳ diệu nhờ... "ý trời".
Khi Thục - Ngụy giao tranh, sự tồn tại của Tư Mã Ý trở thành rào cản lớn nhất đối với Gia Cát Lượng. Nhằm loại bỏ đối thủ, Gia Cát Lượng đã dày công bày binh bố trận, tìm cách dẫn dụ Tư Mã Ý cùng quân Ngụy rơi vào bẫy hỏa công đã chuẩn bị sẵn.
Hỏa công Thượng Phương Cốc: Mưu kế thần kỳ của Gia Cát Lượng
Nhận thức được thực lực của Gia Cát Lượng, quân Ngụy ra lệnh cho Tư Mã Ý án binh bất động, tránh giao chiến. Vì thế, hai phe giằng co suốt thời gian dài. Quân Thục từ xa đến, cũng không thể lập tức khai chiến.
Trước tình thế này, Gia Cát Lượng lập mưu, dụ Tư Mã Ý tiến vào Thượng Phương Cốc. Ông cho dựng hàng loạt lều cỏ trong hẻm núi, bên ngoài ngụy trang thành kho lương thực, bên trong lại giấu đầy hỏa dược.
Ảnh minh họa
Đồng thời, quân mai phục từ trên cao sẵn sàng châm lửa, biến cả Thượng Phương Cốc thành biển lửa, tiêu diệt Tư Mã Ý cùng toàn bộ quân Ngụy.
"Việc cần làm, ta cũng đã làm rồi. Chỉ chờ ý trời" - từ trên cao, Gia Cát Lượng lặng lẽ quan sát và chờ đợi.
Tư Mã Ý, vốn nổi tiếng thận trọng, đã cân nhắc rất kỹ trước khi ra quyết định. Sau một hồi suy tính, ông hạ lệnh đại quân tiến vào Thượng Phương Cốc để thu hồi quân lương bị quân Thục chiếm giữ. Đúng như dự liệu của Gia Cát Lượng, kế hoạch đã thành công một nửa.
Khi chứng kiến Tư Mã Ý cùng đại quân tiến sâu vào hẻm núi, Gia Cát Lượng mỉm cười, thốt lên: "Tư Mã Ý, cuối cùng ngươi cũng đã tự chui vào mồ".
Khoảnh khắc Tư Mã Ý đưa nắm gạo vào miệng, ông lập tức nhận ra mùi dầu hỏa. Gạo đã bị tẩm dầu, cả đội quân mắc bẫy. Toàn bộ Thượng Phương Cốc không phải kho lương mà là một kho hỏa dược khổng lồ.
Đúng lúc đó, ngọn lửa bùng lên dữ dội, quân Thục từ trên cao liên tục phóng hỏa xuống, biến Thượng Phương Cốc thành địa ngục rực cháy. Tư Mã Ý cận kề cái chết, không còn đường lui.
Trước biển lửa cuồng nộ, Tư Mã Ý thừa nhận thất bại. Ông lệnh cho quân sĩ vứt bỏ vũ khí, thoát thân bằng mọi giá. Tuy nhiên, dù đối diện với tử thần, ông vẫn một lòng trung thành với chủ công, thề không đầu hàng.
Từ trên cao, Gia Cát Lượng, lúc này đã già yếu, quỳ xuống, gọi lớn: "Chủ công... Trung Nguyên có thể bình định rồi. Đại Hán có thể trung hưng rồi".
Bỗng, tiếng quân Ngụy vang lên khúc hát: "Gió thổi vi vu, sông Dịch lạnh. Tráng sĩ một đi không trở về". Gia Cát Lượng chấn động. Đây chính là khúc ca Kinh Kha hát trước khi ám sát Tần Thủy Hoàng.
Tư Mã Ý hát bài này, tức là đã thề không đội trời chung với quân Thục Hán, quyết chiến đến cùng dù có phải bỏ mạng.
"Tư Mã Ý quả nhiên là một anh hùng. Đáng kính, đáng phục."
Nhưng!
"Nhân tính không bằng trời tính"
Giây phút Tư Mã Ý rút kiếm, đặt lên cổ mình, ông ngẩng mặt lên trời, nói lớn: "Tiên Đế! Thần đến gặp người đây!".
Đúng lúc ấy, những giọt nước nhỏ tí tách xuống lưỡi kiếm. Trời mưa! Một hạt. Hai hạt... Rồi mưa trút xuống ào ạt.
Cơn mưa oan nghiệt dập tắt biển lửa ở Thượng Phương Cốc.
Gia Cát Lượng lặng người. Ông thở dài: "Suốt 9 tháng nay, Kỳ Sơn không một giọt mưa. Vì sao hôm nay lại mưa lớn thế này? Trời không giúp ta, mà lại giúp họ Tào. Mười năm Bắc phạt, sáu lần ra Kỳ Sơn, hôm nay khó khăn lắm mới dồn Tư Mã Ý vào đường cùng, vậy mà...".
