HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF > Other > Stories, Books | Chuyện, Sách


Reply
Thread Tools
 
 
  #1  
Old  Default Ở TUỔI BỐN MƯƠI, NGƯỜI ĐÀN BÀ BIẾT LÚC NÀO NÊN Ở LẠI – LÚC NÀO PHẢI ĐI
Mai tròn bốn mươi vào một buổi chiều giáp Tết, khi nắng cuối ngày chảy thành một lớp mật mỏng trên mái tôn nhà đối diện, gió lùa qua hàng bàng ngoài ngõ làm những chiếc lá khô xoay tít rồi nằm im, và ở góc sân, một chậu mai còn chưa kịp nở cứ đứng lặng như một lời hẹn bị bỏ quên; trong khoảnh khắc ấy, Mai bỗng thấy đời sống của mình cũng giống chậu mai kia, vẫn xanh, vẫn sống, vẫn đứng đó, nhưng có điều gì trong lòng đã lâu không còn nở ra được nữa.
Mai từng là người đàn bà tin vào gia đình theo cách tin vào một mái nhà, rằng chỉ cần còn nhau là còn tất cả, rằng đàn bà chịu khó một chút thì yên, nhịn một chút thì qua, và nếu có lúc mưa gió thì cứ cố giữ lấy nhau, bởi con cái còn nhỏ, bởi cha mẹ hai bên còn nhìn, bởi ngoài kia người ta hay nói rằng “đàn bà mà đổ vỡ thì thiệt”, còn đàn ông chỉ cần cười một cái là lại có thể bắt đầu lại, nên Mai tự răn mình phải vững, phải khéo, phải im đúng lúc và mềm đúng chỗ, để giữ cho căn nhà này khỏi dột, dù nhiều khi người đứng dưới mái dột lại là chính mình.
Tuấn, chồng Mai, làm kinh doanh, quen giao tiếp, quen nói năng tròn trịa, quen hứa hẹn, và cũng quen để người khác cảm thấy mình được quan tâm; cái thói quen ấy, ban đầu khiến Mai tự hào, vì đi đâu người ta cũng khen chồng cô lịch sự, biết điều, “đàn ông vậy hiếm”, nhưng đến năm thứ mười lăm của hôn nhân, Mai bắt đầu nghe thấy một thứ lạnh lẽo phía sau những câu nói tròn trịa ấy, bởi có những lời tử tế với thiên hạ mà lại thiếu hẳn sự tử tế dành cho người ở ngay trong nhà, và có những nụ cười rất đúng lúc trước mặt người ngoài, nhưng về tới cửa lại tắt như tắt một bóng đèn.
Một buổi tối, Nam, thằng bé lớn, đang làm bài, còn An, con bé nhỏ, ngủ gục trên sofa, Mai đứng trong bếp, tay vừa rửa chén vừa nghe tiếng cửa mở; Tuấn về muộn, mùi nước hoa lẫn mùi khói thuốc, áo sơ mi vẫn thẳng, nhưng cổ áo có một vệt son mờ, không đậm đến mức ai cũng nhận ra ngay, nhưng đủ rõ để Mai thấy tim mình lạnh đi một nhịp, bởi đàn bà có những giác quan rất lạ, nhiều khi còn nhanh hơn cả lý trí.
Mai không hỏi ngay, không phải vì không thấy, mà vì trong đời sống của nhiều người đàn bà, có những phút đầu tiên người ta cố tự cứu mình bằng cách giả vờ, giả vờ rằng mắt mình nhìn nhầm, giả vờ rằng tim mình nghĩ quá, giả vờ rằng mọi thứ vẫn ổn; nhưng Tuấn đi ngang qua, không nhìn cô, chỉ nói một câu nhẹ tênh như nói với cái bóng: “Mai, mấy bữa tới anh đi công tác.”
Mai lau tay, giọng không cao: “Công tác ở đâu?”
Tuấn trả lời như đã chuẩn bị sẵn: “Miền Trung. Có khách.”
Mai nhìn thẳng vào mắt chồng, lần đầu tiên sau nhiều năm: “Khách hay người?”
Tuấn khựng lại một thoáng rất nhỏ, rồi cười, cái cười của người tưởng rằng mình vẫn còn quyền lái câu chuyện: “Em nghĩ linh tinh. Đừng làm lớn chuyện.”
Mai nghe câu ấy mà thấy trong lòng mình có gì đó rơi xuống, không phải cơn ghen bốc lên, mà là một mảnh tự trọng bị kéo lê; cô không khóc, không la, chỉ nói rất nhỏ, nhưng từng chữ như rơi xuống nền gạch lạnh: “Không phải em làm lớn chuyện. Là anh làm chuyện lớn mà tưởng là nhỏ.”
Đêm đó, Mai nằm quay mặt vào tường, nghe tiếng quạt quay, nghe tiếng Tuấn thở đều, nghe tiếng An trở mình ở phòng trong, và cô chợt hiểu ra một điều rất buồn: đàn ông ngoại tình nhiều khi không bỏ vợ, không phải vì quá yêu, mà vì quá sợ, sợ mất căn nhà quen, sợ mất người giữ nếp sinh hoạt, sợ mất cái danh “người chồng tử tế” trước đối tác và họ hàng, sợ những thứ phải chia đôi, sợ con cái gọi mình bằng một giọng khác, và nhất là sợ phải sống trong một căn nhà không còn ai đợi mình về; đàn ông có thể liều trong chuyện bên ngoài, nhưng lại rất sợ cái giá phải trả bên trong.
