Truyện Ngắn tuyển chọn - Page 4 - VietBF
 
 
 
News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

HOME

NEWS 24h

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Thơ ca - Poetry


Số bài trả lời (Reply's) : 227   -   Số người đă xem (Viewers) : 27050
Reply
Page 4 of 5 « First 23 4 5
 
Thread Tools
Old 09-22-2020   #151
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

BỐ ƠI, CON NHỚ MẸ

"Vợ của anh v́ một lư do ngoài ư muốn đă qua đời được 4 năm, anh v́ không có cách nào có thể chăm sóc được con nên cảm thấy chán nản và mệt mỏi.

Một buổi tối khi anh trở về nhà, v́ quá mệt mỏi nên anh chỉ chào hỏi đứa con ngắn gọn và không muốn ăn cơm, cởi xong bộ comple liền lên giường nằm. Đúng lúc đó, ầm một tiếng, bát ḿ tôm làm bẩn hết chăn và ga trải giường, hóa ra trong chăn có một bát ḿ tôm. “Cái thằng ranh con này”, anh ta liền vớ một chiếc móc quần áo chạy ra ngoài đánh cho đứa con trai đang ngồi chơi một trận.

Đứa con trai vừa khóc vừa nói:

- Cơm sáng đă ăn hết rồi, đến tối con chưa thấy bố về thấy đói bụng nên đi t́m đồ ăn, con t́m thấy ḿ tôm trong tủ bếp, muốn nấu ḿ tôm ăn nhưng bố dặn không được tùy tiện dùng bếp gas nên con lấy nước nóng từ trong ṿi tắm pha ḿ tôm, con pha một bát ăn, c̣n một bát để phần bố. Sợ ḿ tôm bị nguội nên con mang vào giường ủ trong chăn đợi bố về ăn cho nóng. Con mải chơi đồ chơi mới mượn được của bạn nên khi bố về đă quên không nói với bố.

Anh không muốn đứa con thấy ḿnh khóc nên vội vă vào nhà vệ sinh, mở ṿi nước và khóc. Khi đă ổn định tinh thần, anh mở cửa pḥng con trai và nh́n thấy đứa con trai trong bộ quần áo ngủ, nước mắt giàn giụa và tay đang cầm bức h́nh của mẹ nó.

Từ đó trở đi, anh chăm sóc con trai tận tâm hơn, chu đáo hơn, khi con trai mới vào học cấp I, anh đánh con một trận nữa. Hôm đó, thầy giáo gọi điện về nhà báo con anh không đi học, anh lập tức xin nghỉ về nhà, chạy đi t́m con khắp nơi, sau vài tiếng đồng hồ đi t́m anh đến một cửa hàng bán văn pḥng phẩm nh́n thấy đứa con đang đứng trước một đồ chơi điện tử, thế là anh tức giận đánh con, đứa con không một lời giải thích, chỉ nói “Con xin lỗi”.

Một năm sau, anh nhận được điện thoại từ bưu điện, nói con trai anh đă bỏ một loạt các bức thư không viết địa chỉ vào ḥm thư, cuối năm là lức bưu điện bận rộn nhất nên điều này gây ra rất nhiều khó khăn cho họ. Anh lập tức đến bưu điện, mang những bức thư đó về ném trước mặt con trai nói:

- Sao mày lại làm những tṛ tai quái thế này hả?

Thằng bé vừa khóc vừa trả lời:

- Đây là những bức thư con gửi cho mẹ.

Mắt người bố cay cay hỏi con:

- Thế sao một lúc gửi nhiều thư như vậy?

Đứa con nói:

- Trước đây con c̣n thấp nên không bỏ thư vào ḥm thư được, bây giờ con lớn có thể bỏ thư vào được rồi nên con mang gửi hết những bức thư con viết từ trước đến giờ.
Ông bố nghe xong, tâm trạng rối bời không biết nói ǵ với con. Một lát sau ông bố nói:

- Mẹ con giờ ở trên thiên đàng, sau này con viết thư xong, hăy đốt nó đi th́ có thể gửi thư cho mẹ được đấy.

Đợi đứa con ngủ, anh mở những bức thư đó xem đứa con muốn nói ǵ với mẹ, trong đó có một bức thư khiến anh vô cùng xúc động.

“Mẹ thân yêu của con: Con nhớ mẹ lắm! Mẹ ơi, hôm nay ở trường con có một tiết mục mẹ cùng con biểu diễn, nhưng v́ con không có mẹ nên con không tham gia, con cũng không nói cho bố biết v́ sợ bố sẽ nhớ mẹ. Thế là bố đi khắp nơi t́m con, nhưng con muốn bố nh́n thấy con giống như đang đi chơi nên con đă cố ư đứng trước một đồ chơi điện tử. Tuy bố đă mắng con nhưng con đă kiên quyết không nói cho bố biết v́ sao.

Mẹ ơi, con ngày nào cũng thấy bố đứng trước ảnh mẹ ngắm rất lâu, con nghĩ bố cũng như con rất nhớ mẹ đấy!

Mẹ ơi, con đă sắp quên giọng nói của mẹ rồi, con xin mẹ trong giấc mơ của con hăy để con được gặp mẹ một lần được không, để con nh́n thấy khuôn mặt của mẹ, nghe thấy giọng nói của mẹ, được không mẹ?

Con nghe mọi người bảo nếu ôm bức ảnh của người ḿnh nhớ vào ḷng rồi đi ngủ th́ sẽ mơ thấy người đó, nhưng mà mẹ ơi, v́ sao con tối nào cũng làm như thế mà trong giấc mơ của con vẫn không gặp được mẹ?”

Đọc xong bức thư, ông bố ̣a khóc. Anh không ngừng tự trách ḿnh: phải làm sao mới có thể lấp được khoảng trống mà người vợ để lại đây?

Chúng ta là những ông bố bà mẹ khi đă mang cuộc sống của đứa con đến với thế giới này có nghĩa là gánh trên vai trách nhiệm vô cùng to lớn. Khi đă là một người mẹ, không nên tăng ca quá nhiều, khi đă là một người bố, không nên uống quá nhiều rượu, đừng nên hút nhiều thuốc, phải chăm sóc tốt cho bản thân mới có thể yêu thương con hết ḷng, tuyệt đối đừng nên v́ muốn kiếm nhiều tiền mà hủy hoại sức khỏe của ḿnh, không có sức khỏe th́ những danh lợi kia có nghĩa lư ǵ.

Và cũng đừng nghĩ rằng đợi đến khi bố mẹ có nhiều tiền th́ sẽ như thế này như thế kia, nào ai biết sau này chuyện ǵ sẽ xảy ra, có thể sau một giây mọi chuyện đă khác".


Nguồn: Khampha

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	(      ((((((_n.jpg
Views:	0
Size:	96.7 KB
ID:	1658239  
The Following 6 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Old 09-26-2020   #152
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Suy nghỉ trong quán cơm chỉ.

Chiều Chủ nhật, tôi bỗng dưng nổi cơn lười không muốn vào bếp nấu cơm nữa.

Tôi nói Thảo ghé ngang quán hàng bán bánh ḿ, cơm chỉ gần góc đường Bolsa và Brookhurst (Quận Cam, California, nơi rất đông người Việt - BT) để mua hai phần bánh xèo về ăn, tiện thể, tôi cũng muốn mua vài cái bánh tiêu ăn thử, xem món bánh tiêu của quán hàng này ngon như thế nào mà cô em của Thảo nói là “phải” ghé mua mỗi lần đi xuống Little Sài G̣n.

Tôi đặt mua hai phần bánh xèo trước, rồi quay sang quầy hàng thức ăn ngọt để mua bánh tiêu.
Đă có một người khách đứng ở quầy hàng trước tôi, và bà đang bảo bà bán hàng gói cho bà “tất cả” những cái bánh tiêu nằm trong khay bánh.
Tôi hấp tấp hỏi bà bán hàng c̣n bánh tiêu không th́ bà bảo là hết rồi. Tôi buồn t́nh buông hai tiếng - “Thế à!”, rồi đứng qua một bên, không xếp hàng nữa.

Thấy vậy, người khách hàng đang “gồm thâu” hết mười mấy cái bánh tiêu trong khay quay lại hỏi tôi:
- Chị muốn mua mấy cái?
Tôi trả lời:
- Tôi chỉ muốn hai cái thôi.
Bà khách, mà tôi quên hỏi tên, nên tôi tạm gọi là “bà khách bánh tiêu”, nói với bà bán hàng:
- D́ để lại cho chị này hai cái đi.
Tôi quay sang cười với bà khách hàng, nói:
- Cám ơn chị. Tôi nghe cô em chồng quảng cáo bánh tiêu ở đây ngon nên muốn thử cho biết.

Bà khách bánh tiêu cũng cười:
- Chị không thấy tôi mua hết nguyên khay sao?
Bà khách bánh tiêu nh́n qua quầy hàng thức ăn mặn nói:
- Cho con hai hộp lớn sườn ram, một hộp canh khổ qua, và đổ cho con thêm hai phần bánh xèo.

Bà bán hàng ngoái cổ vào phía nhà bếp gọi lớn trước khi bước sang quầy hàng cơm chỉ:
- Hai phần bánh xèo nữa Tám ơi.

Sau khi mua xong thức ăn rồi, bà khách bánh tiêu cũng đứng vào một góc quán hàng, gần tôi, chờ bánh xèo. Bà nói:
- Bánh tiêu ở quán này ngon nhất vùng Little Saigon đó. Để qua đêm nướng lại ăn cũng c̣n ngon.

Vừa lúc đó có một người Mễ và một người Việt Nam bước vào. Ông Mễ chậm chạp với cái gậy chống trên tay, nhường bước cho người Việt Nam đứng xếp hàng trước. Anh chàng Việt Nam này c̣n rất trẻ, chắc khoảng chừng trên dưới ba mươi tuổi, nhưng ăn mặc bê bối luộm thuộm và dơ dáy làm sao.
Anh gọi mua một hộp cơm phần ba món, có cả canh, một hộp cơm rang, thêm mấy món mặn nữa để riêng.
Bà bán hàng vừa múc thức ăn vào hộp vừa nói với anh:
- Nhiều quá ăn sao hết.
Nhưng người khách hàng không đếm xỉa ǵ đến lời nói của bà bán hàng, anh chạy sang tủ nước lấy mấy lon coke lạnh đưa cho bà.
Anh có vẻ vội vă như sắp phải đi ngay. Bà bán hàng vừa gói thức ăn vừa nói như phân bua với tôi và bà khách bánh tiêu:
- Mấy người này là vậy đó, có ai cho th́ mua lung tung, mua nhiều quá hổng biết làm sao ăn hết.

Tôi ngạc nhiên nh́n bà bán hàng, rồi nh́n bà khách bánh tiêu như thầm hỏi: “Ai lại bán hàng mà phàn nàn là khách mua nhiều bao giờ”.
Bà khách bánh tiêu có vẻ hiểu ư tôi nên th́ thào giải thích:
- Anh chàng này là một trong những người homeless (vô gia cư, không nhà cửa. BT) đó, họ cứ đứng xớ rớ trước cửa mấy tiệm bán đồ ăn chờ xem có ai cho ǵ không.
Bà bán hàng cầm mấy cái túi thức ăn và nước để trên mặt quầy nhưng chưa giao cho người khách homeless, bà nói:

- “Hết thảy $17.5” -, rồi chờ thâu tiền.

Tôi cũng đứng nh́n xem anh homeless này có chừng bao nhiêu tiền mà dám tiêu nhiều như vậy cho một bữa cơm chiều. Nhưng không có dấu hiệu ǵ chứng tỏ là anh sẽ lấy tiền ra trả. Bà bán hàng nói lớn, trống không:
- Ai trả tiền cho “nó” đây?
Tôi nh́n quanh quất không biết bà hỏi ai, v́ ở trong quán hàng này, ngoài bà bán hàng, có tôi, bà khách bánh tiêu, và ông Mễ, th́ đâu c̣n ai nữa.
Bà bán hàng nh́n người khách homeless đang giơ tay chờ đợi giao hàng, rồi nh́n sang bà khách bánh tiêu:
- Cô trả cho “nó” hả?
Bà khách bánh tiêu lắc đầu nói không, rồi quay sang tôi nói nhỏ:
- Tôi mới cho anh ta tiền hồi năy.
Ông Mễ, tay cầm một tờ $20, năy giờ đứng yên lặng trước quầy hàng, thấy ồn ào nên lên tiếng hỏi:
- What are you guys saying? I don’t understand. (Các vị đang nói chuyện ǵ vậy? Tôi không hiểu. )
Bà bán hàng lặng im, bà không biết phải trả lời ông Mễ ra sao, bà đưa mắt nh́n bà khách bánh tiêu như nhờ bà nói giúp. Bà khách bánh tiêu quay sang ông Mễ giải thích:
- We are talking about this man. He bought too much food, but he has no money to pay.
What can we help you, sir? Do you need to buy anything? (Chúng tôi đang nói về anh chàng này. Anh ta lấy quá nhiều đồ ăn nhưng không có tiền trả. Chúng tôi có thể giúp ǵ, thưa ông. Ông có cần mua ǵ không ạ?. )
Ông Mễ lắc đầu:
- No, I don’t need anything. I promised to buy this man dinner. Just give him the food he wants. I will pay. (Không, tôi không cần mua ǵ. Tôi đă hứa sẽ mua bữa tối cho anh này. Bà hăy đưa đồ ăn cho anh ấy. Tôi sẽ trả tiền.)

Bà khách bánh tiêu quay lại nói với bà bán hàng:
- Ông Mễ nói ổng trả tiền cho người này.
Bà bán hàng há hốc miệng nh́n người khách Mễ, nhưng vẫn chưa chịu đưa mấy gói thức ăn cho người khách homeless.
Bà khách bánh tiêu nhắc lại:
- Ông Mễ nói d́ đưa đồ ăn cho người ta, ổng trả tiền.
Bà bán hàng luống cuống thả hai gói thức ăn và bịch nước trên quầy. Người khách homeless nhanh tay chộp lấy rồi phóng nhanh ra cửa.

Tôi ngạc nhiên nh́n ông Mễ, người đă rộng ḷng chia chén cơm chiều nay cho người homeless. Ông chừng khoảng trên dưới bốn mươi tuổi thôi, khuôn mặt trắng trẻo, thân h́nh thon gọn, mạnh khỏe, nhưng h́nh như là hơi bị tật ở chân, v́ ông phải nhờ vào chiếc gậy chống trên tay trong mỗi bước đi khập khễnh.
Ông vừa cầm tiền thối lại vừa cau mày hỏi:
- What is going on? Why was there so much commotion in here? Why didn’t she give the food to the customer? (Có chuyện ǵ đang xảy ra vậy. Sao ồn ào thế? Sao bà ta không đưa thức ăn cho khách?. )

Một lần nữa bà khách bánh tiêu phải trả lời giúp bà bán hàng:
- Because the saleswoman did not know who would pay for the food. That man is homeless, you know. (Bởi v́ bà ấy không biết ai sẽ trả tiền đồ ăn. Anh chàng này là dân lang thang mà, ông thấy đấy!. )
Tôi thêm vào:
- That man ordered too much food for one person to eat. The saleswoman was just afraid that the homeless man was taking advantage of the people who were trying to help him. (Anh ta yêu cầu quá nhiều đồ ăn mà một người có thể ăn được. Bà bán hàng e ngại ông ta lợi dụng những người có ḷng tốt. )
Ông Mễ lắc đầu nói:
- It’s ok. We still have jobs, we still have money. It is good that we can share with the less fortunate. We do whatever our heart says. How people act is their business. Don’t judge them if we don’t know their circumstances. Maybe he got more food because he wanted to save some for tomorrow, or perhaps to share with those who are in the same boat. (Không sao mà. Chúng ta vẫn c̣n có việc làm. Chúng ta vẫn c̣n có tiền. Chia sẻ cho những người có số phận không may là điều tốt.
Chúng ta làm những điều mà trái tim mách bảo. C̣n họ cư xử thế nào đó là việc riêng của họ. Đừng kết tội họ nếu ta không biết rơ t́nh trạng người ta thế nào. Có thể anh ấy lấy nhiều đồ ăn v́ muốn để dành cho ngày mai hoặc có thể để chia cho những người cùng cảnh ngộ. )

Nói xong, ông Mễ chống gậy chậm chạp bước khỏi quán hàng. Tôi, bà khách bánh tiêu, và bà bán hàng, đứng yên không nói được lời nào.
Sự im lặng bao trùm lấy chúng tôi măi đến mấy phút sau, khi bà bếp đem mấy phần bánh xèo ra để lên quầy hàng trước mặt, chúng tôi mới hết nỗi bàng hoàng.
Tôi với tay lấy túi thức ăn của ḿnh, trả tiền rồi chào bà khách bánh tiêu đi ra xe. Tôi kể cho Thảo nghe chuyện người Mễ trả tiền cơm cho người homeless Việt Nam.
Thảo gật gù khen:
- Ông Mễ đó thiệt hay nghen.
Suốt một quăng đường về tôi im lặng nghĩ lại chuyện vừa xảy ra trong quán hàng cơm chỉ. Tôi cảm thấy có chút hổ thẹn v́ ḿnh đă không có được một tấm ḷng quảng đại như ông Mễ đó, một người khác chủng tộc đă giúp đỡ người đồng hương của tôi.

Tôi đă không nghĩ đến cái việc nhỏ nhoi tôi có thể làm là mua cho người đồng hương khốn khổ đó một phần cơm. Không những thế, tôi c̣n có những ư nghĩ coi thường người khách homeless v́... trẻ mà không chịu t́m việc đi làm, chỉ biết sống nương nhờ vào người khác, v́... người ǵ đâu mà....
Tôi ngượng ngùng khi nhớ lại thái độ của ḿnh khi đă cố t́nh bước lùi xa thêm một chút nữa, để “rộng chỗ” cho người đồng hương homeless khỏi “đụng chạm” vào tôi trong lúc anh lăng xăng chạy từ quầy hàng sang tủ nước.

Ừ nhỉ, tại sao tôi lại nông nổi đến thế? Tôi không nghĩ được như ông Mễ: “Đừng xét đoán người khi không biết rơ hoàn cảnh của họ”.
Tại sao tôi không băn khoăn tự hỏi, biết đâu những người homeless này có những cái khó khăn mà họ đang phải phấn đấu để vượt qua?
Tại sao tôi không nghĩ là có thể v́ một lư do nào đó nên họ không có cơ hội để t́m kiếm, giữ vững được công việc làm?

Cũng có thể v́ tuổi trẻ lầm lỡ, nên họ đă vướng mắc vào ṿng lao lư, rồi v́ cái quá khứ đen tối đó đă đưa họ vào t́nh cảnh hôm nay?
Cũng có thể v́ thất cơ lỡ vận nên họ mới trở thành homeless, không có một chốn nương thân, không biết ngày mai có ǵ ăn để sống?!

Ông Mễ tôi gặp chiều nay cao thượng quá, có một trái tim to lớn quá. Ông giúp người mà không cần biết là có bị lợi dụng hay không.
Ông cũng chẳng quản ngại là cái người được ông giúp không cùng chung một quê hương, xứ sở với ông.

Tôi cũng cầu mong cho người homeless Việt Nam trẻ đó có thể thoát qua cơn đói nghèo hôm nay và sau này anh cũng sẽ bắt chước ông Mễ ngày nào, đem bát cơm Phiếu Mẫu chia cho những người bất hạnh hơn anh.


Bảo Trân.

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	(       ((((((672.jpg
Views:	0
Size:	168.0 KB
ID:	1660768  
The Following 5 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), tcdinh (09-26-2020), thoigian (03-23-2021)
Old 10-02-2020   #153
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Tuổi già mới biết nhà ḿnh là ...

Tuổi một người có thể là 50, 70, 100 hay cao hơn nữa lúc "ra đi" như vậy kể cũng dài lắm nhưng đời người chỉ gói gọn trong bốn chữ Sinh, Lăo, Bệnh, Tử. Già là giai đoạn tệ nhất trong số kiếp của con người v́ "Già" là số tuổi "tàn đường" lúc người ta c̣n sống được diễn tả qua h́nh thể một ông già hay bà già lưng c̣ng mắt yếu, chân tay run rẩy, đi đứng lụm cụm, xách cái giỏ cũng không xong, làm tí xíu thở ph́ pḥ mệt nhọc.
Lớp người già đa số đều có cháu nội cháu ngoại đầy đàn. Họ thèm muốn ở gần con cháu nhưng con cháu v́ hoàn cảnh nào đó không về nhà gần gũi với ông bà được nên trong cảnh ngộ nầy người già rất buồn và cảm thấy cô đơn.
Hôm nọ tôi đến thăm một người bạn trong Nursing Home. Đó là một building lớn, trước có sân trồng cây mát mẻ, trong gồm nhiều pḥng. Mỗi pḥng kê vài giường sắt cách nhau chừa một đường đi nhỏ, sẵn khăn trải giường, mền cho cụ ông cụ bà trú ngụ dài hạn. Một bàn nước. Họ nằm. Ngồi, lom khom đi tới đi lui lủi thủi trong phạm vi phóng ốc. Họ ít nói. Ít cười. Như những h́nh nộm biết đi. Khi đi ngang qua dăy pḥng E, một trong các "dăy phố" của làng bô lăo, tôi thấy nào ông nào bà ngồi xe lăn tay đậu trước cửa pḥng. Một lăo bà ốm tong teo, tóc bạc trắng vói nắm tay tôi kêu gào:
- Ông ơi! Chú ơi! Ở lại đây nói chuyện với tui cho vui! Không có ai chuyện tṛ với tôi hết đó!
Tôi có dịp quan sát người đối thoại khoàng 60 tuổi trí óc c̣n minh mẫn. Ṭ ṃ:- Bà c̣n trẻ sao bà vào ở đây
Miệng cười mếu máo:- Con tui thải tui vô đây ông ạ! Tui nào có muốn đâu.
Tôi tô điểm quyết định của bọn trẻ con của bà:- Con cái bà đi làm việc không săn sóc bà ở nhà được nên đưa bà vào đây có người lo cho bà chu đáo hơn
Bà lăo lắc đầu. Thở ̣ ̣:- Tui bệnh suyễn con tui làm giấy tờ đưa tui vô đây để có người lo cho tui.
- Ở đây bà thấy thế nào có bằng ḷng và vui không.
Lại lắc đầu.- Vui ǵ mà vui, nản lắm ông ơi! Mà không bằng ḷng cũng không được. Con đặt đâu cha mẹ phải ngồi đó. Khổ quá!
Rồi bà tiếp lời giong hờn trách:- Tui nói để mà an ủi thôi. Tui nghĩ con nó đưa tui vô đây cho nó khỏe.
- Sao bà phiền trách con bà như vậy
Một giọng cười đay nghiến.- Hai tháng hơn chúng có tới thăm má nó ngày nào đâu. Thế cũng đủ biết ḷng con cái ra sao!
Tôi bất nhẫn nhưng không biết làm sao hơn là từ giă bà đến thăm người bạn già.
Gặp một nhân viên làm việc tôi hỏi:- Chị à mấy người già sao không ở trong pḥng nghỉ ngơi mà ngồi xe lăn trước cửa pḥng chi vậy Chị vừa đi nhanh vừa trả lời ngắn gọn:- Đó chuông reo rồi đó. Họ sắp tới giờ cơm.
Câu trả lời cho tôi một nhận xét người già ở Nursing Home phải sống theo kỷ luật giờ ăn, giờ ngủ, giờ sinh hoạt nằm trong thời dụng biểu.


Dăy phố rộng lớn chia ra nhiều ngă quanh co, mỗi ngă có đề chữ phân biệt E, K, L, M, N...đó là tên đường cho thân nhân t́m thân bằng quyến thuộc dễ. Lao công đang cặm cụi lau sàn gạch mỗi dăy phố bóng loáng, người đi ngang c̣n in bóng. Dọc theo bờ tường có gắn h́nh các cụ, nhân viên làm việc. Trang trí h́nh ảnh bông hoa rất đẹp mắt. Tới giờ một bác sĩ đến từng pḥng thăm bệnh nhân. Ông ta vui vẻ khen một bà lăo đang lim dim kề sát mặt với mặt, cố nh́n mặt người đối thoại để nhận diện:- Nay bà cụ trông khỏe lắm! Ăn ngủ ngon nhé.
- Ông là ai vậy
- Da! Cháu là bác sĩ đến thăm bác..
- Dạ! Chào bác sĩ!
- Dạ! Kính cụ! Hôm nay cụ khỏe không
- Khỏe mới c̣n đây nói chuyện với ông chớ!
Bác sĩ trẻ xoa nhẹ vai bà lăo.- Cụ vui tánh lắm! Cụ gọi cháu cho có t́nh bà cháu, cháu thích hơn. Cháu thương cụ, lo thuốc cho cụ khỏe!
- Vậy th́ tôi cám ơn! Bác sĩ tốt quá! Thăm bác mỗi ngày.. Tôi cám ơn bác sĩ.
- Bổn phận con cháu đối với cô bác mà!
Vẻ buồn trên nét mặt lăo già.- Con cái của bác 3, 4 đưa từ ngày đưa bác vô đây có đứa nào tới lui tới thăm tôi đâu
Bà im lặng vài giây nói tiếp:- À, mà có chứ! Nhưng một tháng một lần mà thôi!
Rồi bà chậm nước mắt:- Có lẽ tụi nó đợi bác chết chúng đến luôn một lần cho tiện.
Bác sĩ chào biệt.
Tôi vô pḥng bạn tôi. Đạt nằm giường trong bên cạnh hai giường của hai ông già tuổi ngoài 80.
Đạt gặp tôi hắn mừng lắm. Nó líu lo nói chuyện này qua chuyện khác. Tuổi của Đạt 67. Bác sĩ cho biết Đạt bị bệnh gan B. Nó qua Mỹ một ḿnh không bà con thân thích.
T́nh cảm vui vẻ nhờ dựa vào bạn bè.
Nó than thở với tôi:- Ở đây buồn lắm mày ơi!
Tôi an ủi:- Nhưng có bác sĩ, y tá lo thuốc men cho mày.
Đạt nh́n cặp mắt xa xăm.- Chỉ được có chút ấy. Nhưng c̣n cần nhiều nữa mà tao không có.
- Ví dụ như....
Nó nói liền:- T́nh cảm bạn bè. Những thú vui khác như sự đi lại, điện thoại người thân ở quê nhà, đi chơi vân vân và vân vân.
- Ở đây có người lo cơm nước, chỗ ngủ đàng hoàng. Có người chăm sóc thuốc men. Như vậy là hạnh phúc rồi mày ơi!
Đạt nói móc:- Mày nghỉ đó là hạnh phúc th́ vô đây sẽ biết!
Một nhân viên vào pḥng đẩy xe lăn cho một ông già chân liệt ra khỏi pḥng. Tôi hỏi:- Anh đưa bác này đi đâu
Đạt nhanh nhảu trả lời:- Tới giờ cơm trưa rồi.
- C̣n mày
Nó cười gịn:- Bơi walker. H́ ..h́..tao c̣n khỏe h́ ..h́.. tự đi được th́ tự tiện đi! Tự do không ai rầy!
- Thường họ cho ăn ǵ
- Đủ thứ. Khi th́ cá khi th́ thịt. Rau nấu chín. Thức uống có nước lọc đôi khi nước táo hay cam..
Tôi hỏi thêm:- Ăn rồi họ đưa ḿnh về pḥng
Nó khôi hài châm biếm:- Không! Ra vườn dạo kiểng xem hoa!
Tôi vỗ tay hoan nghênh.- Vậy là cha rồi
Miệng thằng bạn tôi h́nh trái tim bây giờ méo xẹo trứng gà mới đun sôi.- Ừ! Th́ vô đây làm cha đi con!
Đây chuyện gia đ́nh tôi. Tôi nay 73 tuổi. Ốm nhom. Mất ngủ. Uống vitamin cũng không ăn ngon. T́nh trạng nhớ trước quên sau. Ho sù sụ tối ngày.. Ngủ cũng thức dậy ho. Ra khỏi nhà phải chống tó. Mỗi tháng phải đi bác sĩ thăm bệnh một lần. Bác sĩ cho biết tôi bị bệnh tiểu đường nên ăn uống phải cử kiêng.
Con cái bằng ḷng gửi tôi vào Nursing Home. Chúng bàn luận:- Ở Nursing Home chánh phủ lo!
- Anh nghỉ đưa ba vô Nursing Home tiện cho ba lắm!
- Cũng tiện cho con cái của ba nữa.
- Ở đó người ta lo thuốc men cho ba ḿnh an tâm.
- Ở Nursing Home lần lần ba làm quen với các bạn già.
- Rồi tụi ḿnh thay phiên nhau tới thăm ba.


Nhớ lời kể của Đạt ở Nursing Home kê khai có nhiều điểm lợi có bác sĩ chăm sóc thuốc men như các con tôi bàn luận. Tôi ưng ư với các con:- Đưa ba vô đó đi con!
Tôi đă chính thức có tên trong danh sách người vào ở Nursing Home. Vui lắm. Có nhiều bô lăo, già hay bệnh tật, tuổi tôi, lớn hơn, nhỏ hơn cũng có. Một dăy apartment cho đủ sắc dân cư ngụ Mỹ, Mễ, Tàu, Thái, Việt...Vietnamese gốc An Giang, Người Đà Nẵng. Kẻ Biên Ḥa, B́nh dương... Hiện tại mỗi người một hoàn cảnh. Mồ côi. Con cháu làm hăng. Gia đ́nh đơn chiết.
Căn cứ đây có bác sĩ, y tá thăm bệnh. Có vườn hoa. Có cơm ăn. Giấc ngủ nhiều mộng đẹp. Mỗi tháng lănh vài chục xài. Người hiểu biết cho rằng tiền già hay SSI trừ chi phí c̣n lại. Hàng ngày có người ngoài đến thăm.
Tại đây nhiều cụ già mặt mày ngơ ngáo. Nh́n mà như không thấy ǵ cả. Mắt lơ láo. Có tiền bối nói lảm nhảm cả ngày. Nhiều "thây ma" ngồi trên xe lăn hàng giờ bất động. Có lăo th́ hát nghêu ngao các bài Tây t́nh cảm thống thiết! Trước pḥng xuất hiện nhiều nhân vật la hét ầm ỷ hoặc cười ha hả!
Tôi bắt đầu thấy chán và đến sợ hăi!.
Con không đến thăm tôi nhiều như những tháng đầu. Cảm thấy trơ trọi v́ không bạn bè, không thân thích. Tôi muốn gào thét vị bị hàng rào chung quanh vây hăm, cô đơn càng ngày tôi càng cô đơn hơn. Bị g̣ bó muốn ra ngoài chơi nhưng bị tù lỏng trong phạm vi dinh thự. Chúng tôi, người cao niên con cháu đưa vào nội trú Nursing Home đang ở trong t́nh trạng dưỡng sinh nghĩa là "Ăn để sống" những nhu cầu khác coi như ngoại lệ. Là con người ai ai cũng có nhiều ước muốn trong cuộc sống như cảnh đầm ấm gia đ́nh, bạn bè, đi chơi, xem hát, vui nhộn nhưng ở trong đây coi như bế tắc. Phàm nhân, đường lạc thú xă hội bế cô lập kiếp con người đành tê liệt. Tôi không có người nói chuyện, thèm "Nói" thèm "Nghe" thèm nh́n người khỏe mạnh. Tự kỷ ám thị ám ảnh!
24 giờ trong ngày chúng tôi chỉ biết "Ăn" "Uống thuốc" "Dạo mát" "và "Ngủ".
Nhân viên làm việc trong khu quốc tế này có tính cách nhân công tới tháng lănh lương. Làm tṛn bổn phận. Ít thân mật nhiều khi gay gắt đến lạnh lùng. Nơi đây người đông nhưng khó mà gần gũi. Họ câm. Khùng. Riêng tư. Chán nản. Tôi câm mấy tháng nay. Mỗi lần thấy người ngoài tới thăm dầu không thân thích nhưng tôi mừng và vui lắm! Họ đi ngang không để ư tới tôi nhưng tôi rất để ư tới họ. Thèm tự do, tôi nh́n họ say đắm!
Tôi nhớ hôm nọ một bà già vói nắm tay tôi khẩn khoản "Anh ở đây nói chuyện với tôi đi. Tôi buồn lắm!". Bây giờ tôi vào thường trực ở đây thay cho bà ta để nói câu nói ấy!
Bạn già trong đại gia đ́nh Nursing Home "ra đi không bao giờ hồi hương" từng mạng sống. Mới thấy họ hôm nay th́ mai họ đă đi xa rồi. Họ ra đi âm thầm. Khẽ từ từ. Lại bổ sung. Tôi thương tiếc cảm thấy ḷng man mác.
Một hôm có người bạn tới thăm tôi rất đỗi vui mừng và có dịp cầu khẩn:- Anh nói dùm con tôi đưa tôi về. Tôi chết mất!
- Nếu tụi nó bỏ th́ nhờ anh làm đơn đưa tôi về! Hăy đưa tôi về nhà đi anh!
Bạn tôi im lặng trước ḷng thẫn thờ tôi bỗng nhớ lại lời nói của Đạt trước khi rời khỏi căn nhà Nursing Home là căn nhà cuối cùng lúc tuổi về già:
- Mày vô ở Nursing Home th́ biết nỗi khổ như thế nào! Du ơi! Căn nhà cuối cùng cũng là nợ của mày đó!
V́ vậy tôi c̣n ở miết đây.


Trần Đông Thành

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	(           (((((duonglao.jpg
Views:	0
Size:	98.3 KB
ID:	1664534   Click image for larger version

Name:	(      (((((((0263.jpg
Views:	0
Size:	138.8 KB
ID:	1664535  
The Following 5 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), tcdinh (10-03-2020), thoigian (03-23-2021)
Old 10-04-2020   #154
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Anh CU: Người Đàn Ông Số Vất Vả

Năm tôi lên 9 anh Cu 12 tuổi, anh đang học lớp 6, tôi cùng lớp cùng tuổi với con Hảo em út anh nhưng tôi chơi với cả ba anh em nhà anh v́ chúng tôi ở cùng xóm, hai nhà chỉ cách nhau vài căn..
Từ trong gia đ́nh đến hàng xóm toàn gọi anh là Cu, chẳng cần biết tên thật anh là ǵ.. Những bà hàng xóm thường réo tên anh thoải mái:
– Cu, mẹ mày có nhà không?
– Thằng Cu, ra mà xem con em gái mày đang bị ngă ngoài ngơ ḱa
Hảo đă giải nghĩa cho tôi Cu là tên loài chim Cu chứ không phải nghĩa “kia”, nhưng tôi vẫn lanh chanh hỏi lại anh cho chắc:
– Anh Cu ơi, tên anh nghĩa là loài chim Cu hay là………..
Anh trợn mắt và tức giận búng vào tai tôi đau điếng không cho tôi nói hết câu::
– Con nhỏ nhiều chuyện, tên Cu chỉ là tên gọi ở ngoài, tao tuổi con khỉ tên là Thân mày nhớ chưa?

Tôi vừa nói vừa bỏ chạy v́ sợ bị anh búng tai lần nữa:
– Em cứ gọi là anh Cu, dễ nhớ hơn.
Cha anh mất sau một cơn bạo bệnh cách đây hai năm, thế là gánh nặng gia đ́nh một ḿnh mẹ anh lo toan, bác gái phải chạy chợ từ sáng sớm đến chiều buông mới về, bác bán hàng ở chợ G̣ Vấp.

Ở nhà anh Cu bỗng trở thành người nội trợ chăm sóc hai em là thằng Toàn và con Hảo, sáng anh đi học trưa về là đâm đầu vào bếp nấu cơm rồi giặt giũ quần áo, quét dọn nhà cửa và làm đủ thứ việc trong nhà..
Tôi thường sang nhà anh chơi với Hảo và Toàn, có nhiều lúc tôi ngồi chồm hổm xem anh Cu thái quả bầu, vo gạo, xem anh rán trứng, …cho tới lúc ba anh em ngồi vào mâm cơm tôi cũng chưa chịu về để anh Cu phải mời:
– Mày có muốn ăn cơm không?
Tôi mừng rỡ:
– Cho em ăn với…
Thằng Toàn th́ lườm tôi:
– Sao mày không về nhà mày ăn cơm ngon hơn, ở đây cơm nhà nghèo…
Tôi ăn cơm với trứng rán lộn xộn mà thấy ngon lành nên đáp thật thà :
– Anh Cu nấu ăn ngon hơn.
Anh Cu giải thích:
– Trứng rán với một tí mỡ đảo lộn xộn lên làm ǵ mà ngon cho được, tại mày ăn cơm nhà lạ nên cảm thấy ngon .
– Em nói thật mà, với lại em thích ăn cơm nhà anh vui hơn.. Ở nhà mẹ em cứ bắt ăn cơm với ruốc cho lành, ăn thịt cá cho bổ, em ngán lắm.

Ngoài món trứng rán lộn xộn tôi ăn món canh bầu nấu với tôm khô cũng thấy ngon hơn nhà ḿnh Lạ thật, chẳng lẽ anh Cu có tài nấu ăn đến thế.
Tôi ăn chực nhà anh Cu vài lần thành quen, thành ghiền, có lần tôi lẽo đẽo theo anh ra sàn nhà sau nh́n anh rửa bát và… năn nỉ:
– Mai mốt em lớn anh Cu lấy em nhá, nấu cơm với canh bầu trứng rán lộn xộn cho em ăn nhá…
Anh Cu bỗng đỏ mặt mắc cở, anh lấy tay hất nước trong chậu rửa bát vào người tôi và đuổi tôi:
– Con nít con nôi ăn nói tầm bậy…về nhà mày đi.

Một buổi chiều thứ bảy tôi sang nhà anh Cu chơi như thường lệ, vừa vào trong nhà th́ cũng là lúc có hai chị nữ sinh mặc áo dài trắng dắt xe đap dừng lại trước cửa nhà anh, tôi đoán là bạn học cùng lớp với anh, không thấy anh ở nhà trên tôi biết anh Cu đang ở dưới bếp nấu cơm nên gọi ầm ĩ lên:
– Anh Cu ơi, anh Cu ơi…có bạn anh đến..
Gọi to thế mà chưa thấy anh lên, từ dưới bếp nh́n lên nhà trên anh Cu có thể thấy thấp thoáng h́nh dáng hai cô bạn anh rồi mà, tôi liền chạy xuống bếp th́ thấy anh đang vội vàng bắc nồi canh bầu ra khỏi bếp, xong anh quay ra….kéo tai tôi thật đau và mặt anh đỏ bừng lên v́ tức giận:
– Sao mày gọi tên Cu thế hả ? này…này…lần sau chừa không được gọi Cu nếu có bạn tao đến chơi.
Anh lau tay, sửa lại quần áo cho ra vẻ dù chẳng chỉnh tề thêm là bao và đi lên nhà, tôi đi theo thấy hai chị nữ sinh nh́n anh cười cười và thay nhau trêu đùa:
– H́nh như ở nhà bạn có tên…ǵ lạ lắm nhỉ?
– Ừ, tên …. nghe kêu lắm…
Anh Cu lại đỏ bừng mặt và liếc nh́n tôi với vẻ…căm hờn. Tôi cảm thấy ḿnh có lỗi bèn t́m cách chuộc tội, tôi khoe:
– Hai chị ơi, anh C…
Suưt nữa th́ tôi lại nói anh Cu, may mà tôi dừng kịp và vội vàng sửa lại:
– Anh Thân đang nấu cơm dưới bếp, anh ấy nấu cơm rất giỏi, ngày nào anh cũng cho nhà ăn món canh bầu và trứng rán lộn xộn ngon lắm…

Tưởng rằng lời khen của tôi sẽ làm anh vừa ḷng hănh diện không ngờ anh lại ném cho tôi cái nh́n tóe lửa làm tôi ngạc nhiên và e ngại không dám ở lại nhà anh mà lủi thủi đi về..
Hôm sau tôi sang chơi nhà anh Cu, anh vẫn không tha cho tôi, anh vẫn c̣n giận lắm:
– Tại sao mày lại kể với hai bạn là tao nấu cơm hả?
Tôi căi ngay:
– Th́ ngày nào anh chẳng nấu cơm, em nói có ǵ sai đâu..
– Nhưng đấy không phải là công việc của con trai. C̣n nữa, sao mày lại khai ra nhà tao toàn ăn cơm với trứng và canh bầu hả?
Tôi lại căi:
– Em thấy anh hay nấu món ấy, mà hai món đều ngon. Anh sợ ǵ? Thế lần sau em sẽ kể thêm món rau muống luộc và đậu hũ kho hả anh?
– Trời ơi, sao mày ngu thế. Không kể ǵ hết, hiểu chưa?
Thấy anh càng giận thêm tôi sợ hăi líu ríu:
– Vâng, em…. hiểu rồi.
Mà thật ra tôi không hiểu ǵ cả. Anh giỏi giang, anh nấu ăn ngon mà sao lại cấm tôi không được khoe cho người khác biết.?

Chúng tôi vẫn ở chung xóm và lớn lên, tôi vẫn gọi anh bằng tên Cu như bấy lâu nay trong nhà và hàng xóm vẫn gọi, chẳng ai thắc mắc hay ngại ngùng ǵ cả. Tên Cu cũng b́nh thường như bao cái tên khác.
Càng lớn tôi càng thấy tên Cu của anh… kỳ kỳ và đă hiểu ra cha mẹ anh gọi âu yếm thế v́ anh là con trai, cũng như con gái th́ người ta hay gọi là cái Gái, cái Tẹt ǵ đó để phân biệt giới tính, chứ không phải đặt tên anh cho giống loài chim Cu như Hảo đă nói cho đỡ “quê “ anh của nó.

Anh Cu đă là một thanh niên, anh vẫn ngoan hiền đảm đang thay mẹ lo cơm nước chăm sóc hai em và làm bao nhiêu công việc nhà.
Năm tôi 14 tuổi tôi biết mắc cỡ không ngồi ĺ nhà anh để đợi anh Cu mời ăn cơm nữa, mà anh có mời tôi cũng chẳng dám ăn. Món trứng rán lộn xộn và canh bầu anh nấu vẫn là món ngon trong đời tôi.

Tôi cũng hiểu ra nhiều điều, v́ quả bầu và trứng là món rẻ tiền nên nhà anh ăn thường xuyên chứ không phải là món họ yêu thích.
Nhà anh dọn đi nơi khác, đến gần chợ G̣ Vấp để mẹ anh thuận tiện việc đi lại buôn bán.

Chia tay ba anh em mà tôi chỉ nhớ một người, chỉ nhớ anh Cu.
Từ nhà tôi đến chợ G̣ Vấp không xa, chỉ chừng hai cây số nhưng tôi không thể ngày nào cũng sang nhà anh Cu chơi được nữa.
Hôm anh về thăm xóm cũ, vừa trông thấy anh tôi mừng rỡ chạy ra và kêu lên không kềm hăm được::
– Anh Cu… anh Cu…
Lạ quá, anh không tức giận khi tôi gọi anh bằng cái tên này dù anh đă là một thanh niên cao ráo đẹp trai. Anh 18 tuổi rồi.
– Em và bố mẹ em có khỏe không?
Dĩ nhiên bây giờ anh không xưng hô với tôi “mày, tao” nữa. Tôi cũng biết điều tự ư sửa lại:
– Cả nhà em vẫn b́nh thường, hôm nọ Hảo nói với em là anh Thân đă thi đậu vào Đại Học Sư Phạm phải không?
– Ừ, anh sẽ học Sư Phạm.
– Anh giỏi quá, giỏi việc nhà lại học giỏi nữa.
Anh không e ngại như xưa mà c̣n đùa:
– Số anh… vất vả mà, bây giờ anh cũng vẫn vừa đi học vừa nấu cơm và chăm sóc hai đứa em chứ đă xong đâu. Này, anh vẫn c̣n làm món trứng rán lộn xộn và canh bầu, em dám… ăn không?

Tôi vẫn nhớ lời tôi đă năn nỉ và mong ước mai này lớn lên anh Cu sẽ cưới tôi v́ tôi thích ăn hai món này của anh. Anh c̣n nhớ không hay anh chỉ vô t́nh nhắc lại?
H́nh ảnh anh Cu ngày xưa và bây giờ luôn ở trong trái tim tôi, một thứ t́nh cảm nhẹ nhàng, trong veo, là t́nh trẻ thơ hàng xóm lâu năm, t́nh bạn hay t́nh của tuổi mới lớn bâng quơ?

Hai năm sau cả nhà tôi đi xuất cảnh sang Mỹ, tôi không có dịp tham dự ngày anh ra trường tốt nghiệp đại học như có lần tôi đă hứa với anh, mà ngược lại anh là người đưa tiễn tôi ra phi trường cái điều mà anh và tôi đều không hẹn trước.
Hôm ấy tôi buồn lắm chỉ nh́n anh mà không nói nên lời, măi tôi mới nói được:
– Chúc anh ở lại b́nh an, anh sẽ ra trường và dạy học giỏi nhé.
Anh cũng buồn buồn:
– Sang Mỹ em có thèm ăn món trứng rán lộn xộn và canh bầu nấu tôm khô th́ một ngày nào đó về đây anh sẽ nấu mời em.

Sau khi tôi sang Mỹ anh em Hảo và tôi thỉnh thoảng có liên lạc qua lại.
Rồi tôi và anh Cu đều đă có gia đ́nh riêng, mỗi người bận rộn cuộc sống của ḿnh,
Tôi và anh Cu hai phương trời cách biệt, hai cuộc đời, hai lối rẽ khác nhau.
Anh em Hảo và tôi không thân như thuở nhỏ nữa, những người bạn hàng xóm cũ của tôi đă nhạt phai dần theo chồng chất của thời gian và cuộc sống. Tất cả chỉ c̣n trong kỷ niệm.

Bỗng một hôm tôi nhận được điện thoại từ anh Cu. Th́ ra gia đ́nh riêng của anh đă xuất cảnh sang Mỹ nhiều năm nay.
Anh vừa t́nh cờ gặp một người hàng xóm cũ nào đó ở Mỹ và người này cho số điện thoại của vài hàng xóm khác, trong đó có số điện thoại của tôi để anh Cu hỏi thăm hàng xóm láng giềng nơi xứ lạ quê người..

Khi tôi hỏi thăm gia đ́nh anh th́ anh Cu nói rất ít và chỉ nói chung chung. Anh hẹn khi có dịp sẽ nói nhiều hơn.
Tôi không là đứa trẻ con năm xưa xồng xộc chạy vào nhà anh và biết hết mọi ngơ ngách tâm tư của cuộc sống từng người trong nhà anh nữa.
Và tôi cũng chỉ khoe với anh là các con tôi đă ăn học trưởng thành.
Thế là tôi và anh Cu cùng nhau nhắc lại những kỷ niệm xưa nơi xóm nhỏ khi chúng tôi c̣n nhỏ.

Ngày liên lạc được với tôi cũng là dịp con thứ hai của anh tốt nghiệp đại học, anh mời vợ chồng tôi tham dự, anh nhắc lại ngày xưa tôi đă không thể tham dự anh ra trường th́ ngày nay hăy dự ngày ra trường của con anh và cũng là dịp bạn bè gặp lại.
Tôi đă vui vẻ nhận lời.

Nơi anh Cu ở cách nơi tôi không xa, chỉ gần một tiếng lái xe.
Tôi lái xe đến nhà anh, đây là lần đầu tiên chúng tôi tái ngộ kể từ ngày tôi đi xuất cảnh năm tôi 17 tuổi.
Vừa thấy anh, y như ngày xưa, hôm anh từ G̣ Vấp lần đầu tiên trở về thăm xóm cũ tôi lại bật thốt lên mừng rỡ:
– Anh Cu……
Anh tuổi con khỉ tên Thân tôi biết thế mà sao vẫn cứ quen miệng gọi là anh Cu. Có lẽ cái tên anh Cu đă thân mến in sâu vào tâm khảm tôi suốt cả thời trẻ thơ.
Anh chẳng phiền toái tôi chút nào v́ tôi vẫn dùng cái tên mà ngày xưa tôi đă có lần làm anh mắc cở với bạn bè, trái lại nét mặt anh cũng vui mừng rạng rỡ.
Anh ngạc nhiên thấy tôi đi một ḿnh, bây giờ tôi mới kể anh nghe chồng tôi đă qua đời cách đây vài năm v́ một tai nạn xe cộ khủng khiếp đă làm tôi bàng hoàng đau đớn, v́ lẽ đó nên tôi ít khi nhắc đến cái chết của chồng.

Tôi ngạc nhiên hơn khi biết chuyện gia đ́nh anh, người vợ đă ĺa bỏ chồng con đi theo tiếng gọi t́nh yêu khác, anh đă ở vậy nuôi hai đứa con ở tuổi dở dang như các em anh ngày nào.
Anh từng có kinh nghiệm chăm sóc hai em nên săn sóc hai con rất chu đáo kể cả công việc nấu nướng cho con từng bữa ăn. Căn bếp vắng lạnh không có bóng dáng người mẹ đă có người cha thay thế….

Suốt những năm qua anh không nghĩ đến chuyện tái hôn chỉ v́ muốn gần gũi để thương yêu bù đắp cho các con đă thiếu thốn t́nh mẹ, để các con không bị tổn thương thêm lần nữa. Mẹ đă bỏ rơi chúng, nếu cha sau đó cũng t́m hạnh phúc mới lấy vợ khác chúng sẽ cảm thấy bơ vơ và tủi thân dường nào.
Tôi cảm phục anh đến nghẹn ngào:
– Anh là một người cha tốt, là một người đàn ông tốt, từ khi người đàn ông trẻ con 10 tuổi cho đến bây giờ. Người đàn ông có tâm hồn bao la yêu thương và biết cả nấu cơm quét nhà giặt giũ, biết chăm sóc người thân của ḿnh .….
Anh lại vui đùa:
– Ngày xưa anh đă nói với em anh là người đàn ông có số vất vả mà.
Tôi và anh cùng lẻ loi cô độc, có phải ông trời cố t́nh xô đẩy cho chúng tôi gặp lại nhau không?

Sau lần hội ngộ ấy anh và tôi dần dần thân nhau lại như xưa, anh thường lái xe từ thành phố anh đến thành phố tôi..
Hảo từ Vệt Nam được tin tôi và anh Cu đă gặp lại nhau nó mừng vui lắm luôn gọi phone nói chuyện để khuyến khích chúng tôi đến với nhau v́ các con của tôi và con anh đều đă trưởng thành.

Hảo nói với tôi:
– Ngày nhỏ bạn thích anh Cu lắm mà, khi lớn bạn cũng thích anh ấy nhưng đă vội ra đi, tuy bạn không nói ra nhưng chơi với bạn, gần gũi bạn tôi đă hiểu thế. Bạn có biết là anh Cu đă mơ ước sau khi tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm anh sẽ hỏi cưới bạn làm vợ không?
Ngày bạn đi anh Cu buồn và hụt hẫng như một người vừa đánh mất tương lai.
Tôi cũng buồn và cảm thấy hụt hẫng như thế. Tôi và anh cùng tâm trạng mà cùng non trẻ vụng về chưa ai kịp nói lời yêu…

Không cần cô em út nói giùm..Anh đă đến thăm tôi với một bó hoa hồng đỏ thắm để cầu hôn tôi:
– Anh xin cưới em nhé. Em c̣n yêu anh không?
Tôi vờ ngây thơ v́ chẳng c̣n ngây thơ như xưa nữa:
– Sao anh lại hỏi thế? Em yêu anh hồi nào mà c̣n hay hết?…
– Anh c̣n nhớ có con bé năm lên 9 tuổi đă lẽo đẽo theo anh ra sàn rửa bát sau nhà năn nỉ anh mai mốt lấy em, nấu canh bầu, trứng rán lộn xộn cho em ăn. Ngoài hai món “đặc sản” nhà nghèo ấy từ ngày chăm sóc hai con anh c̣n biết nấu những món ăn Âu Mỹ nữa ...
– Em chỉ thích ăn món “nhà nghèo” của anh thôi, trứng và canh bầu nấu tôm khô thôi. Thế th́ số anh vẫn… khổ, vẫn vất vả. Ngày xưa nấu nướng hầu hạ cho các em của anh, rồi cho các con anh, nếu cưới em anh lại… phải nấu nướng cho em, cho cô vợ cuối mùa này nữa.
Anh vui vẻ:
– Chăm sóc cho những người ḿnh yêu thương là anh vui rồi, anh t́nh nguyện làm người đàn ông số vất vả suốt đời.
Tôi dịu dàng nắm bàn tay anh:
– Em thử ḷng và đùa với anh thôi, lẽ nào để anh chiều em măi thế, em có c̣n là con bé hàng xóm của anh năm xưa đâu. Em sẽ thay đổi số mệnh cho anh, không để anh phải vất vả nữa. Em sẽ nấu cho anh những bữa cơm ngon để cám ơn anh ngày xưa từng mời em ăn cơm cũng như cám ơn anh đă thực hiện lời… năn nỉ của em, hôm nay xin cưới em …

Anh kéo tôi sát vào người anh và ôm tôi, ṿng tay đàn ông yêu thương che chở, ṿng tay này đă từng của hai em anh, của hai con anh và hôm nay thuộc về tôi:
– Cho anh xin lỗi ngày xưa đă mấy lần nổi giận búng tai và nhéo tai em nhé. Em biết không, khi ở tuổi lớn lên anh đă từng mong được bên em để nói lời xin lỗi này.
Tôi nũng nịu trách:
– Anh nhắc lại chuyện cũ em bắt đền anh đấy. Làm sao bây giờ? chả lẽ em… nhéo lại tai anh?
– Đừng em, anh sẽ đền em bằng những nụ hôn, tuy muộn nhưng vẫn là những nụ hôn đầu đời của t́nh yêu đầu đời chúng ta nhưng v́ duyên số nên đến gần cuối đời chúng ta mới đến với nhau.


Nguyễn Thị Thanh Dương.

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	(    5.jpg
Views:	0
Size:	86.1 KB
ID:	1665404  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 10-05-2020   #155
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Bắc Kỳ di cư ăn cá rô cây




HẢI PH̉NG Tháng 8/1954 - Tàu đổ bộ của Pháp đưa đồng bào di cư ra tàu chiến USS Montague của Mỹ để đi vào Nam

Tàu “há mồm” chở người Bắc di cư vào Nam năm 1954.
Năm ấy tôi hơn 10 tuổi, đang học lớp Nh́ trường Ngô Quyền, Hải Pḥng. Một hôm, me tôi bảo:

- Con vào trường xin phép Thầy cho con đi di cư.

Tôi lẳng lặng tuân theo, v́ hai tiếng “di cư” đă xôn xao từ lâu trong xóm rồi. Các cậu tôi ở đâu mà tôi không từng biết cũng đột nhiên xuất hiện đầy nhà tôi, nói chuyện, hút thuốc lào, nhả khói ngập pḥng. Tối đến th́ nằm tràn lan dưới đất. Cả nhà có một cái quạt máy cũ, các cậu chiếm luôn để ngay đầu ḿnh nằm, có lẽ để che tiếng ngáy của các cậu, y hệt tiếng bánh xe lửa, “kẹt, kẹt, hú hú... kẹt, kẹt…”

Khi tôi đến lớp học, một không khí buồn thảm đă giăng đầy làm cho những thằng quậy nhất lớp cũng im lặng. Tôi tiến lên bàn thầy, khoanh tay, cúi đầu:

- Thưa Thầy, con xin phép Thầy cho con nghỉ học. Con đi di cư.

Thầy ngước cặp mắt kính dầy nh́n tôi hiền từ:

- Ừ! Th́ con đi nhé.

Tôi quay trở lại bàn, lục trong cặp ra lấy hết những cái h́nh Tạc Dăng mà tôi cắt trong sách báo, với một bó dây cao su và mấy viên bi ve khổng lồ, mầu xanh biếc, to bằng ngón chân cái mà tôi quư lắm, đưa hết cho thằng Thắng, bạn thân nhất của tôi. Nó im lặng, chẳng nói ǵ, buồn buồn nh́n tôi. Hai đứa lặng lẽ chia tay. Tôi đi xuống thang mà ḷng như rỗng hẳn đi.

Về đến nhà, me tôi bảo:

- Con đi đằng này với me.

