(Tamnhin.net) -Nếu chỉ có quyết định giảm lăi suất huy động VND xuống 9%/năm kể từ hôm nay 11/6,và chỉ áp mức trần cho vay 13%/năm đối với 4 lĩnh vực ưu tiên th́ thật bất công và e rằng doanh nghiệp sẽ vẫn rất khó tiếp cận với mức lăi suất trần ở 4 lĩnh vực ưu tiên v́ cho đến thời điểm này các Doanh nghiệp vẫn phải chịu mức lăi vay 17% đến 19% năm và t́nh trạng tiêu cực vẫn sẽ cứ tiếp tục diễn ra. Người thiệt vẫn là nhân dân gửi tiền và người đi vay tiền c̣n ngân hàng vẫn ung dung hưởng lợi và quyền "không đáng có".
 |
| Lăi suất đang giảm mạnh |
Tại sao lại nói là quyền "không đáng có "?
Thứ nhất : Tại sao Lại chỉ quy định trần lăi tiền gửi là một mức từ 14%,13% % ,rồi 11% năm và từ 11/6, trần lăi suất huy động VND chính thức được cácngân hàng điều chỉnh về mức 9%/năm nhưng chỉ quy định trần lăi suất tiền gửi VND không kỳ hạn và dưới 12 tháng, c̣n kỳ hạn từ 12 tháng trở lên do các tổ chức tín dụng (TCTD) ấn định trên cơ sở cung - cầu vốn thị trường. Đây có phải lại là một biện pháp can thiệp thị trường tiền tệ bằng giải pháp hành chính không và vẫn có yếu tố của sự độc quyền về tài chính của ngành ngân hàng không ?
Theo đó các ngân hàng tự nhiên được quyền cho khách hàng vay với lăi suất nào tùy thuộc vào khả năng và "quan hệ " của khách hàng c̣n tiêu chí đưa ra 4 lĩnh vực ưu tiên có thể chỉ tồn tại trên giấy hoặc đối với các khách hàng có "khả năng quan hệ ngầm " thôi c̣n thực tế để được diệt vào 1 trong 4 lĩnh vực ưu tiên này doanh nghiệp đă phải qua "c̣" từ 3-4 % năm theo như lời phát biểu của Đại biểu QH An tại diễn đàn QH nhưng đă bị Thống đốc "bỏ qua " câu hỏi này !
Theo lư giải từ NHNN, quy định như vậy tạo thuận lợi cho các TCTD cơ cấu lại nguồn vốn theo kỳ hạn theo hướng tốt lên. Đây cũng là một bước đi để tiến tới dỡ bỏ trần lăi suất tiền gửi tối đa đối với VND trong thời gian tới. Nhưng vấn đề thực tế việc không khống chế trần lăi suất cho vay ở các lĩnh vực khác là một quyết định quá phi lí v́ đa số các khoản nợ cũ mà các doanh nghiệp đang phải chịu trả một mức lăi suất vẫn rất cao có ngân hàng vẫn đang thu lăi suất cho tới ngày hôm nay vay tiêu dùng như mua ô tô đến 22.3% năm. Và các món vay khác mặc dù thực tế là vay cho hoạt động đầu tư kinh doanh th́ đă được các cán bộ ngân hàng "tư vấn" để làm thủ tục cho vay đơn giản th́ cứ vay mua Bất động sản (nhà, đất) và phải chịu lăi vay vẫn rất cao 16,8% năm.
Nếu tính lăi biên ở các trường hợp này th́ vẫn là mức "khủng" trên dưới 10% năm một sự quá bất hợp lư này đă gây quá nhiều khó khăn và thiệt tḥi cho các doanh nghiệp đi vay trong hoàn cảnh hiện nay.
Ngân hàng Nhà nước cần quy định rơ mức lăi biên tối thiểu và tối đa cho các ngân hàng thực hiện về nguyên tắc th́ chỉ được từ 2,5 đến 3% năm mà ngay hiện tại đă chênh là 4% năm đối với các lĩnh vực ưu tiên, c̣n nếu không phải là lĩnh vực ưu tiên th́ sẽ cộng thêm gấp đôi quy định sẽ ở mức 7-8% năm do vậy nói cho cùng ngân hàng vẫn lợi và có thêm các quyền "không đáng có" đó là quyền cho ai, cho doanh nghiệp nào vào diện 1 trong 4 lĩnh vực ưu tiên ? Đây chính là khoảng chông pháp lư để các ngân hàng trục lợi hoặc là sân,đất cho sự nảy sinh tiêu cực "kiểu xin cho" chứ mất hết tính b́nh đẳng mà mang đặc điểm của sự độc quyền.
