
"Còn cả tuần nữa mới đến kỳ lương. Con thì ốm. Tiền chẳng còn đồng nào. May mà mình còn làm ở tiệm thuốc!" Những suy nghĩ buồn bã giày vò tâm trí Svetlana khi cô rời hiệu thuốc vào sáng sớm hôm ấy.
"Vay ai bây giờ? Ít nhất là hai ngàn. Mà tốt nhất là năm ngàn. Nhưng vay rồi cũng phải trả chứ."
Thu nhập ròng khoảng hai mươi lăm ngàn, vậy mà tiền vẫn cứ thiếu trước hụt sau.
"Giá mà có ai đó hỏi cưới mình nhỉ. Nhưng ai thèm chứ? Hai mươi bảy tuổi, nhan sắc trung bình, lại còn đèo bòng thêm đứa con. Ôi, phải nhanh lên thôi. Con sắp thức giấc rồi. Trời lại sắp mưa nữa."
Đúng lúc đó, cô nhìn thấy một chiếc ví nằm trên thảm cỏ ven đường.
Cô bước nhanh tới, nhặt lên. Nhìn quanh, không một bóng người! Cô vội vàng nhét chiếc ví vào túi đựng thuốc rồi rảo bước về nhà. Khẽ khàng bước vào căn hộ, cô tiến lại gần giường cũi của con trai. Thằng bé vẫn đang ngủ. Cô lấy chiếc ví ra, mở nó.
Danh thiếp, thẻ ngân hàng, giấy tờ… và tiền. Cô bắt đầu đếm… rồi lại lẫn lộn. Cô đếm lại lần nữa: "Bảy mươi bảy ngàn! Bằng ba tháng lương của mình!"
- Mẹ ơi! Tiếng con trai vang lên. Cô vội nhét chiếc ví lại vào túi rồi chạy đến bên giường.
- Con thấy sao rồi, con trai? Cô chạm vào trán bé. Hình như hết sốt rồi!
- Mẹ ơi, con muốn ăn!
- Đợi mẹ một lát. Để mẹ đi tất cho con đã, sàn nhà lạnh lắm! Cô vừa xỏ tất cho con vừa dặn - Đi vệ sinh rồi rửa mặt nhé! Con lớn rồi, bốn tuổi rồi mà.
Cô múc cháo yến mạch đã nấu sẵn từ sáng ra bát. Cậu con trai bước vào bếp, nhăn mặt:
- Mẹ ơi, con không ăn cháo đâu! Cho con ít xúc xích đi!
- Dimochka, nhà mình hết rồi con ạ! Cô mở tủ lạnh nhìn vào bên trong. - Ăn cháo đi con! Tí nữa mẹ con mình sẽ đi mua gì đó sau.
"Phải rồi, hay là cứ đi siêu thị và tiêu số tiền này nhỉ. Mình đâu có lấy trộm, là mình nhặt được mà. Xuân đến rồi mà mình chẳng có gì để mặc. Dima cũng cần quần áo mới để đi mẫu giáo nữa." Cô nhìn con trai đang miễn cưỡng ăn cháo.
- Con muốn uống trà không?
- Có kẹo không mẹ?
- Không có kẹo. Con ăn bánh quy nhé? Cô nhanh chóng rót trà và đặt mấy chiếc bánh quy vào đĩa.
"Phải làm sao đây? Phải làm sao bây giờ? Người mất tiền chắc cũng sẽ gặp rắc rối lắm. Có khi đây là những đồng tiền cuối cùng của họ, hoặc họ đã vất vả tích cóp. Trong đó còn có cả thẻ ngân hàng và giấy tờ nữa."
Cô đi vào phòng, lấy chiếc ví lạ ra khỏi túi, rút một tấm danh thiếp.
"Konstantin Pavlovich Timonin. Gara ô tô 'Voyage'."
Nhìn tấm danh thiếp có vẻ là người khá giả. Nhưng giàu hay nghèo thì có gì khác nhau chứ? Tiền vẫn là của người khác và mình phải trả lại. Có số điện thoại đây rồi...
Svetlana suy nghĩ thêm một chút, thở dài nặng nề rồi bấm số ghi trên danh thiếp:
- Tôi nghe đây! Một giọng nam có phần bực bội vang lên.
- Có phải ông Konstantin Pavlovich Timonin không ạ?
- Đúng vậy. Xin lỗi! Ai đang gọi đấy?
- Tôi nhặt được một chiếc ví. Trong đó có giấy tờ và tiền bạc...
- Cô ơi, cô đang ở đâu? Giọng người đàn ông bỗng trở nên vui mừng. - Tôi sẽ đến ngay.
Svetlana đọc địa chỉ. Khoảng hai mươi phút sau, tiếng chuông cửa vang lên.
- Tôi là Timonin đây. Cô đã gọi cho tôi đúng không?