Tôi gật đầu ngay. Me tôi dẫn tôi đi ra các phố xem thiên hạ nhộn nhịp chuẩn bị di cư. Trên các vỉa hè, người ta bán tống bán tháo mọi thứ cho nhẹ người mà đi. Đồng hồ đứng, đồng hồ bàn, ghế, bàn, lồng chim, quần áo, chai lọ, tranh ảnh, sách vở... đủ thứ lỉnh kỉnh. Tiếng người ồn ào, gay gắt. Những người không đi di cư th́ hoặc đứng hoặc ngồi bệt xuống đất mà trả giá rồi khệ nệ ôm ôm, xách xách, kéo lê đồ mới mua được về nhà. Kẻ bán xong được th́ phủi đít đứng dậy, vừa thở dài vừa mừng. Nhưng có một điều ai cũng giống ai là khuôn mặt mọi người đều mang một vẻ ưu tư, trầm uất, không thấy có môt nụ cười nào tươi nở, ngay cả những cô thiếu nữ trong chiếc áo dài trịnh trọng, thường ngày vui tươi, hớn hở, mà nay cũng đăm chiêu như các cụ già. Mấy thằng bé trạc tuổi tôi, vẫn chạy nhẩy nhốn nháo mà nay cũng ngơ ngác, xỏ tay túi quần, đứng nh́n mọi sinh hoạt chộn rộn kia như nh́n người của thế giới khác.

Hai mẹ con đi măi đến mỏi chân mới trở về nhà. Thực ra, đây chỉ là nhà mà me tôi thuê tạm mà thôi. Chúng tôi vốn ở xa mới dọn tới đây được gần hai năm. Me tôi vốn quê Thái B́nh, c̣n Thầy tôi quê Hà Đông. Thầy tôi vốn là ông Đồ nho, được dân làng bầu làm Tiên Chỉ, một chức vụ lớn nhất làng, nên được trọng vọng nhưng không có tiền nhiều v́ không có thực quyền như ông Lư Trưởng. Với địa vị Tiên Chỉ, mỗi lần họp hành, ăn nhậu th́ Thầy được ngồi chiếu trên, và nếu có chặt gà, th́ Thầy tôi được cái đầu gà, nếu giết lợn th́ Thầy tôi được nguyên một cái “thủ” lợn! Nếu có căi nhau, th́ ư kiến Thầy tôi là ư kiến chung cuộc, không ai dám căi, chỉ biết cúi đầu nói:

- Vâng, nếu ư kiến cụ Chỉ đă như thế, th́ chúng tôi xin vâng. Cụ Chỉ dậy sao, chúng tôi làm vậy!
(Để tỏ ḷng tôn trọng, người làng đều bớt đi chữ Tiên, mà gọi ngắn là cụ Chỉ!)

Dân làng mà thấy Thầy tôi đi qua, th́ phải ngả nón chào: “Lạy cụ Chỉ ạ!” Nhưng chỉ có thế thôi! Thầy tôi có “tiếng” nhưng không có “miếng.” Nhưng, như người xưa nói: “Của Trời cho, th́ tự khắc nó ḅ vào nhà!” Thầy tôi lại rất giầu, v́ có may mắn là được bà Nội tôi chia cho mấy mẫu ruộng ở miền thượng du, cho tá điền cấy rẽ, nên chẳng phải làm ǵ mà vẫn sống huy hoàng. Nếu không có Việt Minh nổi lên, dán cho Thầy me tôi cái bản án: “Nợ máu với nhân dân” rồi tịch thu hết đất đai, bắt Thầy tôi ra khảo của, th́ chúng tôi c̣n ở quê măi. Khi Thầy tôi sắp sửa bị đem ra đấu tố, những tá điền thương Thầy tôi, cơng Thầy tôi chạy. Cả nhà tôi lúp xúp chạy theo, hai chị kế tôi th́ được cho vào hai cái thúng cho một anh tá điền gánh, c̣n tôi th́ được me tôi cột chặt vào sau lưng, chạy băng ruộng về Hà Nội.

Thầy me tôi về Hà Nội, mua căn nhà thật lớn ngay tại phố Khâm Thiên, hai tầng, mà thang đi lên tầng hai đặt ở giữa pḥng khách, có tay vịn hai bên bằng đồng sáng chói. Tưởng thế là hạnh phúc măi. Ai ngờ, lại gặp trắc trở. Thầy tôi về đấy lại gặp ngay những “cô đầu” gần nhà, dụ dỗ đi hát “ả đào” hoài. Từ đó, mà Thầy me tôi xích mích nhau trầm trọng. Trong một lần căi nhau nặng lời, me tôi đùng đùng kéo mấy đứa con về Bùi Chu, một tỉnh xa lắc xa lơ, hẻo lánh. Me tôi mua ngay căn nhà đầu đường sát với nhà thờ Bùi Chu, rồi đi buôn đủ thứ. V́ bà rất bạo gan, và muốn làm giầu để cho Thầy tôi “biết mặt,” nên chuyến buôn nào của bà cũng là nguy hiểm, chín chết một sống. Lúc th́ bà buôn đá lửa, thuốc cảm Aspirin vào trong vùng Việt Minh đóng. Bà thuê thuyền đinh chở đi, và cho người đục rỗng mái chèo ra, rồi đổ đá lửa, thuốc men vào trong ấy rồi khằn lại. Tới khu Việt Minh, bà khôn khéo nộp tiền măi lộ, nên bọn chúng cho qua. Nhưng rồi thấy nguy hiểm quá, có thể bị Việt Minh bổ cuốc vào đầu bất cứ lúc nào, bà đi buôn gỗ từ trên rừng thượng xuống đồng bằng. Bà mua gỗ ngay từ đầu nguồn rồi thuê người đóng thành bè, cho thả xuống sông, thuê người đẩy gỗ đi, c̣n bà th́ đi thuyền theo. Đến bến dưới b́nh nguyên, bà bán từng bè gỗ như thế cho thương lái, lấy tiền chênh lệch, nhưng rồi nguy hiểm chập chùng trong suốt đường đi, nào cướp, nào tai nạn, có những bè gỗ dạt vào bờ, hay đâm vào đá, bể tung, muốn đi vớt lại cũng “chằng ăn, trăn cuốn.” Bà lại bỏ. Rồi đi buôn thuốc lào. Từng bánh thuốc lào Vĩnh Bảo được nén chặt trong các thùng nhôm tṛn, cao khoảng gần một thước, đường kính cũng gần một thước. Bà cho chở lên xe “ca” , loại xe chở hành khách ngày xưa, mang đi các tỉnh. Xe ca hồi đó chỉ có ghế gỗ, ngồi trên đường xóc muốn đứt cả ruột, giữa đám bụi đỏ mù trời. Nhưng v́ xe ca hay bị dính ḿn của bọn Việt Minh, nổ tung xác pháo nên bà lại đi tầu thủy, loại tầu từ thế chiến thứ hai, do gia đ́nh họ Bạch đấu thầu, chạy chậm ŕ, phun khói mù trời. Tầu thủy th́ không sợ bị ḿn, nhưng lại sợ đắm! Mấy cái tầu ấy cũ x́, gỗ và sắt làm đáy tầu chỉ mấy năm là rỉ sét, nếu chở nặng quá th́ bể tung, người chết hàng lũ như đàn cá bị trúng thuốc độc.

Trong tất cả các chuyến đi ấy, me tôi vất vả lắm, nhưng ngược lại, tôi th́ khoái vô cùng v́ bà cho tôi, thằng Út, đi theo, c̣n các anh chị khác th́ ở nhà, thèm nhỏ giăi... Nhưng thôi, trở lại chuyện di cư 1954.

Một buổi sáng lạnh, me tôi đánh thức chúng tôi dậy và hấp tấp leo lên một chiếc xe nhà binh đậu trước cửa. Gia tài chúng tôi mang theo chỉ là hai cái ḥm gỗ. Cùng với một số gia đ́nh gần bên, chúng tôi được chở tới “căng con cóc,” là một nơi tập trung tạm dưới những cái lều nhà binh mầu xanh dầy, khổng lồ chứa được vài chục gia đ́nh. (Gọi là “căng con cóc” v́ có bốn cái tượng con cóc ngồi chồm hổm, chĩa miệng vào trong, phun nước vào một cái hồ cạn.) Mỗi gia đ́nh, tùy theo số người mà nhận những chiếc ghế bố xếp của nhà binh, và chăn. Mỗi ngày chúng tôi được phát đồ ăn hai lần. Chiều chiều, máy phóng thanh đặt tại bốn góc “căng” phổ biến tin tức và phát bài “Sáng trăng sáng cả vườn chè... anh chưa thi đỗ, th́ chưa động pḥng” do ca sĩ Xuân Sơn hát. Ngoài ra, c̣n các bài “Thuyền Viễn Xứ” do Mai Hương ca, và bài “Ô Mê Ly” do cả ban nhạc Thái Thanh, Thái Hằng, Hoài Trung, Hoài Bắc tŕnh bầy. Hoài Trung giả tiếng ngựa hí “hí.. hí.. í . í..í” nghe giống hệt tiếng ngựa! Tôi nhớ ở đây, nhiều bà mẹ vẫn c̣n mặc áo tứ thân, cột chéo hai cái tà trước thành cái nút to đùng. Có một bà gài khoảng 5, 6 cái khăn mặt vào cạp quần. Mỗi lần x́ mũi, bà lại rút ra một cái, đưa lên mũi hỉ hỉ một lúc rồi lại dắt cái khăn ấy vào cạp quần trở lại. Sáng hôm sau, bà mang ra ṿi nước, giặt tất cả rồi nhét thành hàng ngang trên cạp quần. Gần chỗ tôi nằm, có ông hay hút thuốc lào x̣ng xọc. Mỗi lần hút xong, là ông lăn đùng ra, nằm thẳng cẳng.

Ở đấy được vài ngày, chúng tôi lại phải di chuyển về “căng xi măng,” một nơi tập trung lớn gấp nhiều lần “căng con cóc.” Ở đây được ăn nhiều hơn, nhưng lại gặp trở ngại là v́ ở gần nhà máy sản xuất xi măng nên bụi xi măng lúc nào cũng nghẹt cả không gian. Mũi chúng tôi lúc nào cũng trắng xóa. Lúc đó lũ trẻ chúng tôi chẳng biết hiểm họa của bụi xi măng khi vào phổi th́ làm sao, mà chỉ ham vui, thích đứng ngắm một cái cầu “rút,” gần nhà máy, khi có tầu lớn đi ngang, th́ chiếc cầu từ từ nứt ra ở giữa, rồi từ từ mở lên cao, cho tầu đi quan xong th́ lại từ từ gập xuống.

Rồi buổi sáng ấy cũng đến. Tôi nhớ mài mại là môt ngày cuối năm. Trời lạnh cóng. Máy phóng thanh kêu gọi mọi người thức dậy, mang hết hành lư lên xe, ra bến tầu. Chúng tôi lần lượt leo lên xe, tương đối gọn gàng, nhưng cũng có nhiều người lại mang theo những bó chiếu dài, có lẽ sợ miền Nam không có chiếu! Bà cụ mà hay giắt đầy khăn măt vào giải lưng quần, cũng có mặt. Lần này, bà khệ nệ bưng một cái rổ to đầy, chất nặng những thứ lỉnh kỉnh ǵ đó, mà đến khi lên tầu, bị buộc phải vất lại, bà khóc nức nở: “Giê Ma lạy Chúa tôi! Giê Ma lạy Chúa tôi!”

Tới bến tầu, mọi người phải sắp hàng đi theo những cái cọc chăng giây, và lần lượt mọi người phải vạch bụng ra cho một người cầm b́nh xịt thuốc DDT vào bụng trắng xóa, để diệt chấy rận. Đi hết hàng xịt thuốc, th́ lên tầu “há mồm” là chiếc tầu đổ bộ nên không có pḥng ốc ǵ, chỉ là môt khoảng sàn trống cho người di cư nằm ngồi tùm lum. Không có pḥng vệ sinh, chỉ có mấy cái khung sắt hàn dính vào hai bên sườn tầu ở trên cao, ngồi trong cái khung sắt ấy mà thả “bom” xuống biển! Đi khoảng nửa ngày ra tới tầu lớn như một cái thành phố có nhiều tầng. Từ tầu “há mồm,” mọi người phải leo lên cầu tầu là một cái cầu treo rất cao bắt tuốt tới boong tầu. Đến đầu cầu thang, từng người môt được phát một cái khăn mặt, một hộp kẹo xô- cô- la, môt cái bàn chải đánh răng, môt hộp kem đánh răng, loại hộp tṛn, mở ra, dùng bàn chải chà chà vào lớp bột cứng bên trong. Me tôi lôi từng đứa vào pḥng, chiếm mấy cái giường tầng liền nhau. Tôi hào hứng leo lên tầng cao nhất, mà không biết rằng, khi tầu chạy, tôi say sóng, nôn thốc tháo xuống đầy mặt người nằm dưới! V́ tính ṭ ṃ, sau khi cả nhà an vị, tôi chạy lung tung, lên khoang này, xuống khoang kia, có lẽ đến 7,8 tầng, rồi lại chạy lên boong, ngó người ngồi nằm la liệt. Điều buồn cười nhất là việc đi vệ sinh. Pḥng vệ sinh ở trên tầu là môt dẫy bàn cầu trống huyếch hoác, không có cửa. Mọi người đều quen ngồi kiểu nước lụt, nên khi đi vệ sinh, cứ leo lên ngồi chồm hỗm bên trên, phơi hết đồ ḷng ra. Mấy anh lính thủy Mỹ cười ḅ lăn rồi kéo từng người ngồi bệt xuống bàn cầu. Nhiều cụ già không chịu, v́ vừa xấu hổ, vừa dốt nát, nên cự căi um xùm, mà lính Mỹ dễ tính, không căi lại.

Đến bữa ăn, th́ xếp hàng đi lănh cơm, táo, bánh ḿ... Mấy cụ bà gốc quê thấy trái táo th́ chẳng biết là cái ǵ, cứ trố mắt ra mà xăm xoi. C̣n những ông tham ăn, vơ vét cho đầy khay, nhét vào đầy bụng để lúc say sóng th́ trả lại sàn tầu, nhơ nhớp kinh khủng.

Tầu chạy chừng 3, 4 ngày th́ tới bến Saigon. Khi tầu ngừng và nghe tiếng người la ó um xùm, tôi chạy lên boong để thấy môt khung cảnh thật lạ. Lạ nhất là cảnh bán đồ ăn, trái cây từ dưới sông lên tầu. Những chiếc thuyền con kẹp sát thành tầu, giơ cao những cây gậy thật dài lên tới boong, trên đầu gậy là cái rổ nhỏ, trong đó đựng trái cây, bánh, kẹo. Ai ở trên boong mà mua, th́ cứ việc bốc ra rồi bỏ tiền vào trong đó, không mặc cả ǵ hết. Người ở dưới từ từ rút cái rổ xuống, nhặt tiền ra rồi lại bỏ đồ vào trong rồi đẩy cây lên… Tầu ngừng một thời gian rồi thả thang xuống cho mọi người lên bờ. Gia đ́nh chúng tôi xuống sau hết để t́m người quen đến đón: ông anh rể của tôi, đă đi theo Sở vào Nam trước cả tháng rồi. Khi chúng tôi xuống đến bến, th́ thấy trên bờ có giăng một cái biểu ngữ mầu vàng dài cả chục thước, đề chữ: “Hân hoan đón chào người di cư thứ 1 triệu!.” Dưới cái biểu ngữ là một dẫy hai, ba cái bàn, trên đó, chất đống đầy tiền mới. Cứ mỗi đầu người đi qua, th́ được đưa cho 800 đồng! Mấy nhân viên làm việc cho Tổng Cuộc Di Cư hồi đó, cứ bốc tiền ra mà đưa, chẳng hỏi tên tuổi ǵ! (V́ không đếm tiền, không đếm người, không hồ sơ tổng kết, một số viên chức làm cho Tổng Cuộc Di Cư sau đó thành triệu phú!) Sau khi lănh tiền, th́ có loa gọi, hỏi ai muốn về các trại định cư th́ xếp hàng, lên xe nhà binh, chở về chỗ định cư, có thể là Hố Nai, Gia Kiệm, Xóm Mới, Bùi Môn hay đi xa hơn nữa, tới tận Rạch Giá, Hà Tiên. V́ đa số dân di cư là Công Giáo nên có các linh mục đứng đón, đưa về từng vùng thích hợp với địa phương cũ của ḿnh ở Bắc. C̣n chúng tôi, có ông anh rể đến đón, nên đi riêng về khu tạm cư B́nh Đông gần Khu Cầu Sắt, Khánh Hội, nơi dành riêng cho công chức miền Bắc di cư. Khu tạm cư này vốn là những nhà kho khổng lồ, được ngăn ra từng pḥng bằng vách tre đan, cho mỗi gia đ́nh một ngăn, cho nên nếu có một người “x́ hơi” là cả dẫy nhà đều ngửi chung! Những tiếng x́ xầm đều nghe được, th́ tiếng nói to, tiếng căi nhau cứ như là từ loa phóng thanh, làm điếc tai lũ con nít chúng tôi. Để trốn tiếng ồn, lũ con nít chúng tôi phải chạy cà nhỏng ở bên ngoài suốt ngày cho đến khi về ăn cơm, hoặc ngủ.

Tôi nhớ có mấy đứa nhóc mất dậy cứ chạy theo các cô bé cột tóc sau lưng mà hát: “Búi tó củ hành, làm anh thiên hạ!” rồi chúng xô lại, nắm cái củ hành đó mà giật!

Chúng tôi chỉ ở tạm đó có một tháng, rồi me tôi kéo chúng tôi về thuê một pḥng sau ở khu Vườn Lài, rặt Nam Kỳ Quốc. (Không hiểu sao me tôi lại lanh thế, biết đường đi thuê nhà?) Ở đây, me tôi bắt đầu làm người buôn gánh, bán bưng. Bà bắt tụi tôi dậy từ 2,3 giờ sáng, ngồi dưới đất, phụ với bà gói bánh nếp, một loại như bánh ú, nhân đậu xanh, không có đường, nhưng to ngang bằng cái bánh gị. Mấy mẹ con ngồi quanh cái bếp củi, rực lửa, cắm cúi cắt lá, đổ bột, trộn nhân, gói lại bằng dây lạt, rồi thả trong cái nồi to kềnh… Đến sáng, bà lụi hụi bưng cái mẹt đựng bánh ra ngồi trước cửa nhà, mời “ông đi qua, bà đi lại” mua bánh..

Ở khu Vườn Lài này, tôi có nhiều kỷ niệm. Trước hết, là cô bé hàng xóm có cặp mắt to hơn hột nhăn rất quư hai chị tôi. Đến một dịp nào đó, cô bé làm thiệp gửi tặng cho cả ba chị em tôi, nhưng gửi lộn cái thiệp đáng lẽ cho chị tôi lại đưa cho tôi. Mở ra, thấy ḍng thơ nhỏ, tôi lặng người luôn: “Gửi ai một đĩa muối gừng. Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau!” Thằng bé 11 tuổi chới với, đem khoe với chị tôi, chị giật lấy và đưa cho tôi tờ khác: “Chúc em trai mạnh khỏe!” Thế là cụt hứng! Thời đó, c̣n kỳ thị Nam Bắc cực kỳ luôn. Một hôm, thằng con trai bà chủ nhà, lớn hơn tôi vài tuổi, tướng mất dậy, du côn, hớt hải chạy về xóm, tung tin vịt: “Bà con ơi. Mới rồi, cảnh sát bắt được một cái xích lô, chở đầy đầu lâu con nít! Cảnh sát nói là của dân Bắc kỳ di cư đó!”

Má nó phải bợp tai nó, nó mới chịu im. Thằng này là vua kỳ thị. Có lần nó đè tôi xuống đất, bẹo tại tôi gần đứt, bắt tôi phải trả lời là có phải “Bắc kỳ di cư ăn cá gỗ không?” Tôi nhất định không trả lời. Nó hành tôi một lúc đến đau điếng rồi mới chịu buông.

Cũng tại một lớp học Vườn Lài, tôi và hai chị cùng họp lớp Nhất. Thầy giáo là một ông già khó chịu, ghét dân di cư. Ổng hay dùng thước kẻ gơ đầu tôi mà ngân nga: Thằng này lư..ờ.. i.. quá!” (Tiếng Nam kỳ là “làm biếng”). Một hôm, ổng lôi tôi lên trước bảng, quất vào đít tôi mấy roi, v́ tôi viết sai câu tính mà ổng đọc. Tôi viết “Cô tôi cho giai 10 đồng, lấy lại 5 đồng, hỏi c̣n mấy đồng?” thay v́ viết “cô tôi cho vay…,” v́ cái giọng khè khè của ông đọc chữ “vay,” tôi nghe ra chữ “giai”!

Me tôi thấy tôi hay bị đánh oan, bà đưa tôi đi học trường khác, tôi không nhớ là trường ǵ v́ chỉ là một căn nhà nhỏ, mặt đường, có hai, ba lớp ǵ đó, ngoài cửa đề bảng: “Trường Tiểu Học…” Tưởng thoát vỏ dưa, ai dè gặp vỏ dừa. Trường này cũng kỳ thị tối đa. Một hôm, lũ học cùng lớp với tôi, hè nhau nắm cổ tôi, ném xuống cái giếng cạn trong sân trường. Tôi khóc la vang trời. Ông Thầy nghe tiếng la, chạy ra, thấy tôi vùng vẫy dưới giếng, bèn ra lệnh cho lũ nhóc kia thả dây xuống cho tôi leo lên. Về nhà, mách mẹ, mẹ tôi giận quá, xách nách tôi, lôi đến trường, chỉ tay vào ông Thầy mà hét lên: “Thầy dậy học tṛ của thầy làm sao mà chúng nó ném con tôi xuống giếng hả?” Ông Thầy đứng yên, không trả lời. Me tôi la một hồi cho xẹp cơn giận rồi lôi tôi về, không cho đi học nữa.

Sau đó, bà lại lần ṃ thuê được một căn nhà sàn ở đường Nguyễn Tri Phương, Khánh Hội, gần nhà thương Khánh Hội. Nhà dựng trên đống śnh lầy quanh năm, đường đi trước nhà là những cây cầu gổ ọp ẹp. Dưới chân cầu, chuột cống to đùng chạy qua chạy lại ăn rác và những thứ phóng uế do con người thải xuống. Đôi khi chuột bám theo những cây cột leo lên nhà. Một hôm, tôi hết hồn nhẩy lui, v́ thấy một cái đuôi chuột tḥ ra trên nóc trạn. Chị tôi nhanh lắm, chụp lấy con dao làm bếp, gài bên vách, chặp “Phụp!” một cái, đứt đuôi con chuột. Nó phóng từ nóc trạn ra, bay xuống đất, rồi nhào vào cầu tiêu, biến mất tăm. Chị tôi lấy que củi khều cái đuôi chuột đỏ máu ra, rồi cũng hất vào cầu tiêu. Nhà cầu ở đây chỉ là một cái khung che 3 mặt, phía cửa là tấm vải che, bên dưới là một cái lỗ, để thả bom xuống x́nh. V́ chỉ là x́nh nhăo, khi nào nước triều lên th́ thành rạch nhỏ, khi nước triều xuống, th́ x́nh lộ ra với đủ thứ rác thải, hôi kinh khủng.

Từ những ngày ở khu Khánh Hội này, tôi mới biết dân miền Nam dữ đ̣n. Con bé chừng 14 tuổi ở trước nhà tôi, gầy như bộ xương cách trí, mà thỉnh thoảng bị bố quất bằng những thanh củi to, kêu khóc vang trời. Một hôm, không biết v́ tội lỗi ǵ mà bố nó lôi ra trước cửa, lột truồng con bé ra, rồi cứ thế mà giáng củi xuống lưng nó. Một lúc th́ con bé bất tỉnh, nằm c̣ng queo trước cửa nhà và cũng là trước cái khung nuôi hai con heo nhỏ, trần truồng. Mẹ tôi thấy vậy, vội mang tấm chăn chạy qua, đắp cho con bé, rồi hạch hỏi ông bố: “Ông ác quá mà! Sao lại đánh nó mà c̣n lột quần áo nó nữa?” Ông bố gằn giọng: “Bà biết ǵ! Về nhà bà đi!”

Sau đó, một thời gian, không thấy con bé đâu. Nghe nói nó xấu hổ đă bỏ nhà đi bụi đời rồi. Chuyện đánh lộn ở khu Khánh Hội này là chuyện thường ngày. Vợ chồng đánh nhau, bồ bịch đánh nhau, hàng xóm đánh nhau đổ máu… Lạ lùng là không ai can thiệp!

Tôi ở đây khoảng một năm trời ǵ đó mà cũng bị ảnh hưởng! Theo chân một số đàn anh, lớn hơn tôi 6,7 tuổi, tung chân đi khắp các xóm nghèo toàn điếm, đĩ, du côn, băng đảng.. mà chơi đủ tṛ nguy hiểm như bắn nhau bằng súng cao su, bắn đạn bằng sắt, chẩy máu là thường. Mẹ tôi thấy tôi dần dần mất dậy, liền kéo chúng tôi về khu Vườn Xoài Trương Minh Giảng.

Tới giai đoạn này là chấm dứt cuộc di cư của gia đ́nh chúng tôi. Tại đây, các anh chị em tôi đă cắp cặp đi học và bắt đầu một cuộc đời mới tại miền Nam “đất lành, chim đậu,” để ḥa nhập với đời sống Nam Kỳ, ăn hột vịt lộn, giá sống, mắm chua và hủ tiếu.

Đời sống cứ thế mà trôi đi. Đến nay, nh́n lại ngày di cư năm ấy đă hơn 60 năm! Nhanh quá! Như Cao Bá Quát đă viết: “Nhân sinh thiên địa gian nhất nghịch lữ. Có bao lăm ba vạn sáu ngh́n ngày. Như thoi đưa, như bóng sổ, như gang tay…”




Tổng Thống Vnch Ngô Đ́nh Diệm Đến Thăm Trại Tỵ Nạn Của Người Dân Miền Bắc Di Cư Vào Nam Năm 1954


Chu Tất Tiến.
wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	(            (((((((c64e.jpg
Views:	0
Size:	32.2 KB
ID:	1665856   Click image for larger version

Name:	(       (((((((503.jpg
Views:	0
Size:	37.6 KB
ID:	1665858   Click image for larger version

Name:	(          (((((((df_b.jpg
Views:	0
Size:	214.6 KB
ID:	1665859  
Attached Images
 
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 10-12-2020   #156
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Chuyện cậu bé đưa báo.

Vào năm 1951, tôi lên 9 tuổi. V́ gia đ́nh quá nghèo, tôi đến xin bác Miceli nhận tôi vào việc phát báo - sau giờ học - cho một số gia đ́nh ở vùng phụ cận thành phố Chicago (thuộc bang Illinois, Hoa Kỳ). Bác Miceli là chủ thầu phát tờ nhật báo American's Herald. Bác đồng ư với điều kiện tôi phải có chiếc xe đạp.bike
Thân phụ tôi làm đến 4 nghề. Ban ngày Ba làm việc ở công xưởng. Ban chiều, Ba đi bỏ hoa cho các tiệm bán hoa. Ban tối Ba lái taxi cho đến nửa đêm. Vào ngày thứ bảy, Ba đi từng nhà để quảng cáo các bảo hiểm. Ba mua cho tôi một chiếc xe đạp cũ. Vừa mua xong, người ngă bệnh nặng phải vào nhà thương, chưa kịp tập cho tôi đi xe đạp.
Thật ra bác Miceli không hỏi tôi có biết đi xe đạp không. Bác chỉ hỏi tôi có xe đạp không. Do đó tôi dắt xe đạp đến cho bác xem. Bác nhận tôi vào số những đứa trẻ phát báo cho bác.

Tôi mang chiếc bị sau lưng và đặt các tờ báo trên ghi-đông xe đạp rồi dắt xe đi trên lề đường. Nhưng dắt chiếc xe đạp chất đầy báo, quả là cực h́nh! Sau vài ngày phát báo như thế, tôi đổi chiến thuật. Tôi bỏ xe đạp ở nhà và mượn cái giỏ đi chợ có bánh xe lăn của Mẹ. Tôi bỏ báo vào giỏ rồi kéo giỏ đi phát báo cho từng nhà.

Nếu trời mưa hay có tuyết rơi, tôi cẩn thận lấy áo mưa của Ba phủ lên giỏ, để báo khỏi bị ướt. Tôi mất rất nhiều giờ để phát báo với chiếc giỏ đi chợ của Mẹ. Trong khi đó, nếu tôi biết đi xe đạp, chắc hẳn sẽ nhanh chóng hơn.

Nhờ việc đi đến từng nhà bỏ báo, tôi bắt đầu gặp gỡ và quen biết hầu hết các khách hàng. Phần đông họ là người di dân thuộc nhiều sắc tộc khác nhau như Ư, Đức và Ba Lan. Có điều đặc biệt là ai ai cũng dễ thương và cư xử rất tốt với tôi.

Khi rời nhà thương về nhà, Ba tôi đi làm trở lại. Nhưng v́ c̣n yếu nên người chỉ làm một công việc ban ngày mà thôi. Trong khi gia đ́nh chúng tôi càng ngày càng lâm cảnh túng thiếu. Sau cùng, Ba Má quyết định bán chiếc xe đạp cũ của tôi. V́ chưa biết đi xe đạp nên tôi không ngăn cản cũng chẳng than trách ǵ! Trong ṿng 8 tháng phát báo, tôi nâng con số khách hàng từ 36 lên 59. Khách hàng mới thường do khách hàng cũ giới thiệu, hoặc đôi lúc gặp tôi trên đường đi, họ xin ghi tên vào danh sách khách hàng của tôi.

Từ thứ hai cho đến thứ bảy, cứ mỗi tờ báo phát đi, tôi lănh được một cắc. Riêng Chúa Nhật, tôi lănh được 5 xu. Tôi thu tiền báo vào mỗi chiều thứ năm và giao tiền cho bác Miceli vào ngày thứ sáu. Mỗi lần thu tiền như thế, tôi nhận được tiền huê-hồng từ 5 đến 10 xu. Do đó, đôi khi tiền huê-hồng của tôi cũng cao bằng tiền bán báo của bác Miceli. Thật là điều may mắn, v́ Ba tôi c̣n yếu chưa làm nhiều việc nên chưa kiếm nhiều tiền. Tôi giao tất cả tiền lănh được cho Mẹ.

Ngày thứ năm Vọng Lễ Giáng Sinh, 24-12-1951, như thường lệ, tôi đi phát báo và thu tiền nơi từng nhà. Nơi căn nhà đầu tiên, tôi bấm chuông cửa, nhưng không ai trả lời. Tôi sang căn nhà thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư .. Cũng chẳng trông thấy một ai. Tôi đi gần hết các nhà khách hàng nhưng không ai trả lời cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng thực sự. Tôi tự nhủ:

- Lạ thật, ngày mai là Lễ Giáng Sinh, vậy mà không người nào trả lời cho ḿnh cả? Chẳng lẽ mọi người đều đi phố mua sắm vào buổi chiều Vọng Lễ Giáng Sinh sao?
Do đó, khi đến căn nhà của bác Gordon, và nghe tiếng nói cùng tiếng nhạc từ trong nhà phát ra, tôi vui mừng vô kể. Tôi bấm chuông. Tức khắc cánh cửa rộng mở, bác Gordon tươi cười xuất hiện và kéo tôi vào pḥng khách. Nơi đây, tất cả 59 vị khách hàng của tôi đều có mặt. Ở giữa pḥng khách là chiếc xe đạp mới tinh, màu đỏ tươi như trái táo chín! Trước ghi-đông xe, lủng lẳng cái bị đầy ứ các phong b́.

C̣n đang bỡ ngỡ th́ bác gái Gordon vừa chỉ chiếc xe đạp vừa nói:
- Đây là món quà Giáng Sinh cho cháu. Tất cả các bác chung tiền mua cho cháu. Trong các phong b́ có thiệp Giáng Sinh, tiền báo và tiền huê-hồng cho cháu.

Tôi ngạc nhiên đến độ không thốt được lời nào. Tôi đứng im không nhúc nhích. Sau cùng, một bác gái khác ra hiệu xin mọi người im lặng. Bác dẫn tôi vào đứng giữa pḥng khách và nói:

- Cháu là đứa bé phát báo tuyệt vời nhất của các bác. Không một ngày nào báo thiếu hoặc báo đến trễ hay báo bị rách, bị ướt! Tất cả các bác đều trông thấy cảnh cháu đi trong mưa, đi dưới tuyết, c̣ng lưng kéo cái giỏ đi chợ đầy báo! Do đó các bác nghĩ rằng cháu cần phải có chiếc xe đạp để đi phát báo.

Tôi vô cùng xúc động và chỉ biết ấp úng hai tiếng CÁM ƠN. Rồi tôi nói đi nói lại nhưng cũng chỉ nói được hai tiếng CÁM ƠN mà thôi.

Khi về nhà, tôi cẩn thận mở các phong b́. Tôi đếm được tất cả 100 mỹ kim tiền huê-hồng!

Ngày Lễ Giáng Sinh năm đó, gia đ́nh tôi mừng Lễ Giáng Sinh với trọn ư nghĩa, trong vui tươi và no ấm!!!

Riêng tôi, tôi không bao giờ quên món quà Giáng Sinh và bài học mà các bác khách hàng trao tặng tôi vào ngày Vọng Lễ Giáng Sinh năm ấy:

- Bạn hăy ngẩng cao đầu, đem hết tâm lực làm việc, dù cho công việc của bạn hết sức khiêm tốn như nghề phát báo, bỏ báo chẳng hạn .


(Câu chuyện của ông Marvin J.Wolf, người Mỹ)

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	(      ((((bike.jpg
Views:	0
Size:	29.6 KB
ID:	1669529  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 10-14-2020   #157
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Truyện ngắn: Con Đốm.

Năm tôi được năm tuổi th́ Mẹ tôi mất. Nhà tôi ở thôn Thượng, bác Vinh tôi ở với Bà tôi dưới thôn Hạ. Nghe hai thôn Thượng với Hạ ai không biết chắc tưởng là xa lắm, nhưng thật ra chỉ cách hai cánh đồng. Mà đường đê cũng rộng và dễ đi, cho nên cứ chiều đến, gặp hôm mát trời anh tôi thường dẫn tôi xuống chơi nhà bác Vinh. Ở đó anh tôi có bạn là mấy anh con bác Vinh, c̣n tôi chẳng có bạn nào cả. Nhưng tôi thích xuống đó bởi nhà bác Vinh có con chó đốm mà tôi biết nó từ ngày mới đẻ. Nó tên Đốm là bởi trên vai phải phía chân trước nó có một cái đốm đen. Chỉ mỗi nó là con chó đực trong lứa ba con nên bác Vinh gọi nó là Đốm. Tôi thương nó lắm, hay bế nó trong tay lắc lư như mẹ bế con ru cho ngủ. Thành thử ra lắm khi tôi hay xin Bà tôi cho ngủ lại cũng v́ nó, mà lắm khi ăn uống ǵ cũng dấm dúi để dành cho nó, lúc nào cũng chỉ sợ nó đói hay nó buồn. Chắc Bà tôi thấy thế nên một hôm Bà tôi nói:

– Để hôm nào tao bảo Bố mày cho mày qua đây ở luôn để đi học, mày chịu không?

Tôi cứ tưởng như Bà tôi nói đùa, ai ngờ đâu chỉ mấy ngày sau đó Bố tôi cho tôi xuống đó ở thật – không phải v́ con chó, mà v́ ở dưới đó có ông thầy khóa Tư nhận dạy học chữ quốc ngữ. C̣n trên thôn Thượng này chỉ có thầy đồ mà thôi. Thành thử ra Bà tôi lấy cớ đó để xin cho tôi xuống đó ở, bởi tôi nghe Bố tôi nói:

– Mày đă lên năm rồi, chuẩn bị xuống nhà bác Vinh ở đi học đi là vừa…

Tôi vội dạ ngay. Thế là từ đó tôi được ở gần con Đốm. Chúng tôi hàng ngày bên nhau. Trưa Hè hai đứa hay chui vào bụi rơm trước sân ngủ, tối đến trải chiếu hai đứa ngủ ngoài hiên. Tôi hay chơi tṛ đi trốn với nó, chui vào hốc ngách nào đó để nó đi t́m. Nói chung rất ư là hạnh phúc ở cái tuổi ấu thơ của tôi dạo ấy. Rồi thời gian cũng trôi nhanh. Đến năm tôi lên sáu, mới vừa đi học chưa được chữ nào vào đầu, một hôm tôi đi học từ nhà thầy khóa Tư về th́ thấy trong nhà bố tôi và bác Vinh lớn tiếng căi nhau. Tôi cũng chẳng biết chuyện ǵ, chỉ lẳng lặng ra sau nhà t́m con Đốm chơi như mọi ngày. Bỗng ở nhà trước tôi nghe bố tôi quát to gọi tôi:

– Con Thơm đâu!? Lên đây tao bảo!!!

Tôi sợ quá, biết chuyện chẳng lành lên tiếng

– Dạ…

– Mày mang cái dạ của mày lên đây!!!

Tôi lật đật chạy lên, vừa thấy mặt bố tôi nói ngay:

– Mày vào thu xếp đi về, từ nay tao không cần ai giúp nữa. Tao không muốn mày ở bên này để người ta nói lên đầu tao, nghe chửa?!

Tôi xanh mặt chẳng biết ất giáp ǵ. Nghe thế tôi chỉ biết khóc, vừa vào nhà vừa khóc lấy quần áo. Mà quần áo tôi cũng chẳng có chi, chỉ mỗi một bộ đă rách vá tứ tung chứ đâu có ǵ. Mang tiếng đi học mà sách vở cũng chẳng có. Lúc ấy tôi khóc chẳng phải v́ đâu cả mà tôi khóc bởi từ nay tôi không được ở gần con Đốm nữa. Vỏn vẹn trong đầu tôi chỉ có thế, mà tôi c̣n nhớ cái ngày hôm ấy rất rơ.

Bố tôi th́ đứng ngoài cổng rào hằn học đi qua đi lại không yên đợi tôi. Bác Vinh đứng trên bậc thềm trước nhà, thấy tôi khóc bác thấy cũng thương. Nghĩ sao bác gọi người nhà ra bảo:

– Chúng mày mang cho tao sợi dây cột chó ra đây.

Rồi bác chẳng nói ǵ, tự tay bác gọi con Đốm đến lấy dây cột vào cổ nó, rồi đưa sợi dây cho tôi bảo:

– Tao cho mày con Đốm mang về nuôi đấy!

Rồi bác lẳng lặng vào nhà không nói thêm lời nào. Bà tôi ngồi bên trong nói vọng ra:

– Rơ khổ! Anh em với nhau chả đứa nào chịu nhịn đứa nào. Thôi, đă thế Bác Vinh cho con Đốm cháu cứ mang về mà nuôi cho có chị có em, đừng ngại. Thôi về đi. Hôm nào Bà lên chơi nhé, đừng sợ.

Tôi mừng quá, tưởng nằm mơ càng oà lên khóc, làm Bà tôi phải đứng dậy đưa tôi ra tận cửa và nói với Bố tôi cho tôi được nhận con Đốm về nuôi. Cũng may hôm ấy Bố tôi chẳng nói ǵ, chỉ thở phào quay đi. Tôi lẽo đẽo theo sau, tay cầm sợi dây kéo con Đốm vui vẻ đi bên cạnh. Nó làm như cũng phấn khởi lắm; chúng tôi hướng về phía thôn Thượng.

Cuối năm ấy, dạo gần Tết, nhà tôi nghe tin Cậu Tấn đậu bằng Thành Chung, và sẽ mang bằng về để ăn mừng cái ngày trọng đại nở mặt ấy. Chả mấy khi Bố tôi lại bỏ qua, cho nên Bố tôi phải đứng ra làm một buổi tiệc mời hết quan viên hai họ, chức sắc trong làng đến, như để chứng kiến sự thành công khoa bảng của ḍng họ.

Hôm ấy tiếng ồn ào đánh thức tôi dậy. Nh́n quanh thấy họ hàng kéo đến từ lúc nào, vui đùa như ngày hội lớn. Trời giáp Tết nên cũng lạnh. Tôi co ro định ngủ nữa nhưng chợt nhớ ra con Đốm, chả hiểu nó chạy đi đâu. Mọi hôm lúc nào mà nó chẳng nằm bên tôi, mà tại sao hôm nay bao người lạ kéo đến mà không thấy nó sủa báo ǵ cả. Tự nhiên tôi thấy có ǵ không ổn trong ḷng, bèn ngồi vùng dậy đi t́m nó, mồm gọi:

– Đốm ơi….!!! Đốm ơi….!!!

Gặp ai tôi cũng hỏi thấy Đốm của tôi đâu không? Ai ai cũng chỉ lắc đầu, tôi có cảm tưởng như họ biết mà không nói. Càng lúc tôi càng lo, chạy ra ngoài ngơ kiếm những chỗ mỗi lần nó hay chơi; chạy qua nhà bà Mạnh hỏi thăm xem nó qua bên ấy chơi với con Cún nhà bên ấy không; cũng chẳng thấy nó đi đằng nào. Tự nhiên nước mắt tôi rơi… Lủi thủi về nhà xuống sân sau, đi qua gian nhà bếp nh́n vào, thấy cái khay để con lợn mới thui ngay giữa bếp. Lạ thật! Sao hôm nay nhà ḿnh lại mổ lợn đăi khách cơ à? Mà nhà ḿnh có nuôi lợn đâu mà mổ? Tôi vội chạy lại gần nh́n cho rơ th́ thấy trên khay có cái đầu con vật; không phải đầu lợn mà là đầu con chó. Khủng khiếp quá! Nh́n xuống cái bả vai phía chân trước nó có một cái đốm. Thôi, đích thị là Đốm của tôi rồi!

Đau đớn quá, tôi ôm nó gào khóc, mặc cho mọi người can ngăn. Tôi hận bố tôi. Tôi hận mọi người. Tôi hận cả cậu Tấn, v́ cậu mà Đốm tôi phải ra nông nỗi này…

Hôm ấy tôi nhịn ăn. Cả buổi hôm ấy tôi cứ lang thang ra ngồi bờ đê chỗ tôi với nó thường ra. Bao buổi chiều gió lộng ngồi bên nhau mà giờ đây sao con người đă nỡ nào chia cắt chúng tôi? Rồi cứ thế nh́n về phía chân trời mà tôi khóc. Đến lúc trời đă chập choạng tối tôi mới chịu trở về nhà. Ra sau tôi t́m đến chỗ vại nước mà lúc ban sáng họ đă cắt cổ Đốm. Đứng ở chỗ này tôi càng nghĩ đến lúc ấy, tưởng tượng ra cái đau của nó, tôi lại càng khóc to hơn. Cứ một tay chùi nước mắt c̣n lại tay kia đi quanh nhặt những đám lông của nó c̣n sót lại. Sau cùng tôi c̣n t́m lại được bốn cái móng chân của nó. Tôi t́m đến khoảng đất trống chỗ nh́n ra sau ao và chôn những thứ ấy xuống lỗ như một lời chia tay, như một lời giă biệt. Trong khi ấy bên trong nhà, ngoài sân trước họ đang vui vẻ đánh chén một cách vô tư, mồm ngốn miếng thịt, miếng xương của Đốm, cho vào mồm mà mút, mà nhai một cách kinh tởm.

Ở tuổi ấu thơ cái trách móc nó rất là nông cạn, không sâu xa được như người lớn. Nghĩa là không biết đến trả thù hay là tự vẫn chẳng hạn. Chỉ vỏn vẹn quanh quẩn nghĩ là từ nay không bao giờ được nh́n thấy nó nữa, chỉ có thế mà đứt ruột mà khóc. Mà nỗi đau khổ của cái ngày ấy cho đến bây giờ không bao giờ quên, nhất là mỗi khi nh́n nhà ai thấy một bé gái ôm con chó vào ḷng là y như rằng nước mắt tôi rưng rưng…

Bao năm qua bây giờ Bố tôi đă mất. Cái hận Bố tôi ngày ấy hầu như theo năm tháng cũng tan theo. Tôi đă có chồng. Nhưng có một điều tôi không thể nào giải thích nổi mỗi khi nghĩ đến, mà không dám nói với ai nghe, cứ để uẩn ức trong ḷng, mong một ngày nào đó có dịp nói ra như ngày hôm nay.

Ngồi đây viết ra trang giấy này, tôi hy vọng t́m được lối thoát trong ḷng bằng cách này. Chẳng hiểu sao, bên phía vai phải của chồng tôi cũng có một cái đốm đen như con Đốm của tôi ngày xưa. C̣n chồng tôi th́ lại tên Đôn. Hay là…? Hay là…?

Hay là tiếng khóc tuổi thơ của tôi ngày ấy đă vang lên tận “Thiên Đ́nh”?!

Hoa Thơm.

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	((((unnamed.png
Views:	0
Size:	208.7 KB
ID:	1670211  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 10-14-2020   #158
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Truyện ngắn: Lời tỏ t́nh.

Sau khi chiếm được nam Việt Nam, năm 1975, Cộng Sản miền Bắc lùa số lớn công chức, quân nhân, đảng viên các đảng phái quốc gia, các nhà tu hành của các tôn giáo miền Nam, ra Bắc “khổ sai biệt xứ”. Liên Xô có Xi-bê-ri th́ Việt Nam có vùng núi non Tây Bắc khắc nghiệt, tuy không lạnh bằng Xi-bê-ri nhưng cũng đủ cho tù chết dần. Chết v́ lạnh, v́ đói, v́ lao động kiệt sức và v́ bịnh mà không có thuốc chữa.

DFjAjsf
Thông thường, tù phải tự đốn cây, cắt tranh làm lán cho ḿnh ở, phải phá rừng, làm rẫy trồng trọt khoai củ nuôi thân. Nhà nước Cộng Sản không phải tốn phí nuôi tù cải tạo. Ban ngày tù vào rừng lao động, chiều về, vào lán, cán bộ coi tù khóa cửa lại, sáng hôm sau, mở cửa cho tù đi lao động tiếp.

Mấy năm đầu, tù chết quá nhiều nên chính quyền Cộng Sản Việt Nam cho thân nhân tù được gửi thuốc, áo quần (giới hạn) bằng đường bưu điện, về sau được thăm nuôi, nghĩa là được gặp mặt tù và tiếp tế lương thực, mùng mền, thuốc men… giúp tù chịu đựng, tiếp tục khai phá núi rừng và chết chậm hơn.

*

Trong chuyện nầy, tôi không kể về những sinh hoạt trong nhà tù mà kể về một anh bạn tù nằm cạnh tôi.

Anh Hùng, (nằm cạnh tôi) là người ít nói nhưng thường quan tâm đến người khác. Buổi tối, vào lán, thấy ai có vẻ trầm tư, suy nghĩ, là anh sà đến, nói huyên thiên những chuyện trên trời dưới đất, chuyện nào cũng khiến người nghe bật cười. Thế là người bạn đó bớt buồn. Khi quay về, anh bảo tôi:

– Khá rồi! Lo buồn làm ḿnh suy sụp nhanh nhất. Nhanh hơn cả bịnh hoạn. Chỉ cần mất ngủ vài ba đêm là không đủ sức gượng dậy.

Ai cũng biết điều đó, nhưng rất khó vượt qua, nhất là những người không được thăm nuôi, thậm chí không nhận được thư của thân nhân gửi vào. Họ được gọi là “con bà xơ” (nữ tu), ư nói là con hoang trong trại mồ côi do các bà xơ (soeurs) nuôi dưỡng. Các tù nhân con bà xơ nầy, mỗi khi thấy người nào ra thăm thân nhân, đem đồ tiếp tế vào là họ tránh chỗ khác, t́m những người cùng hoàn cảnh (không có thăm nuôi) mà chuyện tṛ, ăn mấy củ khoai, củ sắn với nhau. Được tặng thức ăn (thăm nuôi) họ có thể nhận một lần, lần sau th́ từ chối.

– Xin cám ơn anh, tôi nhận th́ không có ǵ tặng lại. Anh thông cảm cho tôi. Xin giữ lấy.

Trong tù, chỉ nghĩ đến miếng thịt, cây kẹo cũng đủ chảy nước miếng, v́ cơ thể quá cần, nhưng nhận chút thực phẩm của bạn cho, lấy ǵ trả lại?

Tôi với anh Hùng, may mắn, được vợ thăm nuôi, dù cả năm chỉ được một lần và chỉ được một xách nhỏ. Một gói đường tán đen, gói cá khô, ít đậu và gạo, ít thuốc men, chỉ vậy thôi, v́ tiền xe cộ đi hàng ngh́n cây số (từ miền Nam ra núi rừng tây bắc), ăn uống dọc đường… hết cả! Chúng tôi nghèo quá, nhưng vợ chồng gặp mặt nhau là may rồi. Tôi mừng, nhưng anh Hùng lại mừng hơn. Lần thăm nuôi nào anh cũng bảo:

– Đây là lần chót!

Thế nên, mỗi khi được gọi tên ra gặp thân nhân th́ anh ngạc nhiên:

– Ai thăm tôi? Bà cụ th́ quá yếu, không đi nổi!

Tôi cười bảo:

– Không phải vợ th́ ai vào đây”

Theo vợ tôi kể, trong một lá thư gửi cho tôi, chỉ một lần vợ tôi cùng đi thăm nuôi với vợ anh Hùng mà hai người thành bạn thân. Cả hai đều ở trong một con hẻm vùng Đa Kao lại có chồng là bạn nằm cạnh nhau trong tù, cùng hoàn cảnh nên hai người đàn bà thương nhau, thường giúp đỡ nhau trong việc buôn bán mưu sinh.

V́ thấy anh vui hơi quá đáng mỗi khi được thăm nuôi nên tôi ṭ ṃ, cố t́m hiểu v́ sao? Đúng ra, trong tù không nên biết chuyện gia đ́nh người khác, nếu người đó không tự ư kể ra. Tôi không nhớ ḿnh đă gợi ư cách nào khiến cho anh Hùng kể chuyện vợ con của anh.

Sau đây là câu chuyện theo lời anh kể…



– Tôi là con trai độc nhất của bà cụ tôi. Đúng hơn, tôi là độc đinh của cả ḍng họ nhà tôi. Nếu mẹ tôi không sinh ra tôi th́ coi như họ Hoàng Đắc của tôi tuyệt tự. Mẹ tôi săn sóc, chăm lo cho tôi, v́ t́nh thương mà cũng v́ trách nhiệm bên nhà chồng giao phó, là phải có người thừa tự, lo nhang khói, cúng giỗ để vong linh ông bà, tổ tiên khỏi bơ vơ, thành ma đói, ma khát, vất vưởng trong cơi u minh. Thế nên, khi tôi vừa xong tú tài là mẹ tôi lo t́m vợ cho tôi, v́ bà sợ tôi vào quân đội, không biết chết lúc nào, sẽ không kịp có con trai để nối dơi tông đường. Tôi th́ không để ư đến chuyện đó. Ngay trong thời đi học, bạn bè yêu cô nầy, cô kia, tôi chỉ biết bài vở và các môn thể thao như đá banh, học vơ…

Đến khi thi xong tú tài một, tôi t́nh nguyện đi sĩ quan Thủ Đức. Mẹ tôi, thời trẻ là đảng viên một đảng phái Quốc Gia, thông hiểu t́nh h́nh đất nước, bà cụ bảo tôi “Khi tổ quốc lâm nguy, làm con dân phải có bổn phận cùng với mọi người bảo vệ đất nước, bảo vệ đồng bào. Những tên trốn lính, sống chui, sống nhủi chỉ thêm nhục. Nhưng con phải lấy vợ, sinh con trai để sau nầy lo nhang khói cho ông bà, tổ tiên”. Mẹ tôi hỏi tôi có để ư cô nào chưa? Tôi thưa rằng: “Mẹ xem cô nào vừa ư mẹ th́ cưới cho con chứ con không có người yêu”. Mẹ tôi đến nhà các bà bạn, ngắm nghía cô nầy, dọ hỏi cô kia, cuối cùng bà chọn được một cô. Mẹ tôi nhờ người mai mối, gia đ́nh cô ta đồng ư ngay. Để tôi được gặp cô gái, mẹ tôi mua một ít trái cây, sai tôi đem đến biếu gia đ́nh cô ta. H́nh như cô gái không biết có sự xếp đặt giữa hai gia đ́nh nên cô ta tiếp tôi rất hồn nhiên, vô tư như với bạn bè. Tôi thấy cô cũng xinh, hiền lành, vui vẻ nên về thưa với mẹ tôi rằng: “Mẹ thấy vừa ư th́ con xin vâng lời”. Quả thật, cô gái hoàn toàn không biết ǵ về việc cô sẽ là vợ tôi. Trước ngày tôi vào quân trường, hai gia đ́nh muốn tổ chức lễ hỏi, cưới luôn một lần. Lúc đó, cô gái mới được thông báo. Cô ta phản đối quyết liệt. Hóa ra cô đă có người yêu.

Sau nầy tôi mới biết, người cô yêu là một nhà thơ. Anh chàng có dị tật ở chân nên anh ta khỏi phải đi lính. Nhờ thế anh ta yên tâm vui chơi và ăn bám gia đ́nh. Hết làm thơ đăng báo tán tỉnh cô nầy, cô kia th́ la cà các quán cà phê, quán nhậu. Con gái mới lớn, cô nào cũng mơ mộng. Anh chàng thi sĩ nầy làm thơ ca tụng, tỏ t́nh với cô vợ tương lai của tôi th́ chẳng khác ǵ bỏ bùa cô ta. Cô ta yêu mê mệt chàng thi sĩ, quyết cùng chàng “Một túp lều tranh hai quả tim vàng”. Bất ngờ cô bị ép phải lấy tôi làm chồng. Cô tuyên bố thẳng thừng với cha mẹ rằng cô ta sẽ trốn đi với chàng thi sĩ, nếu không trốn được mà bị ép duyên, cô ta sẽ uống thuốc rầy tự tử. Gia đ́nh cô ta h́nh như có xích mích ǵ đó với gia đ́nh “nhà thơ” nên không muốn làm sui gia với họ. Thế nên bà mẹ mới bảo với con gái rằng “Mầy muốn trốn theo trai th́ cứ trốn đi, nhưng không được theo thằng chó chết của nhà đó. Nếu mầy theo nó, th́ nhớ ba ngày sau quay về dự đám ma tao. C̣n mầy muốn tự tử th́ tao mua cho mầy chai thuốc rầy, nhưng uống nửa chai thôi, để một nửa cho tao. Nuôi mầy khôn lớn để mầy làm nhục cha mẹ…”. Lời tuyên bố đó khiến cô gái không c̣n lựa chọn nào khác. Thế nên, trước ngày cưới, cô ta hẹn tôi ra một quán nước.

Sáng đó, chúng tôi gặp nhau. Tôi ngồi đối diện. Quán vắng người nên cô ta chẳng cần giữ lời, tấn công tôi ngay: “Tôi và anh không hề quen biết nhau, không thù oán nhau, tại sao anh cố t́nh phá vỡ t́nh yêu của chúng tôi? Anh có biết, vợ chồng không có t́nh yêu mà sống với nhau là sống trong địa ngục không?”

Tôi trả lời: “Đây là chuyện hai gia đ́nh với nhau. Cô không bằng ḷng lấy tôi th́ cứ nói thẳng với ba mẹ cô hoặc nói với mẹ tôi. Tôi không có ư kiến. Tôi không cần vợ, nhưng mẹ tôi cần có cháu nội trai để nối dơi tông đường. Tôi sẽ vào quân đội. Chiến tranh rất ác liệt. Đời lính chiến, hành quân liên miên, cưới cô về, được bao nhiêu lần chúng ta gặp nhau? Để có con, c̣n khó hơn. Và có thể một ngày, một tuần, một tháng sau đó, tôi tử trận. Cô sẽ thành quả phụ. Nhanh lắm. Tôi nói sự thật để cô đủ lư do từ chối việc cầu hôn của tôi”.

Cô yên lặng lắng nghe. Tôi cũng suy nghĩ, lựa lời một lúc mới nói tiếp: “Nếu bị ép duyên, và nếu không c̣n con đường nào khác để làm vui ḷng cha mẹ cô, cô nên lấy tôi. V́ sau khi ra trường sĩ quan, tôi sẽ chọn binh chủng tác chiến, tôi sẽ leo lên bàn thờ nhanh lắm. Khi tôi chết rồi, gia đ́nh cô không c̣n quyền cấm cô về sống với người cô yêu. Mà dù tôi chưa tử trận, khó khăn của tôi vẫn là phải có con trai cho mẹ tôi an tâm. Tôi đề nghị thế nầy. Sau khi là vợ tôi, dĩ nhiên là tôi đi hành quân, đâu có về nhà thường xuyên được… Cô cứ hẹn ḥ với người yêu, miễn sao đừng cho thiên hạ biết, khi nào có bầu, cô ra đơn vị t́m tôi rồi quay về nhà. Mục đích để hợp thức hóa đứa bé trong bụng cô. Tôi sẽ không ghen tương ǵ mà mẹ tôi lại mừng v́ đă làm tṛn bổn phận đối với gia tộc tôi…”.

