» Super News |
Đang trên đường đưa về lo hậu sự, người phụ nữ bất ngờ "hồi sinh" sau khi xe đi qua... ổ gà, gia đình không tin vào mắt mình
New Tab ↗
|
Một trường hợp hiếm gặp tại Ấn Độ đang gây chú ý khi một người phụ nữ 50 tuổi, từng được bác sĩ chẩn đoán chết não và không còn khả năng hồi phục, bất ngờ tỉnh lại sau khi xe cứu thương chở bà đi qua một ổ gà lớn. Diễn biến này khiến gia đình và đội ngũ y tế không khỏi ngỡ ngàng.
Người phụ nữ được xác định là Vineeta Shukla, làm việc trong ngành tư pháp tại Pilibhit, bang Uttar Pradesh. Vào ngày 22/2, bà bất ngờ ngất xỉu khi đang làm việc nhà và được đưa đến bệnh viện địa phương cấp cứu.
Do tình trạng nghiêm trọng, bà được chuyển đến một cơ sở y tế có chuyên môn cao hơn tại Bareilly. Tại đây, các bác sĩ tiến hành nhiều xét nghiệm và đưa ra kết luận rằng bà đã chết não, không còn khả năng hồi phục.
Sau khi trao đổi với bác sĩ, chồng của bà Vineeta được thông báo rằng tình trạng của vợ không còn hy vọng cải thiện. Các phản xạ thân não của bà không còn, mức độ ý thức chỉ đạt 3 điểm theo thang điểm Glasgow, trong khi người bình thường tỉnh táo đạt 15 điểm.
Trước thông tin này, gia đình quyết định xin đưa bà về nhà và bắt đầu chuẩn bị hậu sự. Tuy nhiên, vào ngày 24/2, khi xe cứu thương đang di chuyển trên đường cao tốc gần khu vực Hafizganj, phương tiện bất ngờ đi qua một ổ gà lớn, gây ra cú xóc mạnh.
Ngay sau cú rung lắc này, chồng bà Vineeta nhận thấy vợ mình bắt đầu thở bình thường trở lại. Tình trạng của bà sau đó tiếp tục cải thiện, khiến gia đình lập tức đưa bà quay lại bệnh viện để kiểm tra.
Kết quả kiểm tra khiến các bác sĩ bất ngờ khi người phụ nữ trước đó được chẩn đoán không còn khả năng hồi phục nay đã tỉnh lại. Sau đó, bà được xuất viện và trở về nhà, có thể nói chuyện với các thành viên trong gia đình.
Trường hợp này nhanh chóng thu hút sự quan tâm của dư luận khi được chia sẻ rộng rãi. Nhiều ý kiến cho rằng cú xóc từ ổ gà đã vô tình tạo ra tác động khiến bà Vineeta hồi tỉnh.
Tuy nhiên, một số người cũng nhận định đây là hiện tượng hiếm gặp, khó có thể lý giải theo cách thông thường. Trên mạng xã hội, không ít ý kiến cho rằng đây chỉ là trường hợp đặc biệt, không thể đại diện cho những rủi ro liên quan đến giao thông.
Theo số liệu được đề cập, trong giai đoạn từ năm 2020 đến năm 2024, các tai nạn liên quan đến ổ gà đã khiến 9.438 người thiệt mạng tại Ấn Độ. Con số này cho thấy mức độ nguy hiểm của tình trạng hạ tầng giao thông xuống cấp.
Trong bối cảnh đó, việc một cú xóc do ổ gà dẫn đến kết quả tích cực như trường hợp của bà Vineeta được xem là tình huống hiếm hoi, không phản ánh thực tế phổ biến.
VietBF@ sưu tập
|
|
0 Replies | 97 Views |
Mar 25, 2026 - 8:42 AM - by pizza
|
"Danh hài quốc dân" bị khởi kiện vì quỵt lương, chửi bới, bóc lột quản lý
New Tab ↗
|
Mọi chuyện bắt đầu bùng nổ vào đầu tháng 12/2025 khi hai quản lý cũ (được gọi là A và B) đột ngột nghỉ việc. Họ công khai tố cáo Park Na Rae qua truyền thông và pháp lý với loạt hành vi bị cho là lạm quyền điển hình.
Theo Phụ Nữ Mới, từ "danh hài quốc dân", Park Na Rae nhanh chóng sụp đổ danh tiếng với hàng loạt cáo buộc đối xử tàn tệ, lạm quyền với quản lý cũ. Từ cuối năm 2025 đến nay, scandal này liên tục leo thang với các cáo buộc từ bạo hành lời nói, thể chất, sai khiến việc riêng, cho đến các vấn đề pháp lý phức tạp như không trả lương, vi phạm luật y tế và thậm chí cáo buộc về tham ô, quấy rối rơi làm việc.
Mọi chuyện bắt đầu bùng nổ vào đầu tháng 12/2025 khi hai quản lý cũ (được gọi là A và B) đột ngột nghỉ việc. Họ công khai tố cáo Park Na Rae qua truyền thông và pháp lý với loạt hành vi bị cho là lạm quyền điển hình. Quản lý phải làm việc lên đến 400 giờ/tháng, 24/7 sẵn sàng, kể cả ngày nghỉ.
Có những ngày Park Na Rae tổ chức nhậu nhẹt, quản lý phải chuẩn bị, phục vụ, dọn dẹp đến kiệt sức, bị ví như “nô lệ”. Trong những ngày khác, họ phải đi mua sắm, chạy việc cá nhân, thậm chí dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị đồ ăn cho chương trình truyền hình mà khán giả nghĩ là do nữ danh hài tự làm.

Quản lý nộp đơn tố cáo Park Na Rae lên tòa. Ảnh: Koreaboo
Tiếp đó, các quản lý tố cáo nữ danh hài đình đám có hành vi bạo hành lời nói và thể chất. Họ bị chửi mắng, quát tháo thường xuyên. Một cáo buộc nghiêm trọng là Park Na Rae ném ly rượu vang vào quản lý gây thương tích. Ngoài ra, cô còn không đóng đủ 4 loại bảo hiểm cho quản lý, nhưng lại đăng ký cho mẹ và bạn trai cũ giả làm nhân viên công ty để hưởng lương, buộc quản lý chứng kiến hoặc chịu đựng các tình huống riêng tư như hành động "mây mưa" với bạn trai ở trên xe.
2 quản lý đã nộp đơn kiện dân sự đòi bồi thường khoảng 100 triệu won (khoảng 1,8 tỷ VND), đồng thời yêu cầu tòa án phong tỏa tài sản của Park. Họ cũng gửi đơn khiếu nại lên cảnh sát và cảnh sát đã vào việc điều tra những cáo buộc này.
Park Na Rae ban đầu phủ nhận một phần, cho biết đã gặp trực tiếp hai quản lý cũ vào đầu tháng 12/2025 và “giải quyết hiểu lầm” sau cuộc nói chuyện kéo dài 3 tiếng. Cô tuyên bố tạm dừng mọi hoạt động giải trí để “suy ngẫm và xin lỗi vì đã khiến mọi người lo lắng”. Tuy nhiên, phía quản lý cũ lập tức bác bỏ: “Chúng tôi không nhận được lời xin lỗi chân thành, cuộc gặp chỉ là để nói chuyện chứ không phải hòa giải triệt để”. Công chúng nhanh chóng chia phe, với nhiều người chỉ trích Park Na Rae “là người đối xử tàn tệ nhất thiên hạ với quản lý”. Đây vốn đã là nghề vất vả và dễ bị lạm quyền trong ngành giải trí Hàn Quốc.
