CHỊ DÂU - VietBF
 
 
 
News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

HOME

NEWS 24h

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Breaking

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách


Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 158
Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default CHỊ DÂU
Click image for larger version

Name:	28.jpg
Views:	0
Size:	63.6 KB
ID:	2145500  
"Chị đă mất...!Chú về ngay". Sau chuyến đi công tác ở thành phố Hồ Chí Minh về, bức điện của ông anh trai như một cú sét làm tôi bàng hoàng.
Là con trai út trong một gia đ́nh đông anh em, sự ra đi măi măi của những người trên là lẽ tự nhiên. Nhưng cái tin về người chị dâu cả mất đi là điều tôi không bao giờ ngờ tới. Không ai có thể quen được với sự vắng bóng của những người thân yêu. Với tôi, từ khi c̣n thuở ấu thơ, chị là người chị gái, người mẹ, là cô tiên dịu hiền với những khả năng vô biên, là người không thể vắng bóng trong cuộc đời...
Tôi vội vă lên chiếc xe sớm nhất về quê. Chiếc xe khách ́ ạch đỗ tại chợ huyện, tôi quày quả xách túi, thả bộ trên con đường về làng. Quê tôi nghèo, nằm ven sông Hồng, lại là vùng đất giữa, mỗi lần đi chợ phải dậy từ tờ mờ sớm. Tôi bồi hồi đếm từng bước chân. Nhớ đến ngày nào vẫn hay theo chị đi chợ. Mẹ tôi bảo: "Mày theo chị làm ǵ cho quẩn chân?" Tôi th́ cứ nhơng nhẽo đ̣i theo. C̣n chị th́ cưng chiều tôi nhất nhà, sẵn sàng đáp ứng những đ̣i hỏi rất trẻ con của tôi. Chị gánh trên vai một gánh khoai nặng mà vẫn đi nhẹ nhàng, miệng nhai trầu bỏm bẻm. ở quê tôi, các cô gái đă có chồng rồi đều ăn trầu. Có lần đi chợ sớm, tôi gà gật, lẽo đẽo chạy theo chị. Tới lúc tôi mỏi chân theo không kịp, chị cơng tôi trên vai, và tôi th́ ngả đầu trên bờ vai chị, ngủ ngon lành cho tới chợ.
Sau này lớn lên, dù đă đi dọc ngang đất nước, mỗi khi bước chân trên con đường đê về làng, ḷng tôi vẫn hối hả, gấp gáp, tưởng như ḿnh bé lại. Với tôi, làng quê gắn bó với những kỷ niệm thuở ấu thơ, gắn bó với h́nh ảnh chị. Người phụ nữ mảnh mai luôn nhai trầu tươi rói, có sức mạnh dẻo dai đến kỳ lạ và tấm ḷng mộc mạc thơm thảo như khoai, sắn. ít ai thấy người phụ nữ tần tảo ấy ngơi tay từ sáng cho đến tối khuya. Không, tôi không tin. Những người như chị không thể mất. Chỉ chút nữa thôi khi về đến nhà, tôi sẽ gặp lại chị đứng ở đầu ngơ với câu hỏi muôn thuở: "Chú đă về đấy ư". Câu hỏi quen thuộc thay cho lời chào của chị không tỏ ra vồn vă, không khách sáo nhưng âm điệu của giọng nói bao giờ cũng làm khóe mắt tôi cay cay. Tôi biết, từ trong nhà chị đă nh́n thấy tôi từ xa, chị ra đón tôi ở cổng để tỏ nỗi vui mừng bằng một câu hỏi rất mộc mạc. "Khoai luộc và mật ong phần chú trong chạn ấy". Lần nào cũng vậy chưa cần hỏi thăm, chị đă có một thứ ǵ đó phần tôi. Khoai lang là đặc sản vùng quê tôi, củ lớn, vỏ đỏ au, khoai luộc lên, bẻ ra bở tơi, hạt lấm tấm mịn màng như hạt phù sa, ăn vào ngon ngọt như tấm ḷng thơm thảo của người dân quê. Tuy đă được nếm nhiều món cao lương mỹ vị ở đời nhưng bao giờ tôi cũng ăn không biết chán món khoai lang chấm mật ong chị dành phần tôi.
Với chị, tôi luôn luôn vẫn là đứa em bé bỏng ngày nào. "ăn xong đi tắm đi, quần áo để đấy chị giặt cho". Câu nói ấy sao giống của mẹ tôi thế. Mẹ tôi và chị, hai người phụ nữ gắn bó với nhau, giống nhau kỳ lạ.
