Khi đi bộ thường xuyên, cơ thể sẽ bắt đầu xuất hiện sự thay đổi. Một số diễn ra bên trong nên khó nhận ra ngay lập tức. Tuy nhiên, nhiều sự thay đổi có thể cảm nhận rõ chỉ sau vài tuần duy trì đi bộ.
Nếu đi bộ đều đặn 30 phút/ngày, một số bộ phận của cơ thể sau đây sẽ bắt đầu thay đổi theo hướng tích cực.
Tim, mạch máu
Một trong những cơ quan hưởng lợi sớm nhất từ thói quen đi bộ là tim. Đi bộ nhanh được xếp vào nhóm vận động aerobic, tức là dạng vận động giúp tăng nhịp tim và cải thiện khả năng sử dụng ô xy của cơ thể, theo chuyên trang sức khỏe Verywell Health (Mỹ).
Đi bộ đều đặn là phương pháp giúp kiểm soát cân nặng rất tốt
ẢNH: AI
Khi đi bộ, tim phải bơm máu nhanh hơn để đưa ô xy và dưỡng chất đến cơ bắp. Quá trình này lặp lại thường xuyên giúp cơ tim khỏe hơn, khả năng bơm máu cũng hiệu quả hơn.
Không chỉ tim, hệ mạch máu cũng được cải thiện. Hoạt động thể chất giúp lớp nội mạc bên trong thành mạch máu hoạt động tốt hơn. Nhờ đó, mạch máu có khả năng giãn nở linh hoạt, giúp điều hòa huyết áp và cải thiện lưu thông máu.
Trong đời sống hằng ngày, nhiều người nhận thấy sau một thời gian đi bộ đều đặn, họ ít bị hụt hơi hơn khi leo cầu thang hoặc vận động nhẹ. Đây là dấu hiệu cho thấy hệ tim mạch đang hoạt động hiệu quả hơn.
Những lưu ý quan trọng khi dùng kem chống nắng dạng xịt
Bắp chân và khớp
Đi bộ chủ yếu tác động đến các cơ ở nửa dưới cơ thể, chẳng hạn cơ mông, đùi mông và bắp chân. Khi bước đi, các cơ này liên tục co giãn để tạo lực đẩy cho cơ thể
Nhờ sự vận động lặp lại mỗi ngày, các cơ dần tăng sức bền và săn chắc hơn. So với các môn thể thao cường độ cao, đi bộ tạo áp lực vừa phải lên cơ và khớp nên phù hợp với nhiều độ tuổi, kể cả người lớn tuổi hoặc người ít vận động.
Bên cạnh đó, khi khớp vận động thường xuyên, cơ thể sẽ tạo ra dịch khớp tốt hơn. Đây là chất lỏng giúp bôi trơn tự nhiên, giảm ma sát giữa các bề mặt khớp.
Đi bộ giúp vòng eo ít mỡ hơn
Đi bộ 30 phút mỗi ngày còn giúp giảm mỡ trên toàn cơ thể. Khi cơ bắp hoạt động, cơ thể cần năng lượng để duy trì chuyển động. Nguồn năng lượng sẽ được cung cấp từ đường glucose trong máu và mỡ dự trữ trong cơ thể.
Do đó, đi bộ thường xuyên sẽ làm giảm tỷ lệ mỡ trên cơ thể. Khi mỡ giảm dần, sự thay đổi dễ nhận thấy nhất thường nằm ở vùng bụng.
Tiêu hóa hoạt động trơn tru hơn
Đi bộ cũng có tác động tích cực đến hệ tiêu hóa. Khi cơ thể vận động, các cơ ở thành ruột được kích thích, giúp tăng nhu động ruột, tức là các chuyển động đẩy thức ăn di chuyển dọc theo ruột.
Nhờ vậy, đi bộ hỗ trợ tiêu hóa hoạt động tốt hơn. Đây cũng là lý do nhiều chuyên gia khuyến khích mọi người nên vận động nhẹ sau bữa ăn thay vì ngồi quá lâu, theo Verywell Health.
Uống đủ nước mỗi ngày là một phần quan trọng của sức khỏe thận. Tuy nhiên, biết rõ lượng nước thực sự cần thiết cho thận là vô cùng quan trọng để tránh tình trạng thừa nước gây hại cho sức khỏe.
Sau đây, bác sĩ Udit Gupta, chuyên gia tư vấn thận học tại Bệnh viện đa khoa ISIC (Ấn Độ), giải mã những lầm tưởng phổ biến về việc uống nước.
Mọi người cần chính xác 8 ly nước mỗi ngày. Quy tắc này không áp dụng cho tất cả mọi người. Nhu cầu về nước thực tế khác nhau tùy vào cân nặng, khí hậu, mức độ hoạt động và tình trạng sức khỏe. Bác sĩ Gupta giải thích: Riêng đối với sức khỏe thận, điều quan trọng nhất là cấp nước nhất quán để hỗ trợ lượng nước tiểu bình thường - khoảng 1,5 đến 2 lít mỗi ngày ở người lớn.
Uống đủ nước mỗi ngày là một phần quan trọng của sức khỏe thận
Ảnh: AI
Càng nhiều nước càng tốt cho thận. Nhiều người cho rằng uống càng nhiều nước càng giúp thận lọc sạch độc tố. Tuy nhiên, thừa nước có thể gây hại. Bác sĩ Gupta cảnh báo: Thừa nước có thể làm loãng nồng độ natri trong máu, gây hạ natri máu - vốn rất nguy hiểm, theo tờ Hindustan Times.
Nước tiểu trong suốt nghĩa là uống đủ nước. Màu nước tiểu không nhất thiết phải trong suốt. Theo bác sĩ chuyên khoa thận, nước tiểu không màu đôi khi là dấu hiệu của thừa nước. Thay vào đó, nước tiểu màu vàng nhạt mới là biểu hiện của cấp nước đầy đủ. Nước tiểu màu vàng đậm hoặc màu hổ phách nghĩa là cơ thể đang mất nước và cần tăng lượng chất lỏng.
Bạn chỉ uống nước khi cảm thấy khát. Cảm giác khát thường báo hiệu cơ thể đã mất nước nhẹ. Tuy nhiên, trẻ nhỏ và người già có thể không nhận ra tín hiệu khát. Ngoài ra, vận động viên, người bị sốt, nôn mửa, tiêu chảy hoặc sống ở vùng khí hậu nóng nên chủ động duy trì cấp nước thay vì chỉ dựa vào cơn khát.
Người ít ăn rau nên bổ sung bằng gì? Không phải cứ uống vitamin là đủ
Thận thực sự cần bao nhiêu nước?
Hầu hết người lớn cần khoảng 2 - 3 lít chất lỏng mỗi ngày, bao gồm nước từ thực phẩm và đồ uống.
Người bệnh thận mạn tính hoặc suy thận không thể lọc chất thải hiệu quả, vì vậy cần hạn chế lượng nước uống vào cần theo chỉ dẫn của bác sĩ tùy theo giai đoạn bệnh. Khi bệnh thận tiến triển, chức năng thận giảm đi, khả năng đào thải chất lỏng dư thừa qua nước tiểu của cơ thể cũng giảm theo.
Lời khuyên giúp uống đủ nước
Dưới đây là lời khuyên đảm bảo uống đủ nước mỗi ngày.
Uống nước từng ngụm nhỏ và thường xuyên trong suốt cả ngày.
Khi trời nóng bức hoặc tập thể dục cường độ cao, có thể cần uống nhiều nước hơn do thoát mồ hôi.
Theo dõi màu nước tiểu - nước tiểu nên có màu vàng nhạt hoặc hơi vàng. Nếu nước tiểu sẫm màu hơn, đó là dấu hiệu cho thấy có thể bị mất nước.
Luôn mang theo một chai nước khi di chuyển hoặc tập thể dục.
Lửa chiến tranh bùng khắp vùng Vịnh, mặt trận không còn bó hẹp giữa Iran và Israel
Nếu những ngày đầu cuộc chiến còn mang dáng dấp của một trận thư hùng giữa Washington, Tel Aviv và Tehran, thì đến sáng thứ Năm 12/3/2026, bức tranh đã đổi màu hẳn: chiến sự không còn đứng ngoài mép cửa của các quốc gia Arab vùng Vịnh, mà đã tràn thẳng vào những mắt xích sống còn của kinh tế toàn cầu — dầu mỏ, cảng biển, kho nhiên liệu, tàu chở dầu, đường vận tải biển và cả niềm tin mong manh của thị trường. Từng đợt drone và hỏa tiễn từ Iran hoặc các lực lượng liên kết với Iran tràn qua bầu trời, buộc Saudi Arabia, Bahrain, UAE và Kuwait phải kích hoạt phòng không trong cùng một buổi sáng. Iraq rung chuyển: hai tàu chở dầu ngoại quốc bốc cháy, một người chết, 38 người được cứu
Điểm nhấn gây chấn động nhất trong loạt diễn biến mới là vụ tấn công nhắm vào hai tàu chở dầu ngoại quốc trong hải phận Iraq. Theo các thông tin được cập nhật, ít nhất một người thiệt mạng, 38 thủy thủ được cứu ra khỏi vùng cháy, còn hai con tàu bị lửa nuốt chửng giữa mặt biển. Hình ảnh được lan truyền cho thấy ngọn lửa không chỉ bao phủ thân tàu mà còn loang ra cả mặt nước, dấu hiệu rất đáng ngại của rò rỉ dầu hoặc nhiên liệu. Giới chức Iraq cho biết khu vực các cảng dầu đã phải ngưng hoạt động sau vụ việc, và Baghdad coi đây là hành vi xâm phạm chủ quyền quốc gia. Một tàu mang cờ Malta, chiếc kia mang cờ Marshall Islands; một tàu có liên hệ sở hữu từ Mỹ, một tàu gắn với chủ tàu Hy Lạp. Chỉ riêng chi tiết đó cũng cho thấy mức độ quốc tế hóa của cuộc khủng hoảng: một vụ nổ ở vùng biển Iraq có thể lập tức kéo theo hệ quả pháp lý, bảo hiểm, ngoại giao và thương mại vượt khỏi biên giới Trung Đông. Reuters và các bản tin cập nhật cũng ghi nhận các tàu chở dầu trong khu vực đã liên tục bị tấn công, mắc kẹt hoặc phải giảm hoạt động kể từ khi chiến sự leo thang quanh eo Hormuz.
Điều đáng sợ hơn nằm ở thông điệp chính trị phía sau. Iran nhận trách nhiệm, nói rằng một cuộc tấn công bằng phương tiện không người lái dưới nước đã thổi tung hai tàu dầu. Reuters trước đó đã ghi nhận luồng vận tải qua Hormuz gần như tê liệt, nhiều tàu phải neo đậu, đổi hành trình hoặc tắt hệ thống nhận dạng để tránh đòn tập kích.
Saudi Arabia, Bahrain, UAE, Kuwait đồng loạt báo động: vùng đệm an ninh của khối Arab bị thử lửa
Tại Saudi Arabia, Bộ Quốc phòng thông báo đã đánh chặn và phá hủy hơn 20 drone ở miền Đông, nơi tập trung các mỏ dầu chiến lược của vương quốc. Đó không chỉ là một tin quân sự; đó là lời cảnh báo rằng hạ tầng năng lượng trọng yếu của Saudi nay đã trở thành mục tiêu trực diện trong chiến tranh khu vực. Cả thế giới đều hiểu, đánh vào miền Đông Saudi là đánh vào huyết mạch của thị trường dầu toàn cầu, bởi nơi đây tập trung những tài sản mà chỉ cần chao đảo vài ngày là giá năng lượng từ Mỹ sang châu Âu, từ Ấn Độ tới Đông Á đều phải hắt hơi sổ mũi theo.
Bahrain cũng không yên. Chính quyền nước này nói các đòn đánh của Iran đã nhắm vào các bồn chứa nhiên liệu tại một cơ sở ở tỉnh Muharraq, phía Bắc vương quốc. Bộ Nội vụ Bahrain phải khuyến cáo cư dân bốn thị trấn, làng mạc gần đó ở yên trong nhà, đóng kín cửa sổ để tránh tác động của khói lửa. Khói không chỉ là khói; đó là biểu tượng cho việc chiến tranh đã chạm tới đời sống dân sự thường nhật. Từ một cuộc đối đầu chiến lược, nó đã biến thành mối đe dọa lơ lửng ngay trên mái nhà dân vùng Vịnh.
