Ngày 6/4, Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel cho biết ông đã có cuộc gặp với các nghị sĩ Mỹ, và trao đổi về các ảnh hưởng nghiêm trọng từ việc phong tỏa năng lượng đối với nước này cũng như sự sẵn sàng đối thoại của Cuba.
Chủ tịch Cuba Miguel Diaz‑Canel phát biểu tại một cuộc họp ở La Habana. Ảnh: THX/TTXVN
Trong bài đăng trên mạng xã hội X, ông Díaz-Canel cho biết đã tiếp đón hai nghị sĩ đảng Dân chủ Mỹ là bà Pramila Jayapall và ông Jonathan L. Jackson. Ông cho biết trong cuộc gặp ông đã lên án những thiệt hại nặng nề do việc phong tỏa gây ra, đặc biệt là hậu quả của các biện pháp cấm vận năng lượng do chính quyền Mỹ hiện tại áp đặt với đảo quốc này. Chủ tịch Cuba khẳng định La Habana sẵn sàng cho một cuộc đối thoại nghiêm túc với Washington để tìm kiếm giải pháp cho những khác biệt hiện có.
Thời gian gần đây, đã có những động thái thúc đẩy trao đổi giữa Cuba và Mỹ. Ngày 13/3, Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel cho biết các quan chức Cuba gần đây đã tiến hành đàm phán với các đại diện Chính phủ Mỹ nhằm tìm kiếm giải pháp thu hẹp những khác biệt giữa hai nước thông qua đối thoại. Ông nhấn mạnh mục đích của các cuộc đàm phán là xác định những vấn đề song phương cần giải quyết, đánh giá thiện chí của hai bên trong việc triển khai các hành động cụ thể vì lợi ích của người dân hai nước, đồng thời tìm kiếm các lĩnh vực hợp tác nhằm đảm bảo an ninh và hòa bình trong khu vực Mỹ Latinh và Caribe. Ông nhấn mạnh La Habana sẵn sàng thúc đẩy tiến trình này “trên cơ sở bình đẳng và tôn trọng hệ thống chính trị của mỗi quốc gia, cũng như chủ quyền và quyền tự quyết của hai nước, đồng thời bảo đảm tuân thủ luật pháp quốc tế".
Tiếp đó, ngày 17/3, Phó Thủ tướng, kiêm Bộ trưởng Ngoại thương và Đầu tư nước ngoài Cuba Oscar Pérez Oliva cũng khẳng định Cuba sẵn sàng thiết lập quan hệ thương mại thông suốt với các doanh nghiệp của Mỹ, cũng như với cộng đồng người Cuba đang sinh sống tại Mỹ và con cháu của họ.
Theo phóng viên TTXVN tại Sydney, mùa cúm ở Australia năm nay đến sớm hơn thường lệ cùng với biến thể mới Super-K của virus cúm có tốc độ lây lan nhanh. Dù chưa có bằng chứng cho thấy biến thể Super-K gây bệnh nặng hơn, nhưng thực tế cho thấy số ca nhiễm đang tăng nhanh ngay từ đầu mùa.
Giới chuyên gia y tế cảnh báo đây một tín hiệu đáng lo ngại và không thể xem nhẹ nếu nhìn lại năm 2025, thời điểm được ghi nhận là mùa cúm tồi tệ nhất trong lịch sử quốc gia châu Đại Dương này, với hơn 500.000 ca mắc và 1.738 người tử vong - một con số cao kỷ lục.
Bước sang năm 2026, dù chưa vào cao điểm mùa Đông, song Australia đã ghi nhận hơn 24.000 ca cúm. Những con số này cho thấy cúm không đơn thuần chỉ là “cảm nhẹ vài ngày” như nhiều người vẫn nghĩ, mà có thể dẫn đến những biến chứng nghiêm trọng, thậm chí tử vong.
Năm nay, Australia đã cập nhật vaccine để phù hợp hơn với các chủng virus đang lưu hành, bao gồm cả biến thể mới. Cụ thể, Australia đã chuyển sang sử dụng vaccine ba chủng (trivalent), đồng thời bổ sung lựa chọn vaccine dạng xịt mũi dành cho trẻ em, giúp việc phòng ngừa trở nên linh hoạt và dễ tiếp cận hơn.
Tuy nhiên, có một vấn đề đáng lo ngại là kể từ sau đại dịch COVID-19, tỷ lệ tiêm vaccine phòng cúm tại Australia đã giảm. Nguyên nhân bao gồm tâm lý chủ quan, trong khi các thông tin sai lệch về vaccine vẫn tiếp tục lan truyền. Các chuyên gia y tế nhấn mạnh rằng tiêm phòng vẫn là biện pháp hiệu quả nhất để giảm nguy cơ nhập viện và các biến chứng nặng do cúm gây ra.
Giáo sư Paul Griffin - Giám đốc Khoa Bệnh truyền nhiễm tại Bệnh viện Mater ở thành phố Brisbane (thủ phủ bang Queensland) - cho biết vaccine phòng cúm năm nay có khả năng bảo vệ chống lại chủng Super-K, vì vậy việc tiêm phòng cúm quan trọng hơn bao giờ hết trong bối cảnh số ca mắc cúm đang tăng mạnh.
Theo Giáo sư Paul Griffin, thông tin sai lệch và thông tin không chính xác về vaccine là một phần nguyên nhân dẫn đến tỷ lệ tiêm chủng thấp. Vì vậy, ông khuyến nghị người dân nên tìm hiểu thông tin từ những nguồn đáng tin cậy, ví dụ như các bác sĩ gia đình, các dược sĩ, thay vì tìm đến trí tuệ nhân tạo hoặc mạng xã hội, nơi thông tin nhận được không phải lúc nào cũng chính xác.
Trong khi đó, Giáo sư Robert Booy - chuyên gia về bệnh truyền nhiễm nhi khoa thuộc Đại học Sydney, khẳng định biến thể Super-K của bệnh cúm là mối đe dọa đối với sức khỏe cộng đồng vì rất dễ lây lan. Dù không gây bệnh nặng hơn, nhưng vì số ca mắc tăng lên rất nhiều, nên xuất hiện nhiều ca nặng hơn.
Năm 2025, tỷ lệ người trên 65 tuổi được tiêm phòng là 60,5%, trong khi con số này ở người từ 50 - 65 tuổi là 32,3%. Giám đốc Y khoa về vaccine của hãng sản xuất vaccine CSL Seqirus, Tiến sĩ Jules Bayliss, cho rằng những người trên 50 tuổi là nhóm dễ bị ảnh hưởng nhất bởi họ có nguy cơ mắc bệnh cao hơn và phản ứng kém hơn với vaccine.
Tại Australia, vaccine phòng cúm hiện đã có sẵn. Tháng 4 và tháng 5 được coi là thời điểm lý tưởng để tiêm phòng trước khi mùa cúm bùng phát mạnh nhất. Đây là khoảng thời gian giúp cơ thể kịp tạo miễn dịch, sẵn sàng đối phó với làn sóng lây nhiễm. Các chuyên gia đặc biệt lưu ý những người từ 50 tuổi trở lên, trẻ em dưới 5 tuổi, phụ nữ mang thai, người có bệnh nền (tim mạch, tiểu đường, hen suyễn…) nên tiêm phòng cúm bởi khi mắc bệnh có thể dẫn đến biến chứng nghiêm trọng.
