» Super News |
" CUỘC CHIẾN NHỎ " CỦA TỔNG THỐNG VÀ CÁI GIÁ " TO LỚN "
New Tab ↗
|
|
|
|
0 Replies | 92 Views |
May 06, 2026 - 8:48 AM - by hoathienly19
|
Máy bay tiếp dầu Mỹ phát tín hiệu khẩn cấp, hạ độ cao gần Iran
New Tab ↗
|
Máy bay tiếp dầu KC-135R và KC-46A Mỹ phát tín hiệu khẩn cấp khi làm nhiệm vụ trên vịnh Ba Tư, song chưa rõ nguyên nhân cụ thể.
Dữ liệu trên trang theo dõi hàng không dân sự FlightRadar24 cho thấy phi cơ tiếp dầu KC-135R có số đuôi 62-3578 cất cánh từ căn cứ Al Dhafra tại thủ đô Abu Dhabi của Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) hôm 5/5, sau đó bay nhiều vòng khép kín ở độ cao 7.000-8.200 m trên không phận quốc tế ở vịnh Ba Tư.
Máy bay sau đó chuyển hướng về phía không phận Qatar, bật mã phát đáp "7700" và bắt đầu giảm độ cao. Tín hiệu định vị của chiếc KC-135R bị ngắt ở độ cao khoảng 4.200 m. Hai trực thăng hạng nhẹ đa năng H125 sau đó cất cánh từ căn cứ Al Udeid ở Qatar và hướng tới khu vực chiếc KC-135R mất tín hiệu, nhưng chưa rõ có liên quan tới sự việc hay không.
Một máy bay tiếp dầu KC-46A Mỹ hôm 4/5 cất cánh từ Israel, bay qua Arab Saudi và UAE rồi tới eo biển Hormuz, sau đó bật mã phát đáp "7700" và mất tín hiệu ở phía đông thủ đô Riyadh của Arab Saudi. Theo hãng thông tấn Fars News của Iran, máy bay KC-46A đã "hạ cánh khẩn cấp".
Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, chưa lên tiếng về thông tin.
Mã "7700" được dùng khi xuất hiện tình huống khẩn nguy trên không, như sự cố động cơ, mất áp suất hay có người cần trợ giúp y tế. Sau khi bật mã 7700, phi công phải thông báo với đài kiểm soát không lưu trong khu vực rằng họ đang gặp vấn đề gì.
Ian Petchenik, cơ trưởng điều khiển máy bay Boeing 757/767, khẳng định 99% trường hợp bật mã phát đáp 7700 được ghi nhận trên các trang theo dõi dân sự là "sự kiện bình thường". Ông lưu ý rằng tín hiệu 7700 không đồng nghĩa với phi cơ đang đối mặt nguy hiểm cận kề, mà có thể là phi công tỏ ra thận trọng và muốn thông báo đang gặp tình huống bất thường.
"Trong môi trường quốc tế, khi giao tiếp trở nên khó khăn vì bất đồng ngôn ngữ, phát tín hiệu 7700 sẽ giúp đài kiểm soát không lưu hiểu rõ máy bay đang cần được ưu tiên và hỗ trợ", Petchenik nói.
Máy bay KC-135R Mỹ hoạt động trong khu vực diễn ra xung đột, với hoạt động tác chiến điện tử và gây nhiễu phức tạp. Điều này gây ảnh hưởng đến liên lạc và định vị, khiến phi công bật mã 7700 dù bản thân máy bay không gặp nguy hiểm.
Dòng KC-135 được sử dụng từ năm 1957, sử dụng chung thiết kế nguyên mẫu với máy bay chở khách Boeing 707. Mỗi chiếc có tổ lái 3-4 người, đạt tốc độ tối đa 933 km/h, tầm hoạt động 2.100 km khi mang theo 68 tấn nhiên liệu để chuyển cho các máy bay khác.

Máy bay tiếp dầu KC-135 Mỹ cất cánh từ một căn cứ tại Trung Đông tháng 4/2024. Ảnh: USAF
Tổng cộng 803 chiếc KC-135 đã được chế tạo trong giai đoạn 1955-1965. Tính đến cuối năm 2024, quân đội Mỹ còn 376 phi cơ KC-135 trong biên chế, nhưng không rõ số lượng máy bay sẵn sàng làm nhiệm vụ. Mỗi chiếc KC-135 có giá ước tính gần 40 triệu USD vào thời điểm năm 1998, tương đương với 77 triệu USD hiện nay.
