Lực lượng Vệ binh Cách mạng nhắm vào các tàu liên quan đến Mỹ và Israel, gồm một tàu tấn công đổ bộ của Mỹ và một tàu container của Israel.
Ngoại trưởng Iran Araghchi đăng bức ảnh trên X cho thấy Đại học Sarif ở Tehran bị đổ nát và lên án vụ tấn công của Israel nhằm vào cơ sở khoa học này.
Iran sẽ tiếp tục chiến tranh cho đến khi “giới lãnh đạo chính trị thấy phù hợp”
Mohammad Akraminia - người phát ngôn quân đội Iran cho biết ngày 6/4: “Chúng tôi có thể tiếp tục chiến tranh miễn là các nhà chức trách chính trị thấy phù hợp” - ông nói với hãng thông tấn ISNA, đồng thời nhấn mạnh: “Kẻ thù chắc chắn phải hối hận, bởi sau cuộc chiến này chúng tôi cần đạt được một mức độ an ninh để không còn chứng kiến một cuộc chiến nào khác".
Lực lượng Israel tiếp tục tấn công, đột kích tại Gaza và Bờ Tây bị chiếm đóng
Trong khi tiến hành các cuộc tấn công nhằm vào Iran và Lebanon, lực lượng Israel cũng tiếp tục các cuộc đột kích và tấn công tại Gaza và Bờ Tây bị chiếm đóng.
Hãng tin Palestine Wafa ghi nhận một số vụ việc: Israel bắn vào nhiều phương tiện ở Khan Younis và một xe đạp điện tại Gaza City, khiến ít nhất hai người thiệt mạng, trong đó có một trẻ em; đột kích Hebron và sử dụng lựu đạn gây choáng cùng khí cay, khiến hàng chục người gặp khó khăn về hô hấp; đột kích nhiều ngôi nhà tại làng Marda, gần Salfit, và đánh đập một cư dân; bảo vệ những người định cư Israel khi họ xông vào thị trấn Bir al-Basha, gần Jenin, cũng như một vòng xuyến trên tuyến đường Jenin–Nablus.
Người định cư Israel cũng thực hiện nhiều vụ tấn công nhằm vào người Palestine ở Bờ Tây, bao gồm tại al-Auja, nơi họ hành hung cư dân và buộc năm gia đình rời khỏi nhà, đốt một phương tiện tại thị trấn Qusra, và phóng hỏa một ngôi nhà cùng nhiều phương tiện khác tại làng al-Lubban Asharqiya, phía nam Nablus
Israel tiến hành các cuộc không kích “quy mô lớn” trên khắp Iran, bao gồm 3 sân bay
Trong cập nhật mới nhất, quân đội Israel cho biết họ đã thực hiện một loạt cuộc không kích mới tại Tehran và trên toàn lãnh thổ Iran.
Trong một thông báo riêng, quân đội Israel xác định 3 sân bay ở Iran là mục tiêu của các cuộc tấn công trên không trong đêm, cho rằng các đòn đánh này nhằm vào cơ sở hạ tầng quân sự. Ba sân bay được nêu tên gồm “sân bay Bahram, sân bay Mehrabad và sân bay Azmayesh”.
Iran sẽ cho phép tàu của một số quốc gia “thân thiện” đi qua để đổi lấy phí an ninh
Phóng viên của Al Jazeera tại Tehran cho biết “Iran có ý định thu khoản phí này như một hình thức bồi thường chiến tranh, đồng thời sẽ đáp trả mạnh mẽ nếu các cơ sở tại Mahshahr bị tấn công và sẽ yêu cầu bồi thường".
Lực lượng Vệ binh Cách mạng nhắm vào các tàu liên quan đến Mỹ và Israel
Truyền thông nhà nước Iran cho biết lực lượng IRGC đã nhắm mục tiêu vào một tàu tấn công đổ bộ của Mỹ, buộc con tàu này phải rút lui xuống phía nam Ấn Độ Dương.
Một tàu container mà Iran nói là thuộc sở hữu của Israel cũng bị tấn công. Vị trí của con tàu mang mã nhận dạng “SDN7” không được tiết lộ.
Các cuộc tấn công bằng bom chùm từ Iran
Dịch vụ khẩn cấp Israel cho biết có ít nhất 28 điểm bị tấn công bởi bom chùm của Iran tại miền trung Israel.
Nhân viên y tế cho biết các khu vực Ramat Gan, Bnei Brak và Givatayim bị trúng đạn, một người đàn ông khoảng 40 tuổi bị thương ở mức độ trung bình.
Hai người bị thương tại Jordan sau các cuộc tấn công bằng tên lửa và UAV của Iran Không quân Hoàng gia Jordan đã bắn hạ hai máy bay không người lái của Iran trong 24 giờ qua, trong khi một UAV khác và một tên lửa đã vượt qua hệ thống phòng không.
Hãng thông tấn nhà nước Petra cho biết hai người đã bị thương sau các cuộc tấn công này.
Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) xác nhận có các vụ tấn công quân sự gần nhà máy điện hạt nhân Bushehr của Iran, nhưng cho biết bản thân nhà máy không bị hư hại.
Cơ quan giám sát hạt nhân của Liên Hợp Quốc cho biết kết luận này dựa trên phân tích độc lập từ ảnh vệ tinh mới và hiểu biết chi tiết về khu vực, đồng thời cho biết có một đòn tấn công chỉ cách chu vi khu vực khoảng 75 mét.
Tuần trước, cơ quan này cũng cho biết Iran đã thông báo về một đầu đạn rơi gần khuôn viên nhà máy điện hạt nhân Bushehr.
Israel thừa nhận tấn công cơ sở hóa dầu South Pars lớn nhất Iran
Hãng tin Fars của Iran đưa tin rằng cơ sở hóa dầu South Pars tại Asaluyeh đã bị tấn công.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel, Israel Katz, hiện cho biết quân đội nước này đứng sau vụ tấn công.
Ông Katz nói Israel “vừa tiến hành một đòn tấn công mạnh vào cơ sở hóa dầu lớn nhất Iran, nằm tại Asaluyeh, một mục tiêu trọng yếu chiếm khoảng 50% sản lượng hóa dầu của nước này”.
Iran bác bỏ kế hoạch 15 điểm của Mỹ, nói không thể đàm phán dưới đe dọa
Tại họp báo ở Tehran hôm thứ Hai, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmail Baghaei cho biết Tehran sẽ bảo vệ đất nước bằng “tất cả sức mạnh” khi cần thiết.
Ông cáo buộc Mỹ và Israel “không có lằn ranh đỏ” và phớt lờ luật pháp quốc tế. Baghaei bác bỏ đề xuất ngừng bắn 15 điểm do Mỹ đưa ra thông qua trung gian, gọi đó là “phi logic” và không thể chấp nhận.
Ông nhấn mạnh các cuộc đàm phán không thể diễn ra song song với các mối đe dọa, và an ninh cùng lợi ích quốc gia của Iran là tiêu chí then chốt cho bất kỳ thỏa thuận nào.
Bahrain đánh chặn 656 tên lửa và UAV của Iran kể từ khi xung đột bắt đầu
Bộ Tư lệnh Lực lượng Phòng vệ Bahrain cho biết hệ thống phòng không của họ đã đánh chặn và phá hủy 188 tên lửa và 468 UAV do Iran phóng kể từ khi chiến tranh bắt đầu.
