HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF

» Super News
Bé gái 8 tuổi bị người tình của mẹ liên tiếp giở trò đồi bại New Tab ↗
 
Sau khi đón con riêng của chị H. đi học về, lợi dụng lúc người tình không có nhà, Thoại đã 2 lần xâm hại tình dục bé gái mới 8 tuổi.
Ngày 30/3, TAND TPHCM tuyên phạt bị cáo Dương Hoàng Thoại (49 tuổi, ngụ phường Tân Khánh, TPHCM) 18 năm tù về tội “Hiếp dâm người dưới 16 tuổi”.

Theo cáo buộc, sau khi ly hôn vợ, năm 2024, Thoại sống chung như vợ chồng với chị Lê Thị Ngọc H. tại thành phố Tân Uyên, tỉnh Bình Dương (cũ). Cùng chung sống còn có hai bé H. (SN 2017) và N. (SN 2020), là con riêng của chị H.


Bị cáo Dương Hoàng Thoại. Ảnh: TP
Tuy nhiên, quá trình chung sống, Thoại nảy sinh ý định đồi bại với bé H. Một ngày giữa tháng 4/2025, sau khi đón hai bé từ trường học về nhà trọ, lợi dụng lúc chị H. không có nhà, Thoại đã dùng tay xâm hại bé H.

Đến ngày 6/5/2025, Thoại tiếp tục thực hiện hành vi đồi bại với bé H. Ngày 7/7/2025, sau khi nghe bé H. kể lại sự việc, chị H. đã đưa con gái tới cơ quan công an tố cáo hành vi đốn mạt của người tình.

Tại cơ quan điều tra và tại phiên tòa, bị cáo Thoại đã thừa nhận hành vi phạm tội như cáo trạng đã truy tố.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 416 Views | Mar 30, 2026 - 3:59 AM - by PinaColada
Đồng Nai bắt 343 đối tượng trở về từ 'ổ lừa đảo' tại Campuchia New Tab ↗
 
Cơ quan công an xác định 343 người tham gia đường dây lừa đảo qua mạng tại Campuchia. Sau khi được bàn giao về Việt Nam, các đối tượng đã bị khởi tố, bắt tạm giam.
Ngày 29/3, Công an tỉnh Đồng Nai cho biết đã ra quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam 343 đối tượng về tội sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản


Hàng trăm đối tượng sập bẫy "việc nhẹ lương cao" ở Campuchia được trả về nước. Ảnh: V.T
Đây là kết quả từ quá trình đấu tranh quyết liệt với loại tội phạm lừa đảo trực tuyến đang diễn ra phức tạp xuyên quốc gia có quy mô lớn, phương thức hoạt động tinh vi.

Trước đó, Bộ Công an đã triển khai nhiều giải pháp, tăng cường hợp tác quốc tế với lực lượng chức năng các nước Lào, Campuchia nhằm triệt xóa các đường dây tội phạm xuyên biên giới.

Gần đây nhất, ngày 17/3, tại Cửa khẩu quốc tế Hoa Lư, gần 400 công dân Việt Nam liên quan đã được phía Campuchia bàn giao cho lực lượng chức năng trong nước.

Sau khi tiếp nhận, Bộ đội Biên phòng đã xử lý hành chính 331 trường hợp. Trong đó, 328 người bị xử phạt do qua lại biên giới không làm thủ tục xuất nhập cảnh với tổng số tiền hơn 2,4 tỷ đồng, 3 trường hợp khác bị xử phạt do không xuất trình được hộ chiếu theo quy định.

Bước đầu, cơ quan chức năng xác định mục đích, động cơ của các đối tượng là tìm kiếm việc làm qua mạng xã hội, sau đó xuất cảnh trái phép sang Campuchia làm việc tại Casino Poipet.

Tại đây, các đối tượng sử dụng các ứng dụng như WhatsApp, Zara, Gap, Instagram, Facebook… để lừa đảo, chiếm đoạt tài sản của người dùng Internet thiếu cảnh giác.

Bằng các biện pháp nghiệp vụ, đến ngày 27/3, cơ quan công an đã thu thập đủ tài liệu, chứng cứ để khởi tố, bắt tạm giam 343 đối tượng.

Vụ việc đang được lực lượng chức năng mở rộng điều tra, xử lý theo quy định.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 348 Views | Mar 30, 2026 - 4:02 AM - by PinaColada
1 tháng giao tranh, Iran chứng minh sức chịu đựng ngoài dự tính: Mỹ và Israel lo lắng New Tab ↗
 
Sau một tháng giao tranh, Iran không coi đây là thế thất bại, mà là dấu hiệu cho thấy cuộc chiến đã đi chệch khỏi tính toán ban đầu của Mỹ và Israel.

Sau một tháng chiến sự, cách Iran nhìn nhận cuộc chiến gần như đối lập hoàn toàn với kỳ vọng ban đầu của Mỹ và Israel.

Các lãnh đạo Iran, bao gồm Chủ tịch Quốc hội và Bộ trưởng Ngoại giao, cho rằng những gì diễn ra trong vài tuần qua đã chứng minh một điều quan trọng: họ đã bị đánh giá thấp.

Đối phương từng tin rằng đây sẽ là một chiến dịch ngắn, Iran sẽ sụp đổ chỉ sau vài ngày bị ném bom và như "rắn mất đầu" sau khi bộ máy lãnh đạo bị ám sát.

Nhưng điều đó đã không xảy ra.

Kỳ vọng “đánh nhanh thắng nhanh” của Mỹ không thành hiện thực
Theo Al Jazeera, thay vì nhanh chóng khuất phục, Iran vẫn duy trì được khả năng chống đỡ và phản công, khiến cuộc chiến bước sang một trạng thái hoàn toàn khác. Từ một chiến dịch được kỳ vọng kết thúc sớm, xung đột giờ đây đã bước sang tháng thứ hai và có xu hướng mở rộng.

Các đòn tấn công không còn giới hạn trong phạm vi lãnh thổ Iran mà lan ra nhiều điểm nóng trong khu vực, từ Israel, Lebanon đến Yemen.

Hỏa lực của Iran không cho thấy dấu hiệu suy giảm rõ rệt. Các đợt tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái vẫn được duy trì với tần suất đáng kể, buộc Israel phải liên tục kích hoạt hệ thống phòng không nhiều tầng.

Cùng lúc đó, các lực lượng đồng minh của Iran cũng bắt đầu nhập cuộc. Lực lượng Houthi tại Yemen thân Iran phóng tên lửa về phía Israel, Hezbollah tại Lebanon tiếp tục duy trì các hoạt động quân sự, tạo thành một thế trận đa hướng khiến đối phương khó tập trung nguồn lực.


Cuộc không kích bất ngờ của Mỹ-Israel vào căn cứ của Lãnh tụ Tối cao Iran, Đại giáo chủ Ali Khanemei khiến ông và nhiều lãnh đạo Iran thiệt mạng ngày 28/2 không trở thành cuộc chiến "đánh nhanh thắng nhanh". Ảnh: Reuters
Đáng chú ý, theo các phân tích độc lập, chỉ trong vài tuần đầu, Iran đã phóng hàng trăm tên lửa đạn đạo và hàng nghìn máy bay không người lái, đồng thời duy trì nhịp độ tấn công đủ để buộc Israel phải tiêu hao lượng lớn tên lửa đánh chặn đắt tiền.

