Quân đội Iran cho biết các nước cùng Washington thực thi trừng phạt nhằm vào Tehran sẽ gặp khó khăn khi di chuyển qua eo biển Hormuz.
"Từ bây giờ, những nước theo phe Mỹ thực thi biện pháp trừng phạt nhằm vào Iran chắc chắn sẽ đối mặt với vấn đề khi đi qua eo biển Hormuz. Chúng tôi đã thiết lập hệ thống pháp lý và an ninh mới ở khu vực, mọi tàu thuyền di chuyển qua đều sẽ phải phối hợp với Iran", tướng Mohammad Akraminia, phát ngôn viên quân đội Iran, tuyên bố hôm nay.
Tướng Iran cho biết hệ thống pháp lý mới đã có hiệu lực và sẽ mang lại "lợi ích về kinh tế, an ninh cũng như chính trị".
Ebrahim Azizi, lãnh đạo Ủy ban An ninh Quốc gia và Chính sách Đối ngoại quốc hội Iran, trước đó cũng đưa ra thông điệp tương tự trên mạng xã hội.
"Chúng tôi cảnh báo các chính phủ, trong đó có quốc gia nhỏ như Bahrain, rằng ủng hộ nghị quyết do Mỹ hậu thuẫn sẽ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng. Eo biển Hormuz là huyết mạch quan trọng, đừng mạo hiểm và khiến nó đóng cửa vĩnh viễn đối với các vị", ông viết.
Các tàu ở eo biển Hormuz, ngoài khơi thành phố Bandar Abbas thuộc miền nam Iran, trong ảnh đăng hôm 4/5. Ảnh: AFP
Hãng thông tấn Tasnim hôm nay dẫn lời tư lệnh hải quân Iran Shahram Irani cho biết nước này đã triển khai tàu ngầm hạng nhẹ nội địa, có biệt danh "cá heo vịnh Ba Tư", để đối phó tàu hải quân thù địch ở eo biển Hormuz. Ông thêm rằng lực lượng tàu ngầm hạng nhẹ đang được mở rộng, khẳng định chúng có khả năng hoạt động ở dưới nước trong thời gian dài để theo dõi và phá hủy mục tiêu.
Giới chức Mỹ và đồng minh chưa bình luận về thông tin.
Mỹ đã áp đặt nhiều lệnh trừng phạt đối với Iran trong hàng thập kỷ qua, khiến nền kinh tế nước này bị bóp nghẹt. Nhiều quốc gia, trong đó có các thành viên Liên minh châu Âu (EU), Anh và Australia, cũng thực thi cấm vận với lý do lo ngại về chương trình vũ khí và sự hỗ trợ của Iran đối với những nhóm vũ trang khu vực.
Mỹ hồi đầu tháng áp đặt những biện pháp trừng phạt mới nhằm vào lợi ích của Iran, yêu cầu tàu thuyền không trả phí cho Tehran để được đi qua eo biển Hormuz. Mỹ cũng đã cùng Bahrain soạn thảo nghị quyết Liên Hợp Quốc kêu gọi Iran ngừng hạn chế hoạt động hàng hải ở khu vực.
Eo biển Hormuz là tiêu điểm trong xung đột giữa Mỹ và Israel với Iran. Trong thời bình, đây là tuyến đường biển vận chuyển 20% nguồn cung dầu thế giới đến từ vùng Vịnh, các tàu thương mại được tự do đi qua theo quy định của luật pháp quốc tế.
Kể từ khi chiến sự nổ ra, Iran đã phong tỏa eo biển Hormuz, chỉ cho phép tàu của quốc gia "thân thiện" đi qua, với lý do nhằm đảm bảo an ninh cho nước này.
Để vượt eo biển Hormuz, hãng vận hành tàu phải tìm đến bên trung gian có thể liên hệ với Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) và cung cấp đầy đủ thông tin về phương tiện. Nếu hồ sơ vượt qua quá trình thẩm tra, IRGC sẽ cấp một mã phê duyệt và hướng dẫn cụ thể về tuyến đường mà tàu phải đi để qua eo biển Hormuz.
Phó chủ tịch quốc hội Iran Hamidreza Hajibabaei tháng trước cho biết nước này đã thu được khoản tiền đầu tiên từ phí di chuyển được áp đặt ở eo biển Hormuz.
Giữa lúc bàn cờ địa chính trị thế giới đang xoay chuyển chóng mặt, những cuộc đàm phán giữa Washington và Tehran đã bước vào giai đoạn mang tính quyết định. Thế nhưng "Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường", nội bộ Iran đang chứng kiến một cuộc rạn nứt sâu sắc. Một phe cánh cực đoan nhỏ nhưng đầy quyền lực đang ra sức "đốt đuốc soi đường" cho sự thất bại của các thỏa thuận tiềm năng, vô tình biến những tuyên bố của Tổng thống Donald Trump về một Iran "rối loạn" trở nên có cơ sở hơn bao giờ hết. Mặt trận Paydari: Những "vệ binh" cực đoan hay "kẻ phá bĩnh" vĩ đại?
Được biết đến với cái tên Jebhe-ye Paydari (Mặt trận Bền vững), nhóm này thường được các nhà quan sát gọi là những kẻ "Siêu Cách mạng". Họ tự coi mình là những người gác đền trung thành nhất cho các giá trị của cuộc cách mạng năm 1979. Đối với họ, cuộc chiến chống lại Hoa Kỳ và Israel không phải là một vấn đề chính trị có thể thương lượng, mà là một cuộc thánh chiến vĩnh cửu.
Chuyên gia Hamidreza Azizi từ Viện Nghiên cứu An ninh và Quốc tế Đức nhận định rằng nhóm này tin vào một nhà nước Shia thần quyền phải tồn tại cho đến ngày tận thế. Họ mang trong mình một tư tưởng tôn giáo cuồng tín đến mức coi bất kỳ sự thỏa hiệp nào với phương Tây đều là sự phản bội. Sự trỗi dậy của Paydari trong hai tháng qua, đặc biệt là sau khi cựu lãnh đạo tối cao Ali Khamenei qua đời vào cuối tháng 2, đã phơi bày một cuộc tranh giành quyền lực khốc liệt trong kỷ nguyên "hậu Khamenei".
Trong khi Tân Lãnh đạo tối cao Mojtaba Khamenei nỗ lực phô diễn sự đoàn kết của toàn dân trước những đe dọa tồn vong từ bên ngoài, thì nhóm Paydari lại không ngừng gieo rắc sự chia rẽ ngay tại nghị trường, trên mặt báo và cả ngoài đường phố.
Khi đàm phán bị coi là "hành vi đầu hàng"
Mặc dù chính quyền Tehran đã cố gắng xoa dịu phe cánh này bằng cách đưa đại diện của họ vào phái đoàn đàm phán tại Pakistan hồi tháng trước, nhưng nỗ lực này dường như đã "Dã tràng xe cát". Thay vì chung sức, nhóm này lại công khai chỉ trích các nhà thương thuyết là "hèn nhát" và không trung thành với những "vạch đỏ" mà lãnh đạo tối cao đã đề ra.