Sáng hôm sau, Mai đưa con đi học, đi ngang qua quán cà phê đầu ngõ, một quán nhỏ thôi mà sáng nào cũng thơm mùi cà phê rang, cái mùi thơm ấy khiến người ta có cảm giác đời sống vẫn còn những điều tử tế, và Mai gặp Hòa, người phụ nữ hơn cô chừng mươi tuổi, tóc đã điểm bạc, dáng ngồi điềm đạm, tay cầm cuốn sách mỏng, như thể mỗi ngày đều dành ra một đoạn để thở chậm.
Hòa nhìn Mai, hỏi nhẹ: “Sao mặt xanh vậy?”
Mai cố cười: “Chắc thiếu ngủ chị ạ.”
Hòa gật đầu, rót cho Mai ly nước lọc: “Có những đêm thiếu ngủ vì con, còn ấm. Có những đêm thiếu ngủ vì lòng, lạnh lắm.”
Mai ngồi xuống, nhìn nắng sáng chiếu qua tán cây, những hạt bụi bay lấp lánh như những điều người ta giấu trong mắt; cô muốn nói, muốn kể, nhưng lại sợ câu chuyện của mình trở thành đề tài cho người ta bàn tán, sợ lời nói ra rồi không thể thu lại, sợ cái rạn nứt ấy bị gọi tên thì sẽ thành vỡ.
Hòa nhìn thẳng vào Mai, nói chậm: “Nếu em muốn tha thứ, em có quyền tha thứ. Nhưng tha thứ không phải là đóng cửa lại rồi giả vờ nhà chưa từng bị trộm. Tha thứ là nhìn thẳng vào việc đã xảy ra, đặt lại luật trong nhà, và hỏi xem người kia có đủ trưởng thành để sống đàng hoàng từ đây không.”
Mai im lặng rất lâu, rồi hỏi như hỏi chính mình: “Nhưng nếu vì con thì sao hả chị?”
Hòa thở ra, giọng vẫn hiền mà rõ: “Vì con mà ở lại cũng được, nhưng đừng vì con mà đánh mất mình. Con cái cần mái nhà, nhưng cần hơn là một người mẹ không bị dập nát. Đứa trẻ lớn lên trong một căn nhà ‘đủ vai’ mà thiếu tôn trọng thì vẫn lạnh như thường.”
Những ngày sau, Tuấn vẫn về nhà, vẫn ăn cơm, vẫn nói chuyện với con, vẫn làm ra vẻ bình thường, và chính cái bình thường ấy mới làm Mai sợ, bởi cô nhận ra, có người phạm lỗi mà vẫn sống như không, như thể tổn thương của người khác chỉ là một chuyện “tự mà vượt qua”, còn họ chỉ cần nói vài câu xin lỗi đúng bài là xong.
Một tối mưa, mưa Sài Gòn rơi nhanh rồi tạnh nhanh, trên cửa kính còn đọng những vệt nước dài như những dòng chữ không kịp viết, Mai gọi Tuấn ngồi xuống, không phải để cãi, mà để đặt lại sự thật cho thẳng.
Mai hỏi: “Anh còn liên lạc với cô ấy không?”
Tuấn nhìn xuống bàn tay mình, đáp lấp lửng: “Anh… anh không muốn gia đình tan.”
Mai nhắc lại, chậm rãi, rõ ràng: “Em không hỏi anh có muốn tan hay không. Em hỏi anh còn liên lạc hay không.”
Tuấn cau mày: “Em đừng ép. Chuyện đó… anh tự xử.”
Mai gật, rồi nói, nhẹ mà sắc: “Anh tự xử, hay anh giữ cả hai?”
Tuấn im. Im rất lâu. Cái im ấy trả lời hơn mọi câu nói.
Tối đó, Nam rửa chén phụ mẹ, bất chợt hỏi, giọng nhỏ: “Mẹ, sao dạo này mẹ hay ngồi một mình vậy?”
Mai giật mình, không phải vì con hỏi, mà vì cô hiểu, con đã cảm được gió lạnh trong nhà, dù người lớn chưa gọi tên; Mai lau bọt trên tay, nói: “Mẹ mệt chút thôi.”
Nam nhìn mẹ, mắt nghiêm hơn tuổi: “Ba làm mẹ buồn hả?”
Mai cúi xuống, ôm con, giọng khàn mà chậm: “Nếu một ngày mẹ phải chọn, mẹ chỉ mong con hiểu, mẹ chọn để mẹ còn là mẹ của con, chứ không phải một người đàn bà ngày nào cũng nuốt nước mắt.”
Nam im lặng, rồi ôm mẹ chặt hơn, cái ôm của một đứa trẻ khiến người lớn phải cúi đầu, bởi trong cái ôm ấy có một sự thật mà nhiều người quên: con cái không cần một gia đình “đẹp” để khoe với thiên hạ, con cần một mái nhà có hơi ấm thật, có tôn trọng thật, và có người lớn dám sống thật.