Cây đa đầu làng như một già làng với bộ râu tua tủa quanh thân đă chờ đón tôi từ đằng xa. Bóng đa mát rợp một khoảng đất rộng lớn, chồm ra cả những thửa ruộng mới cấy. Cây đa cổ kính khiến mỗi lần tôi đi qua phải dừng lại một phút như để trút hết bụi trần trước khi trở lại là đứa con của dân làng. "Chú đă về đấy ư?" Tiếng gió thoảng qua như tiếng chị khiến lưng tôi ớn lạnh. Ngôi mộ của ai nằm kia mà c̣n nguyên mầu đất, ṿng hoa chưa kịp héo. Không lẽ chị tôi nằm đấy ư? Không, tôi không tin, chỉ ít phút nữa về đến nhà chị sẽ đón tôi ở cổng như những ngày nào. Tôi tập tễnh bước ḷng thầm mong bức điện kia chỉ là sự lầm lẫn.
"Chú về đấy ư?". Ḷng tôi run lên, chân tôi muốn khụy xuống khi đón tôi không phải là chị mà là anh trai. Như một sự vô t́nh anh lặp lại câu hỏi của chị mỗi khi tôi về. Hay giờ đây anh thay chị thể hiện t́nh cảm mộc mạc với đứa em trai? Tội nghiệp, mới đó mà anh tôi đă già xọp, lưng c̣ng xuống, đôi mắt ngơ ngác như gà lạc mẹ. Anh vẫn chưa quên với sự thiếu vắng bóng h́nh chị.
Anh nắm lấy tay tôi, mái tóc bạc trắng rung rung "Chị mất rồi em ơi! khổ anh quá".
* * *
Ngày ấy, tôi c̣n nhỏ xíu, tôi ngạc nhiên thấy hôm ấy nhà tôi ai cũng bận rộn, vui vẻ, tôi nhơng nhẽo bám theo anh trai, khuôn mặt tươi rói trong bộ quân phục mới. Mấy hôm trước nghe anh nói sắp vào nam chiến đấu, mẹ đă khóc suốt. Vậy mà, sao hôm nay cả nhà vui thế?
Anh cười dí tay vào trán tôi: "Em sắp có chị dâu". Tôi nhăn mặt. Tôi không thích chị dâu. Trong ư nghĩ tôi, h́nh ảnh mụ d́ ghẻ độc ác, người con dâu nanh nọc trong các câu chuyện kể c̣n vương vấn. Vả lại không có chị dâu th́ tôi đă có khối anh chị rồi. Khác với trí tưởng tượng của tôi. Chị dâu tôi như một cô bé mới trưởng thành. Dường như chị mới bỏ chơi chuyền, chơi ô ăn quan để đi lấy chồng. Ngày ấy anh tôi 22, c̣n chị tôi 18 tuổi, ngay ngày đầu chị đă là cái cớ để chúng tôi trêu trọc. Buổi sáng đầu tiên ở nhà chồng, từ trong buồng bước ra, nh́n thấy ba mẹ tôi ngồi ở bàn uống nước, chị nhanh nhảu: "Cháu chào hai bác, hai bác mới sang chơi ạ". Rồi sực nhớ ra, chị mắc cỡ chạy vụt vào bếp. Ba tôi th́ cười, c̣n mẹ tôi th́ lắc đầu: "Con gái ǵ mà vô ư", chỉ có vậy mà chị ngồi dưới bếp khóc suốt. Sau đó ba ngày, anh tôi đi biền biệt. Trong nhà, ba tôi là người hay bênh vực chị nhất. C̣n mẹ tôi th́ vẫn hay xét nét những ngày đầu như những bà mẹ chồng nhà quê.
Tôi ngồi xuống bậc cửa, ḷng thổn thức. Mới đấy mà đă hơn 30 năm, chị gắn bó với gia đ́nh tôi, đồng cam cộng khổ. Quê tôi đồng đất ít, gặt được đấu thóc phải đổi cả đấu mồ hôi. Ba mẹ tôi ngày càng già yếu, đông con. Chị là lao động chính, suốt ngày quần quật ngoài đồng. Chiều về lại túi bụi việc nhà. Riêng việc quét dọn và chăm sóc lũ em chồng là chúng tôi cũng khiến chị mệt nhoài. Chúng tôi sắp hàng chờ chị dội từng gáo nước, tắm cho từng đứa, dỗ dành lúc đi ngủ, lúc giành ăn. Tới bữa cơm, sáu đứa tuổi ăn tuổi lớn cứ rào rào như tằm ăn rỗi. Chị ngồi ở đầu nồi xới cơm, chúng tôi cứ nhấm nháy nhau, thi nhau ăn cho thật nhanh để ch́a bát cho chị xới. Đến khi chúng tôi đă ăn no th́ chị chưa xong một bát và nồi cơm đă cạn đáy. Có lần tôi phát hiện trong túi áo chị có một cục cơm cháy. Tôi dọa chị sẽ mét mẹ. Chị đă ôm lấy tôi và... khóc. Sau này tôi mới hiểu, mỗi bữa cơm chị chỉ kịp ăn xong một bát th́ cả nhà đă ăn xong, không dám ngồi đến cuối bữa, chị phải cất cơm cháy vào túi để ăn dần.