Trong 6 tuần xung đột Trung Đông, không quân Mỹ đã mất hàng loạt máy bay KC-135, trong đó một chiếc bị rơi do va chạm trên không và nhiều máy bay trúng hỏa lực Iran khi đang nằm tại bãi đỗ.
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 69 Views |
May 06, 2026 - 8:49 AM - by troopy
|
Tên lửa Flamingo Ukraine tập kích 'nhà máy thiết bị dẫn đường' của Nga
New Tab ↗
|
Ukraine phóng hàng loạt tên lửa Flamingo và UAV nhằm vào mục tiêu ở Nga, trong đó dường như có nhà máy sản xuất thiết bị dẫn đường Kometa.
"Các vụ phóng tên lửa hành trình Flamingo trong điều kiện chiến đấu đã được thực hiện vào đêm qua, trong khuôn khổ chiến dịch tấn công tầm xa của quân đội Ukraine", Tổng thống Volodymyr Zelensky cho biết hôm 5/5, thêm rằng đây là động thái đáp trả những cuộc tập kích do Nga tiến hành.
Lãnh đạo Ukraine công bố video loạt tên lửa Flamingo phóng đi trong đêm, nói rằng một trong các mục tiêu là nhà máy sản xuất thiết bị tự động hóa và linh kiện dẫn đường cho hải quân, không quân, tên lửa và thiết giáp Nga. "Đây là các hệ thống mà Nga dùng trong cuộc chiến chống lại Ukraine", ông nói.
Báo Kyiv Independent nói rằng các tên lửa đã bay hơn 1.500 km để nhắm vào một số mục tiêu, trong đó có cơ sở công nghiệp quốc phòng tại thành phố Cheboksary, thủ phủ cộng hòa Chuvashia thuộc Nga. Video đăng trên mạng xã hội Nga cho thấy một tên lửa Flamingo lao xuống khu vực nhà máy quốc phòng VNIIR-Progress ở Cheboksary.
"Tên lửa Flamingo và hàng loạt UAV đã đánh trúng tòa nhà hành chính của VNIIR-Progress và có khả năng là cả xưởng sản xuất bên cạnh, gây ra hỏa hoạn. VNIIR-Progress chuyên sản xuất mô-đun dẫn đường Kometa có khả năng kháng nhiễu cao dành cho tên lửa và UAV Nga", AMK Mapping, tài khoản X chuyên theo dõi dữ liệu tình báo nguồn mở về chiến sự, cho hay.
Oleg Nikolayev, lãnh đạo Cộng hòa Chuvashia, cho biết hai người đã thiệt mạng và 32 người bị thương sau cuộc tấn công bằng UAV Ukraine nhằm vào Cheboksary.
Nhà sản xuất Fire Point cho biết tên lửa Flamingo đạt tầm bắn 3.000 km, tốc độ tối đa 900 km/h, mang đầu đạn nặng 1.150 kg, sử dụng hệ thống dẫn đường quán tính kết hợp định vị vệ tinh với khả năng kháng nhiễu. Thông số này vượt xa nhiều loại vũ khí mà Ukraine sở hữu, bao gồm những khí tài nội địa và được phương Tây viện trợ.
Fire Point tuyên bố ưu điểm lớn nhất của Flamingo là thiết kế rất đơn giản và rẻ tiền, chỉ tốn khoảng nửa triệu USD mỗi quả và có thể xuất xưởng hàng trăm tên lửa mỗi tháng. Tuy nhiên, Tổng thống Zelensky hồi cuối tháng 10/2025 thừa nhận dự án Flamingo gặp nhiều vấn đề kỹ thuật trong sản xuất, cũng như bị chậm trễ nguồn vốn từ đối tác.
Oboronka, dự án công nghiệp quốc phòng do trang tin Mezha của Ukraine thành lập, hôm 28/4 công bố kết quả phân tích hiệu suất chiến đấu của tên lửa Flamingo, cho thấy nước này đã phóng ít nhất 23 tên lửa Flamingo nhằm vào Nga tính đến thời điểm đó, song chỉ hai quả đánh trúng mục tiêu.
