» Super News |
Đã làm rõ vụ hóa đơn bữa ăn gần 18 triệu đồng, ghẹ đỏ 1,7 triệu đồng/kg ở Sầm Sơn
New Tab ↗
|
Sau khi mạng xã hội lan truyền hình ảnh hóa đơn bữa ăn gần 18 triệu đồng, được cho là tại một nhà hàng ở phường Sầm Sơn (TP Sầm Sơn, Thanh Hóa), vụ việc đã thu hút sự chú ý của dư luận, đặc biệt là mức giá ghẹ đỏ lên tới 1,7 triệu đồng/kg.
Ngay khi nắm bắt thông tin, Công an phường Sầm Sơn đã phối hợp với Đội Quản lý thị trường và các đơn vị liên quan nhanh chóng vào cuộc, tiến hành xác minh.

Hóa đơn được lan truyền trên mạng xã hội. Qua xác minh, hóa đơn nói trên được xác định thuộc một nhà hàng trên đường Hồ Xuân Hương, phường Sầm Sơn. Đoàn khách sử dụng bữa ăn gồm 24 người (13 người lớn, 11 trẻ em), đến từ Hà Nội.
Làm việc với anh H.D.C. trưởng đoàn và một số thành viên, lực lượng chức năng xác định: khoảng 18 giờ ngày 30/4, đoàn khách đến nhà hàng ăn tối. Trước đó, anh C. đã liên hệ đặt bàn và thống nhất giá các món ăn với nhà hàng.
Đến khoảng 21 giờ cùng ngày, đoàn dùng bữa xong và thanh toán tổng số tiền 17.925.000 đồng. Nhà hàng xuất hóa đơn và giao cho anh C. Sau đó, anh này chụp lại hóa đơn, gửi vào nhóm Zalo của đoàn. Một thành viên trong đoàn đã lưu lại và đăng tải lên Facebook cá nhân, khiến thông tin nhanh chóng lan truyền với nhiều ý kiến trái chiều.
Chị U.T.T. (du khách Hà Nội) người đăng tải hình ảnh hóa đơn cho biết: “Trước khi ăn, đoàn đã gọi điện đặt bàn. Sau khi thanh toán, thấy giá khá cao nên tôi chụp lại hóa đơn đăng lên mạng xã hội để hỏi thêm ý kiến, chứ không có ý kêu than hay phản ánh bị ‘chặt chém’. Tôi không ngờ bài viết lại được chia sẻ theo nhiều chiều hướng như vậy”.
Trong ngày 1/5, các lực lượng chức năng phường Sầm Sơn đã làm việc trực tiếp với các bên liên quan để làm rõ vụ việc.
Ông Võ Duy Hưng, Đội Quản lý thị trường số 2, Chi cục Quản lý thị trường tỉnh Thanh Hóa cho biết: qua kiểm tra, giá các món ăn trong hóa đơn đều phù hợp với giá niêm yết. Riêng hải sản, giá phụ thuộc vào thời điểm và kích cỡ nên có sự biến động.
Trước đó, mạng xã hội lan truyền thông tin về hóa đơn bữa ăn ngày 30/4 của một đoàn khách với thực đơn 14 món, chủ yếu là hải sản như: ghẹ đỏ hấp, tôm sú nướng, cá mú, hàu nướng mỡ hành… cùng một số món ăn kèm.
Trong đó, gây chú ý nhất là món ghẹ đỏ có giá 1,7 triệu đồng/kg. Tổng lượng sử dụng khoảng 7 kg, tương đương hơn 12 triệu đồng. Ngoài ra, cá mú được niêm yết 600.000 đồng/kg; với 2 kg, tổng tiền hơn 1,4 triệu đồng.
Một điểm đáng chú ý là hóa đơn chưa thể hiện đầy đủ tên và địa chỉ cụ thể của nhà hàng, chỉ ghi chung là đường Hồ Xuân Hương, TP Sầm Sơn.
Sau khi xuất hiện trên mạng xã hội, hình ảnh hóa đơn đã nhận nhiều ý kiến trái chiều. Một số cho rằng giá hải sản có thể tăng cao vào dịp lễ, trong khi không ít ý kiến bày tỏ băn khoăn về tính minh bạch trong cách tính tiền.
Vietbf @ Sưu tầm
|
|
0 Replies | 210 Views |
May 01, 2026 - 11:24 PM - by PinaColada
|
Sóng Dậy Hormuz": Mỹ Thành Lập Liên Minh Toàn Cầu "Giải Cứu" Huyết Mạch Năng Lượng Thế Giới
New Tab ↗
|
Việc Eo biển Hormuz – huyết mạch nắm giữ vận mệnh năng lượng của cả nhân loại – bị phong tỏa không còn là chuyện riêng của bất kỳ quốc gia nào. Trước tình hình cấp bách đó, chính quyền Tổng thống Donald Trump đã chính thức phát đi lời kêu gọi thành lập một liên minh quốc tế nhằm khai thông con đường tơ lụa trên biển này.
"Cấu Trúc Tự Do Hàng Hải": Tham Vọng Mới Của Washington
Theo một bức điện tín nội bộ từ Bộ Ngoại giao Mỹ vừa được tiết lộ, Washington đang ráo riết vận động các quốc gia trên thế giới tham gia vào một liên minh quốc tế với tên gọi "Cấu trúc Tự Do Hàng Hải" (Maritime Freedom Construct - MFC). Mục tiêu cốt lõi của liên minh này là phối hợp các nỗ lực ngoại giao, thống nhất các biện pháp trừng phạt và chia sẻ thông tin để đảm bảo an toàn cho các tàu thuyền đi qua khu vực này.
Bức điện đã kêu gọi các nhà ngoại giao khẩn trương công bố sự hình thành của liên minh và yêu cầu các đối tác xác nhận sự tham gia trước ngày thứ Sáu. MFC sẽ đóng vai trò như một trung tâm điều phối, cung cấp thông tin thời gian thực, hướng dẫn an toàn để các tàu thương mại có thể băng qua những vùng nước đầy rẫy hiểm nguy một cách an tâm nhất.
"Ăn Cỗ Đi Trước, Lội Nước Theo Sau": Những Mâu Thuẫn Trong Lòng Đồng Minh
Dù mục tiêu chung là khai thông Eo biển, nhưng "Mỗi người một ý, chẳng ai giống ai". Trước khi Mỹ lên tiếng, Vương quốc Anh và Pháp đã cùng hơn 30 quốc gia khác khởi động một nỗ lực đa phương nhằm bảo vệ khu vực này. Tuy nhiên, phản ứng từ phía Lầu Năm Góc lại đầy rẫy sự mỉa mai.
Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth đã thẳng thừng chế giễu nỗ lực của châu Âu là "ngớ ngẩn". Ông cho rằng thay vì tổ chức những hội nghị xa hoa tại châu Âu, các nước này nên "bước xuống thuyền" và hành động thực chất hơn. "Ăn cơm chúa, múa tối ngày", ông Hegseth nhấn mạnh rằng thời kỳ châu Âu và châu Á hưởng lợi từ sự bảo vệ của Mỹ mà không đóng góp gì đã kết thúc.
Phản Ứng Đanh Thép Từ Tehran Và Lời Cảnh Báo Của Liên Hợp Quốc
Trước những động thái của Mỹ, Iran cũng không hề tỏ ra nao núng. Tư lệnh Hải quân Iran, Shahram Irani, đã gọi các hành động phong tỏa của Mỹ là "hành vi cướp biển" và gán cho Washington cái mác "khủng bố hàng hải". Ông khẳng định đanh thép: "Eo biển Hormuz đã đóng cửa... họ không có quyền đi qua từ đó. Ngay khi họ đến, các hành động tác chiến và chiến thuật sẽ được thực hiện ngay lập tức".
Sự bế tắc này đang đẩy thế giới đến bờ vực thẳm kinh tế. Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Antonio Guterres đã đưa ra lời cảnh báo đầy ám ảnh: "Hậu quả của sự gián đoạn nguồn cung năng lượng toàn cầu đang tồi tệ hơn sau mỗi giờ trôi qua". Ông lo ngại bóng ma của một cuộc suy thoái toàn cầu sẽ hiện hữu nếu Eo biển Hormuz tiếp tục bị phong tỏa qua năm 2026. Ngay cả khi các hạn chế được dỡ bỏ ngay hôm nay, chuỗi cung ứng cũng phải mất hàng tháng trời mới có thể hồi phục.