Tôi cũng có biết đâu rằng bao đêm, chị khóc âm thầm trong cảnh chồng xa vắng, chịu những lời trách móc, những quan hệ họ hàng phức tạp. Con dâu trưởng họ, với làng xóm đó là một "chức danh" chỉ có trách nhiệm nặng nề. Từ giỗ chạp, đ́nh đám cho đến chăm sóc gia đ́nh nhà chồng, mọi việc đều do tay chị lo liệu với một sự hy sinh âm thầm vô bờ bến. Chúng tôi lớn lên, dựng vợ, gả chồng, cũng có chị. Cha mẹ tôi già yếu mất đi cũng chị lo toan. Dường như những biến cố lớn lao trong gia đ́nh tôi, những lúc khó khăn nhất, bao giờ chị cũng là người đứng ra đương đầu với một thái độ tự tin, b́nh thản. Coi như đó là trách nhiệm chính của chị. Trong bức tranh toàn cảnh của gia đ́nh tôi nếu không có chị, chắc hẳn bức tranh ấy sẽ mờ nhạt lắm.
Một lần, hồi cha tôi đă mất, tôi về thăm quê giữa lúc làng tôi đang mất mùa. Mẹ tôi đă hơn 70 tuổi. Thấy tôi về, chị mừng rỡ mổ một con gà, một con gà duy nhất c̣n đang đẻ. Mâm cơm chỉ có ba người, nồi cơm phía trên độn toàn là khoai. Chị xới hai bát cơm cho tôi và mẹ, giành cho ḿnh toàn khoai. Tôi ngạc nhiên: "Các cháu đâu hết rồi?" "Ôi chúng nó ăn no đi học hết rồi". Khi chị đi xuống bếp, mẹ tôi mới nói: "Tội nghiệp con mẹ cả. Suốt một tháng nay có bữa nào nên mâm, nên bát đâu. Cả nhà chỉ có mỗi ḿnh mẹ là được ăn cơm, c̣n mẹ con nó toàn ăn khoai, ăn ngô. Mẹ bảo nó: "Ráng mà ăn uống có sức khỏe c̣n nuôi con. Mẹ già rồi, ăn uống thế nào cũng được, chết cũng chả sao. Nó bảo: Bà chỉ nói linh tinh. Bà c̣n sống ngày nào, chúng con c̣n nhờ ngày ấy. Nó nói vậy, chứ mẹ có giúp ǵ được cho nó nữa đâu...". Nói rồi bà khóc. Miếng cơm nghẹn đắng trong cổ tôi. Tôi đă nghe chuyện xưa có người con dâu cắt thịt ḿnh nuôi mẹ chồng. Nhưng đó chỉ là truyền thuyết. C̣n chị dâu tôi...
Khi mẹ tôi sắp mất, con cháu về đông đủ cả. Chúng tôi xúm quanh giường, chờ xem bà có trối trăn điều ǵ. Mẹ tôi nh́n qua con cháu một lượt rồi hỏi: "Mẹ cả đâu?". Đợi cho chị tất tả từ dưới bếp chạy lên, bà mới nói: "Các con phải thương yêu nhau, nghe lời chị cả. Nó thay mẹ". Rồi bà x̣e bàn tay nhăn nheo ra bảo chị: "Con nhổ một miếng nước bọt vào tay mẹ đi, mẹ đỡ nhớ con". Một giọt nước mắt lăn trên thái dương, rồi mẹ tôi nhắm mắt.
Cho dù ba tôi trước kia hay trách mẹ tôi xét nét con dâu nhưng cho đến lúc chết bà vẫn là người thương chị nhất. Phải chăng sự đồng cảm phận làm dâu của người phụ nữ suốt đời hy sinh v́ chồng con khiến bà hiểu và thương chị nhưng không nói ra?
* * *
- "Chị chú bị u ác tính, đau có ba ngày rồi mất!".
Tối đó dưới ánh đèn hiu hắt, anh tôi kể, khuôn mặt của ông đại tá già suốt bao năm vào sống ra chết vẫn chưa hết nỗi bàng hoàng trước sự ra đi măi măi của vợ.
- Tôi nghĩ lại mà ân hận quá chú ạ. Suốt hơn ba mươi năm tôi chỉ quen với sự hy sinh âm thầm của cô ấy. Tới lúc chị chú đau tôi vẫn chủ quan bởi trong ư thức tôi, chưa bao giờ nghĩ rằng cô ấy có thể ốm. Cho tới lúc bệnh viện họ trả về, tôi mới cuống lên, chả biết làm ǵ nữa. Trước lúc mất cô ấy tỉnh táo lắm gọi tôi ra giường bảo: "Ḿnh nằm xuống đây với em, có chuyện này, em muốn nói với ḿnh".
Tôi chiều ư nằm xuống cạnh cô ấy. Vợ chồng già, con cái lớn hết rồi, c̣n âu yếm ǵ nữa. Nhưng cô ấy cứ ôm chặt lấy tôi hồi lâu rồi nói: "Ḿnh à, suốt chừng ấy năm là vợ chồng, ḿnh có giận em điều ǵ không?". Tôi lắc đầu mà trong ḷng chỉ muốn khóc to. Làm sao tôi có thể giận cô ấy trong khi cô ấy đă thay tôi gánh vác mọi việc lớn nhỏ trong nhà từng ấy năm. "Em không qua khỏi được đâu. Em chỉ ân hận không chăm sóc được ḿnh lúc tuổi già. Em có mong ước cuối cùng này, nhưng nói ra ḿnh đừng cười em nhé".
