KHI HÔN NHÂN TRỞ THÀNH BƯỚC NGOẶT CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI
Chiều hôm ấy, bầu trời cuối thu phủ một màu vàng nhạt dịu dàng. Những tia nắng muộn rơi xuống con đường nhỏ trước khu chung cư như một lớp ánh sáng mỏng, làm cho mọi thứ trở nên lặng lẽ và sâu hơn. Lá bàng bắt đầu chuyển màu, vài chiếc rơi xuống vỉa hè, chậm rãi như những suy nghĩ của con người khi đứng trước những bước ngoặt của cuộc đời.
Trong quán cà phê nhỏ nằm ở góc phố, Lan ngồi đối diện chị Hạnh – người phụ nữ hơn cô gần mười tuổi. Quán vắng, chỉ có tiếng nhạc nhẹ và mùi cà phê rang thơm dịu.
Lan xoay chiếc thìa nhỏ trong ly trà nóng rồi nói khẽ:
“Chị Hạnh này… người ta nói phụ nữ lấy đúng người là thiện báo, lấy nhầm người là ác báo… có đúng không chị?”
Chị Hạnh nhìn cô một lúc, rồi khẽ cười.
“Câu đó nghe nặng nề quá.”
Lan thở dài.
“Nhưng nhiều người nói vậy.”
Chị Hạnh nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính. Dòng người ngoài phố vẫn đi lại, mỗi người mang theo một câu chuyện riêng.
Chị nói chậm rãi:
“Hôn nhân không phải thiện báo, cũng không phải ác báo.”
Lan ngẩng lên.
“Vậy là gì hả chị?”
Chị Hạnh đặt ly cà phê xuống bàn.
“Là một bước ngoặt.”
Lan im lặng.
Chị Hạnh tiếp:
“Có người bước qua bước ngoặt ấy rồi cuộc đời mở ra một con đường rất đẹp.”
Chị dừng lại.
“Nhưng cũng có người rẽ nhầm.”
Gió chiều thổi nhẹ qua cửa quán. Tấm rèm mỏng lay động như một tấm lụa.
Lan hỏi nhỏ:
“Làm sao biết mình có rẽ nhầm hay không?”
Chị Hạnh nhìn cô.
“Không phải lúc nào cũng biết ngay.”
Lan cười buồn.
“Vậy chẳng phải giống đánh cược sao?”
Chị Hạnh lắc đầu.
“Không.”
Chị nói chậm rãi:
“Thứ quyết định hôn nhân là phúc hay họa… không phải người đàn ông.”
Lan hơi ngạc nhiên.
“Vậy là gì?”
Chị Hạnh trả lời:
“Là tâm thế của người phụ nữ khi bước vào hôn nhân.”
Lan suy nghĩ.
Chị Hạnh nói tiếp:
“Có những cô gái lớn lên với niềm tin rằng chồng là chỗ dựa.”
“Rằng hôn nhân là bến đỗ.”
“Rằng được yêu thương mới là viên mãn.”
Chị nhìn Lan.
“Những niềm tin ấy nghe rất đẹp.”
Lan gật.
“Nhưng…”
Chị Hạnh tiếp lời:
“Nhưng nếu coi hôn nhân là chiếc phao cứu sinh duy nhất… thì khi chiếc phao ấy không cứu được mình, người ta sẽ chìm.”
Lan im lặng.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng đã dịu đi. Trên vỉa hè, một cặp vợ chồng trẻ đang dắt con nhỏ đi dạo.
Lan nói nhỏ:
“Em từng nghĩ chỉ cần yêu đủ nhiều là đủ.”
Chị Hạnh nhìn cô.
“Rất nhiều người từng nghĩ vậy.”
Lan hỏi:
“Chị cũng vậy à?”
Chị Hạnh khẽ cười.
“Ngày trước chị cũng tin như thế.”
Chị nhìn ra ngoài phố, ánh mắt xa xăm.
“Nhưng rồi chị nhận ra một điều.”
Lan chờ đợi.
Chị Hạnh nói:
“Không ai có thể cứu rỗi mình cả.”
Lan ngẩng lên.
Chị Hạnh tiếp:
“Chỉ khi mình đủ mạnh mẽ… mình mới tự cứu được mình.”
Câu nói ấy khiến Lan im lặng rất lâu.
Chị Hạnh nói tiếp:
“Có những thế hệ phụ nữ được dạy rằng đàn bà phải có chồng để nương tựa.”
Chị thở nhẹ.
“Chính niềm tin ấy khiến nhiều người vội vã kết hôn chỉ vì sợ cô đơn.”
“Sợ ánh nhìn của xã hội.”
“Sợ hai chữ quá lứa.”
Lan hỏi khẽ:
“Vậy nên dạy con gái thế nào hả chị?”
Chị Hạnh mỉm cười.
“Dạy nó mạnh mẽ.”
Lan hỏi:
“Chỉ vậy thôi sao?”
Chị Hạnh gật đầu.
“Dạy nó độc lập.”
“Dạy nó tự lập.”
“Dạy nó hiểu rằng hôn nhân không phải nơi để cầu cứu.”
Gió chiều bắt đầu lạnh hơn.
Chị Hạnh nói tiếp:
“Một người phụ nữ độc lập khi kết hôn… là đang chọn thêm một người đồng hành.”
Chị nhìn Lan.
“Nhưng một người phụ nữ sống trong khao khát được yêu… rất dễ đặt toàn bộ giá trị bản thân vào tay người khác.”
Lan khẽ hỏi:
“Rồi khi mất đi thì sao?”
Chị Hạnh trả lời:
“Thì sẽ rất đau.”
Một khoảng im lặng dài.
Ánh đèn trong quán bật lên, làm cho không gian trở nên ấm hơn.
Lan nhìn ly trà đã nguội.
“Có người sau khi đổ vỡ mới hiểu điều này.”
Chị Hạnh gật.
“Và nhiều người khi hiểu rồi chỉ nói được hai chữ.”
Lan hỏi:
“Hai chữ gì?”
Chị Hạnh mỉm cười.
“Giá như.”
Ngoài cửa kính, bầu trời đã chuyển sang màu tím sẫm của buổi tối. Thành phố lên đèn, những dòng xe chạy qua như những dải sáng dài.
Có lẽ hôn nhân không phải báo ứng.
Nhưng nếu thiếu hiểu biết và thiếu nội lực… nó rất dễ trở thành một bài học đau đớn.
Còn nếu một người phụ nữ hiểu mình, đủ mạnh mẽ và tự chủ…
Thì dù bước vào hôn nhân hay bước ra khỏi nó, cô ấy vẫn không đánh mất chính mình.
Nếu câu chuyện này khiến bạn suy nghĩ, hãy để lại một bình luận của mình.
Theo bạn:
Một người phụ nữ nên chuẩn bị điều gì trước khi bước vào hôn nhân?
Tình yêu… hay nội lực của chính mình?
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.