Ngoài tiêm phòng, giới chuyên gia y tế khuyến nghị người dân thực hiện một số biện pháp để giảm nguy cơ lây nhiễm như rửa tay thường xuyên, ở nhà khi bị bệnh, che miệng khi ho, hắt hơi, đi khám nếu có triệu chứng nặng.
Theo Hệ thống Quản lý Cầu của Iran, nước này có khoảng 300.000 cây cầu và công trình kỹ thuật.
Cầu B1 tại thủ phủ Karaj của tỉnh Alborz (Iran) bị tấn công ngày 2/4/2026. Ảnh: AA/TTXVN
Theo kênh Al Jazeera ngày 6/4, một số cây cầu trọng điểm trong số 300.000 cây cầu trên có thể trở thành mục tiêu tấn công của Mỹ, trong bối cảnh Tổng thống Mỹ Donald Trump cảnh báo sẽ “giáng địa ngục” xuống Iran bằng cách phá hủy cơ sở hạ tầng trọng yếu, bao gồm các cây cầu và nhà máy điện, nếu nước này không mở lại eo biển Hormuz vào sáng 8/4.
Trong cảnh báo, ông Trump mô tả kế hoạch của mình là “Ngày Cầu” sau khi Mỹ và Israel đã ném bom nhiều trường đại học, bệnh viện, trường học, trung tâm nghiên cứu và các công ty dược phẩm của Iran.
Chỉ tuần trước, một cuộc không kích kép của Mỹ đã phá hủy hoàn toàn cầu B1 mới xây tại Karaj (thành phố phía Tây Tehran), khiến tám dân thường thiệt mạng khi họ đang dã ngoại bên dưới cây cầu trong dịp Iran kỷ niệm Nowruz, năm mới của người Ba Tư. Cầu B1 là dự án chưa hoàn thiện, song vẫn bị tấn công trong một chiến lược khiến Iran tụt hậu.
Trong bối cảnh một hạn chót nữa liên quan eo biển Hormuz của ông Trump đang đến gần, các quan sát viên quốc tế đang gióng lên hồi chuông cảnh báo về hệ lụy nếu Tổng thống Mỹ thực sự ra lệnh ném bom các cây cầu của Iran.
Theo Hệ thống Quản lý Cầu của Iran, nước này có khoảng 300.000 cây cầu và công trình kỹ thuật. Có ít nhất 185 cây cầu dài trên 100m, có 42 cầu có nhịp chính dài hơn 50m. Trong số đó, có 5 cây cầu nổi bật nhất ở Iran.
Cầu Vịnh Ba Tư (đảo Qeshm) ở tỉnh Hormuzgan là một dự án hạ tầng mang tính biểu tượng của Iran, được ấp ủ hơn nửa thế kỷ và khởi công từ năm 2011. Với chiều dài 3,4km, cây cầu này kết nối đảo Qeshm (hòn đảo lớn nhất của Iran tại vùng Vịnh) với cảng Bandar Abbas trên đất liền.
Dù hiện mới hoàn thành khoảng 15 - 18% do thiếu vốn, các hạng mục nền móng và kết cấu chìm dưới nước đã được triển khai với quy mô lớn.
Công trình này không chỉ mang ý nghĩa giao thông mà còn đóng vai trò chiến lược trong Hành lang Vận tải Quốc tế Bắc - Nam, liên quan đến các đối tác như Ấn Độ và Nga.
Cây cầu này được đầu tư tới 700 triệu USD. Tấn công vào các móng bê tông khổng lồ của công trình này sẽ xóa sổ hàng thập kỷ quy hoạch quốc gia và giáng đòn trực tiếp vào các nguồn tín dụng do Trung Quốc hậu thuẫn, qua đó dập tắt hy vọng của Iran về một tuyến kết nối trực tiếp giữa đảo và đất liền.
Cầu Shahid Kalantari nằm ở giữa tỉnh Đông Azerbaijan và Tây Azerbaijan, là một trong những công trình giao thông quan trọng nhất khu vực Tây Bắc Iran. Dài 1,7km, cây cầu được khánh thành năm 2008 sau 29 năm xây dựng đầy thách thức do điều kiện địa chất phức tạp của hồ muối.
Công trình này giúp rút ngắn đáng kể quãng đường giữa hai thành phố lớn Tabriz và Urmia, từ 240km xuống còn 130km, qua đó thúc đẩy kết nối kinh tế - xã hội giữa hai tỉnh Đông Azerbaijan và Tây Azerbaijan.
Ngoài việc cắt đứt hoạt động đi lại của dân thường giữa hai tỉnh lớn này, nếu cầu này bị phá hủy, có thể gây ra thảm họa sinh thái khi đổ kết cấu cọc thép và bê tông dài 35km xuống lòng hồ vốn đã đang thu hẹp.
Đường cao tốc nhiều tầng Sadr tại Tehran là một công trình giao thông đô thị hiện đại, dài 11km và được nâng đỡ bởi 234 trụ. Khánh thành năm 2013, đây là một trong những cây cầu cao nhất thế giới và là cầu nhiều tầng dài nhất Trung Đông.
Công trình do các kỹ sư Iran tự thiết kế và xây dựng trong bối cảnh bị trừng phạt, đóng vai trò là tuyến huyết mạch phục vụ nhu cầu đi lại hằng ngày của hàng triệu người dân thủ đô.
Tấn công vào đây có thể gây thương vong lớn trong đô thị, phá hủy trục giao thông quan trọng và đẩy hệ thống sơ tán khẩn cấp của thủ đô Tehran vào hỗn loạn.
Cầu vòm Karun 4 là một công trình kỹ thuật nổi bật của Iran, nằm tại tỉnh Chaharmahal và Bakhtiari. Với chiều dài 378m và trọng lượng khoảng 3.800 tấn, đây là cầu vòm dài nhất Iran, được hoàn thành năm 2015 bởi các chuyên gia trong nước.
Cây cầu nằm gần đập Karun-4 (một trong những đập thủy điện lớn của Iran) và đóng vai trò kết nối quan trọng giữa các khu vực miền núi như Shahr-e-Kord và Izeh.
Do nằm ngay trên hồ chứa của đập và gần công trình đập, việc ném bom có nguy cơ gây thiệt hại thứ cấp cho nhà máy thủy điện, có thể dẫn đến lũ lụt chết người ở khu vực hạ lưu.
Cầu dây văng Ghadir tại thành phố Ahvaz (tỉnh Khuzestan) là một công trình giao thông trọng điểm bắc qua sông Karun. Dài 1.014m và rộng 22m, cây cầu được xây dựng từ năm 2005 và đưa vào sử dụng hoàn toàn vào năm 2012. Bắc qua sông Karun, cây cầu nằm ở trung tâm thành phố Ahvaz -nơi là trung tâm ngành dầu mỏ và thép của Iran.
Việc phá hủy công trình sẽ chia cắt thành phố này, làm tê liệt việc đi lại hằng ngày của người dân và dịch vụ khẩn cấp tại một tỉnh vốn đã chịu nhiều đợt không kích.
Theo tờ The Wall Street Journal, Mỹ và Israel đã lập sẵn danh sách các mục tiêu tại Iran nhằm làm tê liệt nền kinh tế nước này, khiến quá trình phục hồi của Tehran sau cuộc chiến trở nên kéo dài và đầy đau đớn.
Ngày 2/4/2026, ít nhất 8 dân thường Iran đã thiệt mạng và 95 người bị thương trong các cuộc không kích do Mỹ và Israel tiến hành nhằm vào một cây cầu cao tốc nối thủ đô Tehran với thành phố Karaj. Ảnh: THX/TTXVN
Tấn công nhằm vào các trụ cột của nền kinh tế Iran sẽ đánh dấu sự leo thang mới trong cuộc chiến đã kéo dài 5 tuần qua.