Thề có trời đất, lúc ấy tôi sẵn sàng làm bất cứ việc ǵ để đáp ứng được mong ước cuối cùng của cô ấy... Tôi đă vào sống, ra chết, đă có quyền cao chức trọng, đă ra nhiều mệnh lệnh... làm sao lại không thực hiện được ước nguyện cuối cùng của vợ? Vậy mà tôi đă xụm xuống, tưởng như chết giấc khi nghe cô ấy nói: "Em chưa bao giờ được nghe ḿnh nói "Anh yêu em" cả". "Nhưng lúc nào tôi cũng yêu ḿnh. Tôi có điều ǵ không phải với ḿnh đâu?". Tôi lắp bắp. "Em biết ḿnh thương em, mọi người thương em. Trước kia c̣n trẻ, ḿnh đi biền biệt, đến khi về th́ đă già rồi. Nhưng em vẫn muốn nghe một lần ḿnh nói câu ấy". Nói rồi cô ấy ngượng ngùng áp mặt vào vai tôi khóc. C̣n tôi, tôi không thể khóc được nữa. Ḷng tôi tê tái đau đớn. Tôi lấy chị chú chưa kịp yêu đương, chỉ vài lần biết mặt. Đang ở trong quân ngũ lại chiến tranh ác liệt. Trước khi đi nam gia đ́nh bảo lấy vợ cho cha mẹ yên tâm. Ḿnh hồi ấy c̣n trẻ thấy nói lấy vợ cũng thinh thích. Thấy cô ấy cũng hay hay con mắt. Thế là cưới. Về sống với nhau mới nảy sinh t́nh cảm, mới yêu thương. Nhưng tôi đi suốt năm, suốt tháng, mỗi lần về phép vợ chồng lại thấy ngượng ngùng như lần đầu mới gặp. Đến khi vợ chồng mới quen hơi, bén tiếng th́ lại hết phép. Khi về hưu được ở gần nhau th́ đă thành bà, thành ông rồi. C̣n âu yếm, anh em như lúc trẻ thế nào được nữa. Vả lại tôi quen tác phong quân sự rồi cứ nghĩ vợ chồng sống có nhân, có nghĩa là đủ. Cần ǵ lời nói. Tôi đă làm chính trị trong quân đội ba mươi năm trời, đă làm đến chức đại tá, tưởng đă hiểu về con người. Vậy mà cuối cùng vẫn chỉ là một lăo già đầu trọc, chả hiểu ǵ về phụ nữ, về vợ ḿnh cả. Hơn ba mươi năm chị chú ṃn mỏi chờ chồng, vất vả hy sinh âm thầm chỉ mong ước nghe một câu dịu dàng khen ngợi của chồng. Và suốt đêm đó tôi cứ ôm lấy cô ấy mà th́ thầm măi câu: "Anh yêu em". Lần đầu tiên trong đời tôi mới nói được câu ấy và cũng là lần đầu tiên tôi mới hiểu thế nào là t́nh yêu, t́nh chồng vợ.
Tôi cứ ôm lấy cô ấy mà kể lan man. Những điều mà lẽ ra tôi phải nói ra ba mươi năm trước. Sáng ra tôi mới nhận thấy thân thể cô ấy đă cứng lạnh, đôi môi phảng phất một nụ cười, bàn tay nắm chặt chiếc lược đă ṃn vẹt. Chiếc lược làm bằng xác máy bay tôi tặng cô ấy ngày cưới. Và đấy cũng là món quà duy nhất trong đời tôi tặng vợ...
Anh tôi khóc, nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt héo hắt, mái tóc bạc trắng rung bần bật. Không có ǵ khổ năo hơn trước cảnh một ông già khóc vợ. Khóc khi hiểu ra giá trị thực của t́nh yêu, khi nó không c̣n nữa. Khóc cho nỗi ân hận xót xa trước những lỗi lầm mà măi măi không lấy lại được. Tôi lập cập thắp nén nhang trên bàn thờ chị, đứng tựa lưng vào tường. Nhưng đâu phải chỉ ḿnh anh tôi có lỗi. Sự xa cách, cuộc chiến tranh đă cuốn hút tâm trí con người. Nó bắt buộc người ta phải dồn nén t́nh cảm cá nhân, tạm gác một bên những mong ước đời thường. Cuộc chiến tranh đă làm bao người ngă xuống, để lại bao nỗi đau và cuộc chiến ấy cũng tạo nên biết bao những anh hùng. Nhưng phía sau những anh hùng ấy là những người phụ nữ như chị dâu tôi. Họ yêu thương, ṃn mỏi trông chờ, hy sinh tất cả. Họ không cần đến những tấm huân chương, những chức vị mà chỉ ước ao một câu nói dịu dàng của người chồng...