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 46 Views |
May 06, 2026 - 8:51 AM - by troopy
|
Vua Charles III nói đùa nếu không có Anh, người Mỹ 'đã nói tiếng Pháp'
New Tab ↗
|
Vua Charles nói đùa với Tổng thống Trump rằng, Nếu không có Anh, người Mỹ "có lẽ đã nói tiếng Pháp", đề cập việc ông Trump nhiều lần chỉ trích châu Âu. "Ngài Tổng thống gần đây nói rằng nếu không có Mỹ, các nước châu Âu đáng lẽ đã nói tiếng Đức. Nhưng tôi dám nói rằng nếu không có nước Anh chúng tôi, các vị đáng lẽ đã nói tiếng Pháp"...
Anh và Pháp từng là hai cường quốc thống trị khu vực Bắc Mỹ sau khi nhà thám hiểm Christopher Columbus khám phá ra lục địa này vào cuối thế kỷ 15. Pháp từ thế kỷ 18 đã kiểm soát vùng Lãnh thổ Louisiana, trải rộng từ sông Mississippi ở phía đông đến dãy núi Rocky ở phía tây, từ Vịnh Mexico ở phía nam đến biên giới với Canada ở phía bắc, lớn hơn bất kỳ cường quốc châu Âu nào lúc bấy giờ.
Tuy nhiên, Anh và Pháp đã có một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ khốc liệt gọi là Chiến tranh Bảy năm (1756 - 1763). Sau khi thất bại trong cuộc chiến này, Pháp từ năm 1763 đã chuyển giao gần như toàn bộ các lãnh thổ còn lại ở Bắc Mỹ cho Anh. Các thuộc địa Mỹ sau đó đã tiến hành cuộc chiến giành độc lập từ Anh, khai sinh ra nước Mỹ vào ngày 4/7/1776.
Anh và Mỹ sau đó trở thành đồng minh thân thiết. Tuy nhiên, quan hệ giữa nước Mỹ dưới thời Tổng thống Trump với Anh và các nước châu Âu gần đây trở nên căng thẳng, đặc biệt là về vấn đề chi phí an ninh và thương mại.
Tại hội nghị thượng đỉnh Davos hồi tháng 1, Tổng thống Trump nói rằng nếu không có sự giúp đỡ của Mỹ trong Thế chiến II, các nước châu Âu đáng lẽ "đã nói tiếng Đức". Câu đùa của Vua Charles dường như là câu trả lời cho phát biểu này của ông Trump.
Vua Anh còn tiếp tục đùa rằng ông không thể không nhận ra "sự điều chỉnh" ở Cánh Đông của Nhà Trắng, nơi Tổng thống Trump đã cho phá bỏ để xây dựng phòng khiêu vũ khổng lồ 400 triệu USD.
"Tôi rất tiếc phải nói rằng người Anh chúng tôi đương nhiên cũng từng thử tái phát triển bất động sản của Nhà Trắng vào năm 1814", ông nói. Lính Anh vào năm đó đã tấn công và phóng hỏa Nhà Trắng ở Washington.
Ông Charles nói thêm bữa tiệc hôm nay "cải thiện đáng kể so với sự kiện Tiệc trà Boston", khi những người dân thuộc địa Mỹ nổi loạn, đột nhập những chiếc tàu hàng của Anh ở cảng Boston và ném 342 thùng trà, nặng tổng cộng khoảng 42 tấn, xuống biển năm 1773.
Tuy nhiên, những lời nói đùa của Vua Charles được thể hiện một cách hóm hỉnh và dường như không làm phật lòng Tổng thống Trump.
"Tôi muốn chúc mừng ngài Charles vì đã có bài phát biểu tuyệt vời hôm nay tại quốc hội. Ngài đã khiến các đảng viên Dân chủ đứng dậy, điều mà tôi chưa bao giờ làm được", Tổng thống Mỹ trả lời.
Vua Charles còn tặng ông Trump chiếc chuông từ tàu ngầm HMS Trump của Anh, được hạ thủy năm 1944 trong Thế chiến II.
"Mong rằng nó sẽ là minh chứng cho lịch sử chung và tương lai tươi sáng của hai quốc gia chúng ta. Và nếu ngài cần liên lạc với chúng tôi, hãy rung chuông", Vua Charles nói trong tiếng vỗ tay từ khán phòng.
|
|
0 Replies | 80 Views |
May 06, 2026 - 8:52 AM - by nguoiduatinabc
|
Bài văn tả rất thật về bố
New Tab ↗
|

Đề bài: Tả bố em
Bố em tên là Nguyễn Văn Tuyên. Năm nay bố 35 tuổi rồi mà trông vẫn trẻ như thanh niên 30 vậy. Bố cao 1m70, nặng chắc cũng phải 70kg. Bụng bố hơi to một chút chắc tại bố hay uống bia.