- Vâng! Mời ông vào, tầng 2, căn hộ số 5.
Một lát sau, một người đàn ông đứng tuổi bước vào. Gương mặt ông không đẹp, đầy những vết sẹo và mái tóc đã bạc:
- Chào cô!
- Đây, đồ của ông đây ạ! Svetlana đưa món đồ nhặt được cho ông. Ông mở ra, kiểm tra bên trong. Một nụ cười hài lòng xuất hiện trên khuôn mặt:
- Cảm ơn cô rất nhiều!
Rồi ông đưa mắt nhìn quanh căn hộ một phòng nghèo nàn, nhìn cậu bé gầy gò đang đứng nép bên mẹ. Ông lấy toàn bộ số tiền trong ví ra:
- Cô cầm lấy chỗ này đi!
- Để làm gì cơ ạ? Người phụ nữ bối rối.
- Cô đã giúp tôi tránh được rất nhiều phiền toái. Tôi sẽ không nghèo đi vì chỗ này, còn với cô, chúng sẽ không thừa đâu. Ông đặt xấp tiền lên chiếc tủ nhỏ. - Cảm ơn cô rất nhiều!
Người đàn ông gật đầu chào rồi bước ra ngoài. Trong vài phút, Svetlana đứng ngây người nhìn xấp tiền trên tủ, rồi cô giơ hai tay lên trời:
- Hura! (Hoan hô!)
- Gì thế mẹ? Cậu con trai ngơ ngác. Cô bế bổng con lên, xoay một vòng:
- Mọi chuyện tốt rồi con trai ạ! Cô đặt con xuống sàn, nhìn ra cửa sổ. - Trời đã hửng nắng rồi, mẹ con mình đi siêu thị thôi!
Niềm vui lây sang cậu bé, nó hăng hái tự mình sửa soạn. Có tiền thật là tốt! Hai mẹ con đi siêu thị những hai lần. Lần đầu mua thực phẩm, lần sau mua quần áo mùa xuân. Thứ Bảy, họ đi chơi hồ. Thời tiết ấm áp, mà con trai cô thì chưa bao giờ được đi dã ngoại. Họ mang theo cả đồ ăn. Dima (Dimochka) thích mê! Dù còn sớm để bơi nhưng thằng bé cứ quấn quýt bên mặt nước không rời. Cả hai mẹ con đều ăn ngon lành như những chú sói đói.
Mây đen kéo đến bất ngờ. Những người đi dã ngoại vội vã chạy về xe của mình, còn Svetlana và con trai chạy ra bến xe buýt. Chẳng có chiếc xe khách nào, trời thì mưa tầm tã. Đột nhiên, một chiếc "Jeep" dừng lại. Người đàn ông tóc bạc bước ra, mở cửa sau:
- Hai mẹ con lên xe nhanh đi!
- Ông Konstantin Pavlovich?! Svetlana thốt lên ngạc nhiên.
- Lên xe đi! Lên xe đi!
- Ôi, chúng tôi sẽ làm bẩn xe của ông mất! Cô kêu lên khi đã ngồi trong xe.
- Không sao đâu! Chiếc xe êm ái lăn bánh. -Lần trước tôi thậm chí còn chưa kịp hỏi tên cô.
- Tôi là Svetlana.
- Còn cháu là Dima! Cậu bé lên tiếng.
- Còn bác là bác Kostya! Người đàn ông mỉm cười.
- Mẹ con cháu định đi hồ chơi, ai dè lại gặp mưa. Svetlana phân trần.
- Hai mẹ con định đi đâu?
- Chúng cháu về đường Komarov. Ở tận cuối thành phố cơ. Nhưng ông cứ chở chúng cháu vào đến thành phố là được rồi ạ.
- Hay là về nhà tôi chơi đi. Người đàn ông đề nghị. - Tôi sống ngay gần đây thôi. Đợi hết mưa tôi sẽ đưa hai mẹ con về.
- Mẹ ơi, mình đi chơi đi! Dima hớn hở.
- Ôi, thế sao được? Phiền ông quá… Svetlana ngập ngừng.
- Đi mà, đi mà! Hiếm khi có ai đến chơi nhà tôi lắm.
Căn hộ của Konstantin có ba phòng, được sửa sang rất hiện đại.
- Tiếc là tôi không có quần áo nào cho hai mẹ con thay cả! Chủ nhà nói với vẻ tiếc nuối - Để tôi bật lò sưởi lên. Loại này hiện đại nhất đấy. Hai mẹ con cứ ngồi xuống ghế sofa đi!
Ông bật lò sưởi, hơi ấm tỏa ra ngay lập tức.
- Sưởi ấm đi nhé! Để tôi đi pha trà!