Trong một tuyên bố trên Instagram, cơ quan này nói việc sử dụng tên lửa đạn đạo và UAV nhằm vào các mục tiêu dân sự và tài sản tư nhân là “vi phạm trắng trợn luật nhân đạo quốc tế và Hiến chương Liên Hợp Quốc.”
Tổng thống Mỹ Donald Trump nhanh chóng tuyên bố chiến thắng sau khi phi công thứ 2 của tiêm kích F-15 bị bắn rơi tại Iran được giải cứu thành công. Ông khẳng định chiến dịch táo bạo ngay trên lãnh thổ Iran là bằng chứng cho thấy Mỹ đã “thiết lập ưu thế áp đảo trên không”. Tuy nhiên, theo giới quan sát, thực tế phức tạp hơn nhiều so với tuyên bố của Nhà Trắng.
Tổng thống Mỹ Donald Trump. Ảnh Patrick Smith/Getty Images
Dù chiến dịch giải cứu được coi là thành công, những gì diễn ra trong vài ngày qua – với 2 máy bay bị bắn rơi và ít nhất một trực thăng trúng hỏa lực từ mặt đất – cho thấy mối đe dọa đối với lực lượng Mỹ vẫn hiện hữu.
Điều này xảy ra bất chấp nhiều tuần không kích dữ dội của Mỹ và Israel nhằm vào hạ tầng quân sự Iran, cũng như tuyên bố trước đó của ông Trump rằng Tehran “không còn hệ thống phòng không”.
Một số nguồn tin tại Washington tiết lộ với BBC rằng, tổn thất máy bay cùng mức độ phức tạp của chiến dịch giải cứu có thể khiến ông Trump phải cân nhắc lại các phương án quân sự lớn hơn.
Trong đó có khả năng triển khai lực lượng trên bộ nhằm kiểm soát các mục tiêu chiến lược như đảo Kharg – trung tâm xuất khẩu dầu của Iran – hoặc các cơ sở hạt nhân được bảo vệ sâu dưới lòng đất.
Các kế hoạch này được đánh giá là cực kỳ rủi ro, bởi quân đội Mỹ vẫn có thể đối mặt với các năng lực phòng không còn sót lại của Iran, đặc biệt là các hệ thống tên lửa vác vai (MANPADS) – loại vũ khí rất nguy hiểm đối với máy bay bay thấp.
Ở chiều ngược lại, việc lực lượng Mỹ có thể xâm nhập khu vực tranh chấp, thiết lập một sân bay dã chiến và điểm tiếp nhiên liệu ngay “dưới mũi” Iran, duy trì hoạt động trong nhiều giờ, thậm chí phá hủy hai máy bay mắc kẹt rồi đưa phương tiện thay thế vào, lại có thể khiến Nhà Trắng thêm tự tin.
Điều này có thể củng cố niềm tin rằng các chiến dịch tấn công đường không hoặc đổ bộ nhằm vào mục tiêu tại Iran hoàn toàn có khả năng thành công.
Thông điệp này không chỉ tác động đến các nhà hoạch định chính sách mà còn đến binh sĩ Mỹ đang hoạt động trên không phận Iran, cũng như những lực lượng chuẩn bị được triển khai, theo BBC.
Trong khi đó, ông Trump tiếp tục phát đi những tín hiệu trái chiều về hướng đi tiếp theo. Trong các cuộc trao đổi với báo giới, ông cho rằng một “thỏa thuận” với Iran có thể sớm đạt được. Tuy nhiên, nếu thất bại, ông nhiều lần cảnh báo thời hạn để tiến hành các đòn tấn công vào hạ tầng trọng yếu của Iran – như nhà máy điện hay cầu – đang dần cạn.
Liên quan đến eo biển Hormuz, ông Trump thậm chí đưa ra những lời đe dọa gay gắt, tuyên bố Iran sẽ phải “sống trong địa ngục” nếu không mở lại tuyến hàng hải chiến lược này. Trong một cuộc phỏng vấn ngắn, ông còn ám chỉ khả năng Mỹ sẽ “chiếm lấy” dầu mỏ của Iran, nhưng không nêu chi tiết.
Giới phân tích cảnh báo rằng việc mở rộng chiến dịch nhằm vào cơ sở hạ tầng và năng lượng của Iran sẽ đánh dấu một bước leo thang nguy hiểm, với nguy cơ gây thương vong cho dân thường và làm dấy lên các cáo buộc vi phạm luật chiến tranh.
Một số nhà phê bình cho rằng, những phát biểu cứng rắn của ông Trump phản ánh sự thất vọng khi Mỹ vẫn chưa đảm bảo được tự do hàng hải tại eo biển Hormuz – tuyến vận chuyển dầu mỏ quan trọng bậc nhất thế giới.
Song chiến dịch giải cứu vẫn mang lại lợi thế chính trị nhất định cho ông Trump. Nó giúp củng cố hình ảnh quyết đoán trước công chúng và quân đội, đồng thời thể hiện cam kết không bỏ rơi binh sĩ Mỹ trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Dẫu vậy, ngay cả trong nội bộ những người ủng hộ ông, sự lo ngại cũng bắt đầu gia tăng về nguy cơ sa lầy vào một cuộc chiến tốn kém, phức tạp và chưa rõ điểm kết thúc – với cái giá có thể là sinh mạng của binh sĩ Mỹ.
Cuộc chiến của Tổng thống Donald Trump chống lại Iran đã gây ra một cuộc khủng hoảng mới đối với NATO - một cuộc khủng hoảng có thể vượt khỏi tầm kiểm soát, khiến liên minh quân sự gặp nguy hiểm, cựu Cố vấn An ninh Nhà trắng John Bolton từng phục vụ dưới thời ông Trump từ tháng 4/2018 đến tháng 9/2019 cảnh báo trong một bài bình luận trên tờ Telegraph.
Ảnh minh họa: Aïda Amer/Axios.
Theo ông Bolton, những chỉ trích của ông Trump nhằm vào NATO, nhiều quốc gia thành viên và cả các nhà lãnh đạo riêng lẻ giờ đây mang sắc thái gay gắt hơn, báo hiệu tương lai bất ổn cho liên minh.
Ông Trump đã gia tăng các lời công kích cá nhân và gọi NATO là “con hổ giấy”. Nhưng theo ông Bolton, các thành viên NATO cũng đã “mắc bẫy” khi đáp trả theo cùng cách thay vì suy nghĩ chiến lược, qua đó càng làm suy yếu mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương.
Theo cựu Cố vấn An ninh Nhà Trắng, rõ ràng ông Trump đã sai lầm khi không tham vấn các đồng minh NATO trước khi tiến hành các cuộc tấn công chung Mỹ - Israel nhằm vào Iran. Ông cũng không tham khảo ý kiến các đồng minh ở châu Á - Thái Bình Dương như Nhật Bản hay Hàn Quốc – những nước phụ thuộc lớn vào dầu mỏ vùng Vịnh – cũng như các quốc gia Arab vùng Vịnh và các đối tác khác trên toàn cầu. Ngoài ra, ông cũng không thuyết phục được người dân Mỹ và Quốc hội về lý do cần thay đổi chế độ tại Iran. Có thể nói NATO không phải là bên duy nhất bị phớt lờ.