Mặt khác nếu NHNN khẳng định việc điều chỉnh giảm lăi suất lần này phù hợp với xu hướng kỳ vọng lạm phát, thanh khoản của các TCTD dồi dào,thị trường tiền tệ diễn biến theo xu hướng tích cực và ổn định. Trongkhi đó, mức lăi suất tiền gửi tối đa theo quy định hiện nay (11%/năm) ởmức khá cao, khoảng 3% so với lạm phát dự báo của tháng 6/2012 so vớicùng kỳ năm 2011 (khoảng 7,4 - 7,5%) và lạm phát kỳ vọng cả năm 2012(khoảng 7 - 8%). Mức lăi suất trên cũng chênh lệch cao so với lăi suấttiền gửi huy động USD (khoảng 2%/năm) và mức tăng tỷ giá kỳ vọng (khoảng2 - 3%/năm). Th́ việc không quy định trần lăi suất cho vay tối đa là vô lư.
Cùng với quyết định giảm lăi suất huy động VND xuống 9%/năm kể từ hôm nay, NHNN cũng áp mức trần cho vay 13%/năm đối với 4 lĩnh vực ưu tiênlà: nông nghiệp nông thôn, xuất khẩu, công nghiệp hỗ trợ, doanh nghiệp nhỏ và vừa (Nhưng như phân tích ở trên nếu không vào diện ưu tiên trên th́ doanh nghiệp sẽ phải vay ở mức nào? Do vậy sẽ lại có cuộc "chạy" đua tiêu chuẩn để vào 1 trong 4 lĩnh vực ưu tiên thế là thị trường tài chính lại xáo trộn và rất nhiều tiêu cực và bất cập khác nảy sinh.
Giải thích cho quyết định này, NHNN nói: Nếu áp dụng một mức trần lăi suất cho vay chung sẽ dẫn đến t́nh trạng cào bằng lăi suất cho vay đối với tất cả các đối tượng khách hàng, không phân biệt được các đối tượng cần khuyến khích và đối tượng không khuyến khích. Các lĩnh vực ưu tiên cần có một mức lăi suất thấp hơn; trong khi đó, đối với các lĩnh vực không khuyến khích, là lĩnh vực tiềm ẩn nhiều rủi ro, phải kiểm soát chặt chẽ theo chủ trương của Chính phủ, th́ lăi suất cho vay có thể cao hơn. Nhưng cao hơn là bao nhiêu th́ Ngân hàng nhà nước không quy định như vây chẳng khác nào hạ lăi suất để ngân hàng lại cứ cầm đằng chuôi cho người gửi và doanh nghiệp đi vay cầm đằng lưỡi "kiểu ǵ th́ cũng chết" ?
NHNN cho biết thêm, nếu chỉ quy định mức chênh lệch giữa lăi suất cho vay và lăi suất huy động (không quy định trần lăi suất huy động và cho vay) th́ chưa đủ để đạt được mục tiêu giảm lăi suất cho vay theo chỉ đạo của Chính phủ. Nguyên nhân là v́ các TCTD yếu kém, đang gặp khó khăn về thanh khoản có thể tăng lăi suất huy động lên cao để mở rộng huy động vốn, dẫn đến cạnh tranh không lành mạnh trong huy động vốn, từ đó kéo lăi suất cho vay tăng theo. Xin thưa rằng chúng ta không thể biện luận măi việc "độc quyền " như thế này mà cần hơn hết là phải nghĩ đến điều phải cứu các doanh nghiệp thoát chết , dỡ bỏ khó khăn v́ nợ vay quá lớn với mức lăi vay quá cao từ cũng quá lâu rồi ?