Vụ việc nhanh chóng chuyển sang mặt trận tư pháp. Vào tháng 12, Park Na Rae đã bị cảnh sát Seoul Gangnam chính thức bị lập hồ sơ với các cáo buộc gây thương tích đặc biệt, bạo hành nơi làm việc. Cảnh sát cũng điều tra thêm về vi phạm luật y tế, từ đó khui ra đường dây của "người dì tiêm chích" không giấy phép, và vi phạm luật ngành giải trí khi công ty tự thành lập hoạt động chui, không đăng ký. Park Na Rae không ngồi yên chịu trận. Cô kiện ngược 2 quản lý vì tội tham ô công quỹ, lên đến hàng trăm triệu won, đe dọa tống tiền và tẩu tán tài sản.
Theo báo Dân Việt, vào khoảng 15h ngày 20/2, truyền thông Hàn Quốc đồng loạt đưa tin nữ nghệ sĩ nổi tiếng Park Na Rae có mặt tại Sở Cảnh sát Gangnam với tư cách bị cáo. Theo các báo cáo, cô bị cáo buộc có hành vi bạo lực cơ thể cũng như vi phạm các quy định thuộc Luật Y tế Hàn Quốc. Quá trình thẩm vấn kéo dài suốt 7 giờ 30 phút. Phải tới 22h40 cùng ngày, nữ nghệ sĩ sinh năm 1985 mới chính thức rời khỏi trụ sở cơ quan chức năng.
Khi bước ra ngoài, Park Na Rae mặc áo khoác đen giản dị kết hợp cặp kính kín đáo. Giới truyền thông ghi nhận gương mặt cô có phần sưng tấy nhẹ. Ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau chuỗi giờ làm việc áp lực cùng điều tra viên. Dẫu vậy, cô vẫn duy trì thái độ điềm tĩnh, chủ động cúi đầu chào lịch sự, đồng thời nở một nụ cười nhẹ nhàng mang tính xã giao với đám đông phóng viên đang vây quanh.
Về nội dung chi tiết buổi làm việc, nữ nghệ sĩ khẳng định bản thân đã hợp tác tối đa, trả lời tất cả câu hỏi của điều tra viên một cách chân thành, trung thực tuyệt đối. Trước thắc mắc về việc cô có thừa nhận các hành vi lạm dụng quản lý cũ hay không, Park Na Rae đưa ra câu trả lời mang tính ngoại giao. Cô bày tỏ niềm tin vững chắc rằng mọi sự thật bị che khuất sẽ sớm được làm rõ ràng thông qua quá trình điều tra minh bạch.
Khi phóng viên đặt câu hỏi trực diện về tin đồn ném ly nước vào quản lý, thái độ nữ nghệ sĩ lập tức kiên quyết. Cô quả quyết đích thân đính chính những thông tin sai lệch đang trôi nổi. Tuy nhiên, khi được hỏi có lời nhắn nhủ nào tới quản lý cũ, cô chỉ trả lời ngắn gọn một từ "Không". Đối với cáo buộc sử dụng chất cấm, Park Na Rae không bình luận cụ thể. Cô từ tốn cúi gập người xin lỗi công chúng vì gây ra lo ngại bởi lùm xùm cá nhân. Trước lúc rời đi, cô nán lại dặn dò báo chí về nhà cẩn thận, đồng thời gửi lời chúc năm mới.
VietBF@ sưu tập
|
|
0 Replies | 262 Views |
Mar 25, 2026 - 8:45 AM - by pizza
|
Giáo hội Anh có nữ Tổng giám mục đầu tiên sau 1.400 năm
New Tab ↗
|
Bà Sarah Mullally trở thành người phụ nữ đầu tiên sau 14 thế kỷ được bổ nhiệm làm Tổng giám mục Canterbury, đứng đầu giáo hội Anh.
Bà Sarah Mullally trở thành Tổng giám mục Canterbury và là nữ lãnh đạo đầu tiên của Giáo hội Anh, trong lễ nhậm tòa hôm nay tại Nhà thờ Chính tòa Canterbury, phía đông Kent, Anh.
Bà Mullally, cựu y tá, công chức, sẽ ngồi vào Ghế Thánh Augustine trước khoảng 2.000 khách mời, trong đó có Thái tử William cùng phu nhân Kate, Thủ tướng Keir Starmer và các lãnh đạo tôn giáo.
Tổng giám mục Canterbury là chức sắc cao nhất về mặt tôn giáo trong Giáo hội Anh. Người đảm nhiệm chức sắc này vừa là Giám mục của giáo phận Canterbury, vừa đóng vai trò lãnh đạo tinh thần, duy trì sự gắn kết của Liên hiệp Anh giáo, với hơn 80 triệu tín hữu trên thế giới.

Bà Mullally tại Nhà thờ Chính tòa Canterbury ngày 22/3, sau khi bộ hành 140 km từ Nhà thờ St. Paul. Ảnh: AP
Sau tiến trình tham khảo ý kiến kéo dài, Ủy ban Bổ nhiệm Hoàng gia đã chọn Giám mục Anh giáo London là bà Mullally làm Tổng giám mục Canterbury thứ 106. Quyết định được công bố đầu tháng 10/2025, sau khi Vua Charles III phê chuẩn. Bà sẽ kế nhiệm Tổng giám mục Justin Welby, người từ chức tháng 11/2024.
"Đây là thời khắc rất trọng đại với Giáo hội. Tôi không nghĩ ai trong số chúng ta có thể hình dung rằng Giáo hội sẽ sớm có một nữ Tổng giám mục như vậy", Giám mục Rachel Treweek, người cùng được tấn phong với bà Mullally vào năm 2015 trong nhóm nữ giám mục đầu tiên của Giáo hội Anh, nói.
Trong nghi lễ nhậm tòa hôm nay, bà Mullally sẽ đội mũ giám mục, mặc áo choàng, và đeo chiếc nhẫn biểu tượng cho sự cải thiện quan hệ giữa Anh giáo và Công giáo.
Giám mục Mullally sinh năm 1962 tại Woking, hạt Surrey, theo Kitô giáo từ năm 16 tuổi. Trước khi được truyền chức linh mục năm 2002, bà đã có một sự nghiệp nổi bật trong ngành y tá.
Năm 2015, bà được tấn phong làm Giám mục phụ tá Crediton, rồi trở thành Giám mục London năm 2018. Bà là vợ một kiến trúc sư và là mẹ của hai người con.
"Tôi đáp lại lời mời gọi của Chúa trong sứ vụ mới này với cùng tinh thần phục vụ Chúa và tha nhân vốn đã thúc đẩy tôi từ khi còn là một thiếu nữ tin vào Chúa. Trên suốt hành trình, từ nghề điều dưỡng cho đến thừa tác vụ Kitô giáo, tôi đã học cách lắng nghe con người và hướng dẫn từ Chúa, để tìm cách quy tụ họ trong niềm hy vọng và sự chữa lành", tân Tổng giám mục Canterbury nói hồi tháng 10/2025.
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 85 Views |
Mar 25, 2026 - 8:45 AM - by goodidea
|
Hãng hàng không Mỹ cắt ưu đãi cho nghị sĩ
New Tab ↗
|
Delta Air Lines dừng các dịch vụ đặc biệt dành cho nghị sĩ Mỹ do thiếu hụt nguồn lực giữa giai đoạn chính phủ đóng cửa một phần.
