
Trời mới tảng sáng. Họ ngồi sát bên nhau trên chiếc ghế băng ở quảng trường trước nhà ga. Bà ngủ với nụ cười trên môi, còn ông thì vẫn thức. Cạnh họ là một chiếc vali nhỏ trông cũ kỹ lắm rồi. Những người qua đường nhìn cặp đôi kỳ lạ ấy với ánh mắt trìu mến – một ông lão tóc trắng như cước và một bà lão đang nắm chặt tay nhau.
Gần đến giờ trưa, một nữ nhân viên nhà ga chạy ngang qua chiếc ghế ấy. Cô sững người vì thấy tư thế của cặp đôi vẫn chẳng hề thay đổi so với lúc cô đi làm hồi sáng sớm. Cô thận trọng tiến lại gần và cất tiếng chào. Không có phản hồi. Cô chạm vào tay ông lão – người trông như đang thức. Bàn tay ấy lạnh ngắt...
Bà lão cũng đã qua đời. Cô nhận ra điều đó khi đưa lòng bàn tay lại gần mũi bà, không còn hơi ấm của nhịp thở. Cô lập tức gọi cảnh sát và cấp cứu. Cả hai đều đến rất nhanh. Khi tìm thấy giấy tờ tùy thân của ông lão, người ta biết được ông đến từ Viễn Đông, tận vùng Primorye. Còn bà cụ là người địa phương.
Trong chiếc điện thoại nhỏ của bà, họ tìm thấy số của con gái và gọi đi:
— Xin chào. Đây là cảnh sát, chúng tôi đã tìm thấy mẹ chị…
Chưa kịp nghe hết câu, chị đã ngắt lời:
— Tạ ơn Chúa, chúng tôi không biết phải nghĩ gì nữa. Với căn bệnh tim của mẹ, bà đi dạo từ tối qua mà mãi không thấy về. Bà đang ở đâu, bà có sao không? — Chị hỏi.
— Bà được tìm thấy ở quảng trường nhà ga, bà đã mất rồi. Xin chị hãy đến nhà xác trung tâm. Trên ghế cùng với bà, chúng tôi còn tìm thấy một ông lão, tên là Minin Evgeny Stepanovich. Ông ấy là gì của gia đình chị?
— Cuối cùng thì ông ấy cũng đã đến…
— Vậy là chị biết ông ấy?
— Vâng, qua lời kể của mẹ tôi.
— Vậy mời chị đến nhà xác, điều tra viên đang đợi ở đó, chị sẽ kể rõ mọi chuyện cho ông ấy.
Tại nhà xác, người phụ nữ trẻ không ngừng khóc, vừa vuốt tóc mẹ vừa thầm thì:
— Mẹ ơi, sao mẹ chẳng nói gì về việc đi đón chú ấy? Chúng con đã có thể đi đón và đưa chú Evgeny về nhà mẹ mà. Mẹ lúc nào cũng bướng bỉnh, việc gì cũng tự mình làm lấy…
— Xin lỗi, mời chị sang phòng bên và kể cho chúng tôi nghe toàn bộ câu chuyện.
Câu chuyện tình mà mọi người có mặt trong căn phòng nhỏ hôm đó được nghe thật sự kinh ngạc và phi thường:
— Mẹ tôi và chú Evgeny Stepanovich quen nhau từ thế kỷ trước, vào đầu những năm 80. Họ gặp nhau tình cờ tại một trạm gác vùng biên xa xôi, nơi mẹ tôi – khi đó là một bác sĩ trẻ – cùng một y tá lớn tuổi được đưa đến bằng trực thăng. Ở đó, một con hổ đã tấn công một người đàn ông lớn tuổi, là người trông coi trạm gác.
Mẹ tôi là bác sĩ phẫu thuật, nên bà được cử đi. Bà kể rằng lúc đó bà đã rất sợ hãi, vì đó là bệnh nhân đầu tiên bà phải khâu vá những vết thương kinh khủng đến thế. Nhưng mọi chuyện diễn ra tốt đẹp. Ở đó còn có một sĩ quan khoảng 35 tuổi, là con trai ông cụ. Anh ấy đang về nghỉ phép sau khi bị thương ở chiến trường Afghanistan. Chính anh là người đã cứu cha mình khỏi cái chết cận kề.