Mỗi khi đi làm về bố hay ngồi xem tivi và uống bia. Bia là chân ái của bố.
Bố rất yêu gia đình, yêu mẹ, yêu em và đặc biệt là yêu bóng đá.
Ước mơ của bố là có thật nhiều sức khỏe để tiếp tục uống bia và xem bóng đá cùng bạn bè.
Em rất yêu bố của em!
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 129 Views |
May 06, 2026 - 8:53 AM - by goodidea
|
Trước khi mất, cha dượng để lại một tờ giấy viết tay cho tôi, mở ra đọc mà tôi sửng sốt còn các con của ông thì giận dữ
New Tab ↗
|

Cha dượng lấy mẹ tôi khi tôi còn nhỏ. Ba ruột tôi mất sớm, mẹ một mình nuôi tôi đến khi gặp ông. Ông không giàu, làm thợ sửa điện, lương tháng đủ ăn nhưng ông sống đàng hoàng, ít nói, không rượu chè. Tôi theo mẹ về nhà ông, gọi ông là dượng, rồi dần dần gọi là ba.
Ông có 2 người con riêng với vợ trước, đều là con trai, họ sống với mẹ ruột, thỉnh thoảng mới về. Trong nhà, chỉ có tôi là con gái, lại là con riêng của mẹ nên tôi luôn tự nhủ phải sống cho đúng mực, không dám hơn thua, không dám đòi hỏi.
Những năm tôi học đại học, chính ông là người âm thầm cho thêm tiền tôi sinh hoạt. Mẹ tôi biết, nhưng không nói, ông chỉ bảo tôi chịu học là được, đừng để dở dang như mấy đứa kia. Ý là mấy đứa con ruột của ông, đều học hành không đến nơi đến chốn.
Căn nhà này ông mua sau khi cưới mẹ tôi, không lớn, nhưng là chỗ che mưa che nắng cho cả nhà. Mẹ tôi mất trước ông 3 năm, từ đó, chỉ còn tôi sống với ông. Tôi đi làm về muộn, ông nấu cơm. Tôi ốm, ông đi mua thuốc, hôm nào trời mưa to đường ngập, ông lội bộ đi đón tôi. Những việc rất nhỏ, nhưng đủ để tôi coi ông là ba dù chưa một lần ông nói ra điều đó.
Trước khi mất, ông gọi tôi lại, đưa cho tôi tờ giấy viết tay, có chữ ký của ông và 2 người hàng xóm làm chứng. Ông nói căn nhà này ông để lại cho tôi vì 2 con trai ông đều có nhà riêng, còn tôi thì không. Ông bảo tôi giữ lấy phòng thân, đừng để ai bắt nạt.
Sau đám tang, 2 anh con ruột của ông về, ban đầu còn giữ lễ nghĩa nhưng đến khi tôi đưa tờ giấy ra, mọi thứ thay đổi hẳn. Họ nói giấy viết tay không có giá trị, họ nói tôi chỉ là con riêng của vợ, không có quyền thừa kế. Họ nói căn nhà này là của ba họ, dù cho ai thì cũng phải chia đều.
Tôi không cãi, chỉ nói đó là ý nguyện của ba nhưng họ bảo nếu tôi không đồng ý chia, họ sẽ kiện.
Từ đó đến nay, tôi sống trong căn nhà này mà lúc nào cũng như ngồi trên đống lửa. Mỗi lần có giấy tờ gửi về, tim tôi lại thắt lại.
Có người khuyên tôi nhường cho yên chuyện. Có người bảo tôi phải giữ vì đó là công sức và tình cảm cha dượng dành cho tôi. Tôi chỉ biết nếu không có ông, tôi đã không có ngày hôm nay nhưng nếu cứ cố giữ căn nhà này, tôi lại trở thành người tranh giành trong mắt họ.
Tôi không biết mình nên tiếp tục đấu tranh để giữ căn nhà này hay buông tay cho xong?
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 122 Views |
May 06, 2026 - 8:55 AM - by goodidea
|
Chân dung nữ công nhân từng bỏ học, sáng lập hãng xe điện BYD
New Tab ↗
|
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng núi, từng sớm rời ghế nhà trường để đi làm phụ giúp cha mẹ, Vương Lai Xuân đã bền bỉ đi lên từ vị trí công nhân, từng bước khẳng định bản lĩnh trên thương trường và trở thành một trong những nữ tỷ phú có sức ảnh hưởng lớn nhất Trung Quốc.
