
"Dạo này em hay vào viện thăm chị gái quá đấy, ngày nào cũng thấy em vội vội vàng vàng tay xách nách mang đến đó," Andrey càu nhàu với vợ mình là Anastasia khi cô vừa từ bệnh viện trở về và cả hai bắt đầu ngồi vào bàn ăn tối.
"Sao chuyện đó lại làm anh bực mình thế?" Nastya (tên gọi thân mật của Anastasia) ngạc nhiên hỏi.
"Cũng chẳng hẳn là bực. Anh hiểu chứ, chị ấy là chị ruột của em. Nhưng dù sao thì tình trạng của Katka cũng đâu có nặng, vây quanh chị ấy thiếu gì người chăm: chồng, con gái, con trai rồi cả con dâu nữa... Sao em cứ phải lặn lội đến đó mỗi ngày làm gì? Hay là ở đó có bác sĩ nào đẹp trai nên em mới siêng năng thế?"
"Anh nói năng vớ vẩn gì thế hả Andrey!" Anastasia nghiêm giọng ngắt lời chồng.
"Không, Nastya, thật đấy, em giải thích đi. Có nhu cầu gì mà ngày nào sau giờ làm cũng phải chạy hớt hải vào viện thăm chị gái như vậy?"
"Được rồi, em sẽ kể, chứ không thì anh chẳng để em yên đâu," Nastya thở dài.
Năm mười bảy tuổi, sau khi tốt nghiệp phổ thông, Nastya Vesnitskaya rời ngôi làng nhỏ lên thành phố lớn để thi vào đại học hoặc cao đẳng. Cô sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nơi không có cơ hội học tập hay nghề nghiệp. Ước mơ lớn nhất của Nastya là có tấm bằng và trở thành một luật sư.
Dù trượt đại học, nhưng cô may mắn đỗ vào một trường cao đẳng luật. Khỏi phải nói cô đã vui mừng đến thế nào. Nhập học xong, Nastya được ở trong ký túc xá và bắt đầu làm quen với cuộc sống mới. Cô cố gắng học tập chăm chỉ để nhận được học bổng loại giỏi. Cha mẹ hàng tháng vẫn gửi tiền tiếp tế, nên nhìn chung cuộc sống của Nastya không đến mức túng quẫn. Dù không dư giả gì nhưng cũng không đến mức phải nhịn ăn nhịn mặc.
… Ngày mùa thu năm ấy Anastasia vẫn nhớ rõ đến từng chi tiết nhỏ nhất… Cô đang trên xe buýt trở về từ thư viện khoa học sau khi chuẩn bị cho buổi thảo luận về luật dân sự. Vì ở lại thư viện đến tối muộn nên cô rơi đúng vào giờ cao điểm, xe buýt chật ních người tan tầm.
Phải khó khăn lắm cô mới chen chân được vào chiếc xe đông đúc, vì cô không muốn đợi chuyến sau – mà cũng chẳng chắc chuyến sau có vắng hơn không…
Khi bước xuống xe, sau khi đã cảm thấy mình như một "con cá mắm trong hộp", Nastya thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cô rụng rời phát hiện ra chiếc túi xách của mình đã bị rạch một đường dài… Mồ hôi lạnh toát ra khi cô nhận ra chiếc ví đã không cánh mà bay…
Điều tồi tệ nhất là chính hôm nay cô vừa lĩnh học bổng, và hôm qua vừa nhận tiền gửi từ bố mẹ. Tất cả số tiền đó đều nằm trong ví.
Nói Nastya bị sốc là còn quá nhẹ. Báo cảnh sát cũng chẳng để làm gì. Cô biết nói gì đây? Cô chẳng nhớ nổi mặt bất kỳ ai trong số những người đứng cạnh mình trên xe. Chiếc ví rẻ tiền của Trung Quốc đó chắc giờ này đã nằm trong thùng rác hay dưới rãnh nước nào đó, còn tên trộm đã cuỗm sạch số tiền bên trong… Tất cả số tiền cô có… Giờ lấy gì để sống đây? Ăn bằng gì? Đồ ăn dự trữ chỉ còn lại một gói bơ thực vật, hai củ hành, ít trà, một ít kiều mạch và mì ống. Chỗ đó chắc chắn không đủ cho một tháng.
