» Super News |
Bài học từ xung đột Mỹ-Iran: Chiến lược lấy số đông thách thức ưu thế quân sự Hoa Kỳ
New Tab ↗
|
Giới chuyên gia nhận định Trung Quốc đang rút ra bài học từ Iran về cách sử dụng vũ khí giá rẻ để làm tê liệt các hệ thống phòng thủ đắt đỏ và tinh xảo của Mỹ.
Xung đột tại Trung Đông không chỉ là cuộc đối đầu cục bộ mà còn được xem là "phòng thí nghiệm" chiến thuật cho các cường quốc. Giáo sư Robert E. Kelly nhận định trên 19fortyfive rằng những bài học từ căng thẳng Mỹ-Iran có thể định hình lại chiến lược của Trung Quốc tại Đông Á. Thay vì lo ngại trước sức mạnh không kích của Mỹ, Bắc Kinh dường như đang tìm thấy công thức để khắc chế các siêu vũ khí thông qua chiến thuật tiêu hao và ưu thế về quy mô sản xuất.
Nghịch lý kho dự trữ trong kỷ nguyên tên lửa
Một trong những điểm yếu lớn nhất bị lộ diện qua các cuộc xung đột gần đây là sự thiếu hụt kho dự trữ vũ khí chiến lược. Chỉ trong thời gian ngắn từ khi căng thẳng leo thang, các báo cáo đã chỉ ra tình trạng báo động về số lượng tên lửa và tên lửa đánh chặn của quân đội Mỹ. Đây là những khí tài sống còn trong một kịch bản đối đầu cường độ cao.Thực tế tại Ukraine và Iran cho thấy thế giới đang bước vào "kỷ nguyên tên lửa", nơi các phương tiện bay không người lái (drone) và tên lửa chi phí thấp chiếm ưu thế. Trong khi Mỹ duy trì ưu thế trên không bằng các đợt ném bom truyền thống, Trung Quốc có thể phản đòn bằng cách tận dụng năng lực sản xuất hàng loạt các thiết bị bay giá rẻ để làm tràn ngập không gian tranh chấp, nơi mà ưu thế công nghệ của Mỹ khó lòng duy trì liên tục.
Chênh lệch chi phí: Tên lửa triệu đô đối đầu drone giá rẻ
Mỹ có xu hướng phát triển các hệ thống vũ khí cực kỳ tinh xảo và đắt tiền, nhưng lại gặp hạn chế về khả năng sản xuất hàng loạt. Điều này tạo ra một sự mất cân đối nghiêm trọng về kinh tế và chiến thuật trên chiến trường. Một quả tên lửa đánh chặn Patriot-3 có giá gần 4 triệu USD, trong khi các drone hiện đại của đối phương thường có chi phí chưa tới 100.000 USD.Chiến lược "bủa vây" bằng số đông sẽ buộc Mỹ phải tiêu tốn những quả tên lửa đánh chặn quý giá cho các mục tiêu rẻ tiền. Khi kho dự trữ cạn kiệt, các khí tài chủ lực sẽ trở nên mong manh trước những đòn tấn công tiếp theo. Trung Quốc, với nền tảng công nghiệp khổng lồ, hoàn toàn có khả năng triển khai mật độ hỏa lực vượt xa những gì Iran đã thực hiện tại eo biển Hormuz, tạo ra một bài toán tiêu hao mà Washington khó có thể duy trì trong dài hạn.
Tình trạng quá tải lực lượng và áp lực quy mô
Việc tập trung quá mức vào chất lượng thay vì số lượng đã dẫn đến tình trạng quân đội Mỹ sở hữu quá ít phương tiện để gánh vác khối lượng nhiệm vụ khổng lồ trên toàn cầu. Khi xung đột nổ ra tại vùng Vịnh, Mỹ buộc phải rút các đơn vị lục quân và phòng không từ các khu vực khác để tăng cường, làm lộ rõ lỗ hổng trong mạng lưới cam kết quân sự quốc tế.Trong một cuộc đối đầu trực diện với đối thủ ngang hàng như Trung Quốc, Mỹ sẽ không còn khả năng điều động linh hoạt như vậy. Mỗi chiếc tàu sân bay bị hư hại hay một máy bay F-22 bị bắn rơi sẽ là một tổn thất không thể bù đắp ngay lập tức do chi phí sản xuất quá cao và quy trình phức tạp. Ngược lại, đối phương có thể chấp nhận một "tỷ lệ trao đổi" không cân bằng — mất nhiều drone hơn để đổi lấy một tài sản chiến lược của Mỹ — và vẫn giành chiến thắng nhờ ưu thế về quy mô.
Nhìn chung, bài học từ Iran đang chỉ ra rằng quyền lực quân sự dựa trên một số ít siêu vũ khí đắt đỏ có thể bị lung lay trước chiến thuật sử dụng số đông với chất lượng trung bình. Đây là một lời cảnh báo về việc cần cân bằng lại giữa công nghệ tinh hoa và khả năng duy trì cuộc đấu tiêu hao trong chiến tranh hiện đại.
|
|
0 Replies | 72 Views |
Mar 25, 2026 - 3:33 PM - by Romano
|
Sốc: 580 triệu đô la đặt cược vào dầu mỏ được thực hiện chỉ vài phút trước khi ông Trump đăng bài về Iran
New Tab ↗
|
Nguồn tin cho rằng, sự biến động mạnh mẽ trên thị trường hợp đồng tương lai dầu Brent và WTI có thể là dấu hiệu của thông tin nội bộ dẫn đến đợt bán tháo.
Theo báo cáo của Financial Times, các nhà giao dịch dầu mỏ đã đặt cược hơn nửa tỷ đô la chỉ vài phút trước khi Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố về các cuộc đàm phán "hiệu quả" với Iran vào thứ Hai (23/3).
Sự bùng nổ hoạt động thị trường, tiếp theo là sự giảm giá mạnh, đã làm dấy lên những câu hỏi về khả năng có thông tin nội bộ từ trước giữa các bên tham gia thị trường.
Khoảng 6.200 hợp đồng tương lai dầu Brent và WTI đã được giao dịch từ 6:49 sáng đến 6:50 sáng tại New York – một đợt giao dịch chớp nhoáng chỉ trong một phút, trị giá 580 triệu đô la, theo tính toán của FT dựa trên dữ liệu của Bloomberg. Khối lượng giao dịch của cả hai loại dầu chuẩn – Brent và dầu thô West Texas Intermediate của Mỹ – đều tăng đột biến đồng thời, khoảng 27 giây trước 6:50 sáng, trong khi hợp đồng tương lai S&P 500 cũng tăng mạnh ngay sau đó.