Mặt trận mới của Mỹ và Israel
Trong cuộc phỏng vấn với The Wall Street Journal hôm 5/4, Tổng thống Donald Trump nói rằng Mỹ sẵn sàng tấn công toàn bộ các cây cầu và nhà máy điện của Iran, gây ra mức độ tàn phá mà “nếu may mắn thì họ cũng phải mất 20 năm mới có thể tái thiết, nếu khi đó họ vẫn còn là một quốc gia”.
Trong những ngày gần đây, Israel và Mỹ đã bắt đầu gia tăng các cuộc tấn công vào những mục tiêu không thuộc lĩnh vực năng lượng, bao gồm các nhà máy thép và hóa dầu lớn nhất của Iran, cũng như một cây cầu mang tính biểu tượng.
Ngày 6/4, Bộ trưởng Quốc phòng Israel Israel Katz cho biết quân đội nước này đã tấn công khu phức hợp hóa dầu lớn nhất của Iran. Các cơ sở này nằm ở thành phố Asaluyeh, tỉnh Bushehr và sản xuất khoảng một nửa sản lượng hóa dầu của cả nước. Hai ngày trước đó, Israel đã tấn công một khu phức hợp hóa dầu trọng điểm khác ở Mahshahr. Tuần trước, truyền thông nhà nước Iran cho biết các nhà máy hóa dầu ở Tabriz cũng bị tấn công. Ông Katz đánh giá rằng tổng cộng, Israel đã phá hủy các cơ sở sản xuất khoảng 85% lượng xuất khẩu hóa dầu của Iran.
Theo ông Neil Quilliam, chuyên gia năng lượng tại Chatham House (Anh), ngành hóa dầu là một trụ cột của nền kinh tế Iran, tạo ra khoảng 25% tổng doanh thu xuất khẩu ngoài dầu mỏ. Khác với dầu mỏ vốn là loại hàng hóa dễ bị theo dõi và áp đặt trừng phạt vì thường được vận chuyển bằng những tàu chở dầu cỡ lớn, các sản phẩm hóa dầu có thể bán cho nhiều người mua tư nhân và từ đó trở thành nguồn thu ngoại tệ quan trọng đối với Iran.
Ông Quilliam nói: “Các cơ sở này cung cấp những nguyên liệu đầu vào thiết yếu cho các ngành như dệt may, sản xuất linh kiện ô tô và bao bì. Nếu nguồn cung bị gián đoạn, toàn bộ nền sản xuất có thể đối mặt với tình trạng chi phí gia tăng và mất việc làm”.
Tuần trước, Israel đã tấn công vào trái tim ngành công nghiệp thép của Iran, nhắm vào nhà máy thép Khuzestan ở thành phố Ahvaz và nhà máy thép Mobarakeh ở thành phố Isfahan, hai trong số những địa điểm sản xuất thép lớn nhất trong khu vực. Ngành kim loại của Iran tạo ra doanh thu hàng tỷ USD mỗi năm, phần lớn đến từ xuất khẩu thép,
Ngoài ra, quân đội Israel cũng xác nhận đã tấn công nhà máy dược phẩm Tofigh Daru ở Tehran.
Ông Avner Golov, cựu quan chức an ninh quốc gia Israel đánh giá: “Đây là tín hiệu rằng chúng tôi rất nghiêm túc. Nếu các ông vẫn không đồng ý chấm dứt xung đột, cái giá mà nền kinh tế của các ông phải trả sẽ ngày càng lớn”.
Việc tấn công cơ sở hạ tầng dân sự có nguy cơ vi phạm luật pháp quốc tế. Tuy nhiên, các quan chức Mỹ và Israel cho rằng đây là những mục tiêu hợp pháp, bởi chúng sản xuất vật liệu phục vụ cho quân đội Iran.
Khi kinh tế trở thành chiến tuyến mới
Xu hướng nhắm vào hạ tầng thiết yếu có thể đẩy cuộc đối đầu hiện nay thành một cuộc chiến tiêu hao kinh tế.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) từng cảnh báo sẽ tăng cường tấn công nhằm vào cơ sở hạ tầng dân sự tại Israel và các quốc gia vùng Vịnh nếu ông Trump thực hiện những lời đe dọa của mình.
Iran đã bắt đầu đáp trả các cuộc tấn công nhằm vào hạ tầng, bằng việc đánh trúng các cơ sở hóa dầu tại Bahrain và Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), đồng thời nhắm vào các cơ sở dầu mỏ, khử mặn nước biển và năng lượng tại Kuwait.
Ngày 5/4, Iran tấn công khu công nghiệp Neot Hovav ở miền Nam Israel, nơi đặt nhiều nhà máy sản xuất. Vài ngày trước đó, nhà máy lọc dầu lớn nhất Israel ở Haifa bị mảnh vỡ từ một tên lửa Iran rơi trúng, song giới chức Israel cho biết hoạt động sản xuất tại đây không bị gián đoạn.
Các cuộc tấn công của Iran nhằm vào hạ tầng năng lượng ở Vùng Vịnh có thể để lại tác động lâu dài đối với giá năng lượng toàn cầu. Giá dầu đã tăng lên mức cao nhất kể từ năm 2022 và có nguy cơ tiếp tục leo dốc khi nhiều tàu chở dầu vẫn mắc kẹt tại Vịnh Ba Tư.
Các bên trung gian đang gấp rút tìm cách đưa Iran trở lại bàn đàm phán với Mỹ nhưng chưa đạt kết quả. Iran đã bác bỏ đề xuất mở lại Eo biển Hormuz để đổi lấy lệnh ngừng bắn tạm thời.
Theo ông Raz Zimmt tại Viện Nghiên cứu An ninh Quốc gia có trụ sở ở Tel Aviv, hiện Tehran dường như sẵn sàng chấp nhận thêm tổn thất kinh tế miễn là vẫn có thể gây sức ép lên các đối thủ. “Họ sẵn sàng chấp nhận rủi ro”, ông Zimmt nói.
Hơn nữa, ông Robin Mills tại công ty tư vấn năng lượng Qamar Energy có trụ sở tại Dubai, nhận định rằng ngay cả khi Iran từ bỏ kiểm soát Eo biển Hormuz, sẽ không có gì có thể rời khỏi vùng Vịnh nếu các cơ sở hóa dầu và năng lượng khác bị hư hại nghiêm trọng
Ông Mills lập luận: “Ngay cả khi hoạt động vận tải qua Eo biển Hormuz trở lại bình thường, khoảng 5 triệu thùng sản phẩm tinh chế mỗi ngày có nguồn gốc từ vùng Vịnh vẫn sẽ bị gián đoạn trong nhiều tháng, thậm chí có thể lâu hơn”.
Israel và Mỹ đang nhắm vào nền kinh tế Iran, vốn đã gặp vô vàn khó khăn sau nhiều năm hứng chịu các lệnh trừng phạt gắt gao của phương Tây. Người dân Iran cũng cho biết cuộc chiến đã khiến hoạt động kinh tế rơi xuống mức thấp mới.
Trong các cuộc phỏng vấn, một số người dân Iran cho biết giá thực phẩm đã tăng vọt và tỷ lệ thất nghiệp gia tăng do các nhà máy đóng cửa do chiến sự. Các cuộc tấn công của Israel vào các cơ sở kinh tế tập trung vào các nhà máy thép, hóa dầu và dược phẩm, vốn mang lại doanh thu hàng tỷ USD cho Iran.