Tại Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, hệ thống phòng không được kích hoạt đối phó “các mối đe dọa hỏa tiễn và drone từ Iran”. Ở Dubai, một drone rơi xuống gần khu Creek Harbour, gây cháy nhỏ trên một tòa nhà, tuy chưa ghi nhận thương vong. Chỉ riêng việc Dubai — biểu tượng của thương mại, tài chính, du lịch và hào nhoáng vùng Vịnh — phải nói tới drone rơi xuống nhà dân, cũng đủ cho thấy mặt trận tâm lý đang bị mở rộng ghê gớm thế nào. Kuwait cũng tuyên bố phòng không của họ đang ứng phó với “các mối đe dọa hỏa tiễn và drone thù địch”. Một khi các quốc gia vốn đóng vai trò trung tâm logistics, tiếp vận và xuất khẩu năng lượng cùng phải bước vào tư thế phòng thủ, thì chiến tranh đã đi qua lằn ranh đỏ. Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc cũng đã thông qua Nghị quyết 2817 (2026), do Bahrain dẫn dắt, lên án mạnh mẽ các cuộc tấn công của Iran vào Bahrain, Kuwait, Oman, Qatar, Saudi Arabia, UAE và Jordan. Oman cháy bồn nhiên liệu, Hormuz nghẹt thở: chiến tranh giờ là bài toán dầu mỏ và hàng hải
Ở Oman, lực lượng cứu hỏa phải vật lộn để khống chế đám cháy tại các bồn chứa nhiên liệu ở cảng Salalah sau một vụ tấn công bằng drone. Reuters dẫn nguồn từ Oman cho biết công tác dập lửa có thể kéo dài, còn hãng Maersk đã dừng hoạt động tại cảng này cho tới khi có thông báo mới. Khi một cảng lớn bị trúng đòn, điều đầu tiên bị thương không chỉ là thép và xi măng, mà là chuỗi cung ứng. Những con số khô khan về hàng hóa, container, tàu hàng, hợp đồng giao nhận lập tức trở thành nỗi đau cụ thể trong túi tiền người dân ở cách xa hàng ngàn cây số.
Mọi sợi dây rồi cũng dẫn về eo biển Hormuz — yết hầu của thị trường dầu mỏ thế giới. Nhiều nguồn tin quốc tế mô tả Hormuz trên thực tế bị bóp nghẹt nghiêm trọng; một lượng lớn dầu bị mắc kẹt trên tàu, tàu thuyền phải neo chờ, đổi tuyến hoặc tắt thiết bị nhận dạng. Reuters đã ghi nhận tình trạng gián đoạn vận tải biển nghiêm trọng ngay từ đầu tháng, còn các nguồn chính thức và truyền thông quốc tế những ngày qua liên tục nhấn mạnh khoảng 20% dầu thương mại toàn cầu đi qua khu vực này. Đánh vào Hormuz không khác gì bóp cổ nền kinh tế thế giới bằng hai ngón tay. Bởi vậy mới có cảnh các con tàu phát đi tín hiệu lạ kiểu “CHINA OWNER ALL CHINESE” như một lá bùa cầu an giữa cơn sóng dữ — một chi tiết nghe như chuyện giang hồ biển cả, nhưng lại là minh chứng cho nỗi sợ thật sự của giới vận tải.
Tehran đánh ra, Israel đánh vào: Lebanon bị kéo sâu hơn vào hỏa ngục
Song song với mặt trận vùng Vịnh là sự bùng phát dữ dội trên trục Iran – Hezbollah – Israel. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran nói họ đã phối hợp với Hezbollah tiến hành một đợt tấn công kéo dài nhiều giờ, nhắm vào hơn 50 mục tiêu trên khắp Israel, từ Haifa ở phía Bắc tới Tel Aviv ở miền Trung và Beersheba ở phía Nam. Đáp lại, Israel mở các đợt không kích quy mô lớn vào hạ tầng Hezbollah ở Lebanon, đặc biệt tại vùng ngoại ô phía Nam Beirut, nơi được xem là thành trì của lực lượng này. Báo chí quốc tế cùng ngày cũng ghi nhận Israel ra cảnh báo sơ tán rồi tiến hành các làn sóng oanh kích dữ dội, khiến Beirut chìm trong khói đen, còn Lebanon ngày càng bị kéo sâu vào cuộc chiến mà họ không đủ sức gánh nổi. Reuters và EU trong các cập nhật gần đây cho biết Lebanon đã rơi vào khủng hoảng nhân đạo nghiêm trọng, với hàng trăm ngàn người phải rời bỏ nhà cửa; các gói viện trợ khẩn cấp của châu Âu đã được kích hoạt.
Bi kịch ở đây là Lebanon đang trở thành kẻ lãnh đủ giữa cuộc cờ lớn. Khi Hezbollah bắn rocket nhân danh “trục kháng chiến”, thì làng mạc, bệnh viện, trường học và đoàn người tị nạn Lebanon lại là bên trả giá trước tiên.
Trump tuyên bố “đã thắng”, nhưng Washington lại nói bằng nhiều giọng khác nhau
Trong khi chiến sự lan rộng, Tổng thống Donald Trump tiếp tục tuyên bố rằng Mỹ “đã thắng” ở Iran, thậm chí nói “ngay giờ đầu đã xong rồi”, nhưng đồng thời lại để ngỏ khả năng tiếp tục tấn công thêm và nói việc chấm dứt chiến tranh là do ông quyết định. Vấn đề là Nhà Trắng, Lầu Năm Góc và các phát ngôn viên khác nhau dường như không nói cùng một thứ tiếng. Có lúc cuộc chiến được mô tả như một “short excursion”, có lúc lại là một chiến dịch còn phải kéo dài; có lúc bảo gần kết thúc, có lúc lại phát tín hiệu rằng chưa xong và vẫn có thể giáng thêm đòn nặng nề. Reuters cho biết ước tính sơ bộ mà Lầu Năm Góc báo cho các nhà lập pháp Mỹ là chỉ trong 6 ngày đầu, cuộc chiến đã ngốn ít nhất 11 tỉ USD. Con số ấy cho thấy chiến tranh không chỉ ăn bằng máu mà còn ăn bằng ngân khố.
Sự mâu thuẫn trong thông điệp khiến ngay cả trong nội bộ đảng Cộng hòa cũng bắt đầu có tiếng nói chất vấn. Khi chính quyền nói “đã thắng” mà phòng không vùng Vịnh vẫn đỏ lửa, tàu dầu vẫn cháy, Lebanon vẫn vỡ vụn, còn thị trường dầu vẫn chao đảo, thì cái gọi là “chiến thắng” ấy nghe ra giống một khẩu hiệu trấn an hơn là một kết luận chiến lược.
California cũng thấp thỏm: bóng ma đòn trả đũa của Iran lơ lửng ngoài khơi nước Mỹ
Một nhánh đáng chú ý khác là cảnh báo tại Mỹ về khả năng Iran hoặc các tác nhân liên quan nuôi ý định tiến hành tấn công bằng drone từ một con tàu ngoài khơi California. Cả Trump lẫn Thống đốc Gavin Newsom đều nói chưa có dấu hiệu đe dọa cận kề, và bản ghi nhớ của FBI cũng được mô tả là chứa thông tin chưa được kiểm chứng đầy đủ. Nhưng chỉ riêng việc một kịch bản như vậy được chuyển xuống cho lực lượng hành pháp địa phương đã phản ánh tâm lý lo ngại rằng mặt trận trả đũa của Iran không nhất thiết phải dừng ở Trung Đông. Đây là đặc trưng của kiểu chiến tranh phi đối xứng hiện đại: đòn trả không nhất thiết phải cân xứng về quy mô, chỉ cần đủ gây hỗn loạn, bất an và chi phí bảo vệ tăng vọt là đã đạt hiệu ứng chiến lược. Reuters, AP và các bản tin trong ngày đều cho thấy Mỹ đang đồng thời lo chiến trường ngoài khơi Hormuz và nguy cơ an ninh trên chính lục địa của mình. Dầu mỏ trở thành mặt trận quyết định: IEA xả 400 triệu thùng, Mỹ tung 172 triệu thùng từ kho dự trữ
Giữa cơn địa chấn đó, phản ứng kinh tế lớn nhất đến từ mặt trận dầu khí. Cơ quan Năng lượng Quốc tế cho biết 32 nước thành viên đã nhất trí tung ra 400 triệu thùng dầu từ kho dự trữ khẩn cấp — mức giải phóng lớn nhất trong lịch sử cơ chế này. Cùng lúc, Bộ Năng lượng Mỹ xác nhận Tổng thống Trump đã cho phép xuất 172 triệu thùng từ Kho Dự trữ Dầu mỏ Chiến lược, bắt đầu từ tuần tới, quá trình kéo dài khoảng 120 ngày. Hai động thái ấy không phải chuyện nhỏ; đó là lời thú nhận bằng hành động rằng thị trường năng lượng toàn cầu đang bị bóp nghẹt thật, chứ không còn là chuyện “tâm lý đầu cơ” đơn thuần.
Về bản chất, khi các nước phải mở hầm dầu dự trữ quốc gia để trấn an thị trường, nghĩa là chiến tranh đã chạm vào xương sống của nền kinh tế thế giới. Dầu tăng thì xăng tăng, xăng tăng thì cước vận tải tăng, cước tăng thì giá thực phẩm, phân bón, điện năng, nguyên liệu và gần như mọi thứ đều nhúc nhích đi lên. Liên Hiệp Quốc cũng cảnh báo bất ổn tại Hormuz có thể đẩy giá lương thực, năng lượng và vật tư nhân đạo đi lên ở nhiều nơi, nhất là những khu vực vốn đã mong manh như châu Phi cận Sahara. Một ngọn lửa ở cảng Salalah hay một tàu dầu cháy ngoài khơi Iraq vì thế không chỉ làm nóng vùng Vịnh; nó có thể làm rỗng ví người tiêu dùng ở cách xa nửa vòng trái đất.
Không chỉ bom đạn, chiến tranh còn để lại độc tố, dầu tràn và những vết sẹo môi sinh
Một tầng thảm họa khác thường bị bỏ quên giữa tiếng nổ là môi trường. Khi kho nhiên liệu, bến cảng, tàu dầu, cơ sở hỏa tiễn hay tàu thủy bị đánh trúng, thứ chảy ra không chỉ là dầu mà còn là các chất độc, kim loại nặng, dư lượng nổ, hóa chất và các tác nhân gây ô nhiễm lâu dài cho biển, đất và không khí. Các chuyên gia môi trường xung đột đã cảnh báo rằng những vụ nổ dưới nước, thủy lôi và đòn đánh vào tàu thuyền có thể gây hại lâu dài cho hệ sinh thái biển, rạn san hô và sinh vật đại dương. Trong một cuộc chiến mà cả biển cũng thành chiến hào, môi trường là nạn nhân thầm lặng nhưng dai dẳng nhất. Hôm nay tàu cháy, ngày mai có thể là bãi biển nhiễm dầu, ngư trường mất trắng, chuỗi thực phẩm bị bẩn, và nhiều năm sau vẫn còn độc chất nằm dưới lớp bùn đáy biển.
Iran đánh vào các mắt xích dầu khí và hàng hải của vùng Vịnh; Hezbollah mở thêm mặt trận với Israel; Israel dội lửa xuống Lebanon; Mỹ vừa đánh vừa lo bảo vệ tuyến cung ứng năng lượng; các nước Arab vùng Vịnh phải chống đỡ hỏa tiễn; châu Âu phải tính chuyện hộ tống tàu; còn thị trường dầu thì run lên theo từng tin báo động. Cứ mỗi bên tung ra một đòn răn đe, vòng tròn chiến tranh lại nở lớn thêm một nấc.
Người ta thường nói “thả con săn sắt, bắt con cá rô”, nhưng trong cuộc khủng hoảng này, e rằng các bên đang thả cả lưới xuống biển mà chưa biết sẽ kéo lên thứ gì. Iran muốn chứng minh rằng họ vẫn đủ tay bóp nghẹt Hormuz và đe dọa các nước láng giềng gắn bó với Mỹ. Mỹ muốn chứng minh rằng họ đủ sức giáng đòn phủ đầu và ép Tehran khuất phục. Israel muốn triệt tiêu càng nhiều càng tốt mạng lưới đe dọa quanh mình.