Chưa nghe hết câu, cô chồm qua bàn, thẳng tay tát tôi một tát tai, nảy đom đóm mắt: “Tôi cấm anh không được nhục mạ tôi theo lối nói vô học đó. Anh xem tôi là hạng người ǵ?”. Rồi cô ôm mặt, gục xuống bàn khóc nức nở. Cô khóc to, như rống lên rồi lấy khăn bịt miệng ḿnh lại để tự kềm chế. Tôi kinh hoàng, vội qua ngồi cạnh cô, lắp bắp: “Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Cô tha thứ cho tôi”. Tôi định choàng tay qua vai cô để vỗ về th́ cô xô mạnh tôi ra, khiến tôi suưt ngă ngửa. Cô cứ cúi đầu thút thít măi. Tôi chán nản, nghĩ rằng, tốt nhất về thưa với mẹ tôi rút lui vụ cưới hỏi nầy để khỏi rắc rối, có khi gây oán thù với cô ta và cả người t́nh của cô nữa.

Tôi đứng lên, đến quầy trả tiền. Cô chủ quán hỏi tôi: “Có chuyện ǵ vậy?”. Tôi lắc đầu, quay lại bàn nước, ngồi cạnh cô để tránh tia mắt cô đang nh́n đăm đăm phía trước như người xuất hồn. Tôi nói: “Tôi đă hiểu cô, đă biết mối t́nh của cô. Xin cô yên tâm. Tôi sẽ báo cho mẹ tôi hủy bỏ vụ nầy. Cô được tự do”. Tôi định đứng lên th́ cô ra dấu tôi ngồi xuống. Cô nói mà không nh́n tôi: “Anh chẳng có lỗi ǵ trong chuyện nầy. Gia đ́nh tôi nhất quyết gả tôi cho người khác. Ai cũng được, ngoại trừ người tôi yêu”. Rồi cô quay nh́n tôi, mắt long lên, môi mím lại: “Tôi đồng ư lấy anh. Nhưng tôi cho anh biết. Anh chiếm đoạt được trinh tiết của tôi, chiếm đoạt được thân xác tôi nhưng không thể chiếm đoạt được trái tim tôi. Đừng hy vọng tôi sẽ thương yêu anh. Tôi không thù anh, nhưng tôi không thể yêu thương ai ngoài người tôi yêu. Tôi cũng cho anh biết trước rằng, về làm vợ anh, dù đến măn đời, tôi thề sẽ không bao giờ nói tiếng yêu thương với anh, không bao giờ hôn anh. Mong anh cũng làm như thế”.

Tôi giận sôi gan, nhưng cố b́nh tĩnh: “Tôi sẽ giữ lời. Tôi thề sẽ không nói thương yêu với cô, không hôn cô, v́ tôi biết chúng ta chẳng hề yêu thương nhau. Tôi cũng yêu cầu cô nhớ lời thề đó. Sau nầy, nếu tôi tử trận, xin cô đừng giả vờ khóc, v́ tôi biết đó là ngày vui của cô, ngày cô được giải thoát để về với người cô yêu. Không cưới cô th́ mẹ tôi cũng t́m một cô khác cho tôi. Từ hôm nay cho đến tuần sau, cô có thể báo cho mẹ tôi biết quyết định của cô. Mà dù đă là vợ tôi, cô vẫn tự do. Cô có thể gặp người yêu của cô bất cứ lúc nào, chỉ mong cô cố gắng cho mẹ tôi một đứa cháu trai. Xin cô giúp tôi”.

Kể đến đấy anh Hùng hỏi tôi: “Nếu vào trường hợp tôi, anh sẽ nghĩ sao” Chúng tôi có ba mặt con với nhau, nhưng không bao giờ tôi nghĩ rằng cô ta c̣n lưu lại trong gia đ́nh tôi cho đến ngày tôi vô tù như hôm nay”. Anh quay ra sau, lục trong xách nhỏ, lấy ra mấy tấm h́nh, trao cho tôi: “Anh nh́n xem, mấy đứa nhỏ nầy giống ai?”. Tôi nh́n và nói ngay: “Giống anh chứ giống ai? Con anh phải không? Hai thằng nhỏ nầy là anh em sinh đôi?”. Anh trầm tư: “Để tôi dài ḍng một chút. Trước khi vào quân trường, tôi cưới vợ. Khi c̣n đang thụ huấn trong Thủ Đức, được tin vợ sinh, tôi về phép, vào nhà bảo sanh. Vợ tôi sinh con gái. Tôi ôm đứa bé vào ḷng. Lúc đó, tôi không thắc mắc, ai là tác giả của sinh vật bé bỏng đó, nhưng không hiểu sao, tôi thương nó quá. Tôi ngắm nghía nó, hôn nó, th́ thầm với nó mà quên cả chung quanh. Lúc đặt con xuống bên cạnh vợ, cô ta nắm lấy bàn tay tôi, nh́n tôi, nước mắt ứa ra. Cô ta khóc. Tôi hiểu ư nên nói: “Xin lỗi! Nhưng tôi thương nó. Lần sau, cố giúp tôi một thằng con trai…”

Tôi ngắt lời anh “Bộ hai người xưng tôi chứ không anh em ǵ cả sao?”. “Cô th́ xưng em với tôi, c̣n tôi, khi chán nản hoặc chỉ có hai người, tôi xưng “tôi” và nói trống không. Khi có người thứ ba th́ tôi “anh, em” như vợ chồng b́nh thường… Sau đó, cô sinh đôi, hai thằng con trai. Khi tôi đi tù th́ hai thằng con được gần hai tuổi”.

– Hai anh chị thề thốt với nhau rằng sẽ không hôn, không nói tiếng yêu thương với nhau, rồi có giữ lời không?

– Tôi có vợ mà tâm lư không giống những ông khác. Tôi chỉ làm bổn phận. Tôi đâu cần t́nh yêu mới làm chuyện vợ chồng được. Khi cô ta vừa sinh hai thằng con trai, tôi dự định, hễ hai đứa nhỏ cứng cáp th́ tôi sẽ nói với cô rằng muốn ly dị th́ tôi kư tên ngay để cô được tự do, nhưng tôi chưa kịp nói th́ đi tù. Thế nên, mỗi khi tôi được gọi ra thăm nuôi, anh thường nghe tôi tự hỏi: “Ai thăm nuôi ḿnh?” v́ tôi cứ đinh ninh là cô ta đă bỏ tôi để về với người t́nh, để khỏi nuôi mấy đứa nhỏ, khỏi nuôi mẹ tôi, khỏi thăm nuôi tôi.

– Anh có thể nói thật t́nh cảm của anh đối với vợ anh cho tôi nghe được không? Anh có thương vợ không?

Anh trầm ngâm:

– Chỉ sau nầy, khi tôi vào tù, cô ta không bỏ chúng tôi, lại phải vất vả, bươn chải để nuôi sống bao nhiêu người trong gia đ́nh tôi, tôi mới nghĩ rằng cô là vợ tôi. Nếu chúng tôi có yêu nhau trước đó th́ sự hy sinh của cô ta c̣n có chút ư nghĩa. Đằng nầy… Không ai có thể bắt cô phải cưu mang chúng tôi. Đó là sự bất công. Trước kia, tôi không màng đến ư nghĩ, t́nh cảm của vợ tôi. Chúng tôi ít nói chuyện với nhau. Đúng ra là không có dịp. Tôi hành quân liên miên, vài ba tháng về phép một lần. Hai mươi bốn giờ phép mà gần tối mới về đến nhà, sáng sớm lại phải ra đơn vị. Vả lại, tôi thương các con tôi lắm. Vừa bước vô nhà, chào mẹ tôi xong là tôi quấn quít với con, hôn hít đứa nầy, bồng ẵm đứa kia, đưa chúng ra đường mua quà, kẹo bánh. Lần nào về phép tôi cũng ôm con mà cứ nghĩ rằng, đây là lần cuối ḿnh được gần các con. Ra trận, đạn như văi trấu, bạn bè, đồng đội tôi ngă xuống ngay bên cạnh. Trước sau ǵ cũng đến lượt ḿnh. C̣n vợ tôi, tôi cảm tưởng như giữa hai đứa có một bức tường vô h́nh ngăn cách, và cô ta, sinh con xong, bồng nó, đưa qua bức tường vô h́nh đó, trao cho tôi. Chúng là con tôi. V́ ám ảnh đó mà mọi sự săn sóc, lo lắng của cô dành cho tôi, tôi tưởng như của một cô bạn gái cùng lớp giúp bạn trong một buổi đi chơi chung ngoài trời, vậy thôi. Mỗi khi tôi về phép, thấy tôi bước vào nhà là cô vội lo nước nôi, khăn tắm, áo quần để sẵn đó rồi chạy ra chợ mua thức ăn, chạy về, chui vào bếp, nấu nướng, dọn lên. Ăn xong, lại dọn rửa, rồi giặt giũ áo quần cho tôi, phơi phóng, sắp xếp, chuẩn bị mọi thứ trong xách để sáng sớm là tôi chỉ việc đeo lên vai, về đơn vị. Cô xoay tṛn như chong chóng. Tôi th́ tắm con, đút cơm cho chúng, rồi chơi đùa, kể chuyện cho chúng nghe, ru chúng ngủ, không màng đến vợ, không nh́n đến mẹ. Người ngoài nh́n vô, đó là một gia đ́nh b́nh thường. Mẹ tôi th́ vui lắm, cứ khen con dâu ngoan hiền. Bà cụ không biết dĩ văng của cô, cũng không thấy những đợt sóng ngầm đang kiên tŕ, th́ thầm gọi cô thoát ly.

Bây giờ, ở tù kiểu nầy th́ chỉ có chết hoặc mục xương trong tù v́ chẳng ai biết ngày về. Cái chết đối với thằng lính chiến như tôi th́ sá ǵ, nhưng tôi thương các con quá, chỉ mong được về để lo cho chúng và săn sóc vợ tôi để đền đáp bao khổ nhọc mà cô ta đă phải chịu đựng.

Từ khi nghe anh Hùng kể chuyện gia đ́nh, tôi cũng đâm ra hồi hộp mỗi khi nghe tên anh ta được gọi ra thăm nuôi. Tôi tưởng tượng mẹ anh Hùng hoặc bà cụ nhờ một người nào đó gặp anh và báo tin rằng vợ anh đă bỏ đi lấy chồng rồi. Nhưng lần nào cũng là chị ta. Lần đầu được giới thiệu là vợ anh Hùng, tôi thấy chị ta, tuy đen và ốm, xác xơ v́ sinh kế nhưng c̣n phảng phất những nét thanh tú và quí phái. Chị ta, thời trẻ, ắt đă làm bao trái tim bọn con trai xao xuyến.

Mỗi lần ra thăm nuôi, anh Hùng, tôi và vài người tù ngồi một bên chiếc bàn dài, đối diện (bên kia bàn) là thân nhân của tù. Đầu bàn có một công an ngồi theo dơi, lắng nghe tù và thân nhân chuyện tṛ. Tù chỉ có mười lăm phút gặp người thân nên ai cũng cố nói thật nhiều, hỏi thật nhiều những điều cần thiết. Tôi cũng gấp rút chuyện tṛ với vợ nhưng cũng để ư xem vợ chồng anh Hùng có ǵ khác thường không? H́nh như anh Hùng không nh́n vợ mà hơi cúi xuống vẻ đắn đo, suy nghĩ. Trái lại chị vợ ngồi nh́n chồng đăm đăm như thôi miên anh ta.

Thông thường, trong lúc gặp gỡ, người vợ để bàn tay bên hông của giỏ quà thăm nuôi, phía khuất tia nh́n của công an, người chồng biết ư sẽ để bàn tay ḿnh lên bàn tay vợ, bóp nhẹ. Bao nhiêu năm xa cách, chỉ cần chạm nhẹ hai bàn tay với nhau cũng đủ cho vợ chồng ngây ngất, rung động cả thể xác và tâm hồn. Giây phút đó quí giá hơn bao nhiêu lần ôm ấp nhau mà vợ chồng đă trải qua. Vợ anh Hùng cũng để tay bên giỏ thăm nuôi. Anh Hùng chỉ đụng rất nhẹ vào tay vợ, như vô t́nh rồi rút tay về. Chị ta vẫn để yên bàn tay và chờ đợi. Anh Hùng lại đụng nhẹ tay vợ lần nữa, rồi lại rút về. Cả hai yên lặng. Rồi h́nh như anh nói nho nhỏ ǵ đó với vợ.

Thời gian thăm gặp qua rất nhanh. Lúc chia tay, anh Hùng xách gói quà thăm nuôi đi thẳng mà không ngoái nh́n người thân như các tù nhân khác.

Chúng tôi ở tù trên mười năm nhưng chỉ ở chung lán trại hơn ba năm, sau đó bị phân tán đi các trại tù khác. Dù vậy, t́nh bạn giữa chúng tôi đă như ruột thịt. Bảy năm sau, chúng tôi mới gặp lại nhau ở trại tù Z 30, Xuân Lộc. Sau đó, chúng tôi cùng ra tù một lần, vào năm 1986.

Chúng tôi, hai thằng tù trung niên mà trông đă hom hem. Tóc đă có sợi bạc, chân tay như những khúc xương khô. Vợ tôi và vợ anh Hùng, sau mười năm vất vả, cũng đă là hai chị nạ ḍng đen thui, đầu tóc, áo quần tả tơi v́ suốt ngày lê lết đầu đường xó chợ. Hai người mua đi bán lại từng đôi giày cũ, áo quần cũ, răng vàng bạc vụn, đồng hồ hư, radio hư… Nghĩa là ai bán ǵ cũng mua, ai mua ǵ cũng có.

Thời bấy giờ, tù về xă hội chỉ làm được các nghề chân tay như đạp xích lô, bán vé số, vá xe đạp… Tôi và anh Hùng, mỗi người một chiếc bàn con, mỗi cạnh hai gang tay, đặt bên lề đường, ngồi bán vé số, kiếm tiền phụ với vợ mua gạo. Lúc đó vợ tôi và vợ anh Hùng mới lấy lại chút b́nh tĩnh, không c̣n lo thất sắc mỗi ngày v́ lũ con đói.

Đầu thập niên 1990, có chương tŕnh tù cải tạo được đi Mỹ. Gia đ́nh tôi và gia đ́nh anh Hùng đến cùng tiểu bang Virginia nhưng khác thành phố, cách nhau hơn hai giờ lái xe. Bước chân đến xứ người với hai bàn tay trắng, chúng tôi phải làm gấp đôi người khác, v́ lao động chân tay, lương thưởng chẳng bao nhiêu. Sáng sớm đă ra khỏi nhà, khuya mới về. Chúng tôi chỉ gọi điện thoại tṛ chuyện, hỏi han nhau mà thôi. Tôi không c̣n để ư đến chuyện xưa của vợ chồng anh Hùng, cũng không bao giờ kể cho vợ tôi nghe. Đàn bà bép xép, một chuyện kỳ lạ như thế th́ không bà nào để yên trong bụng được.

Hơn bảy năm ở xứ Mỹ, vài đứa con của gia đ́nh tôi và gia đ́nh anh Hùng đă tốt nghiệp đại học, có việc làm, phụ với cha mẹ lo cho các em nên chúng tôi đă bớt giờ làm việc, có dịp thăm viếng nhau. Bao nhiêu năm mới gặp lại, thấy anh Hùng khỏe mạnh, hồng hào hơn trước, chị vợ cũng mập tṛn, mặt mũi tươi rói, gặp lại vợ tôi như gặp cố nhân, hai người tíu tít hỏi han, chuyện tṛ vui vẻ. Nơi xứ người bơ vơ nên chúng tôi coi nhau như anh em một nhà.

Đột nhiên, một buổi tối, khoảng mười giờ, điện thoại reo, vợ tôi bắt máy rồi la lên:

– Sao? Chị nói sao? Anh Hùng bị ǵ mà đưa vô bịnh viện cấp cứu? Chị nói chuyện với ông xă em. Em run quá!


Vợ tôi đưa điện thoại cho tôi.

– A lô! Anh Hùng bị ǵ vậy chị?

Bên kia đầu giây, giọng vợ anh Hùng hốt hoảng:

– Không hiểu sao. Ăn tối xong ảnh ngồi xem TV. Th́nh ĺnh, ảnh kêu “Đau đầu quá!” rồi gục xuống bất tỉnh. Em gọi xe cứu thương đến đưa vô bịnh viện. Hiện em đang ở pḥng cấp cứu. Ảnh chưa tỉnh. Em rối trí quá! Không biết ḿnh phải làm ǵ đây?

– Chị báo cho sắp nhỏ biết chưa?

– Dạ rồi. Nhưng đứa gần nhất cũng phải năm giờ lái xe, đứa ở xa, sáng mai mới đi máy bay về.

– Ảnh không sao đâu. Chị b́nh tỉnh. Đưa vô bịnh viện là yên tâm. Tụi tôi sẽ đến ngay bây giờ. Lên xe, chúng tôi sẽ nói chuyện sau. Nhớ là phải b́nh tỉnh. Hai giờ nữa chúng tôi sẽ đến bịnh viện.

Ban đêm, xa lộ 95 không đến nỗi kẹt xe. Từ Richmond hướng về thành phố Falls Church, phía bắc tiểu bang, gần hai giờ, chúng tôi đă có mặt tại bịnh viện. Bịnh viện về đêm thật yên tĩnh. Theo sự hướng dẫn của nhân viên trực, chúng tôi đi rất nhẹ dọc hành lang để t́m pḥng hồi sức.

Anh Hùng nằm trên giường với đủ thứ dây nhợ, ống trợ thở nối với dàn máy sát tường. Một cái máy điện tâm đồ với lằn sóng xanh chạy đều đều, yếu ớt. Chị Hùng quỳ bên cạnh, nắm tay chồng, th́ thầm:

– Anh cố gắng nghe em nói. Em chỉ nói một câu thôi. Em không nói được cho anh nghe th́ em đau khổ suốt đời, ân hận suốt đời. Anh có thương em không? Thương em th́ nghe em nói. Nghe anh! Tội nghiệp em mà anh…

Chúng tôi đứng bên cạnh mà chị vẫn không hay biết. Vợ tôi cúi xuống vỗ nhẹ vai chị, chị quay lại, đứng lên, ôm vợ tôi, nước mắt trào ra.

– Ảnh không nghe em nói! Ảnh không biết ǵ nữa. Sao em ngu quá? Không nói khi ảnh c̣n khỏe mạnh. Mà th́nh ĺnh, ảnh bị như vầy…

Chị nói lảm nhảm như người mất trí. Vợ tôi không hiểu ǵ cả nhưng vẫn vỗ về, nhỏ nhẹ:

– Ảnh không sao đâu. Em biết, nhiều người bị như vậy, sẽ tỉnh lại. Chị đừng lo. Bác sĩ nói sao?

– Bác sĩ nói ảnh bị xuất huyết năo, đang chuẩn bị, sẽ mổ ngay. Em sợ, người ta mổ rồi ảnh đi luôn. Em mà không nói được cho ảnh nghe, chắc em chết theo để linh hồn em được gặp ảnh, nói mấy lời…

Vợ tôi lại nh́n tôi, không hiểu chuyện ǵ quan trọng, khẩn cấp đến độ phải nói ra cho người sắp chết nghe. Đáng ra, chính người bịnh mới cần trăn trối trước khi từ giả cơi đời. Vợ tôi, biết rằng chuyện gia đ́nh người ta, không nên ṭ ṃ, chỉ trấn an:

– Sáng mai, mổ xong là ảnh tỉnh dậy, sẽ nghe chị nói. Chị yên tâm. B́nh tỉnh mà chuẩn bị tinh thần, cầu xin Trời Phật phù hộ ảnh tai qua nạn khỏi.

Nhưng chị ta như không nghe, cứ lảm nhảm:

– Bao yêu thương, săn sóc ảnh dành cho em, em hiểu, em đón nhận, nhưng sao em ngu quá, không nói cho ảnh biết em yêu thương ảnh…

Vợ tôi ngớ ra, tưởng chị điên thật rồi… Vợ chồng yêu thương nhau, đâu cần phải nói ra mới hiểu? Chỉ ḿnh tôi biết điều đó. Tôi nói với chị ta:

– Xin chị b́nh tỉnh. Tôi sẽ cố giúp chị xem sao. Tôi với anh Hùng thân thiết c̣n hơn ruột thịt. Hy vọng, tôi nói ảnh sẽ nghe.

Nh́n điện tâm đồ, thấy những gợn sóng rất yếu ớt, tôi biết, có mổ cũng rất ít hy vọng, nhưng tôi tin, sự sống trong anh ta vẫn c̣n. Tôi ra dấu cho chị Hùng đến bên cạnh rồi cúi sát tai anh, nói chậm răi:

– Tôi là Nguyễn Văn Chánh, bạn anh đây. Chúng ta ở tù chung, khi c̣n ở bên Việt Nam, anh c̣n nhớ không” Anh cố gắng nghe tôi nói, một điều rất quan trọng, sẽ giúp anh yên tâm… Nếu anh nghe được, anh chấp nhận, xin anh chuyển động mi mắt hoặc con ngươi của mắt anh. Vợ anh đang đứng bên anh đây. Vợ anh nói rằng, chị chỉ yêu thương một người duy nhất trong đời là anh mà thôi. Anh có nghe không, có chấp nhận không?

Mọi người im lặng, chăm chú nh́n đôi mắt đang nhắm nghiền của anh Hùng. Đột nhiên, đôi mi của anh Hùng chuyển động như muốn mở ra rồi nhắm lại. Tuy rất nhẹ nhưng mọi người đều thấy rơ. Chị Hùng ôm chồng khóc ̣a lên. Tin rằng anh Hùng có nghe tiếng khóc của vợ nên một lúc sau tôi mới ra dấu cho chị yên lặng, rồi nói vào tai anh Hùng:

– Bây giờ, vợ anh, chị Hùng sẽ nói cho anh nghe. Chị yêu thương anh từ lúc nào. Anh cố gắng nghe vợ anh nói.

Tôi bước lùi cho chị Hùng quỳ xuống, cúi sát tai chồng và nói, từng tiếng một:

– Anh Hùng. Anh là chồng em. Em yêu thương chỉ một ḿnh anh. Em yêu thương anh suốt đời. Em yêu thương anh từ ngày đầu, từ đêm đầu, từ giây phút đầu em trở thành vợ anh… Em lạy anh. Đừng giận em nghe anh! Xin anh thương em. Em là vợ anh. Tội nghiệp em. Nghe anh!

Nói đến đó th́ nghẹn lời, chị đứng lên lùi lại, hai tay để lên ngực, như sợ chồng điều ǵ nhưng mắt vẫn không rời đôi mắt chồng. Mọi người nín thở chờ đợi. Rồi đôi con ngươi dưới hai mi mắt nhắm nghiền của anh Hùng chuyển động nhẹ, hướng về phía chị Hùng và dừng lại. Tôi nói với chị:

– Anh Hùng đă hiểu chị, đă chấp nhận lời yêu thương của chị.

Bỗng chị Hùng lảo đảo, níu tay vợ tôi rồi ngă quỵ xuống, bất tỉnh. Vợ tôi đỡ lấy chị, ngồi bệt xuống sàn, ôm chị vào ḷng. Tôi bảo vợ.

– Không sao đâu. Bị xúc động mạnh. Để anh đi gọi y tá…

Thật ra, là chị ấy đă trăn trối với chồng.


Tác giả Phạm Thành Châu.

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	(        ((((((((1-WPWC.jpg
Views:	0
Size:	54.2 KB
ID:	1670748  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 10-15-2020   #159
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Truyện ngắn: BẾN CŨ.

Huy gặp Diệp lần đâu tiên trong buổi lễ kỷ niệm ngày thành lập binh chủng Không quân. Anh được đơn vị b́nh chọn là phi công đạt nhiều thành tích nổi bật trong năm.

Là một phi công trẻ, bô trai, hào hoa nên Huy được giới nữ sinh xếp vào loại “người yêu lư tưởng”. Anh có chiều cao vô địch trong nhóm phi công, v́ thế bạn bè thường gọi anh là “Huy Bamboo”.
Huy c̣n là tay chơi đàn dương cầm nổi đ́nh đám trong các buổi tŕnh diễn văn nghệ do đơn vị Không quân tổ chức.

Phần trao hoa cho các chiến sĩ xuất sắc do toán nữ sinh trường Trung học Sao Mai phụ trách. Lúc choàng ṿng hoa cho Huy, Diệp không thể nào với tới, bởi anh cứ trong tư thế đứng nghiêm, thẳng lưng, ngẩng cao đầu.

Bản Lục Quân Hành Khúc do ban quân nhạc ḥa tấu đă chấm dứt. Mỗi quân nhân xuất sắc đều có ṿng hoa trên cổ, riêng cặp Huy Diệp vẫn c̣n đứng tại chỗ giương mắt nh́n nhau.
Sĩ quan phụ trách đến bên Huy nhắc khéo : “Đưa đầu cho cô bé tṛng ṿng… vào cổ đi”.
Huy lấy mũ, cúi xuống đặt trán ḿnh trên mái tóc của Diệp, cả hàng quân cười khúc khích, khiến nàng ngượng chín người.

Thực ra, Huy cố ư trêu cô nữ sinh có mái tóc dài đen tuyền che một phần khuôn mặt trái soan với má lúm đồng tiền trông rất “liêu trai”. Hai người quen nhau từ đó.
Sau khi đậu bằng tú tài, Diệp ghi tên vào đại học Huế.

Qua năm thứ hai họ làm lễ cưới. Dự tính lấy xong bằng cử nhân văn chương, Diệp mới chiụ sinh con. Nhưng vận rủi ập xuống. Cuối tháng 3/75, Vùng 1 chiến thuật mất vào tay cộng sản Bắc Việt.
Chuyến bay cuối cùng không may bị đạn cộng quân bắn trúng, trực thăng của Huy phải đáp khẩn cấp và anh bị quân Bắc Việt bắt làm tù binh.
Dù bị kẹt lại trong lao tù cộng sản, nhưng ḷng Huy vẫn cảm thấy thỏa măn v́ đă kịp thời gởi vợ anh, Trương Hoàng Diệp ra đảo đảo Lư Sơn để di chuyển vào Sài G̣n.

Diệp được bạn của Huy tận t́nh đưa nàng ra hạm đội sớm sủa. Đến Hoa kỳ, nàng được một gia đ́nh người Mỹ da trắng ở tiểu bang Washington bảo trợ.
Thời gian đầu, cuộc sống tuy có phần chật vật, nhưng đỡ hơn nhiều so với những gia đ́nh c̣n ở trong khu tạm trú. Dù phải qua những năm dài vất vả vừa làm vừa học, Diệp đă tốt nghiệp và đựơc giới thiệu vào làm trong hăng Boeing.

Ngày ra tù, cha mẹ vợ báo cho Huy biết Diệp vừa lấy chồng. Như mũi dao đâm vào tim, tay chân anh rụng rời, chẳng c̣n ḷng dạ nào ở lại dùng cơm tối với gia đ́nh vợ.
Huy ra về với cơi ḷng tan nát. Không có lư do ǵ để trách Diệp, anh chỉ buồn cho số phận hẩm hiu của ḿnh. Huy đă có dự định sẽ vượt biên để được đoàn tụ với vợ.
Giờ th́ niềm hy vọng ấy đă tiêu tan. Nhưng ḷng khao khát tự do vẫn không ngừng thôi thúc anh ra đi.

Tháng Chín năm 1985, Huy cùng với bảy người bạn tâm đồng ư hợp nhất, tổ chức vượt biển trên chiếc xuồng một “lốc” mong manh giữa mùa mưa băo.
Năm ngày lênh đênh trên biển, thuyền mang tám kẻ dũng cảm ấy tấp được vào bờ của một làng ven biển thuộc Mă-Lai. Họ được tàu của Mă-Lai đưa đến hải cảng Trengganu và chuyển qua đảo Pulau Bidong.
Tại đây, Huy chưa biết định cư tại quốc gia nào. Bất ngờ, được thư của Diệp gởi đến, Huy vô cùng ngạc nhiên, làm sao cô ấy biết được ḿnh ở đây?
Có thể Diệp cần chữ kư của ḿnh trong đơn ly dị chăng?

Huy hồi họp mở thư ra xem:
“Kính gởi anh Huy,
Qua thư thầy me, em biết được anh đang ở trại tị nạn Pulau Bidong, nhưng không biết anh có được vào Mỹ không. Nếu anh muốn định cư tại Hoa Kỳ em sẵn sàng đứng ra bảo trợ cho anh với tư cách của một cousin.
Như anh biết đó, em không thể nào sống đơn chiếc măi. Đợi chờ anh chỉ là nỗi vô vọng. Càng nhớ anh, em càng thấy nỗi trống vắng xót xa. Cuộc sống lênh đênh của em trên xứ người, nhờ vào sự đỡ đầu của một người Mỹ và định mệnh đă đưa đẩy em vào một nẻo đường mới.
Chồng em hiện nay là giám đốc trong phân xưởng Boeing, người đă nâng đỡ em ngay từ buổi đầu. Ông ấy ly dị vợ lúc năm mươi tuổi. Ban đầu chỉ là ḷng kính trọng, sau thấy thương hại hoàn cảnh lẻ loi của ông, v́ vậy em chấp nhận lời cầu hôn của ông ấy.
Bà vợ cũ đă lấy chồng khác, giao lại đứa con gái cho ông chăm sóc. Hiện giờ nó đang học High chool.

Giai đoạn đầu ở Mỹ khó khăn lắm anh ạ, thật ḷng em muốn giúp anh vượt qua chặn đường đó. Cuộc sống của em hiện giờ tương đối ổn định. Em hy vọng anh bỏ qua tự ái của người đàn ông thường t́nh mà nghĩ đến tương lai sáng lạn của ḿnh. Hăy quên đi những kỷ niệm đă qua. Giờ xin anh xem em như một người em họ. Với danh nghĩa nầy, em hi vọng sẽ giúp anh có nhiều cơ hội thành công…
Nhận được thư, anh nên trả lời gấp để em c̣n kịp làm thủ tục hồ sơ bảo trợ. Anh nhớ khai với Cao ủy tị nạn có người cousin là Diep Truong Thomas theo địa chỉ trong thơ. Em gởi anh cái check 500 USD để tiêu dùng.
Mừng cho anh đă thoát được cảnh lao tù khổ nhục và giờ đây đất nước tự do đang chờ đón anh.
Em Trương Hoàng Diệp

Thẫn thờ đặt bức thư trên bàn, nét chữ của Diệp như nhảy múa trước mắt Huy. H́nh ảnh của nàng vẫn c̣n đầy ắp trong trái tim nồng cháy của Huy, thế mà trong thư Diệp viết lại thản nhiên, như không vướng bận chút t́nh cảm nào, thẳng thắn và thực tế đến độ tàn nhẫn.

Từ ngày đến đảo, Huy chẳng thiết tha ǵ được vào đất Mỹ mà sẵn sàng chấp nhận đi bất cứ quốc gia Tây phương nào.
Tuy nhiên, khi đọc thư của Diệp, anh lại quyết định đến Hoa Kỳ. Huy muốn gặp Diệp một lần và muốn nh́n xem tận mắt cuộc hôn nhân mới của nàng hiện giờ ra sao.
Dẫu biết lần chạm mặt trước thực tế bẽ bàng nầy có thể gây thêm thương tích cho trái tim ḿnh. Ḷng nhớ thương và tính ṭ ṃ đă thôi thúc Huy đồng ư đề nghị của Diệp đứng ra bảo trợ.

Đúng ngày lễ Giáng sinh, Huy đến phi trường Seattle được Diệp cùng người chồng William Thomas và đứa con gái riêng của chồng, Christina đón tiếp.
Cuộc hội ngộ với người “anh họ” khá niềm nở. Diệp ôm chàng trong phép xă giao của người Tây phương rất tự nhiên và chân t́nh như đứa em họ đích thực.

Kết hợp với lễ nửa đêm đón Chúa Hài Đồng là buổi tiệc tiếp đón Huy đầy thân t́nh. Khách mời, người nào cũng mang quà Christmas đến chúc mừng Huy. Diệp không mời khách nhiều, chỉ giới hạn một số bạn bè thân thiết của chồng.

Trước cảnh gia đ́nh hạnh phúc của Diệp, Huy nghe trái tim ḿnh se thắt nhưng với ḷng tự trọng, anh vẫn giữ thái độ b́nh thản.
Mọi người hân hoan vào tiệc. Tiếng dương cầm ngân vang bản nhạc Đêm Thánh Vô Cùng do cô bé Christina độc tấu, rồi tuần tự là những bản nhạc t́nh du dương, âm thanh êm đềm như quyện vào men rượu nồng làm tăng thêm nỗi ngất ngây cho thực khách.

Đă ngà ngà say, tâm hồn nghệ sĩ bị kích thích, Huy đứng dậy đến bên chiếc piano xin phép cô bé được đàn một bản. Dù đôi bàn tay bị chai sần sau những năm lao động khổ sai trong tù, dù đă mười năm không tập luyện, mười ngón tay anh lướt trên phím ngà bản nhạc “Histoire d’un amour” như xuất thần trỗi lên âm điệu réo rắt làm say đắm ḷng người.
Cô bé Christina trố mắt nh́n Huy đầy thán phục. Trái tim Diệp không biết có c̣n rung động trước âm thanh mang đầy những kỷ niệm xưa mà hai người đă từng bên nhau “anh đàn em hát” ?

Bản nhạc vừa dứt, cơn say ập tới, Huy gục đầu trên bàn phím.
Ông Thomas d́u Huy vào pḥng ngủ đă chuẩn bị sẵn từ mấy ngày qua.

Buổi sáng thức dậy, Huy ngạc nhiên trước căn pḥng được trang hoàng khá sáng sủa. Mấy bộ áo quần mới treo trong tủ và một số đồ dùng hàng ngày được sắp đặt rất tươm tất trên các kệ. Huy dạo quanh một ṿng.
Đây là loại pḥng dành cho người độc thân, có đủ tiện nghi từ pḥng tắm đến bếp ga và cả lối đi riêng hoàn toàn biệt lập với căn nhà chính.

Hai ngày nghỉ lễ, William đưa Huy cùng với đứa con gái đi xem các thắng cảnh ở vùng Seattle được mệnh danh là thung lũng Hoa Hồng .
Cô bé đi bên Huy líu lo giới thiệu tên của các thắng cảnh và về lịch sử của vài công tŕnh xây dựng có tính tượng trưng cho thủ phủ của tiểu bang Washington.
Diệp ở nhà mua sẵn thực phẩm để trong tủ lạnh cho Huy tự nấu ăn.

Vào ngày lễ đầu năm dương lịch, Huy cùng gia đ́nh ông bà Thomas đến dự tiệc tại nhà bạn thân của vợ chồng họ. Anh được giới thiệu là cousin của Diệp từ đảo mới qua, mọi người bắt tay chúc mừng.
Sau hai tuần lễ nghỉ ngơi, Huy ngỏ ư với Diệp sẽ t́m thuê một nhà khác. Nàng ân cần khuyên nhủ :
- William rất quư mến anh. Ông ấy muốn giúp đỡ anh có hoàn cảnh thuận lợi để trở lại trường học. Nếu anh đặt nặng tương lai của ḿnh và thắng được tự ái, chắc chắn anh sẽ có cơ hội tốt để tiến thân.
Diệp ngừng nói, nh́n Huy như ḍ ư rồi tiếp:
- Căn pḥng đó là do ông ấy quyết định dành riêng cho anh ở hoàn toàn miễn phí. Khi nào cuộc sống ổn định, có việc làm hẳn hoi, chừng đấy anh muốn thế nào cũng được.
Hôm qua Bill dự tính chờ khi anh lấy xong bằng lái sẽ tặng anh chiếc xe Ford đời cũ của ông để anh đi học và đi làm. Em thấy đó là phương tiện cần thiết đối với anh hiện giờ.

Qua những lời khuyên của Diệp, Huy cảm nhận được trong đáy ḷng nàng, một t́nh cảm sâu kín nào đó bị ngăn chận v́ hoàn cảnh. Diệp thật ḷng không muốn Huy vấp ngă bởi những khó khăn mà nàng đă trải qua và những kinh nghiệm thất bại của những người đến trước. Đó là lư do chính đáng thúc đẩy chàng ở lại. Và giờ đây, Huy biết ḿnh phải làm ǵ.
Đối với anh, hiện tại là phương tiện, mà tương lai mới là cứu cánh. Cứu cánh đó sẽ là phần thưởng dành cho cả quăng đời c̣n lại của anh.
Dường như trong tiềm thức, Huy không muốn xa Diệp và cả Diệp cũng không muốn rời Huy, dẫu cuộc sống của hai người đă có lằn ranh phân định và t́nh cảm của cả hai có bức tường đạo nghĩa ngăn cách.

Huy đă t́m được công việc làm bán thời gian và ghi tên học tại trường college. Sáng đi, tối về, Huy và Diệp ít khi gặp nhau.
Thỉnh thoảng, Diệp tổ chức những bữa ăn thân mật cuối tuần mời Huy cùng với gia đ́nh dùng cơm tối.
Sau những bữa cơm như thế, Huy thường được ông Thomas và Christina yêu cầu chơi đàn.

Có lần Huy giới thiệu bản nhạc Diễm Xưa của Trịnh Công Sơn đă được dịch lời qua nhiều thứ tiếng trên thế giới. Huy vừa đàn vừa hát, đến điệp khúc: “..Trời c̣n làm mưa sao em không lại. Nhỡ mai trong cơn đau vùi làm sao có nhau , hằn lên nỗi đau bước chân xin em về mau?
Diệp vội quay mặt nh́n qua khung cửa sổ. Huy vẫn tiếp tục hát :
” Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động, Làm sao em biết bia đá không đau, Xin hăy cho mưa qua miền đất rộng, Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau !..”
Diệp nh́n Huy với ánh mắt trách hờn, rồi bỏ vào pḥng. Chỉ một lần ấy rồi thôi, Huy đă khước từ những bữa cơm sau nầy.

Cô con gái của William đă qua mấy khóa học piano, nhưng ngón đàn vẫn c̣n non kém, cô bé rất thích được nghe Huy đàn và nhờ anh chỉ vẽ thêm. Huy th́ ngại ngùng mỗi lần vào pḥng khách nên đă nhiều lần từ chối lời khẩn cầu của cô bé.
Christina vừa mới ghi tên vào đại học năm thứ nhất, nhưng sức học của nàng lại kém hơn Huy một bực. Vừa giỏi toán lại vững vàng về lư thuyết và thực hành môn đàn Piano nên Christina luôn quanh quẩn bên Huy , dần dà anh trở thành thầy dạy kèm bất đắc dĩ.

Chiếc dương cầm ở pḥng khách cũng được mang xuống pḥng của Huy để Christina tập luyện hàng ngày.
Vào những đêm cuối tuần, tiếng dương cầm thánh thót và giọng cười rộn ră của cô bé vang lên từ pḥng của Huy đă làm dịu bớt nỗi quạnh vắng của tháng ngày qua.
Lắng nghe tiếng đàn ngày một điêu luyện của con gái, ông Thomas rất vừa ḷng và thầm cảm ơn Huy đă giúp ông bớt phần lo lắng.

Trong cuộc thi biểu diễn dương cầm toàn trường, Christina đoạt giải nhất về kỹ thuật và phong cách tŕnh diễn. Hôm ấy, cô bé đă đích thân trao cho Huy một bó hoa hồng và cảm ơn chàng như một người thầy đă có công rèn luyện nàng tạo được thành tích ngày hôm nay.
Ông Thomas xem chừng rất hănh diện. Riêng Diệp, dường như nàng không được khỏe, nụ cười có vẻ gượng gạo, và gương mặt bớt phần tươi tắn.

Sau hai giờ làm bài tập và chỉ thêm toán cho cô bé, Huy ngồi vào chiếc đàn piano dạo bản L’amour c’est pour rien. Điệu nhạc tango làm xao xuyến tâm hồn, Christina bỏ viết đến phía sau lưng Huy rồi thản nhiên choàng tay ôm cổ chàng. Bản nhạc vừa chấm đứt, cô bé xoay người Huy về phía ḿnh rồi đặt nụ hôn nồng cháy vào môi chàng. Màu mắt xanh ánh lên nỗi đam mê, cô bé nh́n anh với cơn kích thích. Huy bàng hoàng đứng lên, vội vă bắt tay chúc ngủ ngon và tiễn nàng ra khỏi cửa.

Hôm sau, Huy ngỏ ư với ông Thomas và Diệp sẽ dọn đi ở nhà khác với lư do cho tiện đường đến sở làm và gần trường hơn.
Ngày lễ Thanksgiving, Christina bay qua Virginia thăm bà mẹ ruột đang sống với ông chồng sau. Nhân đó, Huy cũng dọn nhà sang chỗ ở mới. Ông William tỏ ư luyến tiếc.
Phần Diệp, nàng chẳng nói ǵ, chỉ đưa mắt nh́n Huy ngờ vực khi chàng bắt tay ngỏ lời cảm ơn.

Huy cố t́nh giấu Christina chỗ ở mới của ḿnh, chỉ ghi riêng số điện thọai và địa chỉ để lại cho vợ chồng Diệp.
Từ khi Huy ra đi, Christina thường hay buồn bực, gắt gỏng với mọi người. Mỗi một biến đổi t́nh cảm nhỏ nhặt của cô bé cũng không thể nào lọt qua mắt của Diệp. Việc dời nhà của Huy đă giúp cho Diệp tin vào suy đoán của nàng là đúng.

Ngày Giáng sinh đă về, đánh dấu ba năm tṛn trên đất Mỹ, Huy đă vượt qua được một cách dễ dàng những khó khăn ban đầu.
Giờ đây, anh đang học năm thứ ba kỹ sư điện tại trường Đại học UW. Huy đă lấy được giải học bổng của hăng Boeing dành cho sinh viên xuất sắc trong hai năm cuối cùng Đại học.

Sáng Chúa Nhật, tâm trí thảnh thơi, Huy đang ngồi nhâm nhi ly cà phê và đọc tờ báo địa phương, chợt có tiếng gơ cửa thúc bách, anh vội vàng mở hé cánh cửa nh́n ra, Christina đột ngột tông cửa vào, với ánh mắt rực lửa cô nàng hét lên:
“Tại sao anh trốn em ? Tại sao anh bỏ em ? Tại sao ? Tại sao” ?
Vừa nói nàng vừa đẩy Huy lùi về phía sau. Anh cố đứng trụ lại, cô nàng càng xông tới. Miệng Huy không ngớt van lơn : “Xin cô b́nh tĩnh, xin cô bớt nóng..”

Nhưng Christina chẳng ngừng tay, vẫn ra sức xô chàng.
Đến cuối pḥng, Huy bị chiếc sofa cản chân nên cú đẩy sau cùng khiến anh ngă nằm lên ghế. Christina nhào tới nằm đè lên ḿnh Huy và ôm lấy đầu anh hôn tới tấp trên mắt, trên môi rồi úp mặt ḿnh vào vai Huy. Cô bé th́ thào trong hơi thở đứt quăng, nghẹn ngào :
- Em yêu anh và anh biết em yêu anh đến mức nào, sao nhẫn tâm với em
Huy cảm thấy mềm ḷng, đưa tay vuốt mái tóc vàng óng mượt của cô bé, khuyên giải :
- Cô c̣n quá trẻ và có cả một tương lai sáng lạn đang chờ phía trước, c̣n tôi chỉ là bóng đêm mịt mùng, ngày mai là những tháng năm dài lao đao. Cô chẳng được ǵ khi vướng víu vào t́nh yêu không cân xứng.

Christina vụt đứng lên, chạy đến khóa cánh cửa c̣n hé mở từ lúc nàng vào và nhanh tay cởi bỏ hết áo quần. Một thân thể nở nang đầy hấp lực, lồ lộ làn da mịn màng với bộ ngực căng đầy như tượng thần Vệ Nữ đứng trước mặt Huy thách thức.
Anh vừa trở thế nằm dự định đứng lên. Không để vuột mất cơ hội, Christina sấn tới và tự tay lột bỏ bộ pyjama của chàng đang mặc. Huy hoàn toàn bị khuất phục bởi những kích thích tột độ của nàng.

Từ hôm đó, sau giờ tan học, Christina thường ghé vào nhà trọ của Huy măi đến khuya mới về nhà. Thấy con gái độ nầy đi về thất thường, ông Thomas ḍ hỏi, cô bé cho biết đến nhà Huy nhờ hướng dẫn toán. Tin ở con gái ḿnh và người anh họ của vợ, ông cảm thấy an tâm.

Ra khỏi sở làm, Diệp lái xe thẳng đến nhà trọ của Huy. Nàng đứng tần ngần một chặp lâu rồi đưa tay gơ vào cánh cửa. Christina xuất hiện nơi khung cửa. Diệp lạnh lùng hỏi :
- Cô làm ǵ ở đây ?
- Thăm anh Huy.
- Đâu cần cô thăm ?
Christina bốp chát
- Tại sao không !
- Tôi cấm cô.
- Ô hay, bà ghen đấy à ?
Diệp dang tay tát vào má Christina toé lửa. Cô bé trố mắt kinh ngạc rồi dùng cả hai tay tấn công trả đũa.
Từ trong pḥng Huy nghe tiếng căi vă và tiếng đánh nhau, vội vàng chạy ra. Huy thấy Diệp ôm mặt khóc, c̣n Christina giận dữ đóng sầm cửa lại, ra khỏi nhà.
Huy hấp tấp đến bên Diệp hỏi :
- Nó đă làm ǵ em ?
Thay v́ trả lời, nàng đấm vào ngực Huy thùm thụp, tức tối la lên :
- Anh vô t́nh ! Anh tàn nhẫn ! Anh độc ác !
Huy nắm lấy đôi tay Diệp giữ lại nhưng nàng cố vùng ra rồi ôm chầm lấy Huy, vùi mặt vào ngực chàng khóc tức tưởi.
Huy ôm chặt Diệp vào ḷng, lặng lẽ nghe hơi ấm của người yêu ngấm vào trái tim giá lạnh suốt mười bốn năm của ḿnh.
Từng giọt lệ nóng âm thầm lăn trên má chàng. Nước mắt t́nh yêu của hai người đă được chắt lọc từ trái tim thử thách ở hai phương trời giờ đây kết tụ.

Gia đ́nh ông bà Trương Hoàng Mẫn đến phi trường Đà Nẵng đón vợ chồng cô con gái Trương Hoàng Diệp từ Mỹ về thăm quê hương sau mười tám năm xa cách.
Ánh nắng của tiết trời sắp vào Xuân nhuộm vàng cả phi cảng. Chiếc máy bay Hàng Không Việt Nam vừa hạ cánh trên phi đạo, mọi người hồi hộp đợi chờ.

Ông bà Mẫn hết đứng lại ngồi, mắt đăm đăm nh́n ra phi đạo khi chiếc máy bay vừa dừng bánh. Hành khách lần lượt xuất hiện trên cửa phi cơ.
Những khuôn mặt rạng rỡ của người Việt ly xứ sắp được đoàn tụ với gia đ́nh nổi bật giữa đám người địa phương trầm mặc.
Trong đoàn người hối hả rời sân bay tiến vào khu hành khách, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của một người Mỹ mà gia đ́nh ông bà Mẫn đặc biệt chú mục.

Chợt Diệp đột ngột xuất hiện, một tay kéo chiếc vali nhỏ, tay kia với túi xách đựng tả lót và b́nh sữa. Nàng đang dớn dác t́m người nhà.
Bỗng người em gái của Diệp reo lên :
- “ Chị Diệp kia ḱa !” Cùng lúc cả nhà nhận ra, gọi to lên :
- “Cô Diệp ! Chị Diệp ! Thầy Me đứng đây nè !”

Trước nỗi vui mừng đoàn tụ không ai để ư đến Huy đang bồng con đứng phía sau vợ. Bà Mẫn ôm con gái vào ḷng để rơi những giọt nước mắt mừng mừng tủi tủi.
Ông Mẫn là người đầu tiên nhận ra sự có mặt của Huy, vội vàng đến siết chặt tay chàng :
- Con Diệp về thầy me chỉ mừng một, khi thấy con cùng về là niềm vui tăng lên gấp mười lần hơn cho gia đ́nh ta.
Bà Mẫn bồng cháu ngọai từ tay Huy trao qua, vừa nựng cháu vừa trách yêu :
- Bố mẹ cháu hư lắm, cái việc trọng đại một đời mà giấu ông bà suốt mấy năm nay.
Diệp nhoẻn miệng cười với mẹ :
- Chúng con bàn tính với nhau là dành cho thầy me một dịp bất ngờ, như một món quà để tạ lỗi thầy me suốt bao năm đă phải trăn trở về việc con lấy chồng khác.

Diệp âu yếm nh́n Huy rồi quay sang me, tiếp :
- Ông William Thomas là ân nhân của con, v́ vậy con đặt ơn nghĩa lên trên t́nh yêu dành cho ông ấy. Cách đây ba năm, đứa con gái của ông bỗng nhiên bỏ nhà ra đi, ông lên cơn nhồi máu cơ tim rồi qua đời.
Mẹ Diệp th́ thầm : “Nguyện cầu Thiên Chúa d́u dắt linh hồn ông ấy sớm về cơi thiên đàng”.
Ông Mẫn cùng làm dấu Thánh giá với vợ rồi nói với vợ chồng Diệp
- Âu cũng là định mệnh !


Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	(   0   ((((((ed.jpg
Views:	0
Size:	10.8 KB
ID:	1671216  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 11-11-2020   #160
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

TAY NGHỀ (Hay và Vui)


Chuyến bay KLM đến từ Amsterdam hạ cánh ở phi trường Los Angeles đúng 12 giờ trưa. Sau khi qua khỏi hải quan, tôi ghé mua một ít thức ăn thức uống để trên đường đi dùng thay cho bữa cơm chiều, rồi vội vă lên xe buưt ra băi đậu xe t́m con ngựa xích thố của ḿnh. Đây là một món đồ chơi tôi mua cho tôi trong dịp lễ Giáng sinh năm rồi. Một chiếc Mercedes GLC 300. Xe SUV đời mới màu đỏ rực. Xe Âu châu được chế tạo không phải để ngắm nh́n hay giữ lâu dài mà là để lái, nên dù máy tương đối nhỏ, chiếc xe nầy vẫn vọt rất lẹ, ôm đường, ôm cua hết chỗ chê. Lúc lái chiếc xe ở gia tốc cao, lưng bị phản lực dán vào thành ghế, tôi có cảm nghĩ ḿnh đang cưỡi con ngựa xích thố nổi tiếng thời Tam Quốc bên Tàu. Ngày xưa, ngài Quan Vân Trường cưỡi con ngựa nầy pḥ hai bà chị dâu vượt ngàn dặm sơn khê đi t́m ông anh kết nghĩa Lưu Bị.



Ngày nay, tôi cưỡi con ngựa xích thố sắt của ḿnh từ Las Vegas xuống Los Angeles để đáp máy bay qua Ḥa Lan dự hội thảo rồi tiện đường đến một thành phố nhỏ ở đó ghé thăm ông anh kết nghĩa. Ông anh này cũng đến ty nạn ở Mỹ như tôi, nhưng ma đưa lối, quỷ dẫn đường thế nào lạc bước qua làm việc bên Ḥa Lan rồi bị một cô nàng ở đó nắm đầu giữ lại rồi tṛng vào cổ một cái giấy hôn thú. Hai vợ chồng đang sống đầm ấm ở xứ tulip, cho nên khi đi, tôi chẳng có bà chị dâu nào đi cùng, và khi trở về, vẫn chỉ ḿnh tôi lái xe từ Los Angeles về Las Vegas. Thật ḷng mà nói, tôi cũng chỉ mong được như vậy. Nếu có một bà chị dâu nhờ tôi “pḥ”, chắc tôi sẽ nhờ Hồng Lan chuyển bả đi, về giùm. Lái xe lên dốc xuống đèo, mà có một bà ngồi bên vừa làm máy định vị (quẹo trái, không, không, quẹo phải), vừa làm máy kiểm soát tốc lực (sáu mươi dặm một giờ đó; chậm, chậm lại), vừa làm máy báo động (coi chừng, coi chừng, thắng, thắng lại) th́ c̣n đâu hứng thú để lái xe nữa.

Mấy giờ sau, tôi đă lái xe bon bon trên xa lộ 15 hướng về Las Vegas. Tôi chạy ngang qua thành phố Barstow nhưng không ngừng ở đó mà lại lái thêm một đoạn đường nữa, rồi ngừng xe ở một khu nghỉ chân. Tôi tắt máy xe, đến ngồi ở một cái bàn xi măng, duỗi chân tay cho thoải mái, rồi vừa ăn uống vừa nh́n quanh quất. Gần đó có một người ngồi gục đầu trên bàn, dáng điệu mệt mỏi, mắt nửa nhắm nửa mở hướng về phía tôi. Bỗng nhiên, hắn ngồi bật dậy như một cái ḷ xo, nh́n tôi đăm đăm. Tôi cảm thấy hơi khó chịu, định quay đi nh́n nơi khác th́ hắn đă đứng dậy, bước đến bên bàn tôi rồi sà người xuống ngồi đối diện với tôi. "Hi Bác", hắn chào nửa tiếng Mỹ nửa tiếng Việt, miệng cười thật tươi. "Thật không ngờ được gặp lại bác ở đây".

Tôi nh́n hắn, cố moi trong trí nhớ ḿnh đă quen biết hắn từ lúc nào nhưng nghĩ măi cũng không ra. Hắn nh́n về mặt ngỡ ngàng của tôi liền cười lớn. "Bác không nhận ra cháu hả?". Hỏi xong, hắn liền trở lại bàn ḿnh, đứng quay lưng về phía tôi lục lọi trong túi xách một hồi rồi trở lại ngồi đối diện với tôi."Bây giờ bác nhớ ra chưa?", hắn vừa cười vừa hỏi.

Hắn bây giờ đang mang một đôi kiếng đen tổ tướng, c̣n đầu th́ đội một cái mũ có in h́nh một chiếc là cần sa cùng chữ "Amsterdam" bên dưới. "Deventer phải không?", tôi cười hỏi.

Nh́n cách ăn mặc của hắn, tôi đă nhớ ra rồi. Tuần trước, khi tôi vừa xuống nhà ga ở Deventer th́ gặp mặt hắn. Lúc ấy, hắn đang đứng lẩn quẩn bên chiếc máy bán vé tàu điện. Thấy tôi đi ngang qua, hắn bước đến gần, nh́n tôi rồi hỏi. "You from US?"

Tôi chưa kịp trả lời, th́ hắn lại hỏi tiếp. "You Vietnamese?"

Tôi giật ḿnh, nh́n hắn rồi lắp bắp. "How do…do you…". Tôi nói chưa dứt câu th́ hắn đă ngắt lời. "Chào bác", hắn nói bằng tiếng Việt. "Cháu cũng là người Việt".

Tôi hết bỡ ngỡ, cười lớn. "Haha, thật không ngờ đến chổ khỉ ho c̣ gáy này mà vẫn có thể gặp người Việt. Đúng là tha hương ngộ cố nhân".

Hắn cũng cười. "Dạ đúng vậy. Gặp được bác là người Việt, cháu mừng quá". Rồi hắn ngưng cười, nh́n tôi rồi cúi đầu. "Cháu có chút chuyện muốn nhờ bác giúp cho"

Chuyện một người xa lạ vừa thấy mặt đă nhờ ḿnh giúp đỡ th́ tôi đă gặp qua nhiều lần ở Las Vegas rồi, và lần nào cũng vậy, vừa nghe câu "có chuyện nhờ bác giúp đỡ" là tôi đă quay người bỏ đi ngay. Nhưng không hiểu sao lúc ấy tôi lại không phản ứng như vậy. Tôi nh́n hắn, mỉm cười. "Nói đi".

"Cháu đi giang hồ mấy tuần nay, từ Pháp, qua Bỉ, rồi qua đây để xem hoa tulip. Định mua vé tàu điện về Amsterdam, sáng mai bay về Mỹ, nhưng …". Hắn nh́n tôi, cười h́ h́ rồi nói tiếp. "Tiền mặt th́ cạn queo, c̣n cái Visa card th́ bị rơi mất con chip". Nói xong hắn đưa cho tôi xem cái thẻ tín dụng. Trên cái thẻ nơi có con chip gắn vào bây giờ chỉ là một lỗ trống nhỏ. "Nếu không mua được vé tàu điện, cháu không biết..."