Eo biển Hormuz đóng cửa và giá dầu tăng mang lại khoản lợi tài chính lớn cho Iran, Oman và Saudi Arabia, trong khi các quốc gia khác không có tuyến vận chuyển thay thế đã mất hàng tỷ USD.
Theo hãng tin Reuters ngày 6/4, Iran đã kiểm soát eo biển Hormuz sau khi các cuộc không kích của Mỹ và Israel nhằm vào Iran từ cuối tháng 2 làm xung đột leo thang.
Sau đó, Iran cho biết họ sẽ cho phép các tàu không có liên hệ với Mỹ hoặc Israel đi qua. Một số tàu chở dầu đã vượt qua tuyến đường thủy hẹp này, nhưng thị trường năng lượng vẫn bị gián đoạn chưa từng có. Giá dầu Brent tăng 60% trong tháng 3, mức tăng kỷ lục tính theo tháng.
Tổng thống Mỹ Donald Trump cảnh báo sẽ “giáng địa ngục” xuống Iran nếu nước này không đạt được thỏa thuận trước cuối ngày 7/4 để khôi phục lưu thông qua eo biển Hormuz.
Phụ thuộc vào lợi thế địa lý
Hình ảnh từ vệ tinh của Cơ quan Vũ trụ và Hàng không Mỹ (NASA) về eo biển Hormuz. Ảnh: The Gulf News/TTXVN
Trong khi phần lớn thế giới chịu lạm phát gia tăng và thiệt hại kinh tế do giá năng lượng tăng, tác động đối với các nhà sản xuất dầu Trung Đông phụ thuộc vào vị trí địa lý.
Mặc dù Iran kiểm soát eo biển Hormuz, nhưng Oman, Saudi Arabia và UAE có thể tránh tuyến này thông qua hệ thống đường ống và các cảng khác.
Ngược lại, dầu từ Iraq, Kuwait và Qatar bị mắc kẹt do các nước này thiếu tuyến thay thế để tiếp cận thị trường quốc tế.
Sau cảnh báo mới nhất của Tổng thống Trump, một quan chức Iran nói rằng Iran sẽ không mở lại eo biển này như một phần của lệnh ngừng bắn tạm thời. Iran đã bác bỏ các tối hậu thư trước đó của ông Trump.
Một số nhà phân tích cho rằng cuộc chiến Mỹ - Israel nhằm vào Iran đã phần nào củng cố vị thế của Iran. Ông Neil Quilliam, chuyên gia tại tổ chức Chatham House, nói: “Giờ đây khi Hormuz đã bị đóng, eo biển này có thể tiếp tục bị đóng nhiều lần và điều đó đặt ra mối đe dọa lớn đối với kinh tế toàn cầu”.
Cơ quan Năng lượng Quốc tế mô tả xung đột này là cú sốc nguồn cung năng lượng lớn nhất thế giới từ trước đến nay, khi hơn 12 triệu thùng/ngày bị gián đoạn trong khu vực và khoảng 40 cơ sở năng lượng bị hư hại.
Xuất khẩu dầu thô từ hầu hết các nước vùng Vịnh đã giảm khi cuộc chiến Mỹ - Israel với Iran khiến eo biển Hormuz gần như bị đóng.
Phân tích dữ liệu xuất khẩu tháng 3 cho thấy doanh thu xuất khẩu dầu ước tính của Iraq và Kuwait đều giảm khoảng 3/4 so với cùng kỳ năm trước. Ngược lại, doanh thu của Iran tăng 37% và Oman tăng 26%. Doanh thu dầu của Saudi Arabia tăng 4,3%, trong khi UAE giảm 2,6% do giá tăng bù đắp phần nào khối lượng giảm.
Saudi Arabia tăng nguồn thu
Tính toán cho thấy trong số các quốc gia bị hạn chế xuất khẩu qua Hormuz, chỉ Saudi Arabia về lý thuyết vẫn tăng được doanh thu trong tháng 3.
Đối với Saudi Arabia, giá cao hơn đồng nghĩa với việc tăng tiền thu từ quyền khai thác và thuế từ tập đoàn dầu khí quốc gia Saudi Aramco, vốn thuộc sở hữu chủ yếu của chính phủ và quỹ tài sản quốc gia.
Khoản tăng này đặc biệt tích cực đối với Saudi Arabia sau giai đoạn chi tiêu lớn cho các dự án nhằm đa dạng hóa nguồn thu ngoài dầu mỏ, vốn góp phần gây thâm hụt ngân sách.
Đường ống lớn nhất của Saudi Arabia là tuyến Đông - Tây dài 1.200 km, được xây dựng trong thập niên 1980 trong Chiến tranh Iran-Iraq để tránh eo biển Hormuz.
Tuyến này kết nối các mỏ dầu phía Đông với cảng Yanbu trên Biển Đỏ và đang hoạt động ở công suất mở rộng 7 triệu thùng/ngày.
Aramco sử dụng khoảng 2 triệu thùng/ngày trong nước, còn khoảng 5 triệu thùng/ngày dành cho xuất khẩu. Dữ liệu vận chuyển cho thấy lượng bốc hàng tại Yanbu đạt trung bình gần mức tối đa 4,6 triệu thùng/ngày trong tuần bắt đầu từ 23/3, bất chấp các cuộc tấn công nhằm vào trung tâm này ngày 19/3.
Tổng thể, xuất khẩu dầu thô của Saudi Arabia trong tháng 3 giảm 26% so với cùng kỳ năm trước xuống còn 4,39 triệu thùng/ngày. Tuy nhiên, giá cao hơn đã làm tăng giá trị xuất khẩu khoảng 558 triệu USD so với một năm trước. Saudi Arabia đã chủ động tăng xuất khẩu trong tháng 2 lên mức cao nhất kể từ tháng 4/2023 để đề phòng khả năng Mỹ tấn công Iran.
Mặc dù có lợi thế từ tuyến Đông - Tây, nhưng ông Quilliam cho rằng Saudi Arabia vẫn dễ bị tổn thương trước các cuộc tấn công tiếp theo của Iran hoặc lực lượng Houthi ở Yemen nhằm vào cơ sở năng lượng ở phía Tây và các tàu đi qua eo biển Bab el-Mandeb vào Biển Đỏ.
Iraq và UAE chịu mức giảm lớn nhất
Trong số các nhà sản xuất vùng Vịnh, doanh thu của Iraq giảm mạnh nhất, giảm 76% xuống còn 1,73 tỷ USD. Kuwait đứng sau với mức giảm 73% xuống còn 864 triệu USD.
Công ty tiếp thị dầu nhà nước Iraq SOMO cho biết ngày 2/4 rằng doanh thu dầu tháng 3 khoảng 2 tỷ USD.
Trong khi đó, UAE được bảo vệ phần nào nhờ đường ống Habshan - Fujairah công suất 1,5-1,8 triệu thùng/ngày, giúp tránh eo biển Hormuz. Tuy nhiên, giá trị xuất khẩu dầu ước tính của nước này vẫn giảm hơn 174 triệu USD so với cùng kỳ năm trước trong tháng 3. Fujairah đã hứng chịu một loạt cuộc tấn công khiến hoạt động bốc hàng bị gián đoạn.