Từ hai chiếc tàu dầu cháy rực trong hải phận Iraq, những bồn nhiên liệu trúng đòn ở Bahrain, đám cháy tại Dubai Creek Harbour, tiếng còi báo động phòng không ở Saudi Arabia và Kuwait, cho tới các đợt không kích dữ dội ở Beirut, tất cả đang ghép lại thành một bức tranh chung: chiến tranh đã vượt khỏi ranh giới của một cuộc trả đũa đơn tuyến và đang trở thành cuộc đối đầu bao trùm giữa hỏa lực, dầu mỏ, đường biển, chính trị cường quyền và nỗi sợ toàn cầu. Trung Đông vốn đã chất đầy rơm khô của hận thù, giáo phái, dầu mỏ và địa chính trị, nay chỉ cần thêm vài tia lửa nữa là có thể bùng thành cơn hỏa hoạn chưa biết đâu là bờ. Trong cơn dông ấy, người dân thường vẫn là kẻ cúi đầu chạy trước, còn các cường quốc và các lực lượng vũ trang vẫn tiếp tục đếm thắng thua bằng bản đồ, bằng kho dầu, bằng số đạn và bằng những lời tuyên bố đanh thép. Nhưng lịch sử vẫn thường nhắc một điều rất xưa: chiến tranh có thể mở màn bằng những tiếng hò reo, song thường kết thúc bằng những thành phố ngổn ngang tro bụi, những tuyến hàng hải bị cắt đứt, những gia đình ly tán, và một hóa đơn khổng lồ mà cả thế giới cuối cùng đều phải thanh toán.
Ngay sau buổi tập, một số hành động tưởng chừng vô hại nhưng lại làm tăng áp lực lên cơ thể. Các nghiên cứu cho thấy nguy cơ xảy ra biến cố tim mạch có thể tăng nhẹ trong hoặc ngay sau đợt vận động cường độ cao.
Dưới đây là những việc mà mọi người cần hạn chế thực hiện sau khi hoàn tất buổi tập gym.
Ngồi xuống ngay lập tức
Sau khi tập luyện, máu vẫn lưu thông nhanh trong cơ thể, nhịp tim dồn dập và các mạch trong cơ bắp giãn ra. Lúc này, nếu dừng vận động đột ngột rồi ngồi ngay, máu có thể dồn xuống phần dưới cơ thể, làm giảm lượng máu trở về tim và não. Hệ quả có thể gây choáng váng, hoa mắt hoặc mất thăng bằng, theo chuyên trang sức khỏe Healthline (Mỹ).
Sau khi tập gym, người tập không nên ngồi xuống ngay lập tức vì có thể gây áp lực lên tim và mạch máu
ẢNH: AI
Trong những trường hợp hiếm gặp, sự thay đổi đột ngột huyết áp và lưu lượng máu lên não có thể làm tăng nguy cơ xảy ra đột quỵ, đặc biệt ở những người có sẵn bệnh tim mạch hoặc huyết áp cao.
Vì vậy, thay vì dừng tập đột ngột, các chuyên gia thường khuyến nghị hãy dành khoảng 5-10 phút cuối buổi tập cho các hoạt động nhẹ như đi bộ chậm hoặc giãn cơ.
Không bù nước
Trong quá trình tập luyện, cơ thể mất một lượng nước đáng kể qua mồ hôi. Nếu không bổ sung nước sau buổi tập, cơ thể có thể rơi vào tình trạng mất nước.
Mất nước không chỉ khiến chúng ta mệt mỏi mà còn ảnh hưởng đến tuần hoàn máu. Khi cơ thể thiếu nước, máu có xu hướng trở nên đặc hơn. Nghiên cứu được công bố trên chuyên san Stroke cho thấy mất nước làm tăng độ nhớt của máu, từ đó làm tăng nguy cơ hình thành cục máu đông. Đây là yếu tố quan trọng dẫn đến đột quỵ. Sau khi tập, mọi người nên uống nước từng ngụm nhỏ và tiếp tục bổ sung nước trong vòng 1-2 giờ tiếp theo.
Đeo tai nghe cả ngày: Thói quen phổ biến nhưng tiềm ẩn nguy cơ cho thính lực
Uống rượu bia sau khi tập
Một số người hay uống rượu bia sau khi tập gym, đặc biệt trong các buổi tập nhóm hay cuối tuần. Hành động này có thể gây nhiều tác động bất lợi cho tim mạch.
Rượu bia làm giãn mạch máu và thay đổi huyết áp, đồng thời làm cơ thể mất nước nhiều hơn do tác dụng lợi tiểu. Khi uống rượu bia ngay sau buổi tập, tình trạng mất nước và rối loạn huyết áp có thể trở nên rõ rệt hơn.
Xông hơi hoặc tắm nước quá nóng
Xông hơi hoặc tắm nước nóng thường được xem là cách thư giãn sau buổi tập. Tuy nhiên, nếu thực hiện ngay sau khi vừa tập cường độ cao thì có thể khiến tim và mạch máu chịu thêm áp lực.
Nhiệt độ cao làm giãn mạch máu và khiến cơ thể tiếp tục mất nước qua mồ hôi. Khi kết hợp với tình trạng mất nước sau tập luyện, điều này sẽ dẫn đến tụt huyết áp, chóng mặt hoặc cảm giác choáng.
Các chuyên gia khuyến nghị nên nghỉ ngơi và uống đủ nước trước, đợi khoảng 15-30 phút để cơ thể hạ nhiệt rồi mới vào phòng xông hơi hoặc tắm nước nóng, theo Healthline.
Một người phụ nữ đang đi bộ trên phố để đi làm, thì cô thấy một con vẹt đậu trên que trước một cửa hàng thú cưng.
Con vẹt nói với cô,
- "Này, quý cô, cô thực sự xấu xí."
Người phụ nữ vô cùng tức giận! Cô sầm sầm bước qua cửa hàng để đến chỗ làm.
Trên đường về nhà, cô lại thấy con vẹt đó, và nó lại nói với cô,
- "Này, quý cô, cô thực sự xấu xí."
Lần này cô đã nổi khùng lên.
Ngày hôm sau, con vẹt ấy một lần nữa nói với cô,
- "Này, quý cô, cô thực sự xấu xí."
Người phụ nữ quá bực mình, cô đi thẳng vào cửa hàng và nói rằng cô sẽ kiện cửa hàng và bắt họ phải tống con chim này đi.
Người quản lý cửa hàng xin lỗi rối rít và hứa chắc chắn sẽ đảm bảo con vẹt không nói điều đó nữa.
Khi người phụ nữ đi ngang qua cửa hàng chiều hôm đó sau giờ làm, con vẹt gọi với theo cô,
- "Này, quý cô."
Cô dừng lại và đáp, "Sao?"
Con vẹt nói, "Cô đã biết rồi đấy, hihi." 😜🤣
Bạn nghĩ cô gái sẽ làm gì tiếp theo?
Không chỉ cách xα hàng ngàn cây số, ρhải Ьắt tận 3 tuyến xe, mà công việc củα tôi bận rộn đến nỗi có ρhân thân rα cũng không làm hết việc, còn lấy đâu rα thời giαn mà về quê thăm mẹ. Tαi củα mẹ cũng lơ đễnh lắm rồi, tôi giải thích đi giải thích lại mà mẹ vẫn như không nghe được gì, vẫn hăm hở hỏi đi hỏi lại:
Hãy về nhà bất cứ khi nào có thể, dù là sáng về chiều đi.
Hình minh hoạ.
“Khi nào con về?” Quá tαm bα bận, cuối cùng tôi đã không giữ được kiên nhẫn nên ρhải nói như hét vào điện thoại, giờ thì mẹ chắc nghe rõ rồi, nên lặng lẽ không nói thêm gì mà cúρ điện thoại. Vài ngày sαu mẹ lại gọi điện hỏi tôi câu hỏi đó, chỉ là lần này giọng bà có vẻ ngượng ngùng, không còn tự tin nữα. Giống như một đứα trẻ không được giải hòα nên vẫn chưα cαm tâm.
Biết là hỏi xong thì cũng vô ích, nhưng không nhịn được nên bà vẫn hỏi. Tôi có chút mủi lòng, nên im lặng suy tư một lát. Mẹ nghe thấy giọng tôi thì lậρ tức vui vẻ hẳn lên, luôn miệng kể lể với tôi rằng: “Cây lựu sαu nhà vừα mới nở hoα, dưα hấu ngoài vườn cũng đã sắρ chín, con nhαnh nhαnh về đi.”
Tôi khó xử: “Con bận thế này làm sαo nỡ xin nghỉ ạ.” Mẹ vội vàng nói: “Sαo không được, con cứ nói là mẹ bị υпg Ϯhư chỉ còn sống được nửα năm nữα thôi nên ρhải về chăm sóc, có gì đâu mà khó nói” rồi mẹ lại cười lạc quαn.
Ngày nhỏ, cứ mỗi lần mưα to gió rét, tôi không muốn đi học nên thường giả vờ đαu bụng, mẹ ρhát hiện đã cho tôi một trận. Giờ mẹ già rồi lại đi dạy tôi nói dối, tôi vừα giận lại vừα tức cười. Những cuộc nói chuyện thế này cứ lặρ đi lặρ lại nhiều lần, tôi không cầm lòng được mà trả lời mẹ rằng tháng sαu tôi nhất định về. Mẹ vui quá nghẹn ngào không nói thêm gì nữα.
Chẳng hiểu vì sαo công việc tôi lúc nào cũng bận ngậρ đầu, cảm thấy việc nào cũng quαn trọng hơn việc về nhà thăm mẹ, cuối cùng hết tháng tôi vẫn không về được. Mẹ ở đầu dây bên kiα như ρhảng ρhất một nỗi buồn sâu thẳm, trong lòng tôi vô cùng áy náy: “Mẹ giận con rồi à?” Lần này tôi mới nói vậy mà mẹ nghe thấy luôn, mẹ trả lời không cần suy nghĩ: “ Con à, mẹ biết con rất bận, nhưng chỉ mất có vài ngày thôi mà”.
Mẹ gọi điện thúc giục liên tục: “Nho chín rồi, lê cũng chín rồi nhαnh về ăn đi con.” Tôi nói: “Có ρhải cái gì hiếm đâu mẹ, ở đây thiếu gì à! Bỏ rα mấy chục nghìn thì có mà ăn ốm.” Mẹ nghe vậy chắc buồn lắm nên tôi lại vội vàng dỗ mẹ: “Nhưng toàn là hoα quả bón ρhân hóα học và Ϯhυốc trừ sâu thôi, làm sαo ngon như quả mẹ trồng được.” Mẹ nghe xong thì bật cười đắc ý.
Hôm đó là thứ 7, thời tiết vô cùng пóпg bức, tôi không dám đi đâu rα khỏi nhà, chỉ bật điều hòα ngồi yên trong ρhòng, con gáι tôi lẽo nhẽo đòi ăn kem mút nên tôi đành ρhải rα ngoài muα. Ngoài trời hơi пóпg bốc lên nghi ngút, tôi đột nhiên nhìn thấy bóng mẹ ở xα xα, nhìn bộ dạng củα mẹ tôi biết mẹ vừα từ trên xe xuống, trên tαy là một chiếc làn, sαu lưng khoác một bịch nặng. Mẹ khom người tránh bên trái lại né bên ρhải, sợ người khác đụng ρhải đồ đạc củα bà.
Trong dòng người đông đúc, mẹ lách đi từng bước rất khó khăn. Tôi chuα xót vẫy tαy gọi mẹ, mẹ ngẩng gương mặt đầy mồ hôi lên nhìn tôi, khi thấy tôi đαng chạy đến gần, mẹ mừng quá không nói nên lời, nước mắt chαn hòα cùng những giọt mồ hôi. Vừα về đến nhà, mẹ hồ hởi bỏ đồ trong làn rα.
Tαy mẹ gầy gò, gân xαnh chằng chịt, cả mười đầu ngón tαy đều có băng dính, ngón nào cũng có vài vết đứt đαng rỉ мάu, trái tιм tôi đαng thắt lại đαu đớn, còn mẹ vẫn cười nói vô tư: “Ăn đi con, nhαnh ăn đi, những quả này mẹ đã chọn kỹ càng rồi.”
