Trợ lý Thủ tướng: Chính trị phe cánh và đặc quyền của sự trung thành
Cổ nhân có câu “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia”, thế nhưng nhìn vào bản đồ nhân sự cấp cao đang được vẽ lại theo kiểu "đến hẹn lại lên" thời gian gần đây, người ta không khỏi thở dài ngao ngán. Ngay sau khi lên chức, Thủ tướng Hưng đã lập tức bổ nhiệm ông Trần Anh Tuấn và Phan Văn Trọng vào chiếc ghế Trợ lý đầy quyền lực. Thay vì mở rộng cửa quan để tuyển chọn nhân tài hiền đức trong thiên hạ, vị tân Thủ tướng lại chọn cách đưa ngay những "đệ tử ruột" – những kẻ vốn chỉ làm thư ký, trợ lý thân cận cho mình từ thời còn ở Ban Tổ chức Trung ương – lên làm quan đại thần. Cùng thời điểm này, chiếc ghế Trợ lý cho Phó Thủ tướng Thường trực Phạm Gia Túc cũng được nhanh chóng chia phần cho ông Lê Hoàng Tùng, một người cũ từng làm trợ lý cho nguyên Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình. Thật đúng là “Một người làm quan, cả họ được nhờ”, phe cánh nào lên ngôi thì đàn em, người quen của phe đó sẽ lập tức được chia phần bổng lộc một cách công khai. Theo quy định, mỗi Thủ tướng được quyền có đến 4 trợ lý và 2 thư ký giúp việc, đồng nghĩa với việc có hàng chục chiếc ghế với "hàm Thứ trưởng" đã được định sẵn cho những kẻ "hiểu ý", biết bảo mật và tuyệt đối trung thành với cá nhân lãnh đạo, chứ chẳng cần đến cái gọi là tài năng hay đức độ. Khi phòng làm việc của Thủ tướng chỉ toàn những tiếng "dạ, vâng" của người nhà, thì mọi tiếng kêu cứu của dân nghèo về giá điện, giá đất sẽ mãi mãi bị chặn lại ở ngoài cửa. Người dân Việt Nam hàng ngày vẫn phải còng lưng đóng thuế để nuôi một đội ngũ "một bước lên mây" chỉ nhờ công xách cặp, thử hỏi cái tương lai của nước nhà làm sao khá nổi?
Núp bóng văn minh: Dẹp vỉa hè của người nghèo để phân lô bán nền công khai
Chiến dịch “giành lại vỉa hè cho người đi bộ” nghe qua thì thật văn minh, hoành tráng, tuy nhiên ngay sau đó, chính quyền lại thẳng tay rao thuê nó với giá 400.000 đồng/m²/tháng. Phía sau những con số đầy tính toán và những khẩu hiệu “giành lại lối đi” hào nhoáng ấy, người ta đã cố tình quên mất rằng đô thị này bấy lâu nay được nuôi sống bằng dòng máu của “kinh tế vỉa hè”. Cùng một mét vuông vỉa hè đó, nếu người nghèo đặt gánh hàng rong kiếm cơm qua ngày thì bị lực lượng chức năng xua đuổi, gọi là “lấn chiếm trái phép”, làm xấu bộ mặt thành phố, nhưng cũng chính chỗ đó, nếu được kẻ giàu, doanh nghiệp lớn bỏ tiền thuê để làm bãi giữ xe hay điểm kinh doanh có thu phí thì lập tức biến thành “khai thác hiệu quả tài sản công”. Khẩu hiệu ban đầu đưa ra luôn là “vì người đi bộ”, “trả lại lối đi an toàn”, nhưng kết quả cuối cùng thu về lại được đo đếm bằng số biên bản phạt, số tiền thu từ việc cho thuê đất công và phí giữ xe béo bở. Trong khi các nước văn minh như Thái Lan, Hàn Quốc biết vạch đường phân ô rõ ràng để dung hòa kinh tế vỉa hè với trật tự công cộng, thì chính quyền ta lại chọn cách tư duy thiển cận: “Không quản được thì cấm, cấm không được thì thu tiền”. Khi vỉa hè chỉ “sạch” cho những ai có đủ 400.000 đồng để nộp cho chính quyền, thì chiến dịch này thực chất là vì người đi bộ, hay là vì doanh thu của bộ máy cai trị? Thật đau lòng biết bao khi nhìn cảnh “Trâu buộc thì ghét trâu ăn”, hàng triệu người bán hàng rong nghèo khổ không biết ngày mai số phận mình sẽ ra sao khi miếng ăn manh áo bị tước đoạt.