Bộ Máy Vận Hành Của Liên Minh MFC
Theo kế hoạch, liên minh MFC sẽ được điều hành bởi Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng Mỹ thông qua Bộ Chỉ huy Trung tâm (CENTCOM).
Thành phần ngoại giao: Đặt trụ sở tại Washington, D.C., đóng vai trò là trung tâm điều phối ngoại giao, kết nối các đối tác và ngành công nghiệp vận tải biển thương mại.
Thành phần quân sự: Hoạt động từ trụ sở CENTCOM tại Florida, chịu trách nhiệm điều phối lưu thông hàng hải trong thời gian thực và liên lạc trực tiếp với các tàu đi qua Eo biển.
Mục tiêu cuối cùng là tạo ra một nền tảng chung để thực hiện các biện pháp kinh tế nhằm "áp đặt cái giá phải trả cho Iran" vì đã gây rối loạn an ninh hàng hải. "Gieo gió gặt bão", Washington đang quyết tâm biến liên minh này thành một vũ khí ngoại giao và kinh tế sắc bén để đối đầu với Tehran, bất chấp những rủi ro về một cuộc xung đột quân sự quy mô lớn đang cận kề.
|
|
0 Replies | 269 Views |
May 01, 2026 - 11:19 PM - by Gibbs
|
Lý do cần loại Tây Ban Nha khỏi NATO: Từ chối cho phép xây dựng căn cứ quân sự, quan hệ với Trung Quốc và lợi dụng chính sách này.
New Tab ↗
|
Lý do cần loại Tây Ban Nha khỏi NATO: Từ chối cho phép xây dựng căn cứ quân sự, quan hệ với Trung Quốc và lợi dụng chính sách này.

Thủ tướng Tây Ban Nha Pedro Sánchez đã từ chối cho phép Mỹ sử dụng các căn cứ ở Tây Ban Nha cho cuộc xung đột với Iran. Quan hệ ngày càng thân thiết của ông với Trung Quốc và việc ông từ chối đáp ứng các yêu cầu chi tiêu của NATO ủng hộ tuyên bố của Tổng thống Trump rằng Tây Ban Nha nên bị loại khỏi NATO.
Khi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) đóng cửa eo biển Hormuz, Tổng thống Trump cho rằng các đồng minh NATO, những người đã hưởng lợi từ chi tiêu quốc phòng của Mỹ trong 70 năm qua, sẽ tham gia vào việc mở lại eo biển này. Sự từ chối của họ rõ ràng là mang tính chính trị hơn là lý trí.
Châu Âu nhận khoảng 10% lượng dầu mỏ và 7% lượng khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) thông qua eo biển Hormuz, và việc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) phong tỏa đã khiến giá một số mặt hàng năng lượng ở châu Âu tăng vọt lên 70% . Với sự phụ thuộc đó, việc các đồng minh tham gia vào việc mở lại eo biển dường như là vấn đề lợi ích trực tiếp của chính họ.
Không những không nhận được sự ủng hộ từ châu Âu, Madrid thậm chí còn tìm cách cản trở các hoạt động của Mỹ. Thủ tướng Tây Ban Nha Pedro Sánchez đã công khai từ chối cho phép Hoa Kỳ sử dụng các căn cứ quân sự chung trên lãnh thổ Tây Ban Nha để tấn công Iran, gọi các cuộc tấn công này là "sự can thiệp quân sự phi lý và nguy hiểm ".
Ngay sau lời từ chối này, vào ngày 14 tháng 4 , Sánchez đã bay đến Bắc Kinh để gặp gỡ nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình. Hai nước đã ký 19 thỏa thuận song phương. Họ cũng chính thức nâng tầm quan hệ lên Đối thoại Chiến lược , một trong những cấp độ cao nhất mà Bắc Kinh dành cho các đối tác thân cận nhất của mình. Sánchez nói với báo chí rằng “rất khó tìm được những người trung gian khác có thể tháo gỡ tình hình phức tạp ở Iran và eo biển Hormuz bên ngoài Trung Quốc”. Ông cũng kêu gọi Trung Quốc đóng vai trò lớn hơn trong việc chấm dứt không chỉ chiến tranh ở Iran, mà còn cả các cuộc chiến ở Ukraine và Lebanon .
Ông Sánchez lặp lại ngôn từ của Đảng Cộng sản Trung Quốc khi nói rằng “các quốc gia coi trọng nguyên tắc và công lý” phải bác bỏ bất kỳ sự thụt lùi nào vào “ luật rừng”. Giống như Bắc Kinh, ông tuyên bố các cuộc tấn công của Mỹ vào Iran là bất hợp pháp . Lặp lại cách diễn đạt của ông Tập Cận Bình trong các tuyên bố trước đó về cuộc chiến, ông nói rằng các quốc gia phải hợp tác để ủng hộ “ hệ thống quốc tế với Liên Hợp Quốc là hạt nhân” và “trật tự quốc tế dựa trên luật pháp quốc tế”.
Bên cạnh các hoạt động tuyên truyền, Sánchez đã đưa Madrid tham gia vào bốn sáng kiến lớn của Tập Cận Bình nhằm xây dựng một trật tự thế giới mới, lấy Bắc Kinh làm trung tâm: Sáng kiến Phát triển Toàn cầu, Sáng kiến An ninh Toàn cầu, Sáng kiến Văn minh Toàn cầu và Sáng kiến Quản trị Toàn cầu.
Sáng kiến Phát triển Toàn cầu (GDI), được khởi xướng vào tháng 9 năm 2021, là trụ cột kinh tế, trên danh nghĩa tập trung vào các Mục tiêu Phát triển Bền vững 2030 của Liên Hợp Quốc. Trên thực tế, nó mở rộng ảnh hưởng kinh tế của Trung Quốc sang các nước đang phát triển như một phiên bản được đóng gói lại của logic Sáng kiến Vành đai và Con đường.
Sáng kiến An ninh Toàn cầu (GSI), được khởi xướng vào tháng 4 năm 2022, thúc đẩy mô hình an ninh lấy nhà nước làm trung tâm, được xây dựng dựa trên chủ quyền tuyệt đối và không can thiệp, trên thực tế bảo vệ các chế độ độc tài khỏi áp lực của phương Tây và thách thức cấu trúc an ninh do Mỹ dẫn đầu.
Sáng kiến Văn minh Toàn cầu (GCI), được khởi xướng vào tháng 3 năm 2023, coi các giá trị quản trị của Trung Quốc là phổ quát, phản đối điều mà Bắc Kinh gọi là "bá quyền văn hóa" của phương Tây, và nhắm vào giới tinh hoa chính trị ở nước ngoài để bình thường hóa các chuẩn mực của Đảng Cộng sản Trung Quốc về nhân quyền và chủ quyền.
Sáng kiến Quản trị Toàn cầu (GGI), được khởi xướng vào tháng 9 năm 2025, là sáng kiến mới nhất. Sáng kiến này kêu gọi cải cách các thể chế quốc tế như Liên Hợp Quốc, IMF và Ngân hàng Thế giới để trao cho các nước đang phát triển, và rộng hơn là Trung Quốc, vai trò quan trọng hơn, đồng thời tạo ra cấu trúc thể chế cho ba sáng kiến còn lại.
Việc Tây Ban Nha ưu tiên Bắc Kinh hơn Mỹ hoặc EU với tư cách là đối tác hòa bình làm suy yếu sự gắn kết của NATO, cũng như việc gia nhập các tổ chức toàn cầu thay thế của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) nhằm thách thức trật tự phương Tây hiện có. Hơn nữa, việc cho phép Trung Quốc đầu tư mạnh vào Tây Ban Nha, đặc biệt là trong các lĩnh vực nhạy cảm như truyền thông, tiềm ẩn rủi ro gián điệp. Do đó, các quan chức Mỹ và EU coi Tây Ban Nha là một điểm yếu tiềm tàng trong khuôn khổ an ninh của châu Âu.