Tiền không lấy lại được, nhưng vẫn phải sống tiếp. Nastya gạt đi ý định gọi điện về cho bố mẹ. Cô nghĩ mình phải đi tìm việc làm thêm. Được thôi, nhưng ai sẽ trả lương ngay cho cô? Phải làm ít nhất một tháng hoặc hai tuần mới có tiền ứng… Mà người mới vào làm chắc gì đã được ứng tiền… Phải làm sao đây? Một tình huống hoàn toàn bế tắc…
"Muốn tớ giới thiệu cho một 'ông bố nuôi' (sugar daddy) không?" – Yulka, cô bạn cùng phòng, bất chợt đề nghị.
"Với ai cơ?" – Nastya chưa hiểu ngay.
"Ôi, cậu lạc hậu thế? Với một lão 'Buratino' giàu có, lão sẽ nuôi cậu để đổi lấy… à, chắc cậu hiểu rồi chứ? Hay để tớ phải giải thích thêm?"
"Không cần, tớ hiểu..."
"Hiểu là tốt. Nhan sắc của cậu cũng thuộc hàng 'đỉnh' đấy, nên không thiếu người thèm muốn đâu… Cậu sẽ được sống trong nhung lụa."
Lời đề nghị của Yulia khiến Anastasia thấy ghê tởm. Chỉ nghĩ đến việc trở thành tình nhân của một lão già giàu có, bán thân xác vì tiền đã khiến cô rùng mình… Cô biết Yulia chẳng ngại ngần gì chuyện đó nên mới không gặp khó khăn về tài chính, nhưng với Nastya, ý nghĩ đó thật sự bẩn thỉu…
"Thế nào, có giới thiệu không?" – Yulia hỏi lại.
"Không," – Nastya lắc đầu rồi sau một hồi suy nghĩ, cô hỏi: "Yul này, cậu có thể cho tớ vay ít tiền không? Đến kỳ học bổng tới thôi. Tớ chẳng còn đồng nào cả."
"Xin lỗi nhé, tớ không cho vay được. Tớ nướng hết vào quần áo với mỹ phẩm rồi, chỉ còn lại ít tiền ăn thôi. Nhưng lời đề nghị của tớ vẫn còn hiệu lực đấy. Cứ suy nghĩ đi. Là tớ thì tớ chẳng cần nghĩ đâu. Cậu biết đấy, khi cái bụng đói meo thì lòng tự trọng là thứ người ta ít muốn nhớ đến nhất."
Nastya không đáp lại, cô quay mặt vào tường và khóc thầm, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Trong mơ, Anastasia thấy mình bước vào một chiếc xe hơi sang trọng, nơi có một gã đàn ông trung niên xăm trổ, vẻ ngoài thô kệch đang chờ sẵn.
"Chào búp bê!" – Hắn nói, nụ cười lộ ra những chiếc răng vàng. – "Em trông 'ngon' đấy! Anh thích những cô nàng tươi mới, sạch sẽ như em…"
"Cháu chào bác," – Cô gái sợ hãi đáp, nép người vào ghế xe...
"Đừng sợ, anh có cắn đâu mà," – Gã răng vàng cười một cách ghê tởm, tay vuốt ve đầu gối Nastya. – "Nếu em ngoan ngoãn và chúng ta 'kết bạn' với nhau, em sẽ có tất cả!"
Nastya cảm thấy một nỗi sợ hãi và kinh tởm tột độ. Cô muốn gạt cái bàn tay lông lá đầy nhẫn vàng kia ra, muốn mở cửa xe chạy trốn ngay lập tức… Nhưng cửa xe đã bị khóa chặt, cô nhận ra mình đã rơi vào bẫy…
"Làm bộ làm tịch cái gì nữa?" – Giọng Yulia vang lên đầy ác ý, không biết từ đâu đột ngột xuất hiện ở ghế sau. – "Cậu không có gì vào bụng mà còn bày đặt thanh cao à? Quên cái đạo đức của cậu đi!"
"Không!" – Nastya hét lên… "Tôi không muốn, thả tôi ra…"
… Anastasia choàng tỉnh vì có ai đó đang lay nhẹ vai mình.
"Có chuyện gì thế?" – Cô hỏi, bật dậy khỏi giường.
"Sao cậu hét to thế? Ác mộng à?" – Dina, một người bạn cùng phòng khác của Nastya, hỏi.