Một buổi chiều khác, trời trong, nắng vàng dịu, Mai dẫn An ra công viên, hoa giấy bên hàng rào nở rực, gió làm những cánh hoa rung như những lá thư chưa gửi, An vừa chạy vừa cười, tóc bay, tiếng cười trong như nước; Mai đứng nhìn, thấy sống mũi cay, bởi cô chợt hiểu, đời sống vẫn có thể đẹp và lãng mạn, chỉ là người ta phải dám giành lại nó khỏi những điều làm mình kiệt sức; lãng mạn không phải hoa và rượu, mà là một buổi chiều bình yên có tiếng con cười, có nắng đủ ấm, và có lòng mình không phải gồng lên để chịu đựng.
Tối ấy, Mai gọi Tuấn ra ban công, nơi có chậu mai chưa nở, gió thổi nhẹ, thành phố phía dưới ồn ào mà xa như một thế giới khác; Mai nói, bình thản đến lạ: “Anh có thể không bỏ nhà, vì anh sợ. Nhưng em không thể ở lại chỉ để giữ hình thức. Em cần sự thật. Em cần sự tôn trọng.”
Tuấn nhìn Mai, giọng bắt đầu thấp đi: “Em muốn gì?”
Mai đáp, chậm rãi, như đặt từng viên gạch cho một ranh giới mới: “Em muốn anh chọn. Nếu anh muốn ở lại, anh cắt hết, anh minh bạch, anh chịu trách nhiệm sửa, và từ nay, trong nhà này phải có luật mới. Còn nếu anh không làm được, em sẽ đi, không phải để trừng phạt anh, mà để cứu em.”
Tuấn nói nhanh: “Em dọa anh đó hả?”
Mai lắc đầu: “Không. Đây là lần đầu em không dọa. Em chỉ nói thật.”
Tuấn im. Rồi nói, giọng nhỏ hơn: “Anh… để anh nghĩ.”
Mai nhìn chậu mai, khẽ đáp: “Có những cái ‘để anh nghĩ’ là một cách kéo dài để người khác tiếp tục chịu đựng. Nhưng em không còn trẻ nữa. Em không đủ đời để chờ người khác trưởng thành.”
Đêm ấy, Mai không khóc. Cô ngồi viết ra hai trang giấy: một trang là những điều có thể tha thứ nếu người kia thật sự sửa, một trang là những điều không thể sống chung nữa dù có vì bất cứ lý do gì; cô viết chậm, chữ không đẹp, nhưng rõ, vì cô hiểu, hôn nhân không sụp chỉ vì một lần vấp, mà vì nhiều lần im lặng, còn nếu muốn cứu, không phải cứu bằng nước mắt, mà bằng sự thật và trách nhiệm.
Sáng hôm sau, Mai dậy sớm, pha một ly cà phê, mùi cà phê lan ra, thơm và đậm, cái thơm ấy làm cô nhớ rằng đời sống vẫn có thể đằm, nếu người ta biết giữ lấy điều cốt lõi; cô đứng nơi cửa sổ, nhìn nắng lên, thấy chậu mai vẫn chưa nở, nhưng cành cây dường như đã bớt run, và cô chợt nghĩ, có khi mình cũng vậy, không cần nở rực rỡ, chỉ cần đứng vững, để những gì còn lại trong đời không bị sống thay, không bị chịu thay, không bị “im thay” nữa.
Đàn ông ngoại tình nhiều khi không bỏ vợ, vì họ sợ mất những điều ổn định mà họ quen hưởng. Phụ nữ khi rời đi, không phải vì hết yêu, mà vì sợ mất chính mình. Còn phụ nữ ở lại, nhiều khi không vì yếu, mà vì con, nhưng dù ở lại hay rời đi, điều quan trọng nhất vẫn là: đừng lấy tình thương làm cớ để chịu đựng đến kiệt sức, bởi tình thương, nếu thật, phải làm con người tử tế hơn, chứ không làm con người nhỏ lại.
Nhờ bạn like, thả tim, bình luận, chia sẻ, và tag tên bạn bè dưới phần bình luận nếu câu chuyện này chạm đến mình, hãy ghé tường Facebook Tu Le – Người viết giữa hai miền và nhấn THEO DÕI để không bỏ lỡ bài mới.
Bạn thân mến, nếu câu chuyện này khiến bạn chậm lại một nhịp, nhìn lại cách mình đang sống, hay chỉ đơn giản là thấy lòng dịu xuống đôi chút, thì với người viết, như vậy đã đủ ấm. Nếu muốn ủng hộ theo một cách giản dị và gần gũi, bạn có thể tìm đọc cuốn sách “Giữa bão giông ta tìm thấy chính mình” – một cuốn sách mỏng, không ồn ào, được viết để đồng hành cùng những ngày lòng người chông chênh, mỏi mệt. Và nếu bạn yêu những buổi sáng chậm, thích ngồi yên với một ly cà phê phin đậm đà, hay bên một ấm trà búp Thái Nguyên mang thương hiệu Trà Đồi Nhà Ông Quý, hoặc một ly ca cao nguyên chất ấm nóng, thì đó cũng là một cách ủng hộ rất dễ thương, vì cà phê đủ đậm để nhắc ta sống chậm lại và thật hơn với chính mình, còn trà và ca cao thì đủ ấm để giữ lòng người đừng lạnh.

