Ngày 5 tháng 6 năm 2021
Trong ngày giãn cách đầu tiên ở Sài Gòn, và cũng lần đầu tiên, tôi chợt nghe được bà cụ gần nhà nói về đại dịch, theo cách nhìn của bà “Nếu chết thì tới luôn, chứ lây lất vầy mệt quá”.
Bà cụ đã vượt quá tuổi 60, tức số tuổi mà đợt giãn cách nhắc nhở là nếu không có việc gì thì đừng ra ngoài. Bà ngồi ở trước thềm nhà, mắt nhìn mông lung, không buồn, không vui, và nói vậy.

Sài Gòn, hay Việt Nam, đã có đủ kinh nghiệm về giãn cách từ năm 2020. Có thể nhìn chung, xã hội Việt Nam sốt sắng hợp tác toàn diện trước những mệnh lệnh từ chính phủ, từ các phương thức phòng chống, cho đến việc chịu nhốt mình trong nhà, đồng thuận với cả những barie kẽm gai đột nhiên xuất hiện chận ngay trước ngõ nhà mình. Những người ít ỏi cố vượt các quy định, thường bị mạng xã hội và báo chí lên án không khác gì tội phạm.

Và chắc vì vậy, bạn của bà cụ gần nhà, là một người bán xôi dạo, cũng đã gần 70 tuổi, cũng tuân theo quy định, không thấy xuất hiện với tiếng rao quen thuộc của mình. Đó là một phụ nữ gầy gò, nhỏ con và sống bằng những gói xôi nhỏ, gói lá chuối nguyên bản hằng ngày. Không biết bà cụ bán xôi ấy sẽ lây lất những ngày này ra sao?

Trên một trang facebook, tôi đọc thấy một phụ nữ mặc trang phục thể thao, diễn tập trong nhà và ghi chú vui vẻ rằng mọi người chẳng có gì cần phải lo lắng đâu. Cô ấy nói hãy tận dụng thời gian này để vui chơi, tập luyện và thư giãn chờ dịch đi qua.
Nhưng người phụ nữ đó thật may mắn, vì có thể lạc quan với cuộc sống không quá khó khăn. Vì khi chúng ta cố hò hét trong bầu trời màu hồng đằng trước, phía sau, vẫn có hàng ngàn, hàng chục ngàn người đang quay quắt, tự sinh tự diệt trong lúc này. Trong cách nói của các quan chức nhà nước, thì vẫn luôn “no one left behind” như mọi quốc gia khác. Nhưng nếu không thử quay đầu nhìn lại và tỉnh táo nhận ra, làm sao biết ai đang đuối sức ở ngay sau mình?

Thống kê trên trang Trung tâm báo chí thành phố, viết rằng từ năm 2016 đến nay, có 67.000 hộ nghèo (chiếm 3,36% tổng số dân) và hơn 48.100 hộ cận nghèo, và quả quyết là đến nay đã cơ bản giải quyết xong. Bản tin tuyên bố là năm 2020 đã dứt điểm, chỉ còn 1% hộ nghèo.
Thật bất hợp lý và ngớ ngẩn. Nghèo là một biến động không ngừng, và chỉ số biến động đó còn tùy thuộc vào rất nhiều thứ của cả quốc gia và thế giới. Không thể rượt đuổi một chuẩn mực cũ của 5 năm trước, rồi sau đó treo băng-rôn, bắn pháo hoa là đã hoàn thành chỉ tiêu diệt nghèo của hôm nay.

Cũng trong cuối năm 2020, Khái niệm về nghèo, chuẩn nghèo được sắp đặt lại. Theo Nghị định 07/2021/NĐ-CP quy định chuẩn nghèo đa chiều giai đoạn 2021 – 2025, thì nghèo được tính theo thu nhập khi làm tiền có 1,5 triệu đồng/người/tháng (với khu vực nông thôn), và 2 triệu đồng/người/tháng (khu vực thành thị).
Đây cũng là một cách tính lạc hậu kinh hoàng với thời thế. Ở những thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng… sống được với 4 triệu đồng/người/tháng đã là chuyện vật vã khó tin. Những người bán cóc ổi trước quán nhậu, những người bán vé số mỗi ngày bên đường vẫn thấy, và với cả cụ bà bán xôi mà tôi biết, có thu nhập gấp đôi số đó, tức 8 triệu đồng/tháng cũng không vùng vẫy nổi để thoát khỏi chữ nghèo.

