“Ngoại tình suốt 5 năm, tôi tưởng vợ mù quáng im lặng… đến khi nhân tình sinh con, tôi mới hiểu sự tàn nhẫn của cô ấy”
Tôi tên Hoàng, 35 tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty thiết bị điện tại TP.HCM. Vợ tôi là Thu, 33 tuổi, giáo viên tiểu học. Chúng tôi cưới nhau được 8 năm, có một con gái 6 tuổi tên Bống.
Tôi từng nghĩ gia đình mình ổn. Thu hiền, ít nói, không ghen tuông vô cớ. Tôi đi sớm về muộn, công tác liên tục, cô ấy chỉ nhắn:
“Anh về ăn cơm không?”
hoặc
“Nhớ mặc ấm áo.”
Chính sự bình yên đó làm tôi chủ quan.
5 năm trước, tôi quen Trang, 27 tuổi, nhân viên tiếp thị. Trang trẻ, biết chiều chuộng, nói chuyện cuốn hút, nhìn tôi như nhìn một người đàn ông duy nhất. Tôi sa vào lúc nào không hay. Tôi nói dối Thu bằng những chuyến “tiếp khách”, những lần “công tác”.
Thu không hỏi. Không kiểm tra điện thoại. Không phản đối. Không ghen tuông.
Có lần tôi về nhà lúc 2 giờ sáng. Thu chỉ mở cửa, đặt khăn lên bàn rồi quay vào phòng ngủ. Tôi đã nghĩ:
“Cô ấy không biết… hoặc biết nhưng chịu.”
Rồi Trang có thai.
Ngày Trang đưa que thử hai vạch, tim tôi đập như muốn vỡ. Tôi bảo Trang bỏ đứa bé. Trang cười nhạt:
“Anh nghĩ em là loại phụ nữ dễ bị đá à?”
Đến tháng thứ chín, Trang sinh con trai. Tôi đứng ngoài hành lang bệnh viện, nhìn đứa trẻ đỏ hỏn trong tay cô ta, vừa thương vừa sợ. Tôi nhắn cho Thu:
“Anh đi công tác vài hôm.”
Ngay lập tức, Thu trả lời đúng một câu:
“Ừ. Anh cứ đi.”
Không dấu hỏi. Không thêm chữ nào.
Tối hôm đó, tôi về nhà lấy ít đồ. Cửa không khóa. Nhà vẫn sạch sẽ, gọn gàng. Trên bàn ăn có sẵn cơm canh còn nóng như mọi ngày.
Nhưng bên cạnh mâm cơm là một chiếc phong bì màu vàng.
Ngoài phong bì ghi rõ:
“HOÀNG – ký đi.”
Tôi mở ra.
Bên trong là đơn ly hôn đã điền đầy đủ thông tin, kèm theo một tập giấy tờ: sao kê ngân hàng, ảnh chụp tin nhắn, lịch khách sạn, hóa đơn chuyển khoản… Tất cả những thứ tôi tưởng mình giấu kín suốt 5 năm.
Lúc đó tôi mới hiểu:
Thu không hề không biết.
Cô ấy chỉ đang chờ.
Chờ ngày tôi tự tay bước vào cái bẫy mà chính mình tạo ra.
Tôi run rẩy. Không chỉ bằng chứng ngoại tình, mà cả tài khoản ngân hàng, hợp đồng mua xe, chuyện tôi từng cầm cố sổ tiết kiệm để giúp Trang thuê căn hộ… Tất cả được sắp xếp theo thứ tự thời gian như một bộ hồ sơ hoàn chỉnh.
Tôi vào phòng ngủ. Thu đang ngồi trên giường, mặc bộ đồ ngủ màu xám. Bống ngủ say bên cạnh, ôm con gấu bông.
Thu nhìn tôi, không khóc, không giận dữ. Ánh mắt cô ấy bình yên đến lạnh người.
— Em biết từ lúc nào?
— Năm thứ hai.
Nghĩa là còn 3 năm nữa, cô ấy chỉ im lặng quan sát.
— Sao em không nói? Sao không làm lớn chuyện?
Thu nhếch môi:
— Nói để làm gì? Anh có dừng lại không?
Tôi cứng họng.
Thu lấy thêm một tập giấy. Đó là giấy tờ căn nhà. Tôi mới biết căn nhà đã chuyển sang tên Thu từ vài tháng trước.
— Anh ký rồi. Lần anh ký “giấy vay ngân hàng” mà không đọc kỹ.
Tôi đổ mồ hôi lạnh. Tôi ký vì tin vợ.
Thu nói tiếp:
— Em không muốn Bống lớn lên trong một ngôi nhà đầy tiếng chửi và đánh ghen. Em chỉ chọn thời điểm.
Thời điểm đó là khi tôi không thể chối cãi.
Trang gửi giấy khai sinh con trai, ghi tên tôi ở mục “Cha”. Đồng thời đe dọa gửi tất cả cho vợ tôi, công ty và bố mẹ tôi.
Tôi cầu cứu Thu.
Thu mở cho tôi nghe một đoạn ghi âm. Trang nói rõ:
“Tôi chỉ cần tiền. Chồng chị mà không đưa, tôi phá nát hết.”
Thu đã gặp Trang. Không ghen tuông. Không ầm ĩ. Chỉ thu thập chứng cứ.
Thu nói:
— Mai anh qua nhận con đi. Nhưng từ giờ, mọi thứ của anh… không còn thuộc về anh nữa.
Sáng hôm sau, tôi ký giấy nhận con. Trang yêu cầu tôi chu cấp mỗi tháng 20 triệu.
Tôi về nhà. Trên bàn là lịch chia quyền nuôi con, rõ ràng, rành mạch. Không một chữ cảm xúc.
Ngày ra tòa, Thu ký giấy nhanh gọn.
Trước khi rời đi, cô ấy nói:
— Anh đừng ghét em. Em không tàn nhẫn. Em chỉ không còn ngu nữa thôi.
5 năm tôi nghĩ Thu yếu đuối.
5 năm tôi nghĩ cô ấy không biết gì.
Cuối cùng, người bị dồn vào chân tường lại là tôi.
Tôi có một đứa con trai mới sinh.
Nhưng tôi mất gia đình.
Tôi từng có một người vợ chờ tôi về ăn cơm mỗi tối.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.