Điều này khiến cán cân chi phí dần lệch về phía Iran, khi mỗi đòn tấn công rẻ hơn lại buộc đối phương phải phản ứng bằng hệ thống phòng thủ có chi phí cao gấp nhiều lần.

Từ góc nhìn của Tehran, đây không còn là một cuộc đối đầu đơn lẻ mà là một cấu trúc xung đột có chiều sâu, nơi mỗi mắt xích đều góp phần kéo dài thời gian và phân tán áp lực. Điều này, theo họ, đã phá vỡ hoàn toàn kịch bản “đánh nhanh thắng nhanh” mà Mỹ và Israel từng kỳ vọng.

Chiến lược của Iran: Không phải thắng nhanh, mà là không thua
Một tháng sau khi bước vào cuộc chiến, các phân tích thực địa cho thấy Iran đang vận hành theo một logic khác. Thay vì đối đầu trực diện bằng sức mạnh tổng lực, họ lựa chọn cách đánh mang tính tiêu hao, gần với chiến thuật của một lực lượng nổi dậy quy mô lớn.

Trong mô hình này, mục tiêu không phải là giành chiến thắng áp đảo, mà là duy trì khả năng tồn tại, gây tổn thất dần dần và kéo dài cuộc chiến đến khi đối phương mất kiên nhẫn. Dù hứng chịu các đợt không kích liên tục từ hai trong số những quân đội hiện đại nhất thế giới, Iran vẫn giữ được năng lực tấn công, đặc biệt thông qua tên lửa và máy bay không người lái.

Một trong những yếu tố quan trọng nhất trong chiến lược này là kiểm soát eo biển Hormuz. Đây là tuyến hàng hải chiến lược, nơi từng có khoảng 1/5 lượng dầu và khí đốt toàn cầu đi qua. Việc Iran có thể hạn chế hoặc điều tiết dòng chảy qua khu vực này đã tạo ra một đòn bẩy vượt ra ngoài phạm vi quân sự.

Việc “siết cổ chai” tuyến vận tải này đã khiến giá dầu thế giới biến động mạnh, thị trường chứng khoán chao đảo và chi phí vận tải toàn cầu tăng vọt. Với một nền kinh tế phụ thuộc năng lượng như Mỹ và châu Âu, đây là áp lực không thể xem nhẹ, đặc biệt trong bối cảnh lạm phát vẫn là vấn đề nhạy cảm về chính trị nội bộ.

Khi lưu thông bị siết lại, giá dầu tăng, chi phí vận tải leo thang, thị trường tài chính biến động. Áp lực không chỉ nằm trên chiến trường mà lan sang các nền kinh tế lớn, đặc biệt là Mỹ và các đồng minh. Điều này khiến bài toán chiến tranh trở nên phức tạp hơn nhiều, bởi mỗi bước leo thang đều đi kèm rủi ro kinh tế và chính trị trong nước.

“Ưu tiên của ông Trump vẫn là ‘leo thang để giảm leo thang’”, Eurasia Group, công ty tư vấn rủi ro chính trị chuyên phân tích các xung đột và xu hướng địa chính trị toàn cầu, nhận định.

Nhưng cách tiếp cận này không đảm bảo hiệu quả. Một đánh giá khác chỉ ra giới hạn rõ ràng: “Washington dường như tin rằng phô diễn sức mạnh quân sự áp đảo sẽ buộc Iran phải ngồi vào bàn đàm phán… Mỹ không thể kỳ vọng đạt được trên bàn đàm phán những gì họ không thể giành được trên chiến trường”.

Trên thực tế, Mỹ và Israel đang phải đối mặt với một nghịch lý: càng kéo dài chiến dịch, chi phí quân sự càng tăng, trong khi hiệu quả chiến lược chưa chắc cải thiện tương ứng. Các kho tên lửa đánh chặn, vũ khí chính xác cao và năng lực triển khai dài ngày đều bị bào mòn theo thời gian, khiến áp lực duy trì chiến dịch ngày càng lớn.

Ở chiều ngược lại, Iran cho rằng chính đối phương mới là bên đang bị đẩy vào thế khó. Họ lập luận rằng nếu cuộc chiến tiếp tục kéo dài, chi phí quân sự, áp lực chính trị và biến động kinh tế sẽ dồn lên Washington và Tel Aviv nhiều hơn là Tehran.

Giằng co kéo dài và những giới hạn bắt đầu lộ ra
Tuy nhiên, bức tranh không hoàn toàn nghiêng về phía Iran. Bên dưới lớp vỏ ổn định mà Tehran thể hiện ra bên ngoài, nhiều dấu hiệu cho thấy áp lực đang tích tụ.

Trước hết là vấn đề trong nước. Iran từng chứng kiến các cuộc biểu tình quy mô lớn hồi đầu năm, và ký ức về những cuộc trấn áp vẫn còn hiện hữu.

Dù hiện tại phần lớn người dân đang trú ẩn tránh không kích, điều đó không đồng nghĩa với sự ổn định bền vững. Một cuộc chiến kéo dài luôn đi kèm với rủi ro làm bùng phát lại các bất mãn nội tại.

Ngoài ra, việc duy trì trạng thái chiến tranh trong thời gian dài cũng tạo áp lực lên nền kinh tế nội địa vốn đã bị cô lập. Dù Iran có phần “chai lì” trước trừng phạt, việc huy động nguồn lực cho chiến tranh liên tục vẫn là bài toán khó, đặc biệt khi cơ sở hạ tầng và các mục tiêu quân sự bị tấn công lặp lại.

Áp lực lên lực lượng quân sự cũng bắt đầu lộ diện. Có những thông tin cho thấy Iran phải mở rộng tuyển mộ để bù đắp lực lượng, trong bối cảnh nhiều cơ sở và điểm kiểm soát bị tấn công. Việc duy trì một cuộc chiến tiêu hao đòi hỏi nguồn lực liên tục, không chỉ về vũ khí mà còn về con người.

Việc sử dụng các chiến thuật phân tán, ẩn giấu và “bắn rồi rút” giúp Iran kéo dài khả năng chiến đấu, nhưng cũng phản ánh thực tế rằng họ không thể đối đầu trực diện lâu dài với ưu thế không quân áp đảo của Mỹ và Israel. Điều này buộc Tehran phải lựa chọn chiến lược bất đối xứng thay vì đối đầu quy ước.

Bên cạnh đó là câu hỏi về cấu trúc lãnh đạo. Một số dấu hiệu cho thấy hệ thống chỉ huy có thể không còn vận hành trơn tru như trước, trong khi bất kỳ kịch bản đàm phán nào cũng tiềm ẩn nguy cơ chia rẽ nội bộ, đặc biệt giữa các nhóm cứng rắn và các lực lượng ôn hòa hơn.

