HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF

» Super News
Hai cựu tướng xin giảm hình phạt trong vụ án Hậu 'Pháo' bán đất quốc phòng New Tab ↗
 
Bốn tháng sau khi bị tuyên 2 năm 6 tháng tù, hai cựu thiếu tướng quân đội sẽ được cấp phúc thẩm xét kháng cáo xin giảm án, trong vụ án Hậu 'Pháo' bán 63 ha đất sân bay Nha Trang.

Vụ án dự kiến được Tòa án quân sự trung ương xét xử công khai theo trình tự phúc thẩm vào ngày 12/5, do có kháng cáo của 5 bị cáo cùng 414 bị hại và người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan.

Hồi tháng 1, sau phiên tòa kéo dài 5 ngày, cấp sơ thẩm tuyên hai cựu thiếu tướng Nguyễn Duy Cường, cựu Hiệu trưởng trường Sĩ quan Không quân và Hoàng Viết Quang, cựu Phó cục trưởng Cục Tác chiến - Bộ Quốc phòng, mỗi người 2 năm 6 tháng tù về tội Vi phạm các quy định về quản lý đất đai.


Cựu thiếu tướng Nguyễn Duy Cường (trái) và cựu thiếu tướng Hoàng Viết Quang tại phiên sơ thẩm hồi tháng 1. Ảnh: Danh Lam

Nguyễn Văn Hậu (44 tuổi, cựu chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Phúc Sơn) bị tuyên 11 năm tù; Nguyễn Thị Hằng, chị gái Hậu, Phó tổng giám đốc Tập đoàn Phúc Sơn và Trần Hữu Định, Giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư Nam Á, lần lượt bị tuyên 7 năm 6 tháng và 8 năm 6 tháng với cùng tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Năm 2025, trong vụ án khác, 3 người này cũng bị phạt tù do các sai phạm đấu thầu tại nhiều tỉnh thành khiến loạt cán bộ vướng lao lý, trong đó có cựu Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phúc Hoàng Thị Thúy Lan.

Tổng hợp với hai bản án, tòa xác định Hậu phải chấp hành 30 năm tù; Hằng 13 năm và Định 10 năm 6 tháng.

Trong vụ án bán 63 ha đất sân bay Nha Trang còn có 4 cựu lãnh đạo của Khánh Hòa bị tuyên từ 3 năm 6 tháng đến 4 tháng tù, song không kháng cáo. Những cựu cán bộ này đều đang chấp hành 3-4 bản án khác với tổng thời gian từ 13 năm đến 22 năm 6 tháng tù, đều trong các vụ sai phạm đất đai tại địa phương.

Bản án xác định, sân bay Nha Trang cũ diện tích hơn 238 ha, giáp đường biển đẹp nhất tỉnh, thuộc quyền quản lý của trường Sĩ quan Không quân. Đây là tài sản đặc biệt phục vụ nhiệm vụ quốc phòng.

Năm 2015, Chính phủ chấp thuận đề nghị của tỉnh, cho phép chuyển giao đất này cho Khánh Hòa để phát triển dự án kinh tế, đô thị, dịch vụ, nhấn mạnh "việc khai thác đất phải đảm bảo minh bạch, đúng thẩm quyền, đúng luật".

Song tháng 4/2015, tỉnh Khánh Hòa phê duyệt quy hoạch dự án, chủ đầu tư là Công ty Phúc Sơn, không qua đấu thầu. Thủ tướng cũng chưa phê duyệt nhưng Phúc Sơn đã được các bị cáo là lãnh đạo tỉnh và hai cựu thiếu tướng "bàn giao tạm" để cắm mốc, kiểm kê.

Nhiều văn bản liên tục được ký để "hợp thức hóa" việc giao đất trái phép và các hoạt động bàn giao vẫn ồ ạt diễn ra dù đến tháng 1/2016, sân bay mới có quyết định đóng cửa nhưng hơn một tháng trước, gần 63 ha đã được giao cho Phúc Sơn. Hai cựu thiếu tướng qua đó được Hậu biếu tiền, "quà tết".

Dù được giao trái phép, pháp lý chưa rõ ràng, đất vẫn bị ông chủ Phúc Sơn phân lô, quảng cáo rầm rộ, ký gần 1.000 hợp đồng chuyển nhượng, thu về hơn 7.000 tỷ đồng.

Tại phiên sơ thẩm, một đại gia Hà Nội cử người đại diện đến tòa bày tỏ mong muốn hỏa thuận mua lại cổ phần của Phúc Sơn, thay bị cáo Hậu bồi thường 7.000 tỷ đồng.

Trong khi khoảng 100 khách hàng mua đất của Hậu cho rằng ông này không thành ý khi không xuất hiện tại tòa. Các bị hại này nói không vừa lòng khi Hậu và đại gia này bàn bạc mà mình không được nêu ý kiến.

Thỏa thuận do đó chưa ngã ngũ.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 127 Views | May 06, 2026 - 9:12 AM - by goodidea
Đánh người mẫu gần chết, đại gia lên cơn đau tim vì sợ tội New Tab ↗
 
Doanh nhân triệu phú người Nga chết vì sốc sau khi biết phải đối mặt ít nhất 8 năm tù vì tội mưu sát hoặc phải sang chiến sự ở Ukraine.

Anzhelika Tartanova, 33 tuổi, bị chấn thương đầu, tổn thương não nghiêm trọng và các di chứng kéo dài sau khi bị Dmitry Kuzmin, ông trùm xây dựng 42 tuổi, hành hung vào ngày 23/11/2025. Lý do là cô muốn kết thúc cuộc tình 6 tháng.