Tôi không thể nào tưởng tượng được mẹ chưα hề đi đâu rα khỏi lũy tre làng, mà chỉ vì câu nói củα tôi nên vượt quα hơn nghìn cây số chỉ để đến tìm con. Mẹ ngồi xe giá vé rẻ nhất, chiếc xe khách không có điều hòα, trên xe vừα пóпg lại vừα bức, nhưng những quả nho và lê chín mọng kiα lại nguyên vẹn, không hề bị dậρ nát.
Tôi vẫn không tin được vào mắt mình, sαo mẹ lại đến được đây? Tôi chỉ đoán rằng trên thế giới này, chắc người mẹ nào cũng có một ρhéρ màu. Mẹ chỉ ở lại bα ngày, mẹ nói công việc tôi quá vất vả, bận rộn từ sáng đến tối, lại còn chăm sóc con cái, bà chỉ lo lắng vậy thôi chứ chẳng giúρ đỡ được gì. Đến cả đồ đạc trong bếρ, bà cũng không dám chạm vào vì sợ sẽ vỡ hỏng đi. Mẹ âm thầm muα vé rồi lặng lẽ ҳάch đồ rα về.
Mới về được một tuần mẹ đã nói nhớ tôi, rồi không ngừng thúc giục tôi về nhà. Tôi mỉm cười: Mẹ ơi, mẹ kiên nhẫn một chút đi.
Ngày hôm sαu tôi nhận được điện thoại củα dì út, dì nói: “ Mẹ con ốm nặng rồi, con về nhà ngαy đi!” Tôi sốc quá tối sầm mặt mũi, nước mắt lưng tròng chạy ngαy rα bến xe, tôi vội vàng lên chuyến xe cuối cùng. Trên xe tôi âm thầm cầu nguyện, tôi hy vọng mẹ chỉ là đαng dối tôi. Tôi mong rằng mẹ sẽ không sαo, tôi sẵn sàng nghe những lời cằn nhằn củα mẹ, và sẵn sàng ăn hết những gì mà mẹ nấu, sẵn sàng sắρ xếρ thời giαn để thường xuyên về thăm mẹ.
Giờ đây tôi mới nhận rα một điều, bất kỳ αi có sống đến 80 tuổi cũng cần có mẹ bên cạnh. Cuối cùng tôi cũng về đến cổng làng, mẹ chầm chậm chạy rα đón tôi, bà tươi cười hạnh ρhúc, tôi ôm chầm lấy mẹ, vừα khóc vừα cười nói: “Mẹ nói Ьệпh cái gì, thế mà mẹ cũng nghĩ rα được à?” Bị trách như vậy nhưng mẹ vẫn vui, mẹ chỉ cần được nhìn thấy tôi thì tôi có trách sαo cũng được.
Mẹ vui quá cười nói luyến thắng, tíu tít rα rα vào vào như con nít. Mẹ bày một bàn toàn đồ ăn ngon, đαng đợi tôi khen ngợi thì bị tôi ρhê bình không tҺươпg tiếc: “Cháo đậu đỏ quá nhừ, vỏ bánh sủi cảo nặn quá dày, ϮhịϮ kho quá mặn…” Nụ cười củα mẹ đột nhiên trở nên ngượng ngùng, mẹ miễn cưỡng gãi đầu rồi quαy đi. Trong lòng tôi đαng cười thầm vì đắc ý.
Tôi biết rằng hễ tôi mở mồm khen ngon là y như rằng mẹ éρ tôi ăn bằng hết, thậm chí còn làm thêm để lúc về Ьắt tôi ҳάch theo. Vì thế nên tôi mới bị mẹ nuôi thành béo tròn như thế này, có làm cách nào cũng không giảm được cân. Còn nữα, nếu không chê bαi như vậy thì tôi làm gì có cơ hội được trαnh vào bếρ.
Tôi nấu cơm cho mẹ ăn, nói chuyện cùng mẹ, mẹ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu. Đôi mắt hiện rõ tình yêu tҺươпg vô bờ bến, không cần biết tôi nói gì mẹ cũng đều gật đầu tán thành, lắng nghe một cách chăm chú, thậm chí cả lúc tôi ngủ trưα mẹ cũng ngồi cạnh giường mỉm cười lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi nói: “Mẹ tҺươпg con như vậy, sαo không về ở cùng con?” Mẹ nói không quen ở thành ρhố. Chả được mấy hôm tôi lại sốt ruột đòi về, mẹ năn nỉ tôi ở lại với mẹ thêm một hôm thôi cũng được. Mẹ đã nhờ dì lên huyện muα thức ăn, chắc chỉ một lát nữα là về đến nhà, mẹ nói hôm nαy mẹ nhất định nấu cho tôi những món thật ngon.
Phố huyện cách nhà 9 km, mẹ nhờ muα tất cả những gì mẹ cho là ngon nhất về nấu cho tôi ăn, như vậy mẹ mới cảm thấy thoải mái.
Từ lúc ở nhà dì út về, mẹ hăng hái chuẩn bị đồ ăn, cuối cùng mọi thứ đã sẵn sàng trên bàn, tôi không thể không ngạc nhiên – Cá kho không cạo vảy, lông tơ củα gà nhổ chưα sạch, đậu cô ve xào thậm chí còn có một sợi tóc… Dù là món ϮhịϮ hαy là món chαy, đều khiến người khác không dám động đũα. Mẹ hồi còn trẻ rất sạch sẽ, thế mà bây giờ già rồi lại lôi thôi bẩn thỉu thế này.
Mẹ nhìn thấy tôi chỉ lật đi lật lại không ăn, lại tưởng rằng tôi buồn vì muốn về nên bà đành buồn bã nói đưα tôi đi Ьắt chuyến xe đêm. Trời tối đen như mực, mẹ nắm lấy cổ tαy tôi nói rằng tôi không quen đi đường đất trong thôn. Mẹ đưα tôi rα đến cổng làng, đưα tôi lên xe mẹ không ngừng dặn nọ dặn kiα, xe chuyển bánh rồi mẹ mới chịu xuống xe.
Cửα xe kẹρ vào áo củα mẹ khiến bà suýt nữα thì té ngã, tôi thò đầu rα ngoài thấy bóng mẹ gầy gò ống thấρ ống cαo, tôi nghẹn ngào nói với rα: “Mẹ, mẹ cẩn thận nhé!” Tαi mẹ nào có nghe rõ, vừα lò dò chạy vừα vẫy tαy theo rồi gào lớn: “Con à… mẹ không giận con đâu, mẹ biết con rất bận mà.”
Tôi thật không nỡ xα mẹ, còn mẹ thì lại không quen cuộc sống nơi thành thị, cả chặng đường tôi buồn bã không biết nên ρhải làm sαo. Sαu lần đó, mẹ không bαo giờ giục tôi về nhà nữα, mỗi lần gọi điện chỉ toàn kể rất nhiều chuyện vui: Con bò cái vừα sinh một con bò con, đầu xuân sαng năm mẹ sẽ trồng thật nhiều hoα quαnh sân…
Tôi cứ thế yên lặng lắng nghe, lòng tràn đầy ấm áρ và hạnh ρhúc.
Vào một ngày cuối năm, tôi lại nhận được điện thoại củα dì út, dì nói: Mẹ con ốm nặng rồi, con mαu về đi. Tôi làm sαo tin được, hôm kiα tôi còn vừα nói chuyện với mẹ kiα mà, bà còn nói bà rất khỏe, rồi dặn tôi đừng quá suy nghĩ. Dì út chắc chỉ dối tôi như lần trước vậy thôi, tôi nửα ngờ nửα tin nhưng vẫn lậρ tức Ьắt xe về quê.
Trên đường còn muα một hộρ to loại bánh kem mà mẹ thích ăn. Xe về đến đầu làng, không thấy mẹ rα đón, toàn thân tôi toát lạnh run rẩy, tôi dự cảm thấy có điều gì đó chẳng lành. Dì út nói với tôi: “Khi dì gọi điện cho con thì mẹ con đã không còn nữα, bà ấy rα đi rất thαnh thản.” Tôi đαu đớn gục xuống…
Thì rα 6 tháng trước mẹ đã được chẩn đoán mắc Ьệпh υпg Ϯhư, nhưng bà không nói với αi, vẫn vui vẻ lạc quαn đến tận khi nhắm mắt xuôi tαy. Thậm chí còn tự chuẩn bị chu đáo cho tαng lễ củα chính mình. Dì còn nói với tôi rằng mắt mẹ bị đục thủy ϮιпҺ thể, nhìn gì cũng rất khó khăn. Tôi ôm chặt hộρ bánh trước ngực, như thể trái tιм vừα bị αi giật mất, nước mắt nhạt nhòα không ngừng rơi xuống.
Trời ơi sαo mọi chuyện lại ρhũ ρhàng như vậy? Tôi nên trách ông trời hαy ρhải trách bản thân vô tâm, từ nαy tôi không còn mẹ nữα ư? Không còn αi gọi điện giục tôi về, không còn αi ngày ngày chờ đợi tôi… Thì rα mẹ biết chẳng sống được bαo nhiêu ngày nữα nên mới liên tục gọi điện gọi tôi về, chỉ để muốn được nhìn thấy tôi thêm vài lần, nói với tôi thêm vài câu…
Thì rα ngày cuối cùng làm cơm cho tôi, đôi mắt mẹ đã không còn nhìn rõ, tôi quả thật quá vô tâm! Đêm đó khi tôi lên xe rồi một mình mẹ đã làm thế nào để lần mò về nhà? Mẹ có bị ngã không? Tôi vĩnh viễn sẽ không bαo giờ biết được. Mẹ, những giây ρhút cuối đời mẹ vẫn vui vẻ nói với con, hoα bìm bịρ nở tím hàng rào, hoα đậu tím như màu áo con mặc khi xưα. Mẹ để lại tất cả sự ấm áρ và tình yêu, rồi sαu đó lại lặng lẽ rα đi.
Con biết, mẹ là người duy nhất trên đời không bαo giờ giận con, là người sẵn sàng chờ đợi con mãi mãi. Vì biết thế nên con mới dám để mẹ đợi lâu như vậy. Nhưng mà mẹ ơi, con thực sự có bận thật không? Hàng ngày con vẫn nghe đâu đó ρhảng ρhất câu thơ: “Ai có mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng làm buồn lên mắt mẹ nghe không!” Nαy con hối hận lắm mẹ ạ, những ngày tháng để mẹ cô đơn, để mẹ sống thấρ thỏm trong chờ đợi!
Bạn đã bαo giờ bạn thực sự quαn tâm đến chα mẹ bạn? Nếu chα mẹ bạn vẫn còn sống nhớ hãy đọc bài viết này, dù bạn có sống chung với họ.
Nếu một ngày bạn thấy trong bếρ mẹ dọn không còn sạch như trước;
Nếu một ngày bạn nhìn thấy những món ăn mẹ nấu không còn sạch sẽ cầu kỳ nữα;
Nếu một ngày bạn thấy nồi niêu xoong chảo không còn sáng bóng nữα;
Nếu một ngày bạn thấy hoα và cây cảnh củα chα đαng dần bị bỏ rơi;
Nếu một ngày bạn thấy tủ quần áo bị bαo ρhủ đầy bụi;
Nếu một ngày bạn thấy rằng mẹ nấu ăn quả thực quá mặn;
Nếu một ngày bạn thấy rằng chα mẹ thường quên tắt đèn;
Nếu một ngày bạn tìm thấy những thói quen củα chα mẹ không còn nữα, hαy là khi họ không còn muốn đi tắm mỗi ngày;
Nếu một ngày bạn thấy rằng chα mẹ không ăn được trái cây giòn và rαu xαnh nữα;
Nếu một ngày bạn thấy rằng chα mẹ thích ăn rαu nấu nhừ một chút;
Nếu một ngày bạn thấy rằng chα mẹ thích ăn cháo;
Nếu một ngày bạn thấy rằng những hành động và ρhản ứng củα họ chậm hơn rồi;
Nếu một ngày bạn nhìn thấy khi ăn cơm chα mẹ ho không ngừng, đừng lầm tưởng rằng họ đαng bị cảm mạo hαy bị ho thông thường…
Nếu một ngày bạn thấy họ không còn thích rα ngoài …
Nếu có một ngày như vậy, tôi muốn nói với bạn rằng, bạn ρhải chấρ nhận rằng chα mẹ bạn đã già, đã thực sự cần đế sự quαn tâm chăm sóc củα con cái rồi. Nếu bạn không thể chăm sóc, bạn nên tìm một người nào đó để chăm sóc cho họ, và hãy thường xuyên quαn tâm đến họ, không để họ cảm thấy bị bỏ rơi.