Dù vậy, những yếu tố này chưa đủ để làm thay đổi cách Iran nhìn nhận cuộc chiến ở thời điểm hiện tại. Chiến lược của họ vẫn giữ nguyên: không cần thắng nhanh, chỉ cần không thua.

Trong logic đó, việc cuộc chiến kéo dài thêm từng ngày đã tự thân trở thành một dạng “thành công”. Khi đối phương không đạt được mục tiêu ban đầu, khi chi phí leo thang và áp lực gia tăng, Iran tin rằng cán cân sẽ dần nghiêng theo hướng có lợi cho họ.

Trong logic đó, thời gian trở thành vũ khí quan trọng nhất. Mỗi ngày cuộc chiến kéo dài là một ngày Iran chứng minh rằng họ chưa bị khuất phục, đồng thời làm gia tăng chi phí mà đối phương phải gánh chịu. Đây chính là nền tảng của chiến lược “sống sót để chiến thắng” mà nhiều chuyên gia đã chỉ ra.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 146 Views | Mar 30, 2026 - 4:06 AM - by PinaColada
"Huyền thoại côn tay" mới của Anh quốc chính thức ra mắt: Đẳng cấp vượt thời gian, có phanh ABS chất New Tab ↗
 
Mẫu xe côn tay "huyền thoại" của Anh quốc vừa chính thức ra mắt với thiết kế đẹp vượt thời gian, trang bị xịn sò với phanh ABS 2 kênh, màn LCD…
Royal Enfield vừa chính thức giới thiệu tại thị trường nội địa mẫu xe kỷ niệm CLASSIC 650 125TH YEAR ANNIVERSARY SPECIAL EDITION, phiên bản từng ra mắt toàn cầu tại EICMA 2025. Đây là mẫu xe được phát triển nhằm đánh dấu cột mốc 125 năm lịch sử của thương hiệu, đồng thời thể hiện rõ nét triết lý kết hợp giữa di sản cổ điển và công nghệ hiện đại.

Được xây dựng trên nền tảng dòng Classic trứ danh, phiên bản đặc biệt này mang đậm dấu ấn thiết kế truyền thống với bình xăng hình giọt nước, đèn pha tròn và chắn bùn cỡ lớn. Tuy nhiên, thông qua những tinh chỉnh độc quyền dành riêng cho bản kỷ niệm, chiếc xe đã được nâng tầm thành một biểu tượng “di sản sống” – nơi quá khứ và hiện tại giao thoa hài hòa.



Dù sở hữu ngoại hình thuần cổ điển, CLASSIC 650 125TH YEAR ANNIVERSARY SPECIAL EDITION lại được trang bị hàng loạt công nghệ hiện đại. Xe tích hợp hệ thống chống bó cứng phanh ABS hai kênh, bảng đồng hồ kết hợp analog và màn hình kỹ thuật số, cùng khả năng kết nối Bluetooth hỗ trợ dẫn đường thông qua hệ thống Tripper. Toàn bộ hệ thống chiếu sáng LED cũng góp phần nâng cao tính tiện dụng trong vận hành hàng ngày, mang đến trải nghiệm “cổ điển về hình thức, hiện đại về công năng”.

Điểm nhấn đáng chú ý nhất nằm ở lớp sơn độc quyền “Hyper Shift”. Với tông đỏ chủ đạo nhưng có khả năng chuyển sắc sang ánh vàng tùy theo góc nhìn và ánh sáng, lớp sơn này tạo nên hiệu ứng thị giác độc đáo, khiến chiếc xe luôn thay đổi diện mạo ngay cả khi đứng yên. Chi tiết này góp phần khẳng định tính cá biệt và giá trị sưu tầm của phiên bản kỷ niệm.

Bình xăng được trang trí logo “125 YEARS” màu vàng nổi bật, kết hợp cùng các chi tiết động cơ và bánh xe sơn đen, tạo nên tổng thể vừa cổ điển vừa toát lên sự sang trọng hiện đại. Yên xe đơn với đường chỉ may kim cương màu nâu càng làm tăng tính thẩm mỹ, trong khi cấu trúc subframe có thể tháo rời cho phép người dùng tận hưởng trọn vẹn phong cách cổ điển thuần túy.

Không chỉ dừng lại ở đó, phần ốp hông còn được trang bị huy hiệu kỷ niệm 125 năm với thiết kế mang phong cách hoàng gia, như một lời tri ân tới lịch sử lâu đời bắt đầu từ năm 1901 của Royal Enfield.

Về sức mạnh, xe được trang bị động cơ 2 xi-lanh song song, dung tích 648cc, làm mát bằng không khí, sản sinh công suất tối đa 47 mã lực tại 7.250 vòng/phút và mô-men xoắn cực đại 52,3 Nm tại 5.650 vòng/phút.

Đi kèm là hộp số 6 cấp, đảm bảo khả năng vận hành mượt mà và linh hoạt. Xe có trọng lượng 242 kg, chiều cao yên 800 mm và bình xăng dung tích 14,8 lít, phù hợp cho cả nhu cầu di chuyển hàng ngày lẫn những hành trình dài.

Hiện tại, giá bán và thời điểm chính thức mở bán của CLASSIC 650 125TH YEAR ANNIVERSARY SPECIAL EDITION vẫn chưa được công bố. Tuy nhiên, với thiết kế độc bản cùng ý nghĩa kỷ niệm đặc biệt, đây hứa hẹn sẽ là mẫu xe thu hút sự quan tâm lớn từ giới đam mê mô tô cổ điển trên toàn thế giới.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 850 Views | Mar 30, 2026 - 4:09 AM - by PinaColada
Cơ thể con người được lập trình ra, rồi ...để chết! New Tab ↗
 
Cái chết là "lỗi" của Tạo Hóa gây ra hay là cái giá phải trả để cho nhân loại được tồn tại theo thời gian?

Ai cũng biết "sinh, lão, bệnh, tử" là quy luật của tự nhiên. Nhưng bạn có bao giờ từng tự hỏi, tại sao tự nhiên lại quy định như vậy hay không?
Để trả lời một cách chính xác nhất, chúng ta cùng đi xuống tầng sâu nhất của sự sống, ở cấp độ tế bào. Chắc hẳn ai cũng biết, mỗi sinh vật sống đều được cấu tạo từ tế bào, mà một tế bào thì có lõi là DNA (nói chung). DNA là nơi lưu trữ mọi thông tin về di truyền, quy định rạch ròi tế bào sẽ có nhiệm vụ gì, hoạt động ra sao, phân chia như thế nào. Khi bạn lớn lên hoặc muốn duy trì sự sống, tế bào sẽ lấy nguyên liệu từ môi trường (ăn, uống, thở,...) để nhân bản ra một tế bào mới với trình tự DNA giống hệt như tế bào cũ, hoặc theo cách mà tế bào cũ "muốn có".

