
· Lêsha, em không hiểu nổi anh nữa. Anh điên rồi sao? Bỏ đi nghĩa là thế nào?
· Nghĩa là thế đấy. Anh có nhân tình lâu rồi! Cô ấy kém anh tận 16 tuổi! Và anh quyết định rằng ở bên cô ấy anh thấy tốt hơn!
· Cô ta đáng tuổi con gái anh đấy!
· Không hề! Cô ấy đã 20 rồi.
Alexei tiến lại gần cô.
· Và hơn nữa, cha của Valeria rất giàu. Cuối cùng anh cũng có thể sống theo cách mà anh hằng mơ ước! Hiểu chưa? Rồi cô ấy sẽ sinh con cho anh, chứ không như em!
Từng lời hắn nói như những nhát roi quất vào lòng Tania. Cô hiểu rằng sớm muộn gì chuyện này cũng xảy ra vì họ không có con. Nhưng cô không thể ngờ mọi chuyện lại diễn ra theo cách nhục nhã thế này.
Họ đã sống với nhau gần 15 năm. Cũng có lúc này lúc kia như bao người. Nhưng Tania luôn tin rằng trong gia đình phải có sự tôn trọng, thiếu nó thì không thể bền vững.
· Tanya, ít ra em cũng nên khóc một chút cho đúng thủ tục chứ, anh cứ thấy không thoải mái thế nào ấy.
Người phụ nữ kiêu hãnh ngẩng cao đầu.
· Tại sao tôi phải khóc? Tôi rất mừng cho anh! Thật đấy! Ít ra cũng có một người trong chúng ta đạt được ước mơ của mình.
Gã chồng nhăn mặt.
· Sao em cứ lôi mấy cái cọ vẽ ra nhắc đi nhắc lại thế? Đó chẳng phải là nghề nghiệp, nó chẳng là cái gì cả!
· Đúng, đó là sở thích. Nhưng nếu em làm việc ít đi một chút, còn anh kiếm được nhiều hơn một chút, thì em cũng đã có thể làm công việc mình yêu thích rồi.
· Ôi, tôi xin cô. Cô còn làm gì được nữa chứ? Con cái thì không sinh được. Cứ lo mà làm việc đi.
Cô quay sang phía Alexei đang cố khóa vali.
· Lêsha, còn cô nhân tình mới của anh... Cô ta chắc chắn sẽ không đi làm đâu, các người định sống thế nào? Anh cũng đâu phải kẻ chăm chỉ gì.
· Đó không phải việc của em! Nhưng hôm nay anh đang vui nên sẽ nói cho mà biết. Bọn anh chỉ phải sống bằng tiền túi một thời gian ngắn thôi. Rồi Valeria sẽ mang thai, và ông bố vợ sẽ vung tiền cho chúng anh không tiếc tay! Mà kể cả không thế, bọn anh vẫn đủ sống, em không phải lo!
Cuối cùng Alexei cũng đóng xong vali và bước ra khỏi căn hộ, đóng sầm cửa lại. Tania nhăn mặt, cô vốn ghét tiếng động mạnh. Cô lại quay ra phía cửa sổ. Một chiếc xe màu đỏ sang trọng đỗ ngay trước cổng. Một cô gái trẻ nhảy xuống, lao vào ôm cổ Alexei. Dĩ nhiên, mấy bà lão trong sân lập tức dán mắt vào cảnh tượng đó. Đồ tồi, hắn không thể rời đi một cách kín đáo để cô khỏi mất mặt sao.
Nhưng chẳng hiểu sao, lúc này Tania lại thấy nhẹ lòng. Thời gian qua cuộc sống của họ chỉ là một vở kịch nực cười. Lêsha gần như không ngủ ở nhà. Cô hiểu hết, nhưng bản thân cô không đủ sức để tự tay xé bỏ cái mớ bòng bong gọi là gia đình ấy.
Cô cầm điện thoại lên.
· Rita, chào cậu. Tối nay có kế hoạch gì không?
Cô bạn ngạc nhiên:
· Gì cơ, cậu thoát ra khỏi cơn trầm cảm rồi đấy à?
· Thôi đi mà. Có trầm cảm gì đâu, chỉ là tâm trạng hơi tệ thôi. Tối nay đi đâu đó đi? Ngồi uống chút gì đó, dù sao cũng có dịp để ăn mừng.
