
Buổi chiều hôm ấy, thành phố phủ một lớp ánh nắng mỏng của cuối ngày. Những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh hoàng hôn như những tấm gương lớn, còn dòng xe dưới phố vẫn nối nhau đi vội vã, giống như cuộc đời của những con người đang bận rộn mưu sinh.
Trong quán cà phê nhỏ nằm giữa con phố đông đúc ấy, Nam ngồi đối diện Khánh, người bạn thân đã quen nhau từ thời đại học. Trên bàn là hai ly cà phê đã nguội bớt, nhưng câu chuyện giữa họ vẫn còn nhiều điều chưa nói hết.
Khánh nhìn Nam rồi hỏi:
“Dạo này cậu có vẻ khác.”
Nam cười nhẹ.
“Khác chỗ nào?”
Khánh nhún vai.
“Không biết… nhưng nhìn cậu cứ như đang giấu điều gì.”
Nam im lặng một lúc.
Ngoài cửa kính, một cơn gió nhẹ thổi qua làm những chiếc lá trên vỉa hè lăn chậm chạp.
Nam nói nhỏ:
“Có lẽ mình đang gặp một người.”
Khánh nhìn bạn.
“Người mới à?”
Nam gật.
“Chỉ là nói chuyện thôi.”
Khánh hỏi:
“Cô ấy biết cậu đã có gia đình chưa?”
Nam đáp khẽ:
“Biết.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Khánh khuấy nhẹ ly cà phê rồi nói chậm rãi:
“Cậu biết không… ngoại tình thường bắt đầu rất đơn giản.”
Nam nhìn bạn.
Khánh tiếp:
“Chỉ là vài câu hỏi han.”
“Vài lần cảm thấy được thấu hiểu.”
“Vài cảm xúc mới mẻ mà lâu rồi trong hôn nhân không còn nữa.”
Nam không nói gì.
Khánh nói tiếp:
“Nhiều người nghĩ đó chỉ là thêm một chút gia vị cho cuộc sống.”
Anh nhìn thẳng vào mắt Nam.
“Nhưng thực ra… đó là một phép trừ.”
Nam hơi ngạc nhiên.
“Phép trừ?”
Khánh gật đầu.
“Trừ đi sự bình yên của gia đình.”
“Trừ đi lòng tin của người bạn đời.”
“Và cuối cùng… trừ đi sự bình an trong tâm của chính mình.”
Nam nhìn ra ngoài cửa kính.
Trời đã bắt đầu tối. Đèn đường bật lên, ánh sáng vàng rơi xuống vỉa hè ướt như những vệt ký ức kéo dài.
Nam nói khẽ:
“Mình nghĩ… nếu giấu được thì chắc cũng không sao.”
Khánh lắc đầu.
“Luật nhân quả không vận hành theo kiểu có ai nhìn thấy hay không.”
Nam hỏi:
“Vậy vận hành thế nào?”
Khánh trả lời:
“Ngay trong chính tâm mình.”
Anh nói chậm rãi:
“Người ngoại tình luôn phải sống trong trạng thái đề phòng.”
“Điện thoại phải giấu.”
“Tin nhắn phải xoá.”
“Những câu chuyện phải nói dối.”
Khánh dừng lại một chút rồi tiếp:
“Để duy trì một mối quan hệ sai trái, người ta phải tiêu tốn rất nhiều năng lượng cho sự che giấu.”
Nam im lặng.
Khánh nói:
“Và chính sự che giấu ấy bào mòn sự bình yên trong lòng mình từng ngày.”
Một lúc sau Nam hỏi:
“Nhưng nếu mình thật sự có cảm xúc thì sao?”
Khánh nhìn bạn rất lâu.
“Cậu đang yêu người ấy… hay chỉ đang yêu cảm giác mới mẻ mà cô ấy mang lại?”
Câu hỏi ấy khiến Nam im lặng.
Khánh tiếp tục:
“Còn một cái giá khác… đôi khi còn đau hơn.”
Nam hỏi:
“Là gì?”
Khánh nói rất khẽ:
“Con cái.”
Nam ngẩng lên.
Khánh nói:
“Trẻ con rất nhạy cảm.”
“Chúng có thể không hiểu hết câu chuyện của người lớn.”
“Nhưng chúng cảm nhận được sự rạn nứt trong gia đình.”
Ngoài trời, một chiếc xe chạy qua làm ánh đèn quét ngang cửa kính.
Khánh nói tiếp:
“Khi cha mẹ phản bội nhau, niềm tin của một đứa trẻ vào tình yêu cũng bị lung lay.”
“Và đôi khi… đó là vết nứt đi theo chúng suốt cả cuộc đời.”
Nam cúi xuống nhìn ly cà phê đã nguội.
Khánh nói thêm:
“Có người hỏi mình: những người ngoại tình sau này có bị quả báo không?”
Nam nhìn lên.
Khánh nói:
“Thực ra quả báo đôi khi bắt đầu ngay từ lúc người ta bước vào mối quan hệ sai trái.”
“Bởi hạnh phúc được xây trên nỗi đau của người khác… rất hiếm khi mang lại sự bình yên thật sự.”
Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn. Những chiếc lá trên vỉa hè bay thành từng vòng tròn nhỏ.
Khánh nói chậm rãi:
“Một mối quan hệ bắt đầu bằng sự phản bội… thường đi kèm với rất nhiều nghi ngờ.”
Nam hỏi:
“Nghi ngờ gì?”
Khánh đáp:
“Người đã từng phản bội vợ hoặc chồng cũ…”
Anh nhìn thẳng vào Nam.
“…thì người mới cũng sẽ luôn có một nỗi lo thầm lặng.”
“Liệu một ngày nào đó… anh ta cũng làm điều đó với mình không?”
Nam không nói gì.
Một lúc sau, anh khẽ thở dài.
“Có lẽ mình cần suy nghĩ lại.”
Khánh mỉm cười.
“Không ai tránh được những phút yếu lòng.”
Anh nói tiếp:
“Nhưng sự tử tế và trung thực mới là thứ giúp con người đi qua cuộc đời mà không phải sống trong day dứt.”
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn.
Có những con đường rất rộng, rất đẹp.
Nhưng không phải con đường nào cũng nên bước vào.
Bởi có những cảm xúc mang lại niềm vui trong chốc lát…
Nhưng cái giá phải trả đôi khi là sự bình yên của cả một đời người.
VietBF@sưu tập