Những người ủng hộ ông Trump cho rằng việc tham vấn trước có thể làm mất yếu tố bất ngờ của chiến dịch quân sự. Tuy nhiên, lập luận này hiểu sai bản chất của việc tham vấn. Mục tiêu của tham vấn là xây dựng sự ủng hộ về chính trị cả trong và ngoài nước, chứ không phải tiết lộ chi tiết tác chiến hay thời điểm tấn công. Trên thực tế, các thông tin về việc Mỹ tăng cường lực lượng tại Trung Đông trước đó đã đủ để Tehran nhận ra nguy cơ.
Sau khi hành động đơn phương, ông Trump đã thất vọng khi Mỹ không được phép sử dụng nhiều căn cứ tại châu Âu, và không có đồng minh NATO nào sẵn sàng hỗ trợ sau khi chiến tranh nổ ra.
“Đây không phải là cuộc chiến của châu Âu”, các nước này tuyên bố.
Sau tuyên bố của châu Âu, phản ứng của ông Trump là có thể dự đoán: “Ukraine không phải là cuộc chiến của chúng tôi".
Từ đó, hai cuộc tranh luận về Iran và Ukraine chồng chéo lên nhau, khiến tình hình thêm phức tạp, ông Bolton bình luận.
Trong khi đó, nhiều người châu Âu tỏ ra quá lạc quan về khả năng Mỹ rút khỏi NATO, cho rằng ông Trump không thể làm điều đó về mặt pháp lý. Một đạo luật năm 2023 yêu cầu phải có sự đồng thuận của hai phần ba Thượng viện hoặc Quốc hội thì Mỹ mới có thể rút khỏi NATO. Tuy nhiên, theo ông Bolton, điều này khó có thể ngăn cản ông Trump.
Theo Hiến pháp Mỹ, Thượng viện chỉ có vai trò phê chuẩn hiệp ước, còn việc rút khỏi hiệp ước thuộc thẩm quyền của tổng thống. Trong thực tế, các quyết định rút khỏi các hiệp ước trước đây như Hiệp ước Chống tên lửa đạn đạo (2002), Hiệp ước INF (2019) hay Hiệp ước Bầu trời Mở (2020) đều không cần sự tham gia của Quốc hội.
Ngay cả khi có tranh chấp pháp lý, quá trình xét xử có thể kéo dài, và trong thời gian đó NATO có thể đã suy yếu nghiêm trọng. Kết quả cũng có thể không rõ ràng, giống như phán quyết năm 1979 trong vụ kiện liên quan đến quyết định của Tổng thống Jimmy Carter về việc công nhận Trung Quốc, ông Bolton nhấn mạnh.
Một số người hy vọng ông Trump sẽ chỉ thực hiện các bước nhỏ gây tổn hại nhưng không phá vỡ NATO. Tuy nhiên, theo ông Bolton, tiêu đề “Mỹ rút khỏi NATO” hấp dẫn hơn nhiều đối với ông Trump so với những bước đi nhỏ lẻ.
Trong bối cảnh quan hệ giữa Mỹ và châu Âu suy giảm, các nhà lãnh đạo châu Âu đã bắt đầu bàn về việc xây dựng hệ thống phòng thủ độc lập. Nhưng ông Bolton cho rằng, châu Âu chưa sẵn sàng và sẽ không thể tự bảo vệ mình trong tương lai gần.
Việc Mỹ rút khỏi NATO – dù trên thực tế hay pháp lý – sẽ khiến năng lực quân sự, tình báo và hậu cần của liên minh suy giảm nghiêm trọng, và phải mất nhiều thập kỷ mới có thể bù đắp. Quan trọng hơn, việc mất “ô hạt nhân” của Mỹ sẽ tạo cơ hội cho các đối thủ của NATO gia tăng ảnh hưởng tại Đông và Trung Âu. Ngay cả khi kết hợp lực lượng răn đe hạt nhân của Anh và Pháp, châu Âu vẫn không thể thay thế vai trò của Mỹ, ông Bolton cảnh báo.
Vị tướng bị cách chức tố cáo Bộ trưởng Chiến tranh Hegseth về tội “tội ác chiến tranh” – biện minh cho việc sa thải ông.
Tướng George, người vừa bị Bộ trưởng Quốc phòng Peter Hegseth sa thải tuần trước, đã chỉ trích Hegseth là một tội phạm chiến tranh tiềm tàng.
Vị tướng George lập dị này đã đưa ra tất cả bằng chứng cần thiết để giải thích lý do tại sao ông ta bị sa thải. Rõ ràng, ông ta thiên vị và bị mua chuộc đến mức không thể đưa ra những quyết định sáng suốt.
Đoạn video này nói về tướng Randy George , một vị tướng bốn sao đã nghỉ hưu của quân đội Mỹ, từng giữ chức Tham mưu trưởng thứ 41 của Lục quân, nhưng bị Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth sa thải ngay giữa cuộc chiến tranh Iran. Chắc hẳn ông ấy đã rất sốc. Ông ấy có thể thoát tội với những suy nghĩ và thái độ chống Mỹ của mình dưới thời chính quyền Obama-Biden, nhưng Hegseth thì không cho phép điều đó.
Trong đoạn video, George nói rằng những bình luận của Hegseth về Iran, đặc biệt là cụm từ “không khoan nhượng”, không chỉ đơn thuần là lời nói cứng rắn. Theo George (và Hội Chữ thập đỏ quốc tế), loại ngôn từ đó đã vượt quá giới hạn và họ gọi đó là “tội ác chiến tranh”.
Như chúng tôi đã đưa tin trên trang web này, Hội Chữ thập đỏ quốc tế là một tổ chức cực đoan hoàn toàn cam kết với Trật tự Thế giới Mới và phe tả.
Trong video dưới đây, George nói trực tiếp với máy quay bằng giọng điệu thẳng thắn. Ông trình bày những gì ông gọi là mối đe dọa nghiêm trọng đối với sự bảo vệ pháp lý và an toàn của binh lính Mỹ. Ông nói rằng các quân nhân hiện đang gặp nguy hiểm hơn bất kỳ thời điểm nào dưới các chính quyền trước đây.
Ông ấy ủng hộ điều đó ở đâu? Dưới thời Biden, quân nhân bị buộc phải tiêm vắc-xin COVID-19 hoặc mất chức vụ trong quân đội. Điều đó đã chứng minh nguy hiểm hơn bất kỳ hành động nào của Tổng thống Trump.
Tổng thống Trump đã tăng lương cho quân đội, và cuối tuần qua ông đã chứng tỏ rằng sẽ không bỏ rơi bất kỳ người lính nào. Những hành động này và tình yêu nước của ông là lý do khiến quân đội tận tâm hơn bao giờ hết. Thêm vào đó, số lượng thanh niên đăng ký gia nhập quân đội kể từ khi Tổng thống Trump nhậm chức nhiệm kỳ thứ hai đã tăng vọt.
Rõ ràng là bất mãn, George sau đó tập trung vào Hegseth, cáo buộc ông ta sử dụng ngôn ngữ, cả trong các cuộc đàm phán và trên báo chí, phù hợp với "lời lẽ của những kẻ có khả năng phạm tội ác chiến tranh". George cảnh báo rằng ngay cả khi tổng thống ân xá cho Hegseth ở trong nước, "tòa án La Hay cuối cùng cũng sẽ đến để trừng phạt ông ta".
