14 tuổi, từ thuở lọt ḷng đến nay cậu bé khuyết tật Nguyễn Tấn Sang ở xă Đức Phú, huyện Mộ Đức (Quảng Ngăi) mới chỉ học đến lớp 2 rồi nghỉ ở nhà tập viết bằng chân. Cậu khát khao cháy bỏng được đến trường trở lại.
Trong ngôi nhà sâu hun hút giữa xóm ở thôn Phước Lộc, xă Đức Phú, huyện Mộ Đức, Sang đưa bàn chân phải kẹp viên phấn cong người cần mẫn tập viết trên chiếc bảng đen treo ở tường. Ngày nào cũng chứng kiến đứa con tật nguyền của ḿnh ham học chữ như vậy, ḷng người mẹ là chị Đỗ Thị Bé xót xa, nước mắt chảy dài.
"Năm 2003, cháu tṛn 6 tuổi, tôi đưa đi học mầm non, hiệu trưởng từ chối tiếp nhận chỉ v́ con tôi là trẻ khuyết tật. Năn nỉ măi, cô giáo ở điểm trường lẻ trong thôn thấy thương t́nh cho học. Cháu lần lượt vào học lớp 1, rồi đến lớp 2 th́ đành nghỉ v́ nhà trường không nhận dạy trẻ khuyết tật nữa", chị Bé xót xa nói.

Hàng ngày Nguyễn Tấn Sang vẫn cần mẫn tập viết bằng chân trên tấm bảng đen ở nhà, nuôi dưỡng ước mơ được đến trường học tập. Ảnh:
Trí Tín
Không được đến trường, suốt những năm tiểu học, hàng ngày Sang vẫn đều đặn mang cặp sách đến bên cửa sổ nh́n vào bên trong lớp học. Thầy cô giáo, bà con lối xóm chứng kiến cảnh cậu bé khao khát cái chữ nhưng không được đến lớp b́nh thường như bao đứa trẻ khác, họ ngậm ngùi, lúng túng không c̣n cách nào để giúp đỡ.
Thấy con ham học, chị Bé đă ḍ hỏi các giáo viên tiểu học mua sách về hướng dẫn cho con tập đọc, tập viết bằng chân trên tấm bảng đen treo ở một góc nhà. Từ những nét phấn nguyệch ngoạc đầu tiên, giờ đây bàn chân phải của Sang đă có thể kẹp được viên phấn viết được chữ cái lên bảng.
Trong những ngày cuối năm, được người quen giới thiệu, chị Bé đă lặn lội đạp xe chở con vượt hơn 30 km đến trường khuyết tật của tỉnh để xin cho con vào học. Kiểm tra trí nhớ, khả năng viết chữ bằng chân của Sang, lănh đạo trường khuyết tật Quảng Ngăi đă đồng ư tiếp nhận cậu bé. Tuy nhiên Sang chỉ được học tập ở trường với thời gian bán trú chứ không ở nội trú, với lư do cậu bé không thể tự lo cho sinh hoạt của bản thân ḿnh.

