Phe của Đảng Dân Chủ Mỹ sau 8 năm cầm quyền của Obama đã trở thành điên khùng : Một mụ đàn bà cuồng Hillary đã cởi truồng như chó, ỉa giữa công chúng và chà cứt mình lên tấm bích chương của ông Trump.
Một người phụ nữ Chicago đã bị camera ghi lại cảnh bôi phân chó lên chiếc xe Tesla Cybertruck có chủ đề yêu nước mang tên Trump
.
.
.
.
.
.
.
Các nhà trị liệu hiện đang trích dẫn BẰNG CHỨNG TRỰC TIẾP cho thấy những người theo chủ nghĩa cánh tả đang bị ám ảnh bởi sự ám ảnh của họ đối với Trump.
Họ đã bị Đảng Dân chủ và TIN GIẢ TẨY NÃO, biến họ thành những ẢO TƯỞNG hoàn toàn!
SẼ KHÔNG CÓ CÁCH NÀO ĐỂ TRỞ LẠI sau mức độ rối loạn này. Những người bị TDS giai đoạn 5 sẽ cần được đưa vào KHOA TÂM THẦN.
Trời, tìm đâu xa, ở VBF thiếu giống gì, đi dạo một vòng là thấy ngay, hễ có chuyện gì xãy ra, giống như hồ sơ Epstein, là buột ngay cho TT Trump, bà Hạ Viện CH, không kiên định, là chúng hùa vô cột chung với hồ sơ Epstein,
Gian lận trợ cấp xã hội, bảo hiểm y tế, trợ cấp foodstamps, sắp sửa bị cắt, không còn lười ăn vạ nên chúng điên lên thôi mà, một lủ tâm thần hết thuốc chữa
The Following 3 Users Say Thank You to miaghim007 For This Useful Post:
Bệnh TDS chưa có thuốc chửa trị, bệnh nhân trước sau gì cũng đi đến giai đoạn bị bại nảo, sau cùng khi qua đời sẽ được chôn cất ở nghĩa trang sinh bắc tử nam với các đồng chí cao cấp của đảng xuống hố cả nước.
The Following 2 Users Say Thank You to anhhaila For This Useful Post:
Bệnh TDS chưa có thuốc chửa trị, bệnh nhân trước sau gì cũng đi đến giai đoạn bị bại nảo, sau cùng khi qua đời sẽ được chôn cất ở nghĩa trang sinh bắc tử nam với các đồng chí cao cấp của đảng xuống hố cả nước.
Hot... mới ra lò....
TIN NÓNG: DR. OZ ĐỀ XUẤT TẠO MÃ THANH TOÁN MEDICARE CHO BỆNH NHÂN MẮC “HỘI CHỨNG CHỐNG TRUMP” – TDS LAN RỘNG ĐẾN MỨC BÁO ĐỘNG
Trong một tuyên bố gây chấn động dư luận, Giám đốc CMS – Dr. Mehmet Oz – cảnh báo rằng nước Mỹ có thể phải tạo mã thanh toán Medicare dành riêng cho những bệnh nhân mắc “Trump Derangement Syndrome” (TDS) – căn bệnh ám ảnh chính trị khiến người ta mất khả năng suy nghĩ lý trí mỗi khi nghe đến tên Tổng thống Trump.
Một nhà trị liệu tâm lý tại New York tiết lộ rằng 75% bệnh nhân của ông xuất hiện triệu chứng TDS, và gọi đây là “căn bệnh tinh thần của thời đại chúng ta.”
Dr. Oz nhấn mạnh rằng những người mắc TDS cần liệu pháp tâm lý, cầu nguyện, và nhờ gia đình giúp họ trở lại trạng thái bình thường. Ông nói thêm rằng thậm chí nước Mỹ nên cân nhắc “một mã ICD-10 trong Medicare dành cho người mắc Trump Derangement Syndrome.”
Theo Dr. Oz, điểm nguy hiểm của TDS là bệnh nhân không thể tham gia bất kỳ cuộc đối thoại hợp lý nào. Trong khi đó, Tổng thống Trump và Phó Tổng thống JD Vance luôn khuyến khích sự trao đổi thẳng thắn, lý trí về tương lai nước Mỹ – điều mà nhiều người cánh tả dường như không còn khả năng thực hiện.