George là một ông già cay đắng, không còn là một vị tướng đương nhiệm trong quân đội, ông ta cho rằng binh lính ngày càng hoang mang hơn bao giờ hết, quên mất rằng Tổng thống Trump đã chấm dứt việc quân đội chi trả cho các ca phẫu thuật chuyển giới.
George chứng minh rằng việc anh bị sa thải là một điều tốt.
Đại tá phi công F-15 bị bắn rơi trong lãnh thổ Iran bị thương nhưng đã bất ngờ rời khỏi chỗ ẩn nấp vào những giây phút cuối cùng và thực hiện một "hành động táo bạo để gặp đội cứu hộ" gồm các đặc nhiệm tinh nhuệ thuộc Đội SEAL số 6, theo The Telegraph.
Các mảnh vỡ của máy bay Mỹ bị Iran bắn rơi trong chiến dịch giải cứu phi công F-15 của Mỹ. Ảnh Telehraph.
“Chúng ta đã tìm thấy cậu ấy! Trong vài giờ qua, quân đội Mỹ đã thực hiện một trong những chiến dịch tìm kiếm – cứu nạn táo bạo nhất trong lịch sử… Tôi rất vui mừng thông báo (phi công mất tích) hiện đã an toàn!”, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố vào sáng Chủ nhật.
Thông điệp trên mạng xã hội Truth Social của Tổng thống Mỹ khép lại chiến dịch giải cứu 36 giờ đầy kịch tính được xem là một dấu ấn đáng nhớ trong lịch sử quân sự Mỹ.
Tiêm kích F-15E Strike Eagle của Mỹ đã bị bắn hạ trên lãnh thổ Iran hôm thứ Sáu 3/4. Một phi công được giải cứu gần như ngay lập tức, nhưng người đại tá điều khiển vũ khí bị mất tích trong lãnh thổ Iran.
Tiếp đó là cuộc chạy đua sinh tử giữa Mỹ và Iran nhằm tìm ra vị đại tá.
Không chỉ tính mạng của người phi công và hàng chục lính đặc nhiệm tham gia giải cứu bị đặt vào tình thế nguy hiểm, mà uy tín quân đội Mỹ cũng bị thử thách.
Ông Trump nói: “Những cuộc đột kích như vậy hiếm khi được thực hiện vì rủi ro đối với con người và trang bị. Điều đó gần như không xảy ra!”.
Phi công F-15 chỉ có một khẩu súng ngắn để tự vệ
Truyền thông Iran hôm thứ Bảy đã chia sẻ hình ảnh về một ghế phóng, phù hợp với mẫu được sử dụng trong máy bay chiến đấu F-15E. Ảnh Telegraph.
Các đoạn video từ hiện trường cho thấy phi công đã ẩn náu trong khu vực núi khô cằn sâu trong miền nam Iran, sau khi kích hoạt cần phóng ghế thoát hiểm.
Hệ thống ghế phóng – sử dụng động cơ tên lửa rắn CKU-5 để xuyên qua buồng lái với tốc độ khoảng 200 m/giây – là một trong những công nghệ tiên tiến nhất, nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ cao gây chấn thương cột sống và các tổn thương khác.
Tổng thống Mỹ xác nhận phi công “bị thương nghiêm trọng”.
“Vị sĩ quan dũng cảm này ở phía sau chiến tuyến đối phương, trong vùng núi hiểm trở của Iran, bị săn lùng và đối phương áp sát gần từng giờ”, ông nói, đồng thời cho biết vị đại tá “sẽ ổn trở lại".
Theo quy trình, các phi công rơi xuống lãnh thổ đối phương được huấn luyện phải ẩn nấp và chờ lực lượng cứu hộ.
Chỉ được trang bị một khẩu súng ngắn, mọi thứ phụ thuộc vào việc lực lượng đặc nhiệm Mỹ có thể tiếp cận và đưa ông ra ngoài trước khi lực lượng Iran tới hay không. Ông mang theo thiết bị định vị và liên lạc bảo mật, nhưng không thể sử dụng tự do vì có thể bị đối phương phát hiện, theo The New York Times.
Iran treo thưởng cho bất kỳ ai phát hiện ra phi công Mỹ, và các video lan truyền trên mạng cho thấy nhiều người dân địa phương đã tham gia chiến dịch tìm kiếm.
Trực thăng tham gia giải cứu phi công đầu tiên đã bị bắn từ mặt đất khi rút khỏi Iran sang Iraq.
Việc giải cứu phi công thứ hai diễn ra trong tình cảnh "ngàn cân treo sợi tóc". Một quan chức nói với Axios: “Đây giống như tìm kim trong đống cỏ khô – nhưng lần này là một con người đang ẩn mình trong khe núi, gần như vô hình nếu không có năng lực của CIA.”
Hành động táo bạo để tự cứu mình của phi công F-15
Theo The Wall Street Journal, ở những phút cuối, viên phi công bị thương đã rời khỏi nơi ẩn nấp và thực hiện một “hành động táo bạo” để tiếp cận đội cứu hộ.
Ông leo lên một sườn núi cao khoảng 2.134 km trong khi lực lượng Mỹ ném bom và khai hỏa nhằm ngăn chặn các đoàn xe Iran đang tiến đến.
Chiến dịch giải cứu huy động hàng trăm lính đặc nhiệm, được vận chuyển bằng máy bay MC-130J hạ cánh xuống một đường băng dã chiến. Các máy bay không người lái MQ-9 Reaper và chiến đấu cơ yểm trợ trên không, tấn công các mục tiêu bị coi là đe dọa trong bán kính 3 km.
Chiến dịch được triển khai sau khi tình báo CIA xác định được vị trí của đại tá phi công và tiến hành một “chiến dịch đánh lừa” để khiến Iran tin rằng ông đã được tìm thấy ở nơi khác.
Kế hoạch nghi binh thành công, nhưng sự cố xảy ra khi hai chiếc MC-130J bị mắc kẹt trên đường băng dã chiến và buộc phải bị phá hủy để tránh rơi vào tay đối phương.
Ba máy bay khác được điều tới vào những giờ cuối để đưa toàn bộ lực lượng và phi công rời khỏi Iran, theo The New York Times. Phi công hiện đang hồi phục tại một bệnh viện ở Kuwait.
Trong khi đó, hãng tin Tasnim News Agency tuyên bố nhiều máy bay Mỹ đã bị phá hủy và chiến dịch giải cứu thất bại.
Nhà Trắng và Lầu Năm Góc giữ im lặng trong suốt 36 giờ sau vụ việc, nhưng phía sau hậu trường, Tổng thống Trump liên tục nhận báo cáo từ Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth.
Quan chức Iran cũng công bố hình ảnh xác máy bay bị phá hủy nhằm giành lại lợi thế tuyên truyền.
Dù vậy, ông Trump ca ngợi chiến dịch là “một dấu mốc lịch sử” và nhấn mạnh: “Đây là lần đầu tiên trong ký ức quân sự, hai phi công Mỹ được giải cứu riêng rẽ, sâu trong lãnh thổ đối phương. Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ lại bất kỳ binh sĩ Mỹ nào phía sau".
Tôi năm nay 28 tuổi, chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào một cuộc hôn nhân “lạ đời” đến vậy.
Ở cái xóm nhỏ này, tôi vốn được gọi vui là “gái son đắt giá” vì ngoại hình ưa nhìn, công việc ổn định, lại chưa từng vướng bận tình cảm. Những buổi xem mắt diễn ra đều đặn, hết người này đến người khác, anh nào cũng tử tế, cũng có điều kiện. Vậy mà không hiểu sao, tôi chưa từng thấy rung động đủ để gật đầu.
