Trong cuộc đời, có những bước ngoặt đến bất ngờ như một cơn bão cuối chiều, làm thay đổi hoàn toàn số phận của một con người. Với bà Vita Sara Blechner, một thủ thư trung học tại New York, cơn bão ấy mang tên "ung thư tụy" – căn bệnh vốn được coi là một bản án tử hình đầy nghiệt ngã. Thế nhưng "Càng trong chân lọt càng ra", và bà Vita đã chứng minh rằng ngay cả trong những giờ khắc đen tối nhất, ánh sáng của khoa học và ý chí con người vẫn có thể tạo nên những điều không tưởng.
Cơn Ác Mộng Giữa Những Ngày Đại Dịch
Mọi chuyện bắt đầu vào một chiều thứ Bảy tháng 3 năm 2020, đúng thời điểm thế giới đang nín thở trước sự bùng phát của Covid-19. Những cơn đau nhói ở lưng tưởng chừng chỉ là chứng trào ngược dạ dày thông thường đã dẫn bà Vita đến phòng cấp cứu. Tại đây, tấm phim chụp CT đã làm đảo lộn thế giới của người phụ nữ 67 tuổi: Một khối u ác tính trên tuyến tụy. Bà không uống rượu, không hút thuốc, sống một cuộc đời lành mạnh, nhưng "Họa vô đơn chí", căn bệnh quái ác vẫn gõ cửa. Với ung thư tụy, con số thống kê thật lạnh lùng: Chỉ 1/4 bệnh nhân sống sót sau một năm và vỏn vẹn 1/10 trụ lại được sau hai năm. Giữa lằn ranh sinh tử, bà và gia đình đã quyết định đặt cược mạng sống vào một hướng đi mới mẻ: Công nghệ mRNA – thứ mà lúc bấy giờ thế giới chỉ mới biết đến qua các loại vaccine ngừa Covid.
"Chân Lý" Từ Những Siêu Nhân Sống Sót
Bà Vita đã tìm đến Tiến sĩ Vinod Balachandran tại Trung tâm Ung thư Memorial Sloan Kettering (MSK). Trong suốt hai thập kỷ, vị bác sĩ này đã miệt mài nghiên cứu về những khối u tuyến tụy – "hạt dẻ khó nhằn" nhất của ngành ung thư. Ông bắt đầu bằng việc nghiên cứu những "siêu nhân sống sót": nhóm ít hơn 10% bệnh nhân ung thư tụy sống sót trên 5 năm. Ông phát hiện ra hệ miễn dịch của họ có lượng tế bào T (tế bào tiêu diệt ung thư) gấp 12 lần người bình thường và chúng có khả năng ghi nhớ "kẻ thù" suốt hơn một thập kỷ. "Lấy độc trị độc", Tiến sĩ Balachandran nhận ra rằng để cứu bệnh nhân, phải dạy cho hệ miễn dịch của mỗi cá nhân cách nhận diện chính xác "đặc điểm" riêng biệt của khối u trên cơ thể họ. Và mRNA chính là công nghệ hoàn hảo nhất để tạo ra loại vũ khí mang tính cá nhân hóa cực cao này.
Hành Trình Xuyên Đại Dương Của Một Loại "Vaccine Cá Nhân"
Sau khi bà Vita trải qua cuộc phẫu thuật Whipple để cắt bỏ khối u, những mẩu mô nhỏ hơn sợi tóc đã được gửi ngay sang Đức. Tại phòng thí nghiệm của BioNTech, các kỹ thuật viên đã giải mã và chế tạo ra một loại dung dịch trong suốt: một loại vaccine mRNA được "may đo" riêng cho bà Vita. Quay trở lại New York giữa đỉnh điểm đại dịch, khi đường phố Manhattan vắng lặng như tờ, chồng bà – ông Simon – đã kiên trì lái xe đưa vợ đi tiêm chủng hàng tuần. Bà phải nằm trên giường bệnh 8 giờ đồng hồ mỗi lần để dòng vaccine ngấm vào cơ thể, sau đợt vaccine là những đợt hóa trị tàn khốc khiến cơ thể bà suy kiệt đến mức chỉ còn hơn 40kg, gan bị tổn thương và bác sĩ thậm chí đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ được gặp lại bà nữa.
Sự Hồi Sinh Diệu Kỳ Và Hy Vọng Cho Hàng Triệu Người
Nhưng sáu năm đã trôi qua, và bà Vita Sara Blechner vẫn ở đây, khỏe mạnh và không còn dấu vết của tế bào ung thư. Bà không phải là trường hợp duy nhất; trong thử nghiệm của Tiến sĩ Balachandran, một nửa số bệnh nhân có phản ứng miễn dịch mạnh mẽ với vaccine mRNA vẫn đang sống khỏe sau 6 năm – một tỷ lệ chưa từng có đối với ung thư tụy. Thành công này như một "bản thiết kế" mở ra hy vọng giải mã các loại ung thư cứng đầu khác như ung thư phổi, da hay bàng quang. Dù công nghệ mRNA đang phải đối mặt với không ít những tranh cãi chính trị và sự cắt giảm kinh phí từ các cơ quan liên bang, nhưng những kết quả thực tế như của bà Vita là bằng chứng đanh thép nhất cho sức mạnh của nó. "Hữu xạ tự nhiên hương", những tiến bộ y học chân chính sẽ luôn tìm được chỗ đứng và sự ủng hộ từ cộng đồng.
Hôm nay, bà Vita không còn sống trong nỗi sợ hãi về "chiếc giày thứ hai sẽ rơi xuống". Bà đang tận hưởng từng ngày bên con cháu, chuẩn bị cho những đám cưới của các con và những bữa tiệc gia đình ấm cúng, với bà Vita, mỗi ngày giờ đây là một món quà vô giá. Câu chuyện của bà là minh chứng cho tinh thần "Còn nước còn tát" và niềm tin mãnh liệt vào khoa học. Khi chúng ta không bỏ cuộc, cuộc đời chắc chắn sẽ không bỏ rơi chúng ta. Hy vọng rằng trong tương lai không xa, công nghệ vaccine ung thư mRNA sẽ trở nên phổ biến, để không còn ai phải gục ngã trước những "án tử" nghiệt ngã của số phận.