"Vâng, một cơn ác mộng kinh khủng," – Anastasia đáp, ký ức về chiếc ví bị mất và cuộc trò chuyện khó chịu với Yulia lập tức ùa về… Cô lại không kìm được nước mắt…
"Cậu sao thế?" – Dina thốt lên. – "Chỉ vì một giấc mơ mà buồn thế sao? Thôi nào, mơ mộng thôi mà, đừng để bụng làm gì…"
"Nếu chỉ là giấc mơ thì đã tốt," – Nastya vừa nói vừa sụt sùi…
"Vậy là chuyện gì? Có chuyện gì xảy ra à?"
Và Nastya đã kể cho Dina nghe chuyện chiếc túi bị rạch và chiếc ví mất sạch tiền.
"Tớ trắng tay rồi, giờ chẳng biết phải làm sao nữa…"
Cô cứ ngỡ Dina cũng sẽ nói những lời giống Yulia, rằng cô thật đoảng, là do lỗi của cô… Nhưng Dina sau khi chăm chú lắng nghe lại bất ngờ hỏi:
"Cậu đói không?"
"Có," – Nastya đáp, sực nhớ ra mình mới chỉ ăn trưa, còn bữa tối thì chưa có gì.
Cô bắt đầu tính toán xem mình có thể nấu gì từ số lương thực ít ỏi còn lại. Mì và kiều mạch chắc ăn được 3 ngày. Hành tây có thể xào với bơ thực vật… Còn sau đó thì sao? Nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình.
Hay là mượn tiền Dina? Không, không thể. Yulia có tiền nhờ "nghề" của cô ta, còn Dina thì luôn chật vật để trang trải cuộc sống, Nastya biết rõ điều đó. Dina đến từ một gia đình rất nghèo. Cô không có cha, chỉ có mẹ và người bà già yếu luôn đau bệnh ở một ngôi làng xa xôi hơn cả làng của Nastya. Mẹ Dina hầu như không thể giúp gì cho con gái, chỉ thỉnh thoảng dịp lễ mới gửi chút ít tiền, hoặc nhờ người quen mang cho túi đồ ăn quê: dưa muối, rau củ trong vườn. Nhưng chuyện đó cũng không phải tháng nào cũng có.
Dina sống dựa vào tiền học bổng và tiền lương làm công việc dọn dẹp vệ sinh ngay tại ký túc xá. Lương rẻ mạt, nhưng không có nó thì cô không thể trụ nổi. Học bổng của cô cũng chỉ là loại thường vì Dina học không giỏi như Nastya. Các thầy cô vì thương hoàn cảnh nên thường "nâng tay" cho cô điểm 4 thay vì điểm 3 để cô không bị mất học bổng.
Thế nên hỏi mượn tiền Dina là điều không thể. Ngoài Yulia ra, cô chẳng biết ai có tiền cả…
"Ăn cơm thôi nào," – Dina cắt ngang dòng suy nghĩ của Nastya. – "Tớ nấu súp củ cải đỏ (borscht). Dù là súp chay không thịt, nhưng tớ thấy cũng ổn đấy. Cậu ăn nhé?"
"Tớ ăn," – Nastya gật đầu, không thể từ chối bát súp nóng hổi. Cô đói cồn cào.
Dina bưng nồi súp từ bếp vào, múc ra bát. Cô lấy từ tủ nhỏ một gói sốt mayonnaise bé xíu, cắt vài lát bánh mì đen và mời Nastya ngồi vào bàn.
Chưa bao giờ Nastya được ăn món súp nào ngon đến thế. Dina chắc chắn có bí quyết gì đó mới có thể nấu được món súp chay ngon tuyệt vời mà không cần nước dùng từ thịt. Trước đây Nastya không bao giờ nghĩ súp chay lại ngon đến vậy. Ở nhà, mẹ cô luôn hầm xương bò thật kỹ vì bố cô thích nước dùng phải béo ngậy.
"Thế nào?" – Dina rụt rè hỏi. – "Chắc không ngon lắm hả?"
"Ngon lắm! Thực sự rất ngon!" – Anastasia chân thành đáp. – "Dina này, cậu đúng là phù thủy nấu nướng. Cảm ơn cậu nhiều lắm! Tớ chưa bao giờ được ăn món súp nào ngon như thế này."
"Chắc là do cậu đang đói quá thôi," – Dina mỉm cười ngượng ngùng.
"Không, dù tớ đói thật nhưng tớ nói thật lòng đấy. Món súp của cậu xứng đáng được điểm mười."