"Do những áp lực về nguồn lực từ việc chính phủ đóng cửa kéo dài, Delta sẽ tạm thời dừng dịch vụ đặc biệt dành cho các nghị sĩ. Bên cạnh phương diện đảm bảo an toàn, ưu tiên hàng đầu của chúng tôi là chăm sóc nhân viên và khách hàng, điều ngày càng trở nên khó khăn trong bối cảnh hiện nay", hãng hàng không Delta Air Lines ngày 24/3 thông báo.
Thông thường, Delta cũng như nhiều hãng hàng không Mỹ cung cấp các dịch vụ đặc biệt dành riêng cho nghị sĩ, những người thường xuyên di chuyển giữa thủ đô Washington và các địa phương. Gói dịch vụ này bao gồm hỗ trợ tại sân bay, hộ tống di chuyển và một số ưu tiên như nâng hạng ghế hoặc đổi chuyến.
Tuy nhiên, theo thông báo mới, các nghị sĩ sẽ không còn được hưởng những đặc quyền như hộ tống tại sân bay hay các dịch vụ VIP khác. Họ vẫn có thể sử dụng đường dây điện thoại riêng để đặt chỗ, nhưng phần lớn trải nghiệm sẽ tương tự hành khách thông thường. Một số trường hợp vẫn có thể nhận ưu đãi nếu là thành viên chương trình khách hàng thân thiết của hãng, nhưng không liên quan đến vị trí trong chính phủ.

Nhân viên TSA kiểm tra thông tin hành khách tại sân bay quốc tế Philadelphia ngày 24/3. Ảnh: AP
Delta điều chỉnh chính sách trong giai đoạn hành khách tại nhiều sân bay Mỹ phải chờ đợi nhiều giờ tại các điểm kiểm tra an ninh. Nguyên nhân chủ yếu là tình trạng thiếu nhân sự mặt đất, do nhiều nhân viên Cơ quan An ninh Vận tải (TSA) nghỉ việc hoặc vắng mặt.
Nhân viên TSA đã không được trả lương kể từ giữa tháng 2, thời điểm gói ngân sách cho Bộ An ninh Nội địa (DHS) hết hạn do tranh cãi về chính sách nhập cư của Tổng thống Donald Trump.
Tình trạng thiếu hụt nhân lực gây ra quá tải và hỗn loạn tại một số sân bay lớn. Hành khách phản ánh điều kiện chờ đợi khó khăn, bao gồm cả thiếu nước uống và các tiện ích cơ bản như điều hòa không khí. Tình trạng này còn làm dấy lên lo ngại về khả năng ứng phó với tình huống khẩn cấp tại các sân bay.
Chính quyền Tổng thống Trump đã điều động nhân viên Thực thi Nhập cư và Hải quan (ICE) đến nhiều sân bay lớn để hỗ trợ kiểm soát đám đông, bất chấp phản đối từ phía nhân viên TSA và các hiệp hội hàng không. Những người phản đối cho rằng nhân viên ICE không được đào tạo phù hợp cho nhiệm vụ an ninh hàng không.
Giám đốc điều hành Delta Ed Bastian tuần trước cũng lên tiếng quan ngại về tình trạng hiện nay, cho rằng việc để nhân viên TSA không được trả lương trong thời gian dài là "không thể chấp nhận" và vô lý. Ông bày tỏ sự phẫn nộ khi lực lượng này đang bị "đối xử như lá bài mặc cả" trong các tranh cãi chính trị tại Washington.
Thượng viện Mỹ được cho là đang tiến gần tới một thỏa thuận nhằm cấp ngân sách cho phần lớn DHS và chấm dứt tình trạng đóng cửa đã kéo dài khoảng 6 tuần. Các nghị sĩ Cộng hòa cho biết đã đưa ra đề xuất chính thức với phía Dân chủ và kỳ vọng có thể giải quyết bế tắc vào cuối tuần này.
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 208 Views |
Mar 25, 2026 - 8:48 AM - by goodidea
|
Vợ mất, mẹ vợ mai mối tôi với em vợ, đến đêm tân hôn tôi mới biết sự thật
New Tab ↗
|
Tuổi thơ của tôi là một chuỗi ngày dài lặng lẽ, mờ nhạt. Tôi không có bố, không có mẹ, không một người thân ruột thịt. Thế giới của tôi khi ấy chỉ xoay quanh những bữa cơm tạm bợ và bốn bức tường đơn điệu của một căn phòng trọ nhỏ. Lớn lên mà không có một bàn tay dẫn dắt, tôi học được cách tự mình đương đầu với tất cả. Sự thiếu thốn tình cảm đã tạo nên một bức tường vô hình quanh trái tim, khiến tôi khép mình và chẳng bao giờ dám tin vào hai chữ “gia đình”.
Cuộc sống cứ thế trôi đi, cứ loay hoay, chật vật cho đến khi tôi gặp Mai. Cô ấy mang đến cho tôi một thế giới hoàn toàn mới, một nơi mà tôi khao khát từ rất lâu.
Mai là một cô gái hiền lành, chu đáo, dịu dàng. Ở bên cô ấy, tôi cảm nhận được sự ấm áp mà cả đời mình chưa từng có. Mai yêu tôi bằng một tình yêu giản dị, chân thành. Cô ấy không bao giờ hỏi về quá khứ của tôi, chỉ đơn giản là ở bên cạnh và lấp đầy những khoảng trống trong lòng tôi bằng sự quan tâm, chăm sóc. Khi chúng tôi kết hôn, tôi cảm giác như mình đã tìm thấy cả thế giới. Mai không chỉ là vợ mà còn là người bạn đời, là mảnh ghép còn thiếu để cuộc sống tôi trở nên trọn vẹn. Ngày nắm tay cô ấy bước vào lễ đường, tôi đã thầm hứa sẽ dành cả đời này để yêu thương và bảo vệ người phụ nữ đã cho tôi một mái nhà.
Sau đám cưới, chúng tôi dọn về sống cùng mẹ vợ. Bố vợ tôi đã mất từ lâu, và mẹ cô ấy là một người phụ nữ hiền lành, nhân hậu. Bà đón tôi với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy yêu thương. Bà không có con trai, và tôi biết, bà đã xem tôi như máu thịt của mình ngay từ giây phút đầu tiên. Bà nắm tay tôi, đôi bàn tay gầy gầy, ấm áp, rồi nhẹ nhàng nói: “Con cứ ở đây, nhà này là nhà của con. Mẹ không có con trai, nên thương con như máu mủ. Con không cần phải lo lắng gì cả.” Câu nói ấy chạm đến một góc sâu thẳm trong tim tôi. Lần đầu tiên, tôi được một người phụ nữ lớn tuổi gọi là “con” bằng tất cả sự chân thành. Nước mắt tôi lăn dài, không phải vì buồn, mà vì hạnh phúc. Tôi đã tìm thấy một mái ấm thực sự, một gia đình mà tôi đã từng nghĩ chỉ có trong mơ.
Chúng tôi sống cùng mẹ, cùng nhau vun đắp, xây dựng mọi thứ từ hai bàn tay trắng. Mai làm kế toán cho một công ty gần nhà, tôi mở một tiệm sửa xe nhỏ. Mỗi ngày, chúng tôi cùng nhau thức dậy, cùng ăn bữa sáng đơn giản, cùng đi làm. Tối về, mẹ vợ đã chuẩn bị sẵn cơm nóng, canh ngọt. Căn nhà nhỏ luôn đầy ắp tiếng cười nói, sự bình yên và hạnh phúc. Một năm sau, Mai mang đến cho tôi một món quà vô giá: một cô con gái xinh xắn như thiên thần. Con bé có đôi mắt to tròn, lấp lánh như sao đêm, và nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai. Chúng tôi đặt tên con là Bơ. Nhìn Mai ôm con bé vào lòng, hát ru những khúc hát êm đềm, tôi đã nghĩ rằng cuộc đời mình cuối cùng cũng đã trọn vẹn, không còn thiếu thốn điều gì nữa.