Dứt lời, Gia Cát Lượng thổ huyết, ngã gục. Trên đường trở về, ông mang trọng bệnh.
Vài giờ sau khi thoát khỏi biển lửa, Tư Mã Ý nói với con trai: "Lâu nay ta không tin thiên văn. Nhưng sau cơn mưa này, ta đã hiểu, trời cao quả thực có ý chí của riêng mình".
Dẫu vậy, theo chính sử, trận chiến Thượng Phương Cốc chỉ là truyền thuyết, không có thật. Câu chuyện thất bại của Gia Cát Lượng trước ý trời một lần nữa khẳng định rằng dù "thần cơ diệu toán" đến đâu, con người cũng không thể chống lại thiên mệnh.
Chiến dịch Bắc phạt lần thứ 6 thất bại, Gia Cát Lượng vì bệnh nặng và áp lực quá lớn mà qua đời, hưởng dương 54 tuổi.
After returning to Earth Friday night, the crew of the Artemis II delivered remarks in Houston Saturday afternoon.
Hãy nghe những lời tâm sự thật cảm động của phi hành đoàn phi thuyền Orion trong sứ mạng ARTEMIS II, niềm tự hào to lớn của Hoa Kỳ trên con đường chinh phục không gian vũ trụ!
GOD BLESS AMERICA!
Tân đại giáo chủ tối cao Iran Mojtaba Khamenei trước khi bị thương do cuộc không kích của Hoa Kỳ-Israel (Ảnh: Reuters)
Đại giáo chủ mới của Iran Mojtaba Khamenei vẫn còn đang trong tình trạng hồi phục sức khỏe sau những vết thương nghiêm trọng ở mặt và chân trong cuộc không kích của Hoa Kỳ-Israel đã giết chết cha ông và đám chỉ huy cao cấp Vệ binh Cách mạng khi cuộc chiến bắt đầu nỗ ra, theo 3 nguồn tin thân cận của ông này có nói với Reuters.
Khuôn mặt của Mojtaba Khamenei đã bị biến dạng trong cuộc tấn công vào khu tổng hợp của lãnh tụ tối cao ở trung tâm Tehran và ông này đã bị thương nặng ở một hoặc cả hai chân, theo cả ba nguồn tin này cho biết.
Theo những người yêu cầu xin giấu tên để thảo luận về các vấn đề nhạy cảm, người đàn ông 56 tuổi này vẫn đang trong tình trạng hồi phục các vết thương và tinh thần vẫn nhạy bén. Ông ta có tham gia các cuộc họp với các viên chức cấp cao thông qua lời lẻ từ giường bệnh và đưa ra quyết định về các vấn đề lớn bao gồm chấm dứt chiến tranh và cuộc đàm phán với Washington.
Nơi ở, điều kiện và khả năng cai trị đất nước của Khamenei phần lớn vẫn còn là một bí ẩn đối với công chúng, vì không có hình ảnh, video hay bản ghi âm nào về ông được cho công bố ra kể từ sau cuộc cuộc không kích và việc ông được bổ nhiệm làm người thay thế cha mình sau đó vào ngày 8 tháng 3.
Phái đoàn Iran ở Liên Hiệp Quốc cũng đã từ chối không trả lời các câu hỏi của Reuters về mức độ thương tích của ông Khamenei hoặc lý do nào mà ông vẫn chưa thấy xuất hiện ra trong bất cứ hình ảnh hay đoạn ghi âm nào cho người dân nghe thấy được.
Chưa có bất cứ lời tuyên bố chính thức nào của chế độ giáo quyền Iran về mức độ thương tích của ông Khamenei. Tuy nhiên, một phát thanh viên trên truyền hình chính phủ đã mô tả ông này là "janbaz", một thuật ngữ dùng để chỉ ra những người bị thương nặng trong chiến tranh, sau khi ông này được bổ nhiệm làm tân lãnh tụ tối cao.
Một nguồn tin quen thuộc với các đánh giá về tình báo của Mỹ có nói với Reuters rằng, ông Khamenei được cho là đã bị cụt mất một chân.
CIA từ chối không bình luận về tình trạng sức khỏe của Khamenei. Văn phòng Thủ tướng Israel cũng không trả lời các câu hỏi có liên quan.
Bà Michelle Obama 62 tuổi nói rằng nước Mỹ đang trải qua một thời kỳ "hỗn loạn" dưới thời Trump, trong khi bà để kiểu tóc hai bím.
Cựu Đệ nhất phu nhân Michelle Obama, 62 tuổi, đã lên podcast của mình tuần này để chỉ trích nước Mỹ dưới thời Tổng thống Donald Trump, gọi đất nước này là "lộn xộn", trong khi lại xuất hiện với kiểu tóc hai bím trẻ con kỳ lạ.