Dù có nói gì đi nữa, đại dịch và giãn cách là cú tát nổ đom đóm mỗi ngày đối với người nghèo, với buổi sáng thức dậy, loay hoay nặn túi dè sẻn chi xài, nhìn tiền học của con cái mà điếng người, ám ảnh ngày đóng tiền nhà sắp đến... Câu chuyện một nam thanh niên chạy Grab nhảy cầu Bình Triệu (quận Bình Thạnh, Sài Gòn) vào cuối tháng 5 do dịch bệnh kéo dài, khó khăn chồng chất suốt hai năm nên tuyệt vọng, là một ví dụ rất rõ.
Từ đầu năm 2021 đến nay, các vùng, khu vực bị phong tỏa để tránh lây nhiễm xuất hiện liên tục ở nhiều nơi. Sài Gòn cũng rơi vào tình trạng như vậy. Dĩ nhiên, trong các vùng phong tỏa ấy, có người bệnh lẫn kẻ lành, nhưng ai cũng chấp nhận vì đó là chuyện chung của quốc gia. Do vậy, cũng đến lúc, chính quyền nên thiết thực và ráo riết xem sự khó khăn, cùng quẩn của người nghèo trong lúc này là bộ mặt và tư cách quốc gia, mà mình đang có trách nhiệm.

Thật khó nghĩ về chuyện đóng, khóa một khu vực mà phó mặc họ tự sinh tồn ra sao. Với kinh nghiệm của năm 2020 về chống dịch và dân khó, chính quyền tối thiểu nên nghĩ đến các loại tem phiếu thực phẩm ngày, nhu yếu phẩm tuần, dành cho những gia đình, hộ, công dân khó khăn đang hết lòng hợp tác với việc phong tỏa.
Người dân có thể giúp nhau. Hàng xóm có thể chuyền gạo, bánh cho nhau, nhưng nếu trong tất cả những hành động đó không có gương mặt của chính quyền, thì dù có gọi là chống dịch thành công, cũng chẳng vẻ vang gì khi thiếu phần đạo đức nhà nước với công dân mình.
Không thể cái gì cũng đẩy vào xã hội hóa – dân tự lo nhau. Nếu chống dịch thành công và bộ mặt nhà nước rạng rỡ, nó cần là ánh sáng chung, có từ cả những gương mặt những người nghèo khó trên đất nước này.

Mới đây, trên mạng xã hội lan truyền biên lai tính tiền đợt cách ly của một người, gần 6 triệu rưỡi, khiến không ít người đọc và thót tim. Đây hoàn toàn là kiểu dịch vụ trọn gói, phối hợp giữa nhà nước và nhà thầu, không có sự hỗ trợ nào được nhìn thấy. Một người chạy xe Grab lớn tuổi vào buổi sáng cuối tháng 5, trên đường đi vắng hoe, cứ quay đầu hỏi đi hỏi lại “mình không có tiền, được trả góp không chú? Mà mình có bảo hiểm y tế có được tính vô không chú?”.
Những câu hỏi như vậy, vọng lên từ dân nghèo, chỉ chính phủ mới có thể trả lời.