Thế nhưng, điều khiến tôi bất ngờ nhất lại đến từ chính gia đình mình.
Mẹ tôi một ngày nọ bỗng nói: “Hay là con thử tìm hiểu anh Hùng hàng xóm đi”. Tôi sững người. Anh Hùng hơn tôi gần chục tuổi, là bố đơn thân, vợ mất sớm, một mình nuôi con nhỏ.
Hai nhà sống cạnh nhau bao năm, tôi quen anh như một người anh trong xóm, còn con trai anh - bé Bin thì quấn tôi như ruột thịt. Mối quan hệ đó, với tôi, luôn dừng lại ở mức thân quen, chưa bao giờ có ý nghĩ tiến xa hơn. Tôi phản đối. Rất nhiều lần.
Nhưng mẹ tôi chỉ nhẹ nhàng nói: “Người ngoài có thể tốt lúc đầu, nhưng người mình nhìn thấy họ sống mỗi ngày mới là người đáng tin”. Bố tôi thì già yếu, chỉ mong tôi sớm yên bề gia thất. Tôi là con một, không muốn bố mẹ phải lo lắng thêm. Cuối cùng, tôi gật đầu. Không phải vì tình yêu, mà vì chữ hiếu.
Đám cưới diễn ra giản dị nhưng ấm cúng. Tôi bước vào cuộc hôn nhân với đủ loại cảm xúc đan xen: lo lắng, hoang mang, thậm chí là sợ hãi. Tôi sợ cảnh “mẹ kế - con chồng” mà người ta vẫn hay kể. Sợ mình không làm tròn vai trò một người vợ, càng sợ không thể yêu nổi người đàn ông đang đứng cạnh mình.
Nhưng mọi thứ không tệ như tôi nghĩ. Gia đình chồng đối xử với tôi rất nhẹ nhàng. Bé Bin vẫn gọi tôi là “chị” như trước, nhưng ánh mắt có thêm chút gì đó thân thiết hơn. Tôi dần quen với việc trong nhà có tiếng trẻ con, quen với việc có một người đàn ông âm thầm quan tâm mình mỗi ngày.
Cho đến đêm tân hôn. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một điều gì đó gượng gạo, thậm chí khó xử. Nhưng không, anh chỉ ngồi cạnh tôi, giữ một khoảng cách vừa đủ, rồi chậm rãi nói: “Anh muốn nói chuyện với em một chút”.
Anh kể về quãng thời gian sau khi vợ mất, một mình nuôi con, vừa làm cha vừa làm mẹ. Anh nói anh từng có những thói quen không tốt, từng sống qua ngày vì nghĩ cuộc đời mình coi như đã dừng lại. Nhưng từ khi nghĩ đến chuyện tái hôn, đặc biệt là khi bố mẹ tôi gợi ý, anh bắt đầu thay đổi.
Anh hạn chế nhậu nhẹt, tập thể dục mỗi sáng, ăn uống điều độ hơn. Anh đi khám sức khỏe định kỳ, thậm chí còn tìm hiểu về việc chuẩn bị có con sao cho tốt nhất. Anh nói: “Nếu đã bắt đầu lại, anh muốn làm cho tử tế. Không chỉ với em, mà còn với đứa trẻ mà sau này tụi mình có”.
Tôi lặng người. Lần đầu tiên, tôi nhìn anh không phải là “ông bố đơn thân hàng xóm”, mà là một người đàn ông thực sự có trách nhiệm. Không hứa hẹn hoa mỹ, không vội vàng, nhưng từng bước chuẩn bị cho một gia đình đúng nghĩa.
Đêm hôm đó, anh không chạm vào tôi. Chỉ đơn giản là nằm cạnh, như hai người bạn đang tập làm quen với cuộc sống mới. Tôi quay mặt vào trong, nước mắt cứ thế rơi lúc nào không hay. Không phải vì buồn. Mà là vì tôi nhận ra, có lẽ mẹ tôi đã đúng.
Một người đàn ông tốt không phải là người khiến mình rung động ngay từ đầu, mà là người khiến mình cảm thấy an tâm khi nghĩ về tương lai. Và tôi, sau tất cả những lần xem mắt vô nghĩa, lại tìm thấy điều đó ngay bên cạnh mình.
Giờ đây, tôi đang mang thai ở tháng thứ 4. Bé Bin mỗi ngày đều áp tai vào bụng tôi, háo hức chờ em. Còn anh, vẫn giữ thói quen dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng, nhắc tôi uống sữa, đi khám đúng lịch.
Cuộc sống không ồn ào, không giàu có, nhưng đủ đầy. Đôi khi, tôi vẫn nghĩ về quyết định ngày ấy. Nếu tôi không nghe lời mẹ, có lẽ tôi vẫn đang mải miết trong những cuộc hẹn vô nghĩa, tìm kiếm một điều gì đó mơ hồ. Còn bây giờ, tôi chỉ thấy biết ơn. Biết ơn mẹ, vì đã nhìn xa hơn tôi.Biết ơn cuộc đời, vì đã đưa tôi đến đúng nơi mình thuộc về.
Gửi xong tin nhắn cho chồng cũ thì tôi tỉnh ra ngay lập tức, kiểu như chột dạ vì vừa làm một chuyện mà bình thường mình sẽ không bao giờ làm. Tôi nhìn tin nhắn một lúc lâu, định thu hồi mà không kịp.
Tôi và anh quen nhau từ hồi còn học đại học. Hồi đó, chúng tôi chẳng nghĩ gì nhiều về tương lai. Yêu là yêu thôi, đi học cùng nhau, ăn uống đơn giản, thỉnh thoảng cãi nhau rồi lại làm lành. Mọi thứ nhẹ nhàng đến mức tôi cứ nghĩ, sau này cưới nhau rồi chắc cũng sẽ như vậy.
Nhưng hóa ra, cưới là một câu chuyện khác hẳn. Gia đình tôi ở thành phố, còn anh ở quê. Lúc tôi nói muốn cưới, bố mẹ không đồng ý. Không phải vì họ ghét anh, mà chỉ là lo. Lo tôi không quen được cuộc sống khác biệt, lo sau này khổ. Nhưng lúc đó tôi cứng đầu lắm, chỉ nghĩ đơn giản là mình chọn người mình yêu, thế là đủ.
Rồi tôi vẫn cưới anh. Những năm đầu, nói thật là không có gì để chê. Anh đi làm chăm chỉ, biết lo cho gia đình. Tôi cũng đi làm, cuộc sống tuy không dư dả nhưng ổn định. Có thời điểm tôi còn thấy mình khá may mắn.
Chỉ là mọi thứ bắt đầu thay đổi khi chuyện con cái mãi không có kết quả.
Ban đầu, cả hai đứa đều nghĩ chắc chưa đến lúc, nhưng càng về sau, áp lực càng lớn. Đi khám, uống thuốc, nghe đủ lời khuyên từ người này người kia. Mỗi lần hy vọng rồi lại thất vọng, tôi dần trở nên khó chịu hơn, hay suy nghĩ hơn.
Anh thì vẫn vậy, ít nói nhưng không gây áp lực. Có lần anh nói với tôi:
- Không có con thì thôi, mình sống vậy cũng được mà.