Các giao dịch này diễn ra khoảng 15 phút trước khi ông Trump nói trên Truth Social rằng đã có những "cuộc đàm phán hiệu quả" với Tehran để chấm dứt chiến tranh ở Iran.
Bài đăng lúc 7:04 sáng của ông đã gây ra đợt bán tháo mạnh trên thị trường năng lượng toàn cầu, trong khi hợp đồng tương lai S&P 500 và cổ phiếu châu Âu tăng điểm khi các nhà đầu tư giảm bớt kỳ vọng về một cuộc xung đột kéo dài.
Theo tờ Financial Times, hiện vẫn chưa rõ ai đứng sau các giao dịch này.
“Rất khó để chứng minh mối quan hệ nhân quả… nhưng người ta phải tự hỏi ai là người đã tích cực bán tháo hợp đồng tương lai vào thời điểm đó, 15 phút trước khi ông Trump đăng bài,” một chiến lược gia môi giới người Mỹ nói với tờ báo này.
Theo quy định của CME Group – sàn giao dịch có trụ sở tại Chicago, nơi diễn ra giao dịch các hợp đồng tương lai dầu thô Brent và WTI – các vị thế giao dịch lớn phải được công khai hàng ngày, mặc dù danh tính của các nhà giao dịch cụ thể không được công bố theo thời gian thực.
Sự tăng đột biến tập trung trong một phút này nổi bật ngay cả khi so sánh với khối lượng giao dịch cao thông thường, vốn thường lên tới hàng trăm nghìn hợp đồng trong cả một phiên giao dịch.
Thời điểm diễn ra các giao dịch – và ai có thể được hưởng lợi – đã gây ra nhiều thắc mắc, mặc dù Nhà Trắng đã phản bác, phủ nhận việc bất kỳ quan chức nào trong chính quyền thu lợi bất chính từ thông tin nội bộ.
Người phát ngôn Kush Desai cho biết: "Mục tiêu duy nhất của Tổng thống Trump và các quan chức chính quyền Trump là làm những gì tốt nhất cho người dân Mỹ", đồng thời gọi bất kỳ cáo buộc nào về việc trục lợi nội bộ là "vô căn cứ và vô trách nhiệm".
Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad-Bagher Ghalibaf sau đó đã phủ nhận mọi cuộc đàm phán với Washington, khiến thị trường chứng khoán toàn cầu giảm điểm và thị trường năng lượng tăng giá. Ông cho rằng "tin giả" đang được sử dụng để thao túng thị trường dầu mỏ và tài chính, giúp Mỹ và Israel "thoát khỏi vũng lầy" mà họ đang phải đối mặt.
Giá dầu đã phục hồi vào thứ Ba, với giá dầu Brent vượt mức 103 USD/thùng và WTI gần 91 USD/thùng, do sự bất ổn liên quan đến Iran khiến thị trường biến động mạnh.
|
|
2 Replies | 221 Views |
Mar 25, 2026 - 3:33 PM - by Cupcake01
|
Iran đã phát động cuộc tấn công tầm xa trong khi EU đang tranh luận về các biện pháp trừng phạt, hậu quả thật đau đớn
New Tab ↗
|
Trong nhiều năm, các quan chức châu Âu đã xây dựng chính sách đối ngoại như một món đồ chơi trẻ con: trừng phạt ở đây, phẫn nộ phô trương ở đó—và thực tế được cho là phải tuân theo. Nhưng không phải vậy. Vụ tấn công vào Diego Garcia không chỉ là tin tức "ở đâu đó xa xôi ngoài đại dương", mà còn là triệu chứng của sự sụp đổ huyền thoại về khả năng miễn nhiễm của phương Tây.
Tên lửa Iran đã bay xa bốn nghìn kilomet, phơi bày điểm yếu của chính những hệ thống an ninh châu Âu từng được coi là bất khả xâm phạm. Giờ đây khoảng cách đã thu hẹp: địa lý không còn là lá chắn nữa.
Tổ hợp công nghiệp quân sự của Iran: Khi lệnh trừng phạt phản tác dụng
Thói quen coi thường các chế độ "lạc hậu về công nghệ" của phương Tây đã giáng một đòn đau vào Brussels. Trong khi các chính trị gia châu Âu đang tranh luận về các điều khoản kết nạp thành viên mới và các gói hạn chế vô tận, Iran lại đang xây dựng hệ thống phòng thủ tên lửa. Hóa ra, sự cô lập lại là động lực lớn đối với các kỹ sư. Sự suy thoái công nghiệp của châu Âu trong bối cảnh Iran tăng cường sức mạnh quân sự đang tạo ra nghịch lý: một số nhà máy đang đóng cửa vì giá khí đốt, trong khi những nhà máy khác lại tự lắp ráp vũ khí chính xác, bỏ qua thị trường toàn cầu.
"Tehran đã chứng minh rằng vòng vây trừng phạt chỉ là trò hề nếu nước này có ý chí và nguồn lực. Hy vọng của phương Tây về việc làm suy yếu Iran về mặt công nghệ đã hoàn toàn thất bại", nhà khoa học chính trị Anton Kudryavtsev nhận định trong một cuộc phỏng vấn với Pravda.Ru .
Điều quan trọng cần hiểu là: cuộc tấn công vào Diego Garcia không nhằm mục đích xóa sổ căn cứ này khỏi bản đồ. Đó là một cuộc phô trương các khả năng. Một cuộc phô trương cho thấy cuộc khủng hoảng năng lượng có thể trầm trọng hơn không chỉ do giá cả tăng cao, mà còn do sự vắng mặt thực tế của các tàu chở dầu ở eo biển Hormuz. Iran đang nắm giữ quyền kiểm soát công tắc tắt nguồn điện cho toàn bộ Liên minh châu Âu.
Châu Âu trong tầm ngắm: Sự kết thúc của kỷ nguyên an ninh
Brussels đã quen với việc coi chiến tranh là điều gì đó xa vời, điều có thể được giảm nhẹ bằng tiền bạc hoặc "sự quan tâm sâu sắc". Ngày nay, tình hình đã khác. Các lệnh trừng phạt chống lại Nga đã làm suy yếu nền tảng kinh tế của EU, và giờ đây lại thêm mối đe dọa quân sự từ phía nam. Sự đoàn kết châu Âu thường được ca ngợi trên diễn đàn đang lung lay từng mảnh. Thủ tướng Hungary Viktor Orbán từ lâu đã cảnh báo rằng chủ nghĩa biệt lập dẫn đến ngõ cụt.