Một lần nữa, tôi không hiểu tại sao lại tin lời người thanh niên lạ mặt nầy. Xua tay không để cho hắn nói hết câu, tôi bước đến bên máy bán vé, dùng thẻ tín dụng của ḿnh và mua một tấm vé tàu điện đi Amsterdam. Tôi đưa vé cho hắn rồi hỏi. "Sáng mai mới về, tối nay sống sao đây? Có cần tôi giúp ǵ nữa không?".

Hắn lắc đầu. "Dạ không. Cháu có bạn ở Amsterdam". Hắn nheo mắt nh́n tôi, một ngón tay chỉ lên cái lá cần sa in trên mũ rồi vừa cười vừa nói. "Thứ ǵ th́ không biết, chứ bạn kiểu này đi xứ nào cháu cũng có". Hắn ngừng cười, nói tiếp. "Cám ơn bác rất nhiều". Hắn hỏi tôi về khách sạn tôi cư ngụ rồi nói. "Có dịp cháu nhất định sẽ trả ơn bác".

Rồi chúng tôi chia tay, mỗi người đi một hướng. Ngồi trên xe taxi về trung tâm thành phố, tôi bất giác nhớ câu hắn nói "Có dịp cháu sẽ trả ơn cho bác" rồi bật cười. Cả tôi lẫn hắn đều chưa biết tên của đối phương; đến tên cũng không rơ th́ dù hắn muốn trả ơn cũng làm sao mà trả đây.

Không ngờ trái đất tṛn; một tuần sau, về đến Mỹ, chúng tôi lại gặp nhau. Nghe tôi nhắc đến nhà ga Deventer, hắn gật đầu lia lịa. "Dạ, đúng rồi. Cháu là người đă nhờ bác giúp đỡ ở nhà ga Deventer". Rồi hắn nh́n tôi rồi vừa cười vừa bẻn lẻn nói tiếp. "Gặp bác rồi mà vẫn chưa có tiền trả lại cho bác, thật ngại quá".

"Bỏ đi", tôi cười nói. "Chỉ có mấy chục euros thôi chứ đâu có bao nhiêu". Tôi nh́n hắn rồi hỏi tiếp. "Sao cậu lại ở đây?”

"Cháu định đi Las Vegas. Hai ngày qua, quá giang xe này đến xe khác, bây giờ mới đến đây".

"Tôi cũng đi Las Vegas”, tôi nói. "Để tôi cho cậu quá giang”.

Hai đứa tôi lên xe. Hắn cởi mũ và mắt kiếng bỏ vào túi xách rồi ném túi xách sang băng ghế sau. "Trang phục này chỉ hợp khi ở Amsterdam thôi, ở Mỹ không tiện lắm", hắn giải thích.

Tôi vừa lái xe vừa nh́n người hành khách của ḿnh. Hắn trẻ hơn tôi nhiều, độ ba mươi tuổi, người cao gầy, mặt mũi vóc dáng chẳng có ǵ đặc biệt. Trừ đôi mắt. Đôi mắt hắn đảo qua đảo lại, rực sáng nét tinh lanh. Y hệt như đôi mắt của một con chuột.

"Cậu ở Las Vegas hả?", tôi hỏi.

Hắn lắc đầu. "Không. Cháu ở San Diego. Cháu muốn đến Las Vegas v́ có trận vô địch quyền Anh ở đó tối mai. Cá độ lớn lắm".

Tôi gật đầu. "Tôi có nghe qua. Tôi cũng thích xem đấu quyền Anh, nhưng lần này bận quá nên không mua vé kịp".

"Cháu không thích cá độ, cũng chẳng thích xem đấu", hắn nói. "Hai thằng đực rựa đánh nhau lỗ đầu chảy máu, hay ho ǵ mà xem"

"Vậy tại sao cậu lại đến đó", tôi hỏi.

Hắn có vẻ không thích câu hỏi của tôi, ngồi lặng yên không nói ǵ. "Tôi đoán chắc là cậu làm việc trong một casino ở đó, phải không?"

Hắn bĩu môi. "Mấy chuyện ấy ai mà thèm làm. Suốt ngày chia bài, đổi tiền cho đám con bạc, chán chết".

Chúng tôi lặng yên một lúc lâu. Tôi nhớ hồi c̣n trẻ mới qua Mỹ, khi đi nhờ xe thiên hạ thường bị đám tài xế cho quá giang hạch hỏi đủ điều. Mầy đến Mỹ bao lâu rồi? Mầy đang làm nghề ǵ? Có bồ chưa? Con bồ tên ǵ? Nó người Mỹ hay người Việt?... Tôi rất ghét những câu hỏi kiểu điều tra lư lịch nầy, nên rất thông cảm cho hắn. "Xin lỗi cậu nghe", tôi nói với hắn. "Tôi không muốn xen vào chuyện riêng tư của cậu đâu. Chẳng qua tôi bị méo mó nghề nghiệp. Đám nhà văn, nhà báo tụi tôi là chúa ṭ ṃ mà".

"Bác là văn sĩ?", hắn hỏi. Tôi gật đầu. "Văn sĩ th́ không sao". Hắn nh́n tôi rồi gật gật đầu. "Vậy th́ bác là một tay nghề. Cháu cũng là một tay nghề. Cháu coi thường nhất là cái đám suốt đời chỉ khư khư ôm những việc làm không đ̣i hỏi một chút tài năng nào cả. Bác hiểu cháu muốn nói ǵ chứ?". Tôi gật đầu. "Bí quyết sống trên đời", hắn nói tiếp "là ḿnh có tay nghề cao, làm được việc mà người khác khó có thể làm được". "Giống như cậu", tôi nói. "Đúng trăm phần trăm. Như cháu và như bác".

"Làm sao cậu biết là tôi có tay nghề cao?", tôi hỏi.

"Số người Việt ở Mỹ tính ra cũng đâu có nhiều, c̣n số người Việt ở Mỹ thích đọc sách Việt th́ lại càng ít hơn", hắn đáp. "Bác là văn sĩ Việt, nếu bác không có tay nghề cao, th́ làm sao bác ở thể tậu được cái xế hộp ngon lành như thế này". Hắn đưa tay vỗ vỗ vào thành ghế xe. "Sắm chiếc xe này chắc cũng bộn bạc phải không bác?". Tôi gật đầu. " Khoảng năm mươi mấy ngàn. Tiền dành dụm cả đời đó. Tôi thích chạy nhanh để t́m cảm giác mạnh ngay từ lần đầu lái chiếc xe mô tô Honda 67 ở Saigon. Bây giờ già rồi, tôi thích loại xe SUV thoải mái rộng răi nhưng sở thích t́m cảm giác mạnh đó vẫn c̣n. Nên đành trút ống mua chiếc xe này". "Nó phóng hết ga th́ được bao nhiêu dặm một giờ?”, hắn lại hỏi. "Theo tài liệu quảng cáo, tốc lực tối đa là một trăm hai mươi chín dặm một giờ", tôi đáp. "Đó là tốc lực bị giới hạn điện tử; lên đến mức đó rồi th́ không thể chạy nhanh hơn được nữa"

"Cháu dám cá với bác là dù không bị giới hạn điện tử, nó cũng không chạy đến mức đó được". Tôi cười. "Tôi th́ dám cá với cậu là nó dư sức qua cầu".

"Mấy hăng xe là chúa láo khoét", hắn nói. "Hăng nào cũng vậy, họ quảng cáo xe của họ là con thỏ, nhưng khi bác mua về th́ khám phá ra nó chỉ là một con rùa". "Chiếc xe này th́ khác", tôi đáp. "Quảng cáo là một con thỏ, mua về nhà cũng vẫn là một con thỏ". "Vậy bác chứng minh đi, xem thử xe của bác là một con thỏ hay chỉ là một con rùa già".

Lúc ấy, xe đang chạy ngang qua một vùng sa mạc. Tôi nh́n về phía trước. Xa lộ thẳng tắp, vắng hoe. "Thử th́ thử", tôi nói. "Chân ga dính sàn nhà, pedal to metal”. Nói xong, tôi đạp mạnh chân ga. Chiếc xe vọt lên như một con ngựa bị ong chích vào mông. Chỉ trong mấy giây đồng hồ, tốc lực xe đă lên đến chín mươi dặm một giờ.

"Hết sẩy, hết sẩy", hắn la lên. "Tới luôn đi bác tài". Lúc ấy, bàn chân ga xe đă chạm vào sàn xe; tôi giữ nó ở nguyên vị thế đó.

"Một trăm", hắn la lên. "Một trăm lẻ năm. Một trăm mười. Một trăm mười lăm. Cố lên bác. Cố lên". Chiếc xe của tôi phóng như một mũi tên. Thấy xe tôi vọt đến, vài chiếc xe đang chạy trên lằn đường bên trái của xa lộ vội vă lủi vào lằn bên phải. Xe tôi qua mặt một chiếc xe pickup, một chiếc xe hơi và một chiếc xe vận tải mười tám bánh. Dù chúng đang chạy trên xa lộ, tôi thấy chúng dường như đang đứng yên. "Một trăm hai mươi", hắn đếm lớn. "Chin dặm nữa thôi, ráng lên, ráng lên".

Ngay lúc đó, tôi nghe có tiếng c̣i hụ. Nh́n qua kính chiếu hậu, tôi thấy có một chiếc xe màu đen đang bám theo xe tôi sát nút, mấy cái đèn xanh đỏ gắn trên mui xe nhấp nháy liên hồi. "Thấy mẹ rồi", tôi vừa lẩm bẩm vừa thả chân ga cho chiếc xe chậm lại.

Cuối cùng, tôi tấp xe vào lề đường, tắt máy rồi ngồi chờ.

"Thật không ngờ xe cảnh sát lại chạy nhanh như vậy", tôi nói với người hành khách ngồi bên cạnh ḿnh. "Ḿnh chạy một trăm hai, nó th́ đứng yên một chổ phục kích ḿnh, vậy mà nó vẫn có thể nắm đầu ḿnh dễ dàng". "Police interceptor; xe truy cản mà", hắn đáp. "Máy và hộp số đặc biệt. Đừng nói một trăm hai; một trăm rưỡi nó cũng có thể bắt kịp ḿnh”.

Người cảnh sát ngừng ngay sau xe tôi. Hắn chậm răi mở cửa, rồi từ từ bước ra khỏi xe. "Cảnh sát tiểu bang. Điệu nầy coi bộ không xong rồi", tôi lẩm bẩm. "Chỉ nói khi nào cần nói thôi, bác hiểu không", ông bạn đồng hành dặn tôi. "Chúng ta cứ ngậm miệng ngồi yên xem t́nh h́nh thế nào đă".”

Người cảnh sát khoan thai bước về phía chúng tôi. Hắn c̣n trẻ, rất đô con, mặt tṛn đầy thịt, hai bắp đùi to như hai cái chân voi. "Coi chừng thằng cớm nầy", ông bạn đồng hành lại dặn tôi. "Nh́n cái mặt heo của nó cũng đủ biết nó là thứ khó chơi rồi".

Người cảnh sát đến bên phía cửa xe đang mở của tôi. Hắn đặt một bàn tay nhung nhúc thịt lên thành cửa xe rồi hỏi. "Có chuyện khẩn cấp phải không?"

"Không, thưa thầy".

"Hay là bà nhà lâm bồn ông phải chở gấp đến nhà thương?". Tôi định nói với hắn là nhà tôi gần sáu mươi rồi, c̣n đẻ chửa chi nữa, nhưng vừa mở miệng th́ đă ngừng ngay. "Không phải", tôi đáp. "Hay là nhà ông đang bị cháy, ông phải về gấp để xông vào trong đám lửa cứu gia đ́nh ông?". Giọng người cảnh sát từ tốn nhẹ nhàng, nhưng đầy sự mỉa mai chế diễu.

"Cũng không phải", tôi lắc đầu đáp. "Ông có biết tốc lực tối đa trên xa lộ ở đây là bao nhiêu không?" người cảnh sát hỏi tiếp. Tôi gật đầu. "Tôi biết; bảy mươi dặm một giờ". "Vậy th́ ông làm ơn cho tôi biết ông đă chạy bao nhiêu dặm một giờ không?", hắn lại hỏi. Tôi nhún vai, nhưng không trả lời.

Khi hắn nói tiếp, giọng hắn lớn đến nỗi làm tôi giật ḿnh. "Một trăm hai mươi dặm một giờ”, hắn gằn từng tiếng. "Năm mươi dặm quá tốc lực tối đa", hắn nói như quát lên. Rồi hắn quay sang người hành khách của tôi. "C̣n ông này, ông là ai?"

"Ông ấy là người quá giang”, tôi nói. "Tôi cho ông ấy quá giang đến Las Vegas"

"Tôi không hỏi ông", người cảnh sát nói. "Tôi hỏi hắn".

"Bộ tôi làm chuyện ǵ phạm pháp hay sao mà hỏi tôi hả thầy cảnh sát?"

"Có thể lắm", người cảnh sát đáp. "Tôi sẽ tính chuyện với ông sau". Rồi hắn quay sang tôi. "Bằng lái xe và thẻ bảo hiểm", hắn vừa nói vừa ch́a tay ra.

Tôi đưa cả hai thứ cho thằng cớm. Hắn móc trong túi áo bên trái ra một cuốn sổ b́a đen, rồi vừa đi ṿng quanh xe tôi, vừa ghi hiệu xe, đời xe, bảng số, và số đăng bộ xe vào sổ. Rồi hắn cầm cuốn sổ b́a đen lẫn giấy tờ của tôi trở về ngồi trong chiếc xe cảnh sát, ghi ghi chép chép một hồi. Một lát sau, hắn trở lại, đưa cho tôi một cuốn sổ khác. Sổ biên giấy phạt. "Kư vào chỗ nầy". Tôi lẳng lặng làm theo lời. Hắn trả bằng lái xe cùng thẻ bảo hiểm lại cho tôi, xong xé tấm giấy phạt đưa cho tôi, rồi nhét cuốn sổ phạt vào túi áo.

Hắn lại móc cuốn sổ b́a đen ra, rồi bước sang phía người hành khách của tôi. “Đến phiên ông. Tên ǵ?"

“Micky King Nguyen"

Thằng cớm khịt mũi một tiếng rồi hỏi tiếp. "Có giấy tờ chứng minh tên tuổi, địa chỉ của ông không?"

Người hành khách của tôi móc túi đưa bằng lái xe của chính ḿnh cho người cảnh sát. Không nói không rằng, thằng cớm lại ghi ghi chép chép vào cuốn sổ b́a đen. "Nghề ǵ?"

"Thất nghiệp"

"Hử? Trước khi thất nghiệp làm nghề ǵ?"

"Cũng thất nghiệp luôn".

Thằng cớm nhăn mặt, ghi chép vào cuốn sổ đen xong nhét nó vào túi áo. Hắn trả bằng lái xe lại cho người hành khách của tôi rồi nói."Ông là nhân chứng việc vi phạm lưu thông của ông nầy", hắn vừa nói vừa chỉ tay về phía tôi. "Về đến cuộc cảnh sát, tôi sẽ điều tra thêm về ông".

"Điều tra tôi? Tôi đă phạm tội ǵ?"

Thằng cớm đưa tay tắt chiếc máy quay phim nhỏ đeo trên ngực áo. "Nh́n cái bản mặt khó ưa của mầy là tao thấy nghi nghi rồi ", thằng cớm trở giọng nói. " Tao sẽ điều tra. Nếu mà tao thấy trong Hồ Sơ Tội Phạm Liên Bang có tên mầy trong đó th́, hà hà... ". Hắn bỏ lửng câu nói đi quanh xe, đến bên tôi. "Ông già, ông có biết đang bị rắc rối lớn hay không?"

"Tôi biết".

"Cảnh sát tụi tao chúa ghét đám vô pháp vô thiên tụi mày, cứ ngồi vào xe là phóng như một con ḅ điên, chẳng coi luật pháp hay sự an toàn của người khác ra ǵ cả. Mầy đă lọt vào tay bọn tao th́ đừng ḥng được lái cái xe kiểng của mầy nữa. Mày chỉ có đường ngồi trong hộp mà nh́n nó thôi".

Tôi nghe thằng cớm nói mà giật ḿnh. "Ư ông nói là tôi sẽ vào tù?". Thằng cớm gật đầu. "Đúng, ngồi tù, ngồi trong hộp. Tao sẽ xin quan toà cho tao cái vinh dự được c̣ng tay mầy và tống vào khám để mầy bầu bạn với đám côn đồ tội phạm ở đó. Chưa hết, tao cũng xin quan toà phạt thật nặng cho mày sạt nghiệp luôn". Hắn nói xong, nh́n chúng tôi lườm lườm một hồi, rồi đưa tay bật chiếc máy quay phim trên ngực lên. "Tôi sẽ gặp hai ông ở ṭa án. Nhớ lái xe cẩn thận và kiểm soát tốc lực. Xin chào".

Hắn trở lại chiếc xe cảnh sát rồi nổ máy vọt đi. Chỉ trong phút chốc, chiếc xe biến dạng ở cuối xa lộ.

"Thế là tàn một kiếp hoa của tôi rồi", tôi thở ra.

"Tàn kiếp hoa của bác, tàn luôn kiếp hoa của cháu nữa", người hành khách của tôi nói.

"Tôi chạy quá tốc lực bị lănh đủ th́ đă đành. C̣n cậu làm ǵ mà kiếp hoa của cậu phải bị tàn?"

"Bộ bác không nghe thằng Trư Bát Giới đó hăm he điều tra cháu hay sao?", hắn hỏi. Rồi hắn quay sang tôi. "Bác tính làm ǵ đây?"

"Đến Las Vegas, tôi sẽ nhờ luật sư liên lạc với một luật sư ở California để lo giải quyết chuyện này. Tôi không muốn vô trong khám ngồi gỡ lịch".

"Thằng cớm đó xạo tổ mẹ, bác đừng có tin nó", hắn nói. "Nó thấy bác già cả, lại ở tiểu bang khác nên nó hù bác đó. Chứ có luật lệ nào ở California nầy bắt người ta phải vào tù v́ tội lại xe quá tốc lực đâu?"

"Chắc không đó?"

"Chắc như đinh đóng cột", hắn đáp. "Bác có thể bị trừ điểm, hay bị phát một số tiền lớn, những ngồi khám chắc chắn là không". Tôi nghe hắn nói, thấy nhẹ nhơm như trút một gánh nặng.

"Có một câu tôi muốn hỏi cậu", tôi vừa nh́n hắn vừa nói. "Tại sao cậu lại nói dối với tôi?"

"Sao bác nghĩ là cháu nói dối với bác?"

"Cậu nói với tôi cậu là tay nghề, nhưng lại nói với thằng cớm cậu không có nghề ngỗng ǵ cả"

"Quả là như vậy", hắn nói. "Nhưng tại sao phải chưa khảo đă khai hết với bọn cớm; làm vậy ḿnh có được lợi lộc ǵ đâu?".

"Vậy cậu làm nghề ǵ?", tôi hỏi hắn.

"A", hắn nh́n tôi, ánh mắt lộ nét ranh mănh. "Bí mật nghề nghiệp không thể tiết lộ được"

"Chắc là nghề không ra ǵ nên xấu hổ không dám nói ra chứ ǵ" tôi nói.

"Xấu hổ?", hắn nói lớn. "Tui mà thấy xấu hổ về nghề nghiệp của tui?". Hắn nh́n tôi rồi lắc đầu. "Không đâu bác ơi. Cháu là người hănh diện về nghề nghiệp của ḿnh nhất trên thế gian nầy".

"Ngon lành vậy sao?", tôi hỏi. "Vậy tại sao cậu lại không dám cho tôi biết về nghề của ḿnh?".

Hắn nh́n tôi, cười cười. "Quả như bác nói khi năy, mấy ông nhà văn nhà báo đúng là chúa ṭ ṃ, " hắn nói. "Hết đào đến bới cho đến khi moi ra được câu trả lời mới thôi, có phải vậy không?".

"Thật ra có câu trả lời hay không đối với tôi cũng chẳng quan trọng ǵ. Hỏi để bắt chuyện cho quên đường dài, chứ tôi đâu có cần biết cậu làm nghề ngỗng ǵ", tôi dối hắn.

"Cần lắm chứ", hắn cười ranh mănh. "Cháu nh́n mặt bác cũng thấy rằng bác đang nghĩ cháu làm một cái nghề đặc thù nên bác nhất định muốn biết cho bằng được".

Tôi thật sự không thích hắn có thể đọc ư tưởng trong đầu tôi dễ dàng đến như vậy. Tôi lặng yên, mắt nh́n đăm đăm về con đường dài trước mặt.

"Bác nghĩ đúng đó", hắn tiếp tục. "Nghề của cháu rất đặc thù, nghề đặc thù nhất trong những nghề đặc thù".

Tôi không nói ǵ, lặng yên chờ hắn nói tiếp.

"Đó là lư do tại sao cháu phải thận trọng khi nói về nghề nghiệp của ḿnh. Trước hết, cháu cần phải xác định bác có phải là cớm thường phục hay không?"

"Bộ tôi giống cảnh sát lắm hay sao?"

"Không giống, mà cũng không phải. Người có ngu đến mấy cũng thấy rơ điều nầy".

Hắn móc trong túi quần ra một gói cần sa nhỏ và một xấp giấy gói thuốc rồi bắt đầu vấn thuốc. Vừa lái xe, tôi vừa liếc nh́n hắn làm việc. Tốc độ vấn thuốc của hắn thật sự nhanh không tưởng tượng được. Chỉ trong năm giây đồng hồ, hắn đă vấn xong điều cần sa. Rồi thật bất ngờ, một chiếc hộp quẹt xuất hiện trên tay hắn. Ánh lửa bùng lên, đầu điều cần sa bốc cháy, rồi cái hộp quẹt biến mất. Mọi động tác xảy ra nhanh quá, y hệt như trong một màn ảo thuật.

"Cậu có thể đoạt giải quán quân về môn vấn thuốc lá", tôi nói.

“A”, hắn vừa nói vừa hít một hơi cần sa. "Th́ ra bác đă để ư thấy hết". "Dĩ nhiên là tôi thấy hết. Thật là nhanh không tưởng được". Hắn ngă lưng trên ghế xe, mỉm cười. Hắn có vẻ rất vui v́ tôi đă ghi nhận tốc độ vấn thuốc lá của ḿnh.

"Bác có biết tại sao cháu có thể vấn thuốc lẹ đến như vậy không?", hắn hỏi. "Nói đi", tôi đáp. "Bởi v́ cháu có mười ngón tay thần. Mười ngón tay của cháu", hắn vừa nói vừa x̣e cả hai bàn tay trước mặt tôi, "vừa nhanh vừa điệu nghệ hơn cả mười ngón tay của bất cứ danh thủ dương cầm nào trên thế giới". "Cậu chơi piano?”, tôi hỏi. Hắn lắc đầu quầy quậy. "Tội quá bác ơi, bộ cháu giống người chơi piano hay sao?”. Tôi nh́n mười ngón tay của hắn, những ngón tay thon dài, đài các, chẳng phù hợp với con người của hắn chút nào. Chúng giống như những ngón tay của một y sĩ giải phẫu, hay của một người thợ làm đồng hồ.

"Việc cháu làm," hắn tiếp tục, "c̣n khó hơn việc chơi piano đến trăm lần. Thằng cà chớn nào cũng có thể chơi piano. Một thằng bé đi chưa vững vẫn có thể đi thi VStar Kids, chơi piano ngầu như Beethoven. Nhưng chỉ có một người trong cả chục triệu người mới có thể làm nghề của cháu. Bác thấy sao?"

"Nếu quả vậy th́ cậu đúng là một thiên tài rồi"

"Dĩ nhiên trong nghề của cháu, cháu là một thiên tài".

"Tôi đoán chắc cậu là một ảo thuật gia", tôi nói.

"Bác đánh giá cháu thấp quá”, hắn nói. "Mấy cái nghề dàn cảnh để ḷe mắt thiên hạ đó con nít làm cũng được, đâu có cần đến mười ngón tay thần làm ǵ ".

"Vậy chắc cậu là tay tổ x́ phé", tôi lại nói.

Hắn lại lắc đầu. "Cái nghề vua bịp trong phim bộ Hongkong chỉ hấp dẫn đối với đám b́nh dân, nhưng với một người có mười ngón tay thần như cháu th́ chỉ là những tṛ trẻ con thôi"

"Vậy th́ tôi chịu thua, đoán không nổi", tôi cười đáp.

Lúc ấy xe qua một thành phố nhỏ. Có phố là có cớm, vừa mới bị cớm nắm đầu nên tôi thấy lạnh cẳng. Tôi cho xe vào lằn đường bên phải, giữ đúng vận tốc cho phép trên xa lộ. Bất th́nh ĺnh, người hành khách hỏi tôi. "Tuần trước, bác đánh rơi hộ chiếu ở khách sạn, phải không?”

Tôi giật ḿnh. Đúng vậy, tối hôm đó, từ Deventer trở về Amsterdam, tôi nhận được tin nhắn của khách sạn. Tôi theo chỉ dẫn trong tin nhắn, đến gặp người quản lư của pḥng “Mất và T́m Thấy”. Hắn đưa cho tôi cuốn hộ chiếu và bảo rằng có người nhặt được đưa cho hắn để nhờ hắn chuyển lại cho tôi. Chuyện này chỉ liên hệ đến tôi và người quản lư, không ngờ người thanh niên đang ngồi bên tôi lại biết được. "Sao cậu biết chuyện này?", tôi hỏi.

Hắn chẳng trả lời, vói tay lấy cái túi xách ở ghế sau, lục lọi một hồi rồi ch́a một vật trước mặt tôi. Tôi chỉ biết lơm bơm tiếng Ḥa Lan, nhưng đọc hàng chữ lớn “RIJBEWIJS” trên vật ấy, tôi biết nó là một cái bằng lái xe ở Ḥa Lan. "Bác có nhận ra người đàn bà trong h́nh nầy không?", hắn hỏi.

Tôi nh́n một hồi, nhưng không thể nào nhận ra. Thấy tôi lắc đầu, hắn nói tiếp. "Con mụ này đi với đứa bé gái đă đụng vào bác ở nhà ga Deventer đó".

Nghe hắn nhắc, tôi mới nhớ ra một sự việc xảy ra ở nhà ga Deventer. Sau khi chia

tay với hắn, tôi quay người kéo xách hành lư len giữa đám hành khách đi t́m taxi. Bất ngờ có một đứa bé gái tay cầm ly kem từ đâu chạy tới đụng vào người tôi. Đụng nhẹ thôi, nhưng làm vạt áo khoác của tôi bị dính đầy kem. Đứa bé nh́n tôi, vẻ mặt sợ hăi tột độ, mắt mở lớn, miệng méo xệch. Một người đàn bà ăn mặc sang trọng bước đến, nh́n đứa bé rồi nói một hơi dài. Tôi không hiểu nhiều tiếng Ḥa Lan, nhưng đoán đây là bà mẹ đang trách mắng đứa con gái ḿnh. Đúng vậy, bà qua sang tôi rồi nói bằng tiếng Anh. "Xin lỗi ông, con gái tôi bất cẩn quá, làm dơ áo ông rồi". Bà móc ví, lấy một chiếc khăn tay trắng tinh rồi khom ḿnh vừa lau vết kem trên áo tôi, vừa rồi rít xin lỗi. "Ông vui ḷng cho phép tôi được trả tiền giặt ủi áo của ông". Tôi nh́n khuôn mặt sợ hăi của cô bé, rồi nh́n cử chỉ vồn vả lịch sự của người đàn bà, ḷng thấy không nở. "Không cần đâu, chuyện nhỏ thôi, bà đừng để tâm". Người đàn bà lại xin lỗi tôi một lần nữa, rồi nắm tay dắt cô con gái vừa đi vừa nói thêm một tràng dài. Tôi đưa tay sờ nhẹ vào ngực áo khoác, thấy cái ví đựng hộ chiếu vẫn c̣n cồm cộm ở bên trong, nên yên tâm, rồi sau đó quên bẵng chuyện này đi.

"Cháu gọi bác nhưng bác đă lên taxi", người hành khách của tôi nói. "Bác bất cẩn quá", hắn vừa nói vừa lắc đầu, điệu bộ y như một người cha đang trách mắng đứa con ḿnh. "Cũng may là gặp phải cháu. Con mụ đó tay nghề cũng kha khá, nhưng so với cháu th́ chỉ như múa búa trước cửa Lỗ Ban mà thôi".

Tôi kinh ngạc nh́n người thanh niên tên Micky King nầy, ḷng thầm hỏi không biết hắn sinh ra ở Mỹ hay ở Việt nam. Nếu sinh ra ở Mỹ, sao tiếng Việt của hắn lại giỏi đến như vậy. C̣n bảo sinh ra ở Việt nam, th́ cách dùng chữ của hắn lại không giống như loại tiếng Việt "hoành tráng" mà đám "đỉnh cao trí tuệ" đă nhập cảng vào quê hương tôi sau ngày Miền Nam bị cưỡng chiếm.

Tôi nữa như hiểu, nửa như không hiểu những ǵ hắn nói. "Ư cậu là...", tôi lắp bắp. Hắn cười rồi gật đầu. "Hôm ấy, cháu vừa về đến Amsterdam là ghé lại khách sạn bác ở nhờ người ta chuyển cuốn sổ hộ chiếu lại cho bác".

Tôi tuy đă già rồi, nhưng đầu óc vẫn chưa lú lẫn cho lắm. Nên nghe hắn nói, tôi hiểu hết mọi chuyện. Người đàn bà và đứa bé gái ở nhà ga Deventer là cùng một bọn móc túi chuyên nghiệp. Chúng đóng kịch quá giỏi, dàn cảnh như thật làm tôi không có một chút mảy may nghi ngờ ǵ cả. Đứa bé cố t́nh đụng vào tôi để áo tôi dính kem, tạo cơ hội cho người đàn bà đến gần tôi và móc sổ hộ chiếu. Điều đáng sợ là người đàn bà ấy lấy đi sổ hộ chiếu nhưng vẫn để cái ví đựng hộ chiếu lại trong túi áo tôi khiến tôi hoàn toàn không hay biết ḿnh vừa trở thành một nạn nhân của chúng. Chỉ trong một tích tắc mà người đàn bà ấy, một tay chùi cho sạch vết kem trên áo tôi c̣n tay kia móc cuốn sổ hộ chiếu ra khỏi cái ví đang nằm sâu trong túi áo trong; khả năng này thật khó mà tưởng tượng cho được. Nhưng c̣n điều kinh khủng hơn nữa là ông bạn hành khách đang ngồi bên cạnh tôi đây ngay sau đó lại có thể không những lấy lại cái hộ chiếu của tôi mà c̣n móc thêm được cái bằng lái xe của một tay tổ trộm đạo ngay từ cái ví tay của mụ ấy. Tôi nh́n hắn trân trân, ḷng vừa thán phục vừa có chút khủng khiếp.

"Cậu làm nghề ...móc... móc... túi?, tôi lắp bắp hỏi.

"Cháu thật không thích từ ngữ này", hắn trả lời. "Nghe nó vừa thô lỗ, vừa tục tĩu làm sao ấy". Hắn ngừng một lúc rồi nói. "Móc túi là nghề của bọn ăn cắp vặt, như cái con mụ ở Deventer". "Vậy th́ cậu gọi cái nghề của cậu là ǵ?", tôi hỏi. "Nghề của cháu gọi là diệu thủ. Cháu là một tay diệu thủ chuyên nghiệp", hắn trả lời với vẻ mặt nghiêm trang, trông chẳng khác ǵ ông Hội Trưởng Hội Văn Bút đang thuyết tŕnh về hội của ḿnh. "Tôi chưa bao giờ nghe đến cái nghề diệu thủ này ", tôi nói. "Cái tên nghề này do cậu chế ra phải không?"

Hắn lắc đầu. "Cháu có pha chế ǵ đâu. Danh từ nầy đă phổ thông từ lâu lắm mà". Hắn nh́n tôi rồi hỏi. "Bác đă từng nghe đến cái tên Chu Thông hay chưa? "

Tôi gật đầu. Đúng vậy, khi c̣n học trung học ở quê nhà, tôi là vua luyện chưởng nên dĩ nhiên là tôi có nghe qua cái tên này. Những ai đă đọc Anh Hùng Xạ Điêu cũng biết rơ nhân vật Diệu Thủ Thư Sinh Chu Thông của nhóm Giang Nam Thất Quái. Chu Thông là vua trộm đạo, nhưng được người đọc yêu thích ngưỡng mộ v́ hành động nghĩa hiệp của ḿnh. Có điều làm tôi thật sự ngạc nhiên, là người thanh niên tên Micky King nầy sinh sau đẻ muộn, ra đời sau tôi cả một thế hệ. Ở Việt nam thời của hắn có biết bao nhiêu truyện về anh hùng xă hội chủ nghĩa, người th́ nắm càng kéo trực thăng rớt xuống đất, kẻ th́ một ḿnh một súng bắn giết cả tiểu đoàn Mỹ Ngụy. Truyện nào cũng oanh oanh liệt liệt, vậy mà hắn chẳng thèm đọc, lại đi đọc chuyện kiếm hiệp vớ vẫn. Thằng này chắc ở Việt nam là tay tổ phản động, Bác và Đảng trị không nổi nên gởi qua Mỹ nhờ thằng cớm Trư Bát Giới khi năy điều tra rồi trị giùm, tôi vừa nghĩ vừa cười thầm.

"Chu Thông cũng là một tay diệu thủ chuyên nghiệp", hắn nói. "Đôi khi cháu tự hỏi, nếu Chu Thông không phải là một sản phẩm của trí tưởng tượng mà là một con người thật, th́ giữa hắn và cháu, không biết mèo nào cắn mĩu nào". Tôi nh́n hắn mỉm cười đồng t́nh. Sau khi nghe biết những ǵ hắn đă làm cho tôi, tôi không c̣n dám nghĩ câu hắn vừa nói là khoát lác nữa.

"Hơn hay thua th́ không biết, nhưng giữa cháu và Chu Thông có chỗ tương đồng, và đó cũng chính là sự khác biệt giữa đám diệu thủ và đám móc túi", hắn nói tiếp. "Đám móc túi th́ chuyên môn đi móc túi người nghèo. C̣n diệu thủ thi ngược lại, bị người nghèo móc túi".

Tôi gật đầu mỉm cười. "Cho nên, cậu có thể moi tiền trăm ngàn từ bọn cá độ quyền Anh rồi đem cho người khác, nhưng lại không thể móc được mấy mươi euros để mua vé tàu".

Hắn cười thật tươi. "Bác đúng là một tri kỷ của cháu. Đúng vậy đó bác, nên cháu suốt đời nghèo vẫn hoàn nghèo. Cũng may lúc ở Deventer có bác, chứ không th́ diệu thủ đă trở thành thất thủ rồi".

"Từ buổi tối hôm ấy, mỗi lần nghĩ đến bị mất hộ chiếu ở xứ người phải gặp không biết bao nhiêu là phiền phức rắc rối là tôi lại rùng ḿnh". Tôi nh́n hắn rồi nói tiếp. "Cậu nói có dịp cậu sẽ đền ơn. Cậu đă làm hơn những ǵ cậu nói. Tôi chỉ ra một chút ơn nhỏ, mà ơn cậu đền th́ lại quá lớn..."

"Bác ra hai chút ơn chứ không phải một", hắn cười nói.

"Tôi ra ơn hai lần? Lần thứ hai là khi nào? ", tôi ngạc nhiên hỏi.

"Th́ là đang bây giờ nè", hắn đáp. Thấy vẻ mặt ngu ngơ không hiểu của tôi, hắn giải thích. "Nếu bác không cho cháu quá giang, th́ đêm nay cháu chỉ dành ôm bụng đói ngũ giữa sa mạc. T́nh cảnh đó mới thật là thê thảm. Như vậy, không phải là bác đă ra ơn một lần nữa hay sao?"

Tôi lắc đầu, chỉ biết cười mà không biết nói ǵ thêm. "Bác ra ơn hai lần, th́ cháu phải đền ơn hai lần. Ta, ta, ta, tà …", hắn vừa nói vừa giơ hai tay lên trước mặt tôi, mỗi bàn tay cầm một vật: tay trái cầm cuốn sổ biên giấy phạt, tay phải cầm cuốn sổ nhỏ b́a đen. "Để xem thằng Trư Bát Giới đó có tài phép ǵ để điều tra cháu hay khiến cho bác phải ngồi tù", hắn vừa nói vừa cười lớn.

Lại một lần nữa, tôi trân trân nh́n hắn. Nhưng sự kinh ngạc khủng khiếp đó chỉ thoáng qua có một giây rồi được thay thế bằng sự vui sướng tột cùng. "Cậu thật là thần thông quảng đại", tôi cười nói. "Trư Bát Giới mà gặp phải Tề Thiên Đại Thánh th́ chỉ có đường bỏ cào cỏ mà chạy dài thôi!"


Nguyễn Giao Kỳ Trung

(Houston 01/2019)


wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!!!1.gif
Views:	0
Size:	1.31 MB
ID:	1686416  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 12-31-2020   #161
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

DUYÊN PHẬN !

Ngày cô bé Joan Grace đẩy cửa bước vào tiệm của Pierre Richard th́ Pierre là con người cô độc nhất thành phố. Có lẽ hồi ấy các bạn đă được nghe phong phanh câu chuyện đó. Nhưng báo chí không nêu tên mà cũng không kể chi tiết nên hôm nay tôi xin thuật lại tường tận.
Pierre đă được ông nội để lại cho một cửa tiệm bán đồ cổ. Trong cái tủ kính nhỏ xíu anh chất đủ các thứ đồ kỳ cục: ṿng, mề đay đeo vào dây chuyền có từ thế kỷ trước, nhẫn vàng, hộp bạc, ngọc thạch hoặc ngà chạm trổ, tượng nhỏ bằng sứ.

Buổi chiều, mùa đông hôm đó, một em gái đứng áp trán vào tủ kính, trố mắt ngó kỹ từng vật cổ lỗ đó như muốn kiếm một vật ǵ. Bỗng em ngững đầu lên, vẻ khoan khoái rồi đẩy cửa bước vào tiệm.
Tiệm tối tăm mà c̣n bừa băi hơn mặt tiền nữa. Có những ngăn tủ muốn sập v́ chất quá nặng: hộp đựng tư trang, súng lục cũ không c̣n dùng được nữa, đồng hồ chuông đèn; c̣n trên sàn th́ chất đống nào là giá để củi trong ḷ sưởi, đờn măng-đô-lin và những đồ cũ kỹ khó mà phân loại được.
Pierre ngồi ở sau quầy. Mặc dầu mới ngoài ba mươi mà tóc của anh đă hoa râm. Anh ngó cô bé.
Em hỏi:
- Thưa ông, con có thể coi chuỗi ngọc lam bày ở tủ kính không ạ?
Pierre kéo tấm màn, lấy chuỗi ngọc ra đưa cho cô bé xem. Những viên ngọc lam chiếu rực rỡ trong bàn tay xanh xao của anh. Em đỡ lấy, thốt lên lời khen:
- Đẹp quá! Xin ông gói lại thành một gói đẹp cho con.
Pierre lạnh lùng ngó em:
- Có ai sai em đi mua hả?
-Thưa không. Con mua cho chị Hai con. Chị đă nuôi nấng con từ khi má mất. Đây là lễ Noel đầu tiên chị em con được ở gần nhau. Con muốn tặng chị một món quà đẹp.
Pierre nghi ngờ hỏi:
- Em có bao nhiêu tiền?
Em mở khăn tay ra, đổ lên bàn một nắm bạc xu, bảo:
- Con đă đập con heo của con ra đấy.
Pierre Richard ngó em, vẻ trầm tư. Rồi anh ư tứ cầm chuỗi ngọc lên, sợ em trông thấy giá tiền. Nói thẳng cách nào cho em biết được? Cặp mắt xanh đầy tin tưởng của em gợi cho anh nhớ lại vết thương ḷng thời trước.
Quay lưng lại em, anh bảo:
- Em đợi một chút nhé.
Rồi vừa lúi húi làm một việc ǵ đó, anh vừa quay lại hỏi:
- Em tên ǵ?
- Thưa, Joan Grace.
Khi quay lại th́ trong tay anh đă cầm một gói nhỏ bao bằng giấy lụa đỏ và cột bằng một băng lụa màu xanh lá cây. Anh đưa cho em bé và bảo:
- Này, coi chừng em đừng đánh rơi nhé.

Em Joan mỉm cười rạng rỡ, chạy vụt về nhà. Anh nh́n theo, một nỗi buồn mênh mông dâng lên trong ḷng. Em nhỏ đó và chuỗi ngọc lam khêu gợi lại một vết thương ḷng không bao giờ lành hẳn của anh. Tóc em vàng như lúa chín, mắt em xanh như nước biển; mới mấy năm trước, anh đă yêu một thiếu nữ cũng có mớ tóc đó, cặp mắt đó. Chuỗi ngọc đă tính để tặng nàng.
Nhưng một chiếc cam nhông trượt bánh trên con đường trơn trợt một đêm mưa đă làm tiêu tan ước mơ.

Từ đó anh sống cô độc, ôn lại hoài nỗi khổ tâm. Anh ân cần lễ độ tiếp khách, nhưng ngoài công việc ra, anh thấy đời trống rỗng vô nghĩa một cách khủng khiếp. Lầm ĺ, không giao thiệp với ai, anh rán quên mà không quên được, nỗi thất vọng như sương mù cứ mỗi ngày mỗi dày đặc.

Cặp mắt xanh của em Joan Grace gợi cho anh h́nh ảnh người yêu. Vào dịp lễ này, khách hàng tới đông, ai cũng bộc lộ niềm vui làm cho anh càng đau ḷng. Khách qua đường bước vào tiệm, chuyện tṛ, sờ mó các món đồ, trả giá lăng xăng.
Đêm Noel đă khuya rồi, khi người khách cuối cùng bước ra, Pierre Richard thở phào nhẹ nhàng. Thôi thế là qua được năm nay. Nhưng anh đă lầm.

Cửa th́nh ĺnh mở ra, một thiếu nữ xông vào. Anh thấy nhói ở tim: thiếu nữ có vẻ mặt quen quen nhưng anh không nhớ rơ đă gặp ở đâu, hồi nào. Tóc cô vàng hoe, mắt xanh thăm thẳm. Cô im lặng lấy trong túi xách ra một gói nhỏ bao vội vàng một thứ giấy lụa đỏ, lại có cả cái băng lụa màu xanh lá cây đă mở ra rồi. Và những viên ngọc lam chiếu rực rỡ trên bàn:
- Chiếc chuỗi ngọc lam này có phải của tiệm ông không?
Pierre ngước mắt lên nh́n cô, nhẹ nhàng trả lời:
- Phải.
- Phải ngọc thật không?
- Nhất định rồi. Không phải thứ ngọc quư nhất nhưng ngọc thật đó.
- Ông có nhớ đă bán cho ai không?
- Bán cho một cô bé. Tên em là Joan. Em mua để tặng quà Noel cho chị Hai của em.
- Giá bao nhiêu?
Pierre nghiêm mặt đáp:
- Tôi không khi nào nói giá tiền khách hàng đă trả cho tôi.
- Em Joan chỉ có ít đồng tiền tiêu vặt làm sao em có đủ tiền mua chuỗi ngọc này?
Trong lúc đó, Pierre vuốt kỹ lại tờ giấy lụa, gói lại chuỗi ngọc. Anh bảo:
- Em đă trả đắt hơn hết thảy các người khác. Có bao nhiêu tiền em đưa tôi hết.

Hai người làm thinh. Cửa hàng bỗng tĩnh mịch lạ thường. Tiếng chuông từ một giáo đường ở gần đó bắt đầu đổ, văng vẳng đưa lại. Cái gói nhỏ đặt trên bàn, vẻ thắc mắc ḍ hỏi trong cặp mắt thiếu nữ và cảm giác hồi sinh kỳ dị dồn dập dâng lên trong ḷng Pierre, tất cả những cái đó đều là do t́nh yêu của một em nhỏ.
- Nhưng sao ông lại làm như vậy?
Pierre vừa đưa gói nhỏ đó cho cô vừa trả lời:
- Hôm nay là ngày Noel. Tôi bất hạnh không có ai để tặng quà. Cô cho phép tôi đưa cô về nhà và chúc cô một lễ Noel vui vẻ với gia đ́nh nhé!

Thế là trong tiếng chuông đổ hồi, giữa một đám đông vui vẻ, Pierre Richard và một thiếu nữ mà anh chưa biết tên, cùng nhau bước qua một ngày mới đem lại nguồn hy vọng tràn trề trong ḷng mọi người.


Tác Giả: Fulton Oursler
Dịch Giả: Nguyễn Hiến Lê


wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! duyên phận .png
Views:	0
Size:	457.8 KB
ID:	1716662  
The Following 5 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hoathienly19 (12-31-2020), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 01-01-2021   #162
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

CÁI DÁNG RẤT BUỒN

Anh bước vào giai đoạn lú lẫn (Alzheimer) ở cuối đời. Mấy năm nay anh đă thay đổi rất nhiều. Bắt đầu anh quên quên nhớ nhớ, tiếp đến là anh dễ xúc động, anh hay khóc. Mấy năm trước, nghe cô bạn đọc Thơ của anh, anh cười, anh nhớ lại, đọc tiếp theo, chỉ độ một năm sau đó, anh không đọc theo nữa, anh chỉ nghiêng đầu lắng nghe, rồi bật khóc.. H́nh như anh biết được người kia vừa nói ra những câu ǵ rất thân yêu, rất thân thuộc với ḿnh, và điều đó làm anh xúc động, anh khóc rưng rức. Chị lại nhỏ nhẹ dỗ anh:
- Nín đi, nín đi, Thơ của anh, cô ấy nhớ đấy mà, phải vui chứ.

Anh nghe chị, ngoan như em bé, lau nước mắt, bằng mấy ngón tay, rồi cười, một nụ cười rất thơ trẻ.

Những năm kế tiếp, anh bắt đầu quên mặt họ hàng, quên mặt những người bạn thân, anh chỉ nhớ có chị thôi. Anh 85 tuổi, chị 80 tuổi. Hai vợ chồng già sống với nhau, con trai, con gái đều có gia đ́nh. Đứa ở xa, đứa ở gần cũng vậy thôi. Một năm tụ họp gia đ́nh đôi ba lần vào dịp Lễ, Tết.

Khi anh mới bắt đầu lăng quên, sức khỏe anh vẫn c̣n tốt, sáng sáng chị chở anh tới Gym. Chị bơi lội, anh ngồi ngoài nắng hóng mặt trời. Chị đi chợ, đi tới nhà bạn họp mặt luôn luôn có anh đi theo. Mỗi ngày anh một chậm hơn và quên nhiều hơn nhưng anh vẫn tự lo được vệ sinh cho ḿnh, chị chỉ cần nhắc.

Rồi bỗng một ngày anh không làm ǵ một ḿnh được nữa, chị phải phụ anh. Cơ thể chị nhỏ quá so với anh, chị không thể khiêng vác, tắm gội cho anh được. Anh bắt đầu ngu ngơ như một đứa trẻ c̣n mặc tă, mà anh đang mặc tă thật, chị không thể nào khênh, đỡ anh làm những việc vệ sinh cá nhân cho anh. Chị gọi con, con trai chị từ tiểu bang xa về t́m Home Care để gửi Bố vào.
T́m măi mới được một nơi gần nhà, Mẹ chỉ lái xe có 8 phút là thăm được Bố. Số tiền hơi cao, nhưng để con lo.
Con ở lại thêm vài ngày nữa yên tâm có chỗ tốt cho Bố mà Mẹ không phải đi xa, muốn thăm Bố lúc nào cũng được. Chị ngậm ngùi:
- Ừ thôi con về nhà với vợ, con đi.

Mấy hôm có con, chị yên tâm.. Con đi rồi, chị một ḿnh trống trải, thấy căn nhà của ḿnh sao nó rộng mênh mông thế này, căn nhà không có anh bỗng tự nhiên thành xa lạ, giống như chính chị cũng vừa dọn vào một ngôi nhà mới, chị buồn trống cả hồn. Buổi tối đi ngủ chị nghĩ tới anh ở nhà mới với những người xa lạ chắc anh c̣n buồn hơn chị bây giờ. Thương anh quá, chị mong sao cho đến sáng để vào thăm anh.

Anh đă ở nhà mới được hai tuần, mỗi ngày chị tới thăm, người ta không cho chị vào hẳn pḥng anh, ngay cả pḥng khách cũng chưa được vào (v́ đang thời Đại Dịch), họ đưa anh ra ngoài hàng hiên, nơi đó có sẵn mấy cái ghế cho anh chị ngồi gặp nhau. Chị thấy anh sạch sẽ, tươm tất chị cũng mừng, nhưng mỗi lần thấy anh hiền lành như một đứa trẻ ngoan, chị lại mủi ḷng.

Sao anh thay đổi nhanh thế! Gặp chị anh không vui, chị đứng lên về anh không buồn, trên nét mặt anh chị không thấy một cảm xúc nào, anh nh́n chị như nh́n cái cây hay bức tường trước mặt, ánh mắt anh không vui, không buồn. Con chim sẻ sà xuống sân cỏ trước mặt hai người, chị cầm tay anh lay lay, chỉ anh, anh nh́n mà như không nh́n, ánh mắt anh không biểu lộ một cảm xúc nào.
Khi tới thăm anh, chị cứ đinh ninh là khi anh bước ra, thấy chị, ánh mắt anh sẽ sáng lên, miệng anh sẽ mỉm cười và khi chị bịn rịn chia tay về, ánh mắt anh sẽ buồn buồn, tay anh sẽ nắm chặt tay chị. Nhưng không, anh thản nhiên đứng lên đi vào, không hề quay đầu lại.
Chị không thấy anh khổ, không thấy anh buồn hay vui. H́nh như anh không c̣n cảm giác buồn vui nữa. Sao anh thay đổi nhanh thế!

Chị nghĩ tới ba tháng mùa Đông sắp tới, người ta đă cho chị biết là sẽ không có thăm viếng v́ trời lạnh người già yếu không thể ra ngoài hiên được và thân nhân vẫn chưa được quyền vào bên trong, nếu đại dịch vẫn c̣n.
Chị nghĩ tới nét mặt vô cảm xúc của anh, nghĩ tới h́nh ảnh anh đi vào không hề quay đầu lại và chị đứng ứa nước mắt nh́n theo dáng cái lưng im lặng của anh khuất sau cánh cửa.
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó, chị cũng không được nh́n thấy, mặc dù nó vẫn hiện hữu.
Bất giác chị ôm mặt ḿnh nấc lên.


Trần Mộng Tú

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! 11aoikm-2230.jpg
Views:	0
Size:	364.6 KB
ID:	1717312  
The Following 5 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), hohoang (4 Weeks Ago), tcdinh (01-01-2021), thoigian (03-23-2021)
Old 01-01-2021   #163
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

HAPPY NEW YEAR 2021

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! ny-99.gif
Views:	0
Size:	966.5 KB
ID:	1717313  
The Following 6 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Old 01-23-2021   #164
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Người Mỹ da vàng.

Hôm nay trên đường đi làm, tôi cảm thấy buồn buồn, một nổi buồn nhẹ nhàng phảng phất trong tâm tư. Không hiểu v́ nghe bản nhạc "Riêngá Một Góc Trời" của Ngô Thụy Miên do lời ca của Tuấn Ngọc hay nh́n những cành cây lá úa rơi rụng bên đường của mùa thu ở miền trung Mỹ. Khung cảnh này, bản nhạc này và khôngá khí lành lạnh đă mang tôi lại dĩ văng của 26 năm về trước...
Năm ấy tôi mới 26 tuổi đầu, rời đất nước thân yêu tan nát bởi chiến tranh, tôi trèo lên con tàu Trường Xuân, để lại gia đ́nh cha mẹ, anh em, đi vào chân trời vô định để t́m tư do. Khi bước chân lên con tàu này tôi không biết là ḿnh sẽ đi đâu, nhưng không sao, tôi tự nhủ, đi đâu cũng được miễn là một nơi nào được tư do và không bị kiềm kẹp tù đầy.
Lần đầu tiên tôi đặt chân trên tiểu bang Arkansas lúc đó cũng vào tháng 11, khung cảnh ảm đạm của mùa thu với những hàng cây bên đường đều trụi lá, ngoài trời khá lạnh, bầu trời bao phủ bằng một màu xám tro tang tóc, buồn ơi là buồn. Phần th́ nhớ nhà phần th́ bở ngở trước khung cảnh lạ, tôi cảm thấy ḿnh lạc loài, đơn độc và nghỉ rằng có lẻ suốt đời tôi sẽ không bao giờ gặp lại gia đ́nh hoặc trở về Việt Nam nửa. Chúng tôi được đưa vào trại Fort Chaffee, vào những căn nhà củ bỏ hoang của quân đội Mỹ. Nhờ chút vốn liếng sinh ngữ tôi học khi c̣n ở trung học, và trường Sinh Ngữ Quân Đội để đi du học Mỹ năm 71, tôi xin được công việc làm đầu tiên là thông dịch viên cho người tỵ nạn ở trại. Một tháng sau tôi đă được nhà thờ bảo trợ và bắt đầu du nhập vào cuộc sống Mỹ.

Tháng 11 năm 1975, tôi đặt chân đến Springfield, thủ phủ của tiểu bang Illinois, nơi này một nhà thờ tin lành đă nhận tôi, giúp đở vài tháng đầu rồi sau đó tôi tự lập tự cường. Tôi và một vài người nửa là những người Việt đầu tiên đến tỵ nạn ở tỉnh này. Đối với dân Mỹ, họ thấy lạ và nh́n với vẻ thích thú. Khi chúng tôi mới đến họ mời chúng tôi ra toà đô chính và ông tỉnh trưởng đă tới bắt tay, viết hồ sơ đón mừng chính thức để đón chào chúng tôi. Đài truyền h́nh của tỉnh cũng đến để phỏng vấn tôi và đưa lên tin tức buổi chiều.
Lúc đầu tôi cũng đi t́m những công việc tầm thường như làm ở cafeteria, hăng mua bán xe hơi. Sau này tôi được giới thiệu qua làm cho hảng commercial mailing. Hảng này rất nhỏ, và mới được thành lập do một cựu quân nhân Mỹ lúc trước ông ta có qua VN tham dự chiến tranh một thời gian. Hảng chỉ có hai người, tôi và một thằng Mỹ cũng khoảng tuổi tôi. Vài năm sau hảng phát triển, mướn thêm người và mua thêm máy móc. V́ làm đó cũng lâu và có công trong việc phát triển hảng này, ông chủ tăng chức cho tôi làm manager.
Tôi nghĩ ḿnh đă lở sang xứ này rồi th́ phải chịu khó học hỏi thêm ngôn ngữ và phong tục để sống cho đàng hoàng và dung hoà với người Mỹ. Toi rủ thằng Mỹ làm chung với tôi thuê một cái trailer ở chung để học hỏi thêm sinh ngữ và lối sống của họ. Sống chung th́ cũng được nhưng tôi không hiểu sao thằng Mỹ này đôi lúc nó giận dử và đập nhà rầm rầm, tôi hỏi nó th́ nó chi mỉm cười và trả lời không có ǵ. Sau này tôi mới biết ở Mỹ có nhiều người tính rất nóng (short fuse) và thiếu kiên nhẩn nhiều lúc bực ḿnh chỉ làm những tiếng động lớn như đập tường, quăng đồ đạc.
Tiếng Anh của tôi mang tiếng là có học và đi du học Mỹ này nọ nhưng cũng chẳng vào đâu, nghe radio hoặc xem TV th́ cũng chử được chử không. Tuy nhiên tôi cũng cố gắng ngày ngày xem TV, đọc báo chí Mỹ, nếu chử nào không hiểu th́ coi tự điển. Nhiều đứa Mỹ nó hỏi tôi xem nói khó hơn nghe hoặc nghe khó hơn nói. Lúc đó tôi thấy cái ǵ cũng khó cả, nói cũng khó mà nghe cũng khó nên chỉ trả lời đại là nói khó hơn nghe, mà thực vậy, sau này tôi mới biết.
Vài năm sau tự nhiên một hôm ngồi xem TV tôi nghe được gần hết những câu chuyện trên đài TV, tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng v́ thấy tŕnh độ sinh ngữ ḿnh khá hẳn lên sau những tháng ngày học hỏi. Nhưng sau này tôi mới biết đó chỉ là bước đầu. Nghe được trên TV, chưa chắc là đă nghe và hiểu được khi đàm thoại hàng ngày với người Mỹ, v́ họ sẽ xài tiếng lóng (slang) hoặc nói không rỏ ràng và chững chạc như trên TV.