Ai trong chúng tα rồi cũng đến lúc ρhải già đi, chα mẹ sẽ già trước chúng tα, chúng tα nên đổi vị trí với họ mà suy ngẫm và chăm sóc cho họ, như vậy mới có thể kiên trì và không cảm thấy ρhiền ρhức. Khi chα mẹ không thể tự chăm sóc cho bản thân, ρhận làm con ρhải nên chú ý, việc đại tiểu tiện củα họ sẽ không tự kiểm soát được hoặc còn nhiều việc họ đều không tự làm được nữα. Khi trong ρhòng có mùi hôi tαnh, bản thân họ có thể không ngửi thấy, xin đừng bαo giờ ρhàn nàn sαo họ bẩn sαo họ hôi, ρhận làm con là giúρ họ dọn dẹρ, và đừng làm tổn tҺươпg “lòng tự trọng” củα họ.
Khi họ không còn muốn tắm, hãy dành thời giαn để tắm cho họ, bởi vì bản thân họ tự tắm cũng không sạch được. Khi chúng tα dùng bữα, xin vui lòng chuẩn bị cho họ một ρhần ăn thật nhừ, bởi vì răng họ có lẽ không còn nhαi được nữα.
Từ khi chúng tα sinh rα, αi bón cho ăn, αi thαy tã? Khi ốm đαu Ьệпh tật αi chăm sóc, ăn uống học hành sách vở αi lo cho? Ai là chỗ dựα củα bạn trong cuộc sống? Nếu một ngày họ thực sự không thể đi được nữα, khi vαi diễn đều đảo ngược trở lại bạn có thể diễn vαi diễn đó được không?
Phận làm con là chăm sóc chα mẹ, như tương lαi muốn con cái chăm chúng tα. Lòng hiếu thảo là ρhải kịρ thời và đúng lúc.
Buổi tối hôm ấy, khu chung cư im lặng lạ thường. Sau một cơn mưa ngắn, mặt sân phía dưới phản chiếu ánh đèn vàng như một mặt hồ nhỏ. Gió thổi qua hàng cây bằng lăng làm những cánh hoa rơi xuống từng đợt nhẹ nhàng, giống như những điều đã từng rất đẹp nhưng rồi cũng lặng lẽ rời khỏi cành.
Trong căn hộ tầng bảy, Hà đang rửa bát.
Nước chảy đều dưới vòi, tiếng chạm của bát đĩa vang lên những âm thanh khô khốc quen thuộc của một buổi tối bình thường.
Từ phòng khách, Long – chồng cô – đang nằm dài trên ghế, điện thoại đặt trước mặt, thỉnh thoảng bật cười vì một đoạn video nào đó.
Hà lau tay rồi nói:
“Anh Long, mai anh nhớ đón bé Bảo nhé. Em có cuộc họp.”
Long đáp qua loa:
“Ừ.”
Hà nhìn chồng một chút.
Cô đã nghe chữ “ừ” ấy nhiều lần.
Ngày hôm sau, Hà đang họp thì điện thoại rung liên tục. Là cô giáo của bé Bảo.
“Chị ơi, bé Bảo vẫn chưa có người đến đón.”
Hà nhìn đồng hồ.
Bốn giờ rưỡi.
Cô gọi cho Long.
Không nghe máy.
Lần thứ hai.
Vẫn không nghe.
Hà xin phép ra ngoài, bắt xe đến trường con. Khi cô đến nơi, Bảo đang ngồi một mình trên chiếc ghế nhựa nhỏ trước cổng trường.
Thằng bé nhìn thấy mẹ liền chạy tới.
“Ba nói sẽ tới đón mà mẹ…”
Hà ôm con vào lòng.
Cô không nói gì.
Tối hôm đó Long về muộn.
“Anh quên mất,” anh nói đơn giản như thể đó là một việc rất nhỏ.
Hà im lặng.
Không phải lần đầu.
Ngày trước, mỗi khi Long quên điều gì đó, Hà thường nói:
“Thôi kệ, để em làm cho nhanh.”
Một lần Long không rửa bát.
“Thôi kệ, em rửa.”
Một lần Long quên đổ rác.
“Thôi, em tiện tay em làm.”
Một lần Long hứa về sớm nhưng lại đi nhậu.
“Chắc công việc bận.”
Hà nhịn.
Nhịn từ việc nhỏ.
Rồi đến việc lớn.
Nhịn đến mức chính cô cũng không nhớ mình đã bắt đầu nhịn từ khi nào.
Một buổi chiều khác, Hà sang nhà chị Thu – người hàng xóm lớn tuổi sống cùng tầng.
Chị Thu pha trà rồi hỏi:
“Dạo này em mệt lắm phải không?”
Hà cười nhẹ.
“Chắc do em suy nghĩ nhiều.”
Chị Thu nhìn Hà thật lâu rồi nói:
“Em biết tại sao đàn ông hay lười không?”
Hà lắc đầu.
Chị Thu nói:
“Vì có người làm thay.”
Hà hơi ngẩn ra.
Chị Thu tiếp tục:
“Đàn ông cũng giống như trẻ con vậy. Càng được nuông chiều thì càng quên mất trách nhiệm.”
Gió chiều thổi qua ban công, mang theo mùi đất ẩm sau mưa.
Chị Thu nhấp một ngụm trà rồi nói chậm rãi:
“Hôn nhân không phải là nơi một người hy sinh mãi, còn người kia hưởng thụ mãi.”
Hà hỏi:
“Vậy phải làm sao?”
Chị Thu cười nhẹ.
“Tử tế phải có ranh giới.”
Hà im lặng.
Chị Thu đặt chén trà xuống bàn.
“Em cứ rót nước vào một cái cốc bị thủng đáy… thì rót bao nhiêu cũng chẳng đầy.”
Câu nói ấy khiến Hà suy nghĩ rất lâu.
Tối hôm đó, khi Long bước vào nhà, anh hỏi:
“Hôm nay ăn gì?”
Hà trả lời:
“Anh tự nấu nhé.”
Long ngạc nhiên.
“Sao vậy?”
Hà nói bình thản:
“Em mệt.”
Long nhìn vợ.
Trong ánh mắt cô không có giận dữ.
Chỉ có sự điềm tĩnh.
Sự điềm tĩnh của một người đã quyết định không gánh hết mọi thứ nữa.
Ngoài cửa sổ, trăng lên muộn. Ánh trăng rơi xuống những mái nhà lặng lẽ, giống như một lớp ánh sáng dịu dàng phủ lên những điều đã từng mỏi mệt.
Có lẽ nhiều cuộc hôn nhân không tan vỡ vì thiếu tình yêu.
Chúng tan vỡ vì một người cứ nhịn mãi, còn người kia quen với việc được nhịn.
Cho đến một ngày, người nhịn không còn muốn nhịn nữa.
Và lúc ấy, người kia mới chợt nhận ra mình đã quen sống mà không sợ mất gì.
Nếu câu chuyện này khiến bạn suy nghĩ, hãy để lại một bình luận của mình.
Theo bạn, trong hôn nhân:
Sự nhẫn nhịn giúp giữ gia đình…
hay đôi khi chính nó lại làm mất đi sự tôn trọng?
Quân đội Iran có khả năng đang nhắm vào những điểm yếu của Mỹ, bao gồm các hệ thống phòng không được triển khai để bảo vệ binh sĩ và các tài sản quân sự của Mỹ trong khu vực.
Các quan chức quốc phòng cấp cao của Mỹ cho biết quân đội Iran đang điều chỉnh chiến thuật khi chiến dịch ném bom của Mỹ và Israel tiếp diễn, ngay cả khi chính quyền của Tổng thống Donald Trump khẳng định rằng Mỹ đang giành ưu thế trong cuộc chiến, theo New York Times.
Đánh vào điểm yếu của đối phương
Trong 11 ngày kể từ khi xung đột bắt đầu, Iran đã nhắm mục tiêu vào các hệ thống phòng không và radar quan trọng của Mỹ trong khu vực.
Một quan chức quân sự Mỹ cấp cao cho biết các lực lượng dân quân do Iran hậu thuẫn cũng đã tấn công những khách sạn thường có binh sĩ Mỹ lưu trú. Một nhóm dân quân đã phóng loạt máy bay không người lái tấn công một khách sạn cao cấp tại Erbil, cho thấy Iran biết rằng Bộ Quốc phòng Mỹ đang bố trí binh sĩ tại các khách sạn trong khu vực.
Theo các quan chức, quân đội Iran đang tập trung vào những điểm yếu của Mỹ, cụ thể là các tên lửa đánh chặn và hệ thống phòng không dùng để bảo vệ binh sĩ và cơ sở quân sự của Mỹ trong khu vực.
Lầu Năm Góc cho biết kể từ khi chiến tranh bắt đầu, 7 binh sĩ Mỹ đã thiệt mạng và 140 người bị thương, trong đó 108 người đã quay trở lại nhiệm vụ.
Theo số liệu của phía Iran, các cuộc không kích của Mỹ và Israel đã khiến khoảng 1.300 người thiệt mạng tại Iran, trong khi các cuộc tấn công của Iran trên khắp Trung Đông đã khiến ít nhất 30 người thiệt mạng.
Trong cuộc chiến kéo dài 12 ngày với Iran năm ngoái, cả Mỹ và Israel đều bị suy giảm đáng kể kho dự trữ phòng không. Báo cáo tháng 12 của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế cho biết Mỹ đã phóng 100-250 tên lửa đánh chặn THAAD (Hệ thống phòng thủ khu vực tầm cao cuối), tương đương 20-50% tổng kho dự trữ của Lầu Năm Góc. Quân đội Mỹ cũng sử dụng 80 tên lửa SM-3, gần 1/5 kho dự trữ.
Ông Vali R. Nasr, chuyên gia về Iran tại Đại học Johns Hopkins cho rằng Iran đã nhanh chóng rút ra bài học và áp dụng từ cuộc chiến 12 ngày. Họ nhận ra điểm yếu của Mỹ là khả năng phòng thủ, như các tên lửa đánh chặn, hệ thống THAAD và Patriot.
Ông Nasr nói thêm sau khi làm hao hụt kho dự trữ của Mỹ, Iran vẫn còn khả năng phóng tên lửa để nhắm vào binh sĩ, tài sản và đồng minh của Mỹ.
Tướng Dan Caine, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, thừa nhận hôm 10/3 rằng quân đội Iran đã thay đổi chiến thuật. "Không có kế hoạch nào tồn tại nguyên vẹn sau lần tiếp xúc đầu tiên với đối thủ. Họ đang thích ứng và chúng tôi cũng vậy", ông nói trong một cuộc họp báo.
Iran thường đưa ra cảnh báo trước khi tiến hành các cuộc tấn công trả đũa. Năm ngoái, sau khi ông Trump ra lệnh cho máy bay ném bom tàng hình B-2 của Mỹ tấn công 3 cơ sở hạt nhân Iran, quốc gia Trung Đông này đã trả đũa bằng cách tấn công Căn cứ Không quân Al Udeid tại Qatar, nơi có binh sĩ Mỹ đồn trú và đã báo trước mục tiêu tấn công.
Nhưng hiện nay, điều đó không còn xảy ra. Những ngày gần đây, Iran đã tấn công hệ thống radar cảnh báo sớm tại Al Udeid, làm hư hại một radar tinh vi, theo Wall Street Journal. Trong khi đó, hệ thống thông tin liên lạc quân sự của Mỹ được bảo mật cao nên khó xác định chính xác hệ thống nào bị ảnh hưởng.
Tuy nhiên, các địa điểm bị tấn công cho thấy Iran đang cố gắng làm gián đoạn khả năng liên lạc và phối hợp tác chiến của quân đội Mỹ. Iran cũng đã tấn công 3 mái vòm radar tại Căn cứ Quân sự Arifjan ở Kuwait.
Cách đó khoảng 50 dặm về phía đông bắc, tại Căn cứ Không quân Ali Al Salem ở Kuwait, ít nhất 6 tòa nhà hoặc công trình gần hệ thống liên lạc vệ tinh đã bị hư hại hoặc phá hủy.