“Phàm có thể bay cùng phượng hoàng chắc chắn là những con chim đẹp”. Câu nói này là tín ngưỡng sống của Vương Lai Xuân, người phụ nữ giàu nhất Quảng Đông và thứ 4 Trung Quốc, đồng thời phản ánh bức chân dung về cuộc đời của bà.
Vương Lai Xuân sinh năm 1967 trong một gia đình nông thôn nghèo ở khu vực miền núi khó khăn, TP Sán Đầu, tỉnh Quảng Đông, miền Nam Trung Quốc.
Cha mẹ bà không được học hành và chỉ có thể kiếm sống bằng nghề nông. Gia đình có ba người con, bà là con út và có hai anh trai.
Cha mẹ biết rằng nếu không có kiến thức thì không thể thay đổi vận mệnh nên họ đã làm việc chăm chỉ và nhất quyết cho Vương Lai Xuân đi học. Trước khi mỗi học kỳ bắt đầu, họ sẽ góp các khoản tiền lẻ lại với nhau để trả học phí.
Hành trình vượt khó của Vương Lai Xuân truyền cảm hứng cho những người phụ nữ về tinh thần khởi nghiệp và ý chí dám nghĩ dám làm.
Suốt thời thơ ấu, cha mẹ thường xuyên vắng nhà. Vì vậy, Vương Lai Xuân gần như được anh trai nuôi dưỡng.
Khi lớn hơn, bà cũng tranh thủ thời gian làm nghề thủ công để kiếm tiền học phí. “Tôi không cảm thấy khó khăn. Nếu không có những trải nghiệm này khi còn nhỏ, tôi có lẽ không thể tồn tại đến ngày hôm nay”, Vương Lai Xuân hồi tưởng lại.
Vào thời điểm đó, đối với hầu hết các gia đình nông dân nghèo, việc con cái tốt nghiệp cấp 3, đại học là điều “xa xỉ”.
Không muốn tiếp tục tạo gánh nặng tài chính, Lai Xuân quyết định bỏ học sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở và bắt đầu đi làm để phụ giúp gia đình.
Cha mẹ bà từng kỳ vọng con gái đủ tuổi sẽ lấy chồng gần nhà, mong muốn bà sẽ học hành đầy đủ để có một tương lai tốt hơn, nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng quyết định của Vương Lai Xuân.
Năm 1984, bà quyết định rời quê hưởng đến TP Thâm Quyến và làm việc tại nhà máy Sanyo. Chính tại đây, Lai Xuân đã thu lượm những kiến thức và trải nghiệm đầu tiên về ngành sản xuất điện tử. “Tôi may mắn được vào Sanyo, doanh nghiệp quy mô lớn hiện đại đầu tiên ở Thâm Quyến vào thời điểm đó. Lúc đầu, tôi chỉ là một cô gái trẻ ở quê. Sau khi vào Sanyo, lần đầu tiên tôi nhìn thấy cách quản lý doanh nghiệp hiện đại và sản xuất điện tử hiện đại. Tôi rất hào hứng.
Tháng 10/1988, ở tuổi 21, bà Vương trở thành một trong 150 nhân viên đầu tiên tại nhà máy đầu tiên của Foxconn ở Trung Quốc đại lục.
Ở lại chỉ vì một câu nói
Ngày nào cũng phải tăng ca, nhiều nhân viên không chịu nổi và lần lượt bỏ việc. Chỉ có Vương Lai Xuân trụ lại, kiên trì và nhẫn lại.
Sau này, Vương Lai Xuân mới chia sẻ, bà ở lại không phải vì yêu công việc mà vì ngưỡng mộ ông chủ Terry Gou (người sau này cũng thành tỷ phú).
Terry Gou nổi tiếng là người có những yêu cầu khắt khe. Kể từ khi xây dựng nhà máy ở Thâm Quyến, ông thường xuyên xuất hiện tại xưởng, phát biểu và đào tạo trực tiếp nhằm nâng cao tinh thần cho công nhân.
“Không ai sinh ra đã nghèo khó”- câu nói của Terry Gou đã đánh thẳng vào trái tim Vương Lai Xuân.
Là người duy nhất chưa tốt nghiệp cấp 2, không có trình độ học vấn nhưng bà Vương rất nhạy cảm với những con số. Bà có thể tính toán chính xác đến bốn chữ số thập phân. Tài năng của bà được quản lý nhìn thấy.