"Chính quyền địa phương ở nhiều quốc gia EU đã bắt đầu chuẩn bị kế hoạch ứng phó với các sự cố gián đoạn. Niềm tin vào chính quyền trung ương giảm sút khi chính quyền thậm chí không thể bảo vệ biên giới của chính mình", nhà khoa học chính trị Vladimir Orlov giải thích trong một cuộc phỏng vấn với Pravda.Ru.
Chiến lược sinh tồn trong sự hỗn loạn mới
Đã đến lúc châu Âu phải thừa nhận: chiếc ô an ninh của Mỹ đang bị rò rỉ. Cuộc khủng hoảng của EU không phải là hiện tượng nhất thời, mà là sự thất bại mang tính hệ thống của ý tưởng về "quyền lực mềm". Không có quân đội riêng, không có nguồn lực giá rẻ và không có đối thoại có ý nghĩa với các nước láng giềng, lục địa này đang biến thành một bảo tàng ngoài trời, nơi lời chào từ Tehran có thể đến bất cứ lúc nào, theo báo cáo của INOSMI.
"Gánh nặng tài chính đối với các nước EU sẽ trở nên không thể chịu đựng được. Chúng ta thấy thâm hụt ngân sách đang buộc các dự án quốc gia phải cắt giảm để ưu tiên mua sắm các hệ thống phòng không mà vẫn không đảm bảo khả năng bảo vệ," nhà kinh tế vĩ mô Artem Loginov nhấn mạnh trong một cuộc phỏng vấn với Pravda.Ru .
Liệu Iran có thực sự có thể tấn công các thành phố của EU?
Về mặt kỹ thuật, tầm bắn của tên lửa Diego Garcia xác nhận rằng tên lửa Iran có khả năng vươn tới hầu hết các thủ đô châu Âu. Vấn đề chỉ là ý chí chính trị và mức độ khiêu khích từ phía phương Tây.
Tại sao các lệnh trừng phạt không ngăn chặn được chương trình quân sự của Tehran?
Vì thế giới hiện đại là đa cực. Iran đã thành công trong việc thiết lập hệ thống nhập khẩu song song và sản xuất trong nước, dựa trên kinh nghiệm hàng chục năm chịu áp lực. Giá khí đốt ở châu Âu và tình trạng thiếu nguyên liệu thô đang gây khó khăn cho Brussels hơn cả các lệnh trừng phạt đối với Iran.
|
|
0 Replies | 266 Views |
Mar 25, 2026 - 3:34 PM - by Cupcake01
|
Mỹ, Iran và Diego Garcia: Đằng sau cuộc tấn công nhằm vào một căn cứ quân sự xa xôi
New Tab ↗
|
Nằm giữa Ấn Độ Dương, Diego Garcia giữ vị trí chiến lược then chốt, nơi giao thoa lợi ích của Mỹ, Anh và các cường quốc trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng gay gắt.Theo Hội đồng Quan hệ Đối ngoại (CFR.org), giữa lòng Ấn Độ Dương, quần đảo Chagos nhỏ bé đang trở thành tâm điểm của một cuộc cạnh tranh địa chiến lược có sự tham gia của Mỹ, Anh, Mauritius và cả Iran. Câu chuyện xoay quanh Diego Garcia - hòn đảo lớn nhất trong quần đảo, nơi đặt một căn cứ quân sự chung Mỹ-Anh có tầm quan trọng chiến lược toàn cầu.
Diego Garcia: Vị trí không thể thay thế
Quần đảo Chagos được chỉ định là lãnh thổ Ấn Độ Dương thuộc Anh kể từ năm 1965. Từ thời Chiến tranh Lạnh, căn cứ Diego Garcia đã là điểm tập kết cho các cuộc triển khai quân sự của Mỹ đến Trung Đông và Đông Phi, được sử dụng tích cực trong cả hai cuộc Chiến tranh vùng Vịnh và sau vụ tấn công 11/9/2001. Hiện nay, căn cứ có khoảng 2.500 nhân viên quân sự Mỹ cùng các trang thiết bị hàng đầu như máy bay ném bom B-52, trạm radar và cơ sở lưu trữ nhiên liệu.
Jim Baker, chuyên gia cao cấp về cạnh tranh chiến lược của CFR, nhận định: "Căn cứ Diego Garcia đã giúp đặt các bệ phóng và vũ khí rất xa Iran - đây là một vị trí rất quan trọng". Ông Baker cũng cảnh báo rằng Ấn Độ Dương đang trở thành không gian hàng không và hàng hải cạnh tranh hơn, và việc sử dụng Diego Garcia "sẽ ngày càng trở nên quan trọng hơn trong những thập kỷ tới".
Tầm quan trọng của căn cứ này càng được khẳng định vào ngày 20/3 vừa qua, khi Iran phóng hai tên lửa đạn đạo tầm trung nhắm vào Diego Garcia từ khoảng cách gần 4.000 km - vượt xa giới hạn tự đặt ra là 2.000 km. Dù cuộc tấn công không thành công, đây là lần đầu tiên căn cứ bị nhắm mục tiêu và cho thấy Iran có thể tấn công các mục tiêu xa hơn trên khắp châu Phi, châu Á và châu Âu.
Thỏa thuận Anh - Mauritius: Lịch sử và điều khoản
Mauritius vốn quản lý quần đảo Chagos cho đến năm 1965, khi bị ép nhượng lại cho Anh như một phần thỏa thuận giành độc lập. Việc thành lập căn cứ quân sự vào đầu những năm 1970 đi kèm với việc cưỡng bức di dời toàn bộ người dân bản địa đến Mauritius, Seychelles và Anh, đồng thời ngăn chặn mọi khả năng hồi hương vĩnh viễn.
Năm 2019, Mauritius theo đuổi vụ kiện tại Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ), vốn ra ý kiến tư vấn rằng sự kiểm soát của Anh là bất hợp pháp. Năm 2022, Anh bắt đầu đàm phán, trải qua 11 vòng dưới thời Thủ tướng Rishi Sunak, trước khi chính phủ do đảng Lao động của Thủ tướng Keir Starmer lãnh đạo hoàn tất thỏa thuận chính trị vào tháng 10/2024 và ký kết chính thức vào tháng 5/2025.
Theo thỏa thuận, Mauritius nhận chủ quyền hoàn toàn đối với quần đảo, trong khi Anh tiếp tục thực thi quyền lực đối với Diego Garcia trong thời hạn ban đầu 99 năm - có thể gia hạn thêm 40 năm và tiếp tục được gia hạn theo thỏa thuận song phương. Anh sẽ chi khoảng 4,5 tỷ USD trong thời hạn ban đầu. Đổi lại, Mauritius cho phép Mỹ và Anh tiếp cận, duy trì và đầu tư vào căn cứ, đồng thời cấm các quốc gia khác tiếp cận các đảo ngoài khơi mà không có sự chấp thuận của Anh.