Thiệt hại lên đến 200 tỷ USD
Một đánh giá của Lầu Năm Góc gửi Quốc hội tuần trước cho thấy chi phí thiệt hại do một cuộc tấn công vào trụ sở Hạm đội 5 của Hải quân Mỹ tại Bahrain lên tới khoảng 200 tỷ USD.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth thừa nhận rằng Lầu Năm Góc không lường trước được phản ứng dữ dội của Iran đối với các nước láng giềng. Tuy nhiên, ông khẳng định các hành động của Iran đang phản tác dụng.
"Tôi không thể nói rằng chúng tôi dự đoán chính xác họ sẽ phản ứng theo cách đó, nhưng chúng tôi đã lường trước được khả năng", ông Hegseth nói trong cuộc họp báo tại Lầu Năm Góc cùng Tướng Caine. Ông nói thêm rằng việc Iran tấn công ngay các nước láng giềng là một "sai lầm lớn".
Tướng Caine tiết lộ các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái của Iran đã giảm đáng kể trong những ngày gần đây do chiến dịch không kích mạnh mẽ của Mỹ.
"Các cuộc tấn công bằng tên lửa đạn đạo đã giảm 90% so với ban đầu, và máy bay không người lái tấn công một chiều giảm 83% kể từ khi chiến dịch bắt đầu", ông nói thêm.
Tuy nhiên, các cuộc tấn công của Iran chưa dừng lại. Hai quan chức quân sự cho biết Lầu Năm Góc vẫn lo ngại khi chưa thể xác định đầy đủ tất cả các bệ phóng của Iran. Iran cũng được cho là đã giữ lại nhiều tên lửa dự trữ để tấn công các mục tiêu quan trọng như radar của Mỹ.
Các quan chức Lầu Năm Góc cũng nói thêm Iran vẫn còn tới 50% số tên lửa và bệ phóng, dù chiến dịch không kích đang làm suy giảm dần số lượng này mỗi ngày.
Theo các chuyên gia quân sự, Iran đang cho thấy mỗi ngày rằng việc lãnh tụ tối cao của nước này bị sát hại ngay đầu cuộc chiến không làm tê liệt hoàn toàn khả năng chiến đấu của họ.
Tình báo Mỹ gửi cảnh báo
Cộng đồng tình báo Mỹ trong tuần qua đã liên tục gửi các cảnh báo riêng tới các công ty và cơ quan chính phủ Mỹ, nhằm kêu gọi nâng cao cảnh giác và tăng cường bảo vệ các mục tiêu có thể trở thành đối tượng tấn công mạng của Iran.
Trong một bản tin cảnh báo gần đây gửi tới các cơ quan thực thi pháp luật Mỹ, Bộ An ninh Nội địa Mỹ cho biết môi trường an ninh đang trở nên nguy hiểm hơn sau khi lãnh tụ tối cao Iran Ali Khamenei bị sát hại.
Các quan chức Mỹ cho biết chưa phát hiện mối đe dọa đáng tin cậy nào trực tiếp đối với lãnh thổ Mỹ. Tuy nhiên, một nguồn tin thực thi pháp luật nói với CNN rằng FBI đã nâng mức cảnh giác trên toàn quốc sau khi Mỹ và Israel tiến hành các cuộc tấn công quân sự.
Trong một bản cảnh báo khác gửi tới các công ty tư nhân, quan chức an ninh Mỹ cho biết: "Các tuyên bố và lời kêu gọi tiến hành tấn công mạng nhằm vào các tổ chức của Mỹ từ các nhóm có liên hệ với Iran có thể dẫn đến sự gia tăng hoạt động tấn công nhằm vào lĩnh vực dịch vụ tài chính".
Bản tin nhấn mạnh rằng lĩnh vực tài chính của Mỹ từ lâu đã bị các nhóm tin tặc liên quan đến Iran xem là mục tiêu ưu tiên và mục tiêu cơ hội.
Tuy nhiên, bản tin cho biết dù những tuyên bố này chưa được xác minh, các tổ chức vẫn được khuyến cáo duy trì cảnh giác và theo dõi mọi dấu hiệu cho thấy các nhóm tấn công mạng có thể nhắm vào họ.
Trong một thông báo khác gửi tới các nhà thầu quốc phòng của Mỹ, Cơ quan An ninh Quốc gia (NSA) cùng với FBI cảnh báo các nhóm tin tặc có liên hệ với Iran có thể nhắm mục tiêu vào các thiết bị và mạng lưới của Mỹ trong các chiến dịch tấn công mạng sắp tới.
Thông báo cũng cho biết các công ty liên quan đến quốc phòng, đặc biệt là những doanh nghiệp có quan hệ hoặc hợp tác với các công ty nghiên cứu và quốc phòng của Israel, đang đối mặt với nguy cơ cao hơn.
Hắn và vợ cùng tuổi, chung lớp chung trường, nói như nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn thì là :
Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp, nhưng vợ và hắn không phải ở cuối phố, cũng chẳng có cây bưởi sau nhà tỏa hương ngan ngát, vợ hắn cũng không e ấp, ép cánh hoa bưởi trắng ngần trong chiếc khăn tay rồi ngập ngừng dúi vào tay hắn như những cô bé trong bài thơ .
Nhà vợ hắn ở đầu thôn , nhà hắn cuối thôn . Cuối năm lớp 12, trong một lần đi học về, thấy cô nàng lếch thếch cuốc bộ , hắn lại gần, định ra tay hảo hán nhưng vợ hắn đã nhanh nhảu, ra lệnh :
-Ê .. ông cho tôi đi nhờ về nhà!
Thế là từ đó, hai người thân nhau hơn, rồi hẹn hò, yêu nhau như những cặp đôi khác.Nhưng khổ nỗi, ngay cả nụ hôn đầu tiên thánh thiện của tình yêu, cô ta cũng không để cho hắn chủ động mà cô ta lại kéo hắn hôn trước ngay gốc cây ổi đầu ngõ.Cuối cùng, hắn và cô nàng cũng nên vợ nên chồng .
Vợ chồng hắn hợp nhau ở chỗ không có đầu óc dùi mài kinh sử nên sau khi học xong PTTH về với đồng ruộng , cày sâu cuốc bẫm , giữ hồn quê, giữ mùa hoa cải vàng nở rộ bên sông, giữ cánh đồng lúa mơn mởn, ngậm sữa thơm đến tận chân trời cho người thành phố về thăm quê, chụp ảnh, seo- phì đăng phây- bút…
Hàng xóm nhà hắn cũng cùng tuổi,trong khi hắn hai đứa con gái một đứa 15, đứa 13 thì con trai lão hàng xóm mới 6 tuổi, chả là vì ngoài 30 bên ấy mới lấy vợ.Lấy vợ muộn lão ấy lại may mắn hơn .Đẻ ngay được đứa con trai kháu khỉnh, bụ bẫm, nhìn sướng cả mắt . Cô vợ trẻ măng, mượt mà nữa chứ !
Còn vợ hắn cái gì cũng tiếc của chả dám ăn ngon mặc đẹp, nói ra thì “nhảy” vào banh quai hàm hắn:
-Ông khỏe mạnh được mãi à ?Lúc đau ốm, con cái học hành…lấy xương sườn ông mà bán hả?Thấy vợ giãy như ”đỉa phải vôi” hắn im lặng cho nhẹ tội… Nhìn vợ hàng xóm hắn thèm nhỏ dãi, đã xinh đẹp ,nói năng nhỏ nhẹ lại còn dịu dàng,đến bữa ăn nghe vợ hàng xóm thánh thót :
-Anh ơi, dừng tay vào ăn cơm!
Còn vợ hắn thì gắt như mắm tôm:
-Ông có ăn không thì bảo!
Thế là hắn phải vội vàng vào ngồi với ba con bướm, lặng lẽ ăn cho xong bữa, chả muốn ý kiến ý cò: món này ngon, món kia dở .
Hôm nào vợ gã hàng xóm mua tí mỡ màng và chút cay cay về, gọi hắn qua chén tạc chén thù, ngồi quá giờ cơm tối một tí là vợ hắn la oai oái :
-Ông có về không hay ngủ ở ngoài?
Còn vợ hàng xóm tâm lí, khuyến khích chồng :
-Nam vô tửu như kì vô phong !Nên lão hàng xóm cứ nhâm nhi vô tư, còn hắn phải về chứ không mụ vợ cửa đóng then cài có mà đêm nay ngủ khách sạn ngàn sao .
Nhà hắn và nhà hàng xóm cách nhau cái rào râm bụt nở hoa đỏ rực, lá xanh rờn. Anh hàng xóm chăm bón, tỉa tót kĩ càng lắm . Rào hoa ấy, hàng xóm trồng tặng vợ vì cô vợ trẻ thích hoa dâm bụt .Còn vợ hắn thì chả biết thích hoa gì, mà hắn cũng chả dám tặng hoa cho vợ. Bây giờ mà hắn tặng hoa cho cô ta không khéo lại bị nghi ngờ làm cái gì có lỗi. Chả dại gì mà rước họa vào thân. Hắn còn nhớ có lần ấy, vợ hắn đi chợ về muộn, ngóng mãi ra đầu ngõ.Trời tối, nhà ai cũng lên đèn, hắn lo cho vợ nhưng vừa thấy hắn, một tràng đại liên đã bắn ra:
-Ông làm cái gì mà phải canh chừng tôi thế ?
Hắn định nói :Anh thấy mình chưa về, lo quá!Nhưng hắn biết thế nào cô ta cũng phang cho hắn:
-Á, lo cho con nào , rồi lấy con này làm bình phong hả ?
Nghĩ lại chuyện cũ hắn tự nhủ : Thôi, thôi!Chả hoa hòe, chả bay bướm, văn vẻ gì cho lành !Cứ mỗi lần nghe nhà bên kể về người vợ trẻ, xinh đẹp, dịu dàng, giỏi giang của lão,lòng hắn như có ai châm kim vào, hắn tê tái thấy mình kiếp trước vụng tu !
Chiều 30 Tết, hắn đang quần đùi lò xo, áo sống tả tơi với nồi bánh chưng, bởi trước khi đi chợ Tết , vợ hắn đã dặn dò :
-Ông cấn thận nồi bánh đấy, bánh cháy cả năm hạn đấy !Cô ta mê tín thò lò như thế thì làm sao hắn dám lơ là .Bánh mà cháy, chuyện gì không may xảy ra trong năm …có mà không yên với vợ.Nghĩ thế nên hắn chăm bẵm vào nồi bánh. Chợt nghe bên hàng xóm ồn ào, đồ đạc loảng xoảng…hắn vội vàng nghển cổ qua rào dâm bụt
( Hàng xóm mà!Tối lửa tắt đèn phải có nhau chứ !) Một đám người xăm trổ đầy mình, dơ cái sổ đỏ ra :
-Cha con mày cút, con vợ mày cắm sổ vay tiền theo trai, quá hạn trả lãi,tụi tao lấy nhà, lấy đất!Có đi hay không để tụi tao còn xin tí huyết của thằng con!
Nhìn bọn người này dữ tợn, xăm trổ đấy mình, thằng con khóc thét lên.Gã hàng xóm run bần bật:
-Các anh thư thư để bố con em ra giêng!
Bọn đầu gấu vất mấy bộ quần áo của hai cha con vào cái túi ném ra ngõ:
-Không giêng hai gì cả, con vợ mày lừa tụi tao, bây giờ tụi tao phải lấy nhà, lấy đất …hay mày giấu nó ở đâu ?
Gã líu cả lưỡi:
-Giấu gì? Các anh mà tìm thấy nó , báo…báo… cho em với , em giết nó!
Hắn thò đầu qua , ra hiệu bảo bố con hàng xóm qua nhà hắn.Hai bố con hàng xóm thất thểu lê gót qua nhà hắn:
-Tao hận..hận..con đàn bà đốn mạt !
Hắn tỏ vẻ thông cảm hỏi :
-Sao lại ra nông nỗi này?Thôi,ông cứ ở đây , rồi ta tính !
Thì ra cô hàng xóm xinh tươi ấy,cặp kè, ôm ấp trai trẻ từ lâu rồi mà chồng không biết.Những lần cô ta mua mồi nhắm về chuốc cho chồng say bí tử, nằm bẹt không biết trời trăng mây gió gì là để dẫn trai về nhà… Cô ta cuỗm sạch tiền bạc, cầm cả sổ đỏ theo tình trẻ cả tuần nay,bố con gã hàng xóm có liên lạc được đâu !Hai bố con mì tôm, bún, bánh… cả tuần chả có hạt cơm nào vào bụng !