(Minh họa)
Tại sao cần phải dài dòng như vậy? Vì đến đây câu hỏi mới nảy sinh ra. Giả thử chúng ta có thể lấy nguyên liệu từ môi trường một cách vô hạn, tại sao tế bào không tự nhân bản đầy đủ và duy trì một cơ thể luôn ở trạng thái như mới, mà chúng ta lại già đi và cuối cùng là chết.
Nghiên cứu của Hayflick vào năm 1961 cho thấy mỗi tế bào có thể tự phân chia ra được khoảng 40 đến 60 lần trước khi ngừng lại.
Từ năm 1971 đến 1984, giới khoa học đã phát hiện ra một đoạn mã ở đầu nhiễm sắc thể giới hạn số lần phân chia, được gọi là Telomere. Đến năm 2009, nghiên cứu này đã được trao giải Nobel về sinh học.

(Minh họa)
Nếu coi tế bào là một chiếc máy in, thì Telomere chính là mực in. Sau mỗi lần được phân chia, đoạn Telomere này sẽ rút ngắn lại, trung bình khoảng 50 lần được "in" thì sẽ hết hẳn. Hay nói một cách khác, máy in đã hết mực, cơ thể bắt đầu lão hóa đi.
Nếu bạn từng quan tâm đến việc làm sao để kéo dài tuổi thọ, chắc chắn sẽ nảy sinh ra câu hỏi: "Có cách nào để kéo dài đoạn mã này được không?"

Kỳ diệu thay, câu trả lời lại là .
Cũng trong những năm tháng đó, các khoa học gia đã phát hiện ra một loại enzyme có khả năng kéo dài chuỗi Telomere và đặt tên là Telomerase. Nói một cách khác, chúng ta có thể châm thêm mực vào chiếc máy in ấy gần như là vô hạn. Vậy thì tại sao đến bây giờ bạn vẫn chưa nghe gì về cái gọi là "trường sinh bất lảo" này?

Câu trả lời có lẽ nằm ở cơ chế phân chia 40 đến 60 lần của tự nhiên. Mỗi lần phân chia, tế bào người sao chép khoảng 6 tỷ cặp nucleotide (thành phần cấu tạo của DNA). Đây là một khối lượng công việc khổng lồ và sai sót gần như chắc chắn sẽ xảy ra. Chúng ta cũng có những enzyme để sửa chữa những sai sót đó, tuy nhiên chưa bao giờ đạt đến 100%.

Trong một quần thể với mã gene giống hệt nhau, thường sẽ bị quét sạch nếu môi trường sống thay đổi hoặc có xảy ra dịch bệnh. Chính những sự đột biến ấy khiến cho trong quần thể xuất hiện ra những cá thể có khả năng chống chọi được với tai họa, từ đó duy trì sự sinh tồn. Nói một cách khác, sai sót trong quá trình nhân bản tế bào không phải là lỗi, mà là một cơ chế sinh tồn bắt buộc của tự nhiên.

Sau khi trải qua 40 đến 60 lần phân chia, do số lượng lỗi tích tụ ngày một nhiều khiến cho việc phân chia tiếp chỉ tạo ra những tế bào không hoàn chỉnh, thậm chí gây hại. Tế bào ung thư chính là loại tế bào chiếm quyền tái tạo Telomere để có thể phân chia gần như vô hạn.

Đột biến là điều kiện bắt buộc để cho sự sống thích nghi và tồn tại, nhưng cũng chính những sai lệch ấy đã khiến cho cơ thể bị suy thoái theo thời gian. Ở đây, cái chết không hẳn là mục tiêu của "bản thiết kế ban đầu", mà là cái giá phải trả cho khả năng tiến hóa để sinh tồn.

Do vậy, cái chết là hậu quả tất yếu của cơ chế tiến hóa. Tự nhiên chọn sự biến đổi là con đường của sinh tồn, nhưng đồng thời cũng chấp nhận sự hữu hạn của từng cá thể.
0 Replies | 220 Views | Mar 30, 2026 - 6:04 AM - by trungthuc
Mỹ ồ ạt dồn quân: Lộ mục tiêu sẽ phá loạt “tàu sân bay không thể chìm” của Iran? New Tab ↗
 
"Tàu sân bay không chìm" của Iran

Theo CNN, với hàng nghìn binh sĩ Mỹ được cho là đang trên đường tới Trung Đông, dư luận ngày càng đồn đoán họ có thể được giao nhiệm vụ tấn công đảo Kharg của Iran – trung tâm nhiên liệu quan trọng ở phía bắc Vịnh Ba Tư, nơi xử lý 90% lượng dầu xuất khẩu của Tehran.

Tuy nhiên, Kharg chỉ là một trong hàng chục hòn đảo của Iran tại vùng Vịnh, và nhiều đảo khác có thể còn quan trọng hơn trong việc đảm bảo an toàn cho tàu thuyền, cũng như tàu hải quân, đi qua eo biển Hormuz.

Bảy hòn đảo gồm Abu Musa, Đại Tunb, Tiểu Tunb, Hengam, Qeshm, Larak và Hormuz được các nhà nghiên cứu tại Đại học Sun Yat-sen (Chu Hải, Trung Quốc) gọi là “tuyến phòng thủ chính” của Iran.

Theo hai nhà nghiên cứu Enayatollah Yazdani và Ma Yanzhe, một đường cong giả định nối các đảo này cho thấy rõ ưu thế chiến lược của Iran trong kiểm soát an ninh eo biển Hormuz.

Abu Musa, Đại Tunb và Tiểu Tunb – nằm ở phía tây vòng cung – được coi là các vị trí then chốt để kiểm soát eo biển. Do khoảng cách giữa các đảo và độ sâu vùng vịnh khá nông, các tàu chiến và tàu chở dầu lớn buộc phải đi vòng qua khu vực này, khiến chúng có thể trở thành mục tiêu dễ bị tấn công bởi tàu cao tốc, tàu rải thủy lôi hoặc máy bay không người lái của Iran.

Các quan chức Iran từng gọi những hòn đảo này là “tàu sân bay không thể chìm”. Năm ngoái, Iran cho biết đã tăng cường hiện diện tại Abu Musa, Đại Tunb và Tiểu Tunb. Tư lệnh hải quân IRGC, Chuẩn đô đốc Alireza Tangsiri, khi đó tuyên bố lực lượng này có khả năng tấn công các căn cứ, tàu chiến và tài sản của đối phương trong khu vực.

Do các đảo không thể bị đánh chìm, các vị trí quân sự của Iran trên đó cần bị vô hiệu hóa để đảm bảo an toàn cho tàu chiến Mỹ – trong đó có thể có các đơn vị viễn chinh thủy quân lục chiến (MEU) – nếu tiến hành đổ bộ vào Kharg.

Nhà phân tích Carl Schuster nhận định các đảo này có vị trí chiến lược trong việc kiểm soát mọi hoạt động vận chuyển ra vào vịnh. Hiện chưa có mốc thời gian cụ thể cho bất kỳ cuộc tấn công đổ bộ nào của Mỹ.
Đẩy Mỹ vào thế khó

Tổng thống Donald Trump đã gia hạn thêm 10 ngày, đến 6/4, để xem xét khả năng đạt thỏa thuận với Tehran trước khi tiến hành các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng năng lượng của Iran. Ngoại trưởng Marco Rubio cho biết các cuộc đàm phán đã có tiến triển, nhưng không có dấu hiệu tạm dừng chiến dịch quân sự, khi Bộ trưởng Bộ Chiến tranh Pete Hegseth khẳng định Mỹ sẽ tiếp tục “đàm phán bằng bom đạn”.