Cả hai nước này nhiều khả năng sẽ chịu mức giảm mạnh hơn trong tháng 4 do doanh thu tháng 3 được cải thiện nhờ các lô hàng kịp rời đi trong những ngày đầu xung đột. Một tàu chở dầu của Iraq đã đi qua eo biển Hormuz tuần trước sau khi Iran tuyên bố Iraq được miễn trừ.
Bà Adriana Alvarado, Phó Chủ tịch xếp hạng chủ quyền tại Morningstar DBRS, cho biết các chính phủ vùng Vịnh có các lựa chọn để củng cố tài chính, bao gồm sử dụng dự trữ ngân sách hoặc phát hành nợ trên thị trường tài chính. Bà nói thêm: “Ngoại trừ Bahrain, các quốc gia vùng Vịnh có đủ dư địa tài khóa để đối phó với cú sốc, khi nợ chính phủ ở mức trung bình dưới 45% GDP”.
Về dài hạn, tác động vẫn chưa rõ ràng. Một số công ty dầu khí và chính trị gia phương Tây đã vận động tăng đầu tư vào nhiên liệu hóa thạch để bảo vệ trước các cú sốc nguồn cung, nhưng một số nhà phân tích cho rằng năng lượng tái tạo mới là giải pháp bảo vệ tốt nhất.
Trong một dấu hiệu ban đầu cho thấy khủng hoảng có thể thúc đẩy chuyển dịch khỏi phụ thuộc vào dầu mỏ, tuần trước, tập đoàn TotalEnergies của Pháp và công ty năng lượng tái tạo Masdar được nhà nước UAE hậu thuẫn đã công bố liên doanh trị giá 2,2 tỷ USD để triển khai nhanh năng lượng tái tạo tại chín quốc gia châu Á.
Xuất khẩu dầu vùng Vịnh giảm gần 50%
Theo phóng viên TTXVN tại Trung Đông, theo các số liệu mới nhất, xuất khẩu dầu thô bằng đường biển của các nước vùng Vịnh (không bao gồm Iran) trong tháng 3 chỉ đạt 8,44 triệu thùng/ngày, giảm 49% so với mức 16,58 triệu thùng/ngày của tháng trước.
Trong điều kiện bình thường, eo biển Hormuz vận chuyển khoảng 20% tổng nhu cầu dầu toàn cầu và gần 1/4 thương mại năng lượng đường biển. Tuy nhiên, sau hơn một tháng xung đột, các tuyến vận tải thay thế như đường ống và hành lang đường bộ chỉ đáp ứng khoảng 40% công suất thông thường, không thể thay thế vai trò trung tâm của eo biển Hormuz.
Các nước vùng Vịnh đã triển khai nhiều biện pháp ứng phó. Các giải pháp tạm thời như vận tải đường bộ, hành lang xuyên lục địa hay chuyển tải qua nhiều chặng đang làm gia tăng đáng kể chi phí logistics. Dự báo giá dầu năm 2026 sẽ tăng thêm khoảng 15 USD/thùng, trong khi phí bảo hiểm vận tải đã tăng gấp 2–3 lần, phản ánh rủi ro kéo dài.
Từng là biểu tượng xa hoa của giới thượng lưu, Patrizia Reggiani rơi vào vòng lao lý sau khi thuê sát thủ ám sát chồng cũ, người thừa kế đế chế Gucci.
Từng là biểu tượng xa hoa của giới thượng lưu, Patrizia Reggiani rơi vào vòng lao lý sau khi thuê sát thủ ám sát chồng cũ, người thừa kế đế chế Gucci. Vụ án gây rúng động dư luận và kéo dài nhiều năm với những tình tiết đầy kịch tính.
Patrizia Reggiani sinh năm 1948 tại Vignola, Italy, lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, không có cha. Cuộc đời bà thay đổi khi mẹ tái hôn với doanh nhân giàu có Ferdinando Reggiani, đưa bà bước vào cuộc sống xa hoa. Từ đó, Patrizia nhanh chóng trở thành một nhân vật quen thuộc trong giới thượng lưu Milan.
Bước ngoặt lớn đến vào năm 1970 khi bà gặp Maurizio Gucci, người thừa kế của gia tộc Gucci, tại một bữa tiệc. Hai người kết hôn năm 1972 và chuyển đến New York sinh sống. Dù ban đầu bị gia đình chồng phản đối, họ vẫn được trao một căn hộ sang trọng tại Tháp Olympic.
Trong những năm tháng hôn nhân, cặp đôi sống trong nhung lụa, thường xuyên xuất hiện tại các sự kiện xa hoa và giao du với giới thượng lưu, bao gồm cả Jackie Kennedy Onassis. Họ sở hữu nhiều bất động sản và tận hưởng cuộc sống giàu sang. Patrizia từng chia sẻ: “Chúng tôi từng là cặp đôi tuyệt vời và tất nhiên là có một cuộc sống tuyệt vời”.
Patrizia Reggiani và Maurizio Gucci. Ảnh: IPA
Năm 1985, cuộc hôn nhân của họ đột ngột rạn nứt khi Maurizio rời đi với lý do công tác nhưng không quay trở lại. Thay vào đó, ông thông báo kết thúc hôn nhân thông qua một người bạn.
Đến năm 1990, Maurizio bắt đầu chung sống với bạn gái mới Paola Franchi, khiến Patrizia rơi vào trạng thái ghen tuông và oán giận. Theo lời kể, bà nhiều lần theo dõi, gọi điện quấy rối và đe dọa chồng cũ.
Sau quá trình kéo dài, hai người chính thức ly hôn năm 1994. Trong thỏa thuận cuối cùng, Maurizio đồng ý chu cấp cho vợ cũ 1,5 triệu USD mỗi năm, tương đương khoảng 38 tỷ đồng. Tuy nhiên, Patrizia phải từ bỏ quyền sử dụng họ Gucci, điều khiến bà tiếc nuối hơn cả cuộc hôn nhân đã mất.
Không lâu sau đó, Maurizio bán Gucci cho công ty Investcorp với giá 120 triệu USD, tương đương khoảng 3.000 tỷ đồng, do tình hình tài chính khó khăn. Quyết định này càng khiến Patrizia thêm tức giận. Sáng 27/3/1995, Maurizio Gucci bị bắn chết ngay trước văn phòng tại Milan. Hung thủ bắn nhiều phát súng rồi bỏ trốn khỏi hiện trường.
Đáng chú ý, cùng ngày hôm đó, Patrizia ghi trong nhật ký từ “paradeisos”, nghĩa là “thiên đường” trong tiếng Hy Lạp. Sau này, bà từng nói: “Tôi rất hạnh phúc vì tất cả những vấn đề của tôi đã biến mất”.
Ban đầu, cảnh sát không tìm được bằng chứng liên quan đến Patrizia. Tuy nhiên, đến tháng 1/1997, một cuộc gọi nặc danh đã giúp hé lộ manh mối. Qua quá trình điều tra và nghe lén, cơ quan chức năng xác định Patrizia chính là người đứng sau vụ thuê sát thủ. Sát thủ Benedetto Ceraulo được thuê với giá 300.000 euro, tương đương khoảng 8 tỷ đồng, cùng sự tham gia của nhiều đồng phạm khác.
Ngày 31/1/1997, Patrizia bị bắt và bị buộc tội giết người có chủ ý. Phiên tòa xét xử năm 1998 thu hút sự chú ý lớn của truyền thông. Patrizia bị gọi là “Góa phụ đen”, thay thế cho biệt danh “Quý bà Gucci” trước đây.