Nghe thì nhẹ nhàng, nhưng tôi lại không thấy nhẹ chút nào. Tôi cứ nghĩ, anh nói vậy là để an ủi, chứ đàn ông ai mà không muốn có con. Rồi từ suy nghĩ đó, tôi bắt đầu lo xa.
Tôi hay hỏi anh đang làm gì, đi với ai, có khi anh về trễ một chút là tôi đã khó chịu. Lúc đầu anh còn giải thích, sau thì im lặng. Càng im lặng, tôi càng nghĩ nhiều. Cứ thế, hai đứa dần thấy mệt mỏi với nhau lúc nào không hay.
Đến một ngày, anh nói muốn ly hôn. Không phải kiểu cãi nhau lớn hay có chuyện gì ghê gớm, chỉ là một buổi tối bình thường, anh ngồi xuống và nói rất nhẹ nhàng:
- Anh thấy mình sống với nhau mà cả hai đều mệt.
Tôi không nhớ lúc đó mình đã nói gì, chỉ nhớ cảm giác như mọi thứ rơi xuống, nhưng lại không có sức để giữ lại. Cuối cùng, chúng tôi chia tay khá yên lặng.
Sau ly hôn, tôi nghĩ mình sẽ ổn nhanh thôi. Nhưng không. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, tôi vẫn đi làm, vẫn gặp bạn bè, nhưng có những lúc rất trống trải. Nhất là những khi về nhà, không có ai để nói chuyện, không có ai hỏi han mấy câu rất bình thường.
Một năm trôi qua, tôi cũng quen dần với việc một mình. Cho đến hôm đi đám cưới của bạn thân.
Tôi làm phù dâu, chạy qua chạy lại cả ngày. Nhìn bạn mình cười, thấy cũng vui. Nhưng thi thoảng vẫn có những khoảnh khắc đứng yên một chút, tự nhiên lại nhớ đến chuyện cũ. Không phải kiểu đau đớn gì, chỉ là… nhớ thôi.
Tối đó tôi có uống vài ly, không nhiều đến mức không biết gì, nhưng đủ để lòng mình mềm đi. Không hiểu sao lúc đó tôi lại mở điện thoại, tìm đến số của anh. Cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ nhắn một câu rất ngắn:
- Em nhớ anh.
Gửi xong thì tôi tỉnh ra ngay lập tức, kiểu như chột dạ vì vừa làm một chuyện mà bình thường mình sẽ không bao giờ làm. Tôi nhìn tin nhắn một lúc lâu, định thu hồi mà không kịp.
Tôi nghĩ chắc anh sẽ không trả lời. Hoặc nếu có, cũng chỉ là vài câu xã giao. Nhưng một lúc sau, anh nhắn lại:
- Dạo này em thế nào?
Chỉ vậy thôi, không nhắc gì đến tin nhắn của tôi, cũng không hỏi thêm. Tôi đọc mà không biết nên trả lời sao. Cuối cùng tôi tắt máy, đi về nhà.
Tôi tưởng câu chuyện dừng ở đó. Nhưng một lúc sau, anh lại nhắn thêm 4 từ:
- Anh cũng nhớ em.
Tôi đứng yên một lúc khá lâu khi đọc tin đó, không phải kiểu vỡ òa hay xúc động gì lớn, chỉ là thấy… hơi nghèn nghẹn. Hóa ra, không phải chỉ mình tôi thỉnh thoảng còn nhớ.
Đêm đó tôi nằm nghĩ rất nhiều. Nghĩ về khoảng thời gian trước đây, về những chuyện nhỏ nhặt mà lúc đó mình làm quá lên. Nghĩ về cách mình đã từng cố giữ anh, nhưng lại làm anh ngột ngạt.
Tôi không chắc nếu quay lại thì mọi thứ có tốt hơn không. Con người vẫn là con người cũ, chỉ là trải qua thêm một đoạn đời. Nhưng ít nhất, tôi hiểu ra một điều mà trước đây mình không nhận ra. Có những thứ, càng cố nắm chặt thì lại càng dễ mất.
Còn bây giờ, nếu có một cơ hội nào đó, có lẽ tôi sẽ chọn cách khác. Không phải là buông bỏ, mà là học cách ở bên một người mà không làm họ thấy mệt.
Còn chuyện có nên quay lại với chồng cũ hay không, tôi vẫn chưa trả lời được. Chỉ biết là, lần đầu tiên sau một năm, tôi không còn nghĩ về anh với cảm giác nặng nề nữa, mà chỉ đơn giản là nhớ về một người đã từng rất quan trọng trong cuộc đời mình.
Ở tuổi trung niên, nhiều cặp vợ chồng không gặp vấn đề lớn về sức khỏe hay tình cảm, nhưng “chuyện ấy” lại thưa dần, nhạt dần. Không có xung đột rõ ràng. Không có sự từ chối dứt khoát. Chỉ là sự im lặng kéo dài tạo cảm giác khoảng cách ngày càng lớn.
Điều ít ai nhận ra là: nguyên nhân không nằm ở phòng ngủ. Nó bắt đầu từ cách hai người giao tiếp với nhau mỗi ngày.
Khi lời nói không còn chạm đến cảm xúc
Sau nhiều năm chung sống, không ít cặp đôi rơi vào trạng thái “nói chuyện cho xong”. Những cuộc trò chuyện xoay quanh công việc, con cái, tiền bạc. Mọi thứ đều cần thiết, nhưng lại thiếu đi yếu tố quan trọng nhất: cảm xúc.
Chị N., 45 tuổi, từng chia sẻ: “Chúng tôi vẫn nói chuyện mỗi ngày, nhưng toàn là việc phải làm. Lâu dần, tôi không còn cảm giác muốn gần gũi nữa”.
Khi lời nói không còn mang lại sự kết nối, sự gần gũi về thể xác cũng dần mất đi nền tảng.
Sai lầm 1: Nghĩ rằng “không nói” cũng không sao
Một trong những lỗi phổ biến nhất là im lặng. Nhiều người ngại nói về nhu cầu, ngại chia sẻ cảm xúc, hoặc đơn giản là nghĩ rằng đối phương “phải tự hiểu”. Nhưng thực tế, không ai có thể đọc được suy nghĩ của người khác.
Người chồng có thể nghĩ: vợ mình không còn hứng thú. Người vợ lại nghĩ: chồng không còn quan tâm. Cả hai đều có lý do riêng, nhưng vì không nói ra, họ dần xa nhau mà không hề hay biết.
Sai lầm 2: Giao tiếp theo kiểu phán xét thay vì chia sẻ
Khi có vấn đề, nhiều người chọn cách nói thẳng – nhưng theo hướng chỉ trích. “Anh lúc nào cũng như vậy.” “Em chẳng còn quan tâm gì đến anh”. Những câu nói này không mở ra đối thoại, mà khiến đối phương phòng thủ.
Trong bối cảnh đó, “chuyện ấy” dễ trở thành một chủ đề nhạy cảm, thậm chí bị né tránh hoàn toàn. Thay vì giúp cải thiện, cách giao tiếp này lại vô tình làm tổn thương và đẩy hai người xa hơn.