Đừng cứ biện luận để giành thế thắng trên sự khó khăn và "thoi thóp" của các doanh nghiệp ở lĩnh vực khác ḿnh. Ngành ngân hàng suy cho cùng th́ cũng chỉ là doanh nghiệp v́ vậy nếu hệ thống ngân hàng không chịu tháo dỡ thế độc quyền và lợi ích nhóm đẩy khách hàng của ḿnh đến chỗ chết th́ cũng đến lượt ḿnh hết thị phần th́ lúc đó thực sự rủi ro cho cá nền kinh tế ? Như phát biểu của một đại biểu quốc hội hôm vừa qua được VTV1 truyền tải trực tiếp đă khuyến cáo Chính phủ rằng nếu để "nhóm lợi ích " chi phối nền tài chính quốc gia thực sự là nguy hiểm cho nền kinh tế và có thể nó sẽ len lỏi vào cuộc điều phối cả lĩnh vực tái cơ cấu nền kinh tế trong tương lai dài.
Cụ thể lúc này đối với lăi suất cho vay, NHNN cần ban hành quy định về mức lăi biên để áp dụng cho tất cả các khoản vay và các đối tượng vay cụ thể 4 lĩnh vực ưu tiên tạm thời là 13% năm th́ các lĩnh vực khác chỉ được phép là 14% năm thôi như vậy mực lăi biên cũng đă là 4-5% năm cao gấp đôi quy định của ngân hàng thế giới .Nếu có biện pháp khống chế lăi vay như vậy th́ sẽ bỏ được rất nhiều tiêu cực và chắc chắn cũng không c̣n đất cho các kiểu "c̣" hoạt động mà lợi ích của doanh nghiệp, lợi ích của ngân hàng và lợi ích ổn định nền tài chính quốc gia đều được cải thiện và ổn định.
Suy cho cùng nếu mức lăi suất cho vay quá cao doanh nghiệp sẽ thà chết chứ không thể vay thêm để mắc nợ hoài ? Mặt khác ngân hàng cũng sẽ không thể điều tiết được ḍng tiền dự nợ tín dụng âm sẽ c̣n diễn ra và lợi ích của ngân hàng cũng sẽ phần nào suy giảm và thêm nhiều rủi ro với gánh nợ xấu gia tăng. Đất để cho các kiểu "c̣ " hoạt động th́ ngân hàng cũng không thu được về mà là "c̣" ở giữa thu lợi của các bên một sự bất ổn không đáng có trên thị trường kinh tế cạnh tranh b́nh đẳng.
Chúng ta hăy nh́n ra thế giới như ông Megumu Motohisha, Phó TGĐ phụ trách tài chính vi mô của TienPhongBank cho biết: Ở Nhật Bản lăi suất huy động gần như bằng 0, lăi suất cho vay chỉ ở mức 2% và các nước trong khu vực th́ lăi xuất huy động cũng chỉ ở mức 3 -4% năm c̣n lăi cho vay chỉ ở mức 5-6% năm vậy mà ở Việt Nam áp dụng mức lăi suất cao như vậy có phải là nhằm thu hút nguồn vốn đầu tư nước ngoài? Nhưng thực tế không biết có thu hút được bao nhiêu nguồn vốn đầu tư của nước ngoài mà Doanh nghiệp Việt Nam đă chết trận đến quá nửa rồi ?
Ở mỗi quốc gia đều có một chính sách tài chính tài khóa khác nhau phụ thuộc vào điều kiện kinh tế riêng, Nhưng dù ở hoàn cảnh và điều kiện nào th́ vấn đề quy định giữa lăi huy động và lăi vay chỉ ở mức b́nh quân từ 2 đến 2,5% năm thôi c̣n ở ta nhưng năm tháng qua đă tồn tại đến mức lăi biên không tưởng lăi hơn cả kinh doanh "hàng cấm" hay "buôn lậu " th́ mới có mức lăi biên từ 12 đến 18% như những ngày qua v́ vậy nếu lăi suất cho vay cao sẽ vượt quá sức chịu đựng của doanh nghiệp. Th́ sẽ làm sụp đổ nền kinh tế v́ vậy đối với nền kinh tế Việt Nam, lăi suất đang cần được trở lại mức hợp lư” và vấn đề không quy định lăi suất cho vay tối đa là một sự bất công và không b́nh thường. Cần có quy định ngay về lăi suât cho vay đối đa không vượt quá lăi suất huy động tối đa 3-4% năm.
Mai Phương
Tamnhinnet