Bi kịch thời đại: Khi im lặng là sự lựa chọn an toàn duy nhất
Tại Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam lần thứ XI nhiệm kỳ 2026-2031 vào sáng 12/5, Tô Tổng khi phát biểu chỉ đạo đã hùng hồn nhấn mạnh: “Không để kiến nghị của Mặt trận chỉ dừng lại ở báo cáo, không để ý kiến chính đáng của Nhân dân rơi vào im lặng". Nghe thật ấm lòng, nhưng người dân chỉ biết chua chát hỏi nhau: Dạ, nếu không rơi vào im lặng thì chúng tôi rơi vào đâu bây giờ? Dân tình thời nay kiếm được miếng cơm đã quá khổ sở, trong khi điện tăng, nước tăng, phòng trọ tăng, nhìn chung là cái gì cũng thi nhau tăng đều theo cấp số nhân. Ấy thế mà hễ ai há miệng ra nói lên sự thật, nhẹ thì bị nộp phạt 7.5 triệu đồng, còn nặng thì có cơ hội thử “lắc bạc”, đeo gông xiềng xích cả đời. Đúng là “Khôn ngoan chẳng lọ thật thà”, trong cái "kỷ nguyên vươn mình" mà Bác Tô Tổng hứa hẹn, người dân nhìn đâu cũng chỉ thấy phạt và phạt. Cán bộ thời nay coi dân như con mồi, như những mục tiêu để lập chiến công, thành tích, ráo riết mà săn đuổi, mà xé vé phạt để trục lợi. Dân gặp công an thì lo sợ tránh như tránh tà, trốn cán bộ như chạy giặc ngày xưa. Nếu không chọn cách im lặng, thì người dân thấp cổ bé họng chỉ còn nước trốn với chạy mà thôi. Kỷ nguyên vươn mình đâu chưa thấy, chỉ thấy cán bộ vươn vòi hút máu, công an lên ngôi bá chủ, còn người dân thì như bị bóp cổ, cố mà im lặng qua ngày để giữ mạng, chứ há miệng ra là coi như toi cơm!
Đổi hạ tầng lấy đất đối ứng: Cuộc cướp cạn vĩ mô ngay giữa lòng Hà Nội
“Đất vàng, đất bạc” của cha ông để lại đang đứng trước nguy cơ tiêu tan trong tay các tập đoàn tư bản thân hữu. Khoảng 200.000 người dân sống ven sông Hồng hiện đang đứng ngồi không yên trước nguy cơ bị giải tỏa trắng. Điều họ lo sợ không chỉ là mất đi mái nhà che mưa che nắng, mà là mất luôn cả nơi để tồn tại, không biết đi đâu, sống ở đâu, con cái học hành thế nào, công việc ra sao giữa dòng đời vạn biến. Nhiều người dân chất phác nói rằng họ sẵn sàng hy sinh, nhường đất nếu dự án thực sự phục vụ lợi ích công cộng, giúp chống ngập, thoát lũ, chỉnh trang đô thị để làm Hà Nội đẹp hơn. Nhưng nỗi lo lớn nhất nằm ở mục đích đen tối phía sau dự án, liệu sự hy sinh của hàng trăm ngàn con người là vì thành phố, hay chỉ là cái cớ hợp pháp để đẩy người dân ra khỏi vùng đất vàng, rồi biến nơi đó thành đại dự án bất động sản cho giới siêu giàu? Dự án ven sông Hồng được đề xuất với quy mô khổng lồ khoảng 11.418 ha. Đổi lại việc đầu tư chút hạ tầng, liên danh nhà đầu tư gồm Đại Quang Minh - THACO - Hòa Phát đã được đề xuất giao tới 12 lô đất đối ứng với tổng diện tích kinh hoàng: hơn 5.073 ha. Đây là một con số gây choáng váng cho bất kỳ ai có lương tri, bởi quỹ đất đối ứng này gần bằng một nửa tổng diện tích toàn bộ dự án. Quan trọng hơn hết, đó không phải