Sai lầm 3: Chỉ nói khi có vấn đề
Một đặc điểm dễ thấy ở nhiều cặp đôi là: chỉ nói chuyện nghiêm túc khi có vấn đề xảy ra. Khi mọi thứ bình thường, họ ít chia sẻ. Nhưng khi có bất mãn, họ lại dồn nén và bộc phát. Điều này khiến giao tiếp trở nên nặng nề. Mỗi cuộc trò chuyện đều mang cảm giác “có chuyện”, khiến cả hai dần ngại nói chuyện với nhau. Và khi không còn những cuộc trò chuyện nhẹ nhàng, sự gần gũi cũng khó duy trì.
Sai lầm 4: Không lắng nghe, chỉ chờ để phản hồi
Nhiều người nghĩ mình đang giao tiếp, nhưng thực ra chỉ đang chờ đến lượt mình nói. Khi một người chia sẻ, người kia không thật sự lắng nghe, mà chuẩn bị sẵn câu trả lời trong đầu. Điều này khiến người nói cảm thấy không được thấu hiểu. Và khi cảm xúc không được đón nhận, họ sẽ dần thu mình lại.
Ở tuổi trung niên, nơi cảm xúc đóng vai trò lớn trong đời sống tình dục, việc không được lắng nghe có thể khiến một người hoàn toàn mất hứng thú với sự gần gũi.
Sai lầm 5: Xem nhẹ những lời nói tích cực
Sau nhiều năm chung sống, nhiều cặp đôi ít khi dành cho nhau những lời khen, lời cảm ơn hay sự ghi nhận. Họ nghĩ rằng “không cần nói cũng hiểu”.
Nhưng thực tế, chính những lời nói tích cực này lại là chất xúc tác quan trọng giúp duy trì cảm xúc. Một lời khen về ngoại hình, một câu cảm ơn vì những điều nhỏ nhặt… có thể tạo ra sự khác biệt lớn trong cách hai người nhìn nhận nhau.
Khi cảm thấy mình được trân trọng, con người tự nhiên sẽ cởi mở hơn trong mọi khía cạnh – bao gồm cả “chuyện ấy”.
Một cặp vợ chồng ngoài 40 từng tìm đến tư vấn vì cảm thấy đời sống tình dục nguội lạnh. Không có vấn đề sức khỏe, không có mâu thuẫn lớn. Nhưng họ gần như không còn gần gũi. Sau khi trò chuyện, chuyên gia nhận ra vấn đề nằm ở cách họ giao tiếp. Người chồng thường xuyên phàn nàn, còn người vợ chọn cách im lặng.
Giải pháp đưa ra rất đơn giản: Thay vì phàn nàn, người chồng học cách diễn đạt cảm xúc theo hướng nhẹ nhàng hơn. Thay vì im lặng, người vợ tập nói ra suy nghĩ của mình. Chỉ sau một thời gian ngắn, mối quan hệ thay đổi rõ rệt. Không phải vì họ “cố gắng nhiều hơn” trong phòng ngủ, mà vì họ bắt đầu hiểu nhau hơn trong cuộc sống.
Giao tiếp tốt không làm tăng tần suất, nhưng tăng chất lượng
Ở tuổi trung niên, điều giữ “lửa” không phải là số lần gần gũi, mà là cảm giác kết nối. Khi hai người có thể nói chuyện một cách chân thành, lắng nghe mà không phán xét, và chia sẻ mà không sợ bị hiểu lầm, “chuyện ấy” sẽ trở nên tự nhiên hơn. Ngược lại, khi giao tiếp bị đứt gãy, mọi nỗ lực khác chỉ mang tính tạm thời.
Muốn cải thiện “chuyện ấy”, hãy bắt đầu từ cách nói chuyện. Không cần những thay đổi lớn. Chỉ cần bắt đầu từ những điều rất nhỏ: Nói một câu nhẹ nhàng hơn. Lắng nghe lâu hơn một chút. Chia sẻ sớm hơn thay vì giữ trong lòng.
Khó ai có thể tin rằng ở tuổi ngoài 50, một người đàn ông lại chọn cách rời bỏ cuộc sống thường nhật để lên núi sống như thời nguyên thủy chỉ vì mâu thuẫn tình cảm với bạn gái.
Sự việc hi hữu này xảy ra tại khu vực núi Thái Bình, thành phố Đài Trung (Đài Loan, Trung Quốc), khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng.
Người đàn ông bỏ lên núi sau khi cãi nhau với bạn gái
Một buổi sáng, người dân phát hiện chiếc xe máy bị bỏ lại tại khu vực núi Thái Bình thuộc thành phố Đài Trung. Nhận thấy dấu hiệu bất thường, họ đã lập tức trình báo cơ quan chức năng.
Lực lượng cảnh sát và đội cứu hộ nhanh chóng triển khai tìm kiếm nhưng suốt 5 ngày vẫn không có kết quả.
Đến ngày thứ 6, nhóm tìm kiếm phát hiện một người đàn ông ngoài 50 tuổi đang ẩn mình sâu trong núi, đặc biệt là trên người không có quần áo.
Tình trạng của ông khiến lực lượng cứu hộ không khỏi bất ngờ.
Người đàn ông họ Tô được tìm thấy trong tình trạng khỏa thân.
Sống 6 ngày trong rừng với quả dại và nước suối
Người đàn ông họ Tô, sống tại Đài Trung. Trong suốt 6 ngày, ông chỉ ăn quả dại và uống nước suối để cầm cự.
Khi được tìm thấy, cơ thể ông gầy gò, xanh xao nhưng vẫn giữ được thân nhiệt ổn định dù thời tiết có lúc xuống dưới 20 độ C.
Điều khiến cảnh sát ngạc nhiên là ông Tô không thể giải thích vì sao quần áo của mình biến mất. Cơ quan chức năng nhận định ông có thể bị ảnh hưởng tâm lý nên tạm thời mất trí nhớ về một số sự việc.
50 tuổi vẫn yêu rồ dại: 6 ngày sống khỏa thân trong rừng chỉ vì cãi nhau với bạn gái - Ảnh 2.
Cảnh sát xác định nguyên nhân là do người đàn ông này cãi nhau với bạn gái và rơi vào trạng thái tuyệt vọng.
Tuyệt vọng vì mâu thuẫn tình cảm với bạn gái
Qua điều tra, cảnh sát xác định nguyên nhân là do người đàn ông này cãi nhau với bạn gái và rơi vào trạng thái tuyệt vọng.
Trước khi bỏ đi, ông còn nói với cha rằng mình không còn thiết sống.
Quá lo lắng, người cha đã báo cảnh sát. Nhờ sự phối hợp giữa lực lượng chức năng và người dân địa phương, ông Tô được tìm thấy sau gần một tuần sống biệt lập và được đưa về nhà an toàn.
Câu chuyện trở thành lời cảnh báo về những hành động cực đoan khi cảm xúc mất kiểm soát.
6 kiểu người "độc hại" dễ khiến mối quan hệ rạn nứt
Từ câu chuyện trên, nhiều người nhắc đến những kiểu tính cách có thể khiến mối quan hệ trở nên căng thẳng nếu không được điều chỉnh kịp thời.
Người quá ích kỷ trong tình yêu
Những người ích kỷ thường đặt bản thân lên hàng đầu, luôn muốn được quan tâm nhưng lại ít khi đáp lại. Điều này khiến đối phương cảm thấy áp lực và mối quan hệ dần mất cân bằng.