CNN cho biết hai đơn vị Lữ đoàn Viễn chinh Thủy quân lục chiến (MEU) với khoảng 4.000 binh sĩ đang trên đường tới Trung Đông, cùng khoảng 1.000 binh sĩ thuộc Sư đoàn Dù số 82 đã được lệnh triển khai.

Theo Schuster, toàn bộ lực lượng này có thể cần thiết để kiểm soát các đảo phòng thủ của Iran. Ông cho rằng hai đơn vị MEU sẽ tạo ra ưu thế áp đảo.

Đảo Qeshm, ngăn cách với đất liền Iran bởi eo biển Clarence. Ảnh: CNN

Việc triển khai lực lượng có thể được thực hiện bằng đường biển hoặc đường không. Hải quân Mỹ có thể sử dụng tàu đổ bộ, bao gồm LCAC, để đưa binh sĩ và trang thiết bị lên bờ, nhưng các tàu mẹ sẽ phải vượt qua hệ thống phòng thủ của Iran tại các đảo như Hormuz, Larak, Qeshm và Hengam cũng như từ đất liền.

Nhà phân tích Cedric Leighton nhận định đảo Larak, nằm ở cửa phía đông eo Hormuz, là trở ngại lớn, vì Iran có thể sử dụng tên lửa hoặc tàu nhỏ để cắt đứt tuyến vận chuyển qua eo biển.

Các tàu chiến Mỹ cũng mang theo máy bay cánh quạt nghiêng CV-22 Osprey và trực thăng, nhưng chúng di chuyển chậm và dễ bị tổn thương trước hệ thống phòng không. Trong khi đó, lực lượng dù của Sư đoàn 82 có thể đổ bộ từ trên không nhưng mang theo ít trang bị hơn so với đường biển.

Theo Schuster, các cuộc tấn công vào các đảo có thể kéo dài từ hai ngày đến hai tuần, nhưng nếu thành công sẽ mang lại lợi ích chiến lược đáng kể, như kiểm soát và giám sát eo biển Hormuz.

Một báo cáo ngày 24/3 của Viện Nghiên cứu Chiến tranh cho biết Mỹ và/hoặc Israel đã bắt đầu tấn công cơ sở hạ tầng quân sự của Iran trên các đảo Abu Musa, Đại Tunb và Tiểu Tunb – bước đi có thể diễn ra trước một chiến dịch đổ bộ.

Tuy nhiên, chiếm giữ các đảo chỉ là một phần nhiệm vụ. Theo Schuster, cần khoảng 1.800–2.000 binh sĩ để duy trì kiểm soát và ngăn Iran tái sử dụng các đảo, điều này có thể khiến lực lượng Mỹ dễ bị tấn công bằng UAV, tên lửa và pháo binh từ đất liền Iran.

Một báo cáo của Trung tâm Soufan cảnh báo điều này có thể kéo Mỹ vào một cuộc can thiệp dài hạn, với thương vong gia tăng và không được ủng hộ. Schuster nhấn mạnh hệ thống phòng thủ tên lửa và chống UAV sẽ là yếu tố sống còn đối với lực lượng Mỹ đồn trú.

Ông cũng cho rằng việc kiểm soát các đảo phía nam vịnh có thể ít rủi ro hơn so với Kharg, do tránh gây tổn hại lớn tới cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Iran – yếu tố có thể làm chậm quá trình phục hồi sau chiến tranh.

Thiệt hại tương tự đã xảy ra khi Iran tấn công các cơ sở LNG của Qatar, với thời gian khắc phục có thể lên tới 5 năm.

Tuy nhiên, việc chiếm giữ các đảo cũng kéo theo hệ lụy chính trị. Năm 1971, Iran đã giành quyền kiểm soát các đảo này khi UAE giành độc lập, và từ đó UAE luôn phản đối và đề nghị giải quyết tranh chấp.

Iran tuyên bố có quyền lịch sử, trong khi UAE có thể đưa vấn đề ra Tòa án Công lý Quốc tế và nhận được sự ủng hộ từ Mỹ cùng một số quốc gia khác.

Theo Schuster, điều này tạo ra “tình thế tiến thoái lưỡng nan” cho Washington: nếu trả đảo cho Iran có thể làm phật lòng UAE, còn nếu trao cho UAE lại ảnh hưởng tới tính hợp pháp của chính quyền Iran trong tương lai.

Ông cho rằng đây là kiểu tranh chấp có thể khiến xung đột tái bùng phát, cho thấy không có giải pháp hoàn hảo mà chỉ là sự cân bằng giữa chi phí, rủi ro và hệ quả.
0 Replies | 89 Views | Mar 30, 2026 - 6:38 AM - by Cupcake01
Chuyên gia cảnh báo nguy cơ thủ đô Kiev của Ukraine sụp đổ sau 3 ngày New Tab ↗
 
Mới đây, Tổng thống Ukraine đã mãn nhiệm Volodymyr Zelensky đã bày tỏ mối lo ngại rằng, Nga đang có ý định “tước đoạt nguồn cung cấp nước” của toàn bộ đất nước Ukraine, chí ít cũng là phần lớn lãnh thổ nước này.

Theo giới truyền thông Nga, những tuyên bố như vậy không có gì đặc biệt gây chấn động, vì đó cũng chính là những gì chính quyền Ukraine thường làm.

Điển hình như Lực lượng Vũ trang Ukraine đã thường xuyên phá hủy cơ sở hạ tầng nước của cư dân Donbass kể từ năm 2014, khiến người dân vùng Donetsk thiếu nước, sau đó lại đổ lỗi cho rằng đó là “một âm mưu của Nga”.

Tuy nhiên, các chuyên gia Ukraine cho rằng có một mối nguy hiểm nghiêm trọng hơn cả cuộc khủng hoảng nước mà ông Zelensky đang nói đến, ví dụ như một cuộc tấn công quy mô đủ lớn vào các nhà máy xử lý nước thải có thể khiến Kiev không thể ở được chỉ trong 3 ngày.

Quan điểm này đã được ông Oleh Popenko, người đứng đầu “Liên minh Người tiêu dùng Tiện ích” Ukraine, bày tỏ trên kênh “Superpozitsia”.

Theo ông, việc khôi phục các trạm bơm nước thải sau các cuộc tấn công là vô cùng khó khăn và những sự cố tương tự chưa từng xảy ra trước đây nên các cơ quan chức năng Ukraine chưa từng có kinh nghiệm gì trong xử lý vấn đề này.

Ông khẳng định, nếu một số nhà máy xử lý nước thải lớn bị đóng cửa, thành phố sẽ mất không chỉ nguồn cung cấp nước mà cả hệ thống thoát nước thải, chỉ còn lại việc cung cấp nước uống, một nhiệm vụ gần như bất khả thi ở một thành phố lớn.