Tổng thống Trump đã phản ứng bằng cách gọi Tây Ban Nha là "tồi tệ" và chỉ thị Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent "cắt đứt mọi giao dịch thương mại với Tây Ban Nha". Ông cũng nói rằng Mỹ có thể "cứ bay vào và sử dụng" các căn cứ của Tây Ban Nha bất kể điều gì, và nói thêm, "Không ai có thể bảo chúng ta không được sử dụng nó". Ông Bessent nói với CNBC rằng Tây Ban Nha đã "rất thiếu hợp tác liên quan đến các căn cứ của Mỹ" và rằng Tây Ban Nha đã "đặt tính mạng người Mỹ vào nguy hiểm" bằng cách làm chậm các hoạt động của Mỹ.
Một email nội bộ của Lầu Năm Góc mà Reuters thu được đã nêu ra các lựa chọn, bao gồm việc đình chỉ tư cách thành viên của Tây Ban Nha tại NATO, một động thái mà email thừa nhận sẽ mang “ý nghĩa biểu tượng nhưng ít ảnh hưởng đến hoạt động thực tế”, vì hiệp ước thành lập NATO không có cơ chế nào để trục xuất một quốc gia thành viên. Thượng nghị sĩ Lindsey Graham đề nghị đóng cửa các căn cứ không quân của Mỹ tại Tây Ban Nha và chuyển đến các quốc gia “cho phép sử dụng các tài sản này để bảo vệ nước Mỹ và thế giới”.
Ngoại trưởng Marco Rubio, một người từng lên tiếng bảo vệ NATO , đã trực tiếp đặt câu hỏi về giá trị của liên minh : “Chúng ta có những quốc gia như Tây Ban Nha, một thành viên NATO mà chúng ta cam kết bảo vệ, lại từ chối cho chúng ta sử dụng không phận của họ và còn khoe khoang về điều đó. Vậy thì bạn tự hỏi, 'Vậy thì Hoa Kỳ được lợi gì từ việc này ?'” Ông nhấn mạnh rằng yêu cầu này rất khiêm tốn, không phải là các cuộc không kích, mà chỉ là quyền tiếp cận các căn cứ và cơ sở hạ tầng mà Mỹ đã giúp xây dựng và tài trợ. Phát biểu trên Fox News, ông nói thêm: “Nếu giờ đây chúng ta đã đến điểm mà liên minh NATO đồng nghĩa với việc chúng ta không thể sử dụng những căn cứ đó để bảo vệ lợi ích của Mỹ, thì NATO là con đường một chiều.”
Tranh chấp càng trở nên phức tạp hơn bởi một bất bình thứ hai. Tây Ban Nha là thành viên NATO duy nhất từ chối cam kết mục tiêu chi tiêu quốc phòng 5% GDP đã được nhất trí tại hội nghị thượng đỉnh La Hay, khẳng định mức chi tiêu 2% hiện tại là đủ. Trước đó, ông Trump đã gọi Tây Ban Nha là "kẻ tụt hậu" và gợi ý rằng nước này có thể bị loại khỏi liên minh.
Phản ứng của NATO về mặt thể chế khá chia rẽ. Một quan chức cấp cao của NATO xác nhận rằng ông Trump không thể trục xuất các quốc gia thành viên vì lập trường của họ đối với Iran. Tổng thư ký Mark Rutte ca ngợi hành động của Mỹ và Israel chống lại Iran và cho biết có “sự ủng hộ rộng rãi ở châu Âu” đối với hành động này. Tuyên bố này đã khiến liên minh không trực tiếp lên án thỏa thuận Madrid.
Thật không may, không ai ở châu Âu nhận ra thực tế rằng mối quan hệ thân thiết giữa Tây Ban Nha và Trung Quốc có những hệ lụy đối với cuộc chiến ở Ukraine. Trung Quốc hậu thuẫn Nga về kinh tế, và càng có nhiều giao thương và đầu tư với Madrid, Bắc Kinh càng có khả năng hỗ trợ Moscow. Tây Ban Nha hiện đang liên minh với Trung Quốc, từ chối chiến đấu chống lại Iran, và gián tiếp hỗ trợ Nga, điều này có nghĩa là Madrid đang liên minh với bộ ba đang bao vây châu Âu.
|
|
0 Replies | 121 Views |
May 01, 2026 - 11:19 PM - by kentto
|
Lính Nga bí mật bò trong đường ống dẫn khí suốt 2 tuần để tập kích Ukraine nhưng hứng thất bại choáng váng
New Tab ↗
|
Các lực lượng Nga đã áp dụng một chiến thuật hiếm gặp khi cho binh sĩ bò trong đường ống dẫn khí từ thị trấn Sudzha (Nga) suốt gần 2 tuần nhằm thâm nhập lãnh thổ Ukraine ở tỉnh Sumy, song nhiều đợt tấn công đã bị đẩy lùi với thiệt hại đáng kể, theo Euromaidanpress.
Theo thông tin từ Lữ đoàn đổ bộ đường không độc lập số 71 của Ukraine, trong nỗ lực mới nhất ngày 29/4, 6 binh sĩ Nga tham gia xâm nhập qua đường ống đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Đây là một phần trong chiến thuật mà phía Nga đã triển khai tại mặt trận Bắc Slobozhansky từ ít nhất đầu năm 2026.

Một đoạn ống được dựng lên ở Yekaterinburg, Nga, như một phần của chiến dịch tuyên truyền rộng lớn hơn của Nga nhằm tôn vinh các nhiệm vụ xâm nhập bằng đường ống dẫn khí vào lãnh thổ Ukraine. Ảnh minh họa: Kênh Telegram Podyom Chiến thuật “đường ống”: bò hàng chục km để tiếp cận mục tiêu
Theo Trung tá Oleksandr Lubenets, Phó tham mưu trưởng tác chiến của lữ đoàn Ukraine, các nhóm tấn công Nga bắt đầu hành trình từ Sudzha, cách biên giới Ukraine khoảng 10 km, sau đó bò trong đường ống khí suốt khoảng 2 tuần trước khi đến điểm thoát và nhận lệnh tấn công.
Ông cho biết: “Những nhóm như vậy xuất hiện gần như mỗi ngày”.
Mục tiêu của chiến thuật này là đưa lực lượng xâm nhập vào lãnh thổ Ukraine một cách bí mật, sau đó thiết lập vị trí phòng thủ. Theo phía Ukraine, Nga đã nhiều lần tuyên bố kiểm soát khu vực ngay cả khi thực tế chưa đạt được.
Đường ống không chỉ được dùng cho bộ binh mà còn để vận chuyển các phương tiện nhẹ như xe địa hình, xe máy, thậm chí xe trượt tuyết vào mùa đông. Các nhóm tấn công thường chia nhỏ lực lượng và tận dụng thời tiết xấu để tránh bị phát hiện.
Tuy nhiên, phần lớn các nỗ lực này đều bị lực lượng Ukraine phát hiện thông qua trinh sát, máy bay không người lái và pháo binh.
Tổn thất lớn qua nhiều tháng
Từ đầu năm 2026, Ukraine cho biết đã nhiều lần đánh bại các đợt xâm nhập tương tự:
Đầu tháng 1: Ukraine cho biết, Nga mất 42 binh sĩ trong một đợt tấn công kết hợp, 10 xe địa hình bị phá hủy.
Đầu tháng 2: Ukraine tuyên bố 24 binh sĩ Nga thiệt mạng, 6 người bị bắt.
Đầu tháng 4: 32 binh sĩ Nga bị tiêu diệt khi cố lợi dụng thời tiết xấu.
Một tuần sau đó: thêm 35 binh sĩ Nga thiệt mạng và 17 người bị thương trong một đợt đột phá khác. Theo phía Ukraine, tổng số thương vong từ chiến thuật này đã lên tới hơn 100 binh sĩ.
Dù chịu tổn thất nặng nề, phía Nga vẫn tiếp tục sử dụng chiến thuật xâm nhập qua đường ống tại khu vực Sumy và gần đây là cả Kupiansk (tỉnh Kharkov).
Các chuyên gia quân sự nhận định, mục tiêu của Nga tại khu vực phía bắc là gây sức ép, buộc Ukraine phải phân tán lực lượng khỏi mặt trận chính ở Donetsk – nơi Moscow vẫn tập trung nỗ lực kiểm soát toàn bộ khu vực.
Việc sử dụng đường ống khí như một tuyến tiếp cận bí mật cho thấy mức độ linh hoạt – nhưng cũng đầy rủi ro – trong chiến thuật của Nga. Tuy nhiên, với tỷ lệ thương vong cao và hiệu quả hạn chế, chiến thuật này đang đặt ra câu hỏi về tính bền vững trong dài hạn.