Trời, tìm đâu xa, ở VBF thiếu giống gì, đi dạo một vòng là thấy ngay, hễ có chuyện gì xãy ra, giống như hồ sơ Epstein, là buột ngay cho TT Trump, bà Hạ Viện CH, không kiên định, là chúng hùa vô cột chung với hồ sơ Epstein,
Gian lận trợ cấp xã hội, bảo hiểm y tế, trợ cấp foodstamps, sắp sửa bị cắt, không còn lười ăn vạ nên chúng điên lên thôi mà, một lủ tâm thần hết thuốc chữa
Còn chửa trị được nếu bọn chúng tìm đến mấy clinic trên hoặc liên lạc trực tiếp TDS Clinic Trump Derangement Treatment Specialist ở address dưới đây
Được………Free TDS Test Kit at home nữa nè ngầu chưa?
Có cả vaccine chủng ngừa bịnh luôn mới bá cháy con bọ chét
(Ở clip trên, “Dr. Oz nhấn mạnh rằng những người mắc TDS cần liệu pháp tâm lý, cầu nguyện, và nhờ gia đình giúp họ trở lại trạng thái bình thường”.)
Mọi thắc mắc xin chửa trị đừng ngần ngại “liên hệ” free call 1-800-888-tbbt. Nên nhớ rằng:
“Bây giờ Trump vẫn alive
Thì còn tin…TỨC máu trào Dị-Ứng-Trump”
Extra… extra…
The Following 3 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
Hahaha... Ngay cả "bạn bè" tao cũng có vài đứa mắc bệnh TDS này đấy chứ đâu có ngoại lệ. Có "bàn" gì tới anh Chum là "tố" ảnh đủ thứ: nào là felonies, nào là pedophiles, nào là insurrection đéo gì gì đó, vv.... mà khi tao hỏi nếu phạm nhiều tội nặng thế thì sao đéo tóm cổ ảnh nhốt vô tù thì đứa nào cũng ngẩn-tò-te đéo biết trả lời tao thế nào. Thôi bạn bè cả mà, tao cũng đéo vặn vẹo chúng nó làm chi vì "thắng" thì được đéo gì và "thua" cũng chả mất đéo gì. Thế là chỉ cần đéo nói chính-chị-chính-em gì nữa để đỡ "mích lòng" nhau. Nhậu tiếp thôi, chứ sao giờ... Dzô... Dzô...Dzô...
Thỉnh thoảng update những hình ảnh TDS dị dạng biến chứng của căn bịnh dị hựu quái...quái...quáiii iiiiiii đản thời hiện đại mà các nhà khoa học trên thế giới đang “ngâm cứu” tìm cách chữa trị
The Following User Says Thank You to tbbt For This Useful Post:
he… he… 7,8 tháng trước tbbt có mở thread “Trump nhân hậu và hiền từ” chọt đít lũ vờ-et-nặng VẸT-NAM TDS chu mõm chửi
Chúng ta đã THẤY ĐƯỢC những gì sau một năm TT Trump cầm quyền??? quá “nhân hậu và hiền từ”… nếu Trump có “ác ý” thì 20 triệu đảng viên du côn chết ngắt CNN, N.Y. Times, Washington Post… các đài tuyền thông thổ tả không còn còn một mống làm việc, bọn TDS hay lũ nhiễm Covid-45 Trump vào máu vô não trào máu họng CỐ NÍN NHỊN THỞ chết liền tại chổ như hình nầy thì thiên hạ thái bình
The Following User Says Thank You to tbbt For This Useful Post:
“Anh nghĩ gì về vụ ám sát hụt Tổng thống Trump vừa xảy ra ở khách sạn Hilton?”
Ông Ca đáp:
“Chả có gì ngạc nhiên.”
Ông Ly hỏi tiếp:
“Tại sao? Đó là một sự kiện lớn mà.”
“Ừ, lớn thì có lớn, nhưng không bất ngờ. Chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra thôi.”
“Sao anh lại khẳng định như vậy?”
Ông Ca lớn giọng, xoè bàn tay nói:
“Với tôi, đây chỉ là kết quả được thể hiện bằng hành động mà thôi. Ông Trump đã bị ám sát từ lâu rồi. Một cuộc ám sát về nhân cách.