Bất chấp điều kiện khó khăn, sự kiên trì và đạo đức làm việc của Vương Lai Xuân đã giúp bà vượt qua trở ngại và thăng tiến cấp bậc nhanh chóng.
Từ một nữ công nhân làm việc ở dây chuyền lắp ráp, bà trở thành trưởng bộ phận nhà máy, quản lý hàng nghìn nhân viên. Khát vọng kinh doanh của bà ngày càng mãnh liệt.
Năm 1995, ở tuổi 28, Vương Lai Xuân khởi nghiệp, đồng sáng lập BYD cùng với anh trai. Công ty đầu tiên tập trung vào pin sạc, đánh dấu sự khởi đầu cho tầm nhìn lãnh đạo của Vương Lai Xuân mà sau này sẽ xác định lại quỹ đạo của BYD.
Dưới sự lãnh đạo của bà, BYD đã tạo ra bước đột phá trong lĩnh vực xe điện - đánh dấu một sự thay đổi cách mạng khi trọng tâm toàn cầu hướng tới giảm lượng khí thải carbon và thúc đẩy các giải pháp di chuyển bền vững.
Hành trình khởi nghiệp của Vương Lai Xuân chưa dừng lại. Năm 2004, ở tuổi 41, bà Vương hồi tưởng những kinh nghiệm làm việc trong ngành sản xuất điện tử trước đây, đặc biệt là tại công ty cũ Foxconn, để đồng sáng lập nên Luxshare Precision.
Luxshare trở thành một công ty quan trọng trong ngành sản xuất điện tử toàn cầu. Các quyết định chiến lược, nỗ lực đa dạng hóa và gia nhập chuỗi công nghiệp Apple của Vương Lai Xuân đã góp phần mang lại thành công và được ghi nhận trên thị trường toàn cầu.
Theo Tạp chí Forbes, Vương Lai Xuân sở hữu khối tài sản 7,1 tỷ USD (tính đến ngày 16/1/2024), trở thành tỷ phú thứ 363 thế giới. Bà là người phụ nữ giàu thứ 4 Trung Quốc, theo China Daily.
Bà Vương Xuân Lai có thể đã kết hôn với một người đàn ông ở quê nhà và sống một cuộc sống bình thường như bao người phụ nữ nông thôn khác. Tuy nhiên, không chấp nhận bản thân “an phận thủ thường”, bà Vương đã kiến tạo ra thế giới của riêng mình.
|
|
0 Replies | 68 Views |
May 06, 2026 - 8:55 AM - by nguoiduatinabc
|
Tôi từng oán chồng vì bỏ nhà đi suốt, cho đến khi lắp camera và xem những hình ảnh được ghi lại, tôi ân hận đến nghẹn lời
New Tab ↗
|

Tôi sống cùng mẹ đẻ sau khi cưới, điều mà lúc đầu tôi nghĩ là thuận tiện cho cả 3. Mẹ già rồi, quen nếp nhà cũ, tôi lại là con gái duy nhất, đưa mẹ về ở chung tôi thấy yên tâm hơn. Chỉ có điều, từ ngày dọn về, chồng tôi thay đổi rõ rệt.
Anh đi tối ngày, sáng sớm đã ra khỏi nhà, tối mịt mới về, có hôm tôi đã ngủ anh mới mở cửa bước vào, nhẹ nhàng đến mức tôi chỉ biết khi nghe tiếng giường khẽ động. Về nhà là anh tắm, lên giường nằm quay mặt vào tường, không hỏi han gì. Những bữa cơm chung thưa dần, có lúc cả tuần anh không ngồi ăn cùng mẹ con tôi một bữa trọn vẹn.
Tôi nghĩ đơn giản là anh không ưa mẹ tôi, muốn tránh mặt bà, không phải không có lý do để tôi nghĩ vậy. Mẹ tôi nói nhiều, lại hay than thở, lèm bèm đủ chuyện. Than từ giá rau ngoài chợ tăng, than cái lưng đau, than hôm nay tôi đi làm về muộn không ai trò chuyện. Mỗi lần anh vừa về tới cửa, mẹ đã bắt đầu kể đủ thứ như chỉ mong có người nghe. Anh im lặng, thay dép rồi đi thẳng vào phòng. Có hôm mẹ vừa dứt câu thở dài, anh đã đứng dậy ra ngoài, nói là đi gặp bạn.