Người Mỹ rất thích khôi hài, người Việt ḿnh th́ trung thực cứ tưởng thiệt. Họ gặp nhau thi cứ nói giởn và ưa cười, lúc đầu nói chuyên với họ cái ǵ tôi cũng tưởng thiệt. Sau này họ cười và bảo rằng tao chỉ nói giởn thôi. Những câu chuyện khôi hài khi ngồi tụm năm tụm ba kể chuyện tiếu lâm nhiều lúc họ cười nhưng tôi không hiểu tại sao họ cười" Cái lối khôi hài của họ khó hiểu quá!ù Nhưng có đi sâu vào đời sống hàng ngay của người Mỹ các bạn mới thấy được cái lối khôi hài của họ.
Lúc Johnny Carson c̣n là vua cười ban đêm của hảng NBC tôi thường coi show ông ta để học hỏi thêm lối khôi hài của người Mỹ, lúc đó trên TV chỉ có mỗi show của ông ta, bây giờ th́ comedy show mọc lên như nấùm, nhiều quá tôi cũng chẳng coi show nào, hơn nửa muốn coi th́ cũng coi không được v́ nhằm giờ đi làm. Lối khôi hài của người Mỹ nhiều lúc đâm ra méo mó và đụng chạm tới những người khác. Tôi nhớ cách đây không lâu, trên David Letterman show, anh ta có nói tài (talent) của hoa hậu Columbia là nuốt vài chục quả bong bóng có bạch phiến! Các bạn cũng biết là nước Columbia nổi tiếng về sản xuất bạch phiến và buôn bán lậu nửa, những người buôn bán lậu này thường bỏ bạch phiến vào bong bóng và nuốt vào bụng. Letterman nói giởn như vậy th́ đụng chạm thể diện của nước này nên hoa hậu Columbia có than phiền, sau này Letterman phải xin lổi trên đài truyền h́nh.
Nhiều lúc họ dùng những lời khôi hài này để chế diểu những người nước khác, nào là Viets jokes, Chinese jokes, Polock jokes, Mexican jokes, Black jokes, Frence jokes v.v... Những người nào không phải da trắng và nói tiếng Anh rành đều bị chọc. Cả đến những người đàn bà Mỹ có tóc màu vàng (blonde jokes) cũng bị chọc, v́ họ cho rằng những người đàn bà nào có tóc vàng th́ không được thông minh lắm. Trên internet hàng ngày tôi nhậïn được ít nhất là 4, 5 emails khôi hài, rồi người này gởi cho người nọ cứ thế mà luân chuyển. Tên người Việt hoặc người Tàu cũng là một trong những đề tài để họ cuời. Một hôm thằng Mỹ làm chung với tôi hỏi tôi:

- Hey, do you know how the Chinese name their kids"
- No, tôi trả lời.
- They throw a pan on the wall and name the kid after that!
Bạn có thể hiểu hoặc cười được với sự khôi hài này chưa" Họ có ư nói là tên của người Tàu nghe như xong chảo đụng trên tường... Tên tôi cũng từng bị đưa ra trong đám đông để làm tṛ cười. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao khi mới qua tôi đi làm nhà hàng Mỹ, ông manager của nhà hàng này là người Nhật hỏi tôi tên ǵ, tôi nói tên tôi là Hương Văn Nguyễn, ổng nói tao gọi mày là Van đi nhé" Tôi nói OK, tuy nhiên tôi cũng hơi thắc mắc là tại sao ổng không goi tôi bằng Hương mà gọi bằng tên giửa" Từ đó dến nay tôi dính chết với cái tên này. Tên Hương người Mỹ đọc không được, đâm ra họ đọc giống như Hung. Nếu các bạn ở Mỹ lâu, chắc các bạn cũng biết "well hung" là ǵ" Khi người Mỹ nói đến chử "hung", họ thường nghỉ đến "well hung", một tiếng lóng của Mỹ, tạm dịch theo tiếng Việt là "của quư lớn quá'" - nói về bộ phận sinh dục của đàn ông. Nếu người Việt nào có tên Hưng, Hương hoặc Hùng th́ coi chừng đấy nhé! Sau đây là vài tên Việt mà khi đọc ra người Mỹ ưa cười, v́ thế khi sinh con các bà các ông cẩn thận khi đặc tên con. Những tên như Tiết, Nhứt, Nhực, Khanh, Khánh, tôi sẽ nói qua cái lối phát âm và sự tưởng tượng của người Mỹ.
Tên Tiết, nếu đọc lạng quạng th́ họ sẽ nghĩ đến "tit", tiếng lóng của Mỹ có nghĩa là núm vú đàn ba!
Tên Nhứt, Nhựt, đọc không rỏ nó tưởng là "nut", các bạn cũng đă biết nó nghĩa là ǵ rồi, "nut" có nghĩa là khùng, điên.
Tên Khanh, Khánh, tên này rất nguy hiểm v́ đọc không đúng nó tưởng là "cunt", tiếng lóng và tục, ám chỉ bộ phận sinh dục đàn bà, xin lổi các bà nhé! Đó chỉ là một vài tên tượng trưng.
Không những tên người bị chọc mà tên đồ ăn cũng bị cười nửa. Khi tôi nói chuyện về đồ ăn VN với một thằng Mỹ, tôi nói thường thường cuối tuần tôi qua nhà một bà người Việt để bả nấu phở bán cho chúng tôi ăn, v́ ở đây không có tiệm ăn VN, nó lại cười và hỏi tôi:
- Do you eat "fur"" rồi nó tiếp tục nói.
- Did you ask her to see if you can eat some of her "fur""
Chử "fur" có nghĩa là "lông" đọc hơi tương tự như "phở", và "eat her fur"ù có nghĩa là ăn lông ǵ của đàn bà th́ các bạn đoán đi" Đầu óc người Mỹ nhiều khi hơi thô tục.

Lúc mới qua tôi có cặp với một em Việt Nam, ở với nhau được một năm rồi đường ai nấy đi, tôi cũng buồn nhưng biết làm sao. Sau này em và gia đ́nh dọn đi St. Louis, Springfield bây giờ lại trống vắng hơn nửa. Hết gái VN th́ đi tán gái Mỹ vậy, lúc đó mấy đứa bạn tôi đứa nào cũng cặp một em Mỹ. Hôm đó di party ở nhà thằng bạn, con bồ Mỹ của nó giới thiệu con bạn nó cho tôi. Thấy cô bé xinh xinh tôi cũng thích nên chịu liền, năm đó nàng mới 17 tuổi, c̣n học ở trung học địa phương. Party đêm đó vui quá lại rượu ngà ngà nên tôi ngủ lại nhà bạn tôi. Tôi đâu biết rằng em Mỹ này nói dối mẹ để được ở lại. Hôm đó tôi ngũ dưới sàn nhà, cô bé ngũ trên sofa, bạn tôi th́ nó ngủ trong pḥng riêng với bồ nó. Nằm không lâu lắm, chưa nhắm mắt th́ cô bé đ̣i xuống sàn nhà ngủ chung với tôi. Hơi ngạc nhiên nhưng tôi chịu liền. Đâu ngờ duyên trời đă định, sau 5 năm bồ bịch với nhau chúng tôi có được một cháu trai và năm sau đó chúng tôi làm đám cưới.
Tôi không bao giờ nghỉ là ḿnh sẽ cưới một cô vợ Mỹ, nhưng cũng v́ con, hơn nửa gia đ́nh nàng cũng nói tới nói lui nên đám cưới là giải pháp cuối cùng. Tôi sống với nàng được đúng 10 năm, thêm được hai đứa con nửa sau đó chúng tôi ly dị. Tôi nghỉ ngay đến hậu quả của sự ly dị này, nghỉ đến phụ cấp gia đ́nh (child support), tiền luật sư v.v... Những ǵ tôi tạo dựng bao nhiêu năm nay đều phải chia đôi cho bà xả. Cả đến tiền hồi hưu trong sở tôi làm cũng phải chia đôi! Nhưng tôi coi như pha, không thương nhau nửa th́ đường ai nấy đi chứ sống với nhau làm ǵ cho khổ. Ở Mỹ ly dị là chuyện thường, tuy đau khổ thật, nhiều người đă t́m cách trốn tránh trả tiền child support. Có người làm những việc động trời như t́m cách giết con để không phải trả tiền phụ cấp.
Tôi c̣n nhó một thảm cảnh xăy ra ở Saint Louis cách đây vài năm, cặp vợ chồng này đang ly dị, ông chồng th́ làm nghề y tá, ông ta không muốn trả tiền phụ cấp cho con nên một hôm anh ta lấy mũi kim chích vi trùng bệnh HIV cho đứùa con để nó chết dần chết ṃn. Sau này cảnh sát khám phá ra, đưa anh đi toà và bị kết án chung thân.
Đối với tôi, tôi nghĩ ḿnh tạo dựng ra con cái th́ cũng phải có trách nhiệm nuôi nấng và chia xe gánh nặng với mẹ nó nên tôi không quăng ngại vấn đề này. C̣n 5 năm nửa đứa con út tôi mới được 18 tuổi, tôi mới trả xong nợ đời!
*
Chúng ta là ai trên đất nước này" Chúng ta là người Việt, người Việt-Mỹ hay người Mỹ" Câu trả lời có thể khác biệt từng người với lập trường của từng cá nhân.
Đối với tôi sau khi tuyên thuệ trở thành công dân Mỹ, chúng ta đă chấp nhận và hứa trung thành với đất nươc này, chúng ta là người Mỹ, "người Mỹ da vàng" gốc Việt, nói thế không có nghĩa là ta quên tổ quốc ta. Càng đi xa tôi càng yêu nước tôi và mới định nghĩa được ḷng ái quốc. Đây là Hợp Chũng Quốc, " The melting pot", danh từ này sao đúng quá, nó diễn tả được nguồn gốc của dân tộc Mỹ. Bạn đừng để người Mỹ nào chỉ trích về t́nh trạng di dân của bạn, v́ người Mỹ cũng di cư đến đây như bạn, hoặc tổ tiên họ cũng di dân đến đây qua bao thế kỷ trướcá từ những nước như nước Anh, Ái Nhĩ Lan, Đức, Pháp, Ư, v.v...
Ư th́ nhiều nhưng tôi không thể viết lên hết những kinh nghiệm về đời sống ở nước Mỹ một lần. Sau bao nhiêu năm sống biệt lập với người đồng hương, bây giờ tôi mới t́m lại được sự liên kết với cộng đồng Việt qua computer, báo chí, tôi bắc đầu nghe lại nhạc Việt, viết tiếng Việt. Nơi tôi ở coi như "khỉ ho c̣ gáy", cộng đồng người Viêt nhỏ bé, vỏn vẹn chưa tới một trăm người, nhiều khi cả tháng tôi không gặp người nào.
Hơn hai chục năm qua tôi không nghe nhạc VN, không nghe không phải không thích nhưng mỗi lần nghe tâm hồn tôi xáo trộn và đau khổ, h́nh ảnh và kỹ niệm ngày xưa hiện về ám ảnh tôi. Lúc trước khi muốn viết hoặc nói tiếng Mỹ tôi thường phải dịch ra từ tiếng Việt, bây giờ viết tiếng Việt đôi khi tôi phải dịch từ tiếng Mỹ ngược lại. Khôi hài thật, nhưng đó là sự thật! Tôi cảm thấy tôi c̣n nhiều may mắn hơn những người VN khác trên đoạn đường t́m tự do. Bao nhiêu người đă bỏ xác trên biển cả, hoặc bị hăi tặc hăm hiếp cướp bóc. Mỗi lần coi video tape hoặc đọc những câu chuyện này tôi không thể cầm được nước mắt. Tôi khóc cho đất nước tôi, cho người Việt thân yêu, chúng ta đă bỏ tất cả tài sản, gia đ́nh, bạn bè, ra đi để t́m tự do và chúng ta đă trả một giá rất đắc cho sự tự do này.


Nguyễn Văn Hương

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! !50.jpg
Views:	0
Size:	146.3 KB
ID:	1730096  
The Following 5 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
Antoan (01-26-2021), baolunbeau (01-26-2021), cha12 ba (01-28-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 01-26-2021   #165
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Ư NGHĨA CỦA BỨC TRANH "SỰ THẬT NƠI ĐÁY GIẾNG"


Đây là một tác phẩm hội họa năm 1896 của nghệ sĩ người Pháp Jean-Léon Gérôme. Trong bức tranh, một phụ nữ khỏa thân (Sự Thật) la hét từ dưới giếng trèo lên, tay cầm roi da để trừng trị loài người. Bức họa này dựa trên câu nói 'Sự thật nằm sâu nơi đáy giếng.'
Đây là bức tranh nổi tiếng của hoạ sĩ người Pháp Jean Leon Gerome (1824-1904), mang tên “The Truth Coming Out Of Her Well“ tạm dịch là "Sự thật nơi đáy giếng".
Bức tranh này được vẽ năm 1894 dựa trên một câu chuyện dân gian như sau:
Chuyện kể rằng vào một ngày hè, Sự Thật và Dối Trá t́nh cờ gặp nhau. Dối Trá nói: "Hôm nay trời đẹp quá!". Sự Thật ngước nh́n lên và đúng như lời Dối Trá đă nói: Trời rất trong xanh, tràn ngập nắng vàng, từng cụm mây trắng lững lờ trôi thật đẹp...
Rồi cả hai lại đến bên một cái giếng. Dối Trá nói: "Giếng trong mát quá. Chúng ḿnh hăy tắm đi!". Sự Thật mới đầu c̣n nghi ngại nhưng khi nh́n xuống giếng, thấy nước trong mát thật, bèn trút bỏ bộ quần áo đẹp và nhảy xuống giếng tắm cùng Dối Trá.
Cả hai cùng bơi lội một lúc đến khi đột nhiên Dối Trá leo nhanh lên khỏi miệng giếng, khoác vào người bộ y phục đẹp đẽ của Sự Thật rồi bỏ chạy thật nhanh.
Sự Thật hốt hoảng leo lên miệng giếng, vừa bối rối vừa tức giận đuổi theo Dối Trá để giành lại bộ quần áo nhưng nàng đuổi tới đâu cũng có đám đông hai bên đường túa ra chỉ trỏ, cười nhạo v́ nàng hoàn toàn lơa thể. Một số sượng sùng ngoảnh mặt đi không thèm nh́n Sự Thật.
Sự Thật trần trụi cảm thấy xấu hổ nên nàng không đuổi theo Dối Trá nữa. Sự thật tội nghiệp đă quay lại giếng và náu ḿnh ở đó măi măi.
Kể từ đó, Dối trá đi khắp thế giới, khoác áo như Sự thật, đáp ứng nhu cầu của thế giới và không hề muốn nh́n thấy Sự thật trần trụi.
Về sau, loài người không c̣n ai nh́n thấy được Sự Thật nữa. Họ chỉ thấy Dối Trá ung dung hiện diện ở mọi nơi, mọi lúc. Họ luôn tán dương nó, vuốt ve nó, say mê nó, học đ̣i theo nó, chỉ v́ vẻ ngoài hào nhoáng và đẹp đẽ mà nó đă ăn cắp từ Sự Thật.
Sự Thật dẫu có tốt th́ vẫn luôn là trần trụi, Dối Trá dẫu xấu xa nhưng lại vô cùng quyến rũ! Chừng nào loài người c̣n say mê trước những ngọt ngào và kiều diễm th́ chừng nấy Sự Thật c̣n lặn rất sâu.


wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! (+Sự thật.jpg
Views:	0
Size:	127.2 KB
ID:	1731790  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (01-30-2021), cha12 ba (01-28-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 01-28-2021   #166
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Quá đổi vô t́nh !

Tuần rồi tôi có dịp đi thăm hai người, một người bạn đang nằm trong quan tài tại nhà quàn, và một bà cô đang nằm trong nhà dưỡng lăo.
Người bạn không biết tôi là ai đă đành, v́ người ấy đă chết, nhưng bà cô c̣n sống cũng không biết tôi là ai v́ bà đă mất trí nhớ!

Người bạn này ngày hôm trước c̣n vui vẻ chuyện tṛ với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào pḥng th́ thấy ông đă chết.
Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đă hơn năm.

Cả hai người không ai thấy khổ, một người đă qua bên kia thế giới, chỉ c̣n lại xác thân rồi cũng tan rữa trong ḷng đất hay thành tro bụi rải xuống ḷng biển, người c̣n lại phần trí nhớ đă là một khoảng không gian mờ mịt, chỉ sống theo bản năng, hít thở hay biết đói, đau, đâu c̣n nh́n ra mặt người quen nữa.

Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới nay ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột.
Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lư, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường.

Mấy tuần trước, trong bữa ăn sáng với một người bạn cùng đơn vị cũ, bỗng dưng tôi chợt nhớ đến một anh bạn làm chung pḥng, hơn mười lăm năm nay, sau khi bị stroke, chỉ quanh quẩn trong nhà.
Tôi đề nghị với bạn, ăn sáng xong sẽ ghé qua thăm, kẻo lâu ngày quá không gặp bạn cũ. Bạn tôi chần chừ: – “Hay để bữa khác đi anh. Hôm nay tôi phải chạy về nhà có chút việc.”
Tuần sau, điện thoại reo, tôi mở máy, bạn tôi cho biết: – “Sơn chết rồi anh!” Tôi la lên: -“Đă nói mà, phải chi hôm nọ đi thăm th́ đâu phải hối hận như bây giờ!”
Bạn tôi c̣n vớt vát: -“Hôm đó đi thăm th́ Sơn cũng đă vào bệnh viện rồi! Bây giờ th́ đă quá trễ, tang lễ mới cử hành cách đây ba hôm. Theo sở nguyện của người chết, gia đ́nh không đăng cáo phó!”
Bạn tôi biết tin v́ vừa đọc được tên Sơn trên trang phân ưu.
Tôi bắt đầu nổi cáu: “Th́ ít ra vào bệnh viện, cũng gặp nó một lần trước khi nó chết!”

Tôi đăng một mẩu chia buồn ngắn ngủi trên một tờ nhật báo, mở đầu bằng câu:“Quá đỗi vô t́nh, được tin trễ….” Nhưng người chết đâu có xem được trang báo và biết cho nỗi hối tiếc của chúng tôi.

Nói ra th́ buồn trong khi nhiều người đang vui!
Mới nghe tin trễ, vợ một người bạn qua đời đă hai tháng nay, bà trối trăng, ngoài gia đ́nh, đừng tin cho ai biết.
Gọi một số bạn đi thăm th́ lại nghe tin một người bạn tháng trước mới đưa vợ vào pḥng cấp cứu, và nay đang ở trong nursing home.
Thật cũng quá vô t́nh, trách cuộc sống bận rộn, hay trách ḿnh ít khi nghĩ đến người khác, số phận thiệt tḥi, bất hạnh hơn ḿnh. Nghĩ đến việc ǵ, nên làm ngay, thời gian không đợi ḿnh, và người bạn tôi cũng không c̣n thời gian để nằm chờ.
Đă có thời gian nằm bệnh viện, rồi nơi phục hồi, tôi biết nỗi cô đơn của người bệnh là to lớn như thế nào.

Tôi được xem một cuốn phim Mỹ, trong đó một vị linh mục khuyên một người trai trẻ, nếu có cơ hội nên đi viếng thăm tang lễ của người quá cố, người bệnh trong nhà thương, người kém may mắn trong nhà tù. Đó là những việc lành.
Và với tôi, xin thêm, những người già, kẻo không c̣n kịp nữa!

Hôm qua tôi vừa được điện thoại của một người bạn đă về hưu, nghĩa là cũng đă đến tuổi già, ở miền Đông nước Mỹ.
Anh cho biết anh đang có một chương tŕnh đi ṿng quanh nước Mỹ và cả Canada để thăm những người bạn thân, bệnh tật và già yếu.

Anh cho biết thêm, chỉ trong ṿng nửa tháng, anh đă mất đi ba người bạn, lớn cũng như nhỏ tuổi, bệnh tật hay không, nên bây giờ có thời giờ nên thăm viếng, gặp gỡ nhau, kẻo“một mai bóng xế trăng lu, con ve kêu mùa hạ, biết mấy thu mới gặp chàng!”

Tôi biết ở Mỹ này, nhiều người v́ sinh kế phải đi làm ở tiểu bang xa, không có thời gian trở về thăm cha mẹ.
Vào những dịp Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh và Tết Nguyên Đán, cha mẹ vẫn ngóng đợi con về.

Con th́ có bao nhiêu công việc bận rộn ở sở; cuối tuần phải cắt cỏ, dọn dẹp nhà xe, đưa con đi học đàn, học vơ; mùa hè phải đi “vacation;” vắng nhà không có ai săn sóc con chó, con mèo hay bầy cá Koi trong hồ, ai cho ăn.
Đến khi nghe cha mẹ mất mới hối hả, mua vé máy bay về phục tang và khóc lóc. Để làm chi nữa!

Chuyện kể, một cụ già, goá vợ, sống cô đơn, buồn rầu sau khi nghe điện thoại của con gái và các cháu nói rằng sẽ không trở về thăm cha vào dịp Giáng sinh năm nay.
Người con khác cũng hứa hẹn sẽ cố gắng để về thăm cha vào năm tới, thế nhưng đă ba mùa Giáng Sinh trôi qua, người cha vẫn cô đơn ṃn mỏi ngóng đợi những đứa con về.

Những người con sau đó đột ngột được thân nhân báo tin cha qua đời, lúc này, họ mới bàng hoàng nhận ra ḿnh có một người cha trên đời này, và hôm nay cha đă không c̣n nữa.
Ḷng tràn đầy hối hận và đau đớn, mắt rướm lệ, những đứa con vội vàng trở về nhà để tham dự tang lễ.

Bước vào nhà, họ ngạc nhiên khi thấy một bàn tiệc đă sắp sẵn. Người cha già bất ngờ bước ra, và câu nói đầu tiên của ông là:
“Xin thứ lỗi cho Cha. Cha chẳng c̣n cách nào khác để gọi các con trở về thăm Cha.”

Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi? Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta c̣n cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lăo.

Xin hăy thăm viếng, trang trải tấm ḷng, lo lắng, đừng để một mai kia ŕnh rang nghi lễ “làm văn tế ruồi!”


Huy Phương.

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! +++mat-nam-nhi.jpg
Views:	0
Size:	65.7 KB
ID:	1732726  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (01-30-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 01-29-2021   #167
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Kiếp người... chua chát !


Tôi đang ngồi xem tin tức thế giới trên màn h́nh chiếc máy tính Bảng hiệu Apple, cái máy ấy tuy là thứ vô tri vô giác, thế nhưng bây giờ lại chính là bạn, là con, là cháu của tôi trong những tháng ngày c̣n lại , của cuộc đời trong cái Viện dưỡng lăo Club Health care này đây, tôi sống trong một pḥng riêng v́ là c̣n tự chăm sóc bản thân được, không như những người khác lú lẫn , mất tự chủ th́ phải sống chung pḥng lớn 2-3 người, để c̣n tiện hổ trợ nhau trong việc bấm chuông gọi điều dưỡng khi cần giúp.
Bổng chuông điện thoại reo vang :
- Hello.
Đầu dây bên kia giọng cô con gái thứ của tôi lên tiếng :
- Con chào Ba , Ba có khoẻ không ?
- Ba khoẻ, ăn uống ngon miệng, ngũ tốt, nói chung là Ba khoẻ tụi con đừng lo lắn , ở đây Ba sống thấy rất thoải mái.
- Ba ơi ! Ba c̣n nhớ câu chuyện về đứa bé lai Mỹ đen , mà khi xưa Ba kể Ba tính nhận nuôi , khi người Mẹ muốn bỏ ở Quân Y Viện Nha Trang , nhưng Mẹ không chịu v́ thằng bé là lại Mỹ đen, nên Mẹ sợ người đời dị nghị đó không B .
- Ừ Ba nhớ, nhưng sau hả con ?
- Hôm nay, con có khám mắt cho một người, khi đọc hồ sơ th́ con khá ngạc nhiên là anh ta có ngày tháng năm sinh trùng với con và cả nơi sinh luôn. Cho đến khi gặp anh, th́ Ba biết không anh ấy là người Việt lai Mỹ đen luôn, thật quá trùng hợp phải không Ba.
- Trời, không lẽ quả đất tṛn đến vậy sao?
- Trong khi thăm khám mắt, chúng con có hỏi chuyện nhau, th́ anh ấy cũng rất ngạc nhiên và muốn được gặp Ba, nên con gọi điện để hỏi ư Ba đây.
- Ồ tốt thôi, con cứ nói anh ấy có thể đến gặp Ba bất cứ lúc nào nha.
- Dạ, để con thông báo lại cho anh ấy.
- Nè con, thằng Kevin và con Tina tụi nó vẫn chơi đùa khoẻ chứ?
- Dạ , hai cháu khoẻ và quậy phá lắm Ba à, để con sắp xếp cuối tuần nào đó sẽ chở hai cháu vào thăm Ba nghen.
- Ừ, vậy đi, chớ Ba nhớ tụi nó lắm rồi.
- Vậy thôi con tiếp tục làm việc đây, Ba nhớ giữ ǵn sức khoẻ đó nghen, con chào tạm biệt Ba.
- Ừ.
Tiếng đặt máy đánh “cộc“ khô khan từ phía bên kia vọng lại , như tiếng gơ của vị quan toà khi kết án một người, nó gọi bằng điện thoại bàn của Bệnh Viện Mắt đó mà.

Tôi năm nay mới 67 vừa mới đúng tuổi về hưu năm ngoái, vợ của tôi đă mất cách đây 5 năm Năm ngoái sau khi về hưu, đêm đó bị tôi bị tai biến mạch máu năo, nên đưa vào Bệnh Viện nằm điều trị , sau một thời gian tôi phục hồi hẳn, chỉ bị liệt nhẹ một bên cơ mặt , nhưng không hiểu sao .. sau đó tôi lại được chuyển thẳng vào cái Viện dưỡng lăo này , chứ không được về nhà ... thật là tủi thân! Sau đó tôi có hỏi nhân viên Văn pḥng tại đây để biết lư do, th́ mọi sự mới vớ lẽ... đến bẽ bàng cho đời tôi.
Số là tất cả mọi người già được người thân gởi vào đây, chủ yếu là do nguyên nhân lú lẫn, hay quên hoặc mất tự chủ trong vấn đề vệ sinh cá nhân. Họ vào đây từ nhà của họ và sau khi họ đă tṛ chuyện với con cái, rồi thống nhất đi đến quyết định .. vậy họ đỡ tủi hơn tôi rồi, v́ họ được một phần quyền quyết định.
Riêng tôi, khi ở Bệnh Viện chuẩn bị xuất viện, th́ con cái tôi đă nói chuyện với Bác Sĩ và than phiền rằng tôi hay lú lẫn, quên trước quên sau .. ôi trời ! tụi nó c̣n trẻ mà đôi khi c̣n quên tắt bếp nấu , quên nồi nước đang sôi, chứ huống hồ tôi .. luật ở Mỹ nó thế, Đất mước văn minh mà, nghe vậy là hợp lệ rồi , đây là người cần sự chăm sóc và theo dơi thường xuyên, vậy th́ các cơ sở Viện dưỡng lăo mới mọc như nấm , ăn nên làm ra được chớ và rồi con được tiếng là Đất nước có chế độ chăm sóc người già tốt nhất nh́ thế giới nửa chứ .. ôi ! cái sự đời đầy nghịch cảnh chát .. chua .
Tôi có đến ba đứa con , 2 trai , 1 gái .. con trai đầu là kỹ sư đang làm việc cho NASA , đưa con gái thứ hai là Bác Sĩ Mắt và thằng con trai út CEO của tập đoàn Dầu khí ESSO MOBIL và hai cháu ngoại , bốn cháu nội tất cả c̣n nhỏ , đứa lớn nhất chỉ 7 tuổi ... một gia thế khủng , được chăm lo nuôi nấng ăn học từ đôi tay của người Ba già nua này , nhưng già mà sức khoẻ tôi c̣n rất tốt , đi đứng nhanh nhạy , đầu óc minh mẫm ... thế mà thật cay nghiệt .
Ba ngày sau , tôi được thông báo có người muốn gặp , đă biết trước nên tôi đồng ư .
Bước ra , tôi trông thấy một người đàn ông trung niên , ừ tuổi bằng con gái tôi là 39 đúng rồi , anh ta là Mỹ lai đen , thân h́nh khá phốp pháp , cao to như di truyền của Cha anh ta vậy .
Gặp tôi anh đứng dậy bắt tay :
- Con chào Bác , rất mừng v́ Bác đă cho phép con được gặp mặt .
- Chào Cậu , Cậu có muốn uống cafe , hút thuốc để nói chuyện được lâu và thoải mái không ?
- Ôi quí quá , mới gặp Bác lần đầu mà con đă cảm thấy nhẹ nhơm , thoải mái với sự ân cần của Bác rồi đấy . Dạ như vậy cũng được ạ .
- Vậy để tôi thông báo với người chịu trách nhiệm ở đây , về yêu cầu của ḿnh nha .
Tôi đi vào trong nói chuyện với nhân viên , để họ cho phép khách của tôi bào pḥng riêng và sau đó ra vườn đi dạo .
Tôi dẫn chàng trai đi vào pḥng ḿnh , để pha cafe xong :
- Bác cháu ḿnh đem cafe ra ngoài sân vườn uống và nói chuyện nha .
- Dạ .
Chúng tôi song bước ra ngoài vườn , đi trong im lặng như để cho đối phương đủ thời gian để cảm nhận về nhau và suy nghĩ về những ǵ cần nói .. ra đến nơi có bàn ghế đá và bóng râm , gió mát , chủng toii ngồi xuống , đốt điếu thuốc tôi hỏi :
- Sao ? bây giờ tôi có thể giúp anh điều ǵ nào ?
- Bác có thể kể cho cháu nghe về tất cả những ǵ Bác biết không ạ .
Nh́n về xa xăm , như một cuộc phim quay chậm đang được tua lại cách đây 39 năm ...
- Sáng hôm ấy vào thăm vợ của tôi đang nằm ở Bệnh Viện Quân Y Nha Trang , nghe vợ kể đêm qua có một người phụ nữ vừa sanh một bé trai lai Mỹ đen , đang muốn cho .. tôi đi qua nh́n thấy một đứa bé da ngâm đen nhưng thật dễ thương , trông nó c̣n đẹp hơn cả đứa con gái mà vợ tôi mới sinh , trán có ba nếp nhăn giống tôi , trán vồ , mũi găy .. tôi nói với vợ hay xin nó về nuôi luôn một thể , có ǵ thuê người trông nom phụ , nhưng vợ tôi không chịu v́ sợ người ngoài đàm tiếu sanh đôi mà một đứa đen , một đứa trắng , vậy là đi lang chạ sao ? thế nên chịu .. Mẹ cậu là một người đàn bà cao đẹp , nghe nói có chồng thường xuyên đi công tác xa , có lẽ bà có cuộc sống phóng túng nên khi sanh , phải từ Đà Nẳng vào tận Nha Trang để sanh , nếu là đứa con thuần Việt th́ bế về nuôi , c̣n không th́ ... chứ làm sao ăn nói với chồng đây , lúc đó thời chiến nên những đứa trẻ như cậu sẽ được đưa vào Trại cô nhi viện chăm nuôi , nếu có ai nhận làm con nuôi th́ cho ... Tôi chỉ biết có vậy thôi , không biết c̣n giúp ǵ được cho cậu nữa không ?
- Thưa Bác , suốt thời gian qua cháu chỉ thắt mắc về lư do tại sao Mẹ lại bỏ cháu mà thôi. Bây giờ qua chuyện Bác kể cháu đă biết lư do rồi .. cháu cũng v́ thắc mắc lư do đó, mà đem ḷng thù hận đàn bà và chấp nhận sống độc thân cho tới tận bây giờ.
Bổng bất ngờ không kiềm chế được, tôi bật cười vang .. ha .. ha .. ha .. tiếng cười chất chứa một sự chua chát, khinh thường cái sự đời, như luôn chớ trêu phận người.
- Có ǵ mà Bác cười nghe cảm giác chua chát đến vậy ạ.
- Tôi cười v́ chợt nhận ra anh suy nghĩ ấu trĩ và tôi th́ ngu muội đến phũ phàng .. anh thử nghĩ mà xem, sau giải phóng tôi vượt biên sang Mỹ , một thân một ḿnh đi cày bán mạng để dành dụm tiền bạc gởi về phụ vợ nuôi con và lo mua nhà để bảo lănh vợ con sang đoàn tụ .. bảo lănh vợ con sang , th́ phải cày bán mạng hơn nửa để lo cho con ăn học .. nay ba đứa con đă lo cho yên bề gia thất, học vị kỹ sư, Bác Sĩ, Tổng gián đốc .. nhưng rồi sao? tụi nó thông đồng quyết định tống khứ Ba của tụi nó vô đây, mặc dù tôi tỉnh táo không lú lẫn, khoẻ mạnh nhanh nhẹn không mất tự chủ trong sinh hoạt cá nhân, mặc kệ người Ba đă tận tuỵ dầy công , hy sinh nuôi chúng khôn lớn thành đạt như hôm nay .. nhưng cũng lỗi ở tôi , v́ đi làm nhiều quá không có thời gian để dạy bảo chúng thành người trước .. thay v́ thành danh .
Thế nên , anh hăy quẳng cái suy nghĩ hận thù đàn bà ấy đi , cho tâm trí nó nhẹ nhàng và vui vẽ sống những năm tháng c̣n lại của cuộc đời , đừng quá đau đầu về nó mà uổng phí tuổi trẻ , nghe không ?
Tôi mà biết trước cái sự đời như thế vậy, tôi đă mặc kệ vợ con ở Việt Nam , mà ăn chơi bay nhảy cho khỏi uổng phí tuổi trẻ của tôi rồi.
Tiếng cười chua chát lại vang lên nghe thắt ruột , nhưng lần này là kèm theo hai ḍng lệ tuôn rơi đầy đau xót.
Anh cám ơn và từ giă Bác ấy ra về, anh thầm cảm ơn buổi nói chuyện nay , chẳng những giúp anh biết rơ lư do v́ sao Mẹ bỏ ḿnh, mà c̣n chứng kiến và hiểu hơn về măng đời c̣n tăm tối hơn cả ḿnh, thế mà chính người đang mang măng đời đầy cay nghiệt đó , vẫn cố tiếp sức cho anh đi tiếp quăng đời c̣n lại bằng chính câu chuyện của đời ḿnh . Nhưng Bác ấy đâu biết rằng, anh đă không kể hết về đời ḿnh .. rằng anh đi ghép với một GĐ cũng có ba con nhỏ , khi qua Mỹ anh xem họ như GĐ ḿnh , v́ là anh lớn .. anh không đi học mà đi làm luôn để phụ giúp GĐ nuôi các em , cho đến khi các em học xong Bác Sĩ , kỹ sư và sắp chuẩn bị kết hôn , th́ Cha Mẹ bảo anh ra riêng sống .. chỉ v́ sợ mang tiếng với thông gia .. thế là anh đành xách valy ra đi, với vốn tiếng Anh ít ỏi lụm lặt từ cuộc sống khi đă gần 40.
Bổng anh chợt bật cười khanh khách một ḿnh .. mắt cay nồng , tim đau nhói .. cho kiếp người của Bác ấy và cho anh!!!


Hồ văn Hoàng

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	hinh-anh-tam-su-buon.jpg
Views:	0
Size:	129.2 KB
ID:	1733195  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (01-30-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 01-29-2021   #168
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Chuyến Vượt Biên Đẫm Máu.

Nói về cuộc sống ở Mỹ của những người Việt Tỵ Nạn mà không nhắc đến những cuộc hành tŕnh gian nguy của họ để rời nơi cố hương th́ quả là một thiếu sót! Riêng với tôi, chuyến vượt biên đẫm máu tôi đă từng trải qua sẽ c̣n măi ám ảnh tôi cho đến hết những ngày tháng c̣n lại của ḿnh.
Đó là lần đầu tiên tôi được đặt chân xuống tàu để mong rời khỏi quê hương đầy hận thù! Đó là những ngày cuối năm, sau khi được người thân ở Mỹ gửi về cho ít tiền viện trợ, má tôi đă lo cho tôi đi vượt biên… Người ta dặn má tôi về nói tôi hăy chờ, khi họ cho người xuống kêu là đi ngay. Ngày ngày, tôi vẫn đi rừng đốn cây như thường lệ trong khi chờ đợi những thay đổi quan trọng sắp đến cho ḿnh.

Đúng như tôi đă lường trước, khi đứa em trai út vào rừng báo cho tôi biết chuyến đi lúc trời đă tối hẳn rồi, đám thợ rừng chúng tôi vừa dựng được cái sàn gỗ mới cưa xong để chuẩn bị làm chỗ ngủ. Tôi vội vàng vừa đi vừa chạy về nhà với đủ thứ âu lo hồi hộp. Sáng sớm hôm sau, tôi đón chuyến xe đ̣ đầu tiên chạy về Sài G̣n, để rồi từ đó đón xe đi Bà Rịa.
Nhớ lời dặn, để tránh sự theo dơi của du kích và công an, tôi đă thận trọng xuống xe ở cách địa điểm “tập kết” của chuyến đi chừng một cây số để đi bộ đến đó. Đêm đầu tiên tôi ngủ trong nhà bà chị cùng đi trong chuyến vượt biên đó, rồi đêm sau tôi được chuyển tới địa điểm ẩn náu khác mà dân ở đó gọi là “nơi nhốt gà”. Phía trước nơi này cũng chỉ là một mái nhà tranh b́nh thường như mọi ngôi nhà khác, nhưng phía sau có một gian nhà tranh khác được dựng tường kín đáo hơn.
Đi theo người dẫn đường vào bên trong, tôi thấy đă có hơn 50 người khác đang chờ đợi chuyến đi như tôi. Đến đây, tôi bắt đầu sống giữa những tiếng th́ thầm, những lời bàn luận; cùng những hy vọng và âu lo do từ những bàn luận của họ. Ngày hôm sau, tôi có dịp làm quen và chia sẻ những quá khứ điêu linh cùng những kinh nghiệm vượt biên và tù đày của họ.
Chúng tôi được chủ nhà cho ăn trưa và ăn tối tại chỗ. Ngay sau bữa tối, họ dắt từng tốp đi ra ngơ sau vườn rồi băng qua những đám ruộng hoang cỏ mọc lộn xôn để đến “băi”! Trời tối đen như mực nên chúng tôi phải đi sát vào nhau cho khỏi bị lạc và để cho đỡ sợ. Không phải chúng tôi sợ bóng tối mà là sợ những bất trắc bị VC phát giác trên đường đi ra băi.
V́ là dân rừng, tôi đă giúp nhiều người vượt qua các khe suối, những vũng lầy; và dần dần tôi vượt qua hầu hết đoàn người để nhập vào toán dẫn đầu. Khi người ta đi chậm dần và đứng lại, tôi nh́n thấy đám người vượt biên đến “tập kết” ở băi đông như cái sân nhà thờ vào ngày lễ chủ nhật, lúc đó tôi có thể thấy lập lờ chiếc tàu vượt biên của chúng tôi đang chập chờn dưới bóng đêm ở ngay con lạch trước mặt.
Thành tàu khá cao nên nhiều người không tự leo lên nổi; tuy nhiên khi tới phiên tôi, chỉ cần vươn hai tay đu lên thành tàu và búng mạnh hai chân một cái là cả thân h́nh tôi đă hoàn toàn ở trên boong tàu rồi. Vừa lên tới đó, tôi đă bị người ta lùa ngay xuống hầm tàu.
Cửa hầm tàu là một lỗ vuông tối om nằm ở phía gần mũi tàu, chỉ vừa một người chui xuống. Đúng ra đó chỉ là cái hầm đựng cá. Bên ngoài dù trời tối nhưng tôi c̣n có thể nh́n thấy những người gần ḿnh; trái lại sau khi bị dồn xuống hầm cá, hoàn toàn không nh́n thấy ǵ nữa, ngoại trừ cái ô vuông ở miệng hầm. Tôi không thể biết cái h́nh dáng hay kích thước phía trong của nó như thế nào, mà chỉ cảm giác được chỗ ngồi bằng 2 tay của ḿnh thôi! Họ lùa người xuống sau dồn người xuống trước tiến sâu hơn nữa vào phía cuối hầm tàu, vừa đi vừa ṃ mẫm. Tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ, lỡ tàu ch́m th́ làm sao ḿnh thoát ra ngoài được đây" V́ thế tôi chùn bước không dám tiến sâu vào hướng tối đó, mà nép người sang một bên ở gần ô vuông cửa hầm, nhường chỗ cho những người xuống sau theo nhau mà bước sâu vào phía trong. Không nh́n thấy ǵ nữa; nhưng qua cảm giác với những tiếng nói và tiếng động sột soạt, tôi biết là người ta đang lũ lượt nhảy xuống!
Những âm thanh đó kéo dài chừng gần một tiếng, có lẽ mọi người đă được dồn hết vào “chiếc quan tài” trôi nổi đó rồi th́ có giọng ra lệnh cho tàu nổ máy chạy. Khi tàu vừa chạy, lại có giọng nói lớn “bây giờ anh em nào công giáo, ḿnh đọc kinh đi”; và tàu vẫn cứ đều đều chạy.
Tiếng kinh râm ran ḥa nhịp với tiếng máy tàu làm tâm hồn tôi cảm thấy yên ổn hơn một chút. Nhưng chợt có giọng nói khác trên tàu ra lệnh “Tất cả im lặng. Gần đến trạm công an!” Tiếng máy lúc đó cũng trở lên nhẹ nhàng hơn, làm như nó đang thận trọng trước những hiểm nguy đang ŕnh chờ…
Có tiếng trẻ thơ khóc trong tàu làm mọi người lo lắng; một vài tiếng người th́ thầm phản đối. Có tiếng nói “bóp mũi nó lại, không cho nó khóc nữa!” Rồi bỗng có tiếng ra lệnh “cho máy dzọt lẹ lên, chạy hết ga đi!”
Trong khoảnh khắc sau đó, tôi nghe tiếng súng nổ; thế là rồi! Tôi phải ngồi nghiến răng, gh́ mạnh hai tay vào ván tàu để nghe tiếng súng! Tàu đang chạy hết tốc lực, có lúc tiếng súng xa dần để nhường chỗ cho những hy vọng trở lại… Tiếng súng nghe xa, nhưng vẫn tiếp tục nổ. Căng thẳng! Chúng tôi đặt hy vọng vào người tài công đang điều khiển chiếc tàu, và dồn những hy vọng khác vào động cơ tàu để mong đẩy chiếc tàu vọt nhanh hơn cho mau thoát khỏi chốn nguy nan!
Những giây phút căng thẳng này là những khoảnh khắc tranh chấp giữa sống và chết, giữa hạnh phúc và đau khổ, giữa may mắn và ngục tù; giữa đấu tranh chịu đựng và những chọn lựa! Đây chính là giai đoạn khó nhất mà chúng tôi phải trải qua để t́m được tự do. Hàng trăm người trên tàu, nhưng không ai dám nói chuyện và cựa quạy; mọi người đều tập trung một ư nghĩ mong sao chiếc tàu lướt nhanh hơn và êm hơn để thắng lướt những giờ phút nguy kịch đó!
Đột nhiên, có những tiếng súng nổ chát chúa gần bên tàu. Tôi cảm thấy chiếc tàu bẻ cua sang tay trái và chạy sượt vào mé bờ. Có nhiều tiếng kêu trời ơi cứu tôi! Chiếc tàu chỉ lệch sang một bên nhưng chưa ch́m, nó gượng lại thăng bằng và tiếp tục chạy giữa tiếng súng nổ liên hồi. Trong bóng tối, tôi nghiến răng gh́ mạnh tay vào ván tàu để nỗi lo sợ của ḿnh không buột ra khỏi miệng, như một số người khác. Có tiếng nói trong tàu bảo tài công ngừng lại, nhưng có tiếng nói khác ra lệnh cứ tiếp tục chạy.
Đạn đă bắn xuyên nhiều vào trong tàu, nhiều tiếng rên la bên trong nhưng lúc đó tôi chỉ chú ư lắng nghe tiếng đạn bay xeo xéo sựơt vào thành tàu! Rồi tôi nghe tiếng chiếc tàu khác gạt vào mũi tàu tôi làm nó bị lệch hướng đâm xập vào bờ! Con tàu chênh vênh một lần nữa tưởng như muốn bị lật úp; Nhiều người giành nhau chui ra cái lỗ ô vuông cửa hầm tàu ngay phía gần đầu tôi. Có khi hai ba người giành nhau chui ra một lúc làm cho những người muốn thoát ra mất th́ giờ hơn. Nh́n qua ô vuông đó, tôi thấy những ánh đèn pha sáng chói bên ngoài.
Tôi không giành chui ra với họ là v́ c̣n nuối tiếc chiếc tàu. Đến khi trống trải không c̣n ai dám chui ra nữa th́ tôi lại lo sợ, tại sao ḿnh lại ngồi trong đó để cho tàu ch́m mà chờ chết; và tôi liền quyết định chui lên!

Vừa chui lên, tôi đă bị chói mắt bởi ánh đèn pha từ phía chiếc tàu VC; Sau này vào tù th́ tôi mới biết được rằng đó chính là chiếc tàu của những người tù chung với tôi, họ bị bắt trong chuyến vượt biên trước chúng tôi. Công an VC đứng dàn hàng ngang trên boong tàu đó, họ đang nhắm bắn từng người đang bơi dưới con lạch nhỏ như những thợ săn nhắm bắn những chiếc gáo dừa đang trôi lềnh bềnh dưới nước!
Vừa chui từ dưới hầm cá lên khỏi cái lỗ ô vuông, tôi giơ hai tay lên đầu hàng. Một tên công an nó hỏi tôi hai, ba câu; sau đó chúng chú ư nhắm bắn những “chiếc gáo dừa” kia, nên đột nhiên tôi quyêt định nhảy trở lại xuống hầm tàu! Sáng hôm sau, ngay chỗ cửa hầm tàu là xác chết của một đứa cháu họ của tôi, nó bị bắn bể thái dương và rớt trở lại xuống dưới!
Sau khi hoàn toàn làm chủ t́nh h́nh, không c̣n ai dám nhảy xuống nước bỏ trốn nữa, công an VC vẫn để những đèn pha chỉa vào chung quanh chiếc tàu và cho phép một số chúng tôi leo lên boong nằm đợi lệnh. Nằm trên boong và dưới ánh đèn pha, tôi nh́n thấy xác chết của người thợ máy chiếc tàu chúng tôi nổi lềnh bềnh cạnh đó. Suốt đêm, lẫn trong tiếng vi vu của gió biển là những tiếng rên la năo nề của những người bị thương nằm dứơi hầm tàu.
Đến sáng th́ những người bà con của tôi đi kiểm điểm người thân trên tàu, thấy mất một số, có thể họ đă nhảy xuống nước bơi và trốn được rồi. Nhưng lại có người không biết bơi mà t́m măi vẫn không thấy họ; Có người cho biết ở cái sàn phía sau máy tàu có ba, bốn người bị bắn chết nằm chồng lên nhau. Tôi vội vă ra đó kiểm chứng kỹ xem có người thân nào của tôi không.
Lần này tôi mới chú ư nh́n mặt những xác chết, ….đúng rồi, nó chết rồi! Nó bị bắn vỡ một góc đầu ở tư thế nửa nằm nửa ngồi, dựa lên xác của một thanh niên khác cũng bị trúng đạn ngay tai. C̣n một xác chết nữa ngay cạnh đó bị bắn trong tư thế quỳ chổng mông lên trời trông như một trái núi, đầu cúi khom xuống sát sàn gỗ, có lẽ để núp đạn; nhưng tôi cũng thấy một đường máu khô trên sàn tàu chảy ra từ phía đầu của nạn nhân. Cả ba xác đó đều mở trợn trừng mắt... nh́n tôi! Thế là đă có hai ngườI thân của tôi chết trong chuyến đi này! C̣n hai xác khác bên trong tàu là một ông già bị đạn bắn nát ngực, và xác đứa bé khóc lúc tàu chạy gần trạm công an. Không biết nó bị người ta xô lấn hay bị bóp mũi cho chết lúc nó đang khóc!
Măi tới chừng 10 giờ sáng hôm sau, công an mới đem một chiếc tàu khác đến chở những người bị thương đi. Có người trong tàu đứng ra quyên tiền và vàng để đút cho công an. Sau khi mang số vàng bạc sang nộp cho công an, mọi người đều hy vọng chờ đợi; nhưng chờ hoài cũng chẳng có ǵ.
Măi tới lúc chiều tối, có chiếc tàu công an khác chạy tới, bọn chúng lùa tất cả mọi người lên tàu này chở vào nhà tù. Một số người là thân nhân của những nạn nhân bị chết, bọn công an “cho” ở lại để dọn xác những người chết xuống băi, người ta hy vọng sẽ được thả. Tôi ở trong nhóm khoảng 10 thanh niên đuơc ở lại đó, đến chiều gần tối mới có một tên công an cấp lớn hơn đến giải quyết với chúng tôi. Đầu tiên hắn hăm dọa chúng tôi, dí họng súng K54 vào đầu từng người để khám xét. Ông chú họ của tôi bị hắn hăm dọa dữ quá đă phải chắp tay lạy hắn! Sau đó hắn ra lệnh chúng tôi phải khiêng các xác người chết trên tàu xuống.
Hắn ra lệnh và bắt chúng tôi phải làm thật nhanh. Tôi rất sợ xác chết và sợ máu nên đi sau cùng và phải đứng dưới nước để đỡ những xác chết được chuyền xuống. Lúc này chiếc tàu không c̣n người nữa nên nó nổi rất cao, tôi phải giơ thẳng hai tay lên mới đỡ tới những xác chết chuyền trên boong xuống. Thấy tôi nhút nhát, tên công an VC để ngón tay trỏ vào c̣ súng và dí mạnh họng súng K54 vào gáy tôi bắt phải làm việc cho nhanh.
Khi những xác chết được lần lượt chuyền xuống, máu và óc của những nạn nhân đó đă chảy đầy xuống đầu, mặt và toàn thân tôi. Lúc đó tôi quên cả cảm giác với máu và óc v́ cái cảm giác lạnh và cứng của họng súng K54 sau gáy nó chi phối hết nỗi sợ hăi của ḿnh, không may tên VC đó lỡ tay th́ trong khoảnh khắc cái mạng của tôi cũng sẽ tương tự như các nạn nhân kia thôi!
Sau khi làm xong việc chuyển xác, tên công an bắt chúng tôi rửa sạch những vết máu trên tàu. Rồi hắn đưa chúng tôi lên tàu nhỏ của hắn cho đồng bọn chở vể băi Lam Sơn ở gần Bà Rịa. V́ tên công an VC này sợ chúng tôi chạy trốn nên đă bắt chúng tôi di chuyển bằng cách ḅ từ đó qua xóm nhà dân, qua chợ Lam Sơn ra tới đường lộ. Hắn dồn chúng tôi lên một xe lam chở về nhập chung với nhóm người bị giải đi trước tại trạm G̣ Dầu. Từ đây, sau khi VC lột hết vàng bạc của mọi người, chúng dùng xe công an chở thẳng chúng tôi vào trại giam B5 ở Biên Ḥa. Giữa đêm hàng trăm người chúng tôi đă bị nhét chung vào một chiếc pḥng chỉ bằng pḥng ngủ master room của một gia đ́nh ở Mỹ. Tôi đă phải ngồi khít giữa khối người chen chúc và ngủ thiếp đi v́ mệt mỏi và tuyệt vọng.
Sáng hôm sau tới giờ làm việc, bọn công an VC lại bắt đầu một màn điều tra, khám xét nữa. Chúng hỏi cung, làm hồ sơ lư lịch, rồi từng người chúng tôi phải cởi hết quần áo đưa cho chúng khám xét. Rồi lần lượt mỗi người phải đi ngang chiếc bàn và há miệng ra cho tên công an VC kiểm kê mấy chiếc răng vàng hoặc “khâu” vàng nào giấu trong miệng" Pḥng bên cạnh là một công an khác chuyên “điều trị” lỗ đít. Từng người phải đến đó, chổng đít lên gần mặt nó và banh lớn lỗ đít ra cho nó kiếm vàng bên trong chỗ đó!
Sau đủ thứ thủ tục kỳ dị ấy, mọi đồ đạc đều bị cướp hết. Mọi người được đưa vào một khu vực có tường dầy cao và hàng rào kẽm gai phía trên, cùng những cḥi canh trên cao ở bốn góc. Vào trong khu này tôi nghe thấy tiếng ŕ rào như những đàn ong đang bay. Đến khi được đưa lại gần các căn pḥng phát ra những âm thanh đó th́ mới biết đó là nơi cư trú mới của tôi. Từng pḥng nh́n vào tối om, có cánh cửa sắt và hàng chấn song sắt lớn. Nh́n măi tôi mới nhận ra một số người ở trần, mặc xà lỏn và đầu trọc lóc đang đứng gần song sắt nh́n chúng tôi, trông họ ốm nhom như lũ khỉ.
Khoảng 5 phút sau, tên quản giáo đến mở khóa đưa chúng tôi vào nơi cư trú mới, nhập bọn với “lũ khỉ” bên trong! V́ quá tối, nên phải đứng chớp mắt một lúc tôi mới nh́n rơ hết được căn pḥng. Cả một xă hội mới, chẳng bao lâu chính tôi cũng trở nên y hệt “lũ khỉ” đó; nhưng sau một thời gian tôi cảm thấy cái xă hội trong đó c̣n có t́nh nghĩa hơn xă hội bên ngoài mà tôi đă sống!
. . .
Nhiều năm đă qua. Sau cùng, tôi cũng đă tới được xừ sở tự do, nhưng măi măi, chuyến vượt biên đẫm máu ấy c̣n ám ảnh tôi.
Như đă nói, nhiều vị có nói là phải quên quá khứ. Riêng tôi, quá khứ của tôi tuy không đẹp nhưng tôi không có ǵ mặc cảm với những ǵ tôi đă kinh qua. Nó là những bài học quư giá cho chính tôi về con người và nhất là về xă hội nơi cố hương tôi đă từng sống.
Quá khứ đó cũng là những kinh nghiệm xương máu, mồ hôi và nước mắt; và bằng chính mạng sống của những nạn nhân đă cùng cảnh ngộ như chúng tôi khi c̣n ở đó.
Những hy sinh của họ đă xúc động lương tâm thế giới để chúng ta được cơ hội đến đây tỵ nạn và xây dựng cuộc sống mới hôm nay... Cuộc sống của chúng ta hôm nay, há chẳng phải được xây dựng trên nền tảng qúa khứ thương đau đó sao"


Mai Phuc.

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	00height375.jpg
Views:	0
Size:	20.2 KB
ID:	1733216  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (01-30-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 02-01-2021   #169
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Đàn Bà Sao Quan Trọng Thế Nhỉ?

Đàn bà là thứ mà Đàn ông không thể thiếu được. Anh có thể thiếu rượu, thiếu thuốc lá, thậm chí có thể thiếu cả áo mặc nhưng không thể thiếu Đàn bà.

- Đàn ông tiếng là mạnh mẽ thế, cứng cỏi thế nhưng thiếu Đàn bà là Cô đơn ngay.

- Bận rộn như Hoàng đế Napoleon, xông pha trận mạc khắp các chiến trường châu Âu mà vẫn không thể thiếu Đàn bà. Chiến tranh quyết liệt, căng thẳng như ở ḷng chảo Điện Biên Phủ năm 1954 mà Tướng De Castries vẫn cần một Cô nhà báo xinh đẹp làm thư kư riêng.

- “Giai nhân tự cổ như danh tướng”. Người Trung Quốc xưa đă nói như vậy.

- Đàn bà là một nửa cuộc đời của Đàn ông. Đàn ông càng làm việc nhiều, càng kiếm tiền giỏi càng cần có Đàn bà, nếu không họ sẽ bị stress, tụt dốc.

- Người Nhật Bản nói: “Vắng Đàn bà nhà hóa Mồ côi”.

- Đàn bà là Thiên thần hay Quỷ dữ? Thưa rằng trong mỗi người Đàn bà có cả hai thứ đó, họ vừa là Thiên thần, lại vừa là Quỷ dữ. Đàn bà c̣n đẹp hơn tất cả các loài hoa.