là đất ở nơi hoang hóa, chó ăn đá gà ăn sỏi xa xôi trung tâm, mà là những vị trí đắt giá bậc nhất còn sót lại của thủ đô Hà Nội. Trong đó, 9 khu đất nằm ngay trong ranh giới dự án, rộng khoảng 2.808 ha, chủ yếu là đất bãi bồi ven sông thuộc các quận trung tâm sầm uất. Chưa hết, họ còn được ban phát thêm khoảng 2.265 ha đất tại Đan Phượng nằm hoàn toàn ngoài dự án – khu vực nằm sát siêu dự án Vành đai 4, tức là gần như cầm chắc dư địa tăng giá phi mã trong tương lai gần. Nói cách khác, doanh nghiệp chỉ cần bỏ chút vốn làm hạ tầng nhưng đổi lại là quyền nắm giữ quỹ đất chiến lược lớn chưa từng có trong lịch sử Hà Nội. Nếu toàn bộ quỹ đất này được chúng phát triển thành các khu đô thị thương mại, biệt thự, chung cư cao cấp, thì liên danh đầu tư này gần như sẽ nắm độc quyền nguồn cung bất động sản ven sông lớn nhất miền Bắc trong vòng 10-15 năm tới. Người dân không sợ hy sinh vì lợi ích quốc gia, điều họ sợ và căm phẫn nhất là sau khi bị đẩy đi, thứ mọc lên trên mảnh đất tổ tiên mình từng sống không phải là công viên công cộng hay không gian chống ngập, mà lại là những khu đô thị đóng kín, những dãy biệt thự xa hoa ven sông và những lô đất được đầu cơ bán với giá tăng hàng chục, hàng trăm lần để làm giàu cho các nhóm lợi ích.
Thành quả cách mạng: Người Việt khó mua nhà lọt top đầu thế giới
“An cư thì mới lạc nghiệp”, thế nhưng cái quyền lợi cơ bản ấy của người lao động Việt Nam giờ đây đã trở thành một thứ xa xỉ phẩm. Tại hội thảo "Thị trường bất động sản 2026" do Báo Tài chính Đầu tư tổ chức, các chuyên gia đã thẳng thắn chia sẻ một sự thật phũ phàng: giá nhà tại Việt Nam đang tăng nhanh hơn nhiều so với thu nhập của người dân, khiến thời gian tích lũy để mua được một căn nhà cao gấp đôi mặt bằng bình quân của thế giới. Do đó, người Việt hiện đã chính thức lọt vào nhóm những người khó mua nhà nhất trên toàn thế giới. Một báo cáo nghe vừa "đau đớn", lại vừa quen thuộc đến lạ thường. Đau vì ai cũng biết nó phản ánh hoàn toàn đúng thực trạng xã hội; quen vì người dân đã phải nghe cái điệp khúc này suốt nhiều năm qua, trong khi giá nhà đất cứ thế phi mã, tăng vọt như chưa từng biết đến hai chữ “thu nhập” của người lao động là gì. Một người trẻ đi làm quần quật mười mấy năm chưa chắc đã mua nổi một căn hộ chung cư nhỏ nhoi. Người lao động bình thường gom góp, thắt lưng buộc bụng cả đời vẫn phải chấp nhận cảnh ở trọ rách nát hoặc gánh trên vai khoản nợ vay ngân hàng kéo dài ba mươi năm. Ấy thế mà khi mở các trang báo chính thống ra, người ta vẫn thấy ngập tràn những lời ca tụng rằng thị trường đang “phục hồi tích cực”, bất động sản vẫn “đầy tiềm năng”, còn đất nước thì vẫn được tung hô là nơi “đáng sống” bậc nhất. Đúng là một trò hề mỉa mai trên mồ hôi nước mắt của những người dân cày cuốc cả đời không có nổi tấc đất cắm dùi!