Người đàn ông vào bếp, còn Svetlana nhìn quanh. Trên tường treo những bức ảnh: những người lính, những chiếc xe quân sự. Chủ nhà quay lại:
- Mời hai mẹ con vào bếp!
Trên bàn, ngoài trà còn có một lọ kẹo đắt tiền, xúc xích và phô mai đã cắt sẵn. Với con mắt nghề nghiệp, Svetlana nhận ra hộp cứu thương đặt trên bậu cửa sổ.
- Hai mẹ con dùng tự nhiên nhé!
- Ông Konstantin Pavlovich…
- Svetlana, cứ gọi tên tôi và xưng "anh - em" cho thân mật!
- Như thế hơi ngại…
- Không sao đâu mà.
- Anh Konstantin, anh là quân nhân phải không? Svetlana hỏi để phá vỡ bầu không khí ngượng nghịu.
- Đã từng… Gương mặt người đàn ông bỗng trở nên u ám.
- Xin lỗi anh… Người phụ nữ nhận ra mình vừa chạm vào nỗi đau của ông.
- Tôi từng phục vụ trong binh chủng vận tải, chỉ huy một tiểu đoàn. Ánh mắt người đàn ông xa xăm. - Chiếc xe chúng tôi đi vấp phải mìn. Tôi sống sót là một phép màu, ngay cả bác sĩ cũng ngạc nhiên. Họ khâu lại cơ thể tôi từng phần một. Nửa năm nằm viện, nửa năm ở trung tâm phục hồi chức năng. Tôi phải học đi lại từ đầu. Tất nhiên là tôi bị giải ngũ. Họ cấp cho tôi một khoản lương hưu cũng khá.
Ông im lặng, có vẻ như những ký ức ấy vẫn còn rất nặng nề, rồi ông tiếp tục:
- Trở về, ngồi không mãi cũng chán nên tôi mở gara ô tô. Công việc tiến triển tốt. Trước đây tôi chưa kịp lập gia đình, còn bây giờ thì chắc là thôi. Ông cúi đầu - Cả người đầy vết sẹo. May mà gương mặt còn tương đối nguyên vẹn.
- Anh bao nhiêu tuổi rồi?
- Bốn mươi hai. Ông mỉm cười - Trông tôi như ông lão phải không?
- Anh trông vẫn rất ổn mà!
- Svetlana, còn hai mẹ con thì sao?
- Chúng em thì có gì đâu. Cháu không có bố. Em cũng chẳng còn người thân nào khác. Em tốt nghiệp trường y, giờ làm dược sĩ ở tiệm thuốc.
- Tôi hiểu rồi.
- Thôi, anh Konstantin, mưa tạnh rồi. Mẹ con em xin phép về.
- Để tôi đưa hai mẹ con về.
Ông đứng phắt dậy và đột nhiên lảo đảo rồi ngã xuống. Svetlana chỉ mất vài giây bối rối. Cô kiểm tra đồng tử, bắt mạch, rồi đoán ra nguyên nhân khiến ông ngất xỉu. Cô chạy bổ vào bếp. Những gì có trong hộp cứu thương đã xác nhận phán đoán của cô. Cô chạy lại bên ông, tìm trong hộp một chiếc bơm kim tiêm dùng một lần và thuốc, rồi tiêm cho ông.
Người đàn ông mở mắt ngay lập tức.
- Để em giúp anh nằm lên sofa! Cô nắm lấy tay ông.
- Không cần đâu, tôi tự làm được!
Ông ngồi xuống sofa, cúi đầu vẻ hối lỗi.
- Anh có hay bị thế này không? Svetlana bắt đầu tra hỏi.
- Hiếm khi lắm. Lần cuối là nửa năm trước.
- Do anh quá xúc động phải không?
- Đúng vậy! Người đàn ông gật đầu.
- Sổ khám bệnh của anh đâu?
- Trong phòng ngủ, trên tủ đầu giường.
Svetlana đi lấy cuốn sổ khá dày. Bên cạnh còn có một hộp thuốc khác, cô cũng cầm luôn. Quay lại, cô ra lệnh cho người đàn ông:
- Ngồi yên đấy!
- Tôi khỏi rồi mà.
- Vẫn phải ngồi yên. Cô quay sang con trai.- Dima, không sao đâu con. Con cứ ngồi ăn đi nhé!
Svetlana chăm chú xem cuốn sổ y bạ, dừng lại ở một số trang và soi kỹ kết quả xét nghiệm. Sau đó, cô kiểm tra kỹ các loại thuốc trong cả hai hộp cứu thương.
- Svetlana, tôi ổn rồi mà.
- Mẹ con em về đây. Trước khi ngủ anh hãy uống hai viên thuốc này. Đừng có nghĩ đến chuyện tiễn chúng em. Sáng mai khoảng mười một giờ em sẽ ghé qua.
- Thật là ngại quá… Ông đứng dậy.