Trong bối cảnh xung đột vẫn kéo dài, những phương thức tác chiến như vậy phản ánh mức độ khốc liệt và sự leo thang không ngừng trên chiến trường Ukraine.
Vietbf @ Sưu tầm
|
|
0 Replies | 130 Views |
May 01, 2026 - 11:17 PM - by pizza
|
Hậu quả cuộc chiến Iran xấu đi từng giờ, tàu chiến Mỹ được tiếp thêm nhiên liệu, vũ khí
New Tab ↗
|
Bộ chỉ huy khu vực của quân đội Mỹ phụ trách cuộc chiến với Iran cho biết các tàu Hải quân Mỹ đang được bổ sung “nhiên liệu, thực phẩm, đạn dược và các nhu yếu phẩm thiết yếu”.

Hình ảnh tiếp tế của Hải quân Mỹ trong cuộc chiến Iran. Ảnh: CENTCOM. CENTCOM công bố hình ảnh hoạt động tiếp tế của Hải quân Mỹ trong xung đột Iran
Bộ chỉ huy khu vực của quân đội Mỹ phụ trách cuộc chiến với Iran cho biết các tàu Hải quân Mỹ đang được bổ sung “nhiên liệu, thực phẩm, đạn dược và các nhu yếu phẩm thiết yếu”.
Bộ chỉ huy Trung ương Mỹ CENTCOM đã chia sẻ các bức ảnh trên mạng xã hội, được cho là cho thấy nguồn tiếp tế đang được đưa lên tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường USS Delbert D. Black, con tàu được nói là đang hỗ trợ Nhóm tác chiến tàu sân bay USS Abraham Lincoln trong khu vực.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth trong tuần này nói với Thượng viện Mỹ rằng cuộc chiến với Iran cho đến nay đã tiêu tốn của quân đội Mỹ khoảng 25 tỷ USD. Tuy nhiên, một số ước tính cho rằng chi phí thực tế còn cao hơn nhiều.
Thủ tướng Lebanon gặp Đại sứ Mỹ để thảo luận đàm phán với Israel
Thủ tướng Lebanon Nawaf Salam đã tiếp Đại sứ Mỹ tại Lebanon Michel Issa tại Phủ Thủ tướng (Grand Serail), theo thông báo từ văn phòng thủ tướng.
“Tập trung thảo luận việc củng cố lệnh ngừng bắn và các cuộc đàm phán liên quan đến đối thoại với Israel” - thông báo cho biết trên nền tảng X.
Nhiều chuyến bay thương mại hơn đã rời sân bay lớn nhất của Iran sau khi sân bay này mở cửa trở lại vào tuần trước.
Giới chức Iran thông báo khôi phục hoạt động bay tại Sân bay quốc tế Imam Khomeini sau khoảng 58 ngày tạm dừng.
Trong nhiều tuần, việc đình chỉ các chuyến bay đã khiến nhiều hành khách bị mắc kẹt, làm gián đoạn hoạt động kinh doanh và chia cắt các gia đình.
Lưu lượng hàng không dần được nối lại từ ngày 25/4 với các chuyến bay tới 15 điểm đến do 8 hãng hàng không nội địa khai thác, bao gồm các điểm trong khu vực và quốc tế như Medina, Istanbul, Muscat, Trung Quốc và Nga. Tuy vậy, số chuyến bay vẫn chỉ bằng một phần nhỏ so với trước khi chiến sự nổ ra.
Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc: Hậu quả của cuộc chiến Iran đang xấu đi “theo từng giờ”
Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc António Guterres đã cảnh báo rằng hậu quả của cuộc chiến tại Iran và tình trạng bất ổn trong khu vực đang trở nên “tồi tệ hơn đáng kể theo từng giờ”.
“Đây là lúc cần đối thoại, cần các giải pháp để kéo chúng ta rời khỏi bờ vực và những biện pháp có thể mở ra con đường dẫn tới hòa bình,” ông Guterres viết trên nền tảng X.
Cố vấn Tổng thống UAE Anwar Gargash cho biết không thể tin tưởng bất kỳ sắp xếp đơn phương nào của Iran liên quan đến quyền tự do hàng hải qua eo biển Hormuz, sau hành động mà ông gọi là “sự gây hấn phản trắc” của nước này đối với các nước láng giềng.
“Ý chí chung của cộng đồng quốc tế và các quy định của luật pháp quốc tế là bảo đảm chủ yếu cho tự do hàng hải qua tuyến đường huyết mạch này, qua đó phục vụ sự ổn định của khu vực và nền kinh tế toàn cầu trong giai đoạn hậu chiến” - ông Gargash viết trên nền tảng X.
Ngoại trưởng Iran cáo buộc Mỹ nói dối về chi phí chiến tranh
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi cho rằng “Lầu Năm Góc đang nói dối” về chi phí kinh tế của cuộc chiến, được chính quyền Trump phát động vào ngày 28/2 cùng với Thủ tướng Israel Netanyahu.
“Canh bạc của ông Netanyahu đã trực tiếp khiến nước Mỹ tiêu tốn 100 tỷ USD cho đến nay, gấp bốn lần con số được công bố” - ông Araghchi viết trên nền tảng X.
“Các chi phí gián tiếp đối với người nộp thuế Mỹ còn CAO hơn nhiều. Mỗi hộ gia đình Mỹ đang phải gánh khoảng 500 USD mỗi tháng và con số này tăng rất nhanh. ‘Israel trên hết’ luôn đồng nghĩa với ‘Nước Mỹ đứng sau’”.
Vietbf @ Sưu tầm
|
|
0 Replies | 81 Views |
May 01, 2026 - 11:16 PM - by pizza
|
"Tiền Vào Nhà Khó Như Gió Vào Nhà Trống": Người Mỹ Điêu Đứng Vì Giá Xăng Và Nỗi Lo Chiến Tranh Iran
New Tab ↗
|
Người xưa có câu "Củi quế gạo châu" để chỉ thời kỳ giá cả đắt đỏ, sinh hoạt khó khăn. Câu nói này dường như đang vận vào thực tại của hàng triệu người dân Mỹ khi cuộc chiến tại Iran đẩy giá nhiên liệu lên mức cao nhất trong vòng 4 năm qua. Một cuộc thăm dò dư luận mới đây đã phơi bày những mảng màu xám xịt trong bức tranh kinh tế và niềm tin chính trị của quốc gia này.
Kinh Tế Gia Đình: Khi "Cái Khó Bó Cái Khôn"
Số lượng người Mỹ cảm thấy mình đang bị tụt lại phía sau về tài chính đang gia tăng nhanh chóng. Khoảng 40% người trưởng thành cho biết họ không còn khấm khá như thời điểm Tổng thống Donald Trump nhậm chức vào năm 2025, tăng đáng kể so với mức 33% ghi nhận hồi tháng 2.
Nỗi lo tại trạm xăng: Một nửa số người được hỏi dự báo giá xăng sẽ còn tồi tệ hơn trong năm tới. Hiện tại, giá xăng đã vọt lên mức kỷ lục, khiến 44% người dân phải cắt giảm việc lái xe và 42% phải thắt lưng buộc bụng các chi phí sinh hoạt khác.
Gánh nặng đè lên người thu nhập thấp: Những hộ gia đình có thu nhập dưới 50.000 USD đang chịu tổn thương nặng nề nhất; gần 60% trong số họ đã phải cắt giảm chi tiêu gia đình và nhu cầu đi lại.
Sự thay đổi thói quen: Khoảng 15% người dân bắt đầu cân nhắc việc mua xe điện để thoát khỏi sự lệ thuộc vào giá xăng dầu đang "nhảy múa".
Canh Bạc Iran: Sai Lầm Chiến Lược Hay Quyết Định Đúng Đắn?
Phần lớn người Mỹ hiện nay tin rằng việc sử dụng lực lượng quân sự chống lại Iran là một sai lầm.
Sự hoài nghi về hòa bình: Khoảng 61% người dân cho rằng việc tiến quân vào Iran là sai lầm, tỷ lệ này cao hơn nhiều so với thời điểm bắt đầu cuộc chiến Iraq năm 2003.