- Lực hấp dẫn của Đàn bà rất mạnh mẽ. Phái đẹp là thỏi nam châm mà giới mày râu là đám mạt sắt nhỏ nhoi.

- Hễ người đẹp xuất hiện là những đôi mắt của cánh Đàn ông sáng bừng lên, ham muốn, thèm khát và chỉ cần một cái vẫy tay, một cái liếc mắt là Đàn ông có thể đổ ngay.

- Tất cả các Hoàng đế mạnh nhất từ xưa tới nay đều thử sức với Đàn bà và đều đă thất bại.

- Chính Đàn ông làm cho Đàn bà thành thiên thần, cũng chính Đàn ông khiến Đàn bà thành Quỷ dữ. Nguy hiểm nhất cũng là Đàn bà.

- Trong 36 kế hiểm của người Trung Hoa, Đàn Bà Là Ǵ? Mỹ nhân kế là hiểm nhất.

Đổng Trác hùng mạnh thế mà phải chết v́ Điêu Thuyền, Từ Hải anh hùng thế mà phải chết đứng v́ Thúy Kiều, Phù Sai quyền lực thế mà phải chết v́ Tây Thi. Bill Clinton suưt té giếng v́ Lewinsky...

- Đại văn hào Victo Hugo đă viết rằng: Ai cũng có thể tin, cái ǵ cũng có thể tin, trừ Đàn bà.

Khi Đàn bà là Thiên thần th́ họ là người tuyệt vời nhất, hấp dẫn nhất.

Nhưng khi Đàn bà là Quỷ dữ th́ họ trở nên nguy hiểm nhất.

Song cũng v́ tính chất hai mặt này của Đàn bà mà họ trở nên có sức hút mạnh mẽ hơn đối với Đàn ông v́ đàn ông ham chơi mà tṛ chơi nếu thiếu tính mạo hiểm th́ không hấp dẫn đâu.

- Đàn bà ma lực như thương trường, bất trắc như thương trường, nhiều rủi ro như thương trường.

- V́ tôn thờ t́nh yêu nên cuối đời Đàn bà không biết Ai yêu ḿnh.

- V́ chạy theo Đàn bà nên cuối đời người Đàn ông không biết là ḿnh yêu Ai.

- Đàn bà là ǵ? Đàn bà là ai? Những câu hỏi đó suốt đời Đàn ông không thể trả lời được một cách trọn vẹn. Song cũng v́ thế mà suốt đời Đàn ông cứ si mê Đàn bà.

- Nếu Đàn bà như chiếc bánh, bóc lá ra là thấy được hết cả nhân lẫn bột th́ Đàn ông sẽ chán ngay và sự nhàm chán là kẻ tử thù của T́nh yêu c̣n sự bí ẩn là chất xúc tác của T́nh yêu.

- Nếu không thèm khát Đàn bà th́ không phải là Đàn ông. Nhưng nếu đánh mất sự nghiệp v́ Đàn bà th́ cũng không phải là Đàn ông.

- Người Đàn ông thông minh xem Đàn bà như bông hoa tươi trong pḥng khách\, là người bạn tâm giao trong pḥng ngủ và là người cộng sự trong sự nghiệp.


Không Đàn bà: Ôi chẳng thà tận thế....!!!

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! +++519.jpeg
Views:	0
Size:	103.6 KB
ID:	1734728  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (02-11-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 02-08-2021   #170
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Sao Mẹ không tin con?

Cảm ơn video của bạn về thói ăn dơi, ăn đỉa, ăn tất cả những con ǵ bắt được trong hoang dă của người Tàu, người Thái, người Việt ḿnh...

Thời làm việc tại Á Châu, tôi có qua lại nước Tàu nhiều lần và cũng có thấy cách ăn uống những thứ "ghê tởm" này của họ. Nói ra th́ họ tự ái nhưng không nói, không được.

Ngày nay, người Tàu không phải v́ đói mà ăn tạp, ăn bẩn và ăn hoang. Họ cho thức ăn là thuốc bổ. Như ăn óc khỉ th́ bổ năo người, ăn chân gà th́ chân người cứng cáp, và ăn tim heo th́ tim người khỏe...

Đă hơn 5000 năm dựng nước (họ tự hào và nói thế) và quá hănh diện về ngành đông y trị bá bệnh của ḿnh, người Tàu coi việc ăn uống không chỉ để nạp năng lượng cho cơ thể mà ăn để chữa bệnh. Thuyết âm dương (âm th́ lạnh, dương th́ nóng) là phải ăn uống làm sao cho thuận khí, ḥa tinh. Như ăn thịt vịt lạnh th́ phải có thêm gừng cho nóng. Và cứ thế lấy nóng lạnh, âm dương làm chuẩn: như thức ăn phải bổ t́, dưỡng thận, bồi gan, nhuận trường, xung khí, ích phổi...

Như uống cao hổ cốt (xương con hổ nấu 5 ngày 5 đêm trở thành một loại Collagen) để bổ xương. Ăn trùng, đỉa, sa sùng, dế, châu chấu, cào cào... để có thêm đạm hữu cơ. Uống sâm để giúp thêm Oxygen vào máu cho da dẻ hồng hào, dễ thở và sống lâu thêm vài giờ sảng khoái trước khi nhắm mắt.



Đây là chuyện nhà tôi:
Bố vợ tôi tự nhận là một Đông Y có tiếng từ VN. Qua Mỹ năm 75, ông biết Sâm Mỹ tốt, rẻ nên ngâm rượu uống đến nứt da, cao áp huyết và chết v́ tai biến mạch máu năo. Ông chết mà mặt vẫn đỏ hồng như thanh niên khỏe mạnh. Trong nhà ăn uống, thực phẩm nấu như nấu thuốc Bắc. Nhà lúc nào cũng bay mùi thuốc Bắc v́ uống thuốc thay nước. Cứ trời lạnh hay nhảy mũi v́ dị ứng phấn hoa cho là bị cảm nên cho uống Quế Chi Thang (gừng, quế nấu với nước trong 15 phút).

Khi đứa con trai thứ 2 của tôi được 3 tháng trong bụng Mẹ, Ông bổ hàng chục thang thuốc Bắc chọ Mẹ nó uống nói là giúp cho thai nhỏ lại, dễ sinh đẻ. Thai tới tháng thứ 6 đi khám bác sĩ thấy mẹ thằng nhỏ không tăng cân, Bác Sĩ không biết lư do tại sao. Về nhà tôi để ư thấy mẹ thằng bé ngày ngày uống thứ nước đậm đặc, đen nghịt, đắng nghét, tôi sợ quá đổ hết vào thùng rác và nhất định không cho uống nữa. Nhờ thế thai nhi phát triển trở lại, nhưng khi sinh ra thằng con nhỏ hơn thằng anh nó 2 kg (2kg vs 4kg). Từ đó tôi không cho ông Ngoại Đông Y đụng đến vợ con tôi nữa. Thế là xung đột xảy ra. May là tôi cứu kịp chứ không con trai tôi đă chết trong bụng Mẹ nó.


Trước khi ông Ngoại qua đời, có viết một cuốn cẩm nang về cách trị bênh bằng tiếng Việt, nói là chữa được bá bệnh từ ung thư đến nhức đầu, và giao cho anh con trai cả giữ làm bửu bối. Trong nhà ai có bệnh ǵ th́ theo đó mua thuốc uống thay Tây Dược. Anh ta, không biết một chút ǵ về Đông Y, không viết được chữ Hán nhưng rất rành về Đinh Lăng, Bạch Truật, Mă Đề, Cam Thảo...

Tôi v́ không chịu nổi sự khác biệt về hiểu biết có nền tảng khoa học, nên không trụ lại trong nhà đó sau 12 năm làm rể. Bà Ngọai mấy con tôi sau này qua đời v́ ung thư dạ dày do vi khuẩn HP (Helicobacter Pylori) có nhiều trong mắm cá, mắm ruốc bẩn gây ra. Trong suốt thời gian bà bị bệnh, mấy người con không cho đi bác sĩ soi ruột mà ở nhà chỉ uống mấy thứ lá cây rễ cây, v́ nghĩ bà đau bụng v́ ăn nhiều đồ lạnh. Cứ thế bà uống nước gừng, ăn tỏi, tiêu, hành cho nóng người lên. Cho đến khi quá trễ, đi bệnh viện Bác Sĩ cũng đầu hàng.

Mẹ mấy đứa con tôi vừa mới qua đời v́ bị ung thư vú lúc cô ta 50t. Không đi khám, không chữa thuốc Tây, chỉ ở nhà uống mấy thang thuốc Bắc do ông anh "bào chế" cho, tới ngày ung thư di căn lên năo, qua phổi, qua gan rồi qua đời ở tuổi 59.

Tôi làm việc nghiên cứu khoa học cao cấp trên 35 năm nên biết nhiều về thuốc Tây, biết họ bào chế như thế nào và hiệu quả của điều trị ra sao. Tôi biết chưa có thuốc Đông Y nào chữa bá bệnh như họ nói trên các quảng cáo. Chưa có thuốc Tàu nào chữa dứt khỏi các bệnh do vi trùng, vi khuẩn, ung thư, tiểu đường, cao áp huyết, Gout, COPD..... Nói chung, thuốc Bắc chỉ có giúp cho con người khỏe mạnh, khi chưa có bệnh, để giúp chống lại bệnh tật. Khi có bệnh rồi mà tin Đông Y th́ sớm muộn ǵ cũng chầu Diêm Chúa.

V́ thế, trong cơn đại dịch virus Vũ Hán, họ bó tay. Không đủ bệnh viện Tây Y, không đủ máy thở Oxy, không có pḥng cách ly, không biết bệnh lây nhiễm như thế nào, ra sao, nên đang bị đại nạn. Sau lần virus SARS cách nay gần 20 năm, cũng phát ra từ Tàu, họ vẫn chưa học được bài học nào. Bên Tàu, bệnh viện Đông Y nhiều hơn Tây Y và mấy ông thầy thuốc Bắc, không biết tốt nghiệp từ trường ĐH Y Khoa nào vẫn tự nhận ḿnh là Bác Sĩ, không phải là Đông Y Sĩ. Bác Sĩ ngồi nhà, chỉ bắt mạch, không có bất kỳ một dụng cụ Y Khoa nào để chẩn đoán mà biết bệnh nhân bị ung thư nơi nào trong lục phủ ngũ tạng... thật là kỳ tài.

Trong khi thế giới loay hoay t́m cách chế ra Vaccine để pḥng bệnh COVID-19 trong tương lai và nổi tiếng như viện Pasteur chuyên sản xuất Vaccine của Pháp tất bật chạy đua với thời gian. Họ đều nói phải mất gần 2 năm nữa mới xong, th́ một công ty của Mỹ Inovio Pharmaceuticals ở San Diego trong 3 giờ sau khi người Tàu giải mă cấu trúc con virus Vũ Hán, họ đă có Vaccine để bắt đầu thử nghiệm trên thú vật như thỏ, chuột, linh trưởng... Có thể đầu mùa hè này sẽ có Vaccine chủng ngừa cho nhân loại rồi. Nếu quả đúng th́ nhân loại này được cứu rồi.

Nhân dịp này, tôi chỉ mong những ai đọc câu chuyện này nên suy nghĩ lại về cách pḥng và chữa bệnh ở Mỹ...

Ngày xưa ở VN chúng ta không có tiền, không đi Bác Sĩ, không biết thật sự ḿnh bị bệnh ǵ nên uống lá cây rễ cây, thắp vài nén nhang cầu Trời khẩn Phật chờ cứu. Ngày nay, chúng ta đang ở nước Mỹ với ngành Tây Y tân tiến, tại sao phải trở lại uống mấy thứ thuốc mà ḿnh không biết nó là ǵ.

Tôi có người bạn, đang nằm chờ chết v́ bị tai biến mạch máu năo đă hơn 7 năm rồi. Oái oăm là bà có người con trai là một Bác Sĩ nổi tiếng (được nhận thẳng vào trường Y đặc biệt khi mới vừa tốt nghiệp TH). Biết Mẹ ḿnh bị bệnh cao áp huyết và cao Cholesterol, anh ta gửi thuốc cho Mẹ hàng tháng. Một ngày Bà ta bị liệt nửa người, khi t́m hiểu ra, người con Bác Sĩ mới biết bao nhiêu năm Mẹ ḿnh không uống thuốc Tây mà tự mua mấy thứ thuốc được quảng cáo trị bá bệnh trên các đài TV Việt Nam. Thuốc Tây con trai đưa cho bà bỏ đó v́ nghĩ nó độc hại hơn là Đông Trùng Hạ Thảo, Linh Chi, Mật Gấu, Sữa Ong Chúa.....

Mẹ bệnh nằm nhà thương, bất động, nhắm mắt, chờ ngày đi. Người con trai mỗi ngày về thăm Mẹ ṿ đầu bứt tóc và tự trách ḿnh:

"Mẹ cho con học Bác Sĩ để cứu người giúp gia đ́nh. Vậy mà Mẹ bệnh ḿnh không cứu được. Sao Mẹ lại không tin con?".

Tôi chỉ mong mọi người đọc câu chuyện này và hiểu ư chính tôi muốn chia xẻ là ǵ.

Nguyễn Lương

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! !!unnamed.jpg
Views:	0
Size:	53.0 KB
ID:	1738114   Click image for larger version

Name:	!! uồn-khóc-34.jpg
Views:	0
Size:	133.5 KB
ID:	1738117  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (02-11-2021), hohoang (4 Weeks Ago), tcdinh (02-24-2021), thoigian (03-23-2021)
Old 02-11-2021   #171
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Chúc Mừng Năm TÂN SỬU 2021.



wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! !00-150.jpg
Views:	0
Size:	133.6 KB
ID:	1739286   Click image for larger version

Name:	! !00--d98d92d12060.gif
Views:	0
Size:	786.9 KB
ID:	1739287  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (02-11-2021), hohoang (4 Weeks Ago), tcdinh (02-24-2021), thoigian (03-23-2021)
Old 02-23-2021   #172
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

T̀NH YÊU 1 ĐÔ LA

Jim làm việc tại một khu du lịch, mỗi ngày khi đi làm, ông Jack hàng xóm đều sẽ đưa anh một tờ 5 đô la để nhờ anh mua một túi cà phê giá 4 đô la ở tiệm cà phê trong khu du lịch, thói quen này đă kéo dài suốt mấy năm nay. Đương nhiên, để cảm ơn Jim, ông Jack luôn giúp anh cắt cỏ phía trước nhà.
Thời gian lâu sau, bà chủ quán cà phê đă quen thuộc Jim, và luôn sẵn sàng chuẩn bị cà phê cùng tờ 1 đô la tiền lẻ. Có lần, Jim cũng ṭ ṃ hỏi ông Jack rằng: “Thời hạn sử dụng của cà phê rất lâu. Tại sao mỗi lần ông không thể mua nhiều hơn một chút?”. Ông lắc đầu cười nói: “Không, ta thích như bây giờ hơn, mỗi ngày một bịch cà phê, vừa mới là tốt”.
Có một lần, Jim vội đến nhà bạn nên anh đă mua cà phê ở tiệm khác. Không ngờ là dù chưa mở túi mà ông Jack đă nói: “Đây không phải là cà phê mà tôi muốn mua”. Jim giật ḿnh, sau đó anh lại thử vài lần nữa, dù cho bao b́ giống hệt nhau, nhưng ông luôn nhận ra ngay nếu không phải là cà phê mua ở khu du lịch khiến Jim không dám qua mặt ông nữa.
Vài năm sau, sức khỏe của ông Jack không c̣n như trước nữa. Nhưng mỗi ngày ông vẫn nhờ Jim mua cà phê và lần nào cũng tỏ ra đầy mong chờ khi đưa cho anh tờ 5 đô la. Có một ngày, khi Jim mang cà phê về, ông Jack nằm trên giường bệnh yếu ớt đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa tờ 1 đô la và hỏi Jim rằng: “Đă lâu như vậy rồi mà chẳng lẽ cậu không biết v́ sao tôi luôn mua cà phê ở tiệm này ư?”. Jim nh́n ông lăo hàng xóm rồi lắc đầu.
“Bởi v́ người bán cà phê cho cậu là bà Elena!” Giọng ông Jack bỗng vô cùng dịu dàng: “Bà ấy là người mà tôi yêu sâu đậm nhất. Năm đó, bố mẹ của bà ấy chê tôi nghèo, buộc chúng tôi chia tay nhau, tôi đành đau ḷng rời đi… Nhiều năm sau, vợ tôi qua đời v́ bị bệnh, các con th́ đă có gia đ́nh riêng, nên tôi muốn quay lại xem thử. Sau đó, tôi biết được là bà Elena bán cà phê ở khu du lịch và cũng đă có con rồi. Tôi không muốn làm phiền cuộc sống b́nh yên của bà ấy nên lặng lẽ sống ở đây và bắt đầu nhờ cậu mua cà phê. Kể từ lần đầu tiên cậu mang cà phê về cho tôi, tôi biết rằng Elena cũng không quên tôi…”
Jim hỏi: “Chẳng lẽ ông chưa từng quên bà ấy sao?”
Ông Jack lắc đầu nói: “Năm đó khi yêu nhau, chúng tôi không thể thường xuyên gặp mặt được nên đă lén đặt ra ám hiệu đó là gấp tờ 1 đô la thành h́nh tam giác rồi cho vào phong b́ và gửi cho nhau qua bưu điện để thay cho lời báo b́nh an. V́ thế, mỗi lần nhờ cậu mua cà phê, tôi luôn gấp tờ tiền thành h́nh tam giác và tờ tiền mà bà Elena đưa cho cậu cũng được gấp như thế. Bằng cách này, tuy chúng tôi chưa hề gặp nhau, nhưng mỗi ngày đều có thể báo b́nh an cho người kia như những ngày xưa ấy…”
“Bây giờ tôi sắp phải đi về với Chúa rồi. Nếu bà Elena không nhận được tin tức của tôi th́ hẳn là bà ấy sẽ đau ḷng nhiều lắm. Dưới gầm giường của tôi có một chiếc hộp, bên trong là những tờ tiền gấp thành h́nh tam giác, xin cậu hăy tiếp tục mua cà phê giúp tôi với, xin nhờ cậu…” Nói xong, ông Jack nhắm mắt xuôi tay.
Trong tang lễ của ông Jack, Jim lặng lẽ mở một chiếc hộp khác ra, bên trong toàn là những túi cà phê được đóng gói đẹp đẽ và rất nhiều những tờ tiền lẻ được gấp thành h́nh tam giác. Th́ ra là bà Elena đă qua đời v́ bị bệnh từ nửa năm trước rồi.
Trước khi rời khỏi thế gian, việc cuối cùng mà bà làm đó là giao tất cả cà phê và tiền lẻ cho Jim để nhờ anh thay ḿnh báo tin b́nh an đến cho ông Jack …


MINH NGỌC (biên dịch)



wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	01-unnamed.png
Views:	0
Size:	359.7 KB
ID:	1745731   Click image for larger version

Name:	02-unnamed.png
Views:	0
Size:	360.3 KB
ID:	1745732  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-06-2021), hohoang (4 Weeks Ago), tcdinh (03-11-2021), thoigian (03-23-2021)
Old 02-23-2021   #173
duckyy
 
R2 Kiếm Khách
Join Date: Nov 2006
Posts: 103
Thanks: 91
Thanked 4 Times in 4 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 1 Post(s)
Rep Power: 15
duckyy Reputation Uy Tín Level 1duckyy Reputation Uy Tín Level 1
Reputation: 113
Default

thank you .
duckyy_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to duckyy For This Useful Post:
baolunbeau (03-06-2021)
Old 03-02-2021   #174
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Điều chưa hiểu !

Hắn, một người đàn ông thành đạt.
Năm ngoái, về thăm nhà, thấy Bố một ḿnh thui thủi, cô đơn trong căn nhà trống vắng, v́ Mẹ hắn đă khuất núi đă lâu, Hắn quyết định đưa Ông cụ lên thành phố ở với vợ chồng ḿnh cho trọn đạo người con có hiếu.

Cứ tưởng rằng cụ sẽ vui, v́ nhà hắn là một ngôi biệt thự rộng răi , sang trọng, lại có khu vườn sầm uất bao quanh, đủ loại hoa trái.

Vậy mà không phải thế!

Giáp Tết năm nay, Bố lại... năn nỉ hắn để được trở về quê!

Hắn hoàn toàn KHÔNG HIỂU tại làm sao nữa?!

Nên đă cố dọ hỏi :

-Hay là vợ con đối xử tệ bạc với cụ chăng!!

-Không, con dâu rất tốt, ngày nào cũng sai người làm cho ba bữa ăn thịnh soạn mà.

- Thế... Sao bố lại đ̣i về quê?

- À, tại ở đây buồn, không biết nói chuyện với ai... và v́ BA ĐÔI DÉP con ạ!

- ???!!!???!!! À, con chưa hiểu lư do thứ hai...

- Ừ, con bây chừ là người thành phố, làm sao hiểu được...

- Th́ Bố nói cho con hiểu được không ạ?

- Thế th́... Bố nói nhé: cả một năm nay, Bố cố để mà quen cái chuyện ở pḥng WC mang dép Lào, pḥng khách th́ phải đi dép da, ra ngoài vườn thay dép tổ ong...!!! theo "gia quy" của con!

Mỗi lần quên, là có vợ con cầm đôi dép phù hợp đưa và nhắc nhở: Bố ơi đổi dép!

- ?!?!!!!???

- Bố thật ngại ngùng! Nên suốt ngày tự nhắc: vườn - ong, khách- da, tắm - Lào, lúc nào cũng nghĩ, lẩm bẩm: "ong, da, Lào - Lào da ong!". Nhưng không thể nào quen được!

Ngủ, bố cũng mơ thấy ḿnh lộn dép và vợ con đang nh́n bố với "đôi mắt h́nh viên đạn" với... đôi dép cần thay thế trên tay... bố sợ quá! Hưm hưm...

Thôi cho Bố về quê, dù buồn, khổ nhưng tự do con ạ...

Ở nơi ấy, Bố chỉ đi một đôi dép, dù trong nhà hay ngoài vườn... Khỏi suốt ngày bận tâm, rồi chẳng muốn đi lại luôn!

Hưm... Lào, da, ong... lẩm bẩm riết rồi khùng luôn! H́ h́ hic hic…

Ông cụ pha tṛ, cười nhưng như mếu! Trông thật đáng thương.

-???!!!???!!!???!!!

À, hắn nhận ra ḿnh có học, thành đạt, nhưng vẫn chưa hiểu một điều đơn giản là Người già cần sự yêu thương, gần gũi, cảm thông hơn là nhà cao cửa rộng, cao lương mỹ vị ǵ cả!

Hắn, cứ tưởng ḿnh có hiếu, nhưng thật sự là một kẻ vô tâm!

Và đă hối hận vô cùng, vội quỳ xuống trước mặt người đă sinh thành dưỡng dục ḿnh nói:

-Xin Bố tha lỗi cho thằng con vô tâm này nhé.

Từ nay, bố chẳng cần phải thay đổi dép ǵ cả!

Nếu thích, bố cứ đi chân trần ngay trong pḥng ngủ!

Con chỉ cần bố gần gũi con, chẳng cần quy định ǵ sất!

H́ h́, Bố ở lại với con nhé.

Rồi hắn nhào đến siết chặt đôi vai đang rung lên v́ xúc động của người Bố.

Hắn dụi mặt vào ngực người đă thương yêu ḿnh cả một đời để bốn ḍng lệ hạnh phúc, trộn lẫn làm một!

Hắn chợt nhớ một câu nói thật hay: hạnh phúc tại tâm!


Ngoài kia, tiếng chim lảnh lót hót vang lừng bên những khóm mai vàng rực rỡ báo hiệu xuân về giữa đất trời bao la và trong ḷng của hai người...

H́nh như hắn c̣n thấy nụ cười hạnh phúc của người thứ ba, ở nơi thật xa... nơi mịt mờ nhân ảnh của cơi vĩnh hằng, đó là nụ cười của mẹ!


Xin cảm ơn đời, cảm ơn Mẹ Cha, đă cho một cuộc đời hôm nay và đă đánh thức hắn, hiểu được một điều đơn giản: "Con người cần nhất là sự cảm thông"... Nhưng chưa hẳn ai cũng hiểu được!?

Xin đa tạ và chào mừng mùa xuân.

Đệ Nguyễn


wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!é.jpg
Views:	0
Size:	201.9 KB
ID:	1749356  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-06-2021), hohoang (4 Weeks Ago), tcdinh (03-11-2021), thoigian (03-23-2021)
Old 03-10-2021   #175
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Nổi đau c̣n măi .


Tôi không có kỷ niệm đau đớn uất hận trong tháng tư như những người lính buông súng thất thiểu trở về thành phố, không có những giây phút kinh hoàng trong ḍng người di tản giữa mưa pháo trên những đại lộ vương văi xác chết, không có cảm giác cuống cuồng chạy loạn xuống biển lên rừng để t́m đường thoát hiểm khỏi thảm họa Cộng Sản.

Tôi cũng không có nỗi hốt hoảng lo lắng của kẻ thua cuộc trước sự thay đổi cả một xă hội miền Nam trong cái ngày gọi là giải phóng với những đợt đổi tiền tức tưởi hay đánh tư sản trắng tay mạt vận.

Tôi lúc đó b́nh yên trong ngôi nhà treo cờ đỏ của ḿnh, để thấy người thân hân hoan chào đón ngày vui thống nhất đất nước.
Bà Nội tôi cười móm mém “Ḥa b́nh rồi, hết lo bị tụi Việt Cộng pháo kích”tôi lúc đó có ngây ngô cỡ nào cũng nh́n ra “tụi Việt Cộng” là ai.

Thấy như ḿnh bị hụt hẫng thất vọng cái ǵ đó không gọi được tên, cảm giác bồn chồn khó chịu trước sự thay đổi quá đột ngột mà ḿnh chưa sẳn sàng để chấp nhận sự thật.

Ở một nơi mà ḿnh đă nh́n thấy đầu tiên khi mở mắt chào đời , nó hiện hữu thiêng liêng từ ánh đèn ấm áp trong đêm tối hay vạt nắng sáng lung linh ngoài khung cửa sổ, thấy ngôi nhà thân thương mà ḿnh đă sống ở đó với bao buồn vui kỷ niệm êm đềm, rồi chợt có một ngày ai đó xồng xộc bước vào quát tháo, dẹp cái bàn thờ, gỡ mấy bức tranh phong cảnh, lấy đi cái lu , cái tủ, đuổi mọi người ra đường rồi ngang nhiên chiếm hết mọi thứ của cải và tự xưng ḿnh là đầy tớ của nhân dân, nghe sao ngang ngược và bực bội hết sức.

Tâm trạng của tôi lúc đó chỉ có vậy. Sự ngây thơ đến ngu ngốc, tôi lúc đó vô tư đến độ không phân biệt được chế độ Cộng ḥa và Chủ nghĩa Xă hội khác nhau ra sao, không có khái niệm về Thế Giới Tự Do và khối Cộng Sản hay dở ở chỗ nào.

Chiến tranh xảy ra ở đâu đâu trong miền Nam và không liên quan tới cái hẻm nhỏ của tôi, khi hàng ngày chúng tôi vẫn đến trường hồn nhiên vui đùa, hàng xóm vẫn chợ búa tấp nập, rạp chiếu bóng vẫn có phim hay cuối tuần và bác xích lô già đạp vài cuốc xe đủ sống là thong thả nằm khềnh đọc báo. Cuộc sống b́nh yên quá mà…

Gia đ́nh tôi đâu có ai tử thương tử trận để thấy cuộc chiến khốc liệt tàn nhẫn đến thế nào khi lá vàng khóc lá xanh rơi, khi đàn bà con nít nháo nhào lo tản cư chạy giặc, đàn ông con trai tới tuổi quân dịch phải bỏ ruộng hoang nhà trống mà nhập ngũ hay vô bưng…

Tất cả đều c̣n rất trẻ, cái tuổi c̣n sung sức, c̣n nhiều hoài bảo cho tương lai.
Vậy mà chiến tranh đă cướp mất tuổi trẻ của họ, giết chết mọi ước mơ của họ một cách tàn nhẫn.
Cái từ giải phóng miền Nam đă dạy cho tôi một bài học nhớ đời, đó là sự dối trá và phản bội.
Không có giải phóng ǵ hết, chỉ có bên thua cuộc và bên thắng cuộc, tuổi trẻ miền Bắc chiến đấu v́ một chủ nghĩa Cộng Sản ngoại lai, tuổi trẻ miền Nam th́ chiến đấu chống lại sự xâm lược của miền Bắc để giữ vững thành tŕ Tự Do.

Tôi nghĩ VNCH có chính nghĩa trong cuộc chiến này, nên khi Cộng Sản miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam thành công, những hô hào reo mừng của kẻ chiến thắng đă làm tôi thất vọng, bực tức.
Bên nào cũng là người Việt, bên nào cũng máu đỏ da vàng.
Cuộc chiến kéo dài quá lâu với biết bao thảm cảnh mất mát đau buồn của cả hai miền đất nước.
Nhưng ngay cái ngày tang tóc thương tâm đó Cộng Sản Bắc Việt lại giăng đèn kéo hoa để chào mừng mùa Xuân đại thắng, họ đă hát trên những xác người, trên các tử thi c̣n nằm lăn lóc suốt đoạn đường di tản giữa những đại lộ kinh hoàng v́ bom đạn trong tháng tư đen tối ấy.

Đă mấy chục năm trôi qua tôi vẫn thấy đau buồn mỗi khi nghĩ đến những năm tháng đáng nguyền rủa đó.
Tôi nhớ những tên cách mạng hùa mang băng đỏ chạy ṿng ṿng thành phố như thị uy đe dọa, nhưng trong mắt dân chúng miền Nam lúc bấy giờ th́ bọn chúng chỉ bẩn thỉu như những con chó săn.

Và ngày nay cái đám dư luận viên hay công an đàn áp những người yêu nước biểu t́nh ôn ḥa trong nước cũng chỉ là loại côn đồ đê tiện.
Tôi nhớ hoài ánh mắt như có lửa của người đàn ông đứng ở ven đường nh́n tên việt cộng xé lá cờ vàng vùi trong thùng rác, bàn tay anh nắm chặt để gh́m cơn phẩn nộ.
Sau này tôi thắm cái đau của các vị tướng lănh đă tự sát ngay trong thời điểm đó Họ chọn cái chết đứng thẳng kiêu hùng.

Gần nửa thế kỷ trôi qua, những đứa trẻ đă sinh ra sau 4/1975 và lớn lên trong chế độ Cộng Sản, như những hạt giống vô t́nh, gieo ở nơi nào th́ ảnh hưởng thổ nhưỡng nơi đó, không khó khăn khi nhận dạng những hạt giống nhuộm đỏ bạo lực và gian manh trong xă hội Việt Nam ngày nay.
Dĩ nhiên không phải là tất cả nhưng t́m nam thanh nữ tú thanh lịch như ngày xưa th́ nay đă hiếm hoi.

Không ai có thể chọn lựa nơi ḿnh sinh ra, nhưng có thể chọn lựa Tổ Quốc để ḿnh yêu quư, có thể nhận thức được giá trị tốt đẹp để mà noi theo sống cho tử tế đàng hoàng.

Điều đáng buồn là có rất nhiều giới trẻ ngày nay không nhận ra vị trí của ḿnh. Sau mấy mươi năm cai trị Cộng Sản đă biến đất nước Việt Nam giàu đẹp thành băi rác, biến người thanh lịch thành lớp tư bản đỏ kệch cởm, hống hách, biến những đứa trẻ tiểu học đă biết chửi thề và bạo lực, biến những người dân lương thiện thành cừu non và xưng tụng tên lưu manh làm kẻ chăn dắt.

Cái đau luôn âm ỉ trong trái tim của người Việt lưu vong như chúng tôi, không phải đợi đến tháng tư đen mới kêu gào than thở nhưng đó là cái mốc thời gian của một lịch sử bi thảm nhất, khủng khiếp nhất mà dân tộc Việt Nam phải xót xa viết bằng máu của hàng triệu triệu đồng bào.

Măi măi chúng tôi không bao giờ quên Cộng Sản miền Bắc đă bức tử dân miền Nam bằng mọi thủ đoạn tàn ác sau ngày đại thắng vinh quang đó, trại tù đă mọc lên suốt chiều dài đất nước, kéo theo biết bao gia đ́nh tan nát, khốn khổ bởi sự trả thù hèn hạ của bên thắng cuộc, những cái chết vùi dập như xác con thú hoang bên ven rừng.

Người giàu sự nghiệp cũng trắng tay do chánh sách đánh tư sản và mấy đợt đổi tiền, một nền văn hóa nghệ thuật phong phú đa dạng cũng bị tiêu hủy lụi tàn trong tức tưởi uất hận, nền kinh tế công nghiệp phồn thịnh với lượng hàng hóa dồi dào, gạo cá mênh mông của miền Nam bỗng khan hiếm do những chuyến hàng chạy suốt đêm ra Bắc, rừng vàng biển bạc dần dần biến mất bởi ḷng tham không đáy của những tay trị nước ngu xuẩn.

Máu đă đổ suốt từ thời chiến tranh cho tới lúc ḥa b́nh hơn 45 năm nay, những giọt máu của người dân trong nước khao khát nền Tự Do Dân Chủ vẫn c̣n chảy trong nhà tù với những bản án khắc nghiệt dành cho họ và những người đă chết đều có thật. Rất thật.
Vinh quang ǵ trong ngày vui đại thắng mà hàng năm Cộng Sản Việt Nam vẫn tổ chức lễ hội ăn mừng và bắt nhà nhà treo cờ kỷ niệm tháng tư đen?

Xin hăy dẹp cái tṛ “hát trên những xác người” ấy đi, dẹp những tên côn đồ gian ác trong lớp áo công an nhân dân, chính quyền nhân dân mà áp bức đồng bào, dẹp những tên quan tham ḅn rút công quỷ, hút máu dân nghèo, những kẻ lănh đạo mị dân bằng ngôn từ mỹ miều xảo trá mà sau đó lại qú mọp trước thiên triều phương Bắc để dâng tổ quốc non sông..

Nếu toàn dân đồng ḷng giải tán đảng Cộng Sản hèn với giặc ác với dân th́ may ra chúng ta c̣n khép lại quá khứ mà cùng hướng tới tương lai chống một kẻ thù chung là bọn bành trướng Trung Cộng đang lăm le nuốt trọn đất nước Việt Nam nhỏ bé này.

Xin hăy đứng thẳng lên sau bao nhiêu năm cúi đầu chấp nhận cái Độc Lập -Tự Do- Hạnh Phúc”chỉ có trên trang đầu của các giấy tờ chế độ XHCN, bao nhiêu năm sống trong ḥa b́nh mà ḷng dân ly tán, quê Mẹ oan khiên.
Lẽ nào dân Việt ḿnh tới bây giờ vẫn c̣n ngủ mê khiếp nhược “trước những bất công vẫn không biết kêu đ̣i”để đến ngày nào đó đất nước rơi vào tay kẻ ác, cả một dân tộc bị đọa đày và tên Việt Nam biến mất trên bản đồ thế giới th́ mới tỉnh dậy hay sao?

Tháng tư, nỗi đau c̣n măi.

Ngọc Ánh.
wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!123unnamed.jpg
Views:	0
Size:	43.4 KB
ID:	1753628  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-15-2021), hohoang (4 Weeks Ago), tcdinh (03-11-2021), thoigian (03-23-2021)
Old 03-11-2021   #176
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Con hoang.

Tôi cầm túi đồ ăn ném mạnh vào giỏ rác, nói như hét: “Đă nói má đừng có lên nữa, sao không chịu nghe vậy? Tiền nè, má về đi”.

Mẹ tôi run rẩy bước tới cạnh thùng rác: “Thôi, con không ăn th́ má đem về… Tại má nhớ con quá th́ lên thăm chớ má đâu có cần tiền. Mai mốt con về th́ hết con nước rồi, má sợ không có cá ngon như vầy nữa…”

Tôi dịu giọng: “Sao má không chịu nhớ? Lâu rồi con đâu có thích ăn cá linh? Cá ǵ mà xương không…”. Mẹ tôi mở giỏ lấy ra túm bông điên điển: “Vậy má để lại cái này cho con nghen? Nước rút rồi nên bông cũng ít. Hôm qua má phải đi hái cả buổi mới được nhiêu đây”. Tôi thấy chạnh ḷng nên gật đầu: “Má cứ để đó cho con. Thôi, má về đi, con phải đi làm đây”.

Tôi đứng nh́n theo mẹ bước thấp, bước cao khuất dần nơi đầu hẻm. Tôi để mẹ đi một ḿnh v́ không muốn người trong hẻm biết tôi có một người mẹ tật nguyền…

“Cô Tư què”,“bà Tư què”… là những tiếng mà tôi nghe người ta gọi từ khi tôi nhận biết sự bất thường của đôi chân mẹ.

Lớn lên một chút, tôi biết mẹ tôi bị tật cả hai chân từ lúc mới lọt ḷng. Bà ngoại mất khi mẹ tôi mới 16 tuổi. Sống một ḿnh giữa đồng nước mênh mông, một đêm mưa nọ, mẹ đă bị một gă đàn ông cùng xóm cưỡng hiếp. Kết quả là - tôi có mặt trên cơi đời này với bao nhiêu điều tiếng xấu xa.

Thế nhưng với mẹ th́ ngược lại. Bà xem đó là món quà vô giá mà tạo hóa đă ban cho ḿnh. “Má nói thật đi,ai là cha con?”. Không phải chỉ một lần, tôi hỏi mẹ câu đó. Nhưng lần nào cũng vậy, mẹ chỉ lặng im. Có lần tôi làm dữ th́ mẹ nói: “Con biết th́ cũng đâu có lợi ích ǵ mà c̣n làm cho gia đ́nh người ta xào xáo. Thật ḷng, má phải mang ơn người ta chớ thân má như vầy,ai mà thèm…”.

Tôi lớn lên như một cái cây non thiếu ánh sáng. Sau lưng tôi, người ta xầm x́: “Đồ con hoang”. Rồi đến những đứa bạn học cùng lớp cũng trêu chọc: “Đồ không cha”.

Mấy tiếng “con hoang” như một vết chém sâu hoắm vào tâm hồn non nớt của tôi. Không biết từ bao giờ, trong tôi chỉ c̣n lại sự căm ghét người mẹ tật nguyền của ḿnh.

Trong mắt tôi - mẹ là một kẻ tội đồ v́ đă sinh ra một đứa con mà không cho nó biết cha nó là ai…

Lên lớp 10, tôi ra thị xă học. Suốt những năm học cấp 3, tôi chỉ về nhà dịp hè và Tết dù từ nhà ra thị xă chỉ mất 30 phút đi xe máy.

Thằng Kiên con bác Ba Bảo ở cạnh nhà có nhiệm vụ “tiếp tế” cho tôi mỗi tuần. Có lần nó bảo: “Ê, sao mày không về thăm má mày? Tao thấy tội nghiệp má mày lắm. Hôm trước h́nh như bả bị bịnh đó”. Tôi có hơi băn khoăn nhưng rồi lại quên ngay. “Mày về nói với má tao là nhớ mua thuốc uống, lúc này tao bận học lắm nên không về được”. Thằng Kiên bĩu môi: “Mày đúng là con bất hiếu”.

Học hết lớp 12, tôi quyết định lên Sài G̣n. “Lên trên đó dễ kiếm tiền lắm”- chị Thu con bác chủ nhà tôi ở trọ bảo. Chị làm đầu bếp trong một nhà hàng lớn ở Sài G̣n, lương mỗi tháng cả chục triệu. Chị hứa sẽ đỡ đầu nếu tôi muốn lên trên ấy.

Mẹ tôi đă khóc cả đêm khi biết ư định này. “Con lên trên đó làm sao má đi thăm?"- mẹ tôi sụt sịt. Tôi nạt: “Ai cần má thăm? Má cứ ở nhà, con làm có tiền sẽ gởi về nuôi má”.

Vậy là tôi đi. 4 năm qua, tôi về thăm nhà đúng 1 lần. Mẹ tôi nhờ thằng Kiên ḍ la tin tức.

Biết chỗ tôi làm, nó gọi điện thoại trách: “Mày đúng là con bất hiếu. Nếu tao không gọi, chắc mày cũng im luôn. Má mày lo tới bịnh luôn đó”. Tôi bực v́ cái tiếng “bất hiếu” của nó nên nạt: “Mày c̣n nói cái giọng đó nữa th́ đừng có gọi điện cho tao nghe chưa”. Nói rồi tôi cúp máy.

Có lẽ - nó tức lắm nên dẫn mẹ tôi lên tận Sài G̣n t́m tôi. Dĩ nhiên là nó bị tôi chửi vuốt mặt không kịp. Mẹ tôi cũng bị vạ lây: “C̣n má nữa, ai biểu má lên đây?”.

Thật sự th́ đâu có ai biểu mà chỉ có tấm ḷng, t́nh yêu của một người mẹ đă thúc giục mẹ tôi lặn lội đi t́m con. “Tại con không về nên má nhớ…”- mẹ tôi rưng rưng. Thấy vậy, tôi cũng không nỡ rầy la: “Thôi được, má muốn lên th́ cứ lên; nhưng con nói trước là con không có về dưới nữa đâu”.

Từ đó, cứ vài tháng, mẹ tôi lại lặn lội từ Châu Đốc lên Sài G̣n thăm con. Thỉnh thoảng thằng Kiên rảnh th́ lại đi cùng với mẹ.

Có lần nó đùa: “Ê, má bà đă hứa gả bà cho tui rồi đó nghen. Bà ở trên này đừng có lộn xộn”. Tôi không nhớ nó đă đổi cách xưng hô từ khi nào nhưng vừa nghe vậy đă đổ quạu: “Đừng có mơ. Tui không bao giờ trở về cái xứ đó. Mà ông cũng đừng có ăn nói bậy bạ”. Nó cười h́ h́: “Giỡn bà thôi chớ cái thứ con cái không ra ǵ như bà,có cho tui cũng ... không thèm lấy”.

Mọi chuyện sẽ không có ǵ nếu như tôi không t́nh cờ quen một người. Anh là trưởng pḥng của một công ty lớn. Chân dung của tôi trong mắt anh là một đứa trẻ mồ côi, tự lập, tự bươn chải vào đời…“Anh yêu em v́ những điều đó. Em là một cô gái đầy nghị lực”- có lần anh bảo tôi như vậy.

Tôi gọi điện cho Kiên: “Ông đừng có dẫn bà già lên nữa nghe chưa. Tôi nói với người ta là tôi mồ côi…”. Vừa nghe vậy, Kiên đă sừng sộ: “Bà ăn nói ǵ bất nhơn thất đức vậy? Má bà c̣n sống sờ sờ đó mà”. “Tui nói rồi, ông mà c̣n dẫn má tui lên là đừng có trách sao tui cạn t́nh nghen”- tôi nói dứt khoát.

Kiên c̣n dẫn mẹ tôi lên một lần nữa. Sau đó, hắn mất biệt. Mẹ tôi lại lặn lội đi một ḿnh. Tôi bực bội ra tối hậu thư: “Má đừng có lên đây nữa, con khó ăn khó nói với người ta. Nếu má không nghe lời, con sẽ đổi chỗ ở, không cho biết số điện thoại luôn”.

Lần đó về, măi 4 tháng sau mẹ tôi mới dám lên.

Đó chính là cái lần tôi đă vứt giỏ đồ ăn mà mẹ lụm cụm mang từ nhà lên cho tôi. Và v́ giận mẹ không nghe lời nên tôi đă đổi chỗ ở và không thèm gọi điện thoại về nhà.

***

Cho đến một hôm, tôi bỗng thấy ruột gan ḿnh bồn chồn. Tôi lục t́m số điện thoại của Kiên. Nhưng tôi t́m măi mà chẳng thấy.

Bẵng đi một thời gian khá lâu, khi sắp xếp lại đồ đạc, tôi t́m được quyển sổ trong đó có ghi số điện thoại của Kiên. Tôi mừng quưnh vội gọi ngay.

Vừa nghe tiếng Kiên, tôi đă líu lo: “Xin lỗi nghen, tui bỏ mất số điện thoại của ông, giờ mới t́m được. Ông sao rồi? Khỏe không? Cưới vợ chưa hay là c̣n chờ tui?”.

Không nghe Kiên trả lời, tôi lại ghẹo: “Ê, bộ c̣n giận hả?”. Bên kia, giọng Kiên thật chậm: “Giận làm ǵ cái thứ không phải con người như bà”. Tôi chột dạ: “Làm ǵ mà nặng lời như vậy? Ông thấy má tui khỏe không?”.

Không có tiếng trả lời. Tôi sốt ruột: “Nói đi chớ, tốn tiền điện thoại của người ta…”. Kiên thủng thẳng: “Giỏi lắm th́ bà cũng chỉ tốn tiền điện thoại một lần này chớ mai mốt có muốn tốn cũng không được...”. Tôi phát bực nên gắt: “Nói ǵ th́ nói lẹ lẹ lên, không thôi tui cúp máy à”.

Lần này tôi không phải chờ lâu v́ Kiên nói ngay: “Má bà mất rồi”. Tôi nghĩ là Kiên nói đùa: “Ê, hết chuyện giỡn rồi sao? Má tui đang mạnh sần, ông trù ẻo hả? Đồ xấu xa”. “C̣n bà là đồ bất hiếu. Muốn biết th́ về. Tui cúp máy đây”.

Giọng Kiên cụt ngủn. Hắn cúp máy thật. Tôi gọi lại, chuông vẫn đổ nhưng hắn nhất quyết không nghe máy.

Bán tín,bán nghi, hôm sau tôi chạy về…

Kiên không hề nói đùa. Mẹ tôi đă mất cách nay hơn 3 tháng. Trước đó, bà đă bệnh không ăn uống cả tuần…

Kiên kể với tôi, hôm đám tang mẹ tôi, trời mưa tầm tă. Những người đưa đám đều khóc khi thấy người đứng ra lo ma chay cho mẹ tôi lại là Kiên. “Tui có nhờ nhắn tin trên truyền h́nh, cả đăng báo nữa…”- giọng Kiên buồn buồn.

Tôi cúi đầu, không dám nh́n vào ảnh mẹ. Kiên đă nói đúng. Tôi không chỉ là một đứa con bất hiếu mà thậm chí, tôi cũng không đáng làm một con người.

Tôi có mẹ mà như một đứa con hoang…


Thu phong

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!0201afamilyVC_dc583.jpg
Views:	0
Size:	43.7 KB
ID:	1754255  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-15-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 03-11-2021   #177
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Nụ cười của người đàn bà…

Đàn bà dù có nhan sắc hay không, xinh hay không, chỉ cần cười là tôi thấy đẹp. Đó là nét đẹp, là sức quyến rũ rất riêng, hơn cả chân dài hay ngực khủng. Nụ cười rạng ngời của đàn bà luôn có sức lan tỏa cả không gian xung quanh. Luôn hiền lành và tràn đầy bao dung, như chính trái tim và tấm ḷng họ.

Nhưng bạn biết tôi sợ ǵ nhất không? Là khi họ cười nhẹ- nhẹ như không, b́nh thản đến lạnh người. Khi cạn cùng đổ vỡ, đàn bà cười nhẹ tênh. Tôi sợ điều này hơn cả nước mắt hay sự im lặng. Thay v́ khóc, đàn bà cười- nụ cười vỡ vụn trong tổn thương, mà bất cần.

Anh từng nói với tôi là yêu nụ cười rất tươi của chị. Những năm tháng sinh viên, anh đă không ngại đạp xe cả mấy cây số chỉ để mua món đồ chị thích, khiến chị cười khi muộn phiền. Khi ấy, tôi đă nghĩ, đàn bà chỉ có thể cười khi hạnh phúc, đủ đầy yêu thương và sẻ chia. Tôi không biết, ngay cả khi đau khổ tột cùng, đàn bà vẫn có thể cười.

Anh cầu hôn chị sau 5 năm yêu nhau. Sau 5 năm kết hôn, anh thăng tiến trong công việc, chị ở nhà quán xuyến việc nhà với hai đứa con ngoan. Vài lần lại thăm ngôi nhà khang trang, không biết sao tôi không c̣n thấy nụ cười khi xưa của chị. Tôi từng nghĩ có lẽ cuộc sống áp lực dễ khiến người ta muộn phiền.

Rơ ràng, có những băo bùng một thời c̣n cực khổ hơn gấp bội, ma sao chị đă từng cười hạnh phúc? Cho đến khi tôi biết, anh có nhân t́nh. Anh xem điều đó như lẽ dĩ nhiên và bảo rằng xă hội thượng lưu, ông nào lại không có nhân t́nh? Anh chỉ làm quen với “quy luật” của thế giới đó. Anh không nhận ra, chẳng có “quy luật” nào tàn nhẫn như vậy cả. Chỉ v́ anh không kềm ḷng trước cám dỗ ở đời mà thôi.

Sau đó gặp lại chị, nụ cười bao năm héo úa đă không c̣n. Tệ hơn, chị cười nhẹ tênh, dù tôi biết trong ḷng chị là biết bao đổ vỡ nát tan. Nụ cười xót xa đó của chị luôn khiến tôi ám ảnh. Đau ḷng đến mức khóc không dứt, mà sao ráng nặn ra nụ cười bi ai đến thế? Nụ cười ấy chứa bao nhiêu là khổ đau và bất hạnh.

Rồi chị ly hôn, buông bỏ tất thảy. Hai năm sau, chị hồi phục sau những tháng ngày như không thể đứng dậy. Chị lại cười, nụ cười hạnh phúc của riêng ḿnh. Đúng lúc ấy, anh lại muốn quay về. Chỉ là, mọi thứ đă quá muộn. Anh măi măi không thể có lại nụ cười hạnh phúc chị từng chỉ dành riêng cho anh.

Đàn ông hơn nhau, chính là ở nụ cười của người đàn bà đi cùng. Được yêu thương, đàn bà sẽ cười hạnh phúc. Đàn ông tệ bạc, nụ cười đàn bà héo úa, đáng thương.

Đàn bà hơn nhau là chọn được người đàn ông có thể làm ḿnh cười vui cả một đời, hơn là chỉ biết khóc v́ mỏi mệt.

Nếu đàn ông chỉ có thể đem đến cho ta nước mắt, hăy ra đi để t́m nụ cười của chính ḿnh. Nụ cười đẹp chỉ nên dành cho một người xứng đáng…

DUNG TRAN

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!!!amed.jpg
Views:	0
Size:	35.0 KB
ID:	1754258  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-15-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 03-11-2021   #178
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Buổi điểm danh cuối cùng…

Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu ḿnh và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suưt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không c̣n khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” kư tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều.

Bạn bè, đơn vị cũ, một thời chinh chiến hay là long nhong thời thơ ấu, ông th́ nằm trong nhà hưu dưỡng đă hơn năm, ông th́ đi gậy chống, walker hay ngồi xe lăn, ông th́ đă thành tro bụi chứa trong cái hũ có khắc tên để trên chùa, hay ra nằm ngoài nghĩa địa với bia mộ đề tên!

Bây giờ không c̣n vào nhà hộ sinh để thăm cháu ra đời, hay chúc mừng hôn lễ của ai nữa, mà toàn đi nhà dưỡng lăo, bệnh viện hay tang nghi quán!

Có người bạn mới gặp ở quán cà phê, tươi vui, yêu đời, vài hôm sau vừa nghe tin đột quỵ. Sau một vài tuần ở bệnh viện và trung tâm phục hồi trở về, bây giờ không c̣n nói được, tay chân lẩy bẩy, gặp nhau, ứa nước mắt, mà không khóc, sợ bạn buồn nản chí.

Trong nhà hưu dưỡng, đi thăm một người bạn khác, gặp một người bạn biến chứng tiểu đường, mắt đă mù, nằm ở đây đă bốn năm, c̣n nhớ tiếng nói của bạn mà mừng, nhưng không c̣n trông thấy nhau nữa. Rồi có người mang ống dẫn tiểu, có người mang tă, có người sống nhờ thức ăn chuyền thẳng vào bao tử, mà phải sống không chối từ, không thể dễ dàng chọn cái chết dù muốn chết.

Tôi cũng biết có trường hợp, anh nằm đây đă trên 10 năm, sau lần “tai biến.” Anh mở lớn đôi mắt nh́n tôi, anh nhớ tôi hay không, tôi không rơ, đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, đầy những chịu đựng. Lần nào vào thăm anh, tôi cũng thấy chị ngồi đó, theo anh suốt một cuộc hành tŕnh dài lâu, mà vẫn như đi một ḿnh. Nhan sắc chị đă tàn phai, thân gầy như xác ve, sức tàn, lực kiệt. Chỉ sợ một ngày nào đó, chị ra đi, bỏ anh lại cho ai? Rồi một ngày, nghe tin anh mất, buồn, nhưng mừng cho chị, từ nay được giải thoát.

Nhưng chỉ ít lâu sau thôi, nghe tin chị cũng theo anh. Chút dầu c̣n lại trong cây đèn nhỏ đă cạn!

Tuần rồi vào bệnh viện thăm một thằng bạn thời niên thiếu, cái thuở bạn bè mùa Hè nào cũng rong chơi, tinh nghịch mà vô tư, có đêm ngủ lại nhà nhau, mà bây giờ nó nằm đó, hôn mê. Cũng một thời hạnh phúc, cũng một thời đau khổ, cũng vật vă trong chiến tranh, cũng tủi nhục trong tù đày, giờ này đâu c̣n ǵ vui buồn mang theo nữa. Thôi ra đi b́nh yên!

Những người lính cũ dự định tổ chức họp khóa, thời c̣n sung măn, một năm một lần, bây giờ ba năm chưa muốn gọi nhau. Ngày trước tập họp vài ba trăm có dư, nay là vài ba chục cũng khó kiếm. Trong điện thoại, ở xa, có bạn nói thều thào không ra hơi, có anh điếc ù phải đeo máy, có người kêu than đau chân đi không nổi, th́ làm sao mà họp khóa, điểm danh với anh em được. Ở gần th́ đau mắt, không lái xe được, cũng có nhớ bạn thương bè, nhưng sức đă tàn, lực đă kiệt, cũng chẳng c̣n vui thú ǵ những lúc gặp gỡ anh em. Thôi đành một tiếng “xin lỗi” là xong!

Trước đó, thăm một anh bạn cùng khóa nhà binh, tuy già yếu, đau ốm trên giường bệnh, nhưng thấy c̣n lạc quan vui tươi: “Thế nào tháng sau, họp khóa, tôi cũng đến! Lâu quá không gặp anh em!” Lời hứa vui vẻ ấy không ngờ không bao giờ thực hiện được. Chúng tôi “họp khóa” năm ba thằng với anh tại nhà quàn trong ngày tiễn đưa. Rơ ràng là anh có hẹn với chúng tôi là anh sẽ đến, nhưng ở một nơi khác.

Hôm nay họp khóa, chị đă trở thành bà quả phụ, nhận bó hoa từ anh em, nhắc lại như một lời chia buồn. Lần “điểm danh” này, vắng mặt quá nhiều anh em, trong đó có anh. Vắng mặt có lư do – Miễn tố!

Quân số hôm nay đă hao hụt nhiều, phần lớn bất khiển dụng, hoặc được xếp loại 2, nhưng không bao giờ được bổ sung!

Chắc các bạn c̣n nhớ giờ điểm danh cuối cùng, hay là buổi chào cờ cuối cùng trong đơn vị vào cái Tháng Tư nghiệt ngă của đất nước, rồi anh em, mỗi người một nơi. Có anh em may mắn trôi giạt, sống sót đến xứ người, có người thất thân lâm cảnh tù đày. Đă có bao người chết trong trại tù hung hăn, bao nhiêu người ch́m sâu xuống đáy biển oan khiên.

Bây giờ quê người lận đận, mà vẫn có đồng đội, rỗi công đi t́m người thất tán, tái cấu trúc, hay tái bố trí, gọi là đồng môn cùng quân trường, là khóa học, là binh chủng, là đơn vị! Họ gặp nhau, già yếu hơn xưa, tóc đă bạc phơ, câu chuyện ngày cũ, nhớ nhớ, quên quên. Họ gặp nhau mà nước mắt lưng tṛng. Nhưng những lần tập họp thưa thớt dần, xa dần, mệt mỏi dần trong ngày tháng phai tàn.

