Sau những ngày chiến tranh căng như dây đàn, một tín hiệu hạ nhiệt đã xuất hiện: eo biển Hormuz – tuyến vận chuyển dầu mỏ quan trọng bậc nhất thế giới – được xác nhận là đã mở cửa trở lại ngay sau khi Iran chấp nhận kế hoạch ngừng bắn.
Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, Tướng Dan Caine, khẳng định trong cuộc họp báo tại Lầu Năm Góc: “Tôi tin là eo biển đã mở, dựa trên các đàm phán ngoại giao.” Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth cũng nhấn mạnh: “Những gì đã được thống nhất là eo biển sẽ mở. Thương mại sẽ tiếp tục lưu thông.”
Theo dữ liệu từ hệ thống theo dõi tàu MarineTraffic, ít nhất hai tàu đã đi qua an toàn kể từ khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực. Tuy nhiên, hàng trăm tàu vẫn còn mắc kẹt trong khu vực, phản ánh mức độ căng thẳng chưa hoàn toàn tan biến.
Mỹ tuyên bố chiến thắng áp đảo – Iran vẫn còn “nanh vuốt”

Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth tuyên bố chiến dịch quân sự mang tên “Operation Epic Fury” là một chiến thắng lịch sử, “đã nghiền nát quân đội Iran và khiến họ mất khả năng chiến đấu trong nhiều năm.”
Ông tiết lộ nếu không đạt được thỏa thuận, Mỹ đã sẵn sàng tấn công hàng loạt mục tiêu chiến lược tại Iran: cầu, nhà máy điện và cơ sở hạ tầng năng lượng – tức là đánh thẳng vào “huyết mạch quốc gia”.
Chính những lời cảnh báo cứng rắn từ Tổng thống Donald Trump – thậm chí đe dọa “một nền văn minh có thể bị xóa sổ” – được cho là đã buộc Iran ngồi vào bàn đàm phán.
Tuy nhiên, tình báo Mỹ lại đưa ra bức tranh thận trọng hơn: khoảng một nửa bệ phóng tên lửa của Iran vẫn còn nguyên, cùng hàng ngàn drone tấn công. Hegseth thừa nhận: Iran “vẫn có thể bắn, nhưng hệ thống chỉ huy đã bị phá hủy nghiêm trọng.”
Đúng như câu tục ngữ: “Cọp chết để da, người ta chết để tiếng” – Iran dù bị tổn thương nặng, vẫn giữ lại khả năng phản đòn đáng kể.
Vũ khí hạt nhân và uranium – điểm nóng chưa có lời giải
Một trong những điều khoản gây tranh cãi nhất là vấn đề hạt nhân. Mỹ tuyên bố rằng mọi vật liệu hạt nhân mà Iran “không nên có” sẽ bị loại bỏ.
Theo ông Hegseth, Iran sẽ “tự nguyện giao nộp uranium”, nhưng cũng không loại trừ khả năng Mỹ sẽ hành động quân sự nếu cần – giống như chiến dịch “Midnight Hammer” trước đó.
Tổng thống Trump còn cho biết Mỹ sẽ phối hợp với Iran để “đào lên và loại bỏ” lượng uranium bị chôn sâu sau các cuộc không kích. Đồng thời, Washington cũng hé lộ khả năng nới lỏng trừng phạt và đàm phán thuế quan, trong khi đe dọa áp thuế 50% với bất kỳ quốc gia nào cung cấp vũ khí cho Iran.
Ngừng bắn mong manh – chiến tranh chưa thực sự kết thúc
Dù ngừng bắn đã được ký kết, thực tế chiến trường vẫn “nóng hổi”:
Iran bị cáo buộc đã phóng drone và tên lửa vào Kuwait và UAE ngay trong ngày đầu ngừng bắn, gây thiệt hại cho cơ sở dầu khí và điện lực.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran tuyên bố sẽ tuân thủ thỏa thuận, nhưng cảnh báo “ngón tay vẫn đặt trên cò súng.”
Ở một mặt trận khác, Israel khẳng định các cuộc không kích vào Lebanon không nằm trong thỏa thuận ngừng bắn, và đã tiến hành loạt tấn công lớn nhất từ đầu chiến tranh vào Hezbollah, với hơn 100 mục tiêu bị đánh trúng.
Hơn 1.500 người đã thiệt mạng tại Lebanon, trong đó có 130 trẻ em – con số cho thấy cái giá của chiến tranh chưa hề dừng lại.
“Lửa chưa tắt, tro còn âm ỉ” – hòa bình chỉ là lớp vỏ mỏng manh.
Trung Đông sau chiến tranh: Hòa bình tạm thời, bất ổn dài hạn
Các chuyên gia cảnh báo rằng đàm phán giữa Mỹ và Iran có thể chỉ giải quyết phần “ngọn”, trong khi “gốc rễ” xung đột vẫn còn nguyên.
Sanam Vakil (Chatham House) cho rằng nếu chỉ tập trung vào lợi ích song phương, trật tự khu vực sẽ vẫn mong manh. Các nước vùng Vịnh muốn được tham gia đàm phán vì họ chính là bên chịu thiệt hại trực tiếp từ chiến tranh.
Burcu Ozcelik (RUSI) mô tả tâm trạng khu vực là “lạc quan thận trọng nhưng đầy bất định.”
Ngay tại Iran, dư luận chia rẽ sâu sắc:
Có người lo chính quyền sẽ mạnh tay đàn áp hơn sau chiến tranh.
Có người cảm thấy bị “phản bội” vì hy vọng thay đổi đã tan biến.
Một phụ nữ ở Tehran nói: “Chính phủ giờ mạnh hơn bao giờ hết.”
Đúng như câu ca dao: “Sau cơn mưa trời lại sáng, nhưng đất vẫn còn lầy.”

Cuộc chiến 38 ngày đã tạm dừng bằng một thỏa thuận ngừng bắn 2 tuần – nhưng đây chỉ là “dấu phẩy” chứ chưa phải dấu chấm hết.”
Mỹ tuyên bố chiến thắng, Iran vẫn giữ được đòn răn đe, Israel tiếp tục chiến dịch riêng, còn Trung Đông thì đứng trước một tương lai đầy bất trắc.
Eo Hormuz mở lại – dòng dầu tiếp tục chảy – nhưng dòng chảy chính trị vẫn cuộn xoáy dữ dội.