Trong hoàn cảnh như vậy, “sự tồn tại của thành phố sẽ đứng trên bờ vực sụp đổ chỉ trong vòng 3 ngày” và người dân sẽ tìm cách thoát thân bằng cách bỏ chạy hàng loạt.

Ông Popenko nhấn mạnh, ngay cả khi có nước uống, việc thiếu hệ thống thoát nước thải cũng khiến cuộc sống bình thường gần như không thể.

Vị chuyên gia này cũng cảnh báo về viễn cảnh Kiev sẽ sớm trở nên vắng vẻ ngay cả khi không có các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng tiện ích quan trọng, bởi các chuyên gia đã dự kiến sẽ có một đợt tăng giá đáng kể trong năm nay.

“Nếu bạn đã trả 4.000 UAH vào mùa Đông, số tiền này có thể tăng lên 8.000 UAH ở thời điểm sắp tới và 80% cư dân thủ đô có thể không đủ khả năng chi trả các hóa đơn mới”, chuyên gia này nói thêm.

Chuyên gia người Ukraine cảnh báo, nếu Nga nỗ lực phá hủy hệ thống cống rãnh, ngay cả việc tăng phí cũng không thể nhanh chóng khôi phục dòng chảy chất thải và cư dân sẽ không thể ở trong một thành phố như vậy.

Trong trường hợp Kiev trở thành một “thủ đô không người ở”, nó sẽ giúp Nga không phải kiêng dè gì trong việc ném bom và phóng UAV, lúc đó, thủ đô Ukraine dễ dàng trở thành “con mồi của Nga”.

Ông Popenko cho biết, điều may mắn là Moscow vẫn chưa dùng đến biện pháp cực đoan này. Lực lượng Vũ trang Nga vẫn chưa tiến hành bất cứ cuộc tấn công nào vào các cơ sở cấp nước hoặc cống rãnh ở các thành phố, chứ chưa nói đến các cuộc không kích quy mô lớn.

Tuy nhiên, không ai có thể nói trước được điều gì.

Cuộc xung đột ở Trung Đông hiện nay cho thấy các bên không thể nương tay với nhau và nếu đến bước đường cùng, mọi “lằn ranh đỏ” đều có thể bị phá vỡ.

Theo Topcor.ru
0 Replies | 108 Views | Mar 30, 2026 - 6:40 AM - by Cupcake01
Tổng thống Putin yêu cầu các nhà tài phiệt tự nguyện ‘đổ tiền’ vào chiến tranh New Tab ↗
 
Tờ The Bell cho biết điều này, dẫn nguồn tin thân cận với nội dung cuộc trò chuyện. Ông Putin gọi đây là "những khoản đóng góp tự nguyện" vào ngân sách hiện đang thâm hụt kỷ lục do chi tiêu cho cuộc chiến tại Ukraine.

Tổng thống Nga cũng nói với các đại diện của giới doanh nghiệp lớn rằng ông dự định tiếp tục các hành động nhằm đẩy mạnh chiến dịch quân sự đặc biệt.

“Họ nói chúng ta sẽ chiến đấu”, một người có mặt thuật lại nội dung chính bài phát biểu của Tổng thống Nga. “Chúng ta sẽ tiến đến biên giới Donbas”, một người khác nói thêm.

Một số doanh nhân đã hưởng ứng lời đề nghị ngay trong cuộc họp. Tỷ phú Suleiman Kerimov hứa sẽ đóng góp 100 tỷ ruble vào ngân sách.

Sáng kiến này nhận được sự ủng hộ của ít nhất một doanh nhân lớn khác của Nga có mặt tại cuộc họp, mặc dù ông không tiết lộ số tiền đóng góp của mình.

Theo nguồn tin của bài báo, ý tưởng "thúc đẩy kinh doanh trong thời điểm khó khăn của đất nước" thuộc về người đứng đầu Rosneft - ông Igor Sechin khi đề xuất phát hành trái phiếu quân sự như một cơ chế để thu hút vốn từ các doanh nghiệp lớn.

Quân đội Nga cần thêm nhiều tiền từ các nhà tài phiệt lớn.

Lời đề nghị dành cho các nhà tài phiệt được đưa ra trong bối cảnh thâm hụt ngân sách kỷ lục của Nga và chi tiêu chiến tranh tăng nhanh.

Theo tờ The Moscow Times, thâm hụt ngân sách vào cuối năm 2026 có thể gấp đôi con số 3,8 nghìn tỷ ruble mà Bộ Tài chính đã dự kiến.

Thu ngân sách nhà nước sẽ thấp hơn 3 nghìn tỷ ruble so với mức 40,2 nghìn tỷ ruble đã được lên kế hoạch, trong khi chi tiêu thì ngược lại, sẽ tăng khoảng 1 nghìn tỷ ruble.

Họ cho biết thêm, theo Cơ quan Tình báo Liên bang Đức (BND), thâm hụt ngân sách liên bang thực tế của Nga năm 2025 là 8,01 nghìn tỷ ruble thay vì con số chính thức là 5,65 nghìn tỷ ruble.

Theo The Bell
0 Replies | 72 Views | Mar 30, 2026 - 6:40 AM - by Cupcake01
Mỹ rút lui và cuộc vui của NATO tan biến New Tab ↗
 
Rạn nứt bắt đầu

Hiệp ước Warsaw biến mất vào mùa xuân năm 1991. NATO thì không. Thay vào đó, nó tồn tại và không ngừng mở rộng. Trong những thập kỷ tiếp theo, liên minh này không chỉ tồn tại mà còn phát triển từ 16 lên 32 thành viên.

Sau khi Nga phát động chiến dịch quân sự ở Ukraine vào năm 2022, NATO tiếp tục mở rộng, kết nạp thêm Phần Lan và Thụy Điển đồng thời củng cố lập trường chống Nga mạnh mẽ hơn bao giờ hết kể từ Chiến tranh Lạnh.

Lần đầu tiên trong lịch sử, Nga phải đối mặt với một liên minh quân sự thống nhất trải rộng khắp châu Âu và Bắc Mỹ. Tuy nhiên, đến giữa những năm 2020, những rạn nứt bắt đầu.

Sự trở lại của ông Donald Trump vào Nhà Trắng đánh dấu một sự thay đổi không phải trong cam kết của Mỹ đối với NATO, mà là trong cách định nghĩa cam kết đó.

Tổng thống Trump đã từ bỏ mô hình quen thuộc về Mỹ với vai trò là một nhà lãnh đạo gia trưởng, thường hay nuông chiều các thành viên trong liên minh. Thay vào đó, ông thể hiện Mỹ như một cường quốc bá chủ đòi hỏi cao, nhấn mạnh rằng các đồng minh phải gánh vác gánh nặng lớn hơn nhiều.

Nhưng sự thay đổi thực sự còn sâu sắc hơn cả vấn đề ngân sách. Dưới thời Tổng thống Trump, trọng tâm chiến lược của Mỹ đã chuyển hẳn từ châu Âu sang Trung Quốc.

Trong khi các chính quyền trước đây tìm cách hội nhập Bắc Kinh vào các cấu trúc quản trị toàn cầu, ông Trump lại theo đuổi sự đối đầu cả về kinh tế và địa chính trị.