Không phải là một lời nói bi quan, đây có thể là lần điểm danh cuối cùng. Ở tuổi ngoài bảy mươi, cuộc đời c̣n lại chỉ có thể tính bằng giờ. Nhiều đồng đội đă bỏ anh em đi xa, nhiều người đă không đến. Con số người mất cũng lớn bằng người c̣n. Răng, tóc, trí nhớ cùng với bạn bè đă bỏ chúng ta ra đi biền biệt.

Tướng MacArthur đă để lại một câu nói để đời: “Old soldiers never die; they just fade away” (Người lính già không chết; họ chỉ phai nhạt dần đi).

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma. Phải có sự khác biệt của một người lính hy sinh trên chiến địa ngày xưa và một người lính cũ chết trong nhà dưỡng lăo. Không thể coi họ như nhau.

Sống mà phai nhạt dần, cho đến một ngày nào đó, không ai c̣n nhớ đến ḿnh nữa, th́ cuộc đời này buồn biết mấy!

Mà thôi, chuyện ǵ rồi cũng qua, cái ǵ rồi cũng đến!


HUY PHƯƠNG

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! ++!d.jpg
Views:	0
Size:	52.1 KB
ID:	1754270  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-15-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 03-14-2021   #179
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Truyện ngắn: Người Lính Năm Xưa.

Tôi gặp anh là duyên số. Anh gặp tôi là cố t́nh. Dù duyên phận hay cố ư, tôi vẫn luôn sung sướng khi biết được anh. Cho dù chỉ ở với anh chưa đến hai ngày tôi vẫn nhớ măi những kỷ niệm thật đậm đà, nhẹ nhàng đến từ anh, từ gia đ́nh anh và cả từ thành phố anh ở, El Paso.

Tháng 7 năm 1998, gia đ́nh tôi qua California làm. Công ty chỉ cho gia đ́nh tôi bốn người mướn một cái xe. Khi tôi lái xe đi làm, vợ con tôi bị treo gị, nằm ở nhà ngóng. Nhiều khi cần đi chợ hay đi học, vợ tôi lại phải chở tôi tới sở sáng sớm. Nh́n hai cô con gái c̣n ngái ngủ phải thức dậy sớm, tôi chịu hết nổi. Một buổi chiều thứ năm, nhân nghỉ lễ cuối năm, tôi phóng ra phi trường, lấy vé bay về Houston rồi một ḿnh lái xe qua lại California.

Đường từ Houston qua tới Huntington Beach dài khoảng 1550 dặm Anh. Tôi tính lái đi tổng cộng hai ngày, rời Houston từ sáng sớm hôm thứ sáu và sẽ tới California vào chiều thứ bẩy. Theo lịch tŕnh th́ ngày đầu tiên tôi sẽ lái một nửa, khoảng hơn 750 dặm tới thành phố nằm tận cùng của tiểu bang Texas, El Paso. Tôi sẽ t́m một quán ăn Việt nam, dùng bữa cơm chiều thật xôm tụ để lấy sức rồi kiếm một khách sạn nghỉ qua đêm. Sáng hôm sau thức dậy lúc mặt trời chưa mọc, vừa phóng xe đi vừa ăn sáng th́ có lẽ sẽ tới California trước bữa cơm chiều.

Có lẽ đối với dân Mỹ th́ bữa cơm chiều là quan trọng nhất. Thường th́ người Mỹ ăn trưa trong sở làm. Một miếng bánh ḿ sandwich kẹp vài ba miếng thịt nguội, một trái táo và lon nước ngọt. Có người bỏ luôn bữa trưa, chỉ ăn bữa sáng thật nhiều rồi nhịn cho tới bữa ăn chiều.

Với dân Việt nam th́ ba bữa sáng, trưa, chiều đều quan trọng như nhau. Ngày c̣n nhỏ, tôi nhớ sáng sáng thường làm một bụng đầy trước khi đi học. Lúc th́ cơm tấm, khi lại bánh xèo, nào bánh tầm b́, nào bánh cuốn rồi bánh ḿ thịt nguội. Trưa đi học về, cả nhà quay quần chung quanh bàn ăn với đầy đủ các món trước khi làm một giấc ngủ trưa dài. Chiều, trời chưa tối gia đ́nh chúng tôi lại quay quần chung quanh bàn ăn một lần nữa. Thỉnh thoảng ngủ trưa dậy tôi lại ra đầu xóm làm một tô bánh canh gị heo nóng hổi. Tối khuya, có lúc bố tôi kêu đói, anh em chúng tôi lại lục đục lên xe đi tới quán ḿ. Không ḿ xào cây dừa th́ cũng ḿ xào cây me. Cây nào anh em chúng tôi cũng xơi. Tính tới tính lui, tôi nhớ có ngày ăn đến năm lần. Anh em chúng tôi vẫn không mập.

Qua đến Mỹ, ngày ngày phải đi làm tám tiếng, nên buổi trưa đối với tôi giấc ngủ quan trọng hơn miếng ăn. Do vậy bữa ăn chiều phải thật thịnh soạn, phải đầy đủ chất bổ dưỡng. Với bữa sáng, nhiều khi ly cà phê cần thiết hơn miếng bánh ḿ. Tuy nhiên phải có một chút xíu vô bụng th́ mồm miệng mới thơm tho, ăn nói mới thông. Ngày c̣n nhỏ, bố tôi thường dậy anh em chúng tôi sáng phải có chút ǵ vô bụng để bịt cái hơi hôi, thông từ ruột đi lên. Cho dù ḿnh có đánh răng, nạo lưỡi hay xúc nước thơm cách mấy, không có chút ǵ vô bụng, mở miệng nói vẫn nặng mùi. Mùi hôi xông từ bao tử, từ ruột non, ruột già đi lên không thuốc thơm nào trị được. Chỉ cần một miếng bánh donut nho nhỏ hay nửa củ khoai lang đóng cái cửa thông hơi, hơi miệng bảo đảm sẽ không bay mùi. Cà phê chỉ để tỉnh ngủ chứ không chữa được hết mùi. Do đó tôi thường chỉ ăn một chút xíu vào buổi sáng sớm để ăn nói cho ngọt ngào chứ chẳng phải cho no. Bữa ăn trưa thường lè phè, có ít ăn ít, có nhiều ăn cũng ít để lẹ cho giấc ngủ trưa. Tất cả tôi đều tập trung vào bữa ăn chiều. Tôi phải tới El Paso và California trước bẩy giờ tối để sửa soạn cho bữa cơm chiều.

Tôi tới El Paso sớm hơn dự tính, trước sáu giờ chiều. Kiếm được một khách sạn thuận tiện nằm cạnh quốc lộ số 10. Quốc lộ số 10 có lẽ tất cả dân của mọi tiểu bang phía nam nước Mỹ ít nhiều cũng phải một lần đi qua. Nó chạy từ tiểu bang Florida qua tới California. Nối Thái B́nh Dương với Đại Tây Dương. Cái khách sạn be bé xinh xinh, chỉ có khoảng năm chục pḥng là cùng. Tôi thích chọn khách sạn nhỏ với một tầng trệt để đậu xe ngay trước cửa pḥng, khỏi mất công khiêng đồ lên xuống. Đi với vợ con th́ tôi phải chọn khách sạn lớn, đầy đủ tiện nghi v́ con tôi thích cầu thang máy và v́ vợ tôi sợ không được an toàn.

Vừa lấy được pḥng ngủ là tôi vội t́m cuốn sách niêm giám điện thoại. Hầu như ngày nay bất cứ cuốn sách niêm giám điện thoại của mọi thành phố trên đất Mỹ đều có họ Nguyễn và bất cứ người Việt Nam tỵ nạn Cộng sản cũng đều có họ hàng sống ở Cali. Lựa một tên thật b́nh thường tôi bấm số hỏi địa chỉ nhà hàng Việt Nam. Đầu dây bên kia, giọng người đàn bà trả lời ngắn một tiếng Hello. Tôi lên tiếng :

- Xin lỗi có phải nhà Việt Nam không ạ "

Người đàn bà ngập ngừng giây lát rồi bập bẹ trả lời tôi:

- Ông ..đợi ..chút ..chút.

Khoảng hai phút sau, giọng người đàn ông vang trong điện thoại:

- A-lô, ai đó "

Tôi lập lại câu hỏi cũ :

- Xin lỗi có phải nhà Việt Nam không ạ "

- Đúng vậy. Anh t́m ai "

Tôi vội giải thích:

- Thưa anh, em lái xe từ Houston qua Cali, giữa đường ngừng nghỉ ở El Paso tối nay. Em muốn t́m một quán ăn Việt Nam. Em coi trong cuốn điện thoại thấy tên anh nên gọi hỏi đường. Anh có thể chỉ giúp em quán ăn Việt ở vùng này "

Người đàn ông cười trả lời:

- Vùng này có vài quán nhưng họ lại nấu lai theo kiểu Mễ để câu khách Mỹ, khách Mễ. Chú ăn không được như ở Houston hay Cali đâu. Có một tiệm tạm tạm được nhưng đường đi lại hơi khó, tiệm lại không có bảng hiệu rơ ràng. Chú hiện giờ đang ở đâu"

Tôi nói tên khách sạn của tôi đang mướn. Người đàn ông tiếp:

- Anh biết chỗ chú ở rồi. Cũng gần nhà anh thôi. Chú đợi khoảng mười lăm phút anh tới dẫn chú đi.

Tôi chưa kịp trả lời chỉ nhờ anh chỉ đường để khỏi làm phiền th́ anh đă nhanh cúp điện thoại. Nằm dài trên cái giường to nh́n lên trần nhà, tôi nghĩ vớ vẩn đến người đàn ông kỳ lạ này. Ḿnh chỉ hỏi đường, anh đ̣i tới dẫn ḿnh đi. Chưa kịp nói số pḥng, anh đă cúp phôn. H́nh như anh đă biết tôi là ai và sẽ phải làm ǵ. Tôi bước vào pḥng tắm xả nước nằm ngâm ḿnh cho bớt cơn mệt nhọc sau hơn mười tiếng đồng hồ lái xe mà ḷng vẫn băng khoăng nghĩ tới người đàn ông lạ kỳ này.

Chưa đầy mười lăm phút, điện thoại pḥng tôi reo vang. Tôi nghe giọng anh vang rền trong máy:

- Chú ra văn pḥng chính của Hotel. Anh đang đợi chú ở ngoài này đây.

Vẫn vội vă như lúc trước, tôi chưa kịp trả lời, anh đă cúp điện thoại. Tôi khóa trái cửa pḥng, lững thững đi ra văn pḥng của khách sạn tôi đang mướn. Ngay chỗ quầy làm giấy tờ cho mướn pḥng, một người đàn ông Việt Nam tuổi dễ qúa năm mươi, người to lớn, đang đứng phân trần với nhân viên của khách sạn. Tôi bước lại gần thấy họ nói với nhau bằng tiếng ...Mễ. Người đàn ông Việt Nam bỗng nhiên ngưng nói, quay qua nh́n tôi như ra lệnh:

- Chú đưa credit card cho nó đi. Nó bằng ḷng hoàn lại tiền pḥng cho chú rồi. Nhà anh dư pḥng, chú tới ở đêm nay, đỡ được hơn sáu chục bạc.

Tôi ú ớ chưa biết trả lời ra sao, th́ anh lại tiếp:

- Chú mới mướn pḥng chưa được nửa tiếng đồng hồ nên có quyền lấy lại hết tiền.

Anh nh́n cái đầu ướt của tôi rồi cười h́ h́:

- Theo luật th́ chú không được tắm đâu. Nhưng anh nói với tên ngố này chú chưa đụng ǵ đến đồ trong pḥng. Ngay cả cái thùng rác. Lẹ lẹ lên không nó đổi ư, lại mất công giải thích. Ḿnh phải đánh thật mau, rút thật lẹ mới được.

Tôi ngập ngừng:

- Anh đừng lo. Tiền khách sạn, công ty của em sẽ hoàn lại. Ngay cả tiền ăn dọc đường nữa. Em chỉ cần t́m tiệm Việt Nam để ăn tối nay.

Anh lắc đầu, quơ tay liên tục:

- Có trả cũng về nhà anh ở. Vừa rộng răi, thoải mái, vừa an toàn đóng quân hơn nơi đây nhiều. Chú nghe anh nói, đưa credit card cho nó đi.

Thấy anh hối mấy lần, tôi phải đưa thẻ tín dụng của tôi cho người nhân viên khách sạn. H́nh như anh ta cũng không muốn căi lộn bằng tiếng Mễ với người Việt nữa nên nhận lấy thẻ nhanh nhẹ quẹt vào máy, trả tiền lại cho tôi trong tích tắc. Khi người nhân viên khách sạn đưa tờ biên nhận hoàn lại tiền cho tôi, anh cẩn thận nhắc nhở:

- Chú coi cho kỹ đó. Lộn tới Cali gọi kiện nó không chịu trả đâu. Có lấy lại được th́ cũng tốn gần hết tiền cho điện thoại long distance. Đừng để địch nắm đằng chuôi.

Anh theo tôi về lại pḥng ngủ để dọn đồ đạc ra xe. Vừa đi anh vừa tự giới thiệu ḿnh:

- Anh ở đây dễ cũng tới hai chục năm hơn. Ngày xưa lúc mới qua cũng trấn ở Cali một thời gian. Rồi không thích ồn ào bay về đây ở ẩn. Án binh bất động.

Tôi cười tiếp lời anh:

- Ta dại ta t́m nơi vắng vẻ, người khôn người xuống phố Bô-sa.

Anh cười lớn lặp lại câu thơ ... thẩn của tôi rồi bỗng thấp giọng:

- - Đây đàn bà Mễ nhiều lắm, lại chịu đàn ông Việt ḿnh nên không phải là nơi vắng vẻ đâu. Chú nhớ đấy, đàn bà Mễ hành quân c̣n mạnh hơn cả cánh ta ở Cali nhiều.

Tôi khuân đồ ra xe rồi lái theo anh về nhà. Nhà anh cách cái khách sạn tôi mướn chỉ khoảng năm dặm Anh thôi, nhưng trời đă xẩm tối nên anh lái thật chậm sợ tôi theo không kịp. Khi tôi tới được nhà anh th́ đường phố đă lên đèn, nhà nhà đều đèn đuốc sáng trưng. Trước cửa nhà, một người đàn bà và hai đứa con trai vội mở cửa ra đứng đón khi nghe tiếng c̣i xe anh bấm lúc chúng tôi đậu xe vào băi đậu xe của nhà.

Căn nhà anh vừa vặn, xinh xắn sơn mầu xanh nhạt. Vườn trước rộng mênh mông với băi cỏ lớn, hợp đúng tiêu chuẩn của tiểu bang Texas. Một cây cổ thụ lâu đời mọc giữa băi cỏ như che phủ lấy căn nhà. Thân cây cắm hai lá cờ: cờ Việt Nam Cộng Ḥa và cờ Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Trước cửa vào nhà là một dăy hàng hiên dài với cái ghế xích đu treo lủng lẳng và vài ba cái ghế nhựa mầu xanh lá cây đậm để ngổn ngang gần cửa ra vào.

Anh mở cửa xe bước xuống, hai đứa bé chạc mười tuổi chạy vội ra ôm anh. Chúng nh́n tôi lễ phép khoanh tay chào. Giọng Việt nghe rơ ràng. Người đàn bà đứng yên nơi cửa chào đón. Từ xa tôi cũng đă nhận đoán chị không phải người Việt Nam qua vóc dáng cao lớn của chị. Nếu mang giầy hơi cao gót, tôi chắc chắn chị sẽ cao hơn anh. Mái tóc hơi ngả mầu vàng, chị trông lối bốn mươi hơn.

Thường thường, người đàn bà Mễ không giữ được thân h́nh thon gọn sau khi lấy chồng sinh con. Có lẽ v́ dân Mễ thích ăn đậu, ưa ngồi nhiều nên dễ ph́. Người đàn bà Mễ đang đứng trước mặt tôi là một ngoại lệ. Dáng chị cao lớn nhưng không xồ xề, thân người to nhưng không thô, tay chân dài nhưng không thừa thăi. Chị nh́n tôi mỉm cười nhẹ, nói bập bẹ vài ba câu xă giao tiếng Việt:

- Mời anh vô nhà. Mời anh nghỉ. Anh đi xe có mệt không"

Tôi có bạn gốc Mễ, được dạy nói vài câu xă giao vớ vẩn, nên trả lời câu hỏi của chị bằng tiếng Mễ. Anh và chị đều cười to khi thấy tôi pha tṛ. Hai đứa bé không hiểu mấy nên ngẩn mặt ṭ te. Có lẽ anh ít bạn tới nhà chơi nên chúng có vẻ không được tự nhiên với tôi nhiều. Riêng anh và chị th́ thoải mái hơn. Anh vừa kéo lê cái va-li hành lư của tôi vào nhà vừa chỉ chị và hai đứa con giới thiệu tên:

- Đây là Silvia. Tụi nhỏ tên An và Lộc. Chú đóng quân ở đây rộng răi không sướng sao. Tội chi ẩn vào cái Hotel đó. Anh nói chú nghe. Nhân tiện chú đi ngang qua đây, ở chơi với anh mấy ngày rồi hăy về Cali.

Tôi cười thoái thác ngay:

- Anh cho em ở một đêm thôi. Mang phải lên đường. Em có nhiều chuyện lắm. Sáng thứ hai đi làm sớm, không ở lâu được đâu. Khi lái xe về lại Houston, có nhiều giờ hơn em sẽ ở lâu hơn.

Anh lắc đầu liên tục:

- Mấy khi có dịp. Chú đừng dùng kế hoăn binh. Mai thứ bẩy chú ở lại đây một ngày. Sáng sớm chủ nhật lái xe đi sớm, tới Cali vào lúc xế chiều. Sáng thứ hai dậy đi làm lại. Anh tính chú thấy sao"

Tôi vẫn lắc đầu từ chối :

- Mệt lắm anh ạ. Em muốn tới sớm, có một ngày nghỉ cho khoẻ.

- Thanh niên như chú th́ đánh đấm Việt cộng sao nổi. Tới Cali chỉ cần ngủ một đêm thôi là mai có thể đi làm được rồi. Ngày xưa đi đánh giặc, chúng tôi chỉ ước được vài tiếng nghỉ mà chả có. Nhiều khi thức trắng đêm đến sáng thức tiếp. Ngủ nhiều là có thể ...ngủ luôn.

Thấy anh có ḷng, tôi im lặng chấp nhận. Tính tôi dễ dăi. Ngày xưa, lúc mợ tôi c̣n sống thường nói tôi là con cừu, muốn sao cũng được, không thích làm trái ư ai.

Trong nhà anh đồ đạc bầy đơn sơ, không kiểu cách mấy. Pḥng khách nhỏ với bộ nghế xa lông có lẽ trên chục năm hơn đă ngă mầu xanh lá cây đậm thành lạt. Cái vô tuyến truyền h́nh đặt góc pḥng cũng kiểu xa xưa với hai cây ăn-ten cao lêu nghêu để trên nóc. Dàn máy nhạc cũ kỹ để cạnh với cái gía nhỏ đựng dĩa và băng nhạc. Phía trong là nhà bếp bốc khói nghi ngút. Tôi ngửi được mùi bún riêu thoang thoảng cộng lẫn mùi nồng nồng của mắm tôm. Phía trái của pḥng khách là pḥng ăn với cái bàn gỗ mầu vàng nhạt và sáu cái ghế đặt chung quanh. Hai đứa bé lo phụ mẹ bầy chén đũa lên bàn. Người đàn bà Mễ đương hư hoáy nấu đồ ăn Việt Nam trong bếp. Anh nh́n tôi quảng cáo:

- Hôm nay anh cho chú thưởng thức món bún riêu nổi tiếng của vùng này. Đặc sản thuần túy của dân Việt Nam do đầu bếp... ngoại quốc nấu. Chả có tiệm nào ở đây nấu đồ ăn Việt Nam bằng Silvia đâu. Khỏi phải đi đâu kiếm tiệm chi cho mất công. Nhà này là tiệm ăn số một của vùng El Paso.

Trong cuộc đời, tôi may mắn sống nhiều nơi, đi nhiều chỗ và cũng được ăn nhiều món lạ. Có thể nói tôi rất hài ḷng khi có được một cuộc sống đa dạng và trôi nổi. Tôi đă từng sống trong tù vượt biên, lúc lang thang ngủ trên nóc xe lửa cả tháng trời, khi lại nằm trong khách sạn thật sang trọng, mắc tiền tuần lễ hơn. Từng phá rừng Long Khánh, đốn cây trên đảo tỵ nạn Mă Lai, rồi một ngày lại được ngồi họp trong những pḥng ốc tối tân nhất của thế giới. Có lúc khổ cực phải bươi khoai ḿ ăn sống, nhiều khi tôm hùm, đồ biển lại ngập bàn. Đi nhiều, thấy nhiều, nhưng có lẽ h́nh ảnh người đàn bà Mễ có chồng Việt Nam đứng trong bếp nêm nước mắm vô nồi bún riêu là một thích thú đặc biệt nhất trong cuộc sống lưu vong của tôi. Nó vừa là h́nh ảnh của một sự buồn bă chia cắt sống lưu lạc nơi xứ người phải lấy vợ ngoại quốc, vừa lại là một sự kết hợp hạnh phúc giữa các sắc dân nơi vùng đất tạm dung. Nó là sự chấp nhận thay đổi với cuộc sống mới nhưng lại không quên được quê hương qua những mùi vị của chai nước mắm, của lọ mắm tôm. Silvia sẽ măi măi không nấu bún riêu ngon bằng chị tôi hay vợ tôi nấu. Nhưng chiều hôm đó tôi đă có được một bữa ăn đầy hương vị của đất nước tôi. Tô bún của tôi có cả rau muống chẻ, có tía tô, kinh giới, có hành phi cháy ḍn, và có đậu hũ chiên chấm nước mắm nguyên chất hiệu một con cua. Tôi c̣n nhớ măi lời anh dặn:

- Nước mắm phải là đúng hiệu một con cua, tuy hơi đắt nhưng ăn mới đúng điệu. Ba con cua rẻ hơn nhưng không đậm đà bằng. Nước mắm mực chỉ dùng để nêm vô nồi nước lèo chứ không thể chấm ăn được. Chú nhớ đấy.

Buổi tối mùa đông trời El paso chuyển lạnh xuống thật mau. Anh và tôi bước ra ngoài hàng hiên trước nhà ngồi ghế xích đu, uống cà phê phin, ngắm trời xứ người. Hai lá cờ, Mỹ và Việt, gió lộng thổi tung bay phần phật trước mặt chúng tôi. H́nh như tối nào sau bữa cơm chiều anh cũng đều ra đây ngồi ngắm chúng. Đă hơn hai mươi năm sau ngày nước mất, h́nh ảnh cuộc chiến vẫn chưa phai nḥa trong anh.

Ngồi càng lâu sương khuya xuống càng đậm, anh càng ít nói. Giọng anh lạc hẳn khi hỏi tôi hay tự hỏi chính ḿnh:

- Tại sao một quân đội hùng mạnh, thiện chiến vào bậc nhất của thế giới lại vất súng đầu hàng một lũ người ngu dốt, người không ra người, ngợm chả ra ngợm" Không bắn được một viên đạn mà phải bỏ chạy. Cho đến giờ nghĩ lại anh cũng không thể tưởng tượng nổi ngày đó lại đến qúa mau như vậy.

Tôi chưa nghĩ được câu trả lời th́ anh lại lẩm bẩm tiếp:

- Nếu nói Mỹ cố t́nh sắp đặt th́ tại sao những tướng lănh, chỉ huy của ḿnh lại nghe họ bỏ súng đầu hàng. Ḿnh vẫn c̣n dự trữ đạn dược dùng cả năm trời cũng chưa hết mà.

Đêm càng khuya càng lạnh. Anh vẫn ngồi yên lặng trên cái ghế xích đu, trầm tư nh́n hai lá cờ nghĩ về cuộc chiến năm xưa. Anh đă ngồi như vậy mỗi buổi tối suốt hơn hai mươi năm qua.

Cuộc chiến đă kết thúc, nhưng nó vẫn hằng in đậm trong tâm hồn của kẻ tới chiếm lẫn người ra đi. Ai ai cũng thấy cái thất bại của phe ḿnh, cái gía phải trả cho cuộc tương tàn. Đoàn quân chiến thắng kéo từ rừng rú về thấy được sự phồn thịnh, tự do của những người bỏ cuộc. Kẻ mệnh danh đi giải phóng người trông thật ngu ngơ, tồi tàn hơn người được giải phóng. Người vất súng bỏ chạy uất ức thua v́ sự ngu dốt của quân đội Bắc phương, sự lừa bịp của đám lănh tụ về một chủ nghĩa không tưởng. Cả hai bên, thắng và thua, cũng đều thua đậm trong cuộc chiến. Người lính bên tôi ngày ngày ngồi ôm đầu trách ḿnh sao bỏ súng qúa nhanh. Người lính bên kia, xưa lấy thân lấp lỗ châu mai, chống Mỹ cứu quốc nay đứng ngẩn ngơ nh́n các lănh tụ mà một thời ḿnh sùng bái hèn hạ dâng không đất cho đàn anh kết nghĩa ruột thịt. Thật thương cho sự hy sinh của người thua và tội nghiệp cho sự ngu dốt của kẻ chiến thắng.

Tôi chậm răi bâng khuâng trả lời câu hỏi của anh:

- Có thể chúng ta thua v́ bọn chúng quá... ngu chăng "

Sau ngày nước mất, tôi có được nghe một câu chuyện thật khôi hài, đầy mỉa mai về một cán bộ cấp tá vào miền Nam thăm người em trai của ḿnh. Ông mang chức vụ trung tá chỉ huy cả một sư đoàn sao đỏ tới thăm em chỉ là một công chức quèn của chế độ cũ với chiếc túi xách nặng chĩu trên vai. V́ lịch sự, gia đ́nh người em không hỏi ǵ về cái túi cả. Một tuần sau, chả thấy người anh nhắc ǵ đến nó, vợ người em thắc mắc nhờ chồng hỏi v́ sợ bác có đồ dơ áy náy không dám nhờ giặt dùm. Người anh đỏ mặt ấp úng chối quanh. Người em vội mở túi xách ra thấy toàn giấy báo cũ xếp thật
gọn gàng. Người anh đành thú thật:

- Nghe chúng tuyên truyền trong nam Mỹ, Thiệu rất ác, người dân khổ sở thiếu thốn mọi thứ. Ngay cả giấy đi cầu cũng không cho, bắt phải chùi bằng lá chuối nên đít ai cũng lở không ngồi được. Mỗi ngày tôi lấy báo cũ trong sư đoàn tích lại, tính vào đây cho gia đ́nh chú. Vào đến đây thấy nhà cửa của chú tôi mới biết ḿnh cũng bị tên chính ủy sư đoàn lừa luôn.

Một vị sĩ quan mang cấp bậc trung tá mà c̣n ngây thơ và đần độn đến nỗi bị lừa phỉnh một cách ấu trĩ như vậy th́ thử hỏi tại sao không có cả một quân đội chục triệu quân ngu dốt cứ đâm đầu sinh Bắc tử Nam cho vài tên ác độc, bịp bợm ngồi hưởng lộc tại Bắc bộ phủ.

Nghe xong câu chuyện của tôi, anh gật đầu đồng ư:

- Cùng có thể lắm. Chúng ta thua v́ chúng qúa ngu. Ngu không tưởng được nên mới nghe lời dụ dỗ thật nhảm nhí như vậy. Càng ngày càng đói nhe răng mà lúc nào cũng mơ sống trong thiên đường cộng sản, đồ
ăn vất đầy đường không ai thèm lượm. Thật là ...ngu. Nhưng mà nếu nói ḿnh thua v́ chúng qúa ngu th́ ai mà tin được.

Buổi sáng tôi thức giấc trễ hơn mọi ngày v́ El paso trễ hơn California một múi giờ đồng hồ. Cả gia đ́nh anh thức giấc từ lâu. Họ đă dùng xong bữa ăn sáng và đang ở vườn sau tưới cây, nhặt cỏ. Hơn một phần ba vườn, anh làm nhà kính bao chung quanh để trồng rau miền nhiệt đới. Tôi trông thấy được cả những cọng rau muống thật to và dài. Anh chỉ tôi, hănh diện khoe:

- Chú thấy đấy. Mùa nào gia đ́nh anh cũng có đầy đủ các loại rau. Chỉ cần chịu khó một tí là tha hồ có rau tươi ăn quanh năm. C̣n các bà th́ càng dễ hơn. Cứ huấn luyện vài lần th́ Mỹ, Mễ ǵ cũng nấu được bún ốc, quấn được chả
gị ngay. Nếu biết cách chỉ huy là xong thôi.

Trưa hôm đó tôi được ăn bánh xèo, quấn rau cải đắng chấm nước mắm pha nhạt. Anh c̣n bẻ cho tôi vài ba quả ớt tươi trồng trong nhà kính của anh. Buổi chiều xuống chúng tôi lại ra ngồi trước cửa ngắm trời và nghe anh kể chuyện chinh chiến năm xưa. Chúng tôi lại kết thúc câu chuyện bằng câu hỏi của ngày hôm qua:

- Tại sao một quân đội hùng mạnh, thiện chiến vào bậc nhất của thế giới lại vất súng đầu hàng quá nhanh"

Trước khi đi ngủ anh c̣n cẩn thận lôi ra cho tôi coi bộ đồ trận anh mặc trong ngày bỏ nước ra đi từ đáy chiếc rương cũ. Nó được xếp thật ngay ngắn với cái mũ bê rê đỏ đặt lên trên. Anh đă sửa soạn để mặc lại nó trong ngày ra đi lần thứ hai: trở về nước hay từ bỏ kiếp làm người. Không một bộ đồ nào khác anh muốn mặc. Một ngày khoát bộ quân phục làm người lính Việt Nam Cộng Ḥa, một đời chỉ muốn chết cho tổ quốc, cho quê hương. Tôi sờ nhẹ lên mép của cái áo như thấy được cả một cuộc chiến trôi nhanh qua. Mùi thuốc súng và mùi mồ hôi thoang thoảng đâu đây. Tôi nh́n anh, thương thật nhiều cho người lính của nước tôi năm xưa.

Sáng hôm sau, ngày chủ nhật, tôi dậy sớm để sửa soạn cho nửa cuộc hành tŕnh c̣n lại. Gia đ́nh anh cũng vẫn dậy sớm hơn tôi. Anh giúp tôi mang hành lư ra xe. Hai đứa bé ôm chân mẹ đứng trước cửa nhà nh́n ra im lặng. Anh đứng cạnh cửa xe tôi bùi ngùi chúc:

- Chú đi đường b́nh an.

Tôi gật đầu đáp lại lời anh:

- Anh, chị và hai cháu khoẻ luôn.

Anh nh́n tôi một lúc bỗng dưng mỉm cười hỏi tôi câu cuối:

- Chú c̣n thắc mắc ǵ về anh cứ việc hỏi, không đi đường suy nghĩ vớ vẩn dễ đụng xe. Con người của chú mang nhiều t́nh cảm, hay suy nghĩ.

Tôi ngần ngừ giây lát, không nh́n anh, ấp úng hỏi:

- Một điều em không hiểu. Người như anh, tại sao có người lại ...chê, bỏ ...anh đi.

Anh im lặng nh́n về hướng trước như ôn lại quá khứ rồi chậm răi trả lời:

- Những ngày mới qua c̣n thiếu thốn khổ cực. Lại thêm cái buồn mất nước, cái nhục thua trận. Nhiều khi anh nóng nẩy, có lời lẽ không được nhẹ nhàng. Lỗi do anh cả.

Lời anh ngắn, nhưng tôi thấy được cả nôĩ khổ dài bao năm của người lính nước tôi đă trải qua: nước mất đến nhà tan. Tinh thần lẫn thể xác đều tổn thương. Anh trầm tư thêm giây lát rồi bỗng vỗ mạnh vào thành xe tôi nói to:

- Chú đi không trễ. Khi nào muốn trốn đời, về lại El Paso t́m anh.

Tôi từ từ lái xe ra khỏi sân. Ngoái lại nh́n mọi người lần cuối như muốn thu tất cả h́nh ảnh vào trong ḷng. Xe tôi đi xa vẫn thấy anh đứng yên đấy. Nh́n qua cái kính chiếu hậu hông xe, tôi thấy được cả cái ghế xích đu mà chiều chiều anh ngồi ṿ đầu nh́n hai lá cờ để t́m câu giải đáp về một cuộc chiến đă tham gia. Hai lá cờ vẫn lộng gió tung bay như thách thức câu trả lời. Hai đứa bé vẫn ôm chân mẹ đứng nh́n hiện lờ mờ trên kính sau anh. Tên của chúng gợi tôi nhớ đến hai câu thơ nói về một địa danh đẫm máu và một binh chủng bách thắng mà năm xưa, một lần đă được ghi vào quân sử.

An Lộc địa sử lưu chiến tích,

Biệt Kích Dù vị quốc vong thân.


Lê Như Đức

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! ++efb5_b.jpg
Views:	0
Size:	149.7 KB
ID:	1756102  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-15-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 03-18-2021   #180
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Lá thư t́nh hay nhất…


Có một lá thư ngoài đời thực khiến tôi kinh ngạc. Tôi đă đọc nó nhiều năm trước và rất ngưỡng mộ tấm chân t́nh. Hy vọng bạn cũng cảm nhận được những rung động cùng tôi.

Trước khi tôi cho bạn xem nội dung lá thư, điều quan trọng bạn phải hiểu qua về ngữ cảnh.



Nội chiến đang diễn ra sôi nổi. Sullivan Ballou là một cán bộ Công đoàn 32 tuổi, trước đây từng là một luật sư. Ông và vợ sinh sống tại Rhode Island, nơi mà ông hành nghề luật sư.

Ông từng tham gia hoạt động chính trị, là một người luôn ủng hộ Lincoln và phong trào chống lại chế độ nô lệ. Ông cũng t́nh nguyện tham gia chiến đấu trong Quân đội Liên minh và vận động các đồng nghiệp cùng tham gia chiến đấu với ông.

Người vợ – Sarah, vừa sinh con trai thứ hai của họ, được đặt tên Edgar. Sullivan cảm thấy tội lỗi khi đă bỏ rơi vợ con v́ tham gia vào một cuộc chiến đẫm máu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.

Trong bức thư này, bạn sẽ thấy sự xung đột xuất hiện, những giằng xé trong ông giữa ư thức về nghĩa vụ đối với quốc gia và vai tṛ trụ cột của gia đ́nh.

Có lẽ, bạn cũng sẽ cảm nhận được nỗi sợ hăi của ông ấy. Đơn vị của ông sắp đánh trận Bull Run và tỷ lệ thành công vô cùng khó khăn. Ông biết khả năng ḿnh tử trận rất lớn, nhưng với ông đây là sự vinh quang mà ông hằng mong muốn.

Ngày 14 tháng 7 năm 1861
Washington DC

Sarah thân yêu của anh!

Nhiều khả năng quân đoàn anh sẽ di chuyển trong vài ngày tới, mà cũng có thể là ngày mai. Anh có linh cảm không hay rằng ḿnh sẽ không c̣n được viết thư cho em nữa, điều đó thôi thúc anh đêm nay viết cho em đôi ḍng bày tỏ nỗi ḷng anh.

Đoàn quân di chuyển có lẽ phải mất đến vài ngày và anh nghĩ sẽ thú vị – với anh, anh có thể gục ngă bất cứ lúc nào. Hẳn là điều anh không hề muốn, nhưng, nếu Chúa yêu cầu, nếu phải ngă xuống trên chiến trường v́ quê hương, anh rất sẵn ḷng. Anh không chút nghĩ ngợi hay tự ti về lư do anh đă gia nhập quân ngũ và đến giờ phút này, ḷng quả cảm trong anh vẫn không lay chuyển. Anh biết rằng cuộc nội chiến nước Mỹ hiện nay đang rất trông mong vào chiến thắng của chính quyền và món nợ chúng ta tri ân với những người đă ngă xuống trên chính mảnh đất này to lớn nhường nào. Và anh, sẵn sàng từ bỏ những niềm vui bất tận trong đời cùng những lợi ích cá nhân để thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng giúp chính phủ trả món nợ ấy.

Vợ thân yêu của anh, khi thực hiện điều này, anh biết rằng ḿnh đă gần như hy sinh t́nh yêu em dâng hiến cho anh, thay thế cuộc đời của em bằng những nỗi buồn phiền và sự lo lắng – khi mà anh, trải qua bao năm tháng đắng cay ở cô nhi viện, phải dành tất cả t́nh yêu thương cho gia đ́nh nhỏ của ḿnh – vậy mà giờ đây, anh cũng không rơ hành động của bản thân là đáng tự hào hay bị khinh bỉ, t́nh yêu sâu đậm của anh dành cho em và con lúc này lại đang tranh đấu với t́nh yêu quê hương.

Sarah hỡi, t́nh yêu của anh dành cho em là bất diệt! T́nh yêu đó được ràng buộc bởi một sợi dây mà Tạo hóa hoàn toàn không thể phá vỡ. Thế nhưng, t́nh yêu quê hương lại trỗi dậy như một cơn băo khiến anh không thể cưỡng lại được những xiềng xích nơi chiến trường.

Bao kỷ niệm về những khoảnh khắc hạnh phúc của chúng ta đang len lỏi trong hồn anh, và tạ ơn Chúa, v́ rằng chúng ta đă được tận hưởng trọn vẹn những ngày tháng ngọt ngào ấy. Thật khó để đốt lên những tàn tro hy vọng về những năm tháng tương lai hạnh phúc, chúng ta vẫn gắn bó yêu thương nhau và cùng chứng kiến các con trưởng thành trên con đường dài phía trước. Anh biết, rằng anh rất ít khi cầu nguyện, chỉ cầu nguyện cho Edgar bé bỏng – nhưng giờ đây anh đang cầu nguyện rằng anh sẽ trở về nguyên vẹn cùng em và con. Nếu như không thể, em hăy luôn nhớ rằng anh yêu em nhiều biết bao, và khi hơi thở cuối cùng trút xuống nơi chiến trường, anh vẫn luôn thầm gọi tên em.

Hăy tha thứ v́ những lỗi lầm của anh. Anh đă thật thiếu suy nghĩ và dại dột biết bao! Ước ǵ anh có thể đánh đổi những giọt nước mắt này để gột rửa sạch nó, để đấu tranh với tất cả những bất hạnh trên thế gian này, để bảo vệ em và con khỏi những tổn thương. Nhưng anh đă không thể. Điều duy nhất anh có thể làm là ngự ở cơi linh hồn kia lặng lẽ dơi theo em, anh sẽ chờ đợi cho đến ngày chúng ta được đoàn tụ, măi không chia ĺa.

Sarah hỡi! Nếu như người chết có thể là những linh hồn quay trở về trần gian và được ở cùng những người mà họ yêu thương, anh mong sẽ măi luôn bên em. Và nếu có một làn gió thoảng nhẹ trên đôi má em, sẽ là hơi thở của anh và khi những làn gió mát nhẹ nhàng lướt bao quanh lấy em, ấy là chính linh hồn của anh.

Sarah, đừng thương tiếc sự ra đi của anh, hăy nghĩ anh đang ở một nơi xa xăm chờ đợi em, v́ rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một ngày nào đó.

Những đứa con của chúng ta, chúng sẽ lớn lên như anh đă từng, và thật thiệt tḥi khi các con không bao giờ biết đến t́nh yêu và sự chăm sóc của cha. Willie c̣n quá nhỏ để có thể nhớ đến anh, Edgar mắt xanh có lẽ sẽ luôn nhớ chút ít đến những cuộc vui đùa và anh nghĩ đó là một trong số những kư ức mờ nhạt nhất c̣n sót lại trong thời thơ ấu của con trai.

Nhưng Sarah, anh có niềm tin vô hạn vào sự chăm sóc chu đáo của một người mẹ. Anh sẽ cầu nguyện phước lành đến với em và con của chúng ta.

Sarah, anh đợi em ở đó nhé. Em hăy đến và dẫn theo các con của chúng ta!

Sullivan.

Một tuần sau khi viết bức thư này, Sullivan đă ngă xuống. Bức thư được t́m thấy trong một chiếc ḥm ở trong lều của ông ấy. Nhiều tháng sau, nó được giao lại cho vợ của ông, Sarah, tại nhà của họ ở Rhode Island. Thật không thể tưởng tượng được khoảnh khắc đó: Khoảnh khắc bà ấy nghe thấy tiếng gơ cửa và nhận được bức thư.

Sau chiến tranh, bà đưa các con trai của họ chuyển về sống với mẹ của ḿnh, và sau đó sống với một trong các con trai của bà. Bà sống đến 82 tuổi và không bao giờ tái hôn.

Là một người đàn ông đảm đang trong gia đ́nh, đồng thời cũng là một người con; tôi đă chứng kiến cha ḿnh và những người bạn đồng trang lứa của tôi đă phải ra chiến trường rất nhiều lần. Tôi đă tham dự những đám tang quân sự khủng khiếp đó, tôi biết những góa phụ, tôi biết những đứa con trai lớn lên mà không có cha. Hậu quả của những trận chiến này hoàn toàn giống nhau.

Bức thư này không phải là một bài đọc nâng cao tinh thần. Tuy nhiên, tôi thấy việc đọc lại vài năm một lần, giống như một h́nh phạt để rèn luyện bản thân khỏi sự tự măn là điều lành mạnh.

Sullivan có thể đă chết, nhưng t́nh yêu của ông ấy đă được bất tử hóa trong bức thư ấy. Người vợ của ông sau đó được chôn cất bên cạnh ông.


Linh Trang.

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	+ 1111d.jpg
Views:	0
Size:	35.9 KB
ID:	1758318  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-23-2021), hohoang (4 Weeks Ago), thoigian (03-23-2021)
Old 03-19-2021   #181
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

T́nh cha con
Năm con vào trường mẫu giáo, ba chở con đi học bằng chiếc Cub 50. Trên đường đi, trong lúc dựng xe ngoài sân trường và cả khi chia tay ở cửa pḥng học, con cứ nói măi một câu: “Ba ơi! Hết giờ, ba rước con sớm nhứt nghen, ba.”

Ba cũng lặp đi lặp lại không biết chán: “Ừ! Ba sẽ đến sớm nhứt!”.

Suốt thời con học mẫu giáo, chỉ có một lần ba không phải là người đến sớm nhất. Phố đang mưa, ba chạy nhanh quá, không tránh kịp chiếc xe tải bất ngờ quẹo cua, đành thắng gấp. Chiếc Cub lết đi mấy chục mét, ba ngă nằm dưới gầm xe tải. May mà thoát chết! Lồm cồm bật dậy, chạy đến trường, hối hả ẵm con, hối hả xin lỗi. Con làm thinh, nh́n măi mặt ba, lâu lắm, chợt nói: “Ba ơi, sao trán ba có máu?”.

Năm con vào tiểu học, đường đến trường xa hơn. Ba vẫn chở con trên chiếc Cub cũ mèm. Buổi sáng, hễ chia tay nhau ngoài cổng trường là con nhắc: “Ba ơi! Ba cứ đứng đây nghen, ba! Khi nào con vô lớp rồi ba hăy về nghen, ba!”. “Ừ! Ba sẽ đứng đây! Đừng lo!”.

Con đi qua sân, đến tận hành lang pḥng học vẫn quay ra, dáo dác ngó, xem ba có c̣n đứng đó hay không. Ba đứng nh́n cái lưng nhỏ xíu của con lẫn trong đám học tṛ, giơ tay thật cao cho con thấy, đợi đến khi con vào lớp mới chạy vội cho kịp giờ dạy.

Suốt thời con học tiểu học, cũng chỉ đúng một lần ba không đứng lại mà hộc tốc chạy đi. Ba chạy hơn trăm mét, bỗng giật ḿnh, nôn nao, khó chịu lạ lùng, đành quay lại, len qua cánh cổng trường sắp đóng, nh́n vào, thấy con đứng tần ngần giữa hành lang vắng.

Lúc thấy ba ló đầu vào, ánh mắt con sáng lên như có một giọt nước phản chiếu ánh nắng sớm. Con giơ tay, mỉm cười, miệng mấp máy như muốn nói: “Chạy nhanh lên, ba. Cho kịp giờ! Con vào lớp nghen!”. Ông bảo vệ chưa đành đóng cổng trường, lắc đầu, cười: “Bữa nào cũng vậy!”.

Năm con vào cấp II, trường xa thêm chút nữa. Chiếc Cub cà tàng giờ uống xăng như uống nước, tuần nào cũng phải đem đến tiệm sửa hai, ba lần, nên ba và con phải thức sớm, dẫn xe ra hẻm, đạp cho nó nổ máy, phun khói đen mù mịt một lúc mới chịu chạy êm. Ba không c̣n đón con sớm nhất nữa mà có khi trễ, rất trễ v́ thỉnh thoảng xe x́ vỏ, nghẹt xăng…

Một lần, mưa rất to, phố xá ch́m trong nước. Xe ướt bugi, chết máy. Ba xuống xe, dặn: “Con cứ mặc áo mưa, ngồi trên xe để ba dẫn qua chỗ ngập”. Ba lội b́ bơm trong nước, đẩy xe len trong ḍng người cũng đang vật vă với cảnh nước ngập đến đùi.

Bỗng thấy chiếc xe nhẹ hơn, quay lại, thấy con đă cởi áo mưa, nhảy xuống từ lúc nào, cắn răng đẩy tiếp. Ba và con về đến nhà ướt mem, vậy mà vẫn nh́n nhau cười.

Năm con vào cấp III, trường xa lắm, mỗi ngày hai lượt đi, về hơn 20 cây số. Chiếc Cub đă bán cho đồng nát.

Ba mua chiếc Dream mới, không c̣n sợ cảnh chết máy dọc đường. Con ngồi phía sau, nói đủ chuyện trên đời: chuyện nhà, chuyện trường, chuyện thầy cô, bè bạn… Có khi xe đă đến cổng trường mà chuyện c̣n chưa dứt.

Trong tiếng mưa, tiếng c̣i chói tai, tiếng máy xe gầm rú, tiếng căi vă, ḥ hét xô bồ giữa đám khói bụi, giữa những ngă tư, ngă năm ùn ứ người và xe giờ cao điểm, ba vẫn nghe rất rơ tiếng con liến thoắng, v́ tiếng nói đó ở ngay sau lưng ba.

Ngày con thi đại học, ba chở con đến trường rất sớm rồi chờ ngoài cổng, chen chúc trong nhóm cha mẹ cũng ngồi chờ con, hết đứng lại ngồi. Gặp vài học sinh nộp bài ra sớm, cả nhóm nhao nhao bu lại hỏi: “Ra tác phẩm ǵ, con?”, “Đề khó không, con?”…

Ba chạy mua một ly nước mía, đợi con ra khỏi cổng trường là vội vă đưa: “Uống đi con! Cho khỏe rồi về! Làm bài được không, con?”. Con cầm ly nước mía, ngó ba, chớp mắt mấy cái như bối rối: “Chắc không tệ ba à!”. “Đâu, đưa đề ba coi!”.

Con cười, lấy đề đưa cho ba. Ba cắm cúi đọc, toàn số và h́nh, công thức và đồ thị, chẳng biết ất giáp ǵ. Nhưng thôi, cứ lướt qua cho yên tâm.

Con đi học xa, vậy mà thỉnh thoảng, trong giấc ngủ, ba vẫn hay choàng tỉnh, hoảng hốt v́ h́nh như đă thức dậy trễ giờ đưa con đi học. Biết rằng ở thành phố, chiếc xe là phương tiện tối hậu, nếu không con phải thức sớm, đi bộ cả quăng đường ba cây số từ kư túc xá đến lớp mới kịp giờ, nhưng cứ dụ dự măi v́ lo t́nh h́nh giao thông phức tạp, lỡ có bề nào…

Cuối cùng, đành bấm bụng đem chiếc Dream lên Sài G̣n cho con đỡ chân. Căn nhà chật chội v́ thường khi có chiếc xe dựng chiếm chỗ, giờ bỗng rộng mênh mông. Cứ thấy thiêu thiếu một cái ǵ!

Con ra trường rồi ở lại Sài G̣n làm việc. Ba đi thăm con, đang chờ ngoài cổng bến xe Miền Tây th́ nghe con gọi. Con chạy chiếc Dream ba cho, trờ tới, với tay xách túi đồ, nói: “Lên xe đi ba! Con chở ba về”. Ba ngồi sau lưng con, đi qua chằng chịt phố xá, xe chen xe, người chen người, hoa cả mắt.

Con luôn miệng giải thích: “Ở đây người ta chạy nhanh lắm, không giống ở quê ḿnh!”, “Chỗ này có quán ăn miền Tây nè ba!”, “Ḿnh vừa qua Đầm Sen đó ba”…

Ba làm thinh nghe con nói, tiếng nói không c̣n vang lên từ phía sau mà từ phía trước. Hết nghe rồi lại nh́n! Ba nh́n tấm lưng dài và rộng của chàng trai trẻ, rưng rưng nhớ cái lưng nhỏ xíu của con ngày mới vào tiểu học.

Rồi ba nh́n con đường trước mặt, dài thăm thẳm, lóa nắng, ngập khói bụi, ken đặc xe cộ, nửa ngao ngán, nửa thắc thỏm, tưởng tượng những sáng, những chiều, những tuần… con từ nhà đến chỗ làm rồi từ chỗ làm về nhà trên chiếc Dream đă rệu ră.

Ba nói: “Ráng làm có tiền đổi xe mới đi, con! Chiếc này tệ lắm rồi!”. Con quay lại, đùa: “C̣n chạy tốt mà ba! Con ráng o bế nó, để dành chở cháu nội ba đi học!”. Ba cười cười, mắng con: “Thằng cha mày!…”.

Thầy NGUYỄN KIM CHÂU

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! 040200953.jpg
Views:	0
Size:	129.7 KB
ID:	1759498  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-23-2021), hohoang (4 Weeks Ago)
Old 03-20-2021   #182
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Chỉ là mộng thôi


Đứng xếp hàng chờ đợi, cuối cùng th́ chàng đă có tên trong “bảng vàng” sau khoảng thời gian ngỡ trái đất ngừng quay v́ hồi hộp với tâm trạng lo lắng sợ ḿnh không trúng tuyển. Rồi phút giây chờ đợi cũng đến khi tên chàng được xướng lên trong số mấy trăm người cùng chí hướng. Chàng đă thật sự trở thành tân khóa sinh của trường Vơ Bị Quốc Gia Việt Nam! Biết sẽ phải đối đầu với nhiều thử thách, biết sẽ c̣n lắm gian nan để tôi luyện tinh thần lẫn thể xác trước khi trở thành một người lính can trường trên mọi mặt trận, nhưng ngay phút này đây không nghĩ đến điều đó, chàng chỉ thấy một niềm vui lan tỏa trong ḷng khi mộng đă trong tầm tay. Chàng ngẩng mặt nh́n lên bầu trời xanh biếc của Đà Lạt, nó trong như có thể in h́nh ước mơ của con người vào nó, c̣n những tia nắng th́ nấp vào những đám mây lơ lững trôi một cách hờ hững như mặc kệ những hệ lụy của trần gian.

Chàng ước ǵ có ai đó để chia sẻ niềm vui của ḿnh. Ngay thời khắc đó chàng mới thấy thật thiếu sót khi chưa có một mảnh t́nh vắt vai v́ trong suốt quăng thời gian trước do chàng bận học, chính xác là do chàng nhút nhát không dám thả gió cho mây ngàn bay đến với một nàng nào. Nhờ như vậy trái tim chàng dù muốn dù không nó thật … trinh nguyên! Chàng tập trung vào học với quyết tâm nung nấu trong ḷng. Vài lần trước đó chàng cùng bạn bè đến Đà Lạt rong chơi, h́nh ảnh những chàng sinh viên của trường Vơ Bị dạo trên phố đập vô mắt, và chàng thấy như ḿnh có “duyên tiền định” với ngôi trường mà chàng biết nằm trên đồi 1515 thơ mộng! Dù không phải là “Chàng trai trẻ vốn ḍng hào kiệt” nhưng chàng đă “Xếp bút nghiên theo việc đao binh” khi vừa có trong tay tấm bằng tú tài toàn phần để theo chí hướng nuôi trong ḷng từ lâu.

Tiếp sau đó với chí đă quyết, ḷng đă bền, qua nhiều thử thách nhưng không thể khuất phục được ư chí của các chàng trai, chỉ có Đỉnh Lâm Viên bị chàng và các bạn đồng khóa chinh phục để chấm dứt tám tuần huấn nhục ghi dấu kỷ niệm đầu đời binh nghiệp của ḿnh. Khi chiếc Alfa xinh xắn trên cầu vai đỏ gắn lên vai là lúc chàng và các bạn nghiễm nhiên trở thành SVSQ của ngôi trường lừng danh đă đào tạo cho đất nước những chiến binh dũng mănh mà chàng đă luôn để trong mộng.

Thắm Nguyễn

o O o

Ngày đầu tiên được đi phép, phố phường Đà Lạt sáng hơn v́ các cầu vai đỏ. Bộ Jaspé lần đầu tiên được mặc, cho chàng cảm giác ḿnh oai phong hẳn lên. Vẫn với bản tính nhút nhát khi tiếp xúc gần với một thiếu nữ, chàng cũng muốn làm quen với một cô nàng nào đó như các bạn của ḿnh, họ đang thong thả trên đường hoặc những thắng cảnh nên thơ của Đà Lạt, nhưng chàng không thể thực hiện mong muốn v́ chàng hiền quá hay v́ nhút nhát quá!?

Không biết đi đâu với ngày đầu tiên ra phố. Chàng không suy nghĩ lâu, phải về thăm mẹ thôi, đứa con trai “bé bỏng” của mẹ vắng nhà lâu quá rồi. Chàng sải bước về hướng đậu xe taxi, đang đi th́ chàng thấy một tà áo trắng phất bay cạnh ḿnh, chàng nghiêng đầu nh́n sang cô gái đi gần như song song (?), khuôn mặt bị che một phần do mái tóc dài nhưng chàng vẫn có thể thấy đó là một khuôn mặt xinh xắn và đôi mắt đang liếc liếc ḿnh, cô gái nhoẻn miệng cười khi thấy đôi mắt trên khuôn mặt nghiêm nghị của “đối phương” cũng đang liếc liếc…

Vẫn bản tính nhút nhát, nhưng lịch sự th́ có thừa nên chàng khẽ cúi đầu chào đáp lại nụ cười của cô gái, rồi sau đó th́ đôi chân phản chủ của chàng chợt băng qua đường, trời đất ơi! Sao có thể như vậy chứ! Sự thông minh ngay lập tức giúp chàng quay lại, và chàng lấy hết “can đảm” hỏi cô gái:

– Chào cô! Có thể chỉ giúp tôi băi đậu xe taxi ở đâu không? (Chàng biết nhưng giả vờ hỏi để làm quen)

Cô gái cười rất tươi và dễ thương quá chừng:

– Dạ cũng gần tới rồi, tôi cũng đang đến đó. Gần bến xe đó ạ. Hăy đi theo tôi…

Chàng mở cờ trong bụng, không ngờ cơ hội đến với ḿnh như thế. Cô gái hỏi:

– Anh định đi đâu?

– Tôi muốn về nhà, một quận gần đây!