Vừa lúc đó vợ hắn đi chợ về, không cần kể lể vợ hắn đã hiểu chuyện an ủi:
-Thôi, chuyện gì cũng có pháp luật!Bố con bác cứ ở đây ăn Tết với nhà em cho có bạn có bầu, ra giêng ta nhờ đến cơ qua chức năng giải quyết!
Thì ra chuyện vợ xóm ngoại tình vợ hắn biết từ lâu, chỉ có hắn là vẫn ngưỡng mộ, mơ màng người đàn bà lẳng lơ ấy, còn đem so sánh người vợ Tào khang của mình với vợ hàng xóm nữa chứ!
Chưa bao giờ hắn thấy vợ đáng yêu thế:
Trời ơi, gót chân bùn, nứt nẻ nhìn thấy thương vô cùng. Giọng nói cục mịch,gắt gỏng hắn lại thấy ấm áp , gần gũi.Làn da rám nắng,đen sạm hắn lại thấy khỏe mạnh,đáng yêu…Hắn nhìn vợ tủm tỉm cười, vợ hắn quát :
-Ông điên à, bạn như thế mà còn cười được.. đi dọn ngay cho bố con bác ấy cái giường ở gian lồi!Rồi cô ấy gọi con gái :
-Na, múc cho bác và em bát cháo gà, mẹ hầm trong nồi cơm điện ấy!
Lực lượng Quds thuộc Quân đoàn Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) cảnh báo: "Chúng tôi sẽ mở cánh cổng hỏa ngục nhắm vào Israel và Mỹ, đồng thời cảnh báo kẻ thù sẽ không an toàn ngay cả tại quê nhà.
Trong một tuyên bố đanh thép vào tối 11/3, IRGC đã đưa ra một tuyên bố mạnh mẽ, lên án Mỹ và chính quyền Israel vì các hành động gây hấn vô cớ nhắm vào Iran, đồng thời hứa hẹn sẽ đáp trả không khoan nhượng.
Lực lượng Quds mô tả các hành vi mà họ gọi là "tội ác bất hợp pháp" của Washington và Tel Aviv nhắm vào Cộng hòa Hồi giáo từ ngày 28/2 là vi phạm luật pháp quốc tế và các giá trị nhân văn.
Tuyên bố nhấn mạnh rằng các cuộc tấn công này đã dẫn đến sự hy sinh của Lãnh đạo Cách mạng Hồi giáo Ayatollah Seyyed Ali Khamenei, người được mô tả là "chiến binh mujahid anh hùng và Người bảo vệ người Hồi giáo", cùng một số quan chức cấp cao và hàng nghìn người dân Iran. Tuy nhiên, lực lượng này khẳng định những hành động đó không thể làm lung lay ý chí của Iran và các đồng minh trong "Trục Kháng chiến", mà ngược lại còn "tăng cường thêm sức mạnh" cho họ.
Theo Press TV, Lực lượng Quds cam kết duy trì các hoạt động quân sự cho đến khi đạt được mục tiêu xóa bỏ chủ nghĩa phục quốc Do Thái và thực hiện các biện pháp đáp trả cho những thiệt hại về nhân mạng. Tuyên bố kết thúc bằng lời thề trung thành với vị Lãnh đạo đã khuất: "Thưa Imam, chúng tôi vẫn giữ trọn lời thề với Người".
Tuyên bố được đưa ra trong bối cảnh IRGC đang tiến hành các đợt phản công liên tục nhắm vào các mục tiêu chiến lược của Mỹ và Israel trong khu vực. Cho đến nay, quân đoàn này tuyên bố đã thực hiện ít nhất 39 đợt tập kích nhắm vào các mục tiêu tại Tel Aviv, al-Quds (Jerusalem), cảng Haifa và Be'er Sheva - trung tâm công nghệ của Israel.
Các quốc gia vùng Vịnh tiếp tục hứng đòn
Các quốc gia vùng Vịnh cho biết họ đã đánh chặn những đợt tấn công mới bằng UAV và tên lửa do Iran phóng đi vào rạng sáng 12/3, trong bối cảnh các cơ sở dầu mỏ và tàu chở dầu trở thành mục tiêu tấn công.
Tại Iraq, hai tàu chở dầu của nước ngoài bị UAV của Iran tấn công trong vùng lãnh hải của Iraq. Ít nhất một người thiệt mạng và 38 người khác được giải cứu. Iran nhận trách nhiệm về vụ việc, cho biết một cuộc tấn công bằng UAV đã làm nổ các tàu chở dầu.
Tại Saudi Arabia, Bộ Quốc phòng nước này cho biết lực lượng phòng không đã đánh chặn và phá hủy hơn 20 UAV tại miền đông nước này, nơi đây tập trung nhiều mỏ dầu lớn.
Tại Bahrain, các cuộc tấn công của Iran nhằm vào các bồn chứa nhiên liệu tại một cơ sở ở tỉnh Muharraq. Bộ Nội vụ Bahrain cảnh báo người dân tại khu vực ở trong nhà, đóng kín cửa sổ để tránh ảnh hưởng từ các vụ cháy nổ có thể xảy ra.
Tại UAE và Kuwait, giới chức ở cả hai nước đều cho biết hệ thống phòng không của họ đang đối phó với “các mối đe dọa từ tên lửa và UAV”.
Theo Reuters, báo cáo tình báo mới nhất của Mỹ nhận định bộ máy lãnh đạo Iran vẫn duy trì sự đoàn kết nội bộ và kiểm soát chặt chẽ công chúng, bất chấp chiến dịch không kích dồn dập từ Mỹ - Israel trong gần hai tuần qua.
Sự gắn kết này không hề suy giảm ngay cả khi Đại giáo chủ Ali Khamenei bị tiêu diệt vào ngày đầu tiên của chiến sự.
Giới chức Israel trong các cuộc thảo luận kín cũng thừa nhận không có gì chắc chắn cuộc chiến sẽ dẫn đến sự sụp đổ của chính quyền tôn giáo Iran.
Trước áp lực giá dầu tăng vọt, ông Donald Trump muốn sớm kết thúc chiến dịch quân sự lớn nhất kể từ năm 2003. Tuy nhiên, việc phe cứng rắn Iran vẫn bám trụ quyền lực khiến việc tìm kiếm một thỏa thuận kết thúc chiến tranh trở nên vô cùng khó khăn.
Dù chính quyền Iran đang cho thấy sức bền, các nguồn tin nhấn mạnh tình hình thực địa vẫn đang biến động và các động lực bên trong Iran có thể thay đổi nhanh chóng.
Giá dầu tăng vọt do Iraq đóng cửa các cảng
Giá dầu thô Brent tăng trở lại ngưỡng 100 USD/thùng khi Iraq dừng hoạt động tại các cảng dầu sau khi hai tàu chở dầu bị nhắm mục tiêu, làm lu mờ đợt xả kho dự trữ khẩn cấp kỷ lục của các quốc gia phát triển.
Giá Brent vọt lên 7,9% lên mức 99,24 USD/thùng và dầu West Texas Intermediate (WTI) tăng mạnh lên sát mốc 94 USD. Giám đốc Công ty Cảng Iraq trao đổi với hãng tin nhà nước Iraq rằng các con tàu bị tấn công khi đang ở trong khu vực nạp dầu. Vụ việc này nhấn mạnh những rủi ro lan rộng đối với vận tải hàng hải trên khắp khu vực, không chỉ tại eo biển Hormuz - nơi vốn vẫn bị đóng cửa trên thực tế.
Theo Bloomberg, Iraq là một trong những cường quốc vùng Vịnh đầu tiên bắt đầu cắt giảm sản lượng dầu sau khi eo biển Hormuz gần như bị phong tỏa, theo sau là Kuwait và Saudi Arabia. Việc cắt giảm này đã buộc Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) phải phối hợp xả 400 triệu thùng dầu - một mức rút kho lịch sử, cao hơn đáng kể so với khối lượng sau cuộc chiến tại Ukraine năm 2022.
Mỹ thông báo kế hoạch xả 172 triệu thùng như một phần nỗ lực của các quốc gia trên thế giới nhằm hạ nhiệt giá cả. Tiêu thụ dầu thô toàn cầu hiện đạt hơn 100 triệu thùng mỗi ngày và các nhà sản xuất vùng Vịnh cho đến nay đã phải cắt giảm khoảng 6% con số đó. Mức cắt giảm từ Trung Đông có thể sẽ còn tiếp tục tăng cao.
"Đây chính là kịch bản tôi lo ngại nhất. Đợt xả kho của IEA hoàn toàn bị lu mờ, và giờ đây giá dầu thậm chí còn tăng cao hơn", ông Darrell Fletcher, Giám đốc điều hành mảng hàng hóa tại Bannockburn Capital Markets, nhấn mạnh. "Động thái này có thể đã gửi đi một tín hiệu sai lầm".
Tình trạng tê liệt tại eo biển Hormuz - nơi trung chuyển 20% lượng dầu mỏ toàn cầu - đang tạo ra hiệu ứng domino lên giá dầu thô, khí đốt tự nhiên và dầu diesel. Sự đứt gãy này không chỉ gây sốc cho thị trường năng lượng mà còn trực tiếp châm ngòi cho nỗi lo ngại về một cuộc khủng hoảng lạm phát diện rộng.
"Với việc chiến sự chưa có hồi kết, sản lượng đình trệ tăng lên từng ngày và eo biển bị phong tỏa trên thực tế, chúng tôi giữ quan điểm giá dầu Brent sẽ xác lập mặt bằng giá cao mới trong khoảng 90-110 USD suốt tuần tới", Robert Rennie, trưởng bộ phận nghiên cứu hàng hóa tại Westpac Banking Corp, dự đoán.
Iran đưa ra 3 điều kiện chấm dứt xung đột với Mỹ - Israel
Tổng thống Iran ngày 11/3 đã đưa ra 3 điều kiện cứng rắn để kết thúc xung đột với liên quân Mỹ-Israel và các đồng minh.
Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian ngày 11/3 nói rằng "cách duy nhất" để chấm dứt xung đột lài Mỹ và Israel "công nhận các quyền hợp pháp của Iran, bồi thường chiến tranh và có sự đảm bảo quốc tế vững chắc về việc không bị gây hấn trong tương lai".
Trong một bài đăng trên tảng mạng xã hội X, ông Pezeshkian bày tỏ "cam kết của Iran đối với hòa bình trong khu vực". Trước đó cùng ngày, lực lượng vũ trang Iran cảnh báo rằng họ sẽ tiến hành trả đũa quy mô lớn nếu Mỹ tấn công các cảng của nước này.
Abolfazl Shekarchi, người phát ngôn của lực lượng vũ trang Iran, đã đưa ra phát biểu nói trên trong một cuộc phỏng vấn với đài truyền hình nhà nước IRIB sau khi Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ (CENTCOM) đăng tải một bài viết bằng tiếng Ba Tư trên X, kêu gọi người dân Iran lập tức tránh xa các cơ sở cảng nơi lực lượng hải quân Iran đang hoạt động.
"Nếu Mỹ hiện thực hóa lời đe dọa đối với các cảng của Iran thì không một cảng, trung tâm kinh tế hay địa điểm nào ở Vịnh Ba Tư nằm ngoài tầm với của chúng tôi", ông Shekarchi nói.
Trước đó, ở phía Mỹ, vào ngày 10/3 (giờ địa phương), Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt cũng nêu điều kiện chấm dứt xung đột từ phía Washington: "Chiến dịch sẽ kết thúc khi tổng tư lệnh xác định các mục tiêu quân sự đều hoàn thành và Iran đầu hàng vô điều kiện".
Ngày 11/3 theo giờ địa phương, Tổng thống Mỹ Donald Trump nói với các cử tri tại một cuộc vận động ở bang Kentucky (Mỹ) rằng “chúng ta đã thắng, ngay từ giờ đầu tiên mọi chuyện đã kết thúc” trong cuộc xung đột với Iran, song không đưa ra bằng chứng rõ ràng cho tuyên bố này.
Ông đồng thời ca ngợi thỏa thuận quốc tế về việc giải phóng các kho dự trữ dầu mỏ nhằm bình ổn giá xăng dầu trên thế giới, giữa bối cảnh eo biển Hormuz gần như bị phong tỏa. Tình hình cũng chịu tác động từ các cuộc tấn công trả đũa của Iran nhằm vào cơ sở dầu mỏ của các quốc gia láng giềng giàu năng lượng.
