
"Cần tuyển ông nội cho bé trai, lương thỏa thuận" bên dưới là một số điện thoại.
- Đúng là bọn nhà giàu hống hách, ông Ivan Maximovich phẫn nộ thốt lên khi đọc được mẩu quảng cáo này trên mạng, - hết bảo mẫu riêng, tài xế, đầu bếp, người giúp việc, giờ đến cả ông nội chúng cũng muốn thuê.
Ivan Maximovich đang đi tìm việc. Ông đã khánh kiệt với số tiền lương hưu ít ỏi. Điều ông lo lắng không phải là bản thân mình, mà là người bạn trung thành, chú chó Baikal. Chú chó già cũng giống như ông, cần được chăm sóc y tế, chưa kể giá thức ăn thú cưng ngày một tăng, mà Baikal lại to lớn nên ăn còn nhiều hơn cả chủ. Đã vậy, Maximovich còn cưu mang những chú chó bị bỏ rơi ở khu nhà nghỉ vùng ngoại ô, vì ông đang sống tại căn nhà gỗ cũ kỹ của mình, nhường căn hộ ở thành phố cho cô con gái Polina vẫn đang lận đận chuyện tình duyên.
Nhưng ông lão không hề than vãn. Ông thích sống ở ngoại ô. Không ồn ào, có rừng, có sông ngay cạnh, không khí trong lành đến mức cảm giác như có thể múc ăn được bằng thìa.
Ngặt nỗi, số tiền tiết kiệm cuối cùng đã cạn, ông quyết định tìm một công việc vừa sức. Định đi làm bảo vệ nhưng không thành. Ngày xưa vị trí đó dành cho người già, giờ toàn là những thanh niên lực lưỡng từ các công ty an ninh chuyên nghiệp.
- Họ bảo vệ cái gì mà phải dùng đến đám trai tráng đó nhỉ? ông hỏi Baikal, - Sức vóc ấy phải đi cày ruộng mới đúng, đằng này toàn ngồi không chơi điện thoại.
Baikal nhìn ông bằng đôi mắt tinh anh, ông lão cảm giác như nghe thấy nó trả lời:
- Tôi cũng không biết nữa, Maximovich. Mà bảo vệ kiểu gì lại không có chó thế kia?
Không tìm được việc gì phù hợp, Ivan Maximovich quay lại mẩu tin: "Cần tuyển ông nội cho bé trai". Ông quyết định gọi cho người chủ kỳ lạ này. Ông hắng giọng thật kỹ để tiếng nói không quá già nua, run rẩy. Đầu dây bên kia là một giọng nữ thanh mảnh đến mức ông ngỡ là một cô bé.
- Valeria Anatolyevna xin nghe.
- Tôi gọi theo mẩu quảng cáo. Có đúng là cô muốn thuê một người làm ông nội không?
- Đúng vậy. 6 giờ chiều nay gặp nhau có tiện cho ông không? Valeria hỏi.
- Được.
- Vậy ông cho tôi địa chỉ, tôi sẽ qua đó.
Ông lão đọc địa chỉ rồi vội vàng dọn dẹp nhà cửa. Ông tắm rửa, cạo râu, mặc bộ đồ thể thao mới nhất và chờ đợi. Đúng 6 giờ, một chiếc Jeep đen đỗ trước cổng. Một người đàn ông vạm vỡ và một người phụ nữ nhỏ nhắn bước ra.
Ông mời khách vào nhà, định mời trà kèm mứt hoa quả. Có chén trà, câu chuyện mới rôm rả được.
- Tôi rất sẵn lòng dùng trà, nhất là mứt nhà làm. Hay là chúng ta ra vườn nhé, tôi thấy ngoài đó có bộ bàn ghế gỗ.
Trà đậm đà, mứt thơm lừng, không khí buổi trò chuyện trở nên ấm áp.