Rồi chàng cho biết ḿnh định về quận nào. Cô gái reo lên:

– Ồ! Tôi cũng định về đó thăm chị bạn của tôi. Hôm nay Chủ Nhật tôi xuống đó chơi và sẽ cùng chị ấy trở lại để ngày mai đi học…

Chàng và cô gái cứ thế trao đổi chuyện tṛ cho đến băi đậu xe. Dĩ nhiên khi chàng hào phóng mời nàng chung xe về, thật hợp lẽ nên nàng không từ chối. Xe trên đường trực chỉ bon bon về quê mẹ, tâm hồn chàng phơi phới. Cô gái ngồi nép sát cửa bên phải, c̣n chàng nép sát cửa bên trái, họ không biết nói ǵ với nhau ngoài loanh quanh về thời tiết. Tâm hồn chàng lâng lâng một cảm giác dễ chịu hơn bao giờ, thỉnh thoảng chàng liếc nh́n cô gái, giống như một nàng thơ với mái tóc dài quá lưng, chàng thấy xao xuyến nhưng không mở được lời để có một gắn kết về sau. Chàng không tin ḿnh bị coup de foudre, làm ǵ có cái chuyện yêu từ cái nh́n đầu tiên khi mà 19 cái xuân qua chưa có cô nào lọt mắt xanh, dù chàng đă từng đối diện với các bạn gái không kém phần xinh đẹp! Có cả cô bé cùng xóm hồi học chung mẫu giáo thường hay đóng vai vợ, hoặc vai…má của chàng trong các tṛ chơi trẻ con, thế mà chàng có rung động ǵ đâu. Vậy mà với cô gái này…

Xe về đến nhà chàng trước. Lại lấy hết can đảm, chàng mời cô gái tóc dài vào nhà ḿnh gọi là cho biết. Nàng ngoan ngoăn xuống xe theo chàng! Thôi th́ khỏi phải nói, mẹ chàng mừng tíu tít khi thấy con trai về… với một người con gái! Một việc bà chưa từng thấy trước đây. Bà hết sức vui vẻ với cô gái và luôn miệng khen…con ḿnh đẹp trai, thi đâu đậu đó! Đậu cả vào trường Vơ Bị không phải ai muốn cũng được. Nàng chăm chú lắng nghe, chỉ mỉm cười. Rồi cũng đến lúc nàng xin phép cáo từ để đến nhà bạn ḿnh, mẹ chàng nháy mắt với con trai:

– Con đưa bạn đi đi, ở đây lạ đường dễ lạc lắm đó.(Vừa nói mẹ chàng vừa đẩy tay con trai…)

Áo mặc sao qua khỏi đầu, chàng (vui vẻ) vâng lệnh mẹ đi cùng cô gái. Trái đất này rất bé, bạn tin không? Cô gái có mái tóc Demi-garcon, (Là bạn của cô gái tóc dài đồng hành với chàng) lại là bạn thời mẫu giáo của chàng. Nhờ gặp lại nên “t́nh nghĩa” được hâm nóng, họ vui vẻ như những người bạn lâu năm gặp nhau. “Khi nắng nhẹ vương trên lưng đồi” th́ cả ba cùng quay về Đà Lạt. Lần này th́ cả hai cô cùng tranh nhau ngồi phía cửa để nh́n đường, là trang nam nhi nên chàng phải lịch sự nhường cho phái đẹp, chàng ngồi vào giữa! Hai nàng ngồi hai bên nhưng cứ chồm sang nói chuyện với nhau nên cứ lấn vào chàng. Cô Demi-garcon là “cố nhân” của chàng (dĩ nhiên rồi) nên tỏ ra thân mật với chàng khiến cô tóc dài hiểu lầm chi đó, bèn xuất khẩu thành thơ trêu ghẹo:

“Em có hứa đợi chờ anh không?

Hỡi cô gái tóc Demi-garcon!

Chờ anh em nhé vài năm nữa

Anh sẽ về, đừng vội lấy chồng…”

Cô Demi-garcon không phản đối bạn, cô cười rúc rích tỏ vẻ thích ư, rồi cấu mạnh vào bắp vế chàng một cái đau điếng khiến chàng giật nẩy người, trước khi cô Demi-garcon nhận ra sự vô ư của ḿnh, th́ cái bắp vế trong trắng của chàng đă lănh đủ! (sau này về giở ra xem, chàng thấy nó bầm!) Chàng tê tái v́ cái dấu vết đầu tiên kia không phải do cô tóc dài tạo ra v́ như đă nói, chàng đă bị mái tóc dài kia trói trái tim rồi. Nhưng chàng vẫn không thể tỏ lộ t́nh ư v́ “Ḷng trong như đă, mặt ngoài c̣n e”. Cũng từ đó cô Demi-garcon thường vào trường thăm chàng, được chàng đưa đi thăm Hội Quán Huỳnh Kim Quang, Hồ Huyền Trân, Đồi Bắc, lăng mạn tay trong tay ở vườn hoa Con Thỏ của Trung đoàn SVSQ, chàng cũng đưa nàng tới Hoa Viên (Sau khu vực đó là nơi các SVSQ học môn thoát hiểm mưu sinh) rồi các buổi picnic vui vẻ. Chàng ân cần đón tiếp cô gái Demi-garcon… như những đôi t́nh nhân khác. Nhưng mỗi khi nghe ngoài cổng Nam Quan gọi tên có người muốn gặp, là trong đầu chàng hiện ra khuôn mặt của cô tóc dài, nhưng nàng không đến, có lẽ v́ hiểu lầm “người ấy” là của bạn ḿnh. Chàng đă gởi tặng cho cô tóc dài tấm ảnh duy nhất mà chàng mặc bộ đại lễ mùa Hè trong tư thế chào kiếm đứng trước sân cỏ Trung đoàn, như một trao gởi kín đáo, nhưng có vẻ nàng không hiểu! Nàng luôn tự dặn ḿnh không được chen vào làm kẻ thứ ba giữa chàng và cô gái Demi-garcon! V́ lẽ đó chàng vẫn cô đơn, trái tim trống rỗng v́ điều chàng chờ đợi chưa đến.

Ba năm trôi qua! Chặng đường chàng đi gần đến đích th́ mọi thứ chợt tan vỡ…

Chàng và tất cả rời trường trong nỗi uất nghẹn, đau đớn, không được hưởng sự kiêu hănh khi “Quỳ xuống các sinh viên sĩ quan” và “Đứng lên các tân sĩ quan”. Ḍng đời vẫn cuốn về phía trước với bao thăng trầm của phận người. Chàng không hề biết tấm h́nh khi c̣n là sinh viên sĩ quan của trường Vơ Bị mà chàng tặng “người xưa” đă được in trên con stamp 39 cent được phát hành ở Hoa Kỳ, và có một người vẫn giữ tấm h́nh đó như một báu vật của đời ḿnh.

Lá thu vẫn rơi vàng như màu của kư ức. Làm sao quay ngược được thời gian để người ta có thể t́m kiếm những mảnh vỡ của kỷ niệm, dù nó mong manh như sương mù chỉ có thể nh́n từ một nơi xa lắm …


Hồ Thụy Mỹ Hạnh

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! med.jpg
Views:	0
Size:	148.8 KB
ID:	1759985  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-23-2021), hohoang (4 Weeks Ago)
Old 03-22-2021   #183
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Chuyện T́nh Của Chú Năm

Chú Năm bước đến hàng bán cá mua hai con cá rô phi, nhờ người bán làm sạch và chiên ḍn.
Có một người đàn bà cũng đang đứng chờ chiên cá như chú, chị nói:
– Bữa nay thứ Tư họ thay dầu mới, cá chiên nóng về ăn với nước mắm tỏi ớt ngon lắm.
Chú Năm mỉm cười không nói ǵ, chú đâu biết pha nước mắm tỏi ớt, hồi trước lúc vợ chú c̣n sống chuyện bếp núc một tay bà lo.
Vợ chú chết hai năm nay, chú không biết nấu ăn lại không thích vô bếp, cứ ra tiệm mua thức ăn người ta làm sẵn mang về, ở thành phố này th́ có rất nhiều tiệm bán thức ăn Việt, rất tiện.

Chú có hai đứa con, một trai một gái. Đứa con gái lớn vừa lấy chồng, theo chồng sống ở tiểu bang khác. Thằng con trai mới học xong mùa hè vừa rồi, xin được chỗ làm lương cũng khá, nhưng hơi cực, ngày làm mười tiếng lâu lâu phải đi công tác xa cả tuần mới về. Hai cha con chú ăn uống cũng dễ, nhà có ǵ ăn đó, nếu không th́ luộc ḿ gói cũng xong.
Thằng con chú đi làm bận bịu cả ngày, nó thường ăn ở ngoài, thỉnh thoảng mua đồ ăn đem về cho chú.

Từ ngày bà xă th́nh ĺnh bỏ chú ra đi, chú cảm thấy căn nhà sao mà trống vắng buồn tênh. Chú t́m việc ǵ làm cho khuây khỏa, chú ra sau vườn nhổ cỏ trồng rau, nếu không th́ thả bộ lang thang mấy khu mua bán của người Việt, nghe người ta nói tiếng Việt lao xao cũng thấy đỡ buồn.

Sáng nay thứ Tư, nhớ lời người đàn bà chú gặp tuần trước, thứ Tư người ta thay dầu mới, chú đến chợ mua cá rô phi chiên ḍn.
Chú định bụng nếu gặp người đàn bà đó, chú sẽ nhờ chị ta chỉ cách pha nước mắm tỏi ớt.
Đến nơi, có lẽ c̣n hơi sớm, chợ ít người, hàng bán cá chẳng thấy ai mua, chú không phải chờ lâu xách hai con cá vừa chiên xong nóng hôi hổi ra về.
Ra cửa chú thấy người đàn bà đó đang đứng chờ người nhà đến đón, chú xáp lại nói chuyện.
– Dễ lắm, anh rót nước mắm sống vô chén, pha chút nước lạnh, bỏ đường, nặn chanh, cho vô ớt bằm, tỏi bằm. Nếm vừa ăn là được, tùy người thích ăn ngọt th́ thêm chút đường.
– Pha nước mắm mà nhiều công đoạn quá vậy?
Chị cười xoà. “Bả đâu?”
– Bả bỏ đi hai năm rồi. Chị im lặng mím môi, chắc là chị nghĩ ông này bị vợ bỏ. Chú Năm không buồn đính chánh câu nói lấp lửng của ḿnh.
– Cô chờ người đến đón?
– Dạ, chờ thằng cháu.
– Có phải cô tên Sáu? Hôm trước tôi nghe người nhà cô kêu chị Sáu.
– Tôi tên Nguyệt, thứ sáu nên người trong nhà kêu theo thứ chớ không kêu tên.
– Tôi cũng vậy, tôi tên Minh nhưng người quen đều kêu theo thứ, nhiều người tưởng tôi tên Năm.
– Anh đă nghỉ hưu?

Chú Năm cười xoà chỉ mái tóc của ḿnh, tóc bạc hết cô không thấy sao, vài tháng nữa là bảy chục rồi.
– Thấy anh cũng c̣n trẻ, về Việt Nam người ta tưởng chừng sáu chục. Chú Năm cười hề hề, lúc này xuống dốc thấy mau già chớ lúc trước tôi trông trẻ lắm, ai thấy cũng khen.
– Cô chắc c̣n đi làm?
– Dạ, tôi c̣n trẻ mà, anh thấy tôi chừng bao nhiêu tuổi? – Sáu chục. – Sáu mươi hai rồi đó.
– Chắc cô mới qua?
– Dạ cũng được ba năm rồi, lúc tôi qua má tôi yếu nhiều, bệnh già thôi, tôi qua kịp lúc săn sóc bà già trong những ngày cuối đời của bà. Chớ lúc trước bà ở nhà lủi thủi một ḿnh tội lắm, ai cũng đi làm. Má tôi chết hơn sáu tháng rồi, nhiều người quen thấy tôi săn sóc người già tốt, họ kêu tôi giúp. Tôi hiện đi làm hai chỗ, tôi có bằng lái xe nhưng c̣n hơi nhát không dám lái, đi đâu cũng nhờ đưa đón nhiều lúc cũng bất tiện.

Chị cười h́ h́… Thằng cháu chị đến đón, chú Năm trở vô chợ mua ớt, tỏi, đường, nước mắm, nhà chú lâu nay chẳng ai nấu nướng nên trong bếp trống lỏng chẳng có ǵ. Tự nhiên chú thấy vui vui yêu đời, chú tập tành làm bếp.
Sáng thứ tư là chú Năm thấy rộn ràng muốn đi chợ, chú thấy nhớ cô Sáu, chú muốn gặp cô nói ba điều bốn chuyện.
Mới gặp nhau sao thấy hạp, nói chuyện hoài không muốn dứt. H́nh như cô không có chồng, cái kiểu cô nói chuyện có thể đoán cô là người có một ḿnh ên.
Đến nơi chú Năm đến hàng bán cá trước, không thấy “người ta” chú đi ḷng ṿng gian hàng bán đồ khô, nhưng chú không mua thứ ǵ rồi bước qua khu bán rau cải.
Chú mua mấy trái dưa leo cùng một bó rau muống. Rau muống luộc th́ chú biết cách làm không cần ai chỉ.
Đảo quanh mấy ṿng cũng không thấy “người ta”, chú đến quầy trả tiền rồi bước ra.

Hôm nay chú không mua cá, thằng con chú không thích ăn cá, hồi nhỏ nó ăn cá he mắc xương giờ thấy cá nó sợ. Chú vô tiệm bán thức ăn làm sẵn gần bên mua một phần canh chua tôm và một phần thịt sườn ram mang về.
Chú Năm chợt thấy “người ta” bước vô chợ, chú đă đề máy xe nhưng lưỡng lự chưa muốn đi, chú tắt máy xe bước vô chợ.
Chú đi qua hàng đồ khô mua lung tung, đến hàng rau cải mua lung tung mặc dầu không biết mua về để làm ǵ.

“Người ta” gặp chú mừng rỡ vui ra mặt, chú th́ mừng trong bụng kiếm chuyện đi theo “người ta” hỏi nầy hỏi nọ hỏi kia. Chú nói hồi năy chú qua tiệm “Food Togo” mua thịt sườn ram, thằng con tôi rất thích ăn món này.
Cô Sáu nói dễ làm lắm để tôi chỉ anh làm. Chú Năm liền mua mấy pound thịt sườn non, “để tôi làm thử, làm không xong hôm nào cô đến nhà tôi chỉ tôi làm nhe”.

Bước ra ngoài cô Sáu nói anh về trước, hôm nay tôi đi xe bus, không ai đưa đón.
– Nếu cô không ngại để tôi đưa cô về, nhà cô ở đâu?
Cô Sáu nh́n người đàn ông mới vừa quen, “thấy” ông ta có vẻ là người đàng hoàng tử tế.
– Tôi th́ không ngại, chỉ sợ vợ ông ghen. – Vợ tôi không ghen, nhưng con nhỏ con gái tôi ưa “ghen” dùm cho má nó.
Tôi mà quen bà nào, nó theo ḍm ngó, nhưng bữa nay nó có chồng đi ở xa rồi, mà giờ chắc lo giữ chồng không c̣n lo giữ ông già nữa.

Cô Sáu cười khúc khích đi theo chú Năm ra xe. Lúc đến ngă tư đèn đỏ, chú Năm chỉ căn nhà mái ngói đỏ xéo bên kia đường, “nhà có cây chanh phía trước là nhà tôi đó”.
Cô Sáu nói ở đây chanh sai trái thấy ham, giờ thấy cây chanh mới nhớ hồi năy quên mua. Chú Năm nghe vậy quay đầu xe lại, nói vậy vô nhà tôi hái về ăn, khỏi mua.
Cô Sáu nh́n căn nhà to lớn nghĩ bụng vậy mà ở có hai cha con. Nhà em ḿnh chút xíu ở bảy tám người lớn. Hái chanh xong chú Năm mời cô vô nhà chơi cho biết.
Cô Sáu sẵn dịp chỉ chú Năm làm món sườn ram. Hai người vô bếp, cô Sáu để chú tự làm, cô đứng gần bên chỉ cách.
Làm xong chú hâm cơm nguội mời cô sẵn dịp dùng bữa. Cô Sáu tự nhiên không khách sáo, hai người tâm đắc như là quen nhau từ thuở nào.

Trong pḥng ăn có treo tấm h́nh gia đ́nh chụp hai vợ chồng cùng hai đứa con. Cô Sáu khen vợ anh đẹp quá. Chú Năm buồn bă nói vậy mà bả đành đoạn bỏ tôi đi. Chú chỉ về phía bàn thờ gần đó, bả ngồi đó hai năm rồi, phát bịnh có sáu tháng th́ mất.

Lúc đưa cô Sáu về chú Năm hỏi xin số phone, để khi nấu nướng có cần ǵ gọi nhờ cô chỉ, hoặc là đi chợ chú qua nhà chở cô đi chung để cô “cố vấn” chú mua thứ ǵ, nấu món ǵ vừa nhanh vừa dễ nấu.
Mỗi cuối tuần cô Sáu hay đi chợ trời, cô rủ chú Năm đi theo chơi cho biết. Cô thích vô đó mua trái cây và rau cải, vừa ngon lại vừa rẻ.
Chú Năm đi theo coi người ta mua bán đồ cũ thấy cũng vui. Cô Sáu là người dưới quê miền Tây, hồi nào tới giờ không có chồng sống với cha mẹ anh em. Cô mới vừa qua Mỹ, ở vào cái tuổi người ta chuẩn bị nghỉ hưu th́ ḿnh mọi việc chỉ ở mức khởi đầu.
Nhưng cô không buồn, bằng ḷng với cái “trời đă định” cho ḿnh.

Chú Năm goá vợ, mấy năm nay chú th́nh ĺnh bị rơi vào một cơn hụt hẫng buồn hiu.
Nhiều lúc ở nhà một ḿnh chú chợt thèm có ai đó đi ra đi vào lảng vảng gần bên. Đi đó đi đây với người đàn bà vừa quen, chị này có ǵ cũng nói chú nghe, về nhà thấy nhớ thấy trống trăi chỉ mong tới lúc được gặp.

Chú Năm tập cô Sáu lái xe cho quen đường và không c̣n sợ. Mỗi ngày chú đến nhà cô đậu xe bên lề đường, vô ngồi trong xe của cô. Khi cô lái, có người ngồi kề bên cô thấy tự tin hơn và không sợ.
Chừng một tuần th́ cô tự lái đi một ḿnh, cô cám ơn chú Năm rối rít. Rồi th́ qua lại tới lui, mỗi khi đi chợ cô gọi chú Năm. Một tuần cô đi chợ ba lần, chợ trời mua rau cải trái cây, chợ thực phẩm Á Đông và Costco mua đồ linh tinh xài trong nhà.

Chú Năm nhiều th́ giờ rănh rỗi, t́nh nguyện đưa đón cô đi đây đi đó chớ ở nhà một ḿnh buồn thúi ruột. Cô Sáu trả công đến nhà chú tập chú nấu nướng, cô vui mà chú cũng vui, nấu xong hai người ngồi ăn như hai vợ chồng.
Thằng con chú Năm thỉnh thoảng gặp ba nó dẫn đàn bà về nhà, nó nói với chị nó cở này ba có bồ.

Có lần cô Sáu kể chú Năm nghe, hồi lúc cô c̣n ở Việt Nam, lúc gần đi Mỹ có xuống Bạc Liêu chỗ ông cha Diệp cầu nguyện.
– Em cầu nguyện điều ǵ? (lúc này hai người xưng anh em).
Cô Sáu cười không nói nhưng cô kể:
– Bận về ghé vô chợ Cần Thơ nghỉ ăn trưa. Em đi vô chợ tính kiếm mua một ít trái cây, có một ông già ngồi coi bói, em đi ngang ổng nói cô ơi coi bói không cô, tôi thấy đường hậu vận cô tốt lắm. Em đi vô quán ăn suy nghĩ thấy ông tội nghiệp, trở ra cho ông một ít tiền. Ông cầm tay em nói cuối đời em sẽ gặp người tốt thương yêu lo cho em, em sẽ không c̣n cô đơn cô độc một thân một ḿnh nữa.
– Em có tin không?
Cô Sáu nh́n xa xăm đôi mắt mơ màng. – Từng tuổi này ḿnh đâu có mong ǵ nữa, nhưng chuyện t́nh cảm nhiều khi tránh cũng không được.

Chú Năm trằn trọc không ngủ được, cứ nhớ đến lời cô Sáu nói ban chiều. Thấy thương cô quá! Nhiều lúc thấy tội nghiệp. Nhưng chú chưa bao giờ nghĩ ḿnh sẽ bước thêm bước nữa.
Cuộc đời giờ chỉ lấy niềm vui bên con cháu. Thằng con trai chú hơi khó tánh, trong nhà nó giữ ngăn nắp sạch sẽ. Nó là thằng con ngoan thương cha thương mẹ.
Chú Năm hơi ngán nó, không hiểu sao chú cứ ngài ngại nó không đồng ư chú đi thêm bước nữa. Chú không dám dẫn cô Sáu về khi nào có nó ở nhà. Hồi c̣n trẻ đi chơi với bồ sợ cha mẹ la, giờ bảy chục tuổi không dám dẫn đàn bà về nhà… sợ con la.

Một buổi chiều lúc hai cha con ngồi ăn cơm, chú nói với nó:
– Con cũng biết hồi nào tới giờ ba rất thương cái gia đ́nh này. Má con không may mất sớm, giờ ba chỉ c̣n hai con, ba cũng đă lớn tuổi không c̣n sống bao lâu, ba không muốn làm bất cứ điều ǵ khiến cho gia đ́nh ḿnh không vui, nếu hai con không thích ba sẽ ở vậy cho đến hết cuộc đời c̣n lại.
Thằng con nghe cha nói như vậy nó ứa nước mắt, tội nghiệp cha nó quá, thương cha nó quá.
– Con và chị con rất thương ba, hồi nhỏ con hay đ̣i mua cái này cái nọ mà không biết gia đ́nh ḿnh không khá giả ǵ. Lớn lên con hiểu chuyện thấy ngày đó ḿnh thật là có lỗi.
Giờ ba đă già, con không muốn đ̣i hỏi ở ba điều ǵ cả. Từ lúc má chết, đôi lúc thấy ba cô đơn buồn bả con thương ba lắm mà không biết làm sao.
Giờ nếu ba gặp được người nào vừa ư, con và chị con rất mừng, chúng con mong ba luôn vui và hạnh phúc trong những ngày cuối đời.

Thằng con trai khóc, ba nó cũng khóc.


Ư Ngôn

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! nmed.jpg
Views:	0
Size:	23.7 KB
ID:	1760704  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (03-23-2021), hohoang (4 Weeks Ago)
Old 03-24-2021   #184
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Ý Nghĩa Của Danh Dự.

Tháng 11, ṭa báo tổ chức cuộc thi “Người thầy danh dự”, nhằm tôn vinh những thầy cô vĩ đại nhất trên cả nước. Chưa bao giờ có cuộc thi lớn như vậy, mọi ngóc ngách của hàng chục ngh́n trường lớp đều xôn xao. Người ta ví von, giải thưởng về người thầy mà đ́nh đám cứ như giải Oscar ở xứ Hoa Kỳ.

Đến đầu tháng 1, sau sự làm việc hăng hái của hội đồng xét giải, 3 người thầy đă lọt vào danh sách cuối cùng. Ba vị này, toàn các vị đă trên 50 tuổi. Vị th́ đầu bạc, vị bạc một nửa, và vị th́ không có tóc mà bạc.

Cô phóng viên rất thích chủ đề này nên định tới phỏng vấn cả 3 người...

Vị giáo sư đầu tiên hẹn cô tại một quán café sang trọng. Ông mặc bộ vest hợp thời, may rất khéo, bộ râu tỉa kỹ, và chiếc kính hàng hiệu tôn lên ánh mắt trầm tĩnh sâu thẳm của ông.

Cô phóng viên bị ấn tượng mạnh bởi một người đàn ông trung niên và lịch lăm như vậy. Sau màn chào hỏi, họ bắt đầu bài phỏng vấn:

- Thưa Giáo sư, danh dự có ư nghĩa ǵ với ông?

- Cuộc đời tôi, danh dự là quan trọng nhất. Tôi có thể mất mọi thứ, nhưng không bao giờ để mất danh dự cả.

- Giáo sư có bao giờ thất hứa?

- Tôi đă vài lần thất hứa khi c̣n trẻ, và người ta bắt đầu bàn tán xôn xao. Tôi cảm thấy rất khó chịu việc người khác cứ nói xấu sau lưng ḿnh. Từ đó, tôi quyết không bao giờ thất hứa.

- Với Giáo sư, giờ giấc có quan trọng?

- Tôi không bao giờ đến muộn trong gần 30 năm nay. Và tôi cũng không ngày nào nghỉ làm cả. Công việc với tôi là một niềm vui thú.

- Ông có được nhiều đồng nghiệp, sinh viên yêu quư?

- Tất nhiên, đó là tất cả những ǵ ư nghĩa với tôi (ông vừa nói, vừa cười đầy tự hào).

Cuộc tṛ chuyện kéo dài một tiếng. Cô phóng viên rất hài ḷng. Lần đầu tiên trong đời cô gặp một người thầy mực thước như vậy. Gần ông, cô cảm giác rất ấm áp, được che chở, được quan tâm, được lắng nghe. Những ai được học ông quả thực là may mắn.

.

Vị giáo sư thứ hai hẹn gặp cô tại trường học. Khi cô đến, ông đang giảng bài cho sinh viên, nên cô được mời tham gia lớp học luôn. Cô phóng viên xin phép rằng liệu giáo sư có thể giảng về danh dự được không. Ông cười hiền và đồng ư.

Giáo sư yêu cầu cả lớp, mỗi người cầm lên một vật có ư nghĩa với ḿnh nhất bây giờ, đứng dậy và giơ nó lên. Cô phóng viên cũng cầm cốc nước trước mặt và giơ lên.

Tiếp theo, giáo sư yêu cầu giữ càng lâu càng tốt. 10 phút trôi qua, mọi người vẫn giữ được. 15 phút, những ai cầm những vật nặng th́ đă bắt đầu hạ tay xuống. Cô phóng viên đầu hàng sau 30 phút, cùng hơn một nửa lớp. Sau 60 phút, người cuối cùng cũng phải đầu hàng và buông tay xuống.

Lúc này ông giáo sư mới hỏi cả lớp:

- Ban đầu, khi cầm một vậy và nâng nó trước mặt, các em cảm thấy thế nào?

- Thưa thầy, rất thoải mái ạ.

- Sau 5 phút th́ sao?

- Dạ, bắt đầu mỏi tay ạ.

- Sau 30 phút?

- Dạ, đau tay đến không chịu được.

- Em nào cầm vật nhẹ th́ có đau tay không?

- Dạ, em cầm mỗi tờ tiền polyme giơ lên, nhưng cũng chỉ chịu được 60 phút. Đau lắm.

Ông Giáo sư ôn tồn nói:

“Vật các em nâng lên cũng như danh dự của các em vậy. Không quan trọng là danh dự của các em nặng bao nhiêu gam, chỉ cần giữ lâu th́ chắc chắn sẽ rất đau.

Không ai có thể giữ danh dự cả đời được cả. Ngay cả những người hết sức vĩ đại trên đời này cũng vậy. Ngay cả Đức Phật cũng chịu bao nhiêu lời phỉ báng từ những người đạo khác. Ngay cả Chúa Giê su cũng bị treo trên cây Thánh giá. Ngay cả ông Washington, cha đẻ của Huê Kỳ, cũng bị con cháu thời nay lôi ra đâm xỉa xem đă ngủ với bao nhiêu nô lệ da đen.

Vậy nên, đừng cố giữ danh dự làm ǵ cả. Hăy hành xử đúng với trái tim các em.

Đừng cố tỏ ra là người tốt trước mặt mọi người, hăy cố gắng làm điều tốt nhất cho ḿnh và cho người khác.

Các em hăy xem trái tim ḿnh hát ở đâu, và hăy làm theo điều trái tim ḿnh hát.”

Ông nhấp ngụm trà chay HAPI Vegan do nhóm học tṛ mới tặng và nói tiếp:

“Hồi trẻ thầy cũng đă từng làm hết sức để giữ danh dự của ḿnh. Rồi đến một ngày thầy cũng nhận ra, càng cố giữ lâu th́ lại càng đau, như ta cầm cốc nước vậy.

Thầy cũng đă từng làm mọi chuyện để có được sự kính trọng từ học tṛ các em và đồng nghiệp. Thầy cố giảng bài thật hay, ăn mặc thật lịch lăm, thầy quan tâm tới các thầy cô giáo khác.

Ban đầu thầy nghĩ là v́ học tṛ, v́ đồng nghiệp. Rồi một ngày thầy nhận ra, sâu xa nhất thầy làm tất cả là v́ ḿnh, v́ cái danh dự của ḿnh. Thầy muốn lau nó mỗi ngày, rồi đặt nó lên cao để mọi người ngước nh́n nó và trầm trồ thán phục. Thầy đă từng sống như thế. Mọi người rất yêu thầy, nhưng thầy thấy thật mệt mỏi v́ luôn phải ôm cái cục danh dự của ḿnh.

Đến khi hiểu, thầy buông nó xuống. Chỉ đến khi đó, thầy làm mọi chuyện thật tự do. Thầy mặc những bộ đồ thầy thích, không quan tâm xem ai nói ḿnh thế nào, chỉ chú tâm sao cho học tṛ được tiến bộ, giúp đồng nghiệp phương pháp giảng bài hay, giúp tất cả mọi người trong công việc và cuộc sống.

Khi không c̣n quan tâm tới danh dự của ḿnh, chỉ lúc đó, thầy thấy ḿnh thật hạnh phúc.”

Ông vừa nói dứt, cả lớp vỗ tay không dứt. Cô phóng viên rưng rưng cảm động và sung sướng. Ngày hôm nay, cô và những người sinh viên này đă học được một bài học thật đáng quư.

Cô bước ra ngoài, hít một hơi thật dài. Cái lạnh đầu đông thấm vào cổ họng, chạy thẳng xuống dạ dày mát lạnh.

Hai người thầy hai phong cách. Thầy đầu tiên mang cho cô cảm giác ấm áp của một người cha. Người thầy thứ hai mang cho cô sự thức tỉnh thật mát lành, như nước suối nguồn.

Thầy đầu tiên, cô coi như thần tượng. Thầy thứ hai giúp cô thấy có một thứ ǵ đó nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ nổi lên trong cô.

Măi nhiều năm sau cô mới biết, người thầy thứ nhất cho cô sự ngưỡng mộ, c̣n người thứ hai cho cô sự hiểu biết và hiểu biết là thứ thuộc về cô, nó nảy mầm và nó sẽ lớn.

Cô đă có một ngày đầu tuần thật đẹp. Cô sống trọn vẹn ngày hôm đó mà rất hứng khởi nghĩ đến ngày gặp người thầy thứ ba.

.

Sau cuộc tṛ chuyện hết sức thú vị với hai người thầy với phong cách tuy trái ngược nhưng cùng rất thu hút, cô phóng viên trẻ đẹp tài năng đi tới gặp người thầy thứ ba. Lạ thay, người này chỉ có địa chỉ, chứ không có số điện thoại, mà lại chẳng ghi trường lớp nào. Cô bắt đầu ṭ ṃ...

Người thầy này sống ở Huế, gần con sông Hương êm đềm mơ mộng nên thơ. Cũng tại nơi đây, Trịnh Công Sơn đă say ngắm cô nữ sinh thướt tha tà áo trắng hàng ngày đi học dưới hàng cây long năo mà làm nên tuyệt phẩm “Diễm xưa”.

Khi đến nơi, cô lần hỏi người dân xung quanh th́ mới biết cái ông mà được mọi người yêu quư b́nh chọn này hóa ra là... một ông lái đ̣, nay đă tầm 70. Ông chèo đ̣ giữa đôi bờ sông, đưa hàng trăm người qua sông mỗi ngày. Ông chèo đ̣ sao mà lại được b́nh chọn là “Người thầy danh dự” nhỉ?

Thế rồi cô đến bờ sông và không khó để t́m ra bến đ̣. Cả một khúc sông dài chỉ có một ông lái đ̣. Cô trầm trồ: “Chỉ là ông lái đ̣ thôi mà, có cần đẹp trai như vậy không chứ?”.

Cô lại gần và nói chuyện. Hóa ra, ông lái đ̣ này chẳng biết ǵ về cái giải danh dự này cả. Ông hết sức điềm nhiên, không vui mà cũng không không vui khi biết tin ḿnh được nhận giải thưởng cao quư này. Vẻ điềm nhiên này có lẽ đă tạo nên nét đẹp ở ông.

Ở người này, không hiểu sao, cô thấy sự an toàn, sự ấm áp, thân thuộc. Và rồi cô quên béng nhiệm vụ đến phỏng vấn mà thao thao kể cho ông về chính ḿnh, về nghề báo mà cô mới tham gia, về những người cô may mắn được phỏng vấn trong những ngày chập chững vào nghề.

Ông lái đ̣ nh́n cô phóng viên bằng ánh mắt tŕu mến như nh́n đứa cháu yêu quư lâu ngày không gặp. Đợi cô dứt lời, ông nói: “Tôi cũng có chuyện này muốn kể cho cô. Tôi chắc là cô sẽ thích”...

- Cách đây mấy chục năm, tôi tốt nghiệp trường Sư phạm và về Huế làm giáo viên dạy Văn. Hồi trẻ, tôi đẹp trai lắm, lại c̣n tài hoa và hào sảng nên mấy cô nữ sinh mê tôi lắm. Mấy cậu nam sinh th́ coi tôi như thần tượng.

Trong đó, tôi đặc biệt quư một cậu học tṛ. Cậu này nhà nghèo, học siêu giỏi, đĩnh đạc oai phong, đầy nghị lực. Cậu ấy học tôi 3 năm cấp 3 và lấy tôi là h́nh mẫu để cậu ấy cả đời vươn tới. Bây giờ, cậu ấy đă là một ông giáo sư danh tiếng, và cũng chính là người thầy đầu tiên mà cô tới phỏng vấn đấy.

Khi cậu ấy ra trường được vài năm, th́ tôi gặp chuyện. Hồi đó, do đẹp trai quá mà tôi bị ông hiệu trưởng Chu Du ganh ghét, t́m cách hăm hại và đuổi tôi khỏi ngành.

Thế là tôi phải đi t́m việc và bén duyên với nghề lái đ̣ này. Nhiều năm đầu, tôi cực kỳ oán hận ông hiệu trưởng, và dồn nén cái sự bực tức của ḿnh lên vợ con.

Tôi chán đời nên đâm rượu chè, rồi đánh vợ đánh con. Từ một người thầy trẻ tương lai tươi sáng vậy mà đùng một phát trở thành anh lái đ̣ thấp kém, tôi không cam tâm. Cuộc sống tôi thật đen tối trong suốt nhiều năm như vậy.

Thế rồi, mọi chuyện thay đổi trong một chuyến đ̣ chiều cách đây 20 năm.

Hôm đó, tôi chở vài người qua sông, gồm một sư thầy nổi tiếng khắp vùng, hai đệ tử theo hầu, hai mẹ con một thiếu phụ, một cậu thanh niên ước chừng 30 đang bước đầu vào nghiệp kinh doanh, một ông thầy giáo trẻ và một ông say rượu.

Đ̣ đến giữa sông, đứa bé mải nghịch nước mà ngă xuống, la lên inh ỏi. Bà mẹ không biết bơi nên cầu cứu mọi người trên đ̣ cứu đứa bé. Ông say rượu kia đang lơ thơ th́ tỉnh đầu tiên và quay sang hỏi vị sư danh tiếng (lúc đó đang nhắm mắt tọa thiền): “Ông có biết bơi không?”

Vị sư đáp: “Tôi có biết bơi, thưa thí chủ”.

Thế là ông say rượu đột nhiên đạp vào mông sư thầy té xuống sông rồi nói “Vậy th́ cứu đứa bé đang sắp chết đuối kia đi”.

Sư thầy như chợt bừng tỉnh, vội bơi ra kéo đứa bé đưa lên đ̣. Hai đệ tử theo hầu thầy tức tối xông lên định đánh ông say rượu. Sư thầy quát đệ tử “Dừng lại”.

Rồi ông tới gần, cúi lạy ông say rượu một lạy: “Xin cám ơn ông, nhờ ông mà tôi đă thức tỉnh”.

Rồi ông quay sang giảng giải cho hai đệ tử đi cùng:

“Các con à, ta xưa nay quá chú trọng vào h́nh thức, phải đi đứng khoan thai, phải ở chùa đẹp, pḥng ốc gọn gàng, bàn thờ thanh tịnh.

Do quá chú trọng mấy thứ bề ngoài như vậy nên ta quên mất đi vào sửa cái bên trong. Rồi người khác cũng chỉ nh́n thấy vẻ ngoài cao cao tại thượng của ta mà lầm ta đă đắc đạo.

Họ càng tôn thờ ta th́ cái cục danh dự mà họ phong cho ta càng lớn. Ta dồn quá nhiều năng lượng trông coi cái cục danh dự ấy, luôn luôn sợ nó mất sáng mất đẹp mà quên đi mất việc chính của ḿnh là phải tu tâm.”

Rồi ông đột ngột ném chiếc áo cà sa hàng hiệu, đính đầy đá quư của ḿnh xuống sông. Trước sự ngạc nhiên của hai đệ tử, ông giải thích:

“Chiếc áo không làm nên thầy tu. Nhưng v́ chiếc áo này mà đă ngăn ta xuống cứu đứa bé. Ta chỉ bo bo giữ thể diện, giữ cái tiếng thầy nổi tiếng của ḿnh mà thôi, rồi ta quên mất trước mắt ta có một người đang chết đuối. Trong khi đó, vị thí chủ kia dù say rượu nhưng thấy người hoạn nạn là lập tức tỉnh ngay. Vị ấy cố t́nh đá vào mông ta nhằm đánh thức ta.

Hôm nay, ta đă học được một điều thiêng liêng. Bất kỳ ai trên đời nếu giúp ta nhận ra cái sai th́ đều là thầy ta. Mà sai th́ sửa. Con đường ta đi từ giờ sẽ là không sợ sai, nhận sai và sửa sai”.

Ba thầy tṛ cùng nh́n mặt sông tĩnh lặng, mặt tràn đầy hạnh phúc.

Cậu thanh niên trên đ̣ chứng kiến từ đầu câu chuyện cũng bừng tỉnh. Cậu đă 30 tuổi, đă bước vào nghề kinh doanh một thời gian nhưng sao cứ lao đao măi. Đến hôm nay cậu mới ngộ ra hóa ra để thành công th́ cần không sợ sai. Chỉ đơn giản vậy thôi. Không sợ sai th́ mới thấy cái sai của ḿnh và sửa sai. Nhận ra càng nhanh th́ sửa càng nhanh. Niềm vui thú đến quá đột ngột khiến tóc trên đầu cậu ngay lập tức bạc một nửa. Nhiều năm sau này, giới doanh thương gọi cậu là Dương Quá, một doanh nhân thành đạt cả tâm cả trí.

Thầy giáo trẻ cũng vừa quá 30. Nghe xong câu chuyện, ngay lập tức tóc cậu rụng hết. Con người cũ chỉ chăm chăm lau chùi danh dự hàng ngày, đặt nơi cao nhất cho mọi người chiêm ngưỡng đă biến mất. Từ đó, cậu sống tự do với trái tim ḿnh, đi theo nơi nào trái tim ḿnh hát. Cậu ấy bây giờ chính là người thầy thứ 2 mà cô đă phỏng vấn đấy.

C̣n tôi, tôi thấy thật sự hạnh phúc, v́ chỉ vài phút ngắn ngủi mà bao nhiêu chuyện đă xảy ra.

Người thầy tu học được cách tu tâm, chứ không tu tướng như trước đây.

Người doanh nhân trẻ học được bài học về thành công ở đời là không sợ sai.

Người thầy giáo trẻ học được cách đặt danh dự xuống và sống tự do theo trái tim ḿnh.

Hóa ra, nghề chèo đ̣ cũng có thể làm được nhiều điều có ích vậy.

Và tôi cũng hiểu, tôi có thể mang trái tim một ông giáo với cái vỏ là một người chèo đ̣.

Kể từ đó, mỗi chuyến đ̣, tôi kể lại câu chuyện này. Tôi tiếp tục học nhiều thứ, chia sẻ, giúp đỡ những người đi đ̣. Tôi dạy dỗ cả những em học sinh hàng ngày vẫn đi qua chiếc đ̣ nhỏ này. Mỗi ngày hàng trăm người. Tôi mang trái tim của một thầy giáo tới hàng trăm người mỗi ngày, được giúp đỡ họ về mọi thứ vướng mắc trong cuộc sống của họ. Có lẽ chính họ là người b́nh chọn tôi trong cái giải này mà chính tôi cũng không hề quan tâm.

V́ tôi hiểu ḿnh cho đi, nhưng ḿnh không hề mong nhận lại bất cứ cái ǵ, không mong đợi ḷng biết ơn, không mong ai phải tôn trọng ḿnh, không v́ giải thưởng hay cúp nào cả. Tôi đơn thuần chỉ giúp tất cả mọi người tôi có thể giúp. Tôi yêu nghề chèo đ̣. Tôi tự do và hạnh phúc, và gia đ́nh tôi cũng hạnh phúc hơn rất nhiều kể từ ngày đó.

Đó là toàn bộ câu chuyện.

Cô phóng viên trẻ lắng nghe hồi lâu. Cô thấy mọi chuyện thật huyền diệu. Mọi chuyện cô thấy thích thú trong những ngày gần đây hóa ra đều xuất phát từ một chuyến đ̣. Và rồi cô chợt khóc. Mẹ cô vẫn hay kể lại chuyện hồi nhỏ cô nghịch nước trên đ̣ và bị rơi xuống sông, rồi may mắn được một sư thầy cứu giúp. Đă hai mươi năm rồi. Và sứ mệnh của cô là viết lại câu chuyện tuyệt vời này cho nhiều người được biết.

Cô gạt nước mắt và quay sang hỏi ông lái đ̣: Ông có biết vị sư thầy và ông say rượu nọ nay ở đâu không?

Ông lái đó cười hiền từ: Tôi biết.

.....

Cô phóng viên, sau duyên tao ngộ kỳ lạ với ông lái đ̣, đă xin địa chỉ của sư thầy, người đă cứu mạng cô hai mươi năm về trước. Ông đang là trụ tŕ một ngôi chùa nhỏ ở ven hồ Tây.

Sau khi trở về Hà Nội, cô lập tức tới gặp sư thầy. Ông nay đă lớn tuổi, tóc râu bạc trắng, ung dung tự tại, điềm nhiên như mặt hồ tĩnh lặng.

Vừa trông thấy sư thầy, một sự rung động mănh mẽ nổi lên trong ḷng cô gái. Cô kể lại toàn bộ quá tŕnh cô t́m được thầy để cảm ơn, từ cuộc b́nh chọn “Người thầy danh dự”, tới những cuộc phỏng vấn kỳ lạ.

Nghe xong, ông nhấp ngum trà, rồi nói với cô:

- Con gái à, ṭa soạn báo các con nhọc công đi t́m người thầy danh dự, vậy con có thể cho ta biết danh dự của con đâu không, có thể lấy ra cho ta xem không?

- Dạ, ư thầy là ǵ ạ? – cô phóng viên trẻ ngỡ ngàng.

- Theo con, thế nào là danh dự?

- Dạ, danh dự là tất cả những ǵ người khác nghĩ về ḿnh.

- Vậy th́ nếu người khác nghĩ về con chính là danh dự của con th́ danh dự của con nằm trong tay ai, trong tay con hay trong tay người khác?

Cô gái sững người, lặng một lúc rồi trả lời: “Thưa thầy, danh dự của con nằm trong tay người khác ạ.”

Sư thầy lại nhấp ngụm trà, b́nh thản nói: Danh dự của con nằm trong tay người khác, vậy con có tất cả bao nhiêu cục danh dự? Mỗi người nghĩ về con giống nhau hay khác nhau? Hoàn toàn khác nhau. Ai cũng có suy nghĩ của họ.

Nếu vậy th́ mỗi người lại nắm giữ một cục danh dự của con. Vậy th́ có hai vấn đề:

. Thứ nhất, danh dự của con nằm trong tay người khác nên nếu con quá coi trọng thứ gọi là danh dự đó, coi hạnh phúc của con nằm ở danh dự, th́ khác nào hạnh phúc là thứ quư giá nhất với con mà con lại trao trong tay kẻ khác.

. Thứ hai, có hàng ngh́n cục danh dự như vậy, con có thể nào lau chùi cho nó sạch sẽ được không. Trong khi nếu muốn, bất kỳ ai cũng có thể làm bẩn cục danh dự của con, v́ nó nằm trong tay họ.

Con gái à, như vậy, cái danh dự mà các con tôn vinh liệu có thực sự cần thiết không? Mỗi người sẽ nghĩ về con với một phiên bản khác nhau. Dù con có là thiên thần, có tốt đẹp đến đâu chăng nữa, th́ vẫn có một nửa thế giới coi con là ác quỷ, v́ đơn giản, với một tâm xấu ác th́ họ thường sẽ nghĩ ai cũng xấu ác. Họ không thể nào hiểu nổi phẩm tính mà họ không có.

. Cái ông thầy đầu tiên trong câu chuyện của con, rồi ngày nào đó ông ta sẽ phải khổ, v́ cố giữ cái không thể nào giữ nổi. Ông ta chỉ sống theo cái mà xă hội muốn ông ta là, chứ không phải cái ông thực sự là. Ông ta nằm trong nhà tù của xă hội phong cho ông ta.

. Ông thứ hai, biết buông xuống có thể sống một đời nhẹ nhàng.

. Ông thứ ba, không c̣n nghĩ tới nó, biết giữ trái tim đẹp – không quan tâm cái vỏ, làm từng việc nhỏ theo trái tim ḿnh hát, sẽ có một đời tự do tự tại.”

Cô phóng viên trẻ thực sự cảm động. Những lời của sư thầy đă đi sâu vào trái tim cô. Cô không kiếm t́m, nhưng cô nhận được.

Có lẽ do ḍng nhân quả cứ thế trôi, nghĩ tốt sống tốt sẽ có ngày nhận được những điều tốt, gặp được những người tốt. Cô biết ơn cuộc đời đă cho ḿnh gặp được những con người kỳ lạ, được nghe những câu chuyện sâu sắc này. Cô cảm thấy vui hơn. Cô yêu đời hơn, yêu cỏ cây, hoa lá một cách nhẹ nhàng.

Hồ Tây thật tĩnh lặng. Mặt nước thật đẹp. Ḷng người cũng nhẹ nhàng hơn…


Vũ Thái

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! g745.jpg
Views:	0
Size:	37.2 KB
ID:	1762532  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (04-01-2021), hohoang (4 Weeks Ago), tcdinh (03-25-2021)
Old 04-01-2021   #185
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Truyện ngắn thắm thía: Con Nhồng…



Đến tuổi sáu mươi th́ anh mới qua Pháp định cư. Hồ sơ hoàn tất từ hồi tuổi năm mươi, không hiểu sao cứ kéo dài măi. Toà lănh sự kêu lên năm lần bảy lượt hết hỏi này nói nọ lại bổ túc hồ sơ. Anh thấy nản, chẳng muốn đi nữa, bỏ ngang. Sau khi vợ anh mất, anh lại càng không nghĩ đến chuyện đấy nữa. Nhưng cô em gái bảo lănh cho anh, thương ông anh ruột côi cút một ḿnh, cứ thúc anh măi. Anh cứ lần khân v́ anh không muốn làm gánh nặng cho cô em.

Hơn nữa, anh thích sống ở Việt Nam hơn. Ở đây có bạn bè, hàng xóm, bà con. Đi đến đâu cũng có người để nói chuyện. Mà anh lại là người thích chuyện tṛ. Ra quán cà phê đầu ngơ mỗi ngày, anh gặp bao người, đa số là quen cả, đủ thứ chuyện để nói với nhau. Hôm nào lười nói th́ ngồi nghe, nghe người khác nói cũng là một cái thú. Đi sửa cái xe, bắt chuyện với anh thợ trẻ, nghe anh kể tâm trạng nhớ quê, nhớ vợ, thương cho hoàn cảnh của anh. Gặp anh thợ già lại nghe chuyện đời, chuyện ḷng người, hiểu thêm nhiều cảnh ngộ. Vợ chồng anh sống giản dị, gắn bó với mọi người nên gặp ai trong phố cũng chào hỏi, nói cười rôm rả. Cho nên khi nhận được giấy tờ định cư, rồi mua vé máy bay, anh buồn lắm, tâm trạng chẳng muốn đi.

Nhưng anh cứ lấn cấn chuyện ở đây th́ vui nhưng lắm chuyện để nghĩ. Anh là người siêng năng nghe đài, xem báo, đọc mạng, biết nhiều chuyện quá buồn của đất nước, nh́n thấy bế tắc không có lối ra của nền kinh tế đang có dấu hiệu sụp đổ. Hàng ngày chứng kiến những tên tham ô, nhũng nhiễu, cướp của dân nghèo, anh xót xa thấy ḿnh bất lực. Anh rùng ḿnh sợ hăi với cách sống tàn nhẫn nhan nhản trong xă hội, con người tàn sát lẫn nhau để tồn tại, lừa gạt nhau để sống, đầu độc nhau để thủ lợi. Những điều đó làm anh trăn trở và anh nghĩ rời đất nước để không c̣n phải làm một kẻ chứng nhân và cũng là nạn nhân của sự tàn mạt đó. Anh biết qua đấy sẽ buồn nhiều hơn vui, v́ anh đă có thời gian đi học ở đấy, nhưng ít ra anh khỏi phải là người chứng kiến một sự đứt găy và sụp đổ những giá trị văn hoá mà anh đă một thời tôn thờ và ngưỡng vọng. Anh không muốn nh́n thấy những nền nếp lâu đời của một dân tộc đang ră nát. Và v́ thế anh đi.

Khi máy bay tăng tốc để rời phi đạo, anh khóc khi nh́n qua cửa sổ và phía dưới kia là những con đường, những nóc nhà, những địa điểm quen thuộc. Và bỗng dưng anh tự nghĩ ḿnh quyết định thế này có đúng không?

Nước Pháp đón anh với những cơn gió lạnh mùa đông tái tê. Anh thấy ḿnh cô dộc hơn bao giờ với mớ hành trang lỉnh kỉnh. Những ánh đèn màu lung linh trên phố, tiếng người xôn xao nhưng không có giọng nói của quê hương khiến anh bơ vơ.

Ở chung với gia đ́nh cô em được mấy tháng, anh thấy không được thoải mái lắm, lại thêm chẳng muốn làm phiền. Anh đi thuê một căn pḥng nhỏ ở khu Saint Denis, một vùng ngoại ô và giá b́nh dân, nhưng khá lộn xộn. Cả ngày chẳng biết làm ǵ, anh lang thang ra công viên, vào quán cà phê bên đường, sáng ăn cái bánh croissant, uống ly cà phê sữa, trưa ăn khúc bánh ḿ mong có găp một người Việt để cùng nói chuyện năm ba câu. Cũng có khi gặp, nhưng ai cũng vội, chỉ ḿnh anh không vội nên chỉ nói hai ba câu xă giao hờ hững. Anh thèm được nói chuyện, được nghe tiếng Việt như những ngày ở quê nhà, nhưng khó quá.

Có nhiều đêm trong căn pḥng nhỏ, không ngủ được, anh nhồi cho ḿnh một cối thuốc đầy, thắp một ánh nến, rót một ly rượu rồi ngồi nói một ḿnh như kẻ điên. Sau những lần độc thoại như thế, anh lại cảm thấy ḿnh cô đơn hơn, chán nản hơn. Đối diện pḥng anh là pḥng của một tay Mỹ già. Ông ta vốn là một thuỷ thủ tàu buôn, đến lúc tuổi già th́ rời vùng đất đầy gió biển Marseille về Paris chứ nhất định không về Mỹ. Lăo bảo cứ xuống phi trường, đặt chân lên đất Mỹ là lăo buồn ói. Ở lâu, hai lăo già thành bạn, lâu lâu cũng ngồi với nhau nhấm nháp ly rượu, nhai một chút xúc xích, nói với nhau bằng hai thứ ngôn ngữ lơ lớ nhưng cũng hiểu nhau. Lăo già Mỹ nói tiếng Mỹ pha chút tiếng Pháp, lăo già Việt nói tiếng Pháp pha chút Mỹ, lâu lâu lại chêm tiếng Việt khiến tay người Mỹ ngẩn ngơ. Mỗi lần như thế, anh lại xin lỗi và bảo tại nhớ tiếng Việt quá.

Anh t́m đến cộng đồng người Việt, tham gia nhiều sinh hoạt với họ, được dịp nghe và nói tiếng Việt. Những cuộc gặp gỡ như thế thường chỉ tổ chức vào cuối tuần hoặc dịp lễ lạc. Thời gian đầu anh thấy thú vị và sung sướng lắm. Nhưng rồi lần hồi, anh nhận ra mấy tổ chức này lung tung quá, nhiều khuynh hướng chính trị quá lại cứ căi nhau như mổ ḅ, tranh dành danh hăo, gặp nhau là dịp để khoe đủ thứ trên đời, nói xấu thiên hạ. Anh nản nên rút lui dần, chỉ c̣n mỗi tuần đi nhà thờ ở cuối phố, gặp mấy bà già Việt qua đây từ thuở nào, chào nhau, nói vài chuyện. Các bà qua lâu quá rồi nên cũng chẳng có nhớ chuyện ǵ để nói ngoại trừ nhắc lại mấy chuyện xa lắc lơ của thập kỷ bốn mươi của thế kỷ trước ở vùng quê chiêm trũng Bắc bộ.

Và rồi anh phát hiện có bà cụ nuôi một con nhồng biết nói tiếng Việt. Cũng t́nh cờ thôi, hôm đó lễ xong trên đường về th́ anh cùng đường với bà cụ. Bà cụ khoe anh là vừa được cậu cháu vừa đi Việt Nam về biếu cho con nhồng nói được. Cụ bảo gian truân, ma mănh lắm mới đem được con chim qua đây. Thế là anh ghé nhà bà xem thử, con nhồng nói được thật, nhưng chỉ nói được “Trời ơi” và nhiều tiếng ậm ừ trong họng. Nhưng thế cũng là tốt rồi. Anh chợt nghĩ, giá mà anh có con chim thế này nuôi trong pḥng, anh sẽ dạy nó nói thêm nhiều tiếng nữa, suốt ngày chim và người nói qua lại với nhau, cũng là điều quá thú vị.

Từ đó, anh siêng đến thăm bà, để nghe bà ngọng nghịu nói vài tiếng Việt và chủ yếu là nghe con nhồng hét lên “Trời ơi”. Bà cụ già, lười biếng nên chuồng chim lúc nào cũng đầy phân chua loét, lần nào ghé anh cũng dọn sạch lồng cho chim nẻn lần hồi chim cũng quen anh, mỗi lần thấy bóng anh là nó ngước mỏ lên mà la “Trời ơi”. Bỗng một hôm bà cụ bảo anh: Anh ạ! Tôi thấy anh quư chim, tôi cũng thích nó nhưng không khoẻ để chăm sóc nó cho tốt. Hay là tôi xin tặng anh, anh đem về chăm sóc nó tốt hơn tôi. Nghe thế anh mừng húm, anh bảo gởi cho cụ ít tiền, cứ xem như anh mua lại con chim của bà cụ.

Từ đó, anh có con nhồng làm bạn. Anh đặt cái lồng giữa pḥng, chùi rửa mỗi ngày, thức ăn, tắm rửa đầy đủ nên chim càng ngày càng phổng phao, bộ lông đen nhánh như nhung, cái mỏ với đôi tai lủng lẳng vàng choé như múi mít chín. Và cũng nhờ khoẻ nên chim siêng nói, nhưng chưa học thêm từ nào mới, vẫn cứ vểnh mỏ mà la “Trời ơi”. Anh cũng trời ơi với nó, nói qua nói lại suốt ngày. Anh muốn dạy nó nói “Mẹ ơi”, ” Ba ơi”, “Việt Nam ơi”. Nhưng nó vẫn ầm ào trong miệng, phát âm chẳng rơ ràng. Anh bớt đi lang thang. Sáng pha cà phê, cắt cho chim miếng chuối, cho miếng croissant, chim kêu “Trời ơi”. Anh hớn hở cười, nói lại “Trời ơi”. Suốt ngày không biết chán. Chim và người cứ đối thoại với nhau như thế và anh thấm hơn cái nghĩa của chữ trời ơi của người Việt. Anh định viết một bài nghiên cứu về “Trời ơi” trong phong tục và ngôn ngữ của dân Việt, anh nghĩ chắc cũng lắm cái hay. Anh sẽ phân tích cái chữ trời ơi trong mọi hoàn cảnh mà người Việt thường dùng khi sung sướng cũng như lúc đau khổ, lúc ngạc nhiên cũng như lúc bế tắc của số phận. Anh khám phá ra triết lư của chữ trời ơi nó phong phú quá, nó sâu xa quá.

Mấy người bạn cũ của anh nay đang định cư ở Mỹ rủ anh qua Mỹ chơi nhân dịp họp mặt truyền thống trường học xưa thời trung học. Chuyến đi dự định một tháng. Anh chỉ một ḿnh, đi đâu cũng được, ở đâu cũng thế nên chuyện đi đối với anh, anh chẳng có ǵ phải băn khoăn. Chỉ cần mua vé, xách vali lên là đi thôi. Nhưng anh ngại không ai chăm sóc con nhồng, cũng chẳng biết gởi ở đâu trong những ngày anh vắng mặt. Thời may, khi biết nỗi âu lo của anh, anh bạn Mỹ già mở lời sẽ chăm sóc chim chu đáo như lời anh dặn ḍ và khẳng định