Người thiếu tự tin, luôn cần sự khẳng định
Thiếu tự tin khiến một người liên tục tìm kiếm sự công nhận. Khi xuất hiện dấu hiệu bất ổn, họ dễ hoài nghi và thậm chí tìm kiếm sự an ủi từ mối quan hệ khác.
Người lãng mạn quá mức
Sự lãng mạn là cần thiết, nhưng nếu kỳ vọng cảm xúc luôn cao trào như giai đoạn đầu, họ sẽ dễ thất vọng khi tình yêu trở nên bình dị và lâu dài.
Người yêu bản thân quá mức
Kiểu người này thường theo đuổi sự hoàn hảo, khó chấp nhận khuyết điểm của đối phương và hay đổ lỗi, khiến mối quan hệ thiếu sự bao dung.
Người hay than vãn, mang năng lượng tiêu cực
Việc liên tục cần được an ủi khiến đối phương phải gánh vác cảm xúc. Lâu dần, sự mệt mỏi sẽ khiến tình cảm phai nhạt.
Người luôn phê bình đối phương
Những lời chỉ trích liên tục, dù nhỏ nhặt, cũng khiến đối phương cảm thấy không được tôn trọng và làm tổn thương mối quan hệ.
Bài học về kiểm soát cảm xúc trong tình yêu
Một mối quan hệ bền vững cần sự thấu hiểu và cân bằng. Khi xảy ra mâu thuẫn, việc giữ bình tĩnh và trao đổi thẳng thắn sẽ giúp tránh những quyết định cực đoan.
Câu chuyện của người đàn ông 50 tuổi là lời nhắc rằng cảm xúc tiêu cực nếu không được kiểm soát có thể dẫn đến những hành động nguy hiểm và đáng tiếc.
Trong nhiều năm, thịt bò gần như là lựa chọn mặc định khi nhắc đến thực phẩm bổ sung sắt – vi chất thiết yếu tham gia vào quá trình tạo máu, vận chuyển oxy và duy trì năng lượng cho cơ thể. Tuy nhiên, các dữ liệu từ Bảng thành phần thực phẩm Việt Nam của Viện Dinh dưỡng Quốc gia cùng nhiều nghiên cứu quốc tế lại chỉ ra một thực tế bất ngờ: không ít loại rau xanh dân dã có hàm lượng sắt tương đương, thậm chí cao hơn thịt bò nếu xét trên cùng khối lượng.
Phát hiện này không chỉ mở rộng góc nhìn về dinh dưỡng, mà còn cho thấy: bổ sung sắt không nhất thiết phải phụ thuộc vào thực phẩm đắt đỏ. Ngay trong gian bếp quen thuộc, nhiều loại rau bình dân vẫn đang âm thầm cung cấp vi chất quý giá.
Rau đay: “Ứng viên số 1” bị chê vì nhớt, nhưng lại tốt cho cả tim và dạ dày
Rau đay vốn là món canh quen thuộc của mùa hè miền Bắc. Tuy nhiên, lớp nước sánh và cảm giác “nhơn nhớt” khi ăn khiến không ít người e dè, thậm chí đưa vào danh sách “khó nuốt”.
Ít ai biết rằng, 100g rau đay tươi có thể chứa khoảng 7,7mg sắt, và sau khi nấu chín vẫn giữ khoảng 3mg/100g – mức tương đương, thậm chí nhỉnh hơn thịt bò (khoảng 2,4–2,6mg/100g theo dữ liệu quốc tế).
Không chỉ dừng lại ở hàm lượng sắt, rau đay còn giàu vitamin A, C, K và các hợp chất chống oxy hóa. Đặc biệt, chất nhầy đặc trưng của rau đay lại chính là “chìa khóa” mang đến lợi ích sức khỏe: Hỗ trợ bôi trơn đường ruột, giảm táo bón; Bảo vệ niêm mạc dạ dày, hạn chế viêm loét; Giảm hấp thu cholesterol xấu, hỗ trợ tim mạch.
Từ một món ăn bị “ghét oan”, rau đay thực chất lại là lựa chọn đáng cân nhắc cho chế độ ăn bổ máu và bảo vệ hệ tiêu hóa.
Rau bí: Dân dã nhưng giàu vi chất, tốt cho gan và tim
Rau bí – phần lá và ngọn non của cây bí – từ lâu đã xuất hiện trong bữa cơm gia đình Việt với những món luộc, xào quen thuộc. Dù ít được nhắc đến trong các danh sách “siêu thực phẩm”, nhưng giá trị dinh dưỡng của loại rau này không hề thấp.
Sau khi nấu chín, hàm lượng sắt trong rau bí có thể đạt khoảng 3mg/100g, tương đương hoặc cao hơn thịt bò trong cùng khẩu phần.
Bên cạnh đó, rau bí còn cung cấp lượng chất xơ dồi dào, hỗ trợ tiêu hóa; Các vitamin thiết yếu giúp bảo vệ gan; Hợp chất có lợi cho tim mạch.
Với giá thành rẻ và dễ chế biến, rau bí là lựa chọn “ngon – bổ – tiết kiệm” trong bối cảnh nhiều người đang hướng đến chế độ ăn lành mạnh.
Cải bó xôi: “Ngôi sao dinh dưỡng” quen thuộc
Cải bó xôi (rau bina) từ lâu đã nổi tiếng là thực phẩm giàu sắt. Theo dữ liệu quốc tế, 100g cải bó xôi cung cấp khoảng 2,7–3,5mg sắt, thậm chí cao hơn nếu ăn với khẩu phần lớn.
Ngoài ra, loại rau này còn chứa nhiều chất chống oxy hóa và vi chất quan trọng, giúp hỗ trợ sức khỏe tim mạch; Kiểm soát đường huyết; Tăng cường chức năng gan.
Tuy nhiên, các chuyên gia lưu ý: sắt trong rau là dạng non-heme, khả năng hấp thu thấp hơn so với sắt heme trong thịt đỏ. Vì vậy, cách ăn đóng vai trò rất quan trọng.
Rau dền: Nguồn sắt “biến thiên” nhưng giàu tiềm năng
Rau dền – loại rau quen thuộc của mùa hè – lại sở hữu hàm lượng sắt khá ấn tượng. Tùy theo giống và điều kiện trồng trọt, 100g rau dền có thể cung cấp từ 2mg đến trên 10mg sắt, mức cao so với nhiều thực phẩm thông thường.
Không chỉ vậy, rau dền còn giàu chất xơ hỗ trợ tiêu hóa, có nhiều vitamin và khoáng chất thiết yếu giúp tăng cường sức khỏe tổng thể.
Trong xu hướng ăn uống thiên về thực vật, rau dền đang trở thành một nguồn dinh dưỡng đáng chú ý nhưng vẫn chưa được khai thác hết.
Ăn rau giàu sắt thế nào để cơ thể hấp thu tốt?
Dù nhiều loại rau có hàm lượng sắt cao, nhưng hiệu quả hấp thu không chỉ phụ thuộc vào con số. Sắt từ thực vật (non-heme) cần “trợ thủ” để cơ thể hấp thụ tốt hơn.
Các chuyên gia dinh dưỡng khuyến nghị: Kết hợp rau xanh với thực phẩm giàu vitamin C như cam, chanh, cà chua; Tránh uống trà hoặc cà phê ngay sau bữa ăn vì có thể cản trở hấp thu sắt; Duy trì chế độ ăn đa dạng, không phụ thuộc vào một nguồn thực phẩm.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.