Trong nhiệm kỳ thứ hai của mình, kiềm chế Trung Quốc đã trở thành trụ cột chính trong chính sách đối ngoại của Mỹ.

Điều này tất yếu đòi hỏi sự phân bổ lại nguồn lực. Chiến lược Quốc phòng Quốc gia mới nhất của Mỹ đã nêu rõ logic này: Tây Âu, với sức mạnh kinh tế và dân số kết hợp, có khả năng tự mình đối phó với thách thức từ Nga.

Mỹ sẽ vẫn ở trong NATO, nhưng vai trò của nước này sẽ thay đổi. Mỹ sẽ rút lui khỏi tiền tuyến và kỳ vọng người châu Âu sẽ tiến lên. Sự điều chỉnh này thể hiện rõ nhất ở Ukraine.

Tổng thống Trump lo ngại leo thang căng thẳng và không tin tưởng vào giá trị chiến lược của Ukraine nên đã giảm bớt sự can thiệp của Mỹ mà không chấm dứt hoàn toàn việc hỗ trợ.

Ông chuyển gánh nặng tài chính và quân sự ngày càng nhiều sang châu Âu. Đối với giới tinh hoa Tây Âu, điều này gây ra sự bất an sâu sắc.

Rồi một cú sốc khác ập đến. Những phát ngôn của ông Trump về Greenland và Canada, trong đó ông đặt câu hỏi về chủ quyền của các thành viên NATO lâu năm đã đánh vào những giả định cốt lõi của liên minh.

Việc những tham vọng đó có thực tế hay không không quan trọng. Điều quan trọng là người đứng đầu NATO đã công khai nghi ngờ về sự toàn vẹn lãnh thổ của chính các đồng minh của mình. Điều này chưa từng có tiền lệ.

Nhìn chung, những diễn biến này đã đặt ra câu hỏi về nguyên tắc nền tảng của NATO: phòng thủ tập thể. Trong nhiều thập kỷ, Điều 5 đã được coi là một sự đảm bảo vững chắc, được củng cố bởi sức mạnh hạt nhân của Mỹ.

Tuy nhiên, trên thực tế sự đảm bảo đó luôn chứa đựng sự mơ hồ. Ngày nay, sự mơ hồ đó không còn là lý thuyết nữa. Ai cũng hiểu rằng Mỹ sẽ không dễ dàng mạo hiểm chiến tranh hạt nhân để bảo vệ mọi thành viên NATO.

Huyền thoại về "ô dù hạt nhân" vô điều kiện đã suy yếu, nếu không muốn nói là hoàn toàn biến mất.

Điều này đã thúc đẩy việc tìm kiếm các giải pháp thay thế trong nội bộ châu Âu. Pháp, cường quốc hạt nhân duy nhất của EU, đã đưa ra ý tưởng mở rộng khả năng răn đe hạt nhân của mình cho các đối tác. Tuy nhiên, ít người tin rằng Paris sẽ hy sinh mình vì Estonia hay Ba Lan.

Anh Quốc cũng đối mặt với những hạn chế tương tự. Kho vũ khí hạt nhân của nước này dựa trên tên lửa Trident do Mỹ sản xuất, vốn không thể được triển khai nếu không có sự đồng ý của Mỹ. Do đó, bất kỳ sự đảm bảo độc lập nào của Anh đều bị hạn chế ngay từ đầu.

Không còn như trước

Những diễn biến này đang gây bất ổn làm dấy lên nguy cơ phổ biến vũ khí hạt nhân trong một khu vực vốn từ lâu được định hình bởi các chuẩn mực phi hạt nhân.

Đồng thời, các sự kiện bên ngoài châu Âu đã phơi bày thêm những rạn nứt. Các cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào Iran, đặc biệt là sau thất bại của một giải pháp quân sự nhanh chóng đã tạo ra lo ngại trong các quốc gia châu Âu, chủ yếu vì lý do kinh tế.

Tuy nhiên, khi Mỹ kêu gọi hỗ trợ, bao gồm cả việc tiếp cận các căn cứ và hỗ trợ hậu cần, phản ứng của Tây Âu lại im lặng hoặc tiêu cực. Đặc biệt, Tây Ban Nha và Anh đã từ chối.

Năm 1956, trong cuộc khủng hoảng Suez, Mỹ đã từ chối ủng hộ các đồng minh Anh và Pháp. Năm 2003, cuộc chiến tranh Iraq đã chia rẽ liên minh, với Pháp và Đức phản đối chính sách của Mỹ. Trong cả hai trường hợp, NATO đều vượt qua được.

Cuộc khủng hoảng Ukraine năm 2014 đã mang lại cho liên minh mục đích mới. Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng hiện tại lại có bản chất khác. Nó không chỉ liên quan đến các mối đe dọa từ bên ngoài, mà còn liên quan đến sự thống nhất lợi ích trong chính liên minh.

Vậy thì, điều gì đang chờ đợi phía trước? NATO khó có khả năng sụp đổ. Mỹ không có ý định từ bỏ hoàn toàn châu Âu. Liên minh này vẫn là một công cụ hữu ích để duy trì ảnh hưởng của Mỹ và quản lý quan hệ với cả Nga và các đối tác châu Âu.

Việc một cường quốc châu Âu duy nhất đảm nhận vai trò lãnh đạo cũng khó khả thi. Tham vọng của Pháp vượt quá khả năng của nước này.

Đức, bất chấp sức mạnh kinh tế, phải đối mặt với những ràng buộc lịch sử và sự nghi ngờ ngày càng tăng từ các nước láng giềng khi theo đuổi việc tái vũ trang. Anh, nằm ngoài EU và có mối quan hệ mật thiết với Mỹ, khó có thể dẫn đầu một dự án cấp lục địa.

Mô hình lãnh đạo tập thể bao gồm Pháp, Đức và Anh cũng dễ bị tổn thương. Tham vọng cạnh tranh từ Ý, Tây Ban Nha và Ba Lan càng làm phức tạp thêm bất kỳ sự sắp xếp nào như vậy.

Tóm lại, Tây Âu vẫn bị chia cắt về mặt chiến lược. Do đó, kết quả có khả năng xảy ra nhất là một NATO được điều chỉnh: Trong đó Mỹ vẫn giữ vị trí hàng đầu nhưng giảm bớt sự can thiệp trực tiếp, trong khi các thành viên châu Âu đảm nhận trách nhiệm hoạt động lớn hơn.

Liên minh sẽ vẫn tồn tại, nhưng sự gắn kết nội bộ của nó sẽ suy yếu. Tinh thần truyền thống "một người vì tất cả, tất cả vì một người" sẽ nhường chỗ cho một hình thức hợp tác có điều kiện hơn, dựa trên lợi ích.

Trong nhiều thập kỷ, NATO là một ngoại lệ: Một liên minh kỷ luật, gắn kết trong một thế giới ngày càng phân mảnh. Ngoại lệ đó giờ đây đang dần biến mất.