"Mẹ tớ dạy đấy. Nhà tớ nghèo nên lúc nào cũng phải tiết kiệm. Nhưng mẹ tớ có thể biến những nguyên liệu giản đơn nhất thành món ăn ngon tuyệt vời! Chắc chẳng kém gì nhà hàng sang trọng đâu. Tớ đoán thế, vì tớ đã bao giờ được vào nhà hàng đâu, chỉ nghe Yulia khoe về mấy món cô ấy ăn trong đó thôi…"
"Phải, Yulia thì thích khoe khoang rồi," – Nastya đồng tình rồi kể cho Dina nghe về giấc mơ đã khiến cô sợ hãi đến mức hét lên.
"Cậu không định đồng ý với lời đề nghị của Yulia chứ?" – Dina lo lắng hỏi.
"Không bao giờ, chuyện đó thật ghê tởm… Nhưng tớ cũng chẳng biết phải làm sao. Cậu có biết ai có thể cho tớ vay khoảng 50-70 rúp đến kỳ học bổng không? Chỉ cần đủ mua bánh mì và mì ống thôi…"
"Tớ không biết, Nastya ạ. Tầm này thì bạn bè mình chẳng ai có tiền dư đâu, cậu biết mà."
"Tớ hiểu…"
"Cậu chỉ cần tiền mua đồ ăn thôi đúng không?"
"Ừ, vé tháng xe buýt tớ may mắn mua rồi, để ở ngăn riêng nên không mất. Dầu gội thì tớ dùng tạm xà phòng cũng được. Nhưng không có đồ ăn thì tớ không sống nổi…"
"Nếu vậy thì không thành vấn đề. Cứ ăn cùng tớ!"
"Sao cơ?" – Nastya kinh ngạc. – "Không, tớ không thể ăn bám cậu được. Ăn một bữa súp thì được, chứ bắt cậu nuôi cả tháng thì tớ không làm được đâu. Dina, cảm ơn cậu, nhưng tớ thấy ngại lắm…"
"Nghe này Nastya, có gì mà ngại? Tiền thì tớ không có cho vay, nhưng nuôi cậu ăn thì tớ làm được. Đồ ăn tớ đã mua sẵn từ kỳ học bổng trước rồi. Mười ngày nữa tớ có lương, tớ sẽ mua thêm. Chúng mình sẽ xoay xở được thôi!"
"Dina, tớ… tớ không biết nữa…" – Nastya bối rối.
Họ vốn không phải bạn thân, cũng chưa bao giờ tâm sự sâu sắc với nhau cho đến ngày hôm nay… Vậy mà giờ đây Dina đề nghị nuôi cô cả tháng trời. Đó là lối thoát duy nhất, nhưng Nastya có quyền đồng ý không khi biết Dina cũng đang chật vật từng đồng…
"Biết gì nữa mà biết?" – Dina quả quyết. – "Tớ chẳng tiếc cậu bát súp hay bát cháo đâu. Cậu nghĩ tớ có thể ngồi ăn ngon lành khi biết cậu đang nhịn đói sao? Cả dầu gội của tớ nữa, dùng đi, tớ mới mua chai lớn hôm nay. Cả bột giặt nữa."
"Dina, cảm ơn cậu," – Nastya nói, nước mắt chực trào…
Tất nhiên là cô đã đồng ý. Suốt một tháng đó, cho đến khi nhận được học bổng, Dina đã nuôi cô. Và họ đã ăn uống không hề tệ chút nào. Cô bạn cùng phòng, cũng giống như mẹ mình, đã biến những nguyên liệu rẻ tiền nhất thành những "tác phẩm ẩm thực"…
"Chuyện đó thú vị thật đấy," – Andrey nói sau khi nghe xong câu chuyện của vợ. – "Nhưng anh vẫn chưa hiểu nó liên quan gì đến việc em ngày nào cũng chạy vào thăm Katka trong viện…"
"Em đã kể hết đâu. Anh nghe nốt đi. Sau tháng đó, em và Dina trở nên rất thân thiết. Nhưng rồi cô ấy phải bỏ học giữa chừng để về quê. Mẹ cô ấy đột ngột qua đời, không có ai chăm sóc bà ngoại già yếu… Thế là em và Dina mất liên lạc. Hồi đó làm gì đã có điện thoại di động, chỉ nhà giàu mới có thôi. Trước khi đi Dina có viết địa chỉ vào một mẩu giấy cho em, nhưng em không giữ được. Yulia trong một lần dọn phòng đã vứt mẩu giấy đó đi. Kể từ đó em không còn tin tức gì về Dina nữa. Thành thật mà nói, cuộc sống cuốn đi, em cũng ít khi nhớ lại. Học xong cao đẳng em học tiếp đại học từ xa, đi làm, rồi gặp anh… Công việc, gia đình, con cái… Mọi thứ cứ xoay vần… Cho đến khi chị Katya nhập viện, em vào thăm và tình cờ gặp lại Dina ở đó! Anh tưởng tượng được không! Thú thật là em không nhận ra cô ấy vì cô ấy thay đổi quá nhiều, nhưng cô ấy nhận ra em ngay và gọi đúng tên em."