Mối đe dọa thường trực: Đa số người dân nhìn thấy những rủi ro tiềm tàng từ hành động quân sự này, bao gồm gia tăng nguy cơ khủng bám chống lại người Mỹ (61%), đẩy nền kinh tế vào suy thoái (60%) và làm suy yếu mối quan hệ với các đồng minh (56%).
Chia rẽ chính trị: Trong khi 91% đảng viên Dân chủ và 71% cử tri độc lập coi cuộc chiến là sai lầm, thì có tới 86% đảng viên Cộng hòa thuộc phong trào MAGA ủng hộ quyết định này của Tổng thống.
Phản Ứng Với Những Phát Ngôn Của Tổng Thống Trump
Những phát ngôn trên mạng xã hội của Tổng thống Trump tiếp tục là tâm điểm của sự tranh cãi. Hơn 76% người Mỹ có phản ứng tiêu cực với bài đăng của ông hồi đầu tháng này khi đe dọa rằng: "Cả một nền văn minh sẽ chết đêm nay" nếu Iran không đạt được thỏa thuận.
Đáng chú ý, ngay cả trong nội bộ đảng Cộng hòa, một đa số mong manh (53%) cũng bày tỏ sự không hài lòng với phát ngôn này. Ngoài ra, tỷ lệ 2:1 người Mỹ cho rằng hành động hiện tại của ông Trump đối với Iran là không nhất quán với lập trường chiến dịch tranh cử năm 2024 về việc tránh can thiệp vào các cuộc chiến tranh nước ngoài.
Mối Quan Hệ Mỹ - Israel Và Vấn Đề Nghĩa Vụ Quân Sự
Sự ủng hộ của Mỹ dành cho Israel đang đối mặt với những cái nhìn khắt khe hơn. Gần một nửa số người Mỹ (47%) cho rằng Hoa Kỳ đang quá ưu ái Israel – mức cao nhất kể từ năm 2012. Hơn một nửa số người được hỏi (52%) tin rằng Israel có quá nhiều ảnh hưởng đến quyết định không kích Iran của ông Trump.
Về vấn đề quân dịch, dù quân đội đang gặp khó khăn trong tuyển quân, người Mỹ vẫn kịch liệt phản đối việc khôi phục chế độ nghĩa vụ quân sự bắt buộc.
Phản đối áp đảo: 85% người dân nói không với việc quay lại chế độ quân dịch, tăng so với mức 73% năm 1985.
Phụ nữ và quân dịch: Trong khi 54% nam giới cho rằng phụ nữ nên được đưa vào danh sách tuyển quân nếu chế độ quân dịch quay trở lại, thì 63% phụ nữ kiên quyết phản đối điều này.
Cuộc chiến Iran không chỉ là một cuộc thử lửa về quân sự mà đang trở thành một phép thử nghiệt ngã đối với túi tiền và lòng tin của người dân Mỹ. "Thương trường như chiến trường", và trong cuộc chiến này, chính người dân đang phải trả giá trực tiếp tại mỗi trạm xăng và trong từng hóa đơn hằng tháng.
|
|
0 Replies | 244 Views |
May 01, 2026 - 11:14 PM - by Gibbs
|
Bí ẩn vụ ám sát táo tợn tướng Nga chỉ huy lữ đoàn bộ binh thiện chiến
New Tab ↗
|
Một vụ nổ bí ẩn đã làm rung chuyển khu dân cư quân sự ở vùng Khabarovsk Krai (Nga), được cho là nhằm ám sát Thiếu tướng Azatbek Omurbekov – sĩ quan cấp cao của quân đội Nga khiến cận vệ của ông thiệt mạng. Cộng đồng tình báo quốc tế InformNapalm vừa tiết lộ chi tiết về vụ việc.

Thiếu tướng Nga Azatbek Omurbekov vừa bị ám sát hụt. Ảnh Slidstvo.info Theo điều tra của InformNapalm, vụ nổ xảy ra ngày 28/4, ngay trước khu nhà nơi vị tướng này sinh sống.
Thiết bị nổ được cài gần lối vào tòa nhà số 55 trong khu quân sự. Dữ liệu xác minh cho thấy tâm nổ nằm sát nơi ở của tướng Omurbekov – dấu hiệu cho thấy mục tiêu chính là ông.
Người chết trong vụ việc không phải tướng Omurbekov mà là Trung tá Sergey Kuzmenko – Tham mưu trưởng lữ đoàn do ông Omurbekov chỉ huy.
Ban đầu, phía Nga đưa ra thông tin mơ hồ về vị trí của ông Kuzmenko tại thời điểm vụ nổ. Tuy nhiên, phân tích dữ liệu nguồn mở (OSINT) cho thấy vị Trung tá này thực chất sống ở tòa nhà khác gần đó, không phải cùng lối vào như thông tin ban đầu.
Vì sao Trung tá Kuzmenko trúng đòn thay?
Các nhà phân tích nhận định vụ nổ xảy ra đúng lúc ông Omurbekov và Kuzmenko cùng di chuyển về nơi ở của vị tướng. Điều này khiến ông Kuzmenko trở thành nạn nhân thay cho mục tiêu chính.
Hai người không chỉ là đồng nghiệp mà còn có quan hệ thân thiết. Dữ liệu cho thấy gia đình họ gắn bó, con cái thường xuyên qua lại với nhau.
Tướng Nga có bị thương?
Đến nay, tình trạng của tướng Omurbekov vẫn là một ẩn số. InformNapalm cho rằng phía Nga đang cố tình che giấu thông tin, đồng thời hạn chế lan truyền các chi tiết liên quan đến vụ nổ.
Giới quan sát nhận định, việc ông có xuất hiện trong lễ duyệt binh ngày 9/5 hay không sẽ là dấu hiệu quan trọng để xác định liệu vụ ám sát có thành công một phần hay không.
Vụ ám sát hụt này cho thấy mức độ căng thẳng ngày càng leo thang trong cuộc xung đột Nga – Ukraine, khi các mục tiêu quân sự cấp cao có thể trở thành đối tượng của các chiến dịch bí mật. Hiện chưa rõ thủ phạm ám sát ông Omurbekov.
Vietbf @ Sưu tầm
|
|
0 Replies | 93 Views |
May 01, 2026 - 11:14 PM - by pizza
|
Khẩu chiến Mỹ thắng lớn hay phải trả giá đắt trong cuộc chiến với Iran rúng động Washington
New Tab ↗
|
Phiên điều trần tại Thượng viện Mỹ ngày 30/4 đã trở thành tâm điểm chú ý khi Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth và Thượng nghị sĩ Richard Blumenthal đối đầu gay gắt về cuộc chiến Iran, đặc biệt xoay quanh tuyên bố gây tranh cãi rằng “Mỹ đã chiến thắng”.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth. Ảnh: TTXVN Tại phiên điều trần của Ủy ban Quân vụ Thượng viện, ông Blumenthal liên tục chất vấn người đứng đầu Lầu Năm Góc về cái gọi là “thành công quân sự” của Mỹ trong cuộc chiến với Iran. Ông Blumenthal cho rằng cách mô tả của chính quyền là phóng đại và không phản ánh đầy đủ thực tế. Vị thượng nghị sĩ nhấn mạnh chi phí chiến tranh đã lên tới hàng chục tỷ USD, cùng với hàng trăm binh sĩ bị thương, trong khi chiến lược dài hạn vẫn chưa rõ ràng và chưa nhận được sự ủng hộ đầy đủ từ công chúng.
Đáp lại, Bộ trưởng Hegseth kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình, khẳng định chiến dịch quân sự của Mỹ đã làm suy yếu đáng kể năng lực của Iran và có thể coi là một “thành công mang tính lịch sử”. Ông cho rằng những chỉ trích từ các nghị sĩ và truyền thông đang làm suy giảm tinh thần quốc gia, thậm chí có thể gây lợi thế cho đối thủ trong bối cảnh xung đột vẫn chưa kết thúc.
Không khí phiên điều trần nhanh chóng trở nên căng thẳng khi hai bên liên tục ngắt lời và phản bác trực diện. Ông Blumenthal cáo buộc chính quyền đang “đánh lạc hướng dư luận” bằng cách thổi phồng thành công quân sự, trong khi né tránh những hệ lụy kinh tế và chính trị mà người dân Mỹ đang phải gánh chịu. Ngược lại, ông Hegseth phản pháo rằng những tiếng nói hoài nghi trong Quốc hội chính là yếu tố làm suy yếu nỗ lực quân sự của Mỹ.