Nhưng, cuộc đời đâu phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Khi bé Bơ vừa tròn 2 tuổi, hạnh phúc mong manh của chúng tôi đã bị thử thách bởi một cú sốc lớn.
Mai phát hiện mình bị ung thư buồng trứng. Bệnh đã ở giai đoạn muộn, không còn nhiều hy vọng. Chúng tôi không chấp nhận được sự thật phũ phàng ấy. Tôi đưa cô ấy đi khắp các bệnh viện lớn, từ Nam ra Bắc, chỉ mong có một tia hy vọng nhỏ nhoi. Nhưng bệnh tình của Mai không thuyên giảm. Cô ấy yếu dần, gầy rộc đi, mái tóc đen mượt cũng dần rụng hết. Đau đớn hơn cả là những cơn đau hành hạ cô ấy mỗi đêm. Tôi chỉ có thể lặng lẽ nắm chặt tay vợ, nhìn cô ấy vật vã mà lòng đau như cắt.
Và rồi, điều mà tôi lo sợ nhất cũng đã đến. Một đêm trăng thanh, Mai lặng lẽ ra đi trong vòng tay tôi và mẹ. Cô ấy mỉm cười lần cuối, nụ cười nhẹ nhàng như một lời từ biệt. Hơi ấm của cô ấy dần tan biến, để lại trong tôi một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo. Tôi suy sụp hoàn toàn. Mất đi người vợ yêu dấu, tôi cảm thấy cuộc đời mình đã mất đi ý nghĩa. Nhưng rồi, tôi nhìn thấy bé Bơ, con gái bé bỏng của chúng tôi. Con bé vẫn ngây thơ, vẫn vô tư cười đùa. Vì con, tôi phải gượng dậy. Tôi lau khô nước mắt, hít thở thật sâu và tự nhủ rằng tôi phải tiếp tục sống, sống cho cả phần của Mai, sống để con bé không phải trải qua tuổi thơ cô đơn như tôi.
Mẹ vợ tôi không để tôi một mình đối diện với nỗi đau ấy. Bà là điểm tựa duy nhất của tôi lúc này. Bà bảo tôi hãy cứ ở lại, để bà đỡ đần chăm sóc cháu ngoại. Bà nói, nhà có tiếng trẻ con sẽ khuây khỏa hơn, và tôi cũng có thể yên tâm đi làm. Bà nói, Mai mất rồi, nhưng bà vẫn còn hai đứa con, một là tôi, hai là Bơ. Lòng tôi ấm lại. Tôi đồng ý. Mỗi sáng, tôi đi làm, bà ở nhà chăm sóc Bơ, lo cho con bé từng bữa ăn, giấc ngủ. Tối về, tôi phụ mẹ vợ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi đi, chậm rãi nhưng đầy ắp tình thương. Bé Bơ lớn lên trong sự bao bọc của bà ngoại và bố. Con bé vẫn vô tư, hồn nhiên, chưa hề hay biết mình đã thiếu vắng đi một người mẹ.
Ba năm trôi qua. Nỗi đau trong tôi đã dần nguôi ngoai, nhưng hình bóng Mai vẫn luôn hiện hữu trong tim. Mỗi tối, khi bé Bơ đã ngủ, tôi lại ngồi lặng lẽ trước bàn thờ vợ, nhìn di ảnh cô ấy, thì thầm kể cho cô ấy nghe về những chuyện đã xảy ra trong ngày. Tôi vẫn mặc cảm với bản thân, tôi đã không thể giữ lại Mai. Và tôi vẫn chưa thể mở lòng với bất kỳ ai khác. Mẹ vợ tôi hiểu rõ điều đó. Bà luôn nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương cảm vừa lo lắng. Bà biết tôi cần một người bầu bạn, một người cùng tôi đi hết quãng đường còn lại.
....
Mẹ tôi, người đã dành cả cuộc đời để ghép những mảnh vỡ lại thành một mái ấm, không chịu để trái tim chúng tôi mãi bị đóng băng. Bà lặng lẽ nhìn tôi chăm sóc Bơ, nhìn những đêm tôi nằm đối diện di ảnh Mai rồi bật khóc trong im lặng, và một ngày bà nhẹ nhàng nói: “ Mẹ chỉ mong nhà này lại có tiếng cười và người bầu bạn cho con.” Bà khẽ mai mối, không ồn ào, chỉ mời em gái Mai — một người con gái dịu dàng, tên là Lan.
Tôi mang trong lòng một lời thề với di ảnh Mai, nỗi lo sợ rằng việc bước tiếp sẽ là một lời phản bội với ký ức cô ấy. Lan cũng dè dặt — cô không muốn xen vào chuyện người khác, không muốn làm tổn thương nỗi nhớ của tôi. Những buổi đầu chỉ là những câu chuyện nhỏ, Lan kể về công việc, tôi kể về tiệm sửa xe, mẹ chen giữa bằng những món ăn bà nấu và những câu chuyện ấm áp. Mọi thứ dừng ở mức lịch sự, thân thiện, không hơn.
Thời gian lặng lẽ làm mềm mọi vết sẹo. Lan thường xuyên qua lại để chơi với Bơ, mua quà vặt cho con bé, và nhiều lần cô ở lại giúp mẹ trông cháu khi tôi phải tăng ca. Gặp gỡ ít ỏi dần dần trở thành những buổi tối ấm áp — cùng nhau cho Bơ ăn, cùng nhau kể chuyện, cùng nhau dỗ dành khi con bé sốt. Tôi nhìn cách Lan chăm sóc Bơ với ánh mắt dịu dàng, cách cô nói chuyện với con như thể con bé không chỉ là tư cách người dì mà ấm áp như một người mẹ. Tình cảm nhỏ bé ấy — lòng thương, sự tin cậy, những nụ cười chia sẻ — từng bước chạm đến nơi tôi tưởng đã đông cứng.
Hai năm trôi qua. Tôi không thể nói đó là một cú sốc hay một quyết định bồng bột; đó là một điều xảy ra rất tự nhiên, như hoa nở sau những ngày đông dài. Từ những khoảnh khắc chăm con, tôi và Lan bắt đầu hiểu nhau hơn, chia sẻ nỗi buồn, những kỷ niệm về Mai mà tôi vẫn kể mỗi khi lòng thấy nhẹ hơn. Lan không đến để thay thế Mai; cô đến để cùng tôi gìn giữ ký ức ấy, và để cùng xây đắp một tương lai an toàn cho Bơ. Sự đồng cảm và trách nhiệm khiến trái tim tôi mở dần — không ồn ào, không tội lỗi, mà nhẹ nhàng như một lời hẹn.
Khi mọi chuyện đủ chín muồi, mẹ mỉm cười tự nhủ rằng bà đã hoàn thành nhiệm vụ của một người mẹ: nối lại yêu thương cho các con. Chúng tôi không vội vã làm lễ, cũng không muốn phô trương. Chúng tôi chọn cách sống cùng nhau như một gia đình, để Bơ không phải thiếu vắng vòng tay của người phụ nữ lớn hơn, để ngôi nhà luôn có tiếng cười. Lan trở thành người bạn đời, người bảo mẫu dịu dàng và — quan trọng nhất — là người hiểu được giá trị của ký ức. Tôi thấy mình có thể kể cho cô nghe về Mai mà không sợ tổn thương; Lan lắng nghe, và cùng tôi giữ Mai ở một chốn trang trọng — trong tim, trong những câu chuyện, trong cách chúng tôi dạy Bơ về mẹ của con bé.