Tờ Raja News, cơ quan ngôn luận của Mặt trận Paydari, thậm chí đã đăng những bài viết đầy cay nghiệt: "Họ (Hoa Kỳ) nhận ra rằng việc giết hại các lãnh đạo và những người thân yêu của chúng ta chẳng tốn kém gì. Họ hiểu rằng ngay cả khi lãnh tụ tối cao hy sinh, vẫn có những nhóm ở đây sẵn sàng bắt tay và mỉm cười với những kẻ giết người".
Những "Siêu Cách mạng" này không chỉ nói suông. Bảy nghị sĩ thuộc nhóm này đã từ chối ký vào tuyên bố ủng hộ đội ngũ đàm phán. Nghị sĩ Mahmoud Nabavian, dù có tên trong phái đoàn tại Islamabad, nhưng ngay sau đó đã tuyên bố việc thảo luận về chương trình hạt nhân là một "sai lầm chiến lược" và đòi cách chức Bộ trưởng Ngoại giao Abbas Araghchi. Đúng là "Một con sâu làm rầu nồi canh", những động thái này đã khiến nỗ lực ngoại giao của Iran trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
"Tâm điểm quyền lực mới" và sự ảo tưởng về chiến thắng tuyệt đối
Sau 8 tuần hứng chịu bom đạn từ Hoa Kỳ và Israel, nhóm Paydari đã tận dụng sự phẫn nộ của một bộ phận giới trẻ "cách mạng" để tạo ra một trung tâm quyền lực mới thông qua các cuộc biểu tình đường phố quy mô lớn tại Tehran. Dưới sự dẫn dắt tinh thần của những giáo sĩ có tư tưởng "tận thế" như Ayatollah Mahdi Mirbaqiri, nhóm này tin rằng Iran chỉ có thể đạt được một thỏa thuận thuận lợi bằng cách đánh bại Washington hoàn toàn trên chiến trường.
Tuy nhiên, tư duy "Được làm vua, thua làm giặc" theo kiểu cực đoan này đang khiến họ ngày càng bị cô lập. Mohammad Ali Shabani, biên tập viên của Amwaj.media, chỉ ra rằng phe cánh này đang bị phản ứng ngược. Những tiếng ồn ào mà họ tạo ra vô tình tiếp tay cho Israel và Mỹ trong việc khắc họa một Iran đang tan rã từ bên trong. Hiện nay, từ các chính trị gia đối thủ đến các nhà bình luận và người dân thường, tất cả dường như đang hợp lực để cô lập "những kẻ cực đoan ngoài rìa" này.
Thực chất, như giới phân tích nhận định, Paydari không hẳn là chống lại một thỏa thuận, mà họ muốn chính mình là người đặt bút ký để độc chiếm quyền lực và tái cấu trúc quốc gia theo ý muốn. Họ tin rằng: "Chờ được mạ thì má đã sưng", nếu cứ tiếp tục chiến đấu, họ có thể buộc Mỹ phải đầu hàng và chấp nhận các điều khoản do họ đưa ra.
Giữa lúc vận mệnh quốc gia đang ngàn cân treo sợi tóc, cuộc chiến giữa lý trí ngoại giao và sự cuồng tín ý thức hệ tại Iran vẫn chưa có hồi kết. Liệu Tehran có thể thống nhất được ý chí để đạt được hòa bình, hay sẽ bị nhấn chìm bởi những mâu thuẫn nội tại? Câu trả lời có lẽ nằm ở việc liệu chính quyền mới có đủ bản lĩnh để dẹp bỏ những "hòn đá tảng" trên con đường đàm phán hay không.
Trong cái lạnh của xứ sở Kim Chi, có một người đàn ông 56 tuổi tên là Sae Joon Park thường tìm đến căn cứ quân sự Camp Humphreys để tìm lại chút dư vị của quá khứ. Ngồi trong một cửa hàng bánh pancake, xung quanh là những người lính mặc quân phục nói tiếng Anh, Park có cảm giác như mình đang ở nhà. Nhưng sự thật nghiệt ngã là nhà của ông – nơi ông đã sống 49 năm cuộc đời – đang cách xa hàng vạn dặm bên kia đại dương.
Park không về Hàn Quốc để "vinh quy bái tổ". Ông là một trong số những cựu binh không có quốc tịch Mỹ đã phải tự trục xuất hoặc bị tống khứ khỏi Hoa Kỳ dưới làn sóng siết chặt nhập cư gắt gao của chính quyền Tổng thống Donald Trump. Thật đúng là: "Lên voi xuống chó mấy hồi", từ một người hùng chiến trận được vinh danh, nay ông trở thành kẻ không chốn dung thân trên chính mảnh đất mình từng thề hy sinh tính mạng để bảo vệ. Một đời binh nghiệp đổi lấy tấm huân chương đẫm máu
Hành trình của Sae Joon Park bắt đầu từ năm 7 tuổi khi ông một mình từ Hàn Quốc sang Miami để đoàn tụ với mẹ. Những năm tháng tuổi thơ ở Mỹ là chuỗi ngày đầy thử thách với một đứa trẻ châu Á duy nhất trong trường, nơi Park thường xuyên phải dùng nắm đấm để tự vệ. Năm 1989, nghe theo lời khuyên của người bác vốn là một Đại tá thủy quân lục chiến Hàn Quốc, Park lên đường nhập ngũ với khát khao tìm thấy hướng đi cho cuộc đời.
Ông được điều động đến Panama ngay trước thềm chiến dịch "Operation Just Cause" – một trong những chiến dịch đổ bộ lớn nhất của Mỹ kể từ sau chiến tranh Việt Nam. Tại đây, trong một nhiệm vụ đột kích vào dinh thự của một người phụ nữ được cho là "phù thủy" của nhà độc tài Manuel Noriega, Park đã đối mặt với tử thần. Giữa những căn phòng chứa đầy cocaine và các lọ đựng bộ phận cơ thể người, một cuộc đấu súng ác liệt nổ ra.
Park bị trúng hai phát đạn vào cột sống và thắt lưng. Ông gục xuống, hơi thở thoi thóp nhưng vẫn kiên cường giành giật sự sống. Với chiến công và thương tật đó, ông đã được trao tặng huân chương Purple Heart (Trái tim Tím) – phần thưởng dành cho những binh sĩ bị thương hoặc hy sinh trong chiến đấu. Thế nhưng, "Cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán", tấm huân chương ấy sau này dường như không đủ sức nặng để giữ ông lại với đất nước Hoa Kỳ. Góc khuất sau chiến tranh: Nỗi đau mang tên PTSD
Rời quân ngũ ở tuổi đôi mươi, Park mang theo những vết sẹo không chỉ trên da thịt mà còn trong tâm hồn. Hội chứng hậu chấn tâm lý (PTSD) bắt đầu bủa vây ông bằng những cơn ác mộng và sự hoảng loạn trước mọi tiếng động lớn. Ở đầu thập niên 90, nhận thức về PTSD còn hạn chế, Park không biết tìm sự trợ giúp ở đâu.
