Phim điện ảnh “Thỏ ơi!!” cho thấy sự lên tay của Trấn Thành trong vai trò đạo diễn tuy nhiên kết phim lại khiến nhiều người cảm thấy thiếu thuyết phục.
Thỏ ơi!! do Trấn Thành đạo diễn đang là một trong 4 bộ phim điện ảnh Việt được công chiếu rộng rãi tại hệ thống rạp chiếu toàn quốc. Theo thống kê từ Box Office Vietnam, tính đến sáng 20/2, bộ phim Thỏ ơi!! đã thu về hơn 135,5 tỷ đồng, tạm thời dẫn đầu cuộc đua phim Việt dịp Tết Bính Ngọ.

Trấn Thành cùng dàn diễn viên "Thỏ ơi!!" trong ngày ra mắt phim. Ảnh: NSX
Phim lấy bối cảnh một chương trình trò chuyện trực tiếp, nơi nhân vật "chị Bờ Vai"– host Hải Linh (do LyLy thủ vai) giúp các nhân vật đang gặp rắc rối về tình yêu, hôn nhân, cuộc sống gỡ rối. Trong phim, Hải Linh có một người chồng “soái ca” là Thế Phong (Vĩnh Đam thủ vai) và một cuộc hôn nhân gần như hoàn hảo. Một ngày nọ, chương trình Chị Bờ Vai xuất hiện một khách mời đặc biệt có biệt danh là Thỏ - Nhật Hạ (Pháo đảm nhận) trải lòng về mối quan hệ tình cảm từng có dấu hiệu kiểm soát và thao túng tâm lý. Thỏ ơi!! phơi bày mặt tối của tình yêu và hôn nhân, nơi những chiếc "mặt nạ" sự thật dần bị tháo bỏ.
Sòng phẳng mà nói, Thỏ ơi!! là một bộ phim cho thấy sự lên tay của Trấn Thành trong vai trò đạo diễn. Phim này khác hẳn mấy phim trước đây mà Trấn Thành từng “cầm trịch” như: Bố già, Mai, Nhà bà Nữ, Bộ tứ báo thủ… về góc độ tư duy làm phim thời hiện đại.
Phim có bố cục phi truyền thống, tiết tấu nhanh, câu chuyện phim khá là gần gũi. Đề tài về ngoại tình, góc khuất hôn nhân, bi kịch tình yêu không hề mới nhưng Trấn Thành đã biết biến câu chuyện này thành câu chuyện điển hình của những cặp vợ chồng trẻ thành đạt ngày nay và chọn lối kể chuyện rất hấp dẫn. Một lối kể chuyện vừa gần gũi, vừa mới mẻ, vừa hiện đại.
Nếu đoạn đầu Trấn Thành cố gắng tiết chế lại một chút, không tham lam đưa quá nhiều tình tiết, đẩy nhiều gương mặt thân quen vào phim như một cách lăng xê cho “gà cưng” thì sẽ gọn gàng hơn, bớt rối rắm, bớt lê thê và dễ dẫn dắt cảm xúc khán giả hơn.
Khá khen cho ca sĩ Văn Mai Hương với vai Hải Lan (chị gái cùng mẹ khác cha với Hải Linh) trong bộ phim này. Nữ ca sĩ lần đầu lấn sân sang điện ảnh nhưng diễn xuất rất duyên dáng, rất ra vai. Thử thách đối với Văn Mai Hương trong phim này là dù đóng vai thứ chính nhưng lại xuất hiện từ đầu đến cuối phim, cảnh nào cũng ồn ào, cũng đòi hỏi phải diễn cả bi lẫn hài. Nữ ca sĩ đã tìm được chìa khóa để mở lối diễn phù hợp cho nhân vật của mình khiến khán giả bị hút, vui buồn cùng nhân vật. Mặc dù một đôi chỗ Văn Mai Hương thoại hơi nhanh và ngôn từ không được điện ảnh cho lắm nhưng về tổng thể, đây là vai diễn ấn tượng của cô.
Ca sĩ Văn Mai Hương diễn xuất duyên dáng và "ổn áp" bao nhiêu thì ca sĩ LyLy lại bị "trừ điểm" bấy nhiêu, các cảnh cao trào cảm xúc khá "đơ". Ngay cả ở những đoạn cao trào bi kịch, biểu cảm trên khuôn mặt của nhân vật không toát lên được sự khổ đau, không “vắt” ra nổi một giọt nước mắt.