Đoạn kết này không phải là một sự thay thế, mà là một tiếp nối êm đềm. Tình yêu cũ của tôi với Mai vẫn nguyên vẹn, như một ngọn nến không tàn; tình yêu mới nảy sinh với Lan là một ngọn nến khác, thêm sáng cho căn nhà. Mẹ tôi nhìn chúng tôi, nhìn Bơ nô đùa dưới ánh nắng buổi chiều, mắt bà ươn ướt vì hạnh phúc. Bà nói với giọng nghẹn ngào: “Mẹ chỉ mong các con được bình yên.” Và bình yên thật sự trở lại — không phải bằng cách xóa nhòa ký ức, mà bằng cách chấp nhận nó, ôm lấy nó và tiếp tục sống, cho người đã khuất, cho đứa con bé bỏng, và cho chính mình.
VietBF@ sưu tập
|
|
0 Replies | 327 Views |
Mar 25, 2026 - 8:49 AM - by pizza
|
Hệ thống ngăn va chạm không hoạt động trong vụ máy bay nát mũi ở Mỹ
New Tab ↗
|
Hệ thống giám sát ngăn va chạm trên đường băng đã không hoạt động tại LaGuardia trước khi xảy ra cú đâm giữa máy bay và xe cứu hỏa.
Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Mỹ (NTSB) ngày 24/3 cho biết hệ thống giám sát mặt đất của sân bay LaGuardia đã không phát cảnh báo về phương tiện tiếp cận quá gần đường băng trước khi xảy ra vụ va chạm giữa máy bay hãng Air Canada Express và xe cứu hỏa.
Xe cứu hỏa trong sự việc cũng không được trang bị bộ phát tín hiệu nhận diện, khiến vị trí của nó không được truyền tới đài kiểm soát không lưu.
Cơ quan Hàng không Liên bang Mỹ (FAA) từ lâu đã khuyến khích các sân bay trang bị bộ phát tín hiệu cho xe cứu hỏa, nhằm cải thiện khả năng kiểm soát hoạt động tại những cơ sở đông đúc. "Kiểm soát viên không lưu cần đầy đủ thông tin và công cụ để làm việc, trong đó có dữ liệu về mọi phương tiện trên mặt đất, dù là máy bay hay xe cơ giới", Chủ tịch NTSB Jennifer Homendy nói.

Hiện trường sau vụ va chạm giữa máy bay Air Canada Express và xe cứu hỏa tại sân bay LaGuardia, New York hôm 22/3. Ảnh: AP
Trong tai nạn ngày 22/3, máy bay Bombardier CRJ-900 của Air Canada Express gặp nạn khi vào giai đoạn cuối của quá trình hạ cánh. Vụ va chạm khiến hai phi công thiệt mạng, khoảng 40 trong số 76 hành khách và thành viên tổ bay phải nhập viện, trong đó 6 người đang điều trị.
NTSB đang phân tích hơn 25 giờ ghi âm buồng lái và 80 giờ dữ liệu chuyến bay. Dữ liệu hộp đen cho thấy thời gian từ lúc xe cứu hỏa được phép băng qua đường băng đến khi kết thúc ghi âm là khoảng 20 giây. Xe cứu hỏa đi vào đường băng khoảng 9 giây trước va chạm, khiến phi công gần như không có thời gian hủy hạ cánh.
Giới chuyên gia an toàn hàng không Mỹ nhận định liên lạc giữa máy bay, kiểm soát viên và xe cứu hỏa sẽ là trọng tâm điều tra. Vụ va chạm xảy ra trong điều kiện sương mù nhẹ, khả năng quan sát của phi công và lái xe đang được xem xét.
NTSB cũng đề cập lo ngại từ lâu về tình trạng thiếu nhân sự kiểm soát không lưu tại sân bay LaGuardia, dù ca trực đêm vẫn đáp ứng tiêu chuẩn của FAA. Thời điểm xảy ra tai nạn, chỉ có hai kiểm soát viên làm việc, đảm nhiệm đồng thời nhiều nhiệm vụ thường do các nhân sự khác nhau phụ trách.
Tuy nhiên, giới chức NTSB cũng bác bỏ suy đoán quy kết toàn bộ trách nhiệm cho kiểm soát viên. Theo bà Homendy, hiếm khi một sự cố lớn xảy ra chỉ do một nguyên nhân duy nhất. "Hệ thống hàng không vốn có nhiều lớp bảo vệ, nên tai nạn thường bắt nguồn từ nhiều yếu tố cùng lúc", bà nói.
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 204 Views |
Mar 25, 2026 - 8:50 AM - by goodidea
|
Mỹ gửi Iran kế hoạch hoà bình 15 điểm, xem xét ngừng bắn 1 tháng
New Tab ↗
|
Theo tờ New York Times , kế hoạch hòa bình này đã được chuyển tới các quan chức Iran vào 24/3 thông qua Pakistan.
Các nguồn tin cho biết đề xuất này đề cập đến chương trình tên lửa đạn đạo và chương trình hạt nhân của Iran.
Đặc phái viên của Tổng thống Trump, Steve Witkoff, cùng con rể Jared Kushner được cho là đang tìm cách để Tehran đồng ý một lệnh ngừng bắn kéo dài một tháng. Trong thời gian này, 15 điểm của kế hoạch sẽ được đưa ra đàm phán, theo kênh Channel 12 của Israel.
Nhà Trắng hiện chưa phản hồi ngay lập tức trước yêu cầu bình luận.
Ông Trump nói Iran ''tặng quà" liên quan Hormuz
Cùng ngày, Tổng thống Trump cho biết Iran đã đưa ra một đề nghị có giá trị nhằm đạt được thỏa thuận với Mỹ, trong khi các quan chức Iran cho đến nay vẫn phủ nhận việc các cuộc đàm phán này đang diễn ra.
Ông không nêu rõ đề nghị đó là gì, nhưng nói rằng đó là “một phần thưởng rất đáng kể” liên quan đến eo biển Hormuz.
“Chúng ta đã thắng. Cuộc chiến này đã kết thúc”, ông Trump tuyên bố tại Phòng Bầu dục.
Tuy nhiên, các nhà phân tích và cựu quan chức Mỹ cho rằng Iran cũng tin mình đang chiến thắng theo cách tiến hành chiến dịch phi đối xứng.
Những phát biểu của ông Trump về một thỏa thuận tiềm năng được đưa ra trong bối cảnh hàng nghìn lính thủy đánh bộ Mỹ, cùng chỉ huy và một số nhân sự của Sư đoàn Dù 82, đang được điều động tới Trung Đông.
NPR ngoài ra đưa tin quân đội Israel muốn tiếp tục chiến đấu với Iran thêm vài tuần nữa để đạt được các mục tiêu riêng.
Tính đến 24/3, Mỹ và Israel tiếp tục tấn công Iran. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran báo cáo một cuộc tấn công vào đường ống dẫn khí cung cấp cho nhà máy điện ở tây nam nước này. Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế cho biết một vật thể khác đánh trúng nhà máy điện hạt nhân Bushehr của Iran. Iran phóng tên lửa đáp trả, trong đó có một loạt đánh trúng Tel Aviv.