Anh thử nghĩ xem, suốt gần mười năm qua, có ngày nào báo chí không nói về ông Trump bằng những điều tiêu cực? Nào là ấu dâm, trốn thuế, phân biệt chủng tộc, tấn công tình dục, thông đồng với kẻ thù, tham nhũng… Mở báo ra là thấy Trump như hiện thân của mọi điều xấu xa.”Một ngày không nói về Trump là lòng em tan nát, cả trời mây u ám”
Trong khi thực tế, ông ta chưa từng bị kết án về nhiều điều mà người ta gán ghép. Nhưng truyền thông cứ lặp đi lặp lại, ngày này qua ngày khác. Mưa dầm thì thấm đất. Một vài hãng bị kiện, phải bồi thường, nhưng tiền bạc đâu phải điều quan trọng nhất. Điều quan trọng là mục tiêu đã đạt được: biến một con người thành biểu tượng của điều xấu xa, khốn nạn.”
Ông Ca dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Một thanh niên 20 tuổi ở Butler, ông Trump đã làm gì trực tiếp với cậu ta mà cậu ta muốn giết ông ấy? Một giáo viên 32 tuổi ở California, một tiểu bang xanh lè, ông Trump đã gây thiệt hại gì cho anh ta mà anh ta thù ghét đến vậy?
Chẳng qua đó là kết quả của nhiều năm bị nhồi nhét bởi truyền thông, bởi các kênh tin tức, bởi mạng xã hội. Mỗi ngày một ít, như miếng gân xào mãi cũng mềm. Hành động ám sát hôm nay chỉ là kết quả tiếp nối của những gì thủ phạm đã hấp thụ từ lâu.”
Ông Ca nhìn lên trời nơi mấy chú chim sẻ vừa vụt bay, nói thêm:
“Bởi vậy, Trump mới nói: ‘Fake news là kẻ thù của nhân dân.’ Không phải ngẫu nhiên.”
Nghe xong, ông Ly im lặng một lúc rồi gật gù như đồng tình.
Nhưng rồi vẫn chưa buông câu chuyện.
“Nhưng nếu nói vậy thì nguy hiểm quá,” Ông Ly chậm rãi, “chẳng lẽ chỉ vì truyền thông mà một con người lại có thể đi đến mức ra tay như thế?”
Ông Ca nhún vai:
“Không phải chỉ vì truyền thông. Nhưng truyền thông giống như nước nhỏ từng giọt. Một ngày thì không sao, một năm cũng chưa chắc, nhưng mười năm thì khác.
Khi người ta bị nhồi vào đầu một hình ảnh méo mó về ai đó quá lâu, họ sẽ không còn nhìn người đó như một con người nữa, mà như biểu tượng của cái ác. Mà đã là cái ác, thì trong suy nghĩ của nhiều người, nó phải bị loại bỏ.”
ông Ly im lặng.
Ông Ca nói tiếp:
“Cái đáng sợ không phải là viên đạn bắn ra hôm nay. Cái đáng sợ là trong đầu kẻ bóp cò, viên đạn ấy đã được lên nòng trước rồi.
Mỗi bài báo cực đoan, mỗi video thiên lệch, mỗi lời bình luận hằn học… đều là một lần bóp cò trong tâm trí.”
“Nhưng đâu phải ai xem cũng thành sát thủ?” Ông Ly mạnh tiếng,
“Đúng,” ông Ca gật đầu, “đa số sẽ không. Nhưng chỉ cần một người tin tuyệt đối, một người mất kiểm soát, một người nghĩ rằng mình đang làm điều đúng… là đủ.”
Ông Ly thở dài:
“Nghe như vậy thì… ai cũng có thể trở thành nạn nhân.”
“Ông Ca:
“ Hôm nay là Trump, ngày mai có thể là bất cứ ai dám cản đường của họ (thế lực bóng tối) sẽ bị biến thành ‘kẻ thù chung’. Khi một xã hội quen với việc hạ bệ nhân cách con người trước, thì bạo lực chỉ còn là vấn đề thời gian.”
Ngoài đường xe vẫn chạy, nắng vẫn lên như không có gì xảy ra.
Ông Ly nhìn ra ngoài, giọng trầm xuống:
“Vậy rốt cuộc, lỗi thuộc về ai?”
Ông Ca cười nhạt:
“Có lẽ không phải lỗi của một người, mà là lỗi của cả một hệ thống đã quen với việc biến con người thành mục tiêu.”
vì nhưng mưu đồ chính trị.
Hai ông im lặng, sự im lặng vẫn cần lời giải thích.