Để xoa dịu nỗi đau, ông tìm đến ma túy – một con đường sai lầm mà nhiều cựu binh Mỹ thường vấp phải. Theo thống kê, cựu binh mắc PTSD có khả năng lạm dụng chất gây nghiện cao gấp ba lần người bình thường. Những sai lầm nối tiếp sai lầm: kết hôn, ly hôn, rồi bị bắt vì tàng trữ ma túy năm 2007. Trong cơn hoảng loạn vì sợ vi phạm lệnh quản chế, ông đã bỏ trốn khỏi New York để về Hawaii với gia đình – một hành động mà theo luật nhập cư Mỹ bị xếp vào tội "tẩu tán bảo lãnh" (bail jumping), một trọng tội nghiêm trọng (aggravated felony).
"Gông xiềng" chờ sẵn tại cuộc hẹn định kỳ
Mặc dù sau đó đã ra đầu thú và thụ án, nhưng hồ sơ của Park đã lọt vào tầm ngắm của cơ quan thực thi di trú. Năm 2010, một thẩm phán đã ra lệnh trục xuất ông. Nhờ tư cách là cựu binh nhận huân chương Purple Heart, Park từng được hoãn thi hành lệnh trục xuất và chung sống hòa bình với cộng đồng suốt 15 năm, làm việc và đóng thuế hợp pháp.
Thế nhưng, dưới chính quyền của Tổng thống Donald Trump, "Gió đã đổi chiều". Trong một buổi trình diện định kỳ vào tháng 6 năm ngoái, các nhân viên thực thi di trú (ICE) đã bất ngờ đe dọa bắt giữ và còng tay Park ngay tại chỗ. Luật sư của ông cho biết, các trường hợp vốn được nương tay trước đây nay trở thành ưu tiên hàng đầu của các chiến dịch truy quét. Để tránh việc bị giam giữ vô thời hạn, Park buộc phải chấp nhận đeo vòng đeo chân điện tử và tự rời khỏi nước Mỹ trong vòng 3 tuần.
Sau 49 năm sống trên đất Mỹ, Park thu dọn cả cuộc đời vào hai chiếc vali và một túi đựng gậy golf, lên chuyến bay một chiều về Seoul – nơi ông không còn ai thân thích, không biết đọc, biết viết tiếng Hàn và chỉ có thể nói những câu giao tiếp bập bẹ.
Cuộc chiến pháp lý và hy vọng mong manh ngày trở về
Vụ việc của Park đã gây chấn động dư luận và được đưa ra chất vấn tại Quốc hội Mỹ. Trong khi Bộ An ninh Nội địa (DHS) kiên quyết bảo vệ quyết định trục xuất dựa trên hồ sơ tiền án của ông, nhiều nghị sĩ và luật sư lại cho rằng việc đối xử với một người hùng chiến tranh như vậy là thiếu công bằng. Họ lập luận rằng quân đội Mỹ không nên "Vắt chanh bỏ vỏ".
Hiện tại, con đường trở về của Park vô cùng mịt mù với "ba ngọn núi" phải vượt qua:
Xin lệnh ân xá từ Thống đốc bang New York cho những tội danh cũ.
Yêu cầu công tố viên giảm nhẹ tội danh để mở lại vụ án di trú.
Trải qua quy trình xin visa vô cùng chậm chạp và phức tạp từ nước ngoài.
Các chuyên gia pháp lý nhận định khả năng thành công là rất thấp và có thể mất nhiều năm trời. Trong khi đó, tại Busan, Park vẫn sống mòn mỏi trong nỗi nhớ con và sự dày vò của những cơn ác mộng chiến tranh. Ông không dám nói thật với người mẹ 86 tuổi đang bị mất trí nhớ của mình rằng ông đã bị trục xuất. Mỗi khi bà hỏi tại sao ông lại ở Hàn Quốc, ông chỉ biết im lặng. Có lẽ với Park lúc này, "Nhà không phải là nơi ta sinh ra, mà là nơi ta sẵn sàng nằm xuống", nhưng nơi ông muốn nằm xuống lại đang khép chặt cánh cửa với ông.
"Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng, bay vừa thì râm", trên vùng biển Caribe những ngày này, sự xuất hiện dồn dập của những "chú chuồn chuồn sắt" khổng lồ từ phương Bắc lại không báo hiệu một cơn mưa bóng mây, mà là điềm báo cho một cơn bão chính trị đầy sấm sét. Theo các dữ liệu hàng không dân dụng từ FlightRadar24, một làn sóng máy bay trinh sát của quân đội Mỹ đang bủa vây bờ biển Cuba với mật độ dày đặc chưa từng có.
Kể từ ngày 4 tháng 2 năm 2026, Hải quân và Không quân Hoa Kỳ đã thực hiện ít nhất 25 chuyến bay tình báo bằng cả máy bay có người lái và máy bay không người lái (UAV). Đáng chú ý, các "vị khách không mời" này thường xuyên lượn lờ sát hai thành phố lớn nhất của đảo quốc này là Havana và Santiago de Cuba. Có những thời điểm, các phi cơ này áp sát đường bờ biển chỉ trong khoảng cách 40 dặm (khoảng 64km), một khoảng cách đủ gần để các thiết bị cảm biến tối tân soi thấu mọi biến động sâu trong nội địa.
Trong đội hình trinh sát này, người ta nhận diện được sự góp mặt của "thợ săn ngầm" P-8A Poseidon chuyên tuần tra hàng hải, RC-135V Rivet Joint – một chuyên gia thu thập tình báo tín hiệu, và cả những "bóng ma" cao không MQ-4C Triton. Điều đáng nói là trước tháng 2, sự hiện diện công khai của các dòng máy bay này tại đây là cực kỳ hiếm hoi. Sự xuất hiện đột ngột và dồn dập này chẳng khác nào "Không có lửa làm sao có khói", khiến dư luận quốc tế không khỏi đặt dấu hỏi về một kịch bản quân sự đang được âm thầm dàn dựng.
Kịch bản cũ, sân khấu mới: Từ Venezuela đến Iran và giờ là Cuba
Người xưa nói: "Ôn cố tri tân" (Xem lại việc cũ để biết việc mới). Nhìn vào lịch sử các chiến dịch quân sự của Mỹ dưới thời chính quyền Trump, người ta thấy một mô típ quen thuộc đến rùng mình. Việc tăng cường các chuyến bay trinh sát công khai thường là khúc dạo đầu cho những hành động cứng rắn hơn.