Thủ tướng Pakistan: “Sẵn sàng” hỗ trợ đàm phán
Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif cho biết trên mạng xã hội rằng nước ông “sẵn sàng” tạo điều kiện cho các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran. Ông cũng gắn thẻ (tag) tài khoản của Tổng thống Trump, một đặc phái viên Mỹ và ngoại trưởng Iran.
Hiện cả Mỹ và Iran đều chưa bình luận về đề nghị công khai của Pakistan. Pakistan có quan hệ tốt với chính quyền Trump, Iran và các quốc gia vùng Vịnh.
NPR xác nhận có những nỗ lực ngoại giao hậu trường nhằm mở đối thoại. Các bên trung gian như Pakistan, Ai Cập và Thổ Nhĩ Kỳ đang chuyển thông điệp và đóng vai trò trong việc hạ nhiệt căng thẳng.
|
|
0 Replies | 73 Views |
Mar 25, 2026 - 8:55 AM - by Cupcake01
|
Chiến sự ở Iran đẩy Tổng thống Trump vào thế không lối thoát?
New Tab ↗
|
Tổng thống Donald Trump bắt đầu tuần thứ tư của cuộc xung đột với Iran trong bối cảnh khủng hoảng ngày càng có dấu hiệu vượt khỏi khả năng kiểm soát bất chấp lệnh tạm dừng tấn công các nhà máy điện và cơ sở năng lượng của Iran trong 5 ngày.
Iran và Israel vẫn phóng tên lửa qua lại, thậm chí lần đầu tiên Thủ đô Israel oằn mình hứng 7 đợt tên lửa Iran dội xuống suốt từ đêm đến sáng , giá năng lượng toàn cầu vẫn neo cao, Mỹ rơi vào thế cô lập với đồng minh, trong khi việc triển khai thêm binh sĩ đang được xúc tiến, trái với cam kết ban đầu rằng đây chỉ là “chiến dịch ngắn hạn”.
Trong lập trường phòng thủ, ông Trump chỉ trích thành viên NATO là những kẻ “hèn nhát” khi từ chối giúp Mỹ bảo đảm an ninh ở eo biển Hormuz, đồng thời khẳng định chiến dịch vẫn đang đi đúng hướng. Tuy nhiên hôm 20/3, ông Trump tuyên bố cuộc chiến “đã THẮNG về mặt quân sự”, trái ngược với thực tế khi Iran vẫn thể hiện thái độ cứng rắn, siết chặt nguồn cung dầu khí tại Vùng Vịnh và tiếp tục tiến hành nhiều đợt tấn công tên lửa trên diện rộng trong khu vực.
Giới hạn quyền lực của ông Trump
Tổng thống Trump, người từng bước vào Nhà Trắng với lời hứa tránh Mỹ sa lầy khỏi những chiến dịch quân sự "ngu ngốc", nay lại đối mặt với một cuộc xung đột mà ông dường như không kiểm soát được cả diễn biến lẫn thông điệp.
Việc thiếu vắng lộ trình rút lui rõ ràng đang đặt ra rủi ro không nhỏ đối với di sản chính trị của ông, đồng thời có thể ảnh hưởng đến cơ hội của đảng Cộng hòa trong việc giữ vững thế đa số mong manh tại Quốc hội trước thềm cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11.
"Ông Trump tự tạo cho mình cái hộp mang tên cuộc chiến Iran và ông ấy không biết làm thế nào để thoát ra khỏi đó. Đó là nguồn gốc gây ra sự thất vọng lớn nhất của ông ấy", ông Aaron David Miller, cựu nhà đàm phán Mỹ về Trung Đông cho biết.
Tuy nhiên, quan chức Nhà Trắng khác bác bỏ đánh giá này, nhấn mạnh nhiều lãnh đạo cấp cao của Iran bị loại bỏ trong chiến dịch ám sát có chủ đích, phần lớn lực lượng hải quân nước này bị đánh chìm và kho tên lửa đạn đạo gần như đã bị phá hủy hoàn toàn. “Đây là một chiến thắng quân sự không thể phủ nhận”, vị quan chức khẳng định.
Trong khi đó, những giới hạn trong quyền lực của Tổng thống Trump trên phương diện ngoại giao, quân sự và chính trị được thể hiện rõ nét trong tuần qua.
Theo Reuters, ông Trump bất ngờ trước phản ứng từ các nước NATO và nhiều đối tác quốc tế khác đối với đề xuất triển khai lực lượng hải quân nhằm bảo đảm an ninh eo biển Hormuz.
Trước nguy cơ bị xem là bị cô lập, một số trợ lý Nhà Trắng cũng khuyến nghị Tổng thống Trump nhanh chóng tìm kiếm một “lối thoát”, đồng thời thiết lập giới hạn rõ ràng cho phạm vi chiến dịch quân sự. Tuy nhiên, vẫn chưa rõ liệu những lập luận này có đủ sức thuyết phục ông Trump hay không.
Theo đánh giá của một số nhà phân tích, sự do dự của đồng minh không chỉ xuất phát từ việc họ không muốn bị cuốn vào cuộc xung đột mà không được tham vấn mà còn phản ánh phản ứng tiêu cực trước cách ông Trump xem nhẹ các liên minh truyền thống của Mỹ kể từ khi trở lại nắm quyền cách đây 14 tháng.
Ngã rẽ quan trọng
Căng thẳng với Israel cũng bắt đầu lộ rõ khi ông Trump khẳng định không được thông báo trước về cuộc tấn công của Israel nhằm vào mỏ khí đốt South Pars của Iran, trong khi Israel lại cho biết chiến dịch này được phối hợp với Washington. Giới phân tích nhận định ở thời điểm hiện tại, ông Trump đang đứng trước ngã rẽ quan trọng nhưng chưa có dấu hiệu rõ ràng nào cho thấy ông sẽ lựa chọn hướng đi nào.
Nhà lãnh đạo Mỹ có thể lựa chọn leo thang bằng cách dồn toàn lực cho chiến dịch quân sự của Mỹ, thậm chí tính đến việc kiểm soát trung tâm dầu mỏ của Iran trên đảo Kharg hoặc triển khai lực lượng dọc bờ biển để truy quét các bệ phóng tên lửa. Tuy nhiên, kịch bản này đi kèm nguy cơ sa lầy trong cam kết quân sự kéo dài, điều mà phần lớn dư luận Mỹ khó chấp nhận.
Một phương án khác là trong bối cảnh hai bên đều chưa sẵn sàng đối thoại, ông Trump có thể tuyên bố chiến thắng và tìm cách rút lui. Nhưng lựa chọn này có thể khiến đồng minh vùng Vịnh bất bình, khi họ phải đối diện với một Iran bị tổn thương nhưng vẫn thù địch - quốc gia vẫn có khả năng theo đuổi chương trình hạt nhân sơ khai và duy trì ảnh hưởng đối với tuyến vận tải hàng hải chiến lược trong khu vực.
Theo Reuters, quân đội Mỹ đã điều thêm hàng nghìn lính thủy đánh bộ và lực lượng hải quân tới Trung Đông, dù Washington chưa đưa ra quyết định về việc triển khai bộ binh trực tiếp vào lãnh thổ Iran.
Diễn biến xung đột cũng cho thấy ảnh hưởng từng rất chắc chắn của ông Trump đối với phong trào Làm nước Mỹ vĩ đại trở lại (MAGA) đang có dấu hiệu suy giảm, khi ngày càng nhiều tiếng nói có ảnh hưởng công khai phản đối cuộc xung đột. Dù phần lớn cử tri ủng hộ vẫn đứng về phía ông ở thời điểm hiện tại, nhừn nhà phân tích cảnh báo sự ủng hộ này có thể lung lay trong những tuần tới nếu giá nhiên liệu tiếp tục leo thang và quân đội Mỹ bị cuốn sâu hơn vào cuộc xung đột.