Quote:
Originally Posted by tbbt
ĐẦM LẦY
Về mặt địa lý, đầm lầy chỉ là nơi nước đọng, bùn sình, cỏ dại um tùm, nơi cóc nhái đêm đêm tụ tập “hát karaoke”. Nó lầy lội, bẩn thỉu, nhưng ai cũng nhìn thấy.
Nhưng trong chính trị, “đầm lầy” lại hoàn toàn khác.
Nó vô hình trước mắt người dân, hoặc xuất hiện dưới một diện mạo rất nhân bản, rất lương thiện. Đôi khi, nhìn bề ngoài, nó chỉ là những tổ chức từ thiện, những hội nhóm “phục vụ công chúng”, những cơ quan mang danh nghĩa vì dân vì nước.
Mặt nổi là như thế.
Nhưng mặt chìm thì phức tạp hơn nhiều.
Đầm lầy không chỉ nằm ở tầng cao quyền lực, mà len lỏi vào từng mắt xích của bộ máy hành pháp, lập pháp, tư pháp, và đặc biệt là truyền thông. Những mắt xích ấy móc nối với nhau thành một mạng lưới chằng chịt, che chắn và bảo vệ cho nhau. Nó tạo thành một bức tường vô hình mà bất kỳ ai muốn thay đổi hệ thống đều phải va đầu vào, nhẹ thì sứt trán, nặng thì thân bại danh liệt, thậm chí mất mạng.
Vũ khí mạnh nhất của đầm lầy không phải súng đạn, mà là truyền thông.
Ngày xưa, câu “nhà báo nói láo ăn tiền” chỉ là lời đùa dân dã. Khi ấy, báo chí nếu có cường điệu thì cũng chỉ kiểu “chó cán xe” thay vì “xe cán chó”, người ta đọc rồi cười, không ảnh hưởng gì lớn.
Nhưng truyền thông hiện đại đã trở thành một thế lực đáng sợ.
Họ không chỉ đưa tin, mà còn định hướng nhận thức. Họ có thể biến chuyện nhỏ thành chuyện lớn, biến giả thành thật, biến tội phạm thành anh hùng, và biến người ngay thành tội đồ chỉ bằng cách lặp đi lặp lại một điều vu khống (tổng thông Trump đã thắng nhiều vụ kiện)
Điều nguy hiểm nhất là khi người dân không còn nhận ra mình đang bị dẫn dắt.
Khi truyền thông đồng loạt tấn công một người, người đúng cũng thành sai. Khi họ đồng loạt bao che cho một phe, kẻ sai cũng hóa thành thánh thiện.
Sức mạnh đó đáng sợ hơn bom đạn.
Bom đạn chỉ phá hủy vật chất, còn truyền thông thiên lệch phá hủy khả năng phán đoán của con người. Khi lý trí bị bóp méo, dân chúng sẽ tự nguyện bảo vệ chính những thứ đang thao túng mình.
Đầm lầy không tự tồn tại.
Nó cần truyền thông để tạo dư luận, cần chính trị gia để ban hành chính sách, Cần quan toà để cản trở kiện thưa( đưa một tội phạm bị trục xuất trở lại Mỹ để ra toà), cần bộ máy quan liêu để bảo vệ đặc quyền. Ba thứ đó kết hợp với nhau thành một guồng máy khép kín, nuôi dưỡng quyền lực cho nhau.
Bởi vậy, “tát cạn đầm lầy” không thể chỉ bằng cách thay vài nhân sự.
Muốn làm điều đó là phải đối đầu với cả một hệ thống đã bám rễ hàng chục năm.
Nói thì dễ, nhưng làm gần như bất khả thi.
Một cá nhân dù mạnh đến đâu cũng khó xoay chuyển cả bộ máy.
Khi Tổng thống Trump bước vào quyền lực với lời hứa “tát cạn đầm lầy”, ông mới nhận ra đó không phải một cái ao nhỏ, mà là cả một đại dương.
Ngay lập tức, mọi phía xúm vào “bề hội đồng” một kẻ dám động vào quyền lợi của họ. Mỗi quyết định đều bị cản trở. Mỗi chính sách đều bị bóp méo. Mỗi phát ngôn đều bị xuyên tạc.
Vì thế, dù làm việc rất nhiệt tình Tổng thống Trump một mình cũng không thể tháo gỡ hết những nút thắt mà cả nhiều thế hệ đã cố tình buộc chặt.