Anzhelika bị ném xuống đường với những vết thương nghiêm trọng và chỉ sống sót nhờ một người qua đường giúp gọi xe cấp cứu.

Ngày 3/5, truyền thông đưa tin Dmitry đột ngột tử vong vì lên cơn đau tim, sau khi biết hình phạt dành cho mình.

Ban đầu, doanh nhân Dmitry hy vọng tránh được án tù, thậm chí còn được phép đến thăm Anzhelika trong bệnh viện. Nhưng sau đó, anh ta bị buộc tội mưu sát.

Dmitry được thông báo rằng sẽ phải đối mặt với ít nhất 8 năm tù. Cách duy nhất để tránh bị bỏ tù là tham gia chiến sự tại Ukraine.

Truyền thông Nga cho biết: "Các báo cáo sơ bộ cho thấy Dmitry bị suy tim do chấn thương tâm lý từ vụ án hình sự chống lại ông sau vụ hành hung dã man Anzhelika".

Anzhelika Tartanova, 33 tuổi, được tìm thấy trong tình trạng nguy kịch tại bệnh viện sau hai tuần mất tích, nghi do bị bạn trai doanh nhân đánh đập.

Bốn tháng trước, Anzhelika xuất hiện trên truyền hình để chia sẻ về vết thương kinh hoàng. Cô tiết lộ quá trình hồi phục chậm và khả năng nói vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. "Suốt thời gian dài, tôi không dám đến gần gương, tôi rất sợ", Anzhelika nói.

Theo Starhit, doanh nhân Dmitry đánh Anzhelika đến mức vỡ xương, khiến cô "gần như mất đi nửa hộp sọ". Người mẫu bị suy giảm khả năng nói, trí nhớ và phối hợp vận động, phải trải qua quá trình hồi phục lâu dài cùng nhiều ca phẫu thuật khác.


Anzhelika Tartanova trước và sau vụ hành hung. Ảnh: East2West

Các bác sĩ cho biết vụ tấn công đã gây ra chấn thương não nghiêm trọng, cần phẫu thuật khẩn cấp để cứu mạng cô. Bác sĩ phẫu thuật thần kinh Vyacheslav Smirnov cho biết trường hợp của Anzhelika "phức tạp và nghiêm trọng". Cô bị tụ máu dưới màng cứng, tổn thương và phá hủy mô não, chấn thương sọ não nghiêm trọng.

Ca phẫu thuật đòi hỏi các bác sĩ phải loại bỏ một phần lớn hộp sọ của Anzhelika để giảm áp lực lên não (phẫu thuật mở sọ giải áp). Bác sĩ Smirnov cho biết hộp sọ của Anzhelika sau đó sẽ được tái tạo bằng công nghệ hiện đại.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 140 Views | May 06, 2026 - 9:10 AM - by goodidea
Diễn viên Lan Phương thắng kiện ly hôn chồng Tây New Tab ↗
 
Tòa phúc thẩm bác kháng cáo của ông David Duffy, giữ nguyên bản án sơ thẩm trước đó trao quyền nuôi dưỡng 2 con gái cho diễn viên Lan Phương.

Ngày 6/5, Lan Phương và chồng cũ - David Duffy - có mặt tại Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Hà Nội. Phiên xử được mở do David kháng cáo bản án sơ thẩm hồi tháng 9 năm ngoái - giao hai con gái 8 tuổi và 2 tuổi cho Lan Phương chăm sóc. Ông đề nghị được nuôi dưỡng các bé, đồng thời cho rằng bị vợ cũ cản trở gặp các con.

Tại tòa hôm nay, phía bị đơn giữ nguyên kháng cáo, còn Lan Phương đề nghị giữ nguyên án sơ thẩm.

Có mặt tại tòa, bố mẹ của David xác nhận con trai vẫn được gặp các cháu bình thường, bác bỏ việc Lan Phương ngăn cản anh tiếp xúc hai con. Hai người bay từ Australia sang, có mặt tại Việt Nam từ 24/4 để thăm cháu nội.

Sau nhiều giờ làm việc, HĐXX cho rằng cả David Duffy và Lan Phương đều có đủ điều kiện kinh tế và khả năng chăm sóc con. Tuy nhiên, bé gái út chưa đủ 36 tháng tuổi, nên theo quy định pháp luật được ưu tiên giao cho mẹ nuôi dưỡng. Việc tách hai chị em để giao cho mỗi người nuôi một bé có thể ảnh hưởng tâm lý trẻ nhỏ.

Từ đó, tòa phúc thẩm bác kháng cáo của ông David Duffy, giữ nguyên bản án sơ thẩm, giao Lan Phương trực tiếp nuôi dưỡng hai con. Cha của các bé có trách nhiệm cấp dưỡng 40 triệu đồng mỗi tháng và được quyền thăm nom con theo quy định.

Sau phiên xử, Lan Phương cho biết cô hạnh phúc trước phán quyết của tòa phúc thẩm (có hiệu lực ngay). Cô đáp ứng mọi yêu cầu về việc gặp con của chồng cũ nhưng đặt ra nguyên tắc anh sẽ không lên nhà, chỉ chơi với con ở sảnh.


Lan Phương sau khi nghe kết quả phiên tòa sáng 6/5. Ảnh: Nguyên An

Tháng 7 năm ngoái, Lan Phương thông báo ly hôn sau 7 năm chung sống, cho biết muốn khép lại quãng thời gian mệt mỏi để tìm lại cân bằng cho bản thân và hai con.