Năm thứ hai của đại dịch Covid mở ra nhiều cái nhìn về cách ứng xử ở mỗi quốc gia, đối với công dân của mình. Bất luận đó là hình thức kiểm soát nghiêm ngặt nhất cho đến các biện pháp tự do miễn dịch cộng đồng, điều quan trọng nhất vẫn là những bài tính có gương mặt con người.
Tức, con người sẽ tồn tại, chịu đựng hay sống sót qua các cơn dịch như thế nào. Và thế giới sẽ quay lại đời sống bình thường của mình ra sao, vuốt mặt nhìn nhau, với phần nhân loại đã được loại trừ.
Nói đến đây, lại nhớ câu chuyện trước con hẻm gần khu nhà mình. Dì bán café cóc, sống mòn bằng từng ly café mang đi hiếm hoi, lây lất trong những ngày đại dịch năm 2020. Tiền bán cả ngày không đủ bữa chợ hôm sau, Dì thuộc hàng nghèo nhất xóm. Nghe tổ trưởng khu phố gọi làm đơn xin hỗ trợ từ quỹ 62.000 tỷ của nhà nước, Dì mừng hết lớn, điền ngay. Ấy vậy mà ít lâu sau, nghe đồn có người được lãnh tiền, Dì rón rén theo tổ trưởng, hỏi thăm, thì được trả lời rằng “có nguồn kinh doanh, tức là không có gì khó khăn, nên không được tiền hỗ trợ”.
June 5, 2021
On the first day of isolation in Saigon, and also for the first time, I suddenly heard an old lady near my house talking about the pandemic, from her point of view: "If you die, come right away, but it's too tiring."
The old woman has passed the age of 60, which is the age that the separation period reminds that if there is nothing to do, do not go out. She sat on the front porch, her eyes wandering, neither sad nor happy, and said so.
Saigon, or Vietnam, has had enough experience in social distancing since 2020. In general, Vietnamese society is eager to cooperate comprehensively before orders from the government, from prevention methods, to to being locked up in the house, agreeing with the barbed wire baries that suddenly appeared in front of my house. Those few who try to break the rules are often condemned by social media and the press as criminals.
And probably because of that, the old lady's friend near the house, who is a street vendor selling sticky rice, is also nearly 70 years old, also following the regulations, not appearing with her familiar voice. It was a thin, small woman who lived on small packets of sticky rice and original banana leaves every day. I don't know how the old lady selling sticky rice will spread these days?
On a facebook page, I read a woman wearing sportswear, rehearsing indoors, and happily notes that everyone has nothing to worry about. She said take advantage of this time to have fun, exercise and relax waiting for the epidemic to pass.
But that woman is lucky, because she can be optimistic with life that is not too difficult. Because when we try to scream in the pink sky in front and behind, there are still thousands, tens of thousands of people who are spinning, self-generating and self-destructing in this moment. In the words of state officials, it is always “no one left behind” like every other country. But if you don't try to look back and soberly realize, how do you know who is exhausted right behind you?
Statistics on the website of the City Press Center, write that from 2016 to now, there have been 67,000 poor households (accounting for 3.36% of the total population) and more than 48,100 near-poor households, and asserted that up to now, the solution has been basically solved. done decide. The bulletin announced that 2020 is over, only 1% of poor households remain.
It's unreasonable and silly. Poverty is a constant flux, and that variable depends on many things both nationally and internationally. It is not possible to chase an old standard of 5 years ago, and then hang up banners and set off fireworks, and you have accomplished only today's poverty eradication.
Also at the end of 2020, the concept of poverty, the poverty line is rearranged. According to Decree 07/2021/ND-CP stipulating the multidimensional poverty line for the period of 2021 - 2025, poverty is calculated according to income when making money with 1.5 million VND/person/month (for rural areas), and 2 million VND/person/month (urban area).
This is also a terrible backward calculation with the times. In big cities like Hanoi, Saigon, Da Nang… living on 4 million VND/person/month is already an unbelievable struggle. People who sell guava toads in front of pubs, people who sell lottery tickets every day by the roadside still see them, and even the old lady selling sticky rice that I know has double that amount, or 8 million dong/month, and doesn't struggle. floating to get rid of the word poverty.
No matter what I say, the pandemic and the distance are a daily slap for the poor, with waking up in the morning, struggling to squeeze their pockets, looking at their children's school fees, dumbfounded, The story of a young man running Grab jumping from Binh Trieu bridge (Binh Thanh district, Saigon) at the end of May due to the prolonged epidemic, the difficulties piled up for two years, so it's great. Hope is a very clear example.
From the beginning of 2021 up to now, areas and areas that are blocked to avoid infection have appeared continuously in many places. Saigon also fell into the same situation. Of course, in those blocked areas, there are sick people as well as healthy people, but everyone accepts it because it is a national matter. Therefore, it is time for the government to realistically and aggressively consider the difficulties and misery of the poor at this time as the face and status of the country, for which they are responsible.
It's hard to think about how to close, lock an area and leave them to survive on their own. With 2020's experience in fighting epidemics and difficult people, the government should at least think of daily food stamps, weekly necessities, for disadvantaged families, households and citizens who are wholeheartedly cooperating. with the blockade.
People can help each other. Neighbors can pass rice and cakes to each other, but if in all those actions there is no face of the government, even if it is called a successful anti-epidemic, it is not glorious to lack state morality. with its citizens.
Nothing can be pushed into socialization - people take care of themselves. If the anti-epidemic is successful and the face of the state is radiant, it needs to be the common light, even from the faces of the poor in this country.
Recently, on social networks, a receipt for a person's quarantine period, nearly 6 and a half million, has been spread, causing many people to read it and get a heart attack. This is a full service package, coordination between the state and the contractor, no support is seen. An elderly Grab driver on the morning of the end of May, on the empty road, kept turning his head and asking again and again, "I don't have money, can I pay in installments? And if I have health insurance, will it be included?"
Such questions, echoing from the poor, can only be answered by the government.
The second year of the Covid pandemic opens up many perspectives on how to behave in each country, towards its citizens. Regardless of the strictest form of control as far as herd immunity measures, the most important are the calculations with the human face.
That is, how people will survive, endure or survive epidemics. And how the world will return to its normal life, stroking each other's faces, with the human part excluded.
Speaking of here, I remember the story before the alley near my house. She sold coffee toads, lived by each cup of rare take-away coffee, spread during the pandemic days. The whole day's money was not enough for the next day's market. Hearing the neighborhood leader call to apply for support from the state's 62,000 billion fund, Auntie was overjoyed, filled it out immediately. However, a little later, when it was rumored that someone was receiving money, Auntie crept up to the team leader and inquired, and was answered that "there is a source of business, that is, there is no difficulty, so there is no money to support. ".