Các công tố viên cho rằng động cơ của bà xuất phát từ sự ghen tuông, tiền bạc và oán giận. Bà lo ngại việc chồng cũ tái hôn sẽ khiến khoản trợ cấp hàng năm bị giảm xuống còn 860.000 USD, tương đương khoảng 22 tỷ đồng. Kết thúc phiên tòa kéo dài 5 tháng, Patrizia bị tuyên án 29 năm tù, sau đó giảm xuống còn 26 năm. Các đồng phạm cũng nhận án nặng, trong đó tên sát thủ bị tù chung thân.
Năm 2014, bà được tạm tha và làm việc tại một công ty trang sức ở Milan. Đến năm 2016, Patrizia chính thức được tự do sau 18 năm thụ án. Dù bị kết tội giết chồng, Patrizia vẫn được tòa án phán quyết nhận hơn 1 triệu USD mỗi năm, tương đương khoảng 25 tỷ đồng, từ tài sản của Maurizio. Tổng số tiền truy lĩnh trong 18 năm lên tới hơn 20 triệu USD, tương đương khoảng 500 tỷ đồng.
Số tiền này giúp bà duy trì cuộc sống xa hoa sau khi ra tù. Patrizia từng nổi tiếng với câu nói: “Tôi thà khóc trong một chiếc Rolls-Royce còn hơn là hạnh phúc trên xe đạp”.
Câu chuyện đời thực đầy kịch tính này sau đó được tái hiện trong bộ phim “House of Gucci” năm 2021 với sự tham gia của Lady Gaga và Adam Driver, tiếp tục thu hút sự chú ý của công chúng.
Đầu tháng 4, một nhân vật đặc biệt sẽ tới Việt Nam dự sự kiện tại chùa Hưng Phúc, Bắc Ninh cùng Thượng tọa Thích Đức Thiện và chư Tôn Đức Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam, đó là Hoàng tôn Vairochana Rinpoche, 12 tuổi, cháu ngoại Hoàng Thái hậu Bhutan. Ngài được công nhận là hóa thân của Đại dịch giả Vairochana thế kỷ thứ 8, một trong 25 đại đệ tử của Đức Liên Hoa Sinh và một trong bảy vị Tỳ kheo đầu tiên của Phật giáo Tây Tạng.
Ngay từ thuở ấu thơ, Vairochana Rinpoche đã nhớ tiền kiếp, bộc lộ trí tuệ khác thường. Khi mới 3 tuổi, Ngài liên tục nhắc về kiếp trước, gọi tên những địa danh cổ kính ở Tây Tạng mà chưa từng được dạy. Đặc biệt, Ngài mô tả chính xác vị trí các tự viện, những nơi chỉ người bản xứ mới tường tận.
Vairochana Rinpoche sinh ra trong nhung lụa vương quyền Bhutan, nhưng mang một định mệnh vượt khỏi hoàng cung: Hóa thân của Vairochana Rinpoche, vị đại dịch giả huyền thoại từ thế kỷ thứ 8, một trong 25 đại đệ tử của Đức Liên Hoa Sinh và một trong bảy vị Tỳ kheo đầu tiên của Phật giáo Tây Tạng. Khi còn bé xíu, trong giấc ngủ, đôi tay Ngài không buông lơi vô thức, mà khẽ kết thành ấn quyết thiêng liêng, ấn của Vairochana Buddha.
Năm 12 tuổi, Vairochana Rinpoche đã viết, đã thuyết giảng trước hàng nghìn người, khiến người lớn phải lặng im suy ngẫm. Tất cả dường như chỉ là dư âm của một hành trình sâu thẳm, hành trình đi ngược thời gian để tìm lại ký ức không thể xóa nhòa.
Ngài mang trong mình hai số phận: Một là hoàng tôn của Bhutan, cháu nội của Quốc vương Jigme Singye Wangchuck; số phận kia lại bắt đầu từ hàng ngàn năm trước, trong tiếng tụng kinh vang vọng nơi hang động Tây Tạng. Khi 18 tháng tuổi, Ngài chỉ vào mình và nói với nhà vua: “Con là Vairochana Rinpoche.” Ngài lặp lại ba lần. Sau đó, Je Khenpo, vị đứng đầu tăng đoàn Bhutan, xác nhận: Đứa trẻ ấy chính là hóa thân của vị dịch giả thế kỷ thứ tám, đệ tử của Padmasambhava.
Hai tuổi, Ngài xuất gia. Ba tuổi, Ngài bắt đầu hành trình trở về quá khứ, đến Nalanda, trung tâm trí tuệ Phật giáo cổ đại, nay chỉ còn phế tích sau cuộc tàn phá năm 1193. Nhưng với Ngài, nơi ấy không hề hoang tàn. Mỗi viên đá đều như đang kể chuyện. Ngài bước đi như người đã từng sống ở đó. Chỉ tay vào từng góc nhỏ, Ngài nói về “phòng của mình”, về những giảng đường. Khoảnh khắc ấy, đứa trẻ 3 tuổi dường như biến thành vị dịch giả xưa, người từng mang giáo pháp về Tây Tạng.
Hành trình tiếp tục đến Samye, tu viện đầu tiên của Tây Tạng. Trước tượng Shantarakshita, Ngài nói: “Đây là thầy của con.” Trước Padmasambhava: “Thầy của con. Con đã học với Ngài ngoài sân kia.” Lúc ấy, Ngài không còn là khách viếng thăm. Ngài là một phần của lịch sử.
Năm 6 tuổi, một ký ức khác trỗi dậy: Hang động thiền định ở miền Đông Tây Tạng. Năm 2019, Ngài cùng gia đình lên đường nhưng phải dừng lại giữa chừng. Sáu năm sau, tháng 7 năm 2025, Ngài quay lại. Hành trình lần này đầy hiểm nguy. Mưa lớn gây sạt lở, chặn đứng con đường duy nhất. Đêm đó, Ngài ngồi thiền và cầu nguyện. Trong định tâm, Ngài nhìn thấy Đức Phật và hộ pháp Mahakala. Mahakala nói sẽ bảo vệ Ngài. Sáng hôm sau, một con đường tạm thời bất ngờ xuất hiện, vừa đủ để đoàn người vượt qua dòng thác dữ. Họ đến được hang động. Ngài lặng lẽ bước vào, ngồi xuống đúng vị trí mà mình đã từng ngồi… trong một cuộc đời khác. Không gian chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, như thể thời gian ngừng trôi. Khi đoàn rời đi, cơn bão quay trở lại. Con đường biến mất. Như chưa từng tồn tại.
Trong một câu chuyện khác, khi được đưa đến một ngôi chùa cổ, Rinpoche đã đi thẳng đến một căn phòng kín, nơi vốn không mở cửa cho khách. Ngài khẳng định rằng đó từng là nơi mình tu tập trong tiền kiếp. Khi cánh cửa được mở ra, Ngài chỉ vào một chiếc hộp cũ kỹ và nói rằng bên trong có những vật dụng của mình ngày xưa. Điều kỳ lạ là khi kiểm tra, người ta phát hiện bên trong đúng là những pháp khí cổ, trùng khớp với mô tả của Ngài, dù không ai từng kể cho Ngài nghe trước đó.