Trong tập mới nhất của podcast “IMO” do bà đồng dẫn chương trình với anh trai Craig Robinson, Obama đã ngồi xuống trò chuyện với diễn viên hài Hasan Minhaj và tuyên bố rằng Hoa Kỳ hiện đang sống trong một phiên bản “lộn xộn” 2.0 dưới thời Trump.
“Đó là phiên bản 2.0 của cuộc sống, và khi chúng ta nói về cảm nhận của bạn về đất nước? Bạn biết đấy, có những phiên bản khác nhau của đất nước, phải không? Và phiên bản mới không làm cho phiên bản cũ trở nên tồi tệ. Nó cần thiết cho sự phát triển. Và tôi nghĩ chúng ta đang ở trong một phiên bản chưa hoàn thiện,” Obama tuyên bố.
“Mọi thứ hiện giờ đang rất tệ. Cực kỳ tệ,” Minhaj đáp lại.
🇺🇸 Michelle Obama says the U.S. is a “janky version” right now under Trump.
Obama đã cố gắng biện minh cho tình trạng "lộn xộn" hiện tại như một dạng khó khăn cần thiết trong quá trình phát triển, đồng thời ca ngợi điều mà bà gọi là sự phản kháng "mạnh mẽ" của cộng đồng đối với Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) ở Minnesota, bao gồm cả các cuộc bạo loạn và việc hai người biểu tình bị bắn khi cố gắng cản trở các nhân viên ICE.
Cựu đệ nhất phu nhân dường như ám chỉ rằng những cuộc xung đột này là dấu hiệu tích cực cho thấy sự “phát triển” của đất nước.
“Ngay bây giờ, tôi khá thích cách mọi người bắt đầu phản ứng, phải không? Ý tôi là, Minnesota, thật mạnh mẽ. Đó là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về những gì một cộng đồng người có thể làm và sẵn sàng làm để bảo vệ lẫn nhau,” Obama nói.
Ông Obama cho rằng người Mỹ "đã xem mọi thứ là điều hiển nhiên".
“Khi bạn không còn vụng về nữa, bạn không cần phải chứng minh điều đó, đúng không? Và chúng ta đã không còn vụng về như vậy trong một thời gian rồi,” Obama nói. “Và tôi nghĩ khả năng hiểu rõ sự thật của chúng ta đã trở nên hơi lỏng lẻo. Chúng ta bắt đầu coi mọi thứ là điều hiển nhiên, phải không?”
Trong khi gia đình cựu tổng thống lên tiếng chỉ trích và phàn nàn về ICE từ chốn xa hoa của họ, người dân Mỹ bình thường lại vui mừng khi thấy số lượng người vượt biên trái phép giảm xuống mức thấp kỷ lục.
2 khu trục hạm của Hải quân Hoa Kỳ đã đi qua eo biển Hormuz để bắt đầu nhiệm vụ cho rà phá thủy lôi trên tuyến đường hàng hải quan trọng này, theo nguồn tin từ Bộ Tư lệnh Trung ương CENTCOM cho biết hôm nay, thứ Bảy 11/4.
CENTCOM còn cho biết thêm, các lực lượng bổ sung của Mỹ, bao gồm cả máy bay không người lái, sẽ "tham gia nỗ lực cho rà phá thủy lôi trong những ngày sắp tới".
"Hoạt động này đang được cho tiến hành", theo lời của Tổng thống Trump đã viết trên Truth Social hôm thứ Bảy cho biết, "Hoa Kỳ đang ủng hộ các quốc gia trên thế giới qua việc cho rà phá thủy lôi, giúp eo biển được thông suốt". Ông Trump cũng cho biết thêm, tất cả các tàu rải thủy lôi của Iran đã bị Mỹ phá hủy hoàn toàn.
Giới chức Mỹ có nói với CBS News vào cuối tháng 3 cho rằng, có ít nhất hàng chục quả thủy lôi dưới nước đã được đặt trên tuyến đường hàng hải tại eo biển Hormuz này. Phân tích của họ dựa trên tin tức tình báo Mỹ cho biết, các thủy lôi này gồm có Maham 3, một loại thủy lôi neo đậu sử dụng cảm biến để hoạt động và một loại "thủy lôi mỏ dính" gọi là Maham 7 nằm dọc theo đáy biển cho đến khi mục tiêu đi qua sẽ cho kích nổ. Cả hai loại thủy lôi này đều được sản xuất tại Iran. Máy bay không người lái và tên lửa cũng đã được chế độ giáo quyền này đem ra sử dụng để ngăn chặn tàu bè đi qua eo biển.