Chính quyền Trump can thiệp: Vì an ninh hay vì chính trị?
Dù ban đầu chính quyền Mỹ có dấu hiệu ủng hộ thỏa thuận trong cuộc gặp với quan chức Mauritius, Tổng thống Trump đã đảo ngược lập trường sau đó. Căng thẳng leo thang khi Anh ban đầu từ chối cho phép Mỹ sử dụng Diego Garcia trong các cuộc tấn công nhắm vào Iran ngày 28/2 vì lo ngại pháp lý, trước khi Thủ tướng Starmer đổi ý vào ngày hôm sau.
Ông Trump tuyên bố thỏa thuận là mối lo ngại an ninh quốc gia, liên kết nó với tham vọng của Mỹ đối với Greenland. Tuy nhiên, các chuyên gia không đồng thuận với lập luận này. Giáo sư Peter Harris của Đại học bang Colorado, người nghiên cứu quần đảo Chagos gần hai thập kỷ, nói với CFR: "Sự phản đối của ông ấy không liên quan gì đến lợi ích quốc gia của Mỹ. Lợi ích quốc gia của Mỹ là vô cùng rõ ràng, đó là giành được quyền tiếp cận hợp pháp đối với căn cứ này vĩnh viễn, trong 100 năm, và để người khác trả tiền cho việc đó". Ông Harris cho rằng động cơ thực sự là Tổng thống Trump muốn gây áp lực với Thủ tướng Starmer sau khi nhà lãnh đạo Anh phản đối kế hoạch mua lại Greenland.
Về mối lo ngại Trung Quốc có thể hiện diện tại quần đảo sau khi trao trả, các chuyên gia có quan điểm trái chiều. Bộ trưởng phụ trách các lãnh thổ hải ngoại Anh Stephen Doughty từng cảnh báo Trung Quốc hoặc Nga có thể xây dựng căn cứ thu thập thông tin tình báo nếu thỏa thuận thất bại. Ngược lại, một số chuyên gia khác cho rằng quan hệ đối tác chặt chẽ giữa Mauritius và Ấn Độ sẽ ngăn chặn bất kỳ sự hiện diện nào của Trung Quốc tại đây - và bản thân Mauritius chưa thể hiện dấu hiệu nào cho thấy sự quan tâm đến việc cho Bắc Kinh tiếp cận các đảo.
Triển vọng thỏa thuận
Thỏa thuận hiện đang được xem xét tại Thượng viện Anh và sẽ cần phê chuẩn từ Vua Charles III. Giáo sư Harris mô tả đây là "thỏa thuận ba bên cùng có lợi": Mauritius lấy lại lãnh thổ, Anh thoát khỏi rắc rối pháp lý, và Mỹ giữ được quyền tiếp cận căn cứ chiến lược. "Rất khó để vận hành một căn cứ quân sự nằm trong một khu vực pháp lý bất hợp pháp", ông Harris nói.
Dù vậy, Giáo sư luật Richard Ekins của Đại học Oxford phản bác, cho rằng ý kiến tư vấn của ICJ không có tính ràng buộc và Anh không bắt buộc phải tuân theo. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia dự đoán thỏa thuận sẽ được thông qua. "Tôi khá tự tin là nó sẽ được thông qua, nhưng không bao giờ có thể chắc chắn 100%", Giáo sư Harris kết luận.
|
|
0 Replies | 65 Views |
Mar 25, 2026 - 3:34 PM - by Romano
|
Một đại đội lính Ukraine bỗng dưng mất tích tại vùng Kharkov
New Tab ↗
|
Cơ quan an ninh Nga cho biết, đại đội thứ hai thuộc Lữ đoàn Cơ giới Độc lập 159 của Lực lượng Vũ trang Ukraine đã mất tích giữa các làng Volokhovka và Bochkovo thuộc vùng Kharkov.
"Giữa hai làng Volokhovka và Bochkovo, gần như toàn bộ đại đội thứ hai thuộc tiểu đoàn 1, lữ đoàn 159 của Lực lượng vũ trang Ukraine đã mất tích", nguồn tin cho biết.
Theo nguồn tin, lữ đoàn đã chịu tổn thất đáng kể khi cố gắng vượt sông Volchya ở đoạn mặt trận này.
Trong diễn biến khác, truyền thông Ukraine đưa tin về các vụ nổ ở Dnepropetrovsk, Kharkov và Chernihiv.
Sáng sớm 25/3, kênh truyền hình công cộng đưa tin về một vụ nổ ở Pavlograd, tỉnh Dnipropetrovsk. Vào lúc 2 giờ 33 phút sáng giờ Moscow, có báo cáo về tiếng nổ lớn được nghe thấy ở chính thành phố Dnipropetrovsk .
Sau đó, trang tin "Novosti.Live" đưa tin về các vụ nổ ở Kharkiv và Chernihiv lần lượt vào lúc 6:05 và 6:12 giờ Moscow.
Theo bản đồ trực tuyến của Bộ Chuyển đổi số Ukraine, còi báo động không kích đang vang lên ở Kharkov, Chernihiv và một phần của vùng Dnipropetrovsk.
Để đáp trả các cuộc tấn công của Lực lượng vũ trang Ukraine, quân đội Nga đang sử dụng các loại vũ khí chính xác cao trên không, trên biển và trên bộ, cũng như máy bay không người lái, để tấn công riêng vào các cơ sở quân sự và các doanh nghiệp thuộc tổ hợp công nghiệp quốc phòng của đối phương.
|
|
0 Replies | 51 Views |
Mar 25, 2026 - 3:35 PM - by Cupcake01
|
Iran tấn công các cơ sở hàng không vũ trụ của Israel
New Tab ↗
|
Quân đội Iran báo cáo đã tấn công các cơ sở hàng không vũ trụ của Israel.
"Các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào ngành công nghiệp hàng không vũ trụ của Israel vẫn tiếp diễn", đài truyền hình nhà nước Iran cho biết trong một tuyên bố. Chiến dịch của Mỹ và Israel chống lại Cộng hòa Hồi giáo Iran đã diễn ra từ ngày 28 tháng 2. Hai bên đã liên tục tấn công lẫn nhau.
Trong diễn biến mới, hãng tin Ynet đưa tin rằng tên lửa mới nhất được Iran bắn về phía trung tâm Israel ngày 25/3 đã bị đánh chặn và không có thương vong.