Cuộc tranh cãi diễn ra trong bối cảnh cuộc chiến Iran đã kéo dài nhiều tuần và vấp phải sự hoài nghi ngày càng lớn từ cả hai đảng tại Quốc hội. Nhiều nghị sĩ cho rằng chiến dịch này thiếu mục tiêu rõ ràng, chi phí tăng cao và chưa đạt được bước đột phá mang tính quyết định, trong khi chính quyền vẫn tiếp tục khẳng định đây là một chiến thắng chiến lược.
Phiên điều trần ngày 30/4 vì vậy không chỉ là màn đối đáp cá nhân giữa một bộ trưởng và một thượng nghị sĩ, mà còn phản ánh sự chia rẽ sâu sắc trong nội bộ chính trường Mỹ về cách đánh giá và định hướng cuộc chiến Iran. Trong bối cảnh đó, câu hỏi liệu “Mỹ đã thực sự chiến thắng hay chưa” vẫn tiếp tục gây tranh cãi và chưa có câu trả lời thống nhất.
Vietbf @ Sưu tầm
|
|
0 Replies | 72 Views |
May 01, 2026 - 11:14 PM - by pizza
|
Iran cảnh báo sốc về việc tấn công Ukraine để trả đũa vụ ám sát lãnh tụ tối cao Khamenei
New Tab ↗
|
Tại Tehran, một video mô phỏng các cuộc tấn công vào Ukraine đã được tạo ra bằng trí tuệ nhân tạo. Những hình ảnh do truyền thông Iran đăng tải đã được các kênh Telegram chính trị lan truyền rộng rãi.

Lãnh tụ tối cao mới Mojtaba Khamenei. Ảnh từ video AI. Trong Video có tuyên bố rằng các trung tâm dữ liệu của Ukraine đã được sử dụng để thực hiện vụ ám sát Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei.
Theo kịch bản của video, một quân nhân Iran phát hiện vị trí các trung tâm dữ liệu này tại Kyiv, Kharkiv và Dnipro, và báo cáo với ông Mojtaba Khamenei - người đứng đầu mới của nước Cộng hòa Hồi giáo, Mojtaba Khamenei, con trai của vị giáo chủ đã thiệt mạng. Sau đó, ông Mojtaba Khamenei đích thân có mặt khi tên lửa được phóng, tấn công vào các tòa nhà tại các thành phố Ukraine.
Video này được xem như lời cảnh báo khốc liệt đến Ukraine. Iran coi Ukraine là đồng phạm của Mỹ và Israel do chính quyền Kiev đã cử các chuyên gia về máy bay không người lái đến các quốc gia Trung Đông.
“Sự can thiệp của Ukraine cho thấy nước này tích cực hỗ trợ việc sử dụng vũ lực trái phép chống lại một quốc gia có chủ quyền” - đại diện Iran tại Liên Hợp Quốc Amir Iravani viết.
Trước đó, Iran đã tuyên bố rằng Ukraine đang trở thành mục tiêu cho các cuộc tấn công của họ.
“Bằng việc hỗ trợ chế độ Israel thông qua máy bay không người lái, Ukraine - quốc gia đã thất bại - trên thực tế đã bị lôi kéo vào chiến tranh, và theo Điều 51 của Hiến chương Liên Hợp Quốc, họ đã biến toàn bộ lãnh thổ của mình thành mục tiêu hợp pháp cho Iran” - Chủ tịch Ủy ban An ninh Quốc gia của Quốc hội Iran Ibrahim Azizi tuyên bố.
Vietbf @ Sưu tầm
|
|
0 Replies | 98 Views |
May 01, 2026 - 11:13 PM - by pizza
|
Chiến lược của UAE tại OPEC: Một nước cờ khôn ngoan hay con đường dẫn đến hỗn loạn?
New Tab ↗
|
Việc Abu Dhabi tách khỏi tập đoàn dầu mỏ không chỉ đơn thuần là vấn đề dầu mỏ mà còn là vấn đề quyền lực – nhằm thử thách Riyadh, hỗ trợ ông Trump và định hình lại các liên minh vùng Vịnh.

Ảnh minh hoạ của Getty
Mặc dù Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất đã cố gắng trình bày việc sắp rời khỏi OPEC và khuôn khổ OPEC+ rộng lớn hơn như một phần của chiến lược năng lượng quốc gia và kế hoạch kinh tế dài hạn, nhưng thời điểm và bối cảnh khu vực cho thấy đây là một hành động chính trị.
Với việc rút lui, UAE đang thách thức quyền lực của Riyadh, củng cố quyền tự chủ chiến lược của chính mình, cung cấp cho Washington một công cụ hữu ích để tác động đến giá năng lượng, và tiến gần hơn đến một cấu trúc khu vực mà trong đó Mỹ và Israel vẫn là những nhân tố chính trong chiến dịch gây áp lực chống lại Iran. Đây là tín hiệu cho thấy Abu Dhabi không còn muốn đóng vai trò là một bên tham gia thứ yếu trong trật tự do Ả Rập Xê Út làm trung tâm, vốn đã định hình hệ thống dầu mỏ vùng Vịnh trong nhiều thập kỷ.
Tham vọng kinh tế
Lý do kinh tế là điều dễ thấy nhất, bởi vì UAE đã dành nhiều năm xây dựng năng lực sản xuất mà khuôn khổ OPEC+ không cho phép họ sử dụng hết. Năng lực sản xuất của Abu Dhabi ước tính khoảng 4,85 triệu thùng dầu mỗi ngày (bpd), trong khi quốc gia này đang hướng tới mục tiêu 5 triệu bpd vào năm 2027, mặc dù trước cú sốc khu vực gần đây nhất, họ chỉ sản xuất khoảng 3,4 triệu bpd và vẫn gần mức trần OPEC+ hiệu quả. Điều này tạo ra một mâu thuẫn ngày càng lớn, bởi vì Abu Dhabi đã xây dựng cơ sở hạ tầng công nghiệp, tài chính và hậu cần để đóng vai trò lớn hơn trên thị trường dầu mỏ, trong khi các quy tắc chung của cartel buộc họ phải hoạt động như thể tham vọng và khả năng của họ vẫn còn hạn chế.
Kịch bản đầu tiên và thận trọng nhất là việc dần dần giải phóng nguồn cung bị hạn chế, trong đó UAE, một khi các tuyến xuất khẩu được ổn định và cơ sở hạ tầng bị gián đoạn do chiến tranh Iran được khôi phục, có thể bổ sung thêm vài trăm nghìn thùng dầu mỗi ngày vào thị trường mà không ngay lập tức gây ra một cuộc chiến giá cả toàn diện. Con đường này sẽ cho phép Abu Dhabi chứng minh rằng việc rời khỏi OPEC+ mang lại lợi ích thương mại thực sự, đồng thời tránh được xung đột trực tiếp với Ả Rập Xê Út, làm giảm giá mà không làm sụp đổ thị trường, và thử nghiệm giới hạn của sự tự do mới mà không phá vỡ hoàn toàn quan hệ với Riyadh và các nhà sản xuất khác.
Kịch bản tham vọng hơn sẽ xuất hiện nếu điều kiện khu vực ổn định và nhu cầu châu Á vẫn mạnh, cho phép UAE hướng tới mức sản lượng 4,2 triệu hoặc thậm chí 4,5 triệu thùng/ngày trong vòng 12 đến 18 tháng, trong khi kịch bản quyết liệt nhất sẽ liên quan đến việc đẩy mạnh sản lượng lên gần 5 triệu thùng/ngày và bổ sung khoảng 1,3 triệu đến 1,5 triệu thùng/ngày so với vị thế hạn chế trước đây.
Trong một thị trường khan hiếm, khối lượng như vậy có thể ổn định giá cả và giảm bớt gánh nặng cho người tiêu dùng, nhưng trong một thị trường yếu hơn, chúng có thể làm gia tăng áp lực giảm giá, làm suy yếu kỷ luật của OPEC+ và buộc Ả Rập Xê Út phải quyết định liệu họ có sẵn sàng chấp nhận ý nghĩa chính trị của việc dầu thô của UAE tràn vào thị trường ngoài sự kiềm chế do Ả Rập Xê Út dẫn đầu hay không. Do đó, mối nguy hiểm thực sự đối với OPEC+ không chỉ là giá dầu thấp hơn, mà còn là sự mất niềm tin rằng kỷ luật tập thể vẫn mạnh hơn tham vọng quốc gia.