Mỗi lần nghe con nằng nặc đ̣i đến trường, bà Đỗ Thị Bé (mẹ của Sang) lại mếu máo khóc, thương cho ước mơ đi học của con ḿnh chưa thể thực hiện được. Ảnh:
Trí Tín
Người mẹ chỉ c̣n biết ôm con khóc, xin trường tạo điều kiện cho chị vừa làm tạp vụ tại đây vừa chăm sóc con ở nội trú để học tập. Do vướng cơ chế, lời khẩn cầu của chị Bé không được chấp thuận. Chị đành "ngậm đắng, nuốt cay" đưa con về.
"Nhà tôi ở cách trường khuyết tật của tỉnh đến hơn 30 km th́ làm sao có thể sáng đưa đi, chiều đưa về. Sau tết Nguyên đán này, tôi dự tính ra TP Quảng Ngăi kiếm việc ǵ đó làm thuê để con có thể học bán trú ở trường khuyết tật", người mẹ thổ lộ.
Đồng cảm v́ cùng cảnh nghèo với nhau, anh Nguyễn Tấn Trăi và chị Đỗ Thị Bé đến với nhau giữa cuộc sống nhọc nhằn mưu sinh. Một năm sau, chị Bé sinh hạ được bé trai đầu ḷng, thế nhưng niềm vui của hai vợ chồng chưa đầy 3 năm th́ phải gánh chịu nỗi đau con mất v́ bệnh bại năo. Lần thứ hai mang thai, một lần nữa hai vợ chồng khấp khởi mừng thầm, hy vọng cuộc sống luôn có luật "bù trừ". Bé trai sinh ra lành lặn, bụ bẫm, đến khi tṛn tháng hai vợ chồng đặt tên con là Nguyễn Tấn Sang với ước nguyện đời con giàu sang, phú quư không c̣n cơ cực, khốn khổ như cha mẹ nữa.
Hồi họp chờ đợi, đến tháng thứ 10, thấy con nằm măi không trườn, không lật, phát hoảng, hai vợ chồng tất tả ôm con đến bệnh viện khám th́ mới biết đứa con trai lại bị bệnh bại năo. Quyết không lùi bước, anh Trăi - chị Bé bắt đầu chuỗi ngày ôm con gơ cửa khắp các bệnh viện, trung tâm phục hồi chức năng ở các tỉnh: TP HCM, Đồng Nai... cố giành lại sự sống cho đứa con trai của ḿnh. Cuộc sống vốn dĩ khó nghèo, con bị bệnh tật càng khiến cho gia đ́nh anh Trăi lâm vào cảnh khốn cùng.

Dù đă tṛn 14 tuổi thế nhưng cơ thể Nguyễn Tấn Sang nhỏ thó như hai cô em gái của ḿnh. Ảnh:
Trí Tín
Trong lúc tưởng chừng buông xuôi, tuyệt vọng th́ ngày tṛn 3 tuổi bé Sang bắt đầu chập chững đi trong xe đẩy. Khốn nỗi từ đó đến nay đôi chân càng bước đi trên mặt đất cứng cáp, vững chăi bao nhiêu th́ đôi cánh tay lại co rút, cong queo không thể cầm vật ǵ được. Sang nói: "Ngày nào cháu cũng tập viết bằng chân, thích được đến trường học tập như các bạn. Cháu ước ao được đến trường trở lại, đôi tay cháu bị tật nhưng đôi chân cháu có thể tập viết chữ được mà".
Hiện tại, ngoài bé Sang, hai vợ chồng chị Bé c̣n sinh hạ thêm hai bé gái: Nguyễn Đỗ Thủy Tiên, đang học lớp 2 trường tiểu học Ḥa Lộc và Nguyễn Đỗ Thúy Tiễn, đang học lớp mầm non trong thôn. Hoàn cảnh kinh kế gia đ́nh chị Bé - anh Trăi đang gặp nhiều khó khăn: Do lao lực làm thuê, làm mướn, anh Trăi sức khỏe ngày càng suy kiệt c̣n chị Bé th́ vừa mới qua ca phẫu thuật ruột thừa, đang mang chứng bệnh đau thần kinh toại.
Anh Trăi tâm sự: "Cuộc đời hai vợ chồng tôi đă khốn khổ nhiều rồi, bao nhiêu cơ cực cũng có thể chịu đựng được. Chúng tôi chỉ cầu mong các con học hành đến nơi, đến chốn trở thành người có ích cho xă hội. Nhất là đứa con trai tật nguyền được đến trường để biết được mặt chữ, biết viết biết đọc để sau này có thể lo được cuộc sống của ḿnh".
Độc giả quan tâm vui ḷng liên hệ vợ chồng ông Nguyễn Tấn Trăi - bà Đỗ Thị Bé ở thôn Phước Lộc, xă Đức Phú, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngăi, điện thoại 0169.874.9002. Số tài khoản Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Quảng Ngăi 0271000963795, chủ tài khoản Nguyễn Tấn Trăi.
Trí Tín
Theo vnexpress