Tại phiên xử sơ thẩm, nữ diễn viên cho hay quen David từ năm 2017, đăng ký kết hôn sau đó một năm. Năm 2021, cô mở quán cà phê nhưng thường xuyên bị chồng chỉ trích. Lúc mang thai con thứ hai, David chuyển vào Đà Nẵng làm việc dù cô mong muốn gia đình ở gần nhau. Cô từng đưa con vào Đà Nẵng, chuyển trường để đoàn tụ nhưng chồng ít hỗ trợ chăm sóc gia đình.

Trong khi đó, David phủ nhận các cáo buộc bạo hành tinh thần, kiểm soát công nghệ hay có dấu hiệu ngoại tình. Anh cho rằng những mâu thuẫn xuất phát từ việc vợ bị trầm cảm sau sinh.

Ban đầu David phản đối ly hôn, song sau phần trình bày của vợ tại tòa, ông đồng ý chấm dứt hôn nhân. Cả hai đều mong muốn trực tiếp nuôi con và khẳng định đủ điều kiện tài chính, trách nhiệm chăm sóc.

Lan Phương sinh năm 1983 ở Hà Nội, chuyển vào TP HCM cùng gia đình khi học cấp ba. Cô tốt nghiệp Đại học ngoại thương cơ sở 2 và Cao đẳng Sân khấu Điện ảnh, TP HCM. Diễn viên nổi tiếng qua các phim như Cô gái xấu xí (2008), Những thiên thần áo trắng (2009), Những đứa con biệt động Sài Gòn (2010), Cả một đời ân oán (2017), Nàng dâu order, Thương ngày nắng về. Cô còn tham gia các phim điện ảnh Scandal (2012), Cô dâu đại chiếnphần hai (2013), Cô gái đến từ hôm qua (2017), Tháng năm rực rỡ (2018), Tết ở làng địa ngục (2023).

VietBF@sưu tập
0 Replies | 246 Views | May 06, 2026 - 9:08 AM - by goodidea
Trốn thoát 'trại lừa đảo' Myanmar nhờ kỹ năng sinh tồn trong quân đội New Tab ↗
 
Một cựu lính bộ binh Trung Quốc đã vận dụng kỹ năng trong quân đội để "qua mặt" đám lính canh khi leo tường, ngụy trang bằng phân bò và thoát khỏi "trại lừa đảo" ở Myanmar.

Yang Lei, đến từ vùng đông bắc Trung Quốc, đã chia sẻ câu chuyện ly kỳ về cuộc trốn thoát sau khi trở về Trung Quốc an toàn.


Yang Lei đã kể lại câu chuyện bị bắt giữ và cuộc trốn thoát táo bạo của mình để cảnh báo những người khác về sự nguy hiểm của các trung tâm lừa đảo. Ảnh: Baidu

Yang cho biết cùng nhóm du khách 10 người đến gần biên giới Thái Lan - Myanmar, vào giữa tháng 3 để đi du lịch. Hướng dẫn viên địa phương mà anh ta thuê không có giấy phép cư trú hợp pháp và đã cố gắng vượt qua kiểm soát biên giới, dẫn đến việc cả nhóm gặp phải những kẻ lừa đảo ở Myanmar.

Tất cả 11 thành viên trong nhóm, bao gồm cả hướng dẫn viên địa phương, đã bị bán cho một tên trùm với giá 20.000 USDT mỗi người.

Sau đó, tên này lại bán họ cho một đường dây lừa đảo ở thị trấn Payathonzu, bang Karen ở miền nam Myanmar, gần biên giới với Thái Lan.

Yang mô tả khu phức hợp này là "KK 2.0", ám chỉ đến trung tâm lừa đảo khét tiếng KK Park ở thị trấn Myawaddy. Vừa năm ngoái, quân đội Myanmar tuyên bố đã đột kích khu này, chiếm giữ khoảng 200 tòa nhà và thả hơn 2.000 người bị bắt và làm các công việc lừa đảo qua mạng.

Trung Quốc và Thái Lan cũng đã phối hợp với Myanmar phát động chiến dịch trấn áp các trung tâm lừa đảo. Tuy nhiên, nhiều "trại lừa đảo" vẫn còn.

Nhóm của Yang bị đánh khi vào trại, như một hình thức kỷ luật.

Lực lượng vũ trang Myanmar đột kích trung tâm lừa đảo khét tiếng KK Park ở thị trấn Myawaddy vào đầu năm 2025. Video: CNN

Tối đầu tiên ở đây, Yang kể đã đánh người hướng dẫn viên tơi bời vì dám lừa gạt cả đoàn vào chỗ nguy hiểm. Những miếng võ của Yang - một cựu binh gia nhập quân đội năm 2002 và được huấn luyện trong bộ binh cơ giới, có vẻ đã được kẻ cầm đầu của trại để ý.

Chớp thời cơ tẩu thoát

Hắn ta gọi Yang đến trò chuyện và cho gọi điện về nhà, dù theo quy định chỉ những người làm việc hơn một năm mới được phép gọi điện thoại, và chỉ một lần mỗi tháng.

Yang không gọi cho gia đình. Anh gọi điện cho cảnh sát Trung Quốc.

Anh đi đến phía sau khu ký túc xá, nơi người bảo vệ chỉ tuần tra thỉnh thoảng, và nhận thấy một số bao cát và ván gỗ nằm ở chân bức tường cao 6 mét của công viên.