Hãy nhìn lại trường hợp của Venezuela: Sau những tuyên bố đanh thép của ông Trump vào tháng 9 năm trước về việc tấn công tàu chở ma túy liên quan đến chính quyền Nicolas Maduro, các chuyến bay trinh sát bắt đầu xuất hiện dày đặc quanh bờ biển nước này. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, lực lượng đặc biệt Mỹ đã bắt giữ ông Maduro ngay tại Caracas. Kịch bản tương tự cũng xảy ra tại Iran, nơi dàn máy bay P-8A, RC-135V và MQ-4C Triton – đúng những cái tên đang xuất hiện tại Cuba – đã quần thảo bờ biển phía Nam Iran trước khi các cuộc không kích chung giữa Mỹ và Israel nổ ra.
Giờ đây, "chiếc gương" lịch sử ấy đang chiếu rọi vào đảo quốc Cuba. Trước khi các chuyến bay tăng vọt, Tổng thống Trump đã có những phát ngôn "nảy lửa" trên mạng xã hội Truth Social, bóng gió về việc sẽ đến thăm một "Havana tự do" trước khi rời nhiệm sở. Ngay sau đó là lệnh phong tỏa dầu mỏ và các biện pháp trừng phạt mở rộng với lý do Cuba là "mối đe dọa an ninh quốc gia". Mặc dù phía Cuba đã thẳng thừng bác bỏ và khẳng định luôn mở cửa đối thoại, đồng thời cảnh báo về một cuộc chiến tranh du kích kéo dài nếu bị tấn công, nhưng "Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng", sự hiện diện của quân đội Mỹ cho thấy Washington dường như đã chọn một con đường khác.
Lời cảnh báo công khai hay trò chơi tâm lý chiến?
Có một điểm cực kỳ lạ lùng trong các đợt trinh sát này: Tất cả các chuyến bay đều có thể theo dõi được qua các hệ thống dân sự như Flightradar24 hay ADS-B Exchange. Trong khi thực tế, quân đội Mỹ thừa khả năng tắt các thiết bị định vị để "tàng hình" trên bản đồ dân dụng. Điều này làm dấy lên nghi vấn: Phải chăng Mỹ đang cố tình để lộ dấu vết?
Đây có thể là một đòn tâm lý chiến trực diện. Việc phơi bày các chuyến bay trinh sát như muốn gửi một thông điệp không lời nhưng đầy sức nặng đến chính quyền Cuba: "Mọi động thái của các ông đều nằm trong lòng bàn tay chúng tôi". Với các quan chức Havana, đây chắc chắn là một sự khiêu khích gây bất an tột độ.
Trong khi Lầu Năm Góc chọn cách im lặng đầy ẩn ý, thì những dữ liệu hàng không lại đang "nói" rất nhiều. So với các điểm nóng khác như Ukraine, Bán đảo Triều Tiên hay biên giới Nga – nơi các chuyến bay trinh sát hoạt động ổn định suốt nhiều tháng – thì sự gia tăng đột ngột tại Cuba là một sự chuyển hướng chiến lược đáng kinh ngạc.
"Tránh voi chẳng xấu mặt nào", Cuba vẫn bày tỏ thiện chí đàm phán, nhưng với những chiếc P-8A và RC-135V đang lượn lờ ngoài khơi, bầu trời Caribe vốn xanh trong giờ đây đang nặng trĩu những toan tính đại chiến lược. Liệu đây chỉ là những động thái phô trương sức mạnh, hay thực sự là màn dạo đầu của một biến động lớn lao sắp tới? Chỉ có thời gian mới trả lời được, nhưng rõ ràng, những "con mắt diều hâu" từ phương Bắc vẫn đang nhìn chằm chằm không chớp mắt vào "hòn đảo tự do".
Giữa lòng Tehran hoa lệ nhưng đầy rẫy những biến động, có một thứ vốn dĩ là hơi thở của thời đại, nay lại trở thành một thứ xa xỉ phẩm mà không phải ai cũng có quyền chạm tới: Internet. Đã hơn hai tháng trôi qua, người dân Iran đang phải sống trong đợt "mất mạng" dài nhất trong lịch sử, một khoảng lặng mênh mông và nghẹt thở trên không gian số.
Khi "thế giới ảo" trở thành nỗi đau thực tại
Kể từ ngày 8 tháng 1 năm 2026, khi những làn sóng phản đối bùng phát, chính quyền Iran đã thực thi một chính sách "bế quan tỏa cảng" trên không gian mạng. Đối với hàng triệu người coi Internet là công cụ mưu sinh, đây không khác gì một bản án kinh tế.
Hãy nghe lời tâm sự nhói lòng của Faraz, một cư dân 38 tuổi tại Tehran: “Hãy tưởng tượng bạn đang phải vật lộn với thất nghiệp và lạm phát phi mã, rồi bằng cách nào đó bạn chắt bóp được khoảng 500.000 đến 1 triệu toman (khoảng 13 USD) – một số tiền không hề nhỏ so với mức lương trung bình chỉ từ 240 đến 420 USD. Bạn dùng nó chỉ để mua vài gigabyte VPN, hy vọng được lướt X, đọc tin tức và để thấy mình còn một tiếng nói. Nhưng khi vừa mở được ứng dụng, bạn lại thấy những kẻ khác đang lướt mạng vèo vèo, hành xử như thể mọi thứ vẫn bình thường. Cảm giác đó thực sự như một cú đấm vào lồng ngực.”
Thật đúng là "Kẻ ăn không hết, người lần không ra". Trong khi đại đa số người dân phải chật vật với thị trường đen để mua VPN với giá cắt cổ, thì một tầng lớp ưu tú lại được hưởng đặc quyền mang tên "Internet Pro".
Internet Pro: Đặc quyền "nhà giàu" và bàn tay của IRGC
Chương trình "Internet Pro" được tung ra vào tháng 2 năm nay thông qua Công ty Truyền thông Di động Iran (MCI) – một thực thể có mối liên hệ mật thiết với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC). Được quảng cáo là giải pháp ổn định cho các doanh nghiệp, học giả và giới khoa học, nhưng thực chất, nó đã tạo ra một sự phân cấp xã hội sâu sắc.
Để có được tấm "thẻ thông hành" này, người dùng phải trải qua quá trình xác minh nghiêm ngặt. Thay vì dùng VPN để lách luật, họ được cấp các "SIM trắng" (white SIM cards) – những chiếc SIM được nằm trong danh sách ưu tiên, bỏ qua mọi rào cản lọc web của quốc gia.
Mức giá để chạm tay vào "đặc quyền" này cũng khiến người nghèo phải ngả mũ: 2 triệu toman cho gói 50GB/năm, cộng thêm phí kích hoạt 2,8 triệu toman. Tổng chi phí ban đầu gần bằng 1/4 mức lương tháng của một công nhân bình thường. Tờ Khabar Online đã cay đắng nhận xét rằng: Iran đang bị chia cắt thành hai tầng lớp: "Giới tinh hoa kỹ thuật số" và "Thần dân kỹ thuật số".