"Có vẻ như giờ anh đã bắt đầu hiểu rồi… Em vào viện không chỉ thăm Katya, mà còn thăm cả cô bạn thời sinh viên đó nữa?"
"Em đến thăm cô ấy mỗi ngày. Chị Katya thì thiếu gì người thăm, còn Dina thì chẳng có ai cả. Cuộc đời cô ấy vất vả lắm Andrey ạ. Cô ấy từng lấy chồng, nhưng phải bỏ vì lão ta suốt ngày say xỉn và đánh đập cô ấy. Đứa con trai duy nhất cũng mất cách đây vài năm. Dina chẳng còn ai thân thích trên đời này cả. Giờ cô ấy vừa trải qua phẫu thuật, không một ai đến thăm, nên em muốn chăm sóc cô ấy… Giống như ngày xưa cô ấy đã chăm sóc em lúc khó khăn nhất. Em không quên điều gì cả, Andrey ạ. Em không quên lòng tốt mà cô ấy dành cho em, một cách hoàn toàn không vụ lợi. Sau này khi bố mẹ gửi tiền lên, em đã muốn trả lại tiền ăn cho cô ấy nhưng cô ấy nhất quyết không nhận, thậm chí còn tự ái vì nghĩ em muốn dùng tiền để trả ơn."
"Lẽ ra em nên kể cho anh ngay từ đầu, có gì bí mật đâu."
"Em cũng định kể, chỉ là không nghĩ anh lại ngạc nhiên đến mức tra hỏi như vậy… Nhưng em không thể làm khác được, Andrey. Em thấy mừng vì cuối cùng mình cũng có cơ hội trả ơn Dina… Cô ấy vẫn sống ở ngôi làng đó, thui thủi một mình. Cô ấy vẫn làm nghề dọn dẹp vì chưa kịp có bằng cấp, nghề nghiệp gì. Khi sức khỏe yếu đi, cô ấy được chuyển lên thành phố khám và phải phẫu thuật. Chuyện là thế đấy, Andrey. Hy vọng anh hiểu cho em."
"Tất nhiên rồi Nastya," – người chồng nói. – "Em làm đúng lắm. Ngày xưa Dina giúp em, giờ đến lượt em giúp lại cô ấy. Anh luôn tin rằng lòng tốt sẽ quay trở lại, nếu chúng ta cho đi bằng một trái tim chân thành, không toan tính…"
Anastasia và chồng đã quyết định giúp đỡ Dina sau khi cô hồi phục hoàn toàn. Một người quen của Andrey từ lâu đã muốn mua một ngôi nhà kèm mảnh vườn ở một nơi thanh bình để nghỉ ngơi cuối tuần và câu cá. Dina cũng không phản đối việc bán ngôi nhà ở quê để chuyển lên thành phố.
Với số tiền bán nhà, cô đã mua được một căn hộ nhỏ. Dù lúc đầu hơi xập xệ, nhưng Nastya và Andrey đã giúp cô sửa sang lại toàn bộ bằng chính tay mình. Anastasia cũng giúp bạn tìm được một công việc phù hợp. Nửa năm sau, Dina quen biết một người đàn ông góa vợ, người sau đó đã ngỏ lời cầu hôn cô.
Và giờ đây Dina không còn cô đơn nữa. Con cháu của chồng cô đều yêu quý cô, bởi Dina có một trái tim vô cùng nhân hậu, một trái tim không hề bị những giông bão và mất mát của cuộc đời làm cho chai sạn…
Hạt giống tử tế mà cô gieo xuống năm nào, sau bao nhiêu năm dài đằng đẵng, cuối cùng đã nảy mầm và mang lại những trái ngọt tốt lành.
VietBF@sưu tập