Là người lính được huấn luyện bài bản, Yang có thể leo tường và bám vào mép tường bằng các ngón tay và nhảy qua. Yang nói mình may mắn vì dây thép gai trên tường không cắm điện, và bên cạnh bức tường đó không có "trại lừa đảo" nào khác.

Anh trốn thoát khỏi trại chỉ với một chiếc áo ba lỗ, quần short và dép Crocs. Yang sau đó kiểm tra ứng dụng bản đồ và phát hiện chỉ còn cách biên giới 3 km.

"Nhưng tôi không thể chạy về phía đó. Sẽ có lính canh và tôi sẽ bị đưa trở lại trại", Yang nói.

Lính canh của trại nhanh chóng phát hiện ra Yang và thả chó nghiệp vụ để tìm kiếm trên núi. Để trốn tránh bị bắt, Yang dựa vào kỹ năng sinh tồn trong hoang dã được học trong thời gian phục vụ quân đội để định hướng và tìm kiếm nước và thức ăn.

Anh chạy lên núi, dùng phân bò tìm thấy trong cỏ để ngụy trang, che giấu mùi cơ thể và đánh lừa chó săn. "Tôi quá hồi hộp và phấn khích nên không cảm thấy đau đớn gì" anh nói và cho hay đã đến biên giới vào khoảng 1h sáng hôm sau.

Khu vực biên giới khi này được canh gác bởi một người đàn ông có vũ trang, vì vậy Yang đã cố nấp trốn đến 3h sáng nhưng người này không chịu rời vị trí canh gác. Yang do đó đã chộp lấy một sợi dây thừng chắc chắn nằm gần đó, tiếp cận tên lính canh và khống chế thành công.

Yang đến Thái Lan vào khoảng rạng sáng hôm sau.

Trong lúc chạy trốn, Yang đã liên lạc với người đồng đội cũ và một số cảnh sát qua ứng dụng trò chuyện, kiểm tra điện thoại mỗi giờ một lần.

Ngay cả khi ở Thái Lan, anh vẫn luôn cảnh giác, ban ngày ẩn náu và chạy trốn vào ban đêm. Yan nói chỉ cảm thấy nhẹ nhõm sau khi đến được đại sứ quán Trung Quốc tại Thái Lan. Khi đến nơi, sau hai ngày chạy trốn, điện thoại vẫn còn 17% pin.

Sau khi chờ nửa tháng để được cấp lại hộ chiếu, Yang trở về Trung Quốc.

Chia sẻ về trải nghiệm này trên mạng xã hội, Yang hy vọng sẽ là lời cảnh báo những người khác. Anh vẫn còn gặp ác mộng: "Tôi mơ thấy mình chạy trên núi và cuối cùng người ướt đẫm mồ hôi."

VietBF@sưu tập
0 Replies | 80 Views | May 06, 2026 - 9:06 AM - by goodidea
CÓ KIẾP SAU, EM CHỜ ANH Ở ĐÂU... ? New Tab ↗
 

Mùa đông năm ấy thật lạnh. Tuyết rơi nhiều khiến mặt đất biến thành một sân trượt tuyết trơn láng. Anh rùng mình khẽ xoa đôi bàn tay lạnh cóng kiên nhẫn ngồi đợi cô đến.
Nơi anh và cô thường hò hẹn là một công viên nhỏ, đối diện nhà cô. Anh đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ, vẽ những vòng tròn trên nền tuyết cứng. Trong mỗi vòng tròn đó, anh đều viết một chữ "YÊU" và tất cả những chữ đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt tác của mình như quên cả thời gian... Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh.
Anh luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một người công nhân, không thể xứng đáng với cô - sinh viên của một trường đại học. Tình yêu của họ xen lẫn với biết bao đau khổ, dằn vặt khi gia đình cô ra sức ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh, nhưng trái tim cô lại không thể. Cuối cùng, không chịu được, cô lao xuống cầu thang...
Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm chặt cô vào lòng:
- Cuối cùng em cũng đã đến. Anh đã sợ rằng, em không thể gặp anh !
Khẽ vuốt mái tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói :
- Hôm nay anh phải về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất nhớ em !
- Ban ngày, mẹ em đi làm, anh có thể gọi điện cho em. Em sẽ chờ điện thoại của anh. Như vậy sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau, sẽ không buồn nữa !
Cô nép mình bên vai anh thầm thì. Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết trắng, tên cô được viết bằng hàng trăm chữ " YÊU" hợp lại. Yrái tim cô run lên vì xúc động. Cô biết anh yêu cô rất nhiều.
Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi dặn dò :
- Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa xuân anh sẽ mặc nó được chứ ? Như vậy thì lúc nào cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa !
Nói rồi anh rút ra trong túi một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô :
- Đây là một ít tiền lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé ! Cẩn thận đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ.
Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt lăn dài... Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói :
- Anh hãy cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé !
Anh chưa kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô:
- Giữ gìn sức khỏe em nhé ! Anh nhớ em rất nhiều !
Cô gật đầu vẫy tay nhìn bóng anh khuất xa dần.
Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô. Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói:
- Anh có phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi không ? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm và không muốn gặp anh ! Lần sau xin anh đừng bao giờ gọi điện đến nữa.
Anh đau đớn, lẳng lặng gác máy, nghĩ đến cô đang bệnh, lòng anh thấp thỏm không yên.
Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên.
Để bớt nhớ anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp:
- Là em có phải không ? Em sao rồi ? Sao không nói gì ? Em bị cảm đã đỡ chưa ? Trả lời anh đi...Em !
Cô không kịp nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức gát máy. Bà tức giận thẳng thừng nói với cô:
- Nếu con còn ngang bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa !
Cô đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn.
Nhớ lời anh, cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng khuây khoả cô lại đến nơi anh và cô thường gặp nhau, nhìn những chữ "YÊU" anh viết cho cô còn sót lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng.
Cô bước lên xe bus, sang nhà người bạn thân tiếp tục công việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một tiếng "ầm" xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa sổ. Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh :
- Hai xe đâm nhau rồi.
Tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở, cô thiếp đi không biết gì.
Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời gian của cô không còn nhiều nữa.
Đến nửa đêm ngày thứ tư, cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà khản đặc :
- Con gái ! Con có điều gì muốn nói không ? Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con.
Cô mấp máy môi nói được những tiếng đứt đoạn :
- Áo..áo...len... mang cho con !
Mẹ cô sực tỉnh, tìm cái áo len cô vẫn ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng:
- Con...nhớ... anh ấy !
Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay ! Nghe thấy tên anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi... Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu...
Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm, khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên giường, anh nghẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô òa khóc.
Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp :
- Anh đã quay trở lại rồi đây ! Em đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi.
Cô mấp máy định nói điều gì mà không thành tiếng. Khóe mắt cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp đi.
Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt, cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng:
- Đừng khóc nữa...Kiếp sau... em sẽ chờ đợi anh !
Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông nghẹn lại:
- Cô ấy đi rồi ! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy. Đó đúng là một kỳ tích bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên phụ lòng cô ấy !
Mẹ cô cũng tiến lại. Bà rưng rưng đưa cho anh cái áo len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại. Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống ôm lấy cô gào lên tức tưởi:
- Em. Hãy nói cho anh biết. Kiếp sau em chờ anh ở đâu ?