Những rạn nứt trong lòng bộ máy quyền lực
Chính sách "Internet đa tầng" này không chỉ gây phẫn nộ trong dân chúng mà còn làm lộ rõ những vết rạn nứt ngay trong lòng chính phủ Iran. Một bên là những người theo đường lối cứng rắn ủng hộ kiểm soát tuyệt đối, một bên là các quan chức cải cách lo ngại về sự bất công xã hội.
Tổng thống Masoud Pezeshkian và Bộ trưởng Truyền thông Sattar Hashemi đã công khai phản đối hệ thống này, khẳng định truy cập Internet chất lượng cao là quyền của mọi công dân. Tuy nhiên, dường như "Thấp cổ bé họng", những nỗ lực của họ vẫn chưa thể ngăn cản được sự bành trướng của Internet Pro, vốn được hậu thuẫn bởi những nhân vật quyền lực đang chịu lệnh trừng phạt của phương Tây như Mohammad Amin Aghamiri.
Trong khi chính quyền rêu rao về sự đoàn kết giữa chính phủ và nhân dân để chống lại "cuộc chiến áp đặt" từ bên ngoài, thì thực tế lại cho thấy một sự chia rẽ nội bộ sâu sắc. Người ta nói "Cháy nhà mới mặt chuột", và cơn khủng hoảng Internet này chính là ngọn lửa đang soi rọi những góc khuất của sự trục lợi và bất công.
Cái giá nghìn tỷ và tương lai mịt mờ
Theo báo cáo từ các tổ chức nhân quyền (HRA), việc ngắt kết nối Internet đã khiến nền kinh tế Iran thiệt hại khoảng 1,8 tỷ USD chỉ trong hai tháng qua. Các doanh nghiệp ảo, vốn là nồi cơm của hàng vạn gia đình, đang đứng bên bờ vực phá sản.
Một số người liều lĩnh hơn đã tìm đến Starlink – dịch vụ Internet vệ tinh của Elon Musk được nhập lậu vào nước này. Nhưng đó là một canh bạc sinh tử. "Đi đêm lắm có ngày gặp ma", việc sở hữu thiết bị này có thể dẫn đến cáo buộc đe dọa an ninh quốc gia và án tù nghiêm khắc.
Sự bất bình đẳng này thậm chí đã khiến Hiệp hội Tâm thần học Iran phải lên tiếng cảnh báo về những áp lực tâm lý cực độ và sự suy giảm niềm tin công chúng. Các tổ chức công đoàn như nghiệp đoàn y tá cũng từ chối sử dụng Internet Pro để thể hiện sự đoàn kết với những người lao động nghèo.
Kết thúc một ngày dài mệt mỏi, khi ánh đèn thành phố Tehran le lói, hàng triệu người vẫn đang kiên nhẫn nhìn vào màn hình điện thoại xoay tròn, chờ đợi một phép màu kết nối. Internet tại Iran giờ đây không chỉ là công nghệ, nó là hiện thân của cuộc đấu tranh giành quyền bình đẳng. Khi nào bức tường lửa kia mới sụp đổ? Câu trả lời vẫn còn nằm lại phía sau những tấm "SIM trắng" đầy quyền năng và những tiếng thở dài trong bóng tối của người dân lao động.
Khi Trần Thị Hoài Nam, đối tượng truy nã quốc tế, xuất hiện tại Cảng hàng không quốc tế Nội Bài (TP Hà Nội) thì bị lực lượng công an bắt giữ.
Ngày 4-5, tin từ Công an tỉnh Ninh Bình cho biết Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an tỉnh này vừa chủ trì, phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ của Cục Quản lý xuất nhập cảnh Bộ Công an và Công an Cửa khẩu hàng không quốc tế Nội Bài tiến hành bắt giữ Trần Thị Hoài Nam (SN 2000, ngụ tổ 6, phường Phù Vân, tỉnh Ninh Bình).Trần Thị Hoài Nam là đối tượng đang bị truy nã quốc tế về hành vi "Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy" theo quyết định truy nã của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình.
Sau khi phạm tội, Trần Thị Hoài Nam đã bỏ trốn khỏi Việt Nam, hoạt động tinh vi, liên tục thay đổi nơi ở, gây nhiều khó khăn cho công tác truy bắt.Vừa qua, lực lượng chức năng xác định Trần Thị Hoài Nam xuất hiện tại khu vực Cửa khẩu hàng không quốc tế Nội Bài và triển khai phương án bắt giữ thành công đối tượng này, không để xảy ra tình huống phức tạp, bảo đảm tuyệt đối an ninh, an toàn tại khu vực sân bay.
Hiện, Trần Thị Hoài Nam đã được di lý về Công an tỉnh Ninh Bình để tiếp tục điều tra, xử lý theo quy định.
Rất nhiều người dùng công nghệ, sử dụng smartphone tin rằng chỉ sạc pin điện thoại đến 80% sẽ giúp kéo dài tuổi thọ của thiết bị, tuy nhiên sự thật của việc này có đúng như vậy?Theo các chuyên gia, hầu hết smartphone hiện nay dùng pin lithium-ion loại hoạt động ổn định nhất khi duy trì trong khoảng 20-80% dung lượng. Khi pin tiến gần mức đầy, điện trở bên trong tăng, cần điện áp cao hơn để nạp, từ đó sinh nhiệt và đẩy nhanh quá trình lão hóa, gây chai pin.
Lo ngại chi phí thay pin chính hãng cao, nhiều người chọn giới hạn sạc ở mức 80% để tránh “nhồi” pin khi quên rút sạc. Tuy nhiên, cách làm này cũng có mặt trái: ngay từ khi mới mua, bạn đã tự cắt giảm khoảng 20% thời lượng sử dụng mỗi ngày.
Trong khi đó, với mức hao hụt trung bình khoảng 4%/năm, phải mất gần 5 năm pin mới giảm khoảng 20% dung lượng tương đương mức bạn đang tự giới hạn.
Thực tế, pin vẫn suy giảm theo thời gian và chu kỳ sạc-xả, dù được bảo quản kỹ đến đâu. Vì vậy, việc “khóa” ở 80% không mang lại hiệu quả bảo vệ vượt trội như nhiều người nghĩ.
Thay vào đó, người dùng có thể linh hoạt rút sạc khi pin đạt khoảng 80-90%. Các nhà sản xuất đã tối ưu hệ thống để giảm tốc độ sạc khi pin gần đầy, hạn chế sinh nhiệt.
Với công nghệ sạc nhanh hiện nay, công suất cao chủ yếu được đẩy ở giai đoạn pin thấp, giúp vừa đảm bảo tốc độ, vừa giảm áp lực khi pin gần đầy.Ngay khi dung lượng chạm ngưỡng an toàn, dòng điện sẽ tự động điều tiết chậm lại để giảm hao mòn, tạo khoảng thời gian dư dả để bạn nhận biết thiết bị đã sẵn sàng và rút cáp sạc.
Phần trăm hiển thị trên màn hình thực chất cũng chỉ là những con số ước tính từ hệ thống phần mềm. Với hàng loạt công nghệ bảo vệ và quản lý dòng điện tiên tiến được tích hợp sâu bên trong, bạn không cần phải tự làm khó mình với mức pin 80% eo hẹp.