Đúng mười một giờ sáng hôm sau, cô có mặt tại căn hộ của ông.
- Chào Svetlana! Một nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên khuôn mặt ông.
- Chào anh Konstantin! Em không ở lại lâu đâu.
- Em vào nhà đi!
Cô vào phòng, lấy đồ trong túi đặt lên bàn. Cô đưa ra một tờ giấy đã đánh máy sẵn:
- Đây là các loại thuốc và thực phẩm bổ sung. Ở đây em đã ghi rõ uống lúc nào và uống ra sao. Cô nhìn người đàn ông - Anh Kostya, đừng nhìn em bằng ánh mắt đó. Em rất am hiểu về chuyện này đấy.
- Cảm ơn em! Ông gật đầu.
- Đây nữa! Cô lật mặt sau tờ giấy - Đây là danh sách những thứ anh nên ăn uống thường xuyên, và những thứ tuyệt đối không được đụng vào.
- Cảm ơn em! Ông lại gật đầu - Mình đi uống trà nhé!
- Anh Kostya, em gửi con bên nhà hàng xóm. Xin lỗi anh, em không ở lại được! Cô đi ra phía cửa.
- Chờ đã!
Ông vội chạy lại phía tủ, rồi bước đến bên cô và đưa tiền:
- Em cầm lấy đi!
- Anh Kostya, để làm gì cơ chứ?
- Cứ cầm lấy! Tôi để tiền đấy làm gì đâu, tôi cũng chẳng còn người thân nào mà.
- Cảm ơn anh!
- Svetlana, tôi gọi điện cho em nhé? Tôi vẫn còn lưu số của em.
- Tất nhiên rồi, anh cứ gọi! Em sẽ cố gắng chữa khỏi bệnh cho anh.
Ông gọi điện vào tối thứ Sáu.
- Chào Svetlana!
- Chào anh Kostya! Sức khỏe anh thế nào rồi?
- Tốt lắm! Em đừng nghĩ ngợi nhé, lần trước tôi cũng không biết tại sao lại thế. Chắc là do quá hồi hộp thôi. Chưa bao giờ có người phụ nữ đẹp như thế đến chơi nhà tôi mà.
- Cảm ơn anh!
- Tôi gọi điện là vì chuyện này! Mai mình đi công viên nước nhé!
- Nhưng thành phố mình làm gì có công viên nước?
- Ở trung tâm tỉnh có đấy.
- Thế thì…
- Đi ô tô mất tiếng rưỡi thôi. Tám giờ sáng mai tôi qua đón hai mẹ con.
Cô đặt điện thoại xuống bàn, nụ cười hạnh phúc rạng ngời.
- Mẹ ơi… Con trai nhìn vào mặt cô.
- Dima, con có muốn đi công viên nước không?
- Có ạ! Mắt cậu bé sáng rực.
- Sáng mai bác Kostya sẽ qua đón hai mẹ con mình đi công viên nước nhé.
Những chuyến đi cuối tuần đến các công viên hay về với thiên nhiên dần trở thành thói quen. Người đàn ông và người phụ nữ ngày càng xích lại gần nhau hơn. Nhưng vấn đề sức khỏe và sự chênh lệch tuổi tác đã khiến Konstantin chần chừ mãi không dám thực hiện bước quyết định. Và rồi…
Vào một ngày thứ Sáu, Konstantin đến đón Svetlana tan làm.
- Để anh đưa em đi đón Dima ở trường nhé! Ông nói khi đỡ cô vào xe.
- Anh Kostya, anh định làm gì vậy?
- Hôm nay hai mẹ con về nhà anh nhé. Ông ngập ngừng một lát. - Nghỉ lại qua đêm luôn.
- Thật sao? Nụ cười hạnh phúc rạng ngời trên khuôn mặt Svetlana.
- Đừng hỏi gì thêm nhé!
- Được rồi ạ!
Cả buổi tối ông chơi đùa cùng Dima. Cuối cùng khi cậu bé đã ngủ say, Konstantin bắt đầu câu chuyện:
- Svetlana, em đừng ngắt lời anh nhé! Em có nhớ lần em nhặt được ví và trả lại cho anh không? Kể từ đó, lúc nào anh cũng nghĩ về em. Ngay cả khi thấy hai mẹ con đứng dưới mưa ở bến xe buýt, anh cũng nghĩ về em.
Ông dừng lại, còn trái tim Svetlana bỗng đập liên hồi.
- Anh biết anh đã không còn trẻ, lại mang đầy thương tích trên người, nhưng nhờ có em mà anh đang ngày một tốt hơn…
Ông lại im lặng một chút, rồi dứt khoát nói:
- Svetlana, anh yêu em! Gả cho anh nhé! Dima sẽ là con trai của chúng ta.
Sau đó là một nụ hôn dài suốt cả đêm thâu.
VietBF@sưu tập