VietBF@sưu tập
0 Replies | 159 Views | May 06, 2026 - 9:04 AM - by goodidea
BÀI TOÁN THỰC TẾ New Tab ↗
 

Nhiều người cho rằng trong cuộc sống không nhất thiết phải học quá nhiều toán. Tuy nhiên, có lẽ họ sẽ thay đổi suy nghĩ khi tiếp cận một bài toán tưởng chừng đơn giản nhưng lại đòi hỏi tư duy logic và khả năng phân tích tình huống, chứ không chỉ là phép tính thông thường.
Nhân dịp các ngày nghỉ Lễ, mình xin chia sẻ một bài toán thú vị (đề ra và cách giải đều dựa theo cách hiểu cá nhân mình, có thể chưa thật hoàn hảo, rất mong nhận được góp ý từ mọi người 💕).
ĐỀ BÀI:
Bà mua 6 quả trứng. Bà luộc 2 quả, chiên 2 quả và làm vỡ 1 quả. Ông ăn 2 quả.
❓ Hỏi: Còn lại bao nhiêu quả trứng nguyên?
LỜI GIẢI:
Đây là bài toán thực tế, cần xem xét các khả năng có thể xảy ra.
Quy ước: Trứng “nguyên” là trứng chưa bị luộc, chiên hoặc làm vỡ.
1. Trường hợp không có sự chồng lấn
(tức là 2 quả luộc, 2 quả chiên, 1 quả vỡ là 5 quả khác nhau)
→ Có 5 quả không nguyên, còn lại 1 quả nguyên.
Khi đó:
* Nếu ông ăn 2 quả không nguyên → còn 1 quả nguyên
* Nếu ông ăn 1 quả nguyên và 1 quả không nguyên → còn 0 quả nguyên
2. Trường hợp quả bị vỡ được đem chiên
(tức là quả bị vỡ cũng là một trong 2 quả chiên)
→ Có 4 quả không nguyên, còn lại 2 quả nguyên.
Khi đó:
* Nếu ông ăn 2 quả không nguyên → còn 2 quả nguyên
* Nếu ông ăn 1 quả nguyên và 1 quả không nguyên → còn 1 quả nguyên
* Nếu ông ăn 2 quả nguyên → còn 0 quả nguyên
🎯 KẾT LUẬN
👉 Số trứng nguyên còn lại có thể là: 0, 1 hoặc 2.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 116 Views | May 06, 2026 - 9:03 AM - by goodidea
BÚN BÒ LÚC NỬA ĐÊM New Tab ↗
 


Nửa đêm, điện thoại anh rung lên.

Tin nhắn từ người yêu:

– Anh ơi, em muốn ăn bún bò… 🥰

Anh trả lời ngay:

– Khuya rồi em… 😅

Bên kia nhắn tiếp:

– Nhưng em thèm bún bò quá…
Hay là… anh hết thương em rồi?

Anh toát mồ hôi, đang chưa biết xử lý sao thì chợt nhớ ra một điều “động trời”.

Anh vội nhắn lại:

– Em thu hồi tin nhắn đi! Vợ anh mà đọc được là tới công chuyện đó!

Cô gái chưa kịp hiểu chuyện thì anh nhắn thêm:

– Vợ chồng anh bán bún bò! 12 giờ đêm rồi, lấy đâu ra bún mà bán cho em!!!

Đúng là… hết thương thì chưa chắc, nhưng hết bún là chắc chắn rồi!