"Khi tình hình kinh tế diễn biến theo chiều hướng ổn định mọi người sẽ bắt đầu tự hỏi: 'Tại sao tôi lại phải trả giá xăng cao như vậy? ... Tại sao eo biển Hormuz lại quyết định liệu tôi có thể đi nghỉ mát vào tháng tới hay không?'", chiến lược gia đảng Cộng hòa Dave Wilson nói.
Tính toán sai sót
Kể từ khi xung đột nổ ra ngày 28/2, chính quyền Mỹ ngày càng thừa nhận rằng cuộc chiến và những hệ lụy của nó lẽ ra cần được tính toán kỹ hơn từ sớm. Tuy vậy, một quan chức khác của Nhà Trắng bác bỏ nhận định này, khẳng định chiến dịch được chuẩn bị chặt chẽ và đủ năng lực ứng phó với mọi kịch bản có thể xảy ra.
Theo các nhà phân tích, sai lầm lớn nhất của ông Trump nằm ở việc đánh giá chưa đúng cách Iran sẽ phản ứng trước một cuộc xung đột mà Tehran xem là mang tính sống còn.
Đáp lại, Iran đã sử dụng lượng tên lửa còn lại cùng với các phi đội máy bay không người lái vũ trang nhằm bù đắp bất lợi quân sự, đồng thời tiến hành các cuộc tấn công vào các quốc gia vùng Vịnh lân cận và gần như phong tỏa eo biển Hormuz - tuyến hàng hải vận chuyển khoảng 1/5 sản lượng dầu mỏ toàn cầu.
Tên lửa Iran ngày 21/3 đánh trúng hai khu dân cư miền Nam Israel, phá huỷ nhiều công trình, khiến hàng chục người bị thương gần trung tâm hạt nhân trọng yếu. (Ảnh: Reuters)
Bất chấp việc Tổng thống Trump và đội ngũ cố vấn có dự liệu trước rủi ro hay không, họ vẫn tỏ ra lúng túng trong việc ứng phó hiệu quả với những diễn biến thực tế.
"Họ đã không lường trước được những tình huống bất ngờ có thể xảy ra trong cuộc xung đột với Iran, những tình huống có thể không diễn ra theo kế hoạch mà họ đã vạch ra", ông John Bass, cựu đại sứ Mỹ tại Afghanistan và Thổ Nhĩ Kỳ cho hay.
Khi cuộc chiến kéo dài, ngày càng xuất hiện nhiều dấu hiệu cho thấy sự bất mãn của ông Trump trước việc không thể kiểm soát được dòng thông tin. Trong những ngày gần đây, ông liên tục công kích truyền thông, thậm chí đưa ra những cáo buộc không có bằng chứng về hành vi “phản quốc”, cho rằng các bản tin đang làm suy yếu nỗ lực của cuộc xung đột.
Ông Brett Bruen, cựu cố vấn chính sách đối ngoại dưới thời Tổng thống Barack Obama và hiện là người đứng đầu công ty tư vấn Global Situation tại Washington, nhận định: “Ông ấy đang gặp khó trong việc kiểm soát dòng chảy tin tức như thường lệ, bởi vì ông ấy vẫn chưa thể lý giải rõ vì sao lại đưa nước Mỹ vào cuộc chiến này và điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Ông ấy dường như đã mất đi khả năng truyền đạt thông điệp của mình”.
|
|
0 Replies | 63 Views |
Mar 25, 2026 - 9:06 AM - by Cupcake01
|
Sau 5 ngày ‘nín thở’ chờ Mỹ tạm hoãn tấn công nhà máy điện Iran, thế giới sẽ ra sao?
New Tab ↗
|
Ông Donald Trump vừa làm một điều rất "Trump": đe doạ đánh vào hạ tầng điện dân sinh của Iran trong 48 giờ, rồi ngay sau đó tuyên bố tạm dừng 5 ngày vì “có tín hiệu tích cực từ đàm phán”. Iran lập tức phủ nhận, nói rằng không có bất kỳ cuộc thương lượng nào diễn ra.
Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng thực ra lại hoàn toàn logic. Trong những cuộc đối đầu kiểu này, sự thật không nằm ở lời nói, mà nằm ở hành vi. Mỹ cần nói rằng đàm phán đang tiến triển để có lý do không leo thang, còn Iran cần phủ nhận đàm phán để không bị coi là nhượng bộ.
Hai câu chuyện khác nhau, nhưng phục vụ cùng một mục tiêu: tìm cách xuống thang mà vẫn giữ được thể diện. Và chính điều đó cho thấy một thực tế quan trọng hơn nhiều so với những tuyên bố chính thức: cả hai bên đều hiểu rằng họ đang đứng rất gần một ngưỡng mà nếu vượt qua, sẽ không còn đường quay lại.
Lý do của sự dừng lại này không nằm ở thiện chí, mà nằm ở giới hạn chịu đựng của hệ thống. Nếu Mỹ thực sự đánh vào hạ tầng điện của Iran, đó sẽ là bước vượt ngưỡng rõ ràng. Khi đó, Iran không còn động lực kiềm chế, và phản ứng gần như chắc chắn sẽ không dừng ở mức đối xứng.
Hormuz sẽ trở thành điểm nghẽn thực sự, không chỉ trên bản đồ mà trong dòng chảy năng lượng toàn cầu. Và khi Hormuz bị đe doạ, cuộc chiến sẽ không còn là câu chuyện giữa Mỹ và Iran , hay Israel và Iran, mà trở thành một cú sốc hệ thống, nơi năng lượng, tài chính và tăng trưởng toàn cầu bị kéo vào cùng một quỹ đạo bất ổn. Không bên nào thực sự muốn trả cái giá đó, kể cả những bên đang nắm ưu thế quân sự.
Nhưng việc tạm dừng không đồng nghĩa với việc rủi ro biến mất. Ngược lại, nó chỉ làm rõ hơn ba con đường mà thế giới có thể bước vào sau 5 ngày này.
Hậu quả của các đợt tấn công tên lửa của Iran vào miền trung Israel.
Con đường thứ nhất là một sự hạ nhiệt có kiểm soát, nơi Iran không công khai nhượng bộ nhưng giảm hành động trên thực địa, Hormuz đủ an toàn để duy trì dòng chảy năng lượng, và Mỹ không cần thực hiện đòn đánh lớn. Trong kịch bản này, mỗi bên đều có thể tuyên bố chiến thắng theo cách của mình, và thế giới có được một trạng thái ổn định mong manh mà không cần một hiệp định chính thức.
Con đường thứ hai, mà người viết bài này cho rằng dễ xảy ra hơn cả, là một trạng thái đình chiến giả nhưng căng thẳng thật, nơi không có đòn đánh lớn nhưng các va chạm nhỏ vẫn tiếp diễn, các proxy vẫn hoạt động, và mỗi bên tiếp tục kể một câu chuyện riêng về những gì đang xảy ra.
Đây là trạng thái nguy hiểm nhất, vì nó không đủ nghiêm trọng để buộc phải giải quyết, nhưng đủ dai dẳng để làm hao mòn tất cả. Mỹ bị kẹt trong một cuộc chiến không thể kết thúc dứt khoát , còn Israel tiếp tục chịu áp lực mà không nhìn thấy một điểm kết thúc rõ ràng về mặt chiến lược.
Israel hứng loạt tên lửa từ Iran.