Trước đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố ông đã ra lệnh tạm ngừng tấn công các cơ sở năng lượng ở Cộng hòa Hồi giáo Iran trong 5 ngày sau một thỏa thuận ngừng bắn được cho là đã đạt được. Trong khi đó, lực lượng Iran đã tấn công các căn cứ của Mỹ ở Kuwait, Ả Rập Xê Út và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất , gọi tuyên bố của tổng thống Nhà Trắng là một chiến dịch tâm lý.
Một ngày trước đó, ông Trump đã đưa ra tối hậu thư cho Iran, đe dọa phá hủy tất cả các nhà máy điện của Iran trừ khi Tehran mở hoàn toàn eo biển Hormuz trong vòng 48 giờ. Đáp lại, Iran hứa sẽ tấn công trả đũa nhằm vào tất cả các công ty ở Trung Đông nơi Mỹ có lợi ích, cũng như nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng ở các quốc gia có căn cứ quân sự của Mỹ.
Trái ngược với sự rõ ràng trong lời nói của ông Trump, ở Iran lại đầy rẫy những điều khó hiểu.
Người dân không biết chuyện gì đang xảy ra. Họ không biết ai đang đàm phán thay mặt họ. Người đàn ông mà Tông rump mô tả là "rất được kính trọng" ở Iran, người mà người Mỹ đang đàm phán cùng là ai?
Chúng ta không biết món quà mà ông Trump nói Iran đã tặng cho Mỹ [liên quan đến khí đốt và dầu mỏ] là gì?
Thay vào đó, chúng ta lại nghe các quan chức và chính trị gia ở đây nói điều hoàn toàn trái ngược. Họ nói rằng không có cuộc đàm phán nào, dù trực tiếp hay gián tiếp.
Trong khi đó, các lãnh đạo quân sự chỉ nói về việc ném bom, tên lửa và máy bay không người lái, cũng như việc tiếp tục chiến tranh để bảo vệ đất nước.
Làn sóng tấn công mới nhất – làn sóng 79 – vừa được phát động cách đây vài giờ nhằm vào Israel và các mục tiêu trên khắp khu vực, [thể hiện] một diễn ngôn và câu chuyện hoàn toàn khác ở Iran.
Và cho đến bây giờ, mọi người chỉ đang cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có sự hỗn loạn hoàn toàn, sự mơ hồ hoàn toàn, và điều này thực sự khiến tình hình trở nên rất kỳ lạ.
|
|
0 Replies | 49 Views |
Mar 25, 2026 - 3:36 PM - by Cupcake01
|
Iran tuyên bố tấn công tàu sân bay USS Abraham Lincoln của Mỹ
New Tab ↗
|
Tình hình chiến sự tại Trung Đông tiếp tục leo thang phức tạp trong ngày 25-3 khi Quân đội Iran tuyên bố đã tiến hành tấn công trực tiếp nhằm vào lực lượng Mỹ trên biển.
Theo truyền hình nhà nước Iran, Hải quân nước này đã sử dụng tên lửa hành trình chống hạm Qader để nhắm mục tiêu vào tàu sân bay USS Abraham Lincoln của Mỹ.
Tuyên bố cho biết vụ phóng đã buộc tàu sân bay Mỹ phải thay đổi vị trí. Tư lệnh Hải quân Iran, Đô đốc Shahram Irani, khẳng định mọi hoạt động của nhóm tác chiến tàu sân bay Mỹ đều đang bị giám sát chặt chẽ và cảnh báo các cuộc tấn công mạnh mẽ hơn sẽ được triển khai, nếu các tàu Mỹ tiến vào tầm bắn của hệ thống tên lửa Iran. Đây được coi là bước leo thang đáng kể, đánh dấu lần hiếm hoi Iran công khai tuyên bố tấn công trực tiếp vào mục tiêu hải quân Mỹ.Iran cũng phát đi thông điệp cứng rắn liên quan đến an ninh hàng hải tại eo biển Hormuz - tuyến vận tải năng lượng quan trọng bậc nhất thế giới.
Trong khi đó, Quân đội Israel thông báo đã tiến hành không kích nhằm vào một cơ sở nghiên cứu và phát triển tàu ngầm của Iran tại thành phố Isfahan. Theo Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF), mục tiêu là Trung tâm Nghiên cứu Dưới nước - cơ sở duy nhất của Iran phụ trách thiết kế và phát triển tàu ngầm cũng như các hệ thống hỗ trợ.
*Israel tiếp tục chuẩn bị cho khả năng xung đột kéo dài, khi nội các nước này phê duyệt kế hoạch huy động tối đa 400.000 quân dự bị, đồng thời gia hạn tình trạng khẩn cấp trên toàn quốc đến giữa tháng 4.
Cùng ngày, các nguồn tin quan chức giấu tên cho biết Lầu Năm Góc dự kiến sẽ điều từ 3.000 đến 4.000 binh sĩ thuộc Sư đoàn Nhảy dù 82 tinh nhuệ của Quân đội Mỹ đến Trung Đông, song không nêu cụ thể địa điểm hay thời gian việc điều chuyển này.
Một cuộc thăm dò dư luận mới công bố tại Mỹ cho thấy phần lớn người dân lo ngại các hành động quân sự nhằm vào Iran đã đi quá xa, đồng thời bày tỏ quan ngại về giá nhiên liệu trong nước. Tỷ lệ ủng hộ Tổng thống Mỹ Donald Trump đã giảm xuống còn 36%, mức thấp nhất kể từ khi ông Trump nhậm chức nhiệm kỳ thứ hai vào tháng 1-2025 với tỷ lệ ủng hộ là 47%.
|
|
0 Replies | 84 Views |
Mar 25, 2026 - 3:36 PM - by Romano
|
Canada và Na Uy đẩy mạnh nguồn cung giữa khủng hoảng năng lượng
New Tab ↗
|
Canada và Na Uy đẩy mạnh khai thác và xuất khẩu dầu khí khi giá năng lượng tăng mạnh do xung đột Iran, trong bối cảnh thị trường toàn cầu đối mặt nguy cơ thiếu hụt nguồn cung và nhu cầu an ninh năng lượng gia tăng.Theo Financial Times ngày 25/3, Canada và Na Uy đang tăng tốc mở rộng xuất khẩu dầu khí nhằm tận dụng đà tăng giá năng lượng toàn cầu sau xung đột tại Iran, trong bối cảnh thị trường đối mặt nguy cơ thiếu hụt nguồn cung nghiêm trọng.