Tôi từng thấy ánh mắt anh khó chịu khi mẹ nhắc chuyện cũ, chuyện ba tôi mất sớm, chuyện ngày xưa mẹ cực thế nào. Tôi từng nghe anh buông một câu lửng lơ: “Mệt thật”. Chỉ một câu thôi, đủ làm tôi kết luận trong đầu rằng anh ghét sống chung với mẹ tôi.
Có lần tôi bực, hỏi anh sao lúc nào cũng trốn tránh, anh chỉ nói là công việc nhiều. Tôi không tin, công việc gì mà tối ngày, cuối tuần cũng không ở nhà? Nhưng tôi cũng không nói thêm vì sợ cãi vã.
Gần đây, tôi để ý mẹ có những biểu hiện lạ. Bà hay quên, có hôm nấu cơm quên tắt bếp, có hôm gấp chăn mà loay hoay mãi không xong. Tôi đi làm cả ngày, trong nhà chỉ còn mẹ. Tôi lo, nên lắp vài chiếc camera nhỏ các góc trong nhà, nói là để tiện quan sát cho yên tâm.
Tôi không ngờ thứ mình xem được lại khiến tôi phải ngồi lặng người.
Những đoạn ghi hình ban ngày cho thấy mẹ tôi sinh hoạt chậm chạp, có lúc đứng ngẩn ra. Nhưng điều làm tôi sững lại là có những khoảng thời gian buổi trưa hoặc chiều sớm, khi tôi còn ở công ty.
Chồng tôi về nhà sớm hơn tôi nghĩ. Anh mở cửa rất khẽ, để túi xuống, rồi đi thẳng vào bếp. Anh nấu cơm, những món đơn giản mẹ hay ăn. Có hôm anh đứng bên cạnh, chỉ cho mẹ cách nêm nếm, dù mẹ vừa làm vừa lẩm bẩm. Hay lúc anh lau lại bàn do bà ăn rơi vương vãi ra, anh xếp lại mấy đôi dép mẹ tôi bỏ ở cửa... Mọi thứ như thể anh đã làm rất nhiều lần rồi.
Hóa ra người đàn ông tôi cứ tưởng lạnh nhạt, ghét bỏ mẹ vợ, lại là người ân cần, chu đáo như thế.
Tối hôm đó, anh vẫn về muộn, vẫn ít nói. Mẹ tôi vẫn than vãn vài câu quen thuộc. Tôi nhìn anh, tự nhiên thấy sống mũi cay cay. Có lẽ anh không ghét mẹ tôi, anh chỉ không chịu nổi những lời than thở triền miên, những câu chuyện lặp đi lặp lại khiến người ta mệt mỏi. Anh chọn cách tránh đi, nhưng vẫn làm tròn phần việc của mình theo cách lặng lẽ nhất. Biết được sự việc như vậy, trái tim tôi như vừa trút xuống được một gánh nặng, mọi thứ bỗng nhẹ đi và thêm yêu chồng nhiều hơn.
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 112 Views |
May 06, 2026 - 8:56 AM - by goodidea
|
6 tháng trước sếp chuyển tôi sang vị trí “ngồi chơi”, gần hết năm tôi mới hiểu vì sao mình là người duy nhất không bị sa thải
New Tab ↗
|

Sáu tháng trước, tôi là trưởng nhóm vận hành của một bộ phận khá bận rộn. Không phải ngôi sao nhưng cũng thuộc dạng “làm được việc”, KPI ổn, chưa từng dính lỗi lớn. Vì thế, khi sếp gọi tôi lên và thông báo chuyển tôi sang một vị trí mới gần như không có đầu việc cụ thể, tôi thực sự sốc.
Vị trí mới nghe rất… mơ hồ. Không quản lý ai, không chịu doanh số, không trực tiếp tham gia dự án. Ngày đầu tiên tôi còn tự trấn an mình rằng có lẽ sếp đang sắp xếp lại nhân sự. Nhưng một tuần trôi qua, rồi một tháng, tôi gần như chỉ đến công ty, ngồi máy tính, đọc tài liệu, hỗ trợ lặt vặt khi được nhờ.
Tôi bắt đầu thấy nhục. Ở công sở, “ngồi chơi” không phải là sướng, mà là dấu hiệu của việc sắp bị loại. Đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt vừa tò mò vừa dè chừng. Có người còn nói thẳng: chắc sếp đang cho “ngồi mát” để tự nghỉ.