VietBF©sưu tập

Bài cùng thể loại :


  • troopy
    R10 Vô Địch Thiên Hạ
    Release: 11-30-2022
    Reputation: 23673


    Profile:
    Join Date: Oct 2014
    Posts: 59,539
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	28.jpg
Views:	0
Size:	63.6 KB
ID:	2145500  
    troopy_is_offline
    Thanks: 67
    Thanked 5,123 Times in 4,439 Posts
    Mentioned: 5 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 20 Post(s)
    Rep Power: 69 troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7
    troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Facebook Comments


     
    iPad Tablet Menu

    HOME

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    ZONE 1

    ZONE 2

    Phim Bộ

    Phim Lẻ

    Ca Nhạc

    Thơ Ca

    Help Me

    Sport Live

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos

    NEWS 24h

    HOT 3 Days

    NEWS 3 Days

    HOT 7 Days

    NEWS 7 Days

    HOT 30 Days

    NEWS 30 Days

    Member News

    Tin Sôi Nổi Nhất 24h Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 3 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 7 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 14 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 30 Ngày Qua
    Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
    Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.


    All times are GMT. The time now is 13:18.
    VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2023
    User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2023 DragonByte Technologies Ltd.
    Log Out Unregistered

    Page generated in 0.09368 seconds with 13 queries