Tất nhiên, sẽ có nhiều người bào chữa cho “lỗi” này là vì LyLy không phải diễn viên chuyên nghiệp nên không thể quá khắt khe với cô. Nhưng có một điều tất yếu, đó là khi đặt để người diễn viên trong một bộ phim, bắt buộc người diễn viên đó dù chuyên nghiệp hay không chuyên cũng phải thể hiện được cảm xúc của nhân vật, phải làm cho nhân vật thực sự sống trong đường dây cảm xúc của cả bộ phim và phải để khán giả có cảm xúc rõ ràng với nhân vật đó.
Xem Thỏ ơi!! từ đầu đến gần cuối, người tinh ý có thể nhận ra một số “cục sạn” nhưng vẫn dễ dàng bỏ qua bởi nó không khiến người ta quá khó chịu. Nhưng cái kết của phim lại là điều không thể không nói gì đó.
Vẫn biết Trấn Thành rất yêu cải lương nhưng không nghĩ cái kết của Thỏ ơi!! lại cải lương và thiếu tính thuyết phục đến vậy. Riêng việc nhân vật Trần Kim (Trấn Thành thủ vai) đánh ngất bà giúp việc ở căn biệt thự vợ chồng Hải Linh – Thế Phong đang sống rồi cầm hung khí bước vào khu biệt thự cao cấp mà không thấy hệ thống báo động "kích hoạt" đã cho thấy một sự thiếu logic trong xử lý tình huống.
Tiếp đến, một người trí thức, sành công nghệ như Thế Phong lại đứng yên một chỗ "chờ" Trần Kim 3 lần ném ghế vào cửa kính rồi hại mình mà không phải chạy lại cầm điện thoại gọi cho cảnh sát... lại càng khó hiểu. Bởi theo phản xạ thông thường, khi gặp những tình huống như bị tấn công hoặc khủng bố, người ta sẽ gọi điện cầu cứu hoặc chạy thoát thân chứ không đứng một chỗ để quan sát, chờ nguy hiểm đến.
Việc nhân vật Thỏ thừa biết mình có thể làm gì để Trần Kim có thể dừng sự kích động lại nhưng chạy theo Hải Linh xuống dưới hầm để lần trốn, trong khi Thỏ và Hải Linh đối nghịch nhau trong mối quan hệ riêng tư càng làm cho cái kết phim thiếu sự logic hơn.
Đỉnh điểm là nhân vật Trần Kim bị cắm hung khí trên người nhưng mặt vẫn tỉnh bơ, lại còn đòi hôn người yêu trước khi nhắm mắt và trăn trối một đoạn dài rồi mới kết liễu đời mình thì quả là không còn gì để nói!
Câu hỏi đặt ra là tại sao Trấn Thành từng đóng rất nhiều phim điện ảnh, lại làm đạo diễn kha khá phim nhưng vẫn mang lối diễn rất kịch của sân khấu vào phim? Chắc chắn Trấn Thành có thể lựa chọn một lối diễn xuất điện ảnh hơn để thể hiện cảnh này?
Và chắc chắn anh cũng có rất nhiều sự lựa chọn để làm nên một cái kết thuyết phục hơn! Vậy tại sao lại chọn cái kết thiếu logic như thế?
Phải chăng trong tư duy của Trấn Thành vẫn chưa thể thoát được “quán tính sân khấu”?
Điện ảnh, dẫu cũng cần cảm xúc nhưng cảm xúc ấy phải được nâng đỡ bằng logic, bằng tiết chế và bằng ngôn ngữ hình ảnh thuyết phục. Khi kịch tính bị đẩy lên theo kiểu cường điệu, khi hành vi nhân vật không còn tuân theo phản xạ đời thường khán giả sẽ không còn tin vào câu chuyện, dù thông điệp có thể rất nhân văn.
Có lẽ, điều khiến người xem tiếc nuối không chỉ là một cái kết thiếu thuyết phục mà là cảm giác rằng một người có kinh nghiệm nghề nghiệp như Trấn Thành hoàn toàn có thể làm tốt hơn thế.
Vietbf @ Sưu tầm