Tôi đang tức giận. Tôi kiệt sức. Tôi trễ năm phút cho một cuộc họp online quan trọng, trên tay còn cầm hóa đơn viện dưỡng lão của mẹ. Số tiền mỗi tháng giờ còn cao hơn cả tiền trả góp căn nhà của chính tôi.
“Tính mẹ thật sự khó chịu,” tôi bực bội nói với vợ, ném chùm chìa khóa xuống bàn. “Mẹ chê đồ ăn. Nửa thời gian thì quên mất tôi là ai. Còn khi nhớ ra thì lại nhìn tôi… bằng ánh mắt như đang trách móc.”
Cuối tuần đó, tôi quyết định bán căn nhà của mẹ. Ngôi nhà đá cũ với những cánh cửa sổ bong tróc sơn, lúc nào cũng phảng phất mùi oải hương và bụi. Tôi nghĩ đã đến lúc dọn sạch quá khứ.
Chiều thứ Bảy, tôi leo lên gác mái, nhét năm mươi năm cuộc đời của bà vào những túi rác đen to tướng. Áo khoác cũ. Cái đèn hỏng. Chồng tạp chí đan len. Tôi quăng từng thứ đi với tâm trạng đầy bực bội: rác, rác, rác.
Rồi tôi làm rơi một hộp giày.
Nó rơi xuống sàn, nắp bung ra. Bên trong không có vàng bạc gì cả. Chỉ toàn sổ tay nhỏ và một xấp giấy buộc bằng dây thun đã mục.
Tôi ngồi bệt xuống sàn đầy bụi. Nhìn đồng hồ. “Mình có mười phút,” tôi nghĩ.
Tôi mở xấp giấy trước. Tờ đầu tiên là biên lai bán vàng. “Nhẫn cưới vàng 18k. Nhận: 800 franc.” Ngày ghi trên đó: 12 tháng 6 năm 1998.
Tôi chết lặng.
Tháng 6 năm 1998. Khi tôi học cấp ba. Đó là tuần tôi cần đóng tiền đặt cọc cho chuyến đi Anh cùng trường. Tôi nhớ mình đã năn nỉ mẹ. Tôi nhớ mẹ nói: “Mẹ sẽ lo được, Bastien. Con đừng lo.”
Tôi vẫn nghĩ mẹ làm thêm giờ dọn dẹp. Tôi không hề biết bà đã bán chiếc nhẫn cưới — thứ duy nhất bố để lại trước khi bỏ đi.
Tôi mở một cuốn sổ. Chữ viết run run:
“Hôm nay ngân hàng lại gọi. Tôi nói đã gửi séc rồi. Tôi nói dối. Tôi bỏ bữa trưa cả tuần để mua đôi giày đá bóng mới cho Bastien. Thằng bé vui lắm khi được chọn vào đội. Lạy Chúa, xin đừng để nó thấy tôi khóc khi về nhà. Tôi phải mạnh mẽ. Tôi phải là chỗ dựa cho con.”
Tôi mở cuốn khác, năm 2008 — năm khủng hoảng kinh tế. Tôi vừa mất việc. Tôi dọn về ở với mẹ, cảm thấy mình thất bại. Tôi từng cáu gắt với bà, bảo bà không hiểu áp lực là gì.
Trang giấy viết:
“Bastien về nhà. Con giận cả thế giới. Tim tôi đau cho nó. Tôi tắt hẳn sưởi trong phòng mình, mặc hai áo len để tiết kiệm tiền điện. Như vậy tôi có thể mua thịt và đồ ngon cho con. Con phải cảm thấy an toàn. Con phải tin rằng mẹ đang kiểm soát mọi thứ. Tôi sẽ gánh nỗi lo này thay con.”
Tôi ngồi đó một giờ. Rồi hai giờ. Ánh nắng dịch dần trên sàn gác mái, bụi bay lơ lửng trong không khí im lặng.
Suốt bốn mươi năm, tôi đã hiểu sai về mẹ. Tôi thấy bà xa cách. Nghiêm khắc. Tôi nghĩ bà thiếu tình cảm.
Lúc đó tôi mới hiểu: sự im lặng của mẹ không phải khoảng trống. Đó là tấm khiên.
Bà gánh nghèo khó, cô đơn và sợ hãi một mình, để thứ đến với tôi chỉ là sự ổn định.
Tôi nhìn những túi rác chất đầy kỷ niệm đời bà. Một tiếng nấc nghẹn lên, đau đến tức ngực.
Tôi lái xe đến viện dưỡng lão. Chẳng quan tâm tốc độ.
Mẹ ngồi trên xe lăn bên cửa sổ, nhìn bãi đỗ xe xám xịt. Bà nhỏ bé quá. Mái tóc dày ngày xưa giờ chỉ còn lớp bạc mỏng.
Bà quay sang:
“Bastien à? Có chuyện gì sao? Con trông mệt lắm. Con ăn chưa?”
Ngay cả khi trí nhớ đã mờ dần, phản xạ đầu tiên của bà vẫn là lo cho tôi.
Tôi không nói được gì. Tôi quỳ xuống, úp mặt vào đôi tay bà. Đôi tay thô ráp, da mỏng như giấy. Những bàn tay đã cọ sàn nhà, ký biên lai, nén nước mắt suốt mấy chục năm.
“Con xin lỗi,” tôi thì thầm. “Xin lỗi vì đã không nhìn thấy mẹ thật sự.”
Mẹ là nhịp đập của tình yêu. Là nền móng của đời ta. Tình thương của mẹ sâu đến mức lời nói không diễn tả hết được.
Chúng ta hay khó chịu với cha mẹ khi họ già đi. Đưa họ vào viện. Bực bội khi họ chậm chạp, khi họ kể đi kể lại một câu chuyện, khi họ trở nên “khó tính”.
Nhưng ta quên hỏi:
Trước khi có mình, mẹ đã là ai?
Có những trận chiến thầm lặng của mẹ, ta sẽ không bao giờ biết. Có những phần của bà đã hy sinh để vai trò “mẹ” được tồn tại.
Đừng phán xét bà. Hãy ngồi cạnh bà.
Nghe bà kể chuyện, kể cả khi câu chuyện lộn xộn.
Nắm tay bà.
Đối xử dịu dàng với bà như cách bà từng làm khi ta còn bé xíu.
Có một điều tôi hiểu ra trên sàn gác mái hôm đó:
Cách bạn đối xử với mẹ, cuộc đời sẽ đối xử lại với bạn như vậy.
Đó là điều bạn gửi ra thế giới. Nếu bạn gieo sự thờ ơ, bạn sẽ gặt cô đơn. Nếu bạn trân trọng, bạn sẽ nhận lại bình an.
Ta chỉ có một người mẹ. Không có phần hai. Không có cơ hội làm lại.
Nếu bạn không yêu thương bà khi còn có thể, một ngày nào đó, sự hối tiếc sẽ lấp đầy khoảng trống mà tình yêu từng ở đó. Và khi những đêm mất ngủ đến, thứ khiến bạn thức trắng sẽ không phải tiền viện dưỡng lão.
Mà là những lời chưa nói.
Những lần lỡ hẹn.
Những cơ hội chưa từng nắm lấy để cảm ơn bà vì những hy sinh thầm lặng.
Hãy gọi cho mẹ.
Đến thăm mẹ.
Tha thứ cho mẹ.
Yêu mẹ.
Trước khi sự im lặng trở thành vĩnh viễn.
VietBF@sưu tập