Tôi từng định xin nghỉ thật. Nhưng nghĩ lại, nếu sếp đã muốn cho tôi đi thì chẳng cần vòng vo như vậy. Tôi quyết định ở lại, dù mỗi ngày đi làm đều thấy mình thừa thãi.
Khoảng tháng thứ ba, công ty bắt đầu có dấu hiệu bất ổn. Dự án bị cắt, khách hàng rút vốn, phòng tài chính siết chi tiêu. Lúc này tôi mới để ý: những người bận rộn nhất lại là những người hay bị gọi lên họp kín.
Tháng thứ tư, công ty không tuyển thêm người. Tháng thứ năm, tin đồn cắt giảm nhân sự lan ra. Tôi ngồi ở vị trí “ngồi chơi” ấy, vừa lo vừa bực, lo vì chắc mình nằm trong danh sách đầu tiên, bực vì cảm giác bị bỏ rơi.
Gần cuối năm, danh sách sa thải chính thức được công bố. Tôi mở mail với tâm thế chuẩn bị tinh thần. Nhưng xem đi xem lại, tôi không có tên.
Không chỉ vậy, trong cả phòng ban cũ của tôi, gần một nửa bị cắt. Những người từng là nòng cốt, từng được giao việc nhiều nhất, lần lượt rời đi. Tôi ngồi lặng người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vài ngày sau, sếp gọi tôi lên. Lần này không phải họp kín, chỉ là một cuộc nói chuyện ngắn. Sếp nói công ty đã trải qua một đợt “thanh lọc bắt buộc”. Những vị trí trực tiếp tạo chi phí lớn, gắn với dự án rủi ro cao buộc phải cắt để giữ dòng tiền sống sót.
Sáu tháng trước, khi đã nhìn thấy khủng hoảng, sếp cần giữ lại một vài người không nằm trong bất kỳ dự án ràng buộc nào, không chịu áp lực KPI doanh thu, để làm lực lượng dự phòng khi công ty thu gọn lại.
Tôi là một trong số đó.
Không phải vì tôi giỏi nhất, mà vì tôi đủ ổn định, không nợ KPI lớn, không gắn chặt với một mảng đang “chết”, và quan trọng nhất: tôi không phản ứng gay gắt khi bị đẩy ra khỏi vùng trung tâm.
Tôi chợt hiểu ra: sáu tháng “ngồi chơi” đó thực chất là sáu tháng được tách khỏi vòng xoáy rủi ro. Khi mọi thứ sụp xuống, tôi là người duy nhất không bị kéo theo.
Sau đợt cắt giảm, tôi được phân lại công việc, nhẹ hơn trước nhưng ổn định. Không thăng chức, cũng không hào quang, nhưng còn chỗ đứng.
Nhìn lại, tôi mới thấy công sở không phải lúc nào bận rộn cũng là an toàn. Có những lúc, bị đẩy ra rìa không phải vì mình kém, mà vì người ta đang cố giữ mình lại theo cách ít ai nhận ra.
Nếu lúc đó tôi tự ái mà nghỉ việc, có lẽ giờ tôi đã là người thất nghiệp như bao người khác. Sáu tháng “ngồi chơi” tưởng như vô nghĩa, hóa ra lại là khoảng thời gian cứu tôi khỏi một cú ngã rất đau.
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 130 Views |
May 06, 2026 - 8:59 AM - by goodidea
|
BÚN BÒ LÚC NỬA ĐÊM
New Tab ↗
|
Nửa đêm, điện thoại anh rung lên.
Tin nhắn từ người yêu:
– Anh ơi, em muốn ăn bún bò… 🥰
Anh trả lời ngay:
– Khuya rồi em… 😅
Bên kia nhắn tiếp:
– Nhưng em thèm bún bò quá…
Hay là… anh hết thương em rồi?
Anh toát mồ hôi, đang chưa biết xử lý sao thì chợt nhớ ra một điều “động trời”.
Anh vội nhắn lại:
– Em thu hồi tin nhắn đi! Vợ anh mà đọc được là tới công chuyện đó!
Cô gái chưa kịp hiểu chuyện thì anh nhắn thêm:
– Vợ chồng anh bán bún bò! 12 giờ đêm rồi, lấy đâu ra bún mà bán cho em!!!
Đúng là… hết thương thì chưa chắc, nhưng hết bún là chắc chắn rồi!
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 174 Views |
May 06, 2026 - 9:00 AM - by goodidea
|
|