Hãy sử dụng chiếc điện thoại của mình một cách trọn vẹn nhất, tận hưởng tối đa sức mạnh thiết bị mang lại và chỉ cần lưu ý cắm sạc trước khi máy báo pin yếu dưới 20%, hạn chế để cạn kiệt hoàn toàn, tránh để máy quá nóng và ưu tiên dùng sạc chính hãng.
Trong điều kiện sử dụng bình thường, việc thỉnh thoảng sạc đầy 100% vẫn hoàn toàn chấp nhận được.
Sữa đậu nành là thức uống quen thuộc với nhiều người Việt. Khi dùng vào buổi sáng, loại sữa này không chỉ cung cấp năng lượng mà còn hỗ trợ tim mạch, tiêu hóa và kiểm soát cân nặng nếu sử dụng đúng cách.
Không cần bữa sáng cầu kỳ, một ly sữa đậu nành cũng có thể giúp cơ thể khởi động nhẹ nhàng sau một đêm dài. Nhờ giàu protein thực vật và các hợp chất sinh học có lợi, sữa đậu nành được xem là lựa chọn phù hợp cho nhiều đối tượng.
Theo Hiệp hội Tim mạch Mỹ, protein từ đậu nành và các thực phẩm nguồn gốc thực vật có thể giúp cải thiện cholesterol và hỗ trợ sức khỏe tim mạch khi được sử dụng hợp lý.
Một ly sữa đậu nành cũng có thể giúp cơ thể khởi động nhẹ nhàng sau một đêm dài
Ảnh: P.H tạo từ GM
Giàu protein thực vật, tốt cho tim mạch
Sữa đậu nành cung cấp protein giúp cơ thể duy trì năng lượng và hỗ trợ hoạt động của cơ bắp. Đặc biệt, loại protein này không chứa cholesterol và ít chất béo bão hòa.
Bà Penny Kris-Etherton, chuyên gia dinh dưỡng tim mạch tại Đại học Penn State (Mỹ), cho biết việc thay thế một phần protein động vật bằng protein thực vật có thể giúp giảm nguy cơ bệnh tim và cải thiện huyết áp.
Đậu nành chứa isoflavone - hợp chất có khả năng giúp giãn mạch và cải thiện chức năng nội mạc mạch máu. Nhờ đó, huyết áp có thể được kiểm soát tốt hơn khi duy trì thói quen sử dụng đều đặn.
Tốt cho tiêu hóa và kiểm soát cân nặng
Sữa đậu nành cung cấp năng lượng vừa phải, giúp tạo cảm giác no mà không gây nặng bụng. Đây là lựa chọn phù hợp cho người muốn kiểm soát cân nặng.
Bà Roxana Ehsani, chuyên gia dinh dưỡng lâm sàng tại Nevada (Mỹ), cho biết bữa sáng giàu protein giúp giảm cảm giác đói và hạn chế ăn quá nhiều vào các bữa sau.
Uống thế nào cho tốt?
Sữa đậu nành nên được uống vào buổi sáng, khi cơ thể bắt đầu lại quá trình chuyển hóa sau một đêm dài. Thời điểm này giúp hấp thu protein và vi chất hiệu quả hơn, đồng thời cung cấp năng lượng nhẹ mà không gây nặng bụng.
Ngoài ra, nên kết hợp protein thực vật với chất béo lành mạnh và chất xơ có thể giúp cải thiện chuyển hóa và kéo dài cảm giác no. Vì vậy, sữa đậu nành nên dùng cùng một ít hạt (hạnh nhân, óc chó) hoặc trái cây tươi để cân bằng dinh dưỡng.
Bác sĩ JoAnn Manson, chuyên gia nội tiết tại Bệnh viện Brigham and Women’s, Trường Y Harvard (Mỹ), khuyến nghị nên dùng sữa đậu nành với lượng vừa phải, khoảng 200 - 250 ml mỗi lần, tránh uống quá nhiều vì có thể gây đầy bụng hoặc dư năng lượng.
Người có vấn đề về tuyến giáp hoặc dị ứng đậu nành nên tham khảo ý kiến bác sĩ trước khi sử dụng thường xuyên.
Khoai lang là món ăn quen thuộc trong bữa sáng của nhiều người châu Á. Không chỉ dễ chế biến, loại củ này còn mang lại nhiều lợi ích cho tiêu hóa, đường huyết và cân nặng nếu ăn đúng cách.
Trong nhiều gia đình châu Á, khoai lang là lựa chọn phổ biến cho bữa sáng nhờ tính tiện lợi và giá trị dinh dưỡng. Đây là thực phẩm giàu chất xơ, vitamin và khoáng chất, phù hợp với nhiều nhóm người.
Theo Trường Y Harvard (Mỹ), các loại củ giàu chất xơ như khoai lang có thể giúp cải thiện tiêu hóa và hỗ trợ kiểm soát đường huyết.
Khoai lang là món ăn quen thuộc của nhiều người châu Á
Ảnh: P.H tạo từ GM
Giàu chất xơ, tốt cho tiêu hóa
Khoai lang chứa cả chất xơ hòa tan và không hòa tan, giúp tăng nhu động ruột và hạn chế táo bón. Ăn vào buổi sáng giúp hệ tiêu hóa hoạt động nhẹ nhàng sau một đêm nghỉ ngơi.
Bà Roxana Ehsani, chuyên gia dinh dưỡng ở Mỹ, cho biết chất xơ từ thực phẩm tự nhiên đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì hệ vi sinh đường ruột khỏe mạnh.
Giúp ổn định đường huyết
Dù có vị ngọt, khoai lang có chỉ số đường huyết ở mức trung bình nhờ lượng chất xơ cao. Điều này giúp glucose được hấp thu chậm hơn vào máu.
Thực phẩm giàu chất xơ giúp hạn chế tăng đường huyết đột ngột sau ăn, theo thông tin từ Cleveland Clinic.
Hỗ trợ kiểm soát cân nặng
Khoai lang tạo cảm giác no lâu, giúp hạn chế ăn vặt trong ngày. Đây là lý do nhiều người chọn khoai lang khi muốn duy trì cân nặng hợp lý.
Bác sĩ David Agus, bác sĩ ung thư học tại Đại học Nam California (Mỹ), cho rằng thực phẩm ít chế biến, giàu chất xơ là nền tảng của chế độ ăn lành mạnh.
Khoai lang chứa carbohydrate phức, giúp cung cấp năng lượng ổn định thay vì tăng nhanh rồi giảm đột ngột như đường đơn.
Ăn khoai lang thế nào cho tốt?
Khoai lang nên được luộc hoặc hấp để giữ tối đa chất xơ và vitamin, đồng thời tránh làm tăng chất béo như khi chiên rán. Ăn vào buổi sáng giúp cơ thể hấp thu năng lượng ổn định và hỗ trợ tiêu hóa sau một đêm nghỉ ngơi.