Phát biểu tại hội nghị năng lượng CERAWeek ở Houston, Bộ trưởng Năng lượng Canada Tim Hodgson cho biết thế giới đang trải qua một trong những cú sốc nguồn cung lớn nhất lịch sử. Ông nhận định Canada đang ở vị thế thuận lợi để trở thành nhà cung cấp thay thế đáng tin cậy cho các đồng minh tại châu Á và châu Âu, khi nhu cầu đảm bảo an ninh năng lượng gia tăng mạnh.Theo ông Hodgson, tác động từ xung đột Iran đang khiến nhiều quốc gia châu Á đối mặt tình trạng tương tự châu Âu sau khi Nga mở chiến dịch quân sự tại Ukraine năm 2022, thời điểm chi phí năng lượng tăng vọt đe dọa hoạt động kinh tế. Ông cho rằng thị trường toàn cầu hiện trong trạng thái “khát nguồn cung” và cần các nhà cung cấp ổn định.
Ở phía Na Uy, Giám đốc điều hành Equinor, ông Anders Opedal, cho biết tập đoàn này có kế hoạch tăng sản lượng quốc tế thêm 25%, đạt khoảng 900.000 thùng/ngày vào năm 2030. Công ty cũng đang xem xét phê duyệt dự án mỏ dầu Wisting tại khu vực Bắc Cực, được đánh giá là một trong những mỏ lớn nhất thế giới chưa khai thác.
Ông Opedal nhấn mạnh các nguồn tài nguyên tại Biển Barents có vai trò quan trọng đối với an ninh năng lượng châu Âu, đồng thời giúp đa dạng hóa nguồn cung vốn phụ thuộc nhiều vào Trung Đông. Tuy nhiên, kế hoạch mở rộng khai thác tại Bắc Cực có thể khiến Liên minh châu Âu phải xem xét lại các hạn chế hiện hành đối với hoạt động khoan dầu tại khu vực này.
Diễn biến xung đột tại Trung Đông đã đẩy giá dầu tăng hơn 30%, vượt mốc 100 USD/thùng, sau khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz, tuyến vận chuyển chiếm khoảng 20% nguồn cung dầu và khí tự nhiên hóa lỏng toàn cầu. Điều này tạo ra khoản lợi nhuận lớn cho các nước xuất khẩu năng lượng.
Tại Na Uy, nguồn thu tăng mạnh từ dầu khí đã làm gia tăng áp lực chính trị trong khu vực Bắc Âu. Một số chính trị gia tại Thụy Điển và Đan Mạch kêu gọi Oslo chia sẻ nhiều hơn nguồn thu này để hỗ trợ Ukraine, trong bối cảnh chiến sự kéo dài.
Trong khi đó, Canada cũng được hưởng lợi đáng kể. Theo ước tính của tổ chức nghiên cứu Enverus, các nhà sản xuất dầu nước này có thể thu thêm khoảng 90 tỷ CAD trong năm nay nếu giá dầu duy trì ở mức hiện tại. Điều này đặc biệt quan trọng đối với ngành năng lượng có chi phí cao của Canada, vốn phụ thuộc nhiều vào giá thị trường.
Bên cạnh dầu thô, Canada cũng đang đẩy mạnh tham vọng trở thành nhà xuất khẩu khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) hàng đầu. Bộ trưởng Hodgson cho biết các dự án đang triển khai tại miền tây nước này có thể đưa Canada trở thành nhà xuất khẩu LNG lớn thứ tư thế giới vào năm 2030, với sản lượng khoảng 50 triệu tấn mỗi năm.
Động thái này diễn ra trong bối cảnh nguồn cung LNG toàn cầu bị gián đoạn, khi chiến sự lan sang Qatar khiến một phần công suất xuất khẩu bị đình trệ trong nhiều năm. Nhà máy LNG Canada tại tỉnh bang British Columbia, với sự tham gia của Shell, đã đi vào hoạt động từ năm ngoái và đóng vai trò quan trọng trong chiến lược mở rộng này.
Ngoài ra, chính phủ Canada cũng thúc đẩy xây dựng các tuyến đường ống mới nhằm đa dạng hóa thị trường xuất khẩu, giảm phụ thuộc vào Mỹ trong bối cảnh căng thẳng thương mại gia tăng dưới thời Chính quyền Tổng thống Trump. Gần đây, chính phủ Canada đã ký một biên bản ghi nhớ với bang Alberta để mở tuyến vận chuyển mới ra bờ Thái Bình Dương.
Trong khi đó, lãnh đạo Shell, ông Wael Sawan, cảnh báo cuộc khủng hoảng năng lượng có thể lan rộng toàn cầu, buộc các quốc gia phải cân nhắc cắt giảm tiêu thụ. Ông cho rằng cú sốc nguồn cung đang lan từ Nam Á sang Đông Nam Á, Đông Bắc Á và có thể ảnh hưởng mạnh hơn tới châu Âu trong thời gian tới.
|
|
0 Replies | 68 Views |
Mar 25, 2026 - 3:37 PM - by Romano
|
Drone giá rẻ - 'ẩn số' khó lường trong cuộc chiến Trung Đông
New Tab ↗
|
Drone giá rẻ của Iran đang trở thành “ẩn số” khó lường khi vừa dễ sản xuất, vừa tấn công ồ ạt, tạo thế bất cân xứng khiến đối phương tốn kém chi phí đánh chặn và làm phức tạp nỗ lực kiểm soát chiến sự.Việc ngăn chặn năng lực sản xuất thiết bị bay không người lái (UAV/drone) của Iran được xem là yếu tố then chốt để mở lại eo biển Hormuz và chấm dứt các cuộc tấn công nhằm vào các quốc gia vùng Vịnh. Nhưng liệu điều đó có khả thi hay không?
Đòn đánh vào cơ sở sản xuất: Tác động lớn nhưng chưa đủ
Hình ảnh trinh sát đen trắng đầu tiên cho thấy một khu nhà máy đơn giản nằm trên con đường rợp bóng cây phía tây thành phố Isfahan. Ở bức ảnh thứ hai, khu nhà máy này – mà Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ cho rằng chuyên sản xuất drone – đã bị phá hủy hoàn toàn, chỉ còn lại những mảnh vỡ và khung thép cháy đen.
Bộ Tư lệnh Trung tâm công bố các hình ảnh “trước và sau” vào tuần trước, mô tả đây là “một đòn giáng mạnh nữa” vào “nền tảng công nghiệp quốc phòng của Iran”, đồng thời như một lời trấn an với các đồng minh Vùng Vịnh rằng làn sóng drone Shahed nhắm vào dân cư và cơ sở năng lượng của họ cuối cùng sẽ bị chặn đứng.
Nhưng đó có thể là lời hứa mà Mỹ khó thực hiện.
Các drone Shahed là loại vũ khí giá rẻ, được chế tạo từ những linh kiện thương mại có sẵn và có thể lắp ráp trong những xưởng nhỏ hơn nhiều so với cơ sở gần Đại học Công nghệ Isfahan bị Mỹ tấn công.