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi Rita thận trọng hỏi:
· Tanya, mọi chuyện ổn chứ? Nói nghe xem hôm nay cậu uống thuốc gì? Thuốc đau đầu hay thuốc hạ sốt? Mà cậu có đang sốt không đấy?
· Rita, đủ rồi nhé!
· Nếu cậu nghiêm túc thì tất nhiên mình ủng hộ cả hai tay. Mình cũng chán nhìn cái bản mặt ủ rũ của cậu lắm rồi! Chỉ là...
· Sao? Cậu không đi được à?
· Không phải chuyện đó. Thế còn gã Lêsha nhà cậu có để cậu đi không? Ai là người bưng cơm tận giường, lau mũi cho hắn đây?
· Rita, 7 giờ, ở nhà hàng Volna nhé!
Tania cúp máy. Có ngày cô sẽ giết chết con bạn này mất. Và ngày đó chắc sắp đến rồi. Tania tự mỉm cười. Cô đã muốn "giết" nó từ giây phút hai đứa mới quen nhau. Tuy nhiên, điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến tình bạn của họ. Tania vớ lấy túi xách và lao ra cửa. Đã trưa rồi, cô còn bao nhiêu việc phải làm.
Rita sốt ruột nhìn đồng hồ. Tania chưa bao giờ muộn, vậy mà giờ đã quá 5 phút. Đúng lúc đó, cô bạn bước vào nhà hàng, và Rita há hốc mồm. Thực tế là tất cả mọi người trong nhà hàng đều nhìn trân trối.
Tania vốn luôn để tóc dài, búi gọn sau đầu. Giờ đây cô để kiểu tóc bob ngắn, nhuộm tông màu sáng. Tania trước đây gần như không trang điểm, chỉ dùng mascara và kem dưỡng sau khi tắm. Giờ đây trên mặt cô là một lớp trang điểm hoàn hảo. Tania vốn thích mặc quần, nhưng hôm nay cô diện một chiếc váy dáng suông nhưng lại tôn lên đường nét cơ thể hơn cả những chiếc quần jean bó sát nhất.
· Tanya, không thể tin được...
Tania đắc thắng đặt túi lên ghế và ngồi xuống.
· Thích không?
· Còn phải hỏi! Cậu trẻ ra đến chục tuổi ấy. Đừng nói là cậu đã tống khứ gã Lêsha đi rồi nhé!
· Không! Hắn tự đi đấy.
Hai cô bạn nhìn nhau một lát rồi cùng phá lên cười.
Chưa đầy nửa giờ sau, một người đàn ông ngồi gần đó gửi tặng họ một chai sâm panh. Anh ta lớn hơn họ khoảng 5 tuổi. Rita nháy mắt với Tania:
· Đấy thấy chưa, đã có người hâm mộ rồi.
Tania mỉm cười và vẫy tay mời người đàn ông sang ngồi cùng bàn. Rita trợn tròn mắt:
· Hôm nay mình cực kỳ thích cậu đấy!
Họ ngồi chơi đến tận khuya. Người đàn ông tên là Igor, anh ta vui tính, thông minh, lịch thiệp và rất điển trai. Sau khi tiễn Rita lên taxi, anh đề nghị đưa Tania về.
· Anh sẵn sàng đi bộ đến tận cuối thành phố! Anh có xe nhưng không bao giờ lái trong tình trạng này.
· Cũng không cần đến cuối thành phố đâu! Nhà em chỉ cách đây hai ngã tư thôi.
Họ về đến nhà Tania khi trời đã hửng sáng. Họ đã đi dạo và trò chuyện về đủ thứ chuyện trên đời.
· Tanya, anh vẫn chưa hỏi, thấy các em ăn mừng chuyện gì đó. Không lẽ hôm nay là sinh nhật em? Nếu vậy anh phải có quà chứ!
· Không... Mà cũng tùy cách nhìn. Hôm qua chồng em vừa bỏ đi.
Tania nở nụ cười duyên dáng nhất của mình. Igor nhìn cô đầy kinh ngạc.
· Ồ, Tatiana... Em đúng là biết cách làm người khác bất ngờ.
Ba tuần sau, Tania và Rita ngồi trong quán cà phê.
· Tanya, chuyện với Igor thế nào rồi?