Tuy nhiên, không nên ăn khoai lang đơn lẻ vì dễ khiến năng lượng tăng nhanh rồi giảm sớm. Thay vào đó, nên kết hợp với các nguồn đạm hoặc chất béo tốt như sữa chua, sữa hoặc một ít hạt để cân bằng dinh dưỡng.
Ngoài ra, theo Hiệp hội Tiểu đường Mỹ, khẩu phần tinh bột nên được kiểm soát hợp lý, đặc biệt vào buổi sáng. Với khoai lang, lượng khoảng 100 - 150 g mỗi bữa là phù hợp với đa số người trưởng thành.
Trong điều trị ung thư phổi, nhiều người hay nói đến thuốc đích, hóa trị, miễn dịch, xạ trị. Nhưng có một chuyện rất cơ bản lại dễ bị bỏ quên: người bệnh có đủ dinh dưỡng để đi hết phác đồ hay không.
Trong đó, protein hay chất đạm là một nền móng quan trọng. Đạm không chỉ để tạo cơ bắp. Nó còn tham gia sửa chữa mô tổn thương, là nguyên liệu cho miễn dịch, giúp lành vết thương, duy trì thể lực và hạn chế sụt cân, teo cơ trong quá trình điều trị.
Ở Việt Nam, nhiều bệnh nhân ung thư phổi rơi vào tình trạng ăn uống quá kiêng khem. Có người chỉ ăn cháo, mì, rau luộc. Có người sợ thịt, trứng, sữa là đồ tanh, đồ bổ cho u, đồ phát. Lại thêm hóa trị, xạ trị, thuốc đích hoặc miễn dịch có thể làm người bệnh chán ăn, buồn nôn, viêm miệng, tiêu chảy, rối loạn vị giác. Kết quả là cơ thể vừa bị bệnh tiêu hao, vừa không được nạp đủ nguyên liệu để phục hồi.
Nói thẳng: thuốc có đắt đến đâu mà người bệnh suy kiệt, teo cơ, thiếu đạm nặng thì điều trị cũng khó đi đường dài.
Vì sao bệnh nhân ung thư phổi dễ thiếu protein?
Có hai lý do chính.
Thứ nhất, ung thư là một tình trạng tiêu hao. Khối u và phản ứng viêm trong cơ thể làm nhu cầu năng lượng, protein tăng lên. Người bệnh có thể ăn ít hơn trước nhưng cơ thể lại cần nhiều hơn trước. Đó là nghịch lý rất hay gặp trong ung thư.
Thứ hai, chính quá trình điều trị cũng khiến việc ăn uống trở nên khó khăn. Sau mổ, cơ thể cần đạm để liền vết thương. Khi hóa trị hoặc xạ trị, người bệnh có thể buồn nôn, loét miệng, ăn mất ngon, tiêu chảy. Có người nhìn đồ ăn là sợ. Có người ăn được nhưng hấp thu kém. Lâu dần, cơ thể lấy chính cơ bắp ra làm nguồn dự trữ. Khi đó người bệnh nhìn bên ngoài là gầy đi, yếu đi, nhưng bên trong còn đáng lo hơn: sức chịu đựng điều trị giảm xuống.
4 dấu hiệu cần cảnh giác
Một là mệt rã rời, yếu cơ, đi lại kém hơn trước.
Cơ bắp là kho dự trữ protein của cơ thể. Khi thiếu đạm kéo dài, cơ bị mất dần. Người bệnh thấy người mềm nhũn, leo vài bậc cầu thang đã mệt, đi lại chậm, thậm chí xoay trở trên giường cũng khó.
Hai là vết thương lâu lành, dễ nhiễm trùng, hay sốt vặt.
Sau mổ hoặc sau các thủ thuật, nếu cơ thể thiếu protein, quá trình liền mô sẽ chậm hơn. Miễn dịch cũng yếu hơn, người bệnh dễ viêm nhiễm, sốt, cảm cúm, viêm phổi, nhiễm trùng da hoặc phải trì hoãn điều trị.
Ba là sụt cân nhanh, nhất là sụt trên 5% cân nặng trong vài tháng.
Ví dụ một người 60 kg mà giảm 3 kg không chủ ý thì đã phải để ý. Sụt cân trong ung thư không đơn giản là gầy đi cho nhẹ người. Nó có thể là dấu hiệu của suy dinh dưỡng, mất cơ, thậm chí hội chứng suy mòn ung thư.
Bốn là phù mắt cá chân, phù mi mắt, người nặng nề.
Đây có thể liên quan đến giảm albumin máu, tức là lượng protein quan trọng trong máu bị thấp. Khi albumin thấp, nước dễ thoát ra khỏi lòng mạch gây phù. Trường hợp này không nên tự mua thuốc bổ hay truyền đạm tùy tiện, mà cần bác sĩ đánh giá nguyên nhân: dinh dưỡng, gan, thận, viêm nhiễm, tiến triển bệnh hoặc tác dụng phụ điều trị.
Ăn thế nào để bổ sung đạm cho thực tế, không cực đoan?
Không phải cứ ép người bệnh ăn thật nhiều là đúng. Quan trọng là ăn đủ, dễ tiêu, chia nhỏ và phù hợp tình trạng điều trị.
Với người còn ăn được, nên ưu tiên các nguồn đạm dễ dùng trong bữa ăn Việt Nam:
Trứng hấp, trứng luộc, canh trứng, sữa không đường, sữa chua, cá hấp, cá kho mềm, thịt nạc băm, thịt gà xé nhỏ, tôm cá bỏ xương kỹ, đậu phụ, đậu nành, cháo thịt băm, cháo cá, súp gà, bún phở có thêm thịt trứng.
Người đang buồn nôn, viêm miệng, khó nuốt nên chọn món mềm, ấm vừa, ít mùi, chia thành 5 đến 6 bữa nhỏ. Một bát cháo trắng chỉ có tinh bột thì không đủ. Nhưng nếu thêm trứng, thịt băm, cá, đậu phụ hoặc sữa phù hợp thì giá trị dinh dưỡng khác hẳn.
Với người không dung nạp sữa, uống sữa vào đau bụng hoặc tiêu chảy, có thể cân nhắc sữa không lactose, sữa chua, đậu phụ, sữa đậu nành hoặc các sản phẩm dinh dưỡng y học theo tư vấn của bác sĩ, điều dưỡng dinh dưỡng hoặc chuyên gia dinh dưỡng lâm sàng.
Có nên dùng bột đạm, sữa dinh dưỡng?
Có thể, nhưng không nên dùng theo kiểu thấy ai mách gì mua nấy.
Khi bệnh nhân ăn quá ít, sụt cân nhanh, sau mổ, đang hóa xạ trị hoặc có dấu hiệu thiếu đạm, các sản phẩm bổ sung protein có thể giúp bù phần thiếu hụt. Tuy nhiên cần chọn loại phù hợp với bệnh nền.