Có lần, Rinpoche còn mô tả lại hành trình tu học của mình trong một kiếp sống xa xưa: Những ngày tháng miệt mài dịch kinh, những đêm dài thiền định, và cả những thử thách khắc nghiệt trên con đường tu hành. Ngài kể bằng một giọng bình thản, như thể đang nhắc lại những ký ức vừa mới xảy ra hôm qua. Những chi tiết về địa danh, nhân vật và sự kiện sau đó được các học giả đối chiếu với lịch sử, và đáng kinh ngạc là nhiều điểm hoàn toàn trùng hợp.
Một trong những câu chuyện gây chấn động nhất là khi Rinpoche nhận ra một chuỗi tràng hạt cổ. Giữa hàng trăm pháp vật được trưng bày, Ngài lập tức cầm lên một chuỗi hạt đã sờn màu và nói: “Đây là của ta.” Ngài còn mô tả cách mình từng sử dụng nó trong các nghi lễ đặc biệt. Những người chứng kiến ban đầu hoài nghi, nhưng sau đó phát hiện chuỗi hạt ấy thực sự thuộc về vị đại hành giả trong lịch sử, người mà Rinpoche được cho là hóa thân.
Không chỉ dừng lại ở việc nhận ra đồ vật hay con người, Rinpoche còn thể hiện những tri thức vượt xa lứa tuổi. Có lần, Ngài giải thích những đoạn kinh văn phức tạp bằng cách dùng ngôn từ đơn giản nhưng sâu sắc, khiến ngay cả các vị tu sĩ lâu năm cũng phải ngạc nhiên. Khi được hỏi làm sao có thể hiểu được những điều ấy, Ngài chỉ nhẹ nhàng đáp: “Ta đã học từ rất lâu rồi.”
Điều khiến những câu chuyện này trở nên “giật gân” không chỉ nằm ở sự kỳ bí, mà còn ở sự nhất quán. Qua nhiều lần kiểm chứng, những lời kể của Rinpoche không hề mâu thuẫn mà còn bổ sung cho nhau, tạo thành bức tranh rõ nét về một hành trình xuyên suốt nhiều kiếp sống.
Dĩ nhiên, với những người hoài nghi, tất cả có thể chỉ là sự trùng hợp hoặc diễn giải chủ quan. Nhưng với những ai đã tận mắt chứng kiến, những gì diễn ra vượt xa mọi lý giải thông thường. Ánh mắt điềm tĩnh của một đứa trẻ, những lời nói sâu sắc không phù hợp với độ tuổi, và khả năng nhận ra những điều chưa từng được học, tất cả tạo nên một cảm giác vừa huyền bí vừa đầy sức thuyết phục.
Có lẽ điều đáng suy ngẫm nhất không phải là việc những câu chuyện này có “thật” hay không, mà là thông điệp ẩn sau đó: Nếu ký ức có thể vượt qua ranh giới của cái ch*t, thì đời sống này chỉ là một phần rất nhỏ trong một hành trình dài vô tận. Và biết đâu, đâu đó trong sâu thẳm, mỗi chúng ta cũng đang mang theo những dấu vết của những kiếp sống đã qua, chỉ chờ một ngày được đánh thức.
Chanh là loại quả quen thuộc, giá rẻ, xuất hiện trong hầu hết gian bếp Việt. Tuy nhiên, ít ai biết rằng đây lại là một trong những loại trái cây được chuyên gia quốc tế đánh giá rất cao về giá trị dinh dưỡng.
Loại quả “nhỏ mà có võ”: Rẻ tiền nhưng giàu dinh dưỡng
Quả chanh được trồng phổ biến ở nước ta, có khả năng thích nghi tốt với nhiều điều kiện khí hậu và cho thu hoạch gần như quanh năm. Nhờ đặc tính dễ trồng, chanh có thể xuất hiện từ vườn nhà đến những chậu nhỏ, phục vụ trực tiếp nhu cầu sinh hoạt hàng ngày.
Hiện nay, thị trường có nhiều giống chanh như chanh ta, chanh không hạt, chanh giấy, chanh vàng hay chanh rừng… Mỗi loại mang một hương vị riêng, nhưng điểm chung là giá khá rẻ, thường chỉ vài nghìn đồng mỗi quả.
Quả chanh được trồng phổ biến ở Việt Nam
Không chỉ là gia vị quen thuộc trong các món ăn, chanh còn góp mặt trong nhiều loại đồ uống và món tráng miệng như nước chanh, bánh tart, kem hay mứt vỏ chanh.
Đáng chú ý, chuyên trang Medical News Today (Mỹ) từng xếp chanh vào nhóm trái cây tốt nhất cho sức khỏe nhờ giàu vitamin C, chất chống oxy hóa và các hợp chất có lợi cho tim mạch, miễn dịch.
Chanh tứ quý: “Cây hái ra tiền” cho trái quanh năm
Tại Việt Nam, một trong những giống chanh nổi bật là chanh tứ quý, đặc biệt được trồng nhiều ở Tây Ninh.
Đúng như tên gọi, loại cây này có khả năng ra hoa và kết trái suốt bốn mùa. Đây là ưu điểm lớn giúp người trồng chủ động nguồn thu, không phụ thuộc vào mùa vụ như nhiều loại cây ăn quả khác.
Chanh tứ quý thuộc nhóm cây thân gỗ nhỏ, cao trung bình từ 2–3m, tán gọn, cành dẻo nên dễ chăm sóc và thu hoạch. Lá xanh đậm, dày, chứa nhiều tinh dầu, khi vò có mùi thơm đặc trưng. Cây có sức sống tốt, chịu nắng và không kén đất, chỉ cần đất tơi xốp, thoát nước tốt.
Quả chanh có kích thước trung bình đến lớn, vỏ mỏng, nhiều tinh dầu. Khi chín chuyển từ xanh đậm sang xanh nhạt hoặc hơi vàng. Bên trong mọng nước, vị chua thanh, hầu như không có hạt.
Tại các vùng chuyên canh ở Tây Ninh, năng suất chanh tứ quý có thể đạt hàng chục tấn mỗi hecta mỗi năm. Giá bán nhìn chung ổn định, đặc biệt tăng mạnh vào mùa nắng nóng khi nhu cầu giải khát tăng cao.
Điểm khiến chanh tứ quý được ưa chuộng nằm ở hương vị hài hòa. Quả có vị chua dịu, không gắt, kèm hậu ngọt nhẹ. Đặc biệt, nước chanh ít bị đắng kể cả khi vắt sát vỏ – điều mà nhiều loại chanh khác khó đạt được.
↵ Chanh được sử dụng linh hoạt trong cả ẩm thực truyền thống lẫn hiện đại - Ảnh minh họa
Nhờ đó, loại chanh này được sử dụng linh hoạt trong cả ẩm thực truyền thống lẫn hiện đại. Từ nước chanh tươi, chanh mật ong, chanh muối đến các món gỏi, nước chấm, ướp thịt cá… đều trở nên hấp dẫn hơn.
Ngoài ra, chanh tứ quý còn xuất hiện trong các món hiện đại như trà chanh, cocktail, detox, siro hay mứt, đáp ứng đa dạng nhu cầu tiêu dùng.
Dù mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe, chanh vẫn cần được sử dụng hợp lý. Hàm lượng axit cao có thể gây kích ứng niêm mạc dạ dày, đặc biệt với người có bệnh lý tiêu hóa.
Các chuyên gia khuyến nghị nên pha loãng nước chanh khi sử dụng, tránh uống trực tiếp hoặc lạm dụng để giảm cân. Việc dùng quá nhiều chanh cũng có thể làm mòn men răng, tăng nguy cơ sâu răng, vì vậy nên súc miệng sau khi uống.