VietBF@sưu tập
0 Replies | 181 Views | May 06, 2026 - 9:00 AM - by goodidea
6 tháng trước sếp chuyển tôi sang vị trí “ngồi chơi”, gần hết năm tôi mới hiểu vì sao mình là người duy nhất không bị sa thải New Tab ↗
 

Sáu tháng trước, tôi là trưởng nhóm vận hành của một bộ phận khá bận rộn. Không phải ngôi sao nhưng cũng thuộc dạng “làm được việc”, KPI ổn, chưa từng dính lỗi lớn. Vì thế, khi sếp gọi tôi lên và thông báo chuyển tôi sang một vị trí mới gần như không có đầu việc cụ thể, tôi thực sự sốc.
Vị trí mới nghe rất… mơ hồ. Không quản lý ai, không chịu doanh số, không trực tiếp tham gia dự án. Ngày đầu tiên tôi còn tự trấn an mình rằng có lẽ sếp đang sắp xếp lại nhân sự. Nhưng một tuần trôi qua, rồi một tháng, tôi gần như chỉ đến công ty, ngồi máy tính, đọc tài liệu, hỗ trợ lặt vặt khi được nhờ.
Tôi bắt đầu thấy nhục. Ở công sở, “ngồi chơi” không phải là sướng, mà là dấu hiệu của việc sắp bị loại. Đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt vừa tò mò vừa dè chừng. Có người còn nói thẳng: chắc sếp đang cho “ngồi mát” để tự nghỉ.
Tôi từng định xin nghỉ thật. Nhưng nghĩ lại, nếu sếp đã muốn cho tôi đi thì chẳng cần vòng vo như vậy. Tôi quyết định ở lại, dù mỗi ngày đi làm đều thấy mình thừa thãi.
Khoảng tháng thứ ba, công ty bắt đầu có dấu hiệu bất ổn. Dự án bị cắt, khách hàng rút vốn, phòng tài chính siết chi tiêu. Lúc này tôi mới để ý: những người bận rộn nhất lại là những người hay bị gọi lên họp kín.
Tháng thứ tư, công ty không tuyển thêm người. Tháng thứ năm, tin đồn cắt giảm nhân sự lan ra. Tôi ngồi ở vị trí “ngồi chơi” ấy, vừa lo vừa bực, lo vì chắc mình nằm trong danh sách đầu tiên, bực vì cảm giác bị bỏ rơi.
Gần cuối năm, danh sách sa thải chính thức được công bố. Tôi mở mail với tâm thế chuẩn bị tinh thần. Nhưng xem đi xem lại, tôi không có tên.
Không chỉ vậy, trong cả phòng ban cũ của tôi, gần một nửa bị cắt. Những người từng là nòng cốt, từng được giao việc nhiều nhất, lần lượt rời đi. Tôi ngồi lặng người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vài ngày sau, sếp gọi tôi lên. Lần này không phải họp kín, chỉ là một cuộc nói chuyện ngắn. Sếp nói công ty đã trải qua một đợt “thanh lọc bắt buộc”. Những vị trí trực tiếp tạo chi phí lớn, gắn với dự án rủi ro cao buộc phải cắt để giữ dòng tiền sống sót.
Sáu tháng trước, khi đã nhìn thấy khủng hoảng, sếp cần giữ lại một vài người không nằm trong bất kỳ dự án ràng buộc nào, không chịu áp lực KPI doanh thu, để làm lực lượng dự phòng khi công ty thu gọn lại.
Tôi là một trong số đó.
Không phải vì tôi giỏi nhất, mà vì tôi đủ ổn định, không nợ KPI lớn, không gắn chặt với một mảng đang “chết”, và quan trọng nhất: tôi không phản ứng gay gắt khi bị đẩy ra khỏi vùng trung tâm.
Tôi chợt hiểu ra: sáu tháng “ngồi chơi” đó thực chất là sáu tháng được tách khỏi vòng xoáy rủi ro. Khi mọi thứ sụp xuống, tôi là người duy nhất không bị kéo theo.
Sau đợt cắt giảm, tôi được phân lại công việc, nhẹ hơn trước nhưng ổn định. Không thăng chức, cũng không hào quang, nhưng còn chỗ đứng.
Nhìn lại, tôi mới thấy công sở không phải lúc nào bận rộn cũng là an toàn. Có những lúc, bị đẩy ra rìa không phải vì mình kém, mà vì người ta đang cố giữ mình lại theo cách ít ai nhận ra.
Nếu lúc đó tôi tự ái mà nghỉ việc, có lẽ giờ tôi đã là người thất nghiệp như bao người khác. Sáu tháng “ngồi chơi” tưởng như vô nghĩa, hóa ra lại là khoảng thời gian cứu tôi khỏi một cú ngã rất đau.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 132 Views | May 06, 2026 - 8:59 AM - by goodidea
Tôi từng oán chồng vì bỏ nhà đi suốt, cho đến khi lắp camera và xem những hình ảnh được ghi lại, tôi ân hận đến nghẹn lời New Tab ↗
 