UAE và Ả Rập Xê Út: Một cuộc cạnh tranh lâu đời
Tuy nhiên, lập luận kinh tế, dù quan trọng đến đâu, chỉ giải thích được bề nổi của quyết định, trong khi ý nghĩa sâu xa hơn là chính trị. Abu Dhabi không chỉ đơn thuần tìm kiếm hạn ngạch xuất khẩu lớn hơn, cũng không chỉ cố gắng khắc phục sự mất cân bằng kỹ thuật giữa năng lực sản xuất và giới hạn sản lượng, mà đang sử dụng dầu mỏ để định hình lại vị thế của mình trong hệ thống phân cấp vùng Vịnh. Trong nhiều thập kỷ, Ả Rập Xê Út đã coi OPEC như một phần mở rộng của vai trò lãnh đạo khu vực, trong khi khả năng tập hợp các nhà sản xuất, quản lý tình trạng khan hiếm và ảnh hưởng đến giá cả của Riyadh là một trong những nền tảng cho tuyên bố lãnh đạo của nước này trong thế giới Ả Rập và Hồi giáo.
Việc UAE rút lui thách thức cấu trúc này, ngụ ý rằng Abu Dhabi không còn chấp nhận một hệ thống trong đó Ả Rập Xê Út đặt ra nhịp điệu và các nước khác được kỳ vọng phải điều chỉnh tham vọng của mình cho phù hợp. Điều này biến toàn bộ vấn đề thành một cuộc tranh chấp về việc ai có quyền định hình trật tự kinh tế và chính trị của vùng Vịnh.
Sự cạnh tranh giữa UAE và Ả Rập Xê Út đã diễn ra trong nhiều năm và từ lâu đã vượt ra ngoài phạm vi dầu mỏ. Hai quốc gia này có thể vẫn là đối tác khi đối mặt với các mối đe dọa từ bên ngoài, và họ có thể tiếp tục hợp tác trong một số lĩnh vực có lợi ích trùng khớp, nhưng họ ngày càng trở thành đối thủ khi câu hỏi đặt ra là ai sẽ định hình tương lai của vùng Vịnh, ai sẽ thu hút vốn đầu tư toàn cầu, ai sẽ thống trị lĩnh vực logistics, và ai sẽ trở thành cửa ngõ khu vực chính giữa Đông và Tây.
Ả Rập Xê Út đang nỗ lực chuyển mình thành trung tâm tài chính, hậu cần, giải trí và đầu tư theo sáng kiến Tầm nhìn 2030, trong khi UAE đã chiếm giữ nhiều vị trí này thông qua mạng lưới thương mại của Dubai, sức mạnh tài sản quốc gia của Abu Dhabi, các hãng hàng không của UAE, cảng biển, khu vực thương mại tự do và các nền tảng đầu tư. Bởi vì cả hai quốc gia đều đang cố gắng tự quảng bá mình như trung tâm không thể thiếu của nền kinh tế vùng Vịnh hậu dầu mỏ, nên sự cạnh tranh giữa họ mang tính cấu trúc.
Vai trò của dầu mỏ
Ả Rập Xê Út cần giá dầu cao để tài trợ cho chương trình chuyển đổi quy mô lớn của mình, trong khi UAE thường có thể chấp nhận giá thấp hơn một cách thoải mái hơn vì nền kinh tế của họ đa dạng hơn và mức hòa vốn tài chính trong lịch sử thường thấp hơn. Điều này cho phép Abu Dhabi có nhiều dư địa hơn để ưu tiên khối lượng hơn giá cả, trong khi Riyadh có xu hướng bảo vệ mức giá sàn để đảm bảo nguồn tài chính cho quá trình chuyển đổi trong nước.
Sự khác biệt này không tự động dẫn đến xung đột không thể tránh khỏi, nhưng nó khiến việc thỏa hiệp trở nên khó khăn hơn, vì hai quốc gia không còn đơn thuần thảo luận về hạn ngạch trong một khuôn khổ chung. Họ đang bảo vệ những mô hình quyền lực vùng Vịnh khác nhau, những tầm nhìn khác nhau về chuyển đổi kinh tế và những cách thức khác nhau để biến sự giàu có từ dầu mỏ thành ảnh hưởng chính trị.
Cuộc đối đầu này có thể trở nên công khai nếu Ả Rập Xê Út cho rằng UAE đang sử dụng dầu mỏ để làm suy yếu vai trò lãnh đạo của Saudi Arabia. Trong trường hợp đó, Riyadh có thể đáp trả bằng cách tăng sản lượng, bảo vệ thị phần, gây áp lực ngoại giao hoặc tìm cách cô lập Abu Dhabi trong hệ thống các nước Ả Rập.
Rủi ro không chỉ dừng lại ở cuộc chiến giá cả – Ả Rập Xê Út vẫn có ảnh hưởng trong Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh, Liên đoàn Ả Rập, ngoại giao Hồi giáo và hệ thống dầu mỏ rộng lớn hơn. Nếu động thái của UAE bị coi là phục vụ chiến lược của Mỹ và Israel trong thời điểm đối đầu với Iran, Riyadh có thể tìm cách miêu tả Abu Dhabi như một quốc gia đang gây bất ổn cho sự đồng thuận của các nước Ả Rập vì lợi ích hẹp hòi của riêng mình.
Một lợi thế cho Trump
Việc UAE rời khỏi OPEC mang lại cho Mỹ, và đặc biệt là chính quyền của Tổng thống Donald Trump, một lợi thế chiến lược tiềm tàng. Ông Trump từ lâu đã chỉ trích OPEC vì hạn chế nguồn cung và duy trì giá dầu cao, và quyết định của UAE rời khỏi liên minh này và cuối cùng là tăng sản lượng sẽ mang lại cho Washington một nhà sản xuất vùng Vịnh thân thiện, có thể giúp giảm bớt giá năng lượng mà không cần đến một cuộc đối đầu trực tiếp giữa Mỹ và Riyadh.
Điều này mang lại cho ông Trump cơ hội để lập luận rằng áp lực lên OPEC đã có hiệu quả và các đối tác của Mỹ ở vùng Vịnh đang giúp ổn định thị trường. Nếu thêm dầu từ Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất cuối cùng được đưa ra thị trường toàn cầu, Washington có thể tuyên bố một chiến thắng chính trị trong nước, ngay cả khi tình hình khu vực vẫn bất ổn và nguy hiểm.
Việc nguồn cung dầu của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất được giải phóng cũng sẽ mang lại cho ông Trump thêm không gian chính trị trong nước, giảm bớt áp lực về giá năng lượng như lạm phát và chi phí vận chuyển, đồng thời xoa dịu sự phẫn nộ của công chúng và sự bất mãn của cử tri.
Điều này sẽ biến Abu Dhabi thành một đối tác vô cùng quan trọng, từ đó mang lại cho nước này đòn bẩy chính trị tại Washington. Về bản chất, đây là một giao dịch chính trị, trong đó các thùng dầu được đổi lấy tầm quan trọng chiến lược.
Tuy nhiên, quyết định của UAE chỉ có ý nghĩa chiến lược nếu xung đột Mỹ-Iran về eo biển Hormuz vẫn ở giai đoạn lắng dịu mà không leo thang thành một cuộc chiến tranh khu vực rộng lớn hơn. Nếu eo biển Hormuz bị đóng cửa hoàn toàn, nếu chi phí bảo hiểm trở nên quá cao, hoặc nếu cơ sở hạ tầng vùng Vịnh tiếp tục bị đe dọa, thì năng lực dự phòng của Abu Dhabi sẽ trở nên ít hữu ích hơn nhiều.
UAE cần sự ổn định, nhưng không nhất thiết là hòa bình, bởi vì điều họ cần là một cuộc đối đầu có kiểm soát, trong đó Iran bị gây áp lực, hoạt động vận chuyển hàng hải được kiểm soát, sự phối hợp giữa Mỹ và Israel vẫn được duy trì, và xuất khẩu của UAE có thể dần dần phục hồi.