Quá trình "mở khóa" chính trị toàn cầu, bước chuyển mình hướng tới quyền tự chủ lớn hơn và các liên minh lỏng lẻo hơn, đã lan đến chính liên minh Bắc Đại Tây Dương. NATO vẫn sẽ tồn tại nhưng sẽ không còn như xưa nữa.
0 Replies | 129 Views | Mar 30, 2026 - 6:41 AM - by Cupcake01
Trợ lý Điện Kremlin chúc Mỹ may mắn trong xung đột với Iran New Tab ↗
 
Điều khủng khiếp

Hãng TASS dẫn lời trợ lý Tổng thống Nga - ông Yury Ushakov hôm 29/3, cho biết: "Hiện tại Mỹ đang bận rộn giải quyết tình hình xung quanh Iran, tình hình mà chính họ và những người bạn Israel của họ đã tạo ra".

Ông Ushakov nói thêm: "Chà, Nga và nhiều người chỉ có thể chúc Mỹ may mắn vì việc tiếp tục ném bom thật khủng khiếp".

Sau một tháng xung đột với Iran, một kết luận nổi bật hơn bất cứ điều gì được tuyên bố trong tất cả các cuộc họp báo: Cả Mỹ và Israel đều không bước vào cuộc đối đầu này với kế hoạch cho một cuộc chiến tranh lâu dài.

Chiến dịch này được hình dung như một cuộc tấn công ngắn và tàn bạo, một chiến dịch gây sốc được lên kế hoạch để bẻ gãy ý chí của Iran, buộc nước này phải quay lại bàn đàm phán với những điều khoản không thể được chấp nhận trước đó hoặc thậm chí có thể là thay đổi chế độ.

Mục tiêu của Israel có phần khác biệt so với Mỹ, mặc dù bổ sung cho nhau. Họ muốn gây ra thiệt hại tối đa có thể cho cơ sở hạ tầng quân sự và chiến lược của Iran, làm suy yếu nước này trong nhiều năm và định hình lại cán cân khu vực thông qua vũ lực.

Tuy nhiên, trong tháng đầu tiên của cuộc chiến, giả định cốt lõi đằng sau cả hai cách tiếp cận bắt đầu sụp đổ. Thay vì khuất phục và bị ép buộc, Iran đã kháng cự và chiến đấu mạnh mẽ khiến bên gây chiến bất ngờ.

Tổn thất mang tính chiến lược

Theo RT, khi nhìn vào bảng cân đối kế toán sau một tháng, thì nghịch lý trở nên rõ rệt. Quốc gia có sức mạnh quân sự lớn nhất có thể cũng là quốc gia chịu tổn thất chiến lược lớn nhất.

Mỹ đã phải gánh chịu thiệt hại về uy tín, làm gia tăng nghi ngờ về khả năng phán đoán của mình, làm suy yếu lòng tin của các đồng minh, làm trầm trọng thêm sự bất ổn kinh tế toàn cầu và đẩy nhanh xu hướng đa cực mà nước này đã cố gắng làm chậm lại từ lâu.

Israel đã đạt được một môi trường khu vực khó khăn hơn và một cơ hội tạm thời cho các lực lượng chính trị cứng rắn nhất của mình. Iran đã phải trả giá đắt, nhưng cũng đã thể hiện khả năng phục hồi, củng cố câu chuyện về sự kháng cự và cải thiện vị thế quốc tế trong mắt nhiều người.

Các quốc gia vùng Vịnh đã bị đẩy đến việc xem xét lại chiến lược. Châu Âu đã được nhắc nhở rằng tình đoàn kết xuyên Đại Tây Dương giờ đây có những giới hạn rõ rệt.

Nói cách khác, phương Tây vẫn được vũ trang, vẫn giàu có, vẫn có tầm ảnh hưởng về mặt thể chế, nhưng không còn thống nhất về mặt chính trị nữa.

Đây là lý do tại sao tháng đầu tiên của cuộc chiến không chỉ nên được nhìn nhận qua các bản đồ về các cuộc tấn công, số thương vong và các động thái chiến thuật. Ý nghĩa sâu xa hơn của nó nằm ở chỗ khác.

Cuộc chiến đã phơi bày sự phá sản của một ảo tưởng quen thuộc trong chính sách đối ngoại của Mỹ, ảo tưởng rằng người ta có thể sử dụng bạo lực như một cuộc biểu dương ngắn hạn, buộc đối phương đầu hàng về mặt chiến lược và rút lui trước khi hậu quả chính trị chín muồi.

Kịch bản đó đã hoạt động tồi tệ ngay cả trong một thế giới đơn giản hơn. Trong một thế giới phân mảnh, một thế giới dễ bị lạm phát, một thế giới lo lắng về năng lượng và một thế giới ngày càng mệt mỏi với những cú sốc đơn phương của Mỹ, nó còn hoạt động tồi tệ hơn nữa.

Iran hiểu cuộc đối đầu là một cuộc đấu tranh sinh tồn. Mỹ lại coi nó quá lâu như một cuộc thao túng. Lịch sử thường trừng phạt sự bất đối xứng đó một cách nghiêm trọng.

Đến cuối tháng đầu tiên, những nỗ lực đàm phán thận trọng đã bắt đầu xuất hiện, và phía Mỹ dường như quan tâm nhất đến việc thử nghiệm hướng đi này. Chỉ riêng điều này đã nói lên rất nhiều điều về diễn biến của chiến dịch.

Bên tưởng rằng sẽ nhanh chóng áp đặt ý chí của mình giờ đây lại đầu tư nhiều hơn vào việc tìm kiếm lối thoát so với dự kiến. Tuy nhiên, các bên vẫn còn rất xa vời với hòa bình.

Lập trường của họ vẫn bị chia rẽ bởi sự ngờ vực, giận dữ, mục tiêu chiến tranh không tương thích và logic leo thang tích lũy. Kết quả cuối cùng của cuộc xung đột vẫn còn rất khó đoán, có lẽ còn khó đoán hơn so với lúc bắt đầu.

Tuy nhiên, ngay cả trong màn sương mù đó, một điều vẫn rõ ràng. Hầu hết mọi người liên quan đều cảm nhận được rằng thảm họa đang lan rộng.

Cuộc chiến không còn được nhìn nhận như một cuộc xung đột có giới hạn rõ ràng nữa. Nó ngày càng được xem như một phản ứng dây chuyền mà phạm vi của nó không ngừng mở rộng về chính trị, quân sự, kinh tế và tâm lý.

Nỗi sợ hãi hiện nay không chỉ là về sự tàn phá hơn nữa, sự di dời nhiều hơn nữa và sự bất ổn khu vực hơn nữa. Nó còn là về thời điểm mà sự leo thang vượt qua ranh giới dẫn đến điều gì đó đen tối hơn nhiều, bao gồm cả khả năng xảy ra thảm họa hạt nhân.

Nỗi sợ hãi đó có thể vẫn nghe có vẻ cực đoan đối với một số người, nhưng việc nó được nói ra thành lời cho thấy cuộc xung đột này đã trở nên nguy hiểm đến mức nào.
0 Replies | 88 Views | Mar 30, 2026 - 6:42 AM - by Cupcake01
Loading more...

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 08:14.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.23414 seconds with 13 queries