Tôi sống cùng mẹ đẻ sau khi cưới, điều mà lúc đầu tôi nghĩ là thuận tiện cho cả 3. Mẹ già rồi, quen nếp nhà cũ, tôi lại là con gái duy nhất, đưa mẹ về ở chung tôi thấy yên tâm hơn. Chỉ có điều, từ ngày dọn về, chồng tôi thay đổi rõ rệt.
Anh đi tối ngày, sáng sớm đã ra khỏi nhà, tối mịt mới về, có hôm tôi đã ngủ anh mới mở cửa bước vào, nhẹ nhàng đến mức tôi chỉ biết khi nghe tiếng giường khẽ động. Về nhà là anh tắm, lên giường nằm quay mặt vào tường, không hỏi han gì. Những bữa cơm chung thưa dần, có lúc cả tuần anh không ngồi ăn cùng mẹ con tôi một bữa trọn vẹn.
Tôi nghĩ đơn giản là anh không ưa mẹ tôi, muốn tránh mặt bà, không phải không có lý do để tôi nghĩ vậy. Mẹ tôi nói nhiều, lại hay than thở, lèm bèm đủ chuyện. Than từ giá rau ngoài chợ tăng, than cái lưng đau, than hôm nay tôi đi làm về muộn không ai trò chuyện. Mỗi lần anh vừa về tới cửa, mẹ đã bắt đầu kể đủ thứ như chỉ mong có người nghe. Anh im lặng, thay dép rồi đi thẳng vào phòng. Có hôm mẹ vừa dứt câu thở dài, anh đã đứng dậy ra ngoài, nói là đi gặp bạn.
Tôi từng thấy ánh mắt anh khó chịu khi mẹ nhắc chuyện cũ, chuyện ba tôi mất sớm, chuyện ngày xưa mẹ cực thế nào. Tôi từng nghe anh buông một câu lửng lơ: “Mệt thật”. Chỉ một câu thôi, đủ làm tôi kết luận trong đầu rằng anh ghét sống chung với mẹ tôi.
Có lần tôi bực, hỏi anh sao lúc nào cũng trốn tránh, anh chỉ nói là công việc nhiều. Tôi không tin, công việc gì mà tối ngày, cuối tuần cũng không ở nhà? Nhưng tôi cũng không nói thêm vì sợ cãi vã.
Gần đây, tôi để ý mẹ có những biểu hiện lạ. Bà hay quên, có hôm nấu cơm quên tắt bếp, có hôm gấp chăn mà loay hoay mãi không xong. Tôi đi làm cả ngày, trong nhà chỉ còn mẹ. Tôi lo, nên lắp vài chiếc camera nhỏ các góc trong nhà, nói là để tiện quan sát cho yên tâm.
Tôi không ngờ thứ mình xem được lại khiến tôi phải ngồi lặng người.
Những đoạn ghi hình ban ngày cho thấy mẹ tôi sinh hoạt chậm chạp, có lúc đứng ngẩn ra. Nhưng điều làm tôi sững lại là có những khoảng thời gian buổi trưa hoặc chiều sớm, khi tôi còn ở công ty.
Chồng tôi về nhà sớm hơn tôi nghĩ. Anh mở cửa rất khẽ, để túi xuống, rồi đi thẳng vào bếp. Anh nấu cơm, những món đơn giản mẹ hay ăn. Có hôm anh đứng bên cạnh, chỉ cho mẹ cách nêm nếm, dù mẹ vừa làm vừa lẩm bẩm. Hay lúc anh lau lại bàn do bà ăn rơi vương vãi ra, anh xếp lại mấy đôi dép mẹ tôi bỏ ở cửa... Mọi thứ như thể anh đã làm rất nhiều lần rồi.
Hóa ra người đàn ông tôi cứ tưởng lạnh nhạt, ghét bỏ mẹ vợ, lại là người ân cần, chu đáo như thế.
Tối hôm đó, anh vẫn về muộn, vẫn ít nói. Mẹ tôi vẫn than vãn vài câu quen thuộc. Tôi nhìn anh, tự nhiên thấy sống mũi cay cay. Có lẽ anh không ghét mẹ tôi, anh chỉ không chịu nổi những lời than thở triền miên, những câu chuyện lặp đi lặp lại khiến người ta mệt mỏi. Anh chọn cách tránh đi, nhưng vẫn làm tròn phần việc của mình theo cách lặng lẽ nhất. Biết được sự việc như vậy, trái tim tôi như vừa trút xuống được một gánh nặng, mọi thứ bỗng nhẹ đi và thêm yêu chồng nhiều hơn.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 113 Views | May 06, 2026 - 8:56 AM - by goodidea
Chân dung nữ công nhân từng bỏ học, sáng lập hãng xe điện BYD New Tab ↗
 
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng núi, từng sớm rời ghế nhà trường để đi làm phụ giúp cha mẹ, Vương Lai Xuân đã bền bỉ đi lên từ vị trí công nhân, từng bước khẳng định bản lĩnh trên thương trường và trở thành một trong những nữ tỷ phú có sức ảnh hưởng lớn nhất Trung Quốc.

“Phàm có thể bay cùng phượng hoàng chắc chắn là những con chim đẹp”. Câu nói này là tín ngưỡng sống của Vương Lai Xuân, người phụ nữ giàu nhất Quảng Đông và thứ 4 Trung Quốc, đồng thời phản ánh bức chân dung về cuộc đời của bà.

Vương Lai Xuân sinh năm 1967 trong một gia đình nông thôn nghèo ở khu vực miền núi khó khăn, TP Sán Đầu, tỉnh Quảng Đông, miền Nam Trung Quốc.

Cha mẹ bà không được học hành và chỉ có thể kiếm sống bằng nghề nông. Gia đình có ba người con, bà là con út và có hai anh trai.

Cha mẹ biết rằng nếu không có kiến thức thì không thể thay đổi vận mệnh nên họ đã làm việc chăm chỉ và nhất quyết cho Vương Lai Xuân đi học. Trước khi mỗi học kỳ bắt đầu, họ sẽ góp các khoản tiền lẻ lại với nhau để trả học phí.

Hành trình vượt khó của Vương Lai Xuân truyền cảm hứng cho những người phụ nữ về tinh thần khởi nghiệp và ý chí dám nghĩ dám làm.

Suốt thời thơ ấu, cha mẹ thường xuyên vắng nhà. Vì vậy, Vương Lai Xuân gần như được anh trai nuôi dưỡng.