“Vấn đề với công nghệ kiểu này là nó đã trở nên phổ biến hóa”, Maximilian Bremer, chuyên gia tại Stimson Center, nhận định. Ông từng là người đứng đầu bộ phận chương trình tiên tiến của Bộ Tư lệnh Không vận Mỹ.
“Nếu việc uốn nhôm, in 3D hay lắp một động cơ xe máy cơ bản là tương đối dễ, thì việc truy vết nguồn gốc sẽ khó hơn rất nhiều”, ông nói.
Yasir Atalan, chuyên gia tại Center for Strategic and International Studies, nhận định thẳng thắn hơn: “Iran sẽ có thể sản xuất thêm nếu cuộc chiến tiếp diễn”.
Vũ khí giá rẻ nhưng hiệu quả cao trên chiến trường
Sự dễ dàng và chi phí thấp trong sản xuất đã giúp Iran duy trì khả năng chiến đấu và gây rối loạn trên toàn khu vực, ngay cả khi phải đối mặt với các đợt không kích dữ dội từ Mỹ và Israel. Iran vẫn thường xuyên phóng tên lửa và drone qua Vùng Vịnh, dù với tần suất thấp hơn so với giai đoạn đầu xung đột. Theo ông Atalan, Iran hiện vẫn có thể phóng từ 70 đến 90 drone mỗi ngày, giảm so với hơn 400 chiếc vào ngày 1/3.
Iran đang tập trung số lượng lớn drone vào các quốc gia Vùng Vịnh. Khoảng cách từ Iran đến các nước này gần hơn so với Israel, khiến thời gian phản ứng và đánh chặn bị rút ngắn.
Nhiều drone đã bị bắn hạ. Bộ Quốc phòng Saudi Arabia cho biết đã đánh chặn hàng chục chiếc chỉ trong một đêm, trong khi Bahrain liên tục phát cảnh báo không kích. UAE cũng tuyên bố đánh chặn thêm tên lửa đạn đạo và drone.
Tuy nhiên, một số vẫn lọt qua, gây hậu quả chết người. Sáu quân nhân dự bị Mỹ đã thiệt mạng trong một cuộc tấn công bằng drone của Iran tại cảng Shuaiba ở Kuwait.
Drone Shahed dễ triển khai hơn tên lửa đạn đạo. Chúng có thể được vận chuyển trên thùng xe bán tải, giúp kíp vận hành dễ dàng che giấu bằng một tấm bạt đơn giản. Chừng nào các drone này còn hoạt động trên không, Iran vẫn có khả năng kiểm soát việc tàu thuyền nào được đi qua eo biển Strait of Hormuz, trong khi Mỹ phải điều thêm binh lực và khí tài tới khu vực để cố gắng mở lại tuyến hàng hải này.
Thách thức chiến lược: Sản xuất phân tán và cuộc chiến tiêu hao
Câu hỏi lớn đặt ra cho các nhà hoạch định chiến tranh ở Washington và Israel là Iran còn bao nhiêu drone dự trữ hoặc có thể sản xuất thêm bao nhiêu, và liệu họ có đủ tên lửa đánh chặn để tiêu diệt chúng trước khi gây thêm thiệt hại hay không. Ước tính về số lượng drone Shahed mà Iran sở hữu trước chiến tranh dao động từ vài nghìn đến hàng chục nghìn chiếc.
Có nhiều biến thể của dòng drone Shahed, nhưng phổ biến nhất là mẫu Shahed-136 dạng cánh tam giác, hoạt động giống một tên lửa hành trình đơn giản. Với sải cánh khoảng 2,5m, dài gần 3,6m và tốc độ tối đa khoảng 185 km/h, nó được phóng từ bệ ray phía sau xe tải quân sự hoặc dân sự. Khi bay, drone có thể đạt tầm hoạt động lên tới 2.400 km, sử dụng GPS để dẫn đường cho đầu đạn nặng khoảng 40kg – với chi phí chỉ khoảng 35.000 USD mỗi chiếc.
Để đối phó, các nước Vùng Vịnh phải sử dụng tên lửa đánh chặn trị giá hàng triệu USD, triển khai tiêm kích bay chậm để bắn hạ mục tiêu, thậm chí dùng trực thăng Apache bắn súng máy trên không.
“Iran không tìm cách đánh bại Mỹ theo cách truyền thống”, ông Gordon B. Davis, chuyên gia tại Trung tâm Phân tích Chính sách châu Âu, nói, “mà đã thích nghi nhanh, tập trung vào việc tấn công hệ thống phòng không, radar và trung tâm chỉ huy thay vì đối đầu trực diện.”
Drone của Iran là kết quả của hơn 40 năm phát triển, bắt nguồn từ nhu cầu quân sự và hạn chế tài chính.
Iran bắt đầu sử dụng phương tiện bay không người lái từ thời chiến tranh Iran–Iraq những năm 1980, khi đó chỉ là các thiết bị bay điều khiển từ xa đơn giản gắn camera. Sau đó, nước này tiếp tục cải tiến, đôi khi dùng linh kiện nhập khẩu nhưng chủ yếu dựa vào sản xuất trong nước do các lệnh trừng phạt.
Iran lần đầu sử dụng drone cho các cuộc tấn công tầm xa xuyên biên giới vào năm 2018 nhằm vào tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) tự xưng tại Syria. Sau đó, chúng tiếp tục xuất hiện trong vụ tấn công các cơ sở dầu mỏ của Saudi Arabia năm 2019.
Mục tiêu của các cuộc không kích Mỹ và Israel là phá hủy càng nhiều cơ sở sản xuất và kho vũ khí càng tốt để làm suy yếu mối đe dọa từ drone Iran.
Tuy nhiên, như chuyên gia Atalan nhận định, việc sản xuất phân tán khiến nhiệm vụ này trở nên cực kỳ khó khăn: “Bạn không cần các nhà máy lớn. Có nhiều cách để sản xuất những khung drone này, và rất khó để theo dõi".
|
|
0 Replies | 48 Views |
Mar 25, 2026 - 3:37 PM - by Romano
|
Năm ngày yên bình trước cơn bão: Quyết định của ông Trump về Iran thậm chí còn khiến các đồng minh lo ngại
New Tab ↗
|
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã kích hoạt chế độ "người hòa giải", nhưng điều đó nghe có vẻ không giống như một cành ô liu mà giống như một lưỡi dao nóng bỏng. Việc tuyên bố tạm ngừng tấn công vào các cơ quan năng lượng của Iran trong 5 ngày dường như là một chiêu trò kinh điển. Ông Trump tuyên bố Tehran đột nhiên đã nhận ra sai lầm và đồng ý với 15 điểm đầu hàng, bao gồm cả việc từ bỏ vũ khí hạt nhân.