Sự thật cay đắng là cho đến hôm nay, hầu như chưa có kẻ cầm đầu nào trong đầm lầy thực sự bị truy tố hay trả giá.
Điều lớn nhất làm được mới chỉ là phơi bày nó ra ánh sáng.
Mà đầm lầy thâm hiểm nhất ở chỗ nó cấu kết với truyền thông để thay đổi nhận thức con người.
Nếu dân chúng vẫn giao phó suy nghĩ của mình cho truyền thông, vẫn để cảm xúc bị điều khiển bởi những dòng tin được sắp đặt, thì dù có thêm mười người như Trump cũng không cứu nổi.
Khi người dân không còn phân biệt thật giả, khi đúng sai bị thay thế bằng yêu ghét, thì đầm lầy sẽ không còn là cái ao nữa nó sẽ trở thành một dòng nước dữ, cuốn trôi mọi nền tảng đạo đức và thể chế quốc gia.
Nhìn vào những gì đang xảy ra ở Iran hay Ukraine, bộ mặt của đầm lầy càng lộ rõ.
Có những nhóm quyền lực không đặt lợi ích quốc gia lên trên hết. Điều họ muốn trước tiên là đối thủ chính trị thất bại, cho dù cái giá phải trả là quốc gia suy yếu.
Với họ, giữ được chiếc ghế và đặc quyền mới là mục tiêu tối thượng.
Vận mệnh đất nước chỉ là thứ yếu.
Lịch sử từ cổ chí kim chưa có đế quốc nào tồn tại mãi mãi.
Nước Mỹ cũng không nằm ngoài quy luật đó nếu không tự làm sạch được bộ máy của mình.
Trong góc nhìn ấy, tổng thống Trump cũng chỉ là một viên đá cản đường, làm chậm lại sự suy tàn chứ chưa thể đảo ngược cả dòng chảy.
Và điều đáng lo nhất là kẻ làm suy yếu quốc gia nhiều khi không phải kẻ thù bên ngoài, mà là những người bên trong, những kẻ đang nắm giữ quyền lực.
Mới đây, vào ngày 20 tháng 4 năm 2026, sau khi các báo cáo về việc tàu Iran vượt rào được lan truyền, Dân biểu Thomas Massie đã đăng tải trên mạng xã hội X (Twitter) với nội dung mỉa mai sự can thiệp của chính quyền Tổng thống
Từ chuyện Trọng Thủy – Mỵ Châu
của VN, cho tới những gì đang diễn ra hôm nay, bài học vẫn giống nhau:
một quốc gia bắt đầu suy vong khi nội bộ phản bội chính lợi ích của mình.
Khi một đại diện dân cử không đặt ưu tiên vào sức mạnh quốc gia mà chỉ mong tổng thống thất bại để đạt lợi ích chính trị cá nhân, đó là dấu hiệu nguy hiểm hơn bất kỳ ngoại bang nào.
Bởi vì khi những người đang ngồi trong hệ thống lãnh đạo chỉ mong đối lập thất bại để phe mình chiến thắng, thì kẻ thù không còn ở ngoài biên giới nữa, kẻ thù đã ở ngay trong lòng quốc gia.
Đó mới là đầm lầy thật sự.
Và câu hỏi cuối cùng không phải là “Nước Mỹ sẽ đi về đâu?”
Mà là:
“Người dân Mỹ có còn đủ sáng suốt để nhận ra mình đang đứng đâu hay không?”
Nếu còn tỉnh thức thì còn hy vọng.
Nếu không, sự suy tàn chỉ còn là vấn đề thời gian.
Bởi từ cổ chí kim, chưa có đế quốc nào sụp đổ vì kẻ thù bên ngoài trước khi nó mục ruỗng từ bên trong.
Và khi đó, sự sụp đổ không đến bằng một tiếng nổ lớn, mà bằng một quá trình âm thầm, từng bước, từng bước một, cho đến khi không thể quay lại.
Hãy khóc trước cho con cháu là vừa nếu chúng ta để thành phần thiên tả chiến thắng trong nhiệm kỳ tới và khi ấy, nguyện vọng tát cạn đầm lầy của tổng thống Trump không đèn không trống trôi vào hư vô.
Nhi Duong
The Following User Says Thank You to tbbt For This Useful Post:
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.