Con đường thứ ba là đàm phán đổ vỡ và quay lại bờ vực, nơi chỉ cần một sự cố lớn, một tàu bị đánh, một căn cứ bị trúng đòn, hay một quyết định sai thời điểm, là toàn bộ logic kiềm chế sẽ sụp đổ.
Khi đó, việc tấn công vào hạ tầng năng lượng hoặc dân sinh sẽ không còn là giả định, Hormuz có thể bị gián đoạn thực sự, và cú sốc lan ra toàn bộ hệ thống kinh tế thế giới sẽ không còn là dự báo mà trở thành hiện thực.
Nhiều khu nhà ở Tehran tan tành dưới bom đạn Mỹ - Israel
Điểm đáng chú ý nhất không nằm ở việc kịch bản nào sẽ xảy ra, mà nằm ở chỗ tất cả các kịch bản này đều chia sẻ một nền tảng chung: thế giới đã thay đổi cách nhìn về rủi ro.
Năng lượng không còn chỉ là một yếu tố kinh tế, mà đã trở thành một biến số chiến lược có thể bị tấn công trực tiếp. Các tuyến hàng hải không còn mặc nhiên an toàn, và sự ổn định không còn là trạng thái mặc định mà là kết quả của những cân bằng rất mong manh.
Ngay cả trong kịch bản tốt nhất, khi không có chiến tranh toàn diện, thế giới vẫn phải sống với một “phí bất ổn” gắn vào mọi dòng chảy năng lượng, mọi chuỗi cung ứng và mọi quyết định đầu tư. Điều vừa diễn ra không phải là một ngoại lệ, mà là một dấu hiệu cho thấy hệ thống toàn cầu đang vận hành ở một ngưỡng mới, nơi những cú sốc không còn là bất thường, mà là một phần của trạng thái bình thường mới.
Và đó có lẽ là điều đáng suy nghĩ nhất sau “5 ngày” này. Nó không phải là khoảng nghỉ của chiến tranh, mà là một phép thử về giới hạn của sự kiềm chế. Nó không nói cho chúng ta biết chiến tranh có xảy ra hay không, mà cho thấy chiến tranh đã đủ gần để mọi quyết định đều phải tính đến nó như một khả năng thực tế.
Chúng ta không còn sống trong một thời đại hoà bình bị gián đoạn bởi khủng hoảng, mà trong một thời đại khủng hoảng chỉ tạm thời ngừng leo thang. Ít nhất là trong thời gian ông Trump tại vị.
|
|
0 Replies | 62 Views |
Mar 25, 2026 - 9:07 AM - by Cupcake01
|
Iran muốn đàm phán với Phó Tổng thống Mỹ JD Vance
New Tab ↗
|
Thông điệp này được chuyển qua các kênh hậu trường tới Mỹ, cho thấy Iran tin rằng các cuộc thảo luận có sự tham gia của hai ông Witkoff và Kushner sẽ không hiệu quả do thiếu lòng tin, sau khi các cuộc đàm phán trước đó đổ vỡ.
Theo các nguồn tin, ông Vance được nói là có xu hướng ủng hộ việc chấm dứt chiến tranh hơn, trái ngược với hai ông Witkoff và Kushner, thậm chí cả Ngoại trưởng Marco Rubio.
“Mọi người có cảm nhận rằng ông Vance sẽ tập trung vào việc kết thúc xung đột”, một nguồn tin cho biết.
Tuy nhiên, các bên trong khu vực cũng nhận thấy rằng việc ông Vance tham gia đàm phán có thể tiềm ẩn rủi ro, vì việc đạt được thỏa thuận chấm dứt xung đột sẽ không dễ dàng.
Đặc biệt, ông Witkoff vẫn là người tham gia sâu vào quá trình này từ đầu. Các nguồn tin cho biết, Iran có thể sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc làm việc với bất kỳ ai mà chính quyền Tổng thống Trump cử đi đàm phán.
“Mỹ quyết định cử ai, Iran sẽ phải làm việc với người đó, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không có ý kiến”, nguồn tin thứ hai nói.
Chủ tịch Quốc hội Iran cũng được nhắc đến như một người có thể làm trung gian với chính quyền Tổng thống Trump.
Ngày 24/3, ông Trump cho biết tất cả các thành viên chủ chốt trong đội ngũ ngoại giao của ông đều đang tham gia đàm phán.
Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt nói với CNN rằng việc ai đại diện đàm phán cho Mỹ là do ông Trump quyết định.
“Chỉ có Tổng thống Trump mới quyết định ai sẽ đàm phán thay mặt Mỹ. Như tổng thống đã nói hôm nay, Phó Tổng thống Vance, Ngoại trưởng Rubio, Đặc phái viên Witkoff và ông Kushner đều sẽ tham gia”, bà Leavitt cho biết.
Cho đến nay, vẫn có khả năng diễn ra một cuộc gặp giữa Mỹ và Iran vào cuối tuần này tại Islamabad, nhưng ngay cả những người ủng hộ việc này cũng hoài nghi rằng nó sẽ thực sự diễn ra, các nguồn tin cho biết.
Tổng thống Mỹ Donald Trump bày tỏ lạc quan một thỏa thuận với Tehran đang ở gần, trong đó Phó Tổng thống JD Vance, Ngoại trưởng Marco Rubio và những người khác dẫn dắt đàm phán. Một nguồn tin Iran nói với CNN rằng đã có sự “tiếp xúc” giữa Washington và Tehran, đồng thời cho biết Iran sẵn sàng lắng nghe các đề xuất “bền vững” để chấm dứt chiến tranh.
Ông Trump cũng vừa ám chỉ về một cử chỉ thiện chí liên quan đến “dầu khí” từ phía Iran mà ông mô tả là một “món quà”, giúp thúc đẩy nỗ lực ngoại giao nhằm chấm dứt chiến tranh.
Ông Trump cũng cho biết, Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth “khá thất vọng” trước khả năng Mỹ đàm phán ngừng bắn với Iran.
“Pete không muốn mọi chuyện được giải quyết theo cách đó”, ông nói, đồng thời cho biết ông Hegseth và Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân - tướng Dan Caine, là “hai người tỏ ra khá thất vọng”.
Nhà lãnh đạo Mỹ khen ngợi thái độ của hai ông Hegseth và Caine, gọi đó là “một tinh thần tốt”.
“Họ không quan tâm đến việc dàn xếp. Họ quan tâm đến việc giành chiến thắng”, ông nói.
Trung Quốc kêu gọi nắm bắt cơ hội
Trong cuộc điện đàm với người đồng cấp Iran Abbas Araqchi, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị kêu gọi các bên nắm bắt mọi cơ hội để bắt đầu đàm phán hòa bình càng sớm càng tốt, thông báo từ Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho biết.
Ông Vương Nghị nói với ông Araqchi rằng đối thoại luôn tốt hơn đối đầu, đồng thời nhấn mạnh “mọi vấn đề nóng cần được giải quyết thông qua đối thoại và đàm phán, không phải bằng vũ lực”.
Theo truyền thông nhà nước Iran, ông Araqchi đáp lại: “Kỳ vọng nghiêm túc của Iran đối với các nước thành viên Hội đồng Bảo an, đặc biệt là Trung Quốc và Nga, là ngăn chặn Mỹ tiếp tục lạm dụng Hội đồng, bằng cách có lập trường cứng rắn lên án hành động gây hấn của Mỹ và Israel”.
|
|
0 Replies | 85 Views |
Mar 25, 2026 - 9:08 AM - by Cupcake01
|
|