VietBF@sưu tập
Dịch trang: EnglishEnglish DeutschDeutsch FrançaisFrançais EspañolEspañol ItalianoItaliano PortuguêsPortuguês
NorskNorsk NederlandsNederlands DanskDansk SuomiSuomi PolskiPolski ČeštinaČeština РусскийРусский
日本語日本語 한국어한국어 中文(简体)中文(简体) 中文(繁體)中文(繁體) MagyarMagyar TürkçeTürkçe
العربيةالعربية ไทยไทย LatinaLatina हिन्दीहिन्दी Bahasa IndonesiaBahasa Indonesia Bahasa MelayuBahasa Melayu
VIETBF Hybrid Community Content Hub

HOT NEWS 24h

HOT 3 Days

NEWS 3 Days

HOT 7 Days

NEWS 7 Days

HOME

Breaking News

VietOversea

World News

Business News

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

History

Thơ Ca

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos

Canada Tin Hay

USA Tin Hay

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

Video Classic Master

iPad News Portal

VietBF iPad Music Portal

Tin nóng nhất 50h qua

Phim Bộ Online

Phim Bộ



troopy
R10 Vô Địch Thiên Hạ
Release: 02-03-2026
Reputation: 228251


Profile:
Join Date: Oct 2014
Posts: 93,375
Last Update: None Rating: None
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	31.jpg
Views:	0
Size:	106.9 KB
ID:	2615667  
troopy_is_offline
Thanks: 76
Thanked 7,062 Times in 6,161 Posts
Mentioned: 5 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 34 Post(s)
Rep Power: 116
troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10
troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10troopy Reputation Uy Tín Level 10
Dịch trang: EnglishEnglish DeutschDeutsch FrançaisFrançais EspañolEspañol ItalianoItaliano PortuguêsPortuguês
NorskNorsk NederlandsNederlands DanskDansk SuomiSuomi PolskiPolski ČeštinaČeština РусскийРусский
日本語日本語 한국어한국어 中文(简体)中文(简体) 中文(繁體)中文(繁體) MagyarMagyar TürkçeTürkçe
العربيةالعربية ไทยไทย LatinaLatina हिन्दीहिन्दी Bahasa IndonesiaBahasa Indonesia Bahasa MelayuBahasa Melayu
Reply

User Tag List



 

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 20:34.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.10876 seconds with 15 queries