- Tôi đích thân đến đây để xem phong cách sống của ông. Mới nhìn qua, tôi thấy mọi thứ đều ổn. Ông không rượu chè, gọn gàng, nhà cửa sân vườn ngăn nắp, chứng tỏ tư duy của ông rất rõ ràng. Ông hãy kể một chút về mình đi.
- Cũng chẳng có gì đặc biệt, Ivan Maximovich bắt đầu, - Tôi là người đơn giản. Học xong thì đi lính biên phòng. Ở đó tôi bắt đầu yêu quý loài chó và từ đó không thể sống thiếu chúng. Xuất ngũ, tôi làm thợ tiện tại nhà máy cho đến lúc nghỉ hưu. Tôi có vợ và một cô con gái, cuộc sống êm đềm cho đến khi bà nhà tôi qua đời hai năm trước. Con gái tôi hiện là giáo viên dạy vẽ. Lương hưu thấp quá, không đủ nuôi mình và nuôi chó nên tôi mới đi tìm việc. Nhưng tôi có thắc mắc, Valeria Anatolyevna: Tại sao cô lại cần một người ông? Với điều kiện của cô, cô có thể thuê bảo mẫu hoặc gia sư cao cấp cho cháu mà.
- Con trai tôi, bé Petya, chín tuổi rồi, không cần bảo mẫu nữa. Khốn nỗi, Petya bị khuyết tật, phải ngồi xe lăn. Cháu sinh ra hoàn toàn bình thường, nhưng rồi biến cố xảy ra...
Valeria kể rằng cô là mẹ đơn thân, một mình gây dựng sự nghiệp. Khi Petya học xong lớp một, cô gửi con và bà ngoại đi nghỉ mát. Tại đó, bà ngoại đột ngột qua đời vì đau tim ngay trước mắt đứa trẻ. Petya bị sốc tâm lý nặng nề, và kể từ đó đôi chân cháu không còn cử động được nữa. Dù đi khắp các giáo sư đầu ngành, họ đều nói không có tổn thương thực thể, tất cả là do tâm lý. Có bác sĩ bảo rằng cháu cần một "cú hích" tinh thần để đứng dậy, nhưng cũng có thể nó sẽ làm tình trạng tệ hơn.
- Tôi nghĩ Petya cần một người đàn ông có kinh nghiệm sống ở bên cạnh. Không phải những thanh niên trẻ tuổi, mà là một người như ông. Cháu chưa bao giờ được trò chuyện tin cậy với một người đàn ông lớn tuổi, mà cháu thì rất cần điều đó. Ông đồng ý chứ, Ivan Maximovich?
- Tôi đồng ý.
- Buổi sáng cháu học văn hóa, 2 giờ chiều tài xế sẽ đón ông đến, và 8 giờ tối đưa ông về. Mức lương 3.000 rúp một ngày có được không ạ?
- Có... có nhiều quá không? Ông lão bàng hoàng.
- Mức đó là bình thường thôi ạ.
Ngày đầu tiên đến làm việc, ông lão choáng ngợp trước sự sang trọng của ngôi biệt thự.
- Chào ông, tôi là Tonya, người giúp việc. Ông là Ivan Maximovich phải không? Đừng ngại, chủ nhà ở đây sống tình cảm lắm. Petya ơi, ông Ivan đến rồi này!
Petya lăn xe lăn ra, mỉm cười chìa tay. Ông lão nắm lấy bàn tay gầy gò của cậu bé:
- Cháu có thể gọi ta là ông nội Vanya, hay ông Ivan đều được.
- Để xem đã ạ, Petya trả lời già dặn, - Còn cháu là Petya. Đừng gọi cháu là Petrusha nhé, cháu không thích đâu.
Họ thân nhau nhanh chóng. Petya say mê nghe ông kể về thời lính biên phòng, về những chú chó nghiệp vụ. Khi nghe ông kể về chú chó Baikal ở nhà, cậu bé hào hứng:
- Ông cho cháu gặp bạn ấy được không?