Người có suy thận, bệnh gan nặng, đái tháo đường, gout, rối loạn điện giải hoặc đang phù nhiều thì không nên tự ý dùng liều cao. Dùng sai có thể làm nặng thêm gánh nặng chuyển hóa. Tốt nhất là hỏi bác sĩ điều trị hoặc chuyên gia dinh dưỡng ung thư.
Cũng cần nói rõ: bột đạm không thay thế bữa ăn. Nó chỉ là phần bổ sung khi bữa ăn không đủ.
Đừng quên các chất hỗ trợ khác
Protein là nền móng, nhưng cơ thể không chỉ cần mỗi protein. Người bệnh cũng cần đủ năng lượng từ tinh bột tốt và chất béo phù hợp. Nếu chỉ ăn thịt cá mà thiếu năng lượng, cơ thể vẫn có thể lấy protein đem đốt làm năng lượng, thay vì dùng để sửa chữa mô và duy trì cơ.
Vitamin C từ rau quả phù hợp giúp hỗ trợ tổng hợp collagen và liền mô. Kẽm tham gia vào miễn dịch và phục hồi tổn thương. Omega-3 trong một số loại cá béo có thể có lợi cho tình trạng viêm và suy mòn ở một số bệnh nhân. Nhưng mọi bổ sung đều nên vừa phải, không thần thánh hóa thành thuốc chữa ung thư.
Kết lại
Trong ung thư phổi, ăn uống không thay thế điều trị, nhưng ăn sai và kiêng khem quá mức có thể làm người bệnh mất cơ hội đi hết điều trị.
Đừng để bệnh nhân chỉ sống bằng cháo trắng, nước hầm xương và niềm tin rằng ăn thanh đạm là tốt. Thanh đạm không đồng nghĩa với thiếu chất. Kiêng khem không đúng có khi còn nguy hiểm hơn ăn uống bình thường.
Mỗi bữa ăn đủ đạm, đủ năng lượng, dễ tiêu và phù hợp thể trạng chính là một phần của điều trị hỗ trợ. Không hào nhoáng, không đắt đỏ như thuốc mới, nhưng rất căn bản: cơ thể còn sức thì mới có cơ hội đi đường dài.
Với chiều cao 1,77 m cùng số đo hình thể 85-57-95 cm, Jessica Anh (23 tuổi) đang gây chú ý sau video casting tại show thời trang viral khắp các nền tảng.
Ngày 7/5, video nữ người mẫu Jessica Anh casting ở show thời trang của NTK Adrian Anh hút triệu view, viral khắp các nền tảng. Người mẫu sinh năm 2003 gây ấn tượng với chiều cao 1,77 m, phong cách trình diễn chuyên nghiệp. Sau đoạn clip viral, cái tên Jessica Anh nhanh chóng được cộng đồng mạng tìm kiếm.
Jessica Anh, tên thật Tạ Minh Anh, hiện hoạt động với vai trò người mẫu tự do, content creator và KOC. Trước khi theo đuổi thời trang, cô từng học ngành quản trị kinh doanh. Cô bắt đầu làm mẫu từ cuối năm 2021, sau đó dần được chú ý nhờ các video hậu trường casting và trình diễn thời trang trên TikTok. Hiện kênh cá nhân của cô thu hút hơn 166.000 lượt theo dõi.
Với chiều cao 1,77 m, số đo 85-57-95 cm cùng làn da nâu khỏe khoắn, Jessica Anh luôn là tâm điểm tại các buổi casting thời trang. Video nữ người mẫu casting khoe thân hình đồng hồ cát hút triệu view. Khán giả dành lời khen cho hình thể cân đối và phong cách catwalk của người mẫu Gen Z. Ngoại hình nổi bật giúp Jessica Anh dễ dàng được nhận diện mỗi khi xuất hiện.
Chia sẻ với Tiền Phong, Jessica Anh cho biết cô bất ngờ trước sự quan tâm lớn từ khán giả sau video casting ngày 7/5. Người mẫu sinh năm 2003 nói cô luôn đọc cả bình luận tích cực lẫn góp ý trái chiều để hoàn thiện hơn trong công việc. Theo cô, việc hiểu rõ lợi thế cơ thể và giữ được cá tính riêng quan trọng hơn chạy theo xu hướng. Jessica Anh cũng xem đây là động lực để tiếp tục theo đuổi nghề người mẫu chuyên nghiệp.
Trước khi được chú ý trên TikTok với những video khoe đường cong "siêu thực", Jessica Anh từng trải qua không ít lần trượt casting. Cô cho biết có thời điểm bị nhận xét ngoại hình chưa phù hợp tiêu chuẩn runway truyền thống vì body quá đầy đặn. Người đẹp từng nhận lời khuyên nên thay đổi hình thể để thuận lợi hơn khi làm nghề. Tuy nhiên, Jessica Anh lựa chọn giữ nguyên vẻ ngoài hiện tại và xem đó là dấu ấn cá nhân.
Jessica Anh từng có khoảng thời gian tự ti vì chiều cao vượt trội so với bạn bè cùng trang lứa. Người mẫu chia sẻ những lời trêu chọc về ngoại hình trong giai đoạn đi học khiến cô trở nên khép kín hơn. Chỉ đến khi bước vào lĩnh vực thời trang, cô mới dần xem chiều cao và vóc dáng là lợi thế thay vì áp lực. Hiện Jessica Anh được nhiều khán giả trẻ yêu thích nhờ hình ảnh tự tin và năng lượng tích cực.
Không chỉ hoạt động người mẫu, Jessica Anh còn dạy catwalk. Việc có kinh nghiệm đào tạo giúp cô sở hữu kỹ năng trình diễn ổn định cùng phong thái chuyên nghiệp tại các buổi casting. Trên TikTok, nhiều video hậu trường của Jessica Anh thu hút hàng triệu lượt xem nhờ những khoảnh khắc catwalk tự nhiên. Đây cũng là lý do cô được cộng đồng mạng gọi vui là “thánh casting”.
Ở đời thường, Jessica Anh theo đuổi phong cách mang hơi hướm phương Tây với lối trang điểm tông nude và các thiết kế tôn hình thể. Hình ảnh của cô hướng đến vẻ gợi cảm khỏe khoắn.
Sau hiệu ứng từ video casting tại show Đẩy đưa, người đẹp cho biết cô muốn được ghi nhận bởi sự nghiêm túc với nghề thay vì chỉ nổi tiếng nhờ ngoại hình. Jessica Anh hiện tiếp tục tham gia các show diễn và hoạt động thời trang trong nước.
Chia sẻ về định hướng tương lai, Jessica Anh cho biết cô mong muốn theo đuổi con đường người mẫu chuyên nghiệp lâu dài. Người đẹp sinh năm 2003 nói bản thân yêu thích những sàn diễn lớn và luôn xem các siêu mẫu quốc tế là nguồn cảm hứng trong công việc. Sau loạt video viral, cô kỳ vọng có thêm cơ hội để khẳng định năng lực trong lĩnh vực thời trang.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.