Tania mỉm cười:
· Rita, mình cảm giác như chưa bao giờ hạnh phúc thế này. Cậu biết không, mình chẳng giấu anh ấy điều gì. Anh ấy xử lý mọi lo lắng của mình rất nhẹ nhàng.
· Nhưng có điều gì đó vẫn đang làm cậu bận lòng?
· Rita, Lêsha không chịu để mình yên. Chẳng hiểu sao hắn lại gửi thiệp mời đám cưới cho mình.
· Ồ... Hắn muốn gì nhỉ?
· Chắc là muốn thấy cô vợ cũ khóc lóc, đau khổ vì bị bỏ rơi. Hoặc là để khoe với vợ mới.
· Đồ tồi... Tanya, cậu hãy rủ Igor đi cùng. Cứ đến, chúc mừng một câu rồi đi. Quan trọng là cho hắn nếm mùi!
Tại đám cưới, Lêsha nhìn Valeria:
· Em đẹp quá...
· Em biết mà. Anh nghĩ bố em có đến không?
· Thì sao ông ấy lại không đến chứ, em là con gái ông ấy mà...
· Con gái à... Cả năm trời không cho một xu, cứ cố ép em phải đi làm. Cha với chẳng bố.
Lêsha ôm lấy cô ta.
· Đừng lo, ông ấy sẽ không bỏ mặc đâu, con gái đi lấy chồng mà!
Họ tổ chức đám cưới bằng tiền vay nợ. Cả Lêsha và Valeria đều tin rằng ông bố sẽ tha thứ cho cô con gái ngỗ ngược và sẽ lại mở vòi tiền.
· Lêsha?
· Gì em?
· Thế vợ cũ của anh có đến không?
· Tưởng tượng nổi không, có đấy! Cô ta gọi điện hôm qua.
· Không thể nào!
· Thật mà! Anh nghĩ cô ta sẽ đến để cầu xin anh quay lại.
· Tuyệt, em thích mấy cảnh tượng đó lắm!!!!
Khi Tania giải thích cho Igor về những gì cô muốn, anh đã rất ngạc nhiên.
· Em bảo đám cưới hắn lúc mấy giờ?
· Hai giờ. Sao thế, anh bận à?
· Thế chồng cũ của em tên là gì?
· Alexei. Sao anh hỏi vậy?
· Ôi Tania, trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tất nhiên rồi, anh sẽ đi cùng em.
Mãi đến lúc đang trên đường tới buổi lễ, anh mới kể hết cho cô nghe. Tania sốc đến mức không buồn thay đổi kế hoạch nữa. Họ cùng bước lên lối đi dẫn đến bàn của đôi trẻ. Tania khoác tay Igor, mỉm cười đầy kiêu hãnh. Trái lại, Alexei và Valeria trông chẳng có chút gì là hạnh phúc. Họ tiến lại gần...
Valeria thốt lên:
· Bố?
Còn Alexei thì chỉ kịp lắp bắp:
· Tanya?
Hắn không nhận ra cô ngay lập tức. Hắn chưa từng nghĩ vợ mình lại có thể trông lộng lẫy thế này.
Igor trao hoa và phong bì cho con gái rồi nói:
· Con cưới chồng và trở nên tự lập thế này là rất tốt. Chứ bố và Tania đang dự định đi du lịch vòng quanh thế giới.
Anh quay sang Alexei:
· Anh hiểu chứ, mẹ vợ tương lai của anh cũng cần được nghỉ ngơi. Vậy nên tôi giao con gái mình vào đôi tay tin cậy của anh. Xin lỗi nhé, chúng tôi phải đi rồi.
Họ bước ra khỏi nhà hàng. Tania chỉ muốn phá lên cười, nhưng cô không biết Igor sẽ phản ứng thế nào. Đột nhiên anh quay sang cô:
· Em hiểu là bây giờ em buộc phải cưới anh rồi chứ?
Tania suy nghĩ một lát, rồi nghiêm túc trả lời:
· Vâng, nếu đã là việc cần làm, thì phải làm thôi...
Họ ôm nhau bước về phía chiếc xe. Trong khi Igor cầm điện thoại đặt vé máy bay đến một nơi nào đó có trời trong mây trắng nắng ấm và biển xanh.
VietBF@sưu tập