Đêm đó trực thăng không thể đến đón họ vì bão tuyết nổi lên. Họ bị cô lập với thế giới bên ngoài gần một tuần trời. Chính trong thời gian đó, họ đã yêu nhau. Đó là một tình yêu thực sự, mãnh liệt. Họ hiểu nhau chỉ qua ánh mắt, qua nửa lời chưa nói. Mẹ tôi bảo rằng trong đời, gặp được "nửa kia" đích thực như vậy là một điều cực kỳ hiếm hoi.
Họ trao đổi địa chỉ rồi chia tay mỗi người một ngả: chú ấy trở lại Afghanistan để tiếp tục chiến đấu, còn mẹ về quê nhà, tiếp tục làm việc tại bệnh viện trung tâm. Họ gửi thư cho nhau gần như mỗi ngày, nhưng nửa năm sau, thư từ bỗng bặt tăm. Mẹ đã lặn lội đến trạm gác tìm cha của chú ấy. Ông cụ khóc và nói rằng đã có giấy báo chính thức rằng Zhenya (tên thân mật của Evgeny) đã mất tích.
— Bác đừng lo, anh ấy còn sống, cháu biết chắc chắn như vậy, anh ấy sẽ trở về.
— Ôi con gái ơi, bác cũng mong như vậy, bác sẵn lòng đánh đổi cả mạng sống này chỉ mong nó trở về lành lặn.
Một năm rưỡi trôi qua, vẫn không có tin tức gì của Evgeny. Lúc này mẹ được cử đi học nâng cao tại Leningrad (nay là Saint Petersburg). Tại đây, mẹ gặp cha tôi, một người gốc Leningrad. Cha có nét gì đó rất giống chú Evgeny.
Cha thích mẹ ngay lập tức và không chần chừ cầu hôn, muốn mẹ chuyển về sống cùng ông. Ông nói ở đây có nhiều triển vọng hơn. Mẹ đã từ chối, nhưng cha bảo ông sẽ chờ bao lâu cũng được để mẹ suy nghĩ. Thêm nửa năm nữa trôi qua, vẫn chẳng có tin tức gì. Rồi cha của chú Evgeny qua đời, sợi dây liên lạc cuối cùng bị cắt đứt. Mẹ viết thư cho cha tôi đồng ý kết hôn và sớm chuyển đến ở cùng ông.
Khi tôi lên hai tuổi, mẹ kể sau này mới biết, bà nhận được thư từ một đồng nghiệp cũ ở Viễn Đông. Người đó viết rằng có một người đàn ông tóc trắng đã tìm bà. Đồng nghiệp đã kể rằng mẹ đã lấy chồng, chuyển đến Leningrad và sinh con gái. Cô ấy không cho địa chỉ nếu không được sự đồng ý của mẹ. Mẹ đã không phản hồi gì.
Nhiều năm trôi qua, năm ngoái cha tôi mất vì đột quỵ. Và một tháng trước, mẹ nhận được thư của chú Evgeny Stepanovich. Chú xin được gặp mặt một lần, chú không còn nhiều thời gian nữa vì vết thương cũ và tuổi tác.
Và thế là chú đã đến. Trước khi đến đây, tôi tìm thấy bức điện tín này dưới gối trong phòng mẹ: "Em yêu, hãy đón anh vào ngày 16, toa số 10, lúc 04:25 giờ địa phương. Mãi mãi là Zhenya của em." Có lẽ mẹ đã ra ga từ tối để chờ đón chú vào sáng sớm.
Cảnh sát đã gửi yêu cầu xác minh về vùng Primorye, hóa ra ông lão sống cô độc và không còn người thân nào. Họ được chôn cất gần nhau, bà nằm cạnh chồng mình, còn ông nằm ở hàng kế tiếp. Hóa ra, lần trước là cuộc gặp đầu tiên của họ, và lần này là cuộc gặp cuối cùng.
Giờ đây họ lại được ở bên nhau, mãi mãi.
VietBF@sưu tập