Khoảng 20% của các nguồn cung cấp dầu thô trên thế giới được vận chuyển qua eo biển này. Trong suốt cuộc xung đột này, ông Trump đã đưa ra những lời đe dọa mạnh mẽ chống lại Iran, sẽ dội bom tất cả hạ tầng cơ sở gồm các nhà máy cung cấp điện, hệ thống chứa dầu mỏ và cảnh cáo về "cả một nền văn minh ở đây sẽ bị tận diệt" nếu eo biển Hormuz không được cho mở cửa thông thương trở lại.
Các phân tích gia cũng lên tiếng cảnh cáo cho rằng, nguồn cung câp dầu thô trên toàn cầu vẫn sẽ còn bị gián đoạn trong vài tháng, ngay cả khi lệnh ngừng bắn được duy trì và giao thông hàng hải trở lại mức bình thường. Ông Henning Gloystein, giám đốc điều hành nguồn năng lượng, kỹ nghệ và tài nguyên tại công ty tư vấn rủi ro địa lý chính trị Eurasia Group, cho biết sẽ mất đi nhiều thời gian để cho sửa chữa các nhà máy lọc dầu và cơ sở hạ tầng năng lượng khác đã bị hư hại trong chiến tranh, và các công ty vận tải vận chuyển trong khu vực sẽ cần ít nhất là hai tháng để tiếp tục hoạt động, ông này cho biết.
Lãnh đạo tối cao mới của Iran, Ayatollah Mojtaba Khamenei, được cho là đã bị tàn phế và biến dạng sau cuộc không kích khiến cha ông thiệt mạng.
Theo Wiki Commons, Mojtaba được cho là đang hồi phục sau những vết thương nghiêm trọng.
Việc Mojtaba vắng mặt kéo dài đã làm dấy lên nhiều tin đồn khác nhau.
Kể từ khi cuộc đối đầu quân sự giữa Mỹ và Israel chống lại Iran bắt đầu, tình hình liên quan đến tân giáo chủ Ayatollah Mojtaba Khamenei vẫn còn nhiều điều bí ẩn.
Trong lúc ông vắng mặt, hàng loạt tin đồn và lời đồn thổi lan truyền rằng ông đã chết hoặc bị thương rất nặng; người ta cũng đồn rằng ông là người đồng tính và bị cha ruột từ bỏ.
Hôm nay, một báo cáo mới cho biết Mojtaba đang "hồi phục sau những chấn thương nghiêm trọng ở mặt và chân" mà anh ta phải chịu trong cuộc không kích khiến cha anh ta thiệt mạng, các nguồn tin thân cận với anh ta nói với Reuters.
Iran’s Supreme Leader, Mojtaba Khamenei, was seriously injured in the airstrike that killed his father.
He reportedly suffered severe facial injuries and possible leg loss, leaving him disfigured, but is said to be mentally sharp and still involved in decisions via remote… pic.twitter.com/pTPVvHXhGB
“Cả ba nguồn tin đều cho biết, khuôn mặt của ông Khamenei bị biến dạng trong vụ tấn công vào khu nhà ở của lãnh đạo tối cao ở trung tâm Tehran và ông bị thương nặng ở một hoặc cả hai chân.”
Tuy nhiên, theo những người quen thuộc với vấn đề nhạy cảm này, người đàn ông 56 tuổi vẫn đang hồi phục vết thương và tinh thần minh mẫn. Hai trong số họ cho biết, ông đang tham gia các cuộc họp với các quan chức cấp cao thông qua hội nghị trực tuyến và tham gia vào việc ra quyết định về các vấn đề quan trọng, bao gồm cả chiến tranh và các cuộc đàm phán với Washington.
Iranian Islamic propaganda channels are circulating an AI-generated video claiming to show Mojtaba Khamenei entering a command room and overseeing operations in what is presented as his first public appearance.
“Câu hỏi liệu sức khỏe của Khamenei có cho phép ông điều hành công việc nhà nước hay không xuất hiện vào thời điểm Iran đối mặt với nguy cơ lớn nhất trong nhiều thập kỷ, khi các cuộc đàm phán hòa bình quan trọng với Hoa Kỳ khai mạc tại thủ đô Islamabad của Pakistan vào thứ Bảy.
[…] Nơi ở, tình trạng sức khỏe và khả năng cai trị của Khamenei vẫn còn là một bí ẩn lớn đối với công chúng, khi không có bức ảnh, video hay bản ghi âm nào về ông được công bố kể từ cuộc tấn công trên không và việc ông được bổ nhiệm làm người kế nhiệm cha mình vào ngày 8 tháng 3.
[…] Vợ, anh rể và chị dâu của Mojtaba Khamenei nằm trong số những thành viên khác trong gia đình ông thiệt mạng trong cuộc tấn công.”
Defense Secretary Pete Hegseth said Iran’s new leader Mojtaba Khamenei has been wounded as part of the US and Israeli campaign against the country.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.