Một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra tại Quảng Trị khi chiếc xe máy chở hai vợ chồng bất ngờ mất lái, rơi xuống vực sâu. Người vợ không qua khỏi, trong khi người chồng bị thương nặng.
Thông tin trên báo chí, ngày 1/4, Công an xã La Lay, tỉnh Quảng Trị thông tin vụ tai nạn xảy ra trên địa bàn vào chiều 31/3.
Hiện trường vụ tai nạn khiến vợ tử vong, chồng trọng thương.
Theo đó, ông H.V.K. (SN 1974, trú tại xã La Lay) đang điều khiển xe máy chở vợ là bà L.T.H. (SN 1976) đi làm rẫy về, phương tiện mất lái, lao xuống vực sâu ven đường.
Khi người dân và cơ quan chức năng tiếp cận hiện trường, bà H. đã tử vong, ông K. bị thương nặng được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị.
Cùng đưa tin về vụ việc, báo Tuổi trẻ online thông tin thêm, gia đình ông K. có 6 người con, kinh tế khó khăn. Sau tai nạn, người dân địa phương đã kêu gọi hỗ trợ áo quan để giúp gia đình lo hậu sự cho bà H.
Cũng tại tỉnh Quảng Trị, trong sáng 4/1, tại xã Bến Hải đã xảy ra vụ tai nạn giao thông ở đường Quốc phòng khiến 1 người chết, một người bị thương. UBND xã Bến Hải cho biết, hiện nguyên nhân vụ tai nạn đang được điều tra, làm rõ, báo Lao động thông tin thêm.
Từng là biểu tượng xa hoa của giới thượng lưu, Patrizia Reggiani rơi vào vòng lao lý sau khi thuê sát thủ ám sát chồng cũ, người thừa kế đế chế Gucci. Vụ án gây rúng động dư luận và kéo dài nhiều năm với những tình tiết đầy kịch tính.
Patrizia Reggiani sinh năm 1948 tại Vignola, Italy, lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, không có cha. Cuộc đời bà thay đổi khi mẹ tái hôn với doanh nhân giàu có Ferdinando Reggiani, đưa bà bước vào cuộc sống xa hoa. Từ đó, Patrizia nhanh chóng trở thành một nhân vật quen thuộc trong giới thượng lưu Milan.
Bước ngoặt lớn đến vào năm 1970 khi bà gặp Maurizio Gucci, người thừa kế của gia tộc Gucci, tại một bữa tiệc. Hai người kết hôn năm 1972 và chuyển đến New York sinh sống. Dù ban đầu bị gia đình chồng phản đối, họ vẫn được trao một căn hộ sang trọng tại Tháp Olympic.
Trong những năm tháng hôn nhân, cặp đôi sống trong nhung lụa, thường xuyên xuất hiện tại các sự kiện xa hoa và giao du với giới thượng lưu, bao gồm cả Jackie Kennedy Onassis. Họ sở hữu nhiều bất động sản và tận hưởng cuộc sống giàu sang. Patrizia từng chia sẻ: “Chúng tôi từng là cặp đôi tuyệt vời và tất nhiên là có một cuộc sống tuyệt vời”.
Patrizia Reggiani và Maurizio Gucci. Ảnh: IPA
Năm 1985, cuộc hôn nhân của họ đột ngột rạn nứt khi Maurizio rời đi với lý do công tác nhưng không quay trở lại. Thay vào đó, ông thông báo kết thúc hôn nhân thông qua một người bạn.
Đến năm 1990, Maurizio bắt đầu chung sống với bạn gái mới Paola Franchi, khiến Patrizia rơi vào trạng thái ghen tuông và oán giận. Theo lời kể, bà nhiều lần theo dõi, gọi điện quấy rối và đe dọa chồng cũ.
Sau quá trình kéo dài, hai người chính thức ly hôn năm 1994. Trong thỏa thuận cuối cùng, Maurizio đồng ý chu cấp cho vợ cũ 1,5 triệu USD mỗi năm, tương đương khoảng 38 tỷ đồng. Tuy nhiên, Patrizia phải từ bỏ quyền sử dụng họ Gucci, điều khiến bà tiếc nuối hơn cả cuộc hôn nhân đã mất.
Không lâu sau đó, Maurizio bán Gucci cho công ty Investcorp với giá 120 triệu USD, tương đương khoảng 3.000 tỷ đồng, do tình hình tài chính khó khăn. Quyết định này càng khiến Patrizia thêm tức giận. Sáng 27/3/1995, Maurizio Gucci bị bắn chết ngay trước văn phòng tại Milan. Hung thủ bắn nhiều phát súng rồi bỏ trốn khỏi hiện trường.
Đáng chú ý, cùng ngày hôm đó, Patrizia ghi trong nhật ký từ “paradeisos”, nghĩa là “thiên đường” trong tiếng Hy Lạp. Sau này, bà từng nói: “Tôi rất hạnh phúc vì tất cả những vấn đề của tôi đã biến mất”.
Ban đầu, cảnh sát không tìm được bằng chứng liên quan đến Patrizia. Tuy nhiên, đến tháng 1/1997, một cuộc gọi nặc danh đã giúp hé lộ manh mối. Qua quá trình điều tra và nghe lén, cơ quan chức năng xác định Patrizia chính là người đứng sau vụ thuê sát thủ. Sát thủ Benedetto Ceraulo được thuê với giá 300.000 euro, tương đương khoảng 8 tỷ đồng, cùng sự tham gia của nhiều đồng phạm khác.
Ngày 31/1/1997, Patrizia bị bắt và bị buộc tội giết người có chủ ý. Phiên tòa xét xử năm 1998 thu hút sự chú ý lớn của truyền thông. Patrizia bị gọi là “Góa phụ đen”, thay thế cho biệt danh “Quý bà Gucci” trước đây.
Các công tố viên cho rằng động cơ của bà xuất phát từ sự ghen tuông, tiền bạc và oán giận. Bà lo ngại việc chồng cũ tái hôn sẽ khiến khoản trợ cấp hàng năm bị giảm xuống còn 860.000 USD, tương đương khoảng 22 tỷ đồng. Kết thúc phiên tòa kéo dài 5 tháng, Patrizia bị tuyên án 29 năm tù, sau đó giảm xuống còn 26 năm. Các đồng phạm cũng nhận án nặng, trong đó tên sát thủ bị tù chung thân.
Patrizia duy trì cuộc sống xa hoa sau khi ra tù. Ảnh: Guardian
Năm 2014, bà được tạm tha và làm việc tại một công ty trang sức ở Milan. Đến năm 2016, Patrizia chính thức được tự do sau 18 năm thụ án. Dù bị kết tội giết chồng, Patrizia vẫn được tòa án phán quyết nhận hơn 1 triệu USD mỗi năm, tương đương khoảng 25 tỷ đồng, từ tài sản của Maurizio. Tổng số tiền truy lĩnh trong 18 năm lên tới hơn 20 triệu USD, tương đương khoảng 500 tỷ đồng.
Số tiền này giúp bà duy trì cuộc sống xa hoa sau khi ra tù. Patrizia từng nổi tiếng với câu nói: “Tôi thà khóc trong một chiếc Rolls-Royce còn hơn là hạnh phúc trên xe đạp”.
Câu chuyện đời thực đầy kịch tính này sau đó được tái hiện trong bộ phim “House of Gucci” năm 2021 với sự tham gia của Lady Gaga và Adam Driver, tiếp tục thu hút sự chú ý của công chúng.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.