- Tất nhiên, nếu mẹ cháu cho phép.
Valeria bước vào, mỉm cười khi thấy con trai phấn chấn. Cô bảo:
- Ông cứ gọi tôi là Lera. Đừng coi đây là công việc, hãy đến với chúng tôi như người thân. Hãy trò chuyện với Petya như với cháu ruột của mình vậy.
Ba tháng trôi qua, tình cảm giữa hai người ngày càng khăng khít. Họ như "hình với bóng". Ông đi cùng cậu đến bể bơi, đến trung tâm vật lý trị liệu. Những ngày nghỉ, Petya lại gọi điện:
- Ông nội ơi, cháu nhớ ông quá. Cháu đến chỗ ông chơi nhé?
Valeria đồng ý đưa Petya và chị giúp việc Tonya cùng về ngoại ô. Trong khi Tonya dọn dẹp nhà cửa cho ông lão, Petya được chơi đùa cùng chó Baikal trên thảm cỏ. Nhìn con trai cười rạng rỡ, má hồng hào, Valeria quyết định để cậu bé ở lại qua đêm. "Ura! (Hoan hô, thể hiện sự sung sướng)" Petya reo lên, còn Baikal thì nhảy nhót vui sướng như quên mất mình đã già.
Một buổi tối cuối tuần nọ, khi chỉ có hai ông cháu ở nhà gỗ, Ivan Maximovich đột nhiên thấy mệt, huyết áp tăng cao.
- Petya, ông thấy không khỏe. Ông đi uống thuốc rồi nằm nghỉ một lát. Cháu cho Baikal ăn giúp ông nhé.
Petya cho chó ăn xong, lăn xe vào phòng thì thấy ông nằm bất động, mắt nhắm nghiền, một tay buông thõng xuống sàn. Cậu bé hoảng loạn nghĩ rằng ông không còn thở nữa.
- Ông nội Vanya! Đừng chết! Petya gào lên.
Trong cơn tuyệt vọng, cậu bất ngờ bật dậy khỏi xe lăn, lảo đảo bước vài bước về phía giường rồi quỵ xuống bên cạnh ông. Ivan Maximovich giật mình tỉnh dậy:
- Trời ơi, Petya, chuyện gì thế cháu?
Petya vừa khóc vừa cười:
- Ông ơi, cháu sợ quá. Cháu cứ tưởng ông... chết rồi.
- Không sao, chắc do thuốc làm ông ngủ thiếp đi thôi. Mà... cháu tự đi đến đây à?
- Cháu không biết... chắc là thế. Cháu không nhớ nữa, lúc đó cháu chỉ sợ thôi.
Ông lão run rẩy nâng cậu bé dậy:
- Nào, để ta đỡ, cháu thử bước vài bước xem nào. Đừng sợ, có ông giữ đây.
Chiều chủ nhật, khi Valeria đến đón con, cô sững sờ thấy chiếc xe lăn trống trơn nằm một góc sân. Trên lối đi nhỏ, Petya đang chậm rãi bước đi, một tay vịn vào vai ông nội Ivan, bên cạnh là chú chó Baikal trung thành.
- Petya à, sắp tới cháu sẽ chạy nhanh như đám nhóc trong xóm thôi. Ta và Baikal già rồi, không đuổi kịp cháu đâu, ông lão khích lệ.
- Cháu sẽ chạy từ từ thôi ạ. Ông và Baikal là bạn thân nhất của cháu, cháu chạy trốn hai người làm gì chứ. Mà ông ơi, sao ông lại đặt tên bạn ấy là Baikal?
- Vì tâm hồn nó trong trẻo như làn nước hồ Baikal vậy cháu ạ.
Valeria đứng lặng người nhìn theo bóng dáng hai ông, cháu và Baikal, nước mắt lưng tròng vì hạnh phúc, không nỡ lên tiếng phá vỡ khung cảnh tuyệt đẹp ấy.
VietBF@sưu tập