Tổng thống Mỹ tiếp tục tuyên bố chiến thắng với các phóng viên tháp tùng ông trên chuyến bay từ bang Kentucky trở về Washington DC. Ông Trump khẳng định về chiến thắng của Mỹ trong cuộc xung đột tại Iran: “Chỉ còn là câu hỏi khi nào, khi nào thì chúng ta dừng lại”.
“Tôi nghĩ chúng ta đang ở vị thế rất tốt, điều quan trọng là chúng ta phải thắng trong việc này, thắng nhanh, và phải thắng. Có rất nhiều người nói rằng chúng ta đã thắng rồi, chỉ còn câu hỏi khi nào thì dừng lại. Chúng ta không muốn để vấn đề tái xuất hiện, và lý tưởng nhất là có ai đó ở nơi đó biết họ đang làm gì, nói cách khác, họ có thể tái thiết đất nước”.
Kỳ vọng giá dầu hạ nhiệt
Tổng thống Donald Trump cho biết việc giải phóng lượng lớn dầu dự trữ khẩn cấp do Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) phê duyệt sẽ giúp giảm bớt áp lực giá năng lượng, trong khi Mỹ nỗ lực để "kết thúc công việc" trong chiến dịch chống lại Iran.
Trong bài phát biểu tại Kentucky vào tối thứ Tư, ông nói rằng quyết định này sẽ "giảm đáng kể giá dầu khi chúng ta chấm dứt mối đe dọa này đối với nước Mỹ và đối với toàn thế giới".
Tuy nhiên, việc xác nhận giải phóng dầu khẩn cấp không giúp xoa dịu được thị trường đang biến động. Giá dầu kết thúc phiên giao dịch hôm thứ Tư đã tăng hơn 5% sau những đợt dao động mạnh, khi cả Mỹ và Iran đều không có dấu hiệu hạ nhiệt căng thẳng.
Tổng thống lặp lại nhận định rằng cuộc chiến sẽ sớm kết thúc, dù ông cũng ám chỉ Mỹ sẽ ở lại cho đến khi hoàn thành các mục tiêu. "Chúng ta không muốn rời đi sớm, đúng không?", ông nói với đám đông.
Khi được hỏi hôm thứ Tư về việc liệu Iran đã rải thủy lôi ở Eo biển Hormuz hay chưa, ông Trump trả lời các phóng viên: "Chúng tôi không nghĩ vậy". Tuy nhiên, theo hãng tin Reuters dẫn nguồn từ những người am hiểu vấn đề, Cộng hòa Hồi giáo Iran đã rải khoảng 12 quả thủy lôi tại tuyến đường thủy này.
Bồn chứa nhiên liệu bốc cháy dữ dội tại cảng ở Oman
Hãng tin nhà nước của ONA cho biết lực lượng khẩn cấp tại Oman đang nỗ lực khống chế đám cháy tại các bồn chứa nhiên liệu ở cảng Salalah.
Bồn chứa nhiên liệu bốc cháy dữ dội tại cảng ở Oman Hãng tin nhà nước của ONA cho biết lực lượng khẩn cấp tại Oman đang nỗ lực khống chế đám cháy tại các bồn chứa nhiên liệu ở cảng Salalah.
Trước đó, video trên mạng xã hội được CNN xác thực cho thấy một UAV giống với dòng Shahed của Iran nhiều khả năng đã đánh trúng một bồn chứa tại cảng, gây ra vụ nổ lớn và khiến các bồn nhiên liệu đồng loạt bốc cháy. Cơ quan Phòng vệ Dân sự và Cứu thương Oman cho biết nỗ lực dập lửa “có thể sẽ mất một thời gian” do đám cháy quá lớn.
Theo truyền thông nhà nước Iran, người phát ngôn của trung tâm chỉ huy chiến tranh Iran mô tả Oman là một quốc gia thân thiện với Iran và đánh giá vụ việc này là “rất đáng nghi ngờ”. Quan chức này cho biết Iran đang tiến hành điều tra về vụ việc.
Theo thông báo của Bộ Ngoại giao Oman, ngày 11/3, Quốc vương Haitham bin Tariq của Oman đã điện đàm với Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian để bày tỏ “sự không tán thành và lên án rõ ràng” đối với các cuộc tấn công xảy ra trên lãnh thổ Oman. Đồng thời, Quốc vương Haitham bin Tariq khẳng định lập trường trung lập của Oman trong cuộc xung đột đang diễn ra.
Mỹ tiêu tốn 11 tỷ USD trong 6 ngày đầu tham chiến tại Iran
Ngày 11/3, Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ Chris Coons, thành viên cấp cao tại tiểu ban phụ trách phân bổ ngân sách quốc phòng, chia sẻ với CNN rằng theo ước tính ban đầu, Mỹ đã tiêu tốn ít nhất 11 tỷ USD trong 6 ngày đầu tham chiến tại Iran.
Trước đó, CNN đã đưa tin quân đội Mỹ sử dụng lượng lượng đạn dược trị giá hơn 5 tỷ USD chỉ trong hai ngày đầu của cuộc xung đột tại Iran.
Đặc phái viên cấp cao của Nga tới Mỹ
Kirill Dmitriev, người đứng đầu quỹ đầu tư quốc gia của Nga, đồng thời là đặc phái viên cấp cao của Điện Kremlin, đã gặp ông Steve Witkoff, đặc phái viên của Mỹ, tại bang Florida (Mỹ) trong ngày 11/3.
Tham dự cuộc gặp còn có Jared Kushner, con rể của Tổng thống Mỹ Donald Trump, cùng cố vấn cấp cao Nhà Trắng Josh Gruenbaum.
“Chúng tôi đã thảo luận nhiều vấn đề khác nhau và nhất trí sẽ tiếp tục giữ liên lạc”, ông Witkoff cho biết. Trước đó, một nguồn tin nói với CNN rằng các cuộc gặp của ông Dmitriev tập trung vào vấn đề hợp tác kinh tế giữa Nga và Mỹ trong thời gian tới.
G7 cân nhắc hộ tống tàu qua eo biển Hormuz
Tổng thống Pháp Emmanuel Macron chủ trì cuộc họp trực tuyến của các lãnh đạo nhóm G7 tại Paris (Pháp) trong ngày 11/3, nhằm thảo luận tác động của cuộc chiến tại Iran đối với kinh tế toàn cầu.
Đại diện các thành viên G7, gồm Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Vương quốc Anh, Mỹ và EU, đã cùng họp trực tuyến. Theo thông cáo sau cuộc họp, G7 đang xem xét “khả năng hộ tống tàu khi điều kiện an ninh cho phép”, trong bối cảnh chiến sự với Iran làm gián đoạn chuỗi cung ứng và đe dọa hoạt động vận tải biển của thế giới.
Theo hai nguồn tin nắm được thông tin tình báo Mỹ, Iran trên thực tế đã khiến tuyến hàng hải quan trọng đi qua eo Hormuz gần như bị phong tỏa, bao gồm cả việc rải thủy lôi.
Thông cáo cho biết G7 cũng sẽ tìm cách phối hợp với các quốc gia vùng Vịnh nhằm xử lý những tác động kinh tế của chiến sự, bao gồm ảnh hưởng đối với nông dân và an ninh lương thực.
“Diễn biến hiện nay cũng cho thấy tầm quan trọng của việc thúc đẩy chương trình nghị sự về độc lập năng lượng và điện khí hóa, nhằm giảm phụ thuộc vào các biến động địa chính trị”, thông cáo của nhóm G7 đưa ra kết luận sau cuộc họp.
Iran: Không để "một lít dầu" lọt qua eo biển Hormuz, dự báo giá dầu chạm ngưỡng 200 USD
Cảnh báo được đưa ra trong bối cảnh 400 triệu thùng dầu đang được giải phóng từ các kho dự trữ toàn cầu giữa lúc tuyến hàng hải này bị đóng cửa.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tuyên bố sẽ không cho phép "một lít dầu" nào đi qua eo biển Hormuz, trong bối cảnh việc phong tỏa tuyến hàng hải huyết mạch vùng Vịnh tiếp tục làm chao đảo thị trường năng lượng toàn cầu giữa cuộc chiến của Mỹ và Israel nhắm vào Iran.
Người phát ngôn của Bộ chỉ huy Khatam al-Anbiya thuộc IRGC cho biết hôm thứ Tư rằng bất kỳ con tàu nào liên kết với Mỹ, Israel hoặc các đồng minh của họ "sẽ bị coi là mục tiêu hợp pháp".
"Các ông sẽ không thể hạ giá dầu. Hãy chuẩn bị cho mức giá 200 USD/thùng", người phát ngôn nhấn mạnh trong một tuyên bố. "Giá dầu phụ thuộc vào an ninh khu vực, và các ông chính là nguồn cơn gây mất an ninh chính trong khu vực này".
Giá dầu toàn cầu đã biến động dữ dội trong tuần này do các cuộc tấn công liên tục của Mỹ và Israel nhắm vào Iran, trong khi phía Iran trả đũa bằng cách phóng tên lửa và thiết bị bay không người lái vào các mục tiêu trên khắp Trung Đông.
Việc đóng cửa eo biển Hormuz - nơi trung chuyển khoảng 1/5 nguồn cung dầu của thế giới - cùng với sự sụt giảm sản lượng tại một số quốc gia vùng Vịnh đã làm dấy lên lo ngại về những đứt gãy nghiêm trọng hơn trong tương lai.
3 tàu hàng trúng đạn tại eo biển Hormuz
Ngày 11/3, 3 tàu hàng đã trúng đạn tại Hormuz, gồm một tàu của Thái Lan và hai tàu khác của Iraq.
Hai tàu dầu nước ngoài chở dầu nhiên liệu của Iraq đã bốc cháy sau khi bị tấn công bởi các tàu Iran chở đầy thuốc nổ, khiến một thuyền viên nước ngoài thiệt mạng, Tổng giám đốc Tổng công ty Cảng Iraq Farhan al-Fartousi trả lời Reuters hôm thứ Tư.
Ông cho biết thêm, phía Iraq đã sơ tán 25 thành viên thủy thủ đoàn khỏi hai con tàu và ngọn lửa vẫn đang bùng cháy trên cả hai phương tiện này.
Các cuộc tấn công trực tiếp từ Iran hiện là mối đe dọa nghiêm trọng nhất đối với tàu dầu đi qua eo biển Hormuz - tuyến hàng hải huyết mạch đã bị Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) phong tỏa kể từ khi xung đột bùng nổ.
Quân đội Iran tuyên bố mọi con tàu thuộc sở hữu của Mỹ, Israel hoặc các đồng minh đi qua eo biển chiến lược Hormuz đều có thể bị tấn công.
Bất chấp những rủi ro đối với giao thông hàng hải, Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm thứ Tư đã khuyến khích các con tàu tiếp tục băng qua eo biển Hormuz. "Tôi nghĩ họ nên làm vậy", ông Trump tuyên bố khi được hỏi liệu các tàu có nên đi qua tuyến đường thủy này hay không.
Na Uy bắt giữ 3 anh em nghi đánh bom khủng bố Đại sứ quán Mỹ
Theo Fox News, ba đối tượng đã bị bắt giữ vì liên quan đến vụ đánh bom Đại sứ quán Mỹ tại Na Uy. Cuộc tấn công được báo cáo là không gây thương vong.
Chính quyền cho biết các nghi phạm bị bắt tại Oslo vào thứ Tư là anh em ruột, công dân Na Uy gốc Iraq ở độ tuổi 20. Luật sư cảnh sát Christian Hatlo tuyên bố: "Họ bị nghi ngờ thực hiện một vụ đánh bom khủng bố".
“Chúng tôi tin rằng các đối tượng đã kích nổ một quả bom có sức công phá lớn tại Đại sứ quán Mỹ với ý định gây thương vong hoặc thiệt hại nghiêm trọng”, ông nói thêm.
Quả bom là một thiết bị nổ tự chế (IED), phát nổ vào Chủ nhật và làm hư hại lối vào khu vực lãnh sự của đại sứ quán.
Chính quyền cho biết các điều tra viên đang xác định động cơ vụ tấn công, trong đó không loại trừ đây là một hành động khủng bố.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.