Khi lớn hơn, bà cũng tranh thủ thời gian làm nghề thủ công để kiếm tiền học phí. “Tôi không cảm thấy khó khăn. Nếu không có những trải nghiệm này khi còn nhỏ, tôi có lẽ không thể tồn tại đến ngày hôm nay”, Vương Lai Xuân hồi tưởng lại.

Vào thời điểm đó, đối với hầu hết các gia đình nông dân nghèo, việc con cái tốt nghiệp cấp 3, đại học là điều “xa xỉ”.

Không muốn tiếp tục tạo gánh nặng tài chính, Lai Xuân quyết định bỏ học sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở và bắt đầu đi làm để phụ giúp gia đình.

Cha mẹ bà từng kỳ vọng con gái đủ tuổi sẽ lấy chồng gần nhà, mong muốn bà sẽ học hành đầy đủ để có một tương lai tốt hơn, nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng quyết định của Vương Lai Xuân.



Năm 1984, bà quyết định rời quê hưởng đến TP Thâm Quyến và làm việc tại nhà máy Sanyo. Chính tại đây, Lai Xuân đã thu lượm những kiến thức và trải nghiệm đầu tiên về ngành sản xuất điện tử. “Tôi may mắn được vào Sanyo, doanh nghiệp quy mô lớn hiện đại đầu tiên ở Thâm Quyến vào thời điểm đó. Lúc đầu, tôi chỉ là một cô gái trẻ ở quê. Sau khi vào Sanyo, lần đầu tiên tôi nhìn thấy cách quản lý doanh nghiệp hiện đại và sản xuất điện tử hiện đại. Tôi rất hào hứng.

Tháng 10/1988, ở tuổi 21, bà Vương trở thành một trong 150 nhân viên đầu tiên tại nhà máy đầu tiên của Foxconn ở Trung Quốc đại lục.

Ở lại chỉ vì một câu nói

Ngày nào cũng phải tăng ca, nhiều nhân viên không chịu nổi và lần lượt bỏ việc. Chỉ có Vương Lai Xuân trụ lại, kiên trì và nhẫn lại.

Sau này, Vương Lai Xuân mới chia sẻ, bà ở lại không phải vì yêu công việc mà vì ngưỡng mộ ông chủ Terry Gou (người sau này cũng thành tỷ phú).

Terry Gou nổi tiếng là người có những yêu cầu khắt khe. Kể từ khi xây dựng nhà máy ở Thâm Quyến, ông thường xuyên xuất hiện tại xưởng, phát biểu và đào tạo trực tiếp nhằm nâng cao tinh thần cho công nhân.


“Không ai sinh ra đã nghèo khó”- câu nói của Terry Gou đã đánh thẳng vào trái tim Vương Lai Xuân.

Là người duy nhất chưa tốt nghiệp cấp 2, không có trình độ học vấn nhưng bà Vương rất nhạy cảm với những con số. Bà có thể tính toán chính xác đến bốn chữ số thập phân. Tài năng của bà được quản lý nhìn thấy.

Bất chấp điều kiện khó khăn, sự kiên trì và đạo đức làm việc của Vương Lai Xuân đã giúp bà vượt qua trở ngại và thăng tiến cấp bậc nhanh chóng.

Từ một nữ công nhân làm việc ở dây chuyền lắp ráp, bà trở thành trưởng bộ phận nhà máy, quản lý hàng nghìn nhân viên. Khát vọng kinh doanh của bà ngày càng mãnh liệt.

Năm 1995, ở tuổi 28, Vương Lai Xuân khởi nghiệp, đồng sáng lập BYD cùng với anh trai. Công ty đầu tiên tập trung vào pin sạc, đánh dấu sự khởi đầu cho tầm nhìn lãnh đạo của Vương Lai Xuân mà sau này sẽ xác định lại quỹ đạo của BYD.

Dưới sự lãnh đạo của bà, BYD đã tạo ra bước đột phá trong lĩnh vực xe điện - đánh dấu một sự thay đổi cách mạng khi trọng tâm toàn cầu hướng tới giảm lượng khí thải carbon và thúc đẩy các giải pháp di chuyển bền vững.

Hành trình khởi nghiệp của Vương Lai Xuân chưa dừng lại. Năm 2004, ở tuổi 41, bà Vương hồi tưởng những kinh nghiệm làm việc trong ngành sản xuất điện tử trước đây, đặc biệt là tại công ty cũ Foxconn, để đồng sáng lập nên Luxshare Precision.

Luxshare trở thành một công ty quan trọng trong ngành sản xuất điện tử toàn cầu. Các quyết định chiến lược, nỗ lực đa dạng hóa và gia nhập chuỗi công nghiệp Apple của Vương Lai Xuân đã góp phần mang lại thành công và được ghi nhận trên thị trường toàn cầu.

Theo Tạp chí Forbes, Vương Lai Xuân sở hữu khối tài sản 7,1 tỷ USD (tính đến ngày 16/1/2024), trở thành tỷ phú thứ 363 thế giới. Bà là người phụ nữ giàu thứ 4 Trung Quốc, theo China Daily.

Bà Vương Xuân Lai có thể đã kết hôn với một người đàn ông ở quê nhà và sống một cuộc sống bình thường như bao người phụ nữ nông thôn khác. Tuy nhiên, không chấp nhận bản thân “an phận thủ thường”, bà Vương đã kiến tạo ra thế giới của riêng mình.
0 Replies | 72 Views | May 06, 2026 - 8:55 AM - by nguoiduatinabc
Loading more...

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 01:44.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.24084 seconds with 14 queries