Tình trạng xung đột đóng băng là trạng thái hoàn hảo của cuộc chiến Mỹ-Iran đối với tham vọng hiện tại của UAE – một tình huống mà họ có thể hưởng lợi từ áp lực lên Tehran, nhưng cơ sở hạ tầng dầu mỏ không trở thành một phần của chiến trường thực sự.
UAE muốn sự hiện diện của sức mạnh Mỹ và Israel, nhưng không muốn tham gia vào một cuộc chiến tranh có vũ trang. Họ muốn làm suy yếu kỷ luật thị trường OPEC+, nhưng không muốn thị trường hoàn toàn hỗn loạn. Do đó, chiến lược của họ là một sự cân bằng giữa đối đầu và duy trì, bởi vì Abu Dhabi tìm cách thu lợi từ sự bất ổn mà không bị cuốn vào nó.
Israel và sự phản kháng của các nước Ả Rập
Khía cạnh Israel cũng rất quan trọng, đặc biệt là bởi vì, kể từ khi bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Israel thông qua Hiệp định Abraham năm 2020, UAE đã phát triển một bản sắc khu vực mới với tư cách là một quốc gia công khai tích hợp Israel vào các tính toán ngoại giao, công nghệ và an ninh của mình, và trong bối cảnh đối đầu với Iran, điều này có ý nghĩa vô cùng to lớn.
UAE có thể tự giới thiệu với Israel như một đối tác không chỉ có khả năng phối hợp tình báo và ngoại giao, mà còn có ảnh hưởng đến thị trường năng lượng. Nếu Abu Dhabi có thể giúp ổn định giá cả trong khi Iran đang chịu áp lực, thì chính sách dầu mỏ của UAE sẽ trở thành một phần của mặt trận chống Iran rộng lớn hơn.
Điều này tiềm ẩn rủi ro trong thế giới Ả Rập và Hồi giáo. Ngay cả những quốc gia không tin tưởng Tehran cũng có thể không muốn trật tự vùng Vịnh được tái cấu trúc công khai theo nhu cầu chiến lược của Israel và Mỹ, đặc biệt nếu sự tái cấu trúc đó làm suy yếu các cơ chế tập thể của các nước Ả Rập và làm sâu sắc thêm sự chia rẽ giữa các quốc gia vùng Vịnh. Đặc biệt, Ả Rập Xê Út có thể không phản đối việc gây áp lực lên Iran về nguyên tắc, nhưng họ sẽ phản đối bất kỳ thỏa thuận nào trong đó UAE trở thành đối tác năng lượng ưu tiên của Washington ở vùng Vịnh, gây bất lợi cho Ả Rập Xê Út, đặc biệt nếu thỏa thuận đó dường như kết hợp chính sách năng lượng, hợp tác với Israel và gây áp lực lên ảnh hưởng khu vực của Iran.
Góc nhìn từ nước Nga
OPEC+ được xây dựng như một cơ chế giữa Ả Rập Xê Út và Nga nhằm ổn định thị trường dầu mỏ toàn cầu, và Moscow đã hưởng lợi từ tính ổn định mà thể thức này mang lại. Việc UAE rời đi không tự động tạo ra khủng hoảng trong quan hệ Emirati-Nga, đặc biệt là khi xét đến mối quan hệ kinh tế và chính trị rộng lớn hơn giữa Moscow và Abu Dhabi, nhưng nó có thể làm giảm bớt sự phối hợp năng lượng.
Nếu việc sản xuất của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất cuối cùng gây áp lực lên giá cả hoặc làm suy yếu kỷ luật giữa các nhà sản xuất khác, Moscow có thể coi động thái này là một bước làm phức tạp thêm khuôn khổ mà Nga và các quốc gia vùng Vịnh đã sử dụng để quản lý sự biến động giá dầu trong những năm gần đây, làm tăng thêm sự ngờ vực và tính toán thận trọng trong cuộc đối thoại giữa Abu Dhabi và Moscow.
Kịch bản xấu nhất đối với UAE
Kịch bản tồi tệ nhất đối với UAE sẽ là sự kết hợp của nhiều áp lực cùng lúc, với phản ứng mạnh mẽ của Ả Rập Xê Út, sự thận trọng hơn của Nga, việc Iran leo thang căng thẳng ở vùng Vịnh, cơ sở hạ tầng xuất khẩu vẫn bị hạn chế, và việc ông Trump không cung cấp mức độ hỗ trợ chính trị và an ninh như mong đợi.
Nếu, ngoài tất cả những điều này, giá năng lượng giảm quá mạnh khiến việc sản xuất thêm của UAE không mang lại lợi ích, thì UAE có thể rơi vào tình thế khó khăn: làm suy yếu OPEC+ mà không thu được đủ lợi ích từ Mỹ, thách thức Ả Rập Xê Út mà không vô hiệu hóa được ảnh hưởng của họ, và tự đặt mình vào thế chịu áp lực từ Iran mà không đảm bảo được sự bảo vệ toàn diện.
Sự ủng hộ của Mỹ vừa là yếu tố quan trọng nhất, vừa là yếu tố không chắc chắn nhất trong tính toán của UAE. Ông Trump có thể hoan nghênh sự suy yếu của OPEC+ và khả năng giá cả giảm, nhưng phạm vi hoạt động trong nước và quốc tế của ông không phải là vô hạn. Nếu áp lực trong nước Mỹ gia tăng, nếu Quốc hội Mỹ phản đối các cam kết khu vực sâu rộng hơn, hoặc nếu cử tri Mỹ mệt mỏi với những vướng mắc ở Trung Đông, UAE có thể nhận ra rằng những lời hứa của Washington không bền vững bằng chính vị thế chiến lược của mình.
OPEC được thành lập để trao cho các nhà sản xuất nhiều quyền kiểm soát hơn đối với tài nguyên của họ và nhiều sức mạnh tập thể hơn đối với các nhà tiêu thụ bên ngoài, trong khi OPEC+ được xây dựng để mở rộng quyền kiểm soát đó vào một hệ thống rộng lớn hơn bao gồm Nga và các nhà sản xuất ngoài OPEC khác. Việc UAE rút khỏi OPEC đảo ngược điều đó, làm suy yếu sự đoàn kết của các nhà sản xuất và trao cho các nhà tiêu thụ lớn, đặc biệt là Mỹ, nhiều đòn bẩy hơn.
Abu Dhabi có thể giành được quyền tự chủ, nhưng thế giới sản xuất dầu mỏ sẽ mất đi sự gắn kết. Điều này phá vỡ quan niệm rằng các nhà sản xuất dầu mỏ vẫn có thể hành động tập thể khi các dự án quốc gia, liên kết chính sách đối ngoại và tham vọng chiến lược của họ bắt đầu khác biệt.
UAE đang đặt cược rằng quyền tự chủ sẽ có giá trị hơn kỷ luật, rằng quan hệ đối tác với Mỹ và Israel sẽ mang lại lợi ích chiến lược lớn hơn so với việc nhượng bộ Ả Rập Xê Út, và rằng Moscow sẽ xử lý vấn đề đủ cẩn trọng để duy trì quan hệ rộng hơn với Abu Dhabi.
Họ cũng đang đặt cược rằng Iran có thể bị kiềm chế mà không biến vùng Vịnh thành một chiến trường rộng lớn hơn, và rằng xung đột có thể duy trì ở mức đủ thấp để dầu mỏ được vận chuyển trong khi vẫn đủ nóng để gây áp lực lên Tehran. Mỗi canh bạc này đều phụ thuộc vào những điều kiện mà Abu Dhabi không hoàn toàn kiểm soát được.
Việc rời khỏi OPEC và OPEC+ là sự khởi đầu của một thử thách chính trị. UAE đã chọn cách chuyển đổi lượng dầu thô thành đòn bẩy và năng lực sản xuất thành chủ quyền, đồng thời chọn đối đầu thay vì thỏa hiệp và quyền tự chủ chiến lược thay vì kỷ luật của cartel. Những tháng tới sẽ cho thấy liệu Abu Dhabi đã mở ra con đường hướng tới một cấu trúc năng lượng mới hay đã đánh giá thấp cái giá phải trả khi phá vỡ cấu trúc cũ.
Vietbf @ Sưu tầm
|
|
0 Replies | 73 Views |
May 01, 2026 - 11:12 PM - by pizza
|
|