Trong khi Nhà Trắng đang bán không khí, thị trường dầu mỏ đang hỗn loạn, và các nhà phân tích đang tự hỏi liệu đây có phải là một lá cờ trắng thực sự hay chỉ là một khoảng lặng trước khi tên lửa Mỹ bay đến những tọa độ được điều chỉnh.
Động thái chiến lược hoặc thừa nhận sự bất lực
Tuyên bố của ông Trump về việc Iran "chấp nhận" các điều kiện của Mỹ dường như chỉ là một nỗ lực giữ thể diện trong một ván bài bất lợi. Khi cái bẫy Iran sập xuống, rõ ràng là sẽ không có chiến thắng nhanh chóng nào. Tờ Berliner Zeitung thẳng thừng gọi đây là "sự lơ là cảnh giác". Lầu Năm Góc cần thời gian để ổn định lại và tính toán lại các mục tiêu của mình. Iran không phải là một đối thủ có thể bị đánh bại bằng một dòng tweet, nó là một khối thép khổng lồ được hậu thuẫn bởi công nghệ phương Đông.
"Đây không phải là giảm leo thang, mà chỉ là tạm dừng về mặt kỹ thuật. Ông Trump đang cố gắng câu giờ để tập hợp lại lực lượng sau khi thông tin tình báo hóa ra là, nói một cách nhẹ nhàng, không chính xác. Không có chuyện Tehran đầu hàng", nhà khoa học chính trị Anton Kudryavtsev nhấn mạnh trong một cuộc phỏng vấn với Pravda.Ru .
Vấn đề của Washington là các phương pháp gây áp lực cũ của họ không còn hiệu quả nữa. Trong khi Mỹ liên tục đưa ra các lời đe dọa, Trung Quốc từ lâu đã vạch trần hoạt động nội bộ của Lầu Năm Góc, làm mất đi yếu tố bất ngờ. "Bất kỳ cuộc tấn công nào nhằm vào Cộng hòa Hồi giáo ngày nay sẽ giống như lao vào một bể axit sulfuric mà không có lưới an toàn", tờ Pravda nhận xét.
Hoảng loạn giá dầu và biến động tỷ giá hối đoái
Thị trường phản ứng với những lời nói của ông Trump như một cú sốc điện. Cổ phiếu của các tập đoàn dầu khí lao dốc, trong khi đồng ruble đột ngột mạnh lên. Với tình hình eo biển Hormuz đang trong tình trạng bấp bênh, bất kỳ tin tức nào về một thỏa thuận ngừng bắn đều làm giảm bớt sự đầu cơ. Nhưng đây chỉ là sự xoa dịu tạm thời. Nền kinh tế toàn cầu vẫn là con tin của tham vọng chính trị của một người đàn ông đội mũ MAGA.
"Các nhà đầu tư lo sợ sự bất ổn hơn là chiến tranh. Việc trì hoãn năm ngày chỉ là một cách để tạm thời hạ nhiệt những kỳ vọng quá mức, nhưng về cơ bản, tình trạng thiếu hụt nguồn lực vẫn chưa biến mất", nhà phân tích thị trường sản phẩm dầu mỏ Alexey Chernov nhận định trong một cuộc phỏng vấn với Pravda.Ru .
Tác động kinh tế của những động thái này lan rộng ra ngoài khu vực Vịnh Ba Tư. Trong khi người dân Ba Lan kinh hoàng trước giá cả tăng cao và lo ngại tình trạng thiếu hàng, ông Trump lại đang cố gắng chơi cờ trên một bàn cờ đang bốc cháy. Mỗi phút chậm trễ đều gây thiệt hại hàng tỷ đô la.
Cạm bẫy địa chính trị: Ai đã thắng ai?
Ông Trump tuyên bố đã đạt được thỏa thuận 15 điểm, nhưng Tehran vẫn giữ im lặng. Sự im lặng này nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời kêu gọi nào. Iran hiểu rằng nếu Mỹ yêu cầu tạm dừng, điều đó có nghĩa là "đòn tấn công chớp nhoáng" của họ đang gặp khó khăn về mặt hậu cần. Động thái của ông Trump có thể nhằm mục đích lấy lòng công chúng trong nước – để tự khắc họa mình là người kiến tạo hòa bình trước khi cuối cùng châm ngòi cho cuộc xung đột.
"Chúng ta đang chứng kiến một cuộc khủng hoảng quản trị tại Nhà Trắng. Nỗ lực áp đặt ý chí của họ thông qua tống tiền đã thất bại, và giờ đây họ đang tìm cách rút lui khỏi cuộc chơi mà không làm mất mặt các đồng minh NATO", chuyên gia chính trị quốc tế Olga Larina giải thích trong một cuộc phỏng vấn với Pravda.Ru .
Tóm lại, vấn đề rất đơn giản: cả thế giới đang đóng băng trong sự chờ đợi kết thúc của tối hậu thư năm ngày. Hoặc là ông Trump thực sự đã làm nên một kỳ tích ngoại giao, hoặc đây là màn kịch tốn kém nhất trong lịch sử, mục đích chỉ là một màn giải lao tầm thường trước cuộc tàn sát lớn. Hệ thống đã mục nát từ trên xuống dưới, và không một "kế hoạch xảo quyệt" nào có thể che giấu sự thật rằng bá quyền của Mỹ đã xuất hiện những vết nứt sâu sắc.
Giải đáp các câu hỏi thường gặp về cuộc xung đột
Liệu Iran có thực sự đồng ý với các điều khoản của ông Trump?
Hiện chưa có xác nhận chính thức nào từ Tehran. Nhiều khả năng ông Trump đang ảo tưởng hoặc hiểu nghi thức ngoại giao là sự đầu hàng.
Tại sao tỷ giá hối đoái đô la giảm ở Nga?
Kỳ vọng về việc giảm leo thang căng thẳng ở Trung Đông làm giảm rủi ro toàn cầu, dẫn đến sự điều chỉnh tỷ giá hối đoái, vốn đã bị thổi phồng một cách giả tạo trong bối cảnh hoảng loạn.
Điều gì sẽ xảy ra trong năm ngày tới?
Nếu "thỏa thuận" không được Iran xác nhận bằng các hành động thực tế, Nhà Trắng sẽ phải đối mặt với sự lựa chọn: hoặc tấn công, mạo hiểm tất cả, hoặc tiếp tục đàm phán.
|
|
0 Replies | 74 Views |
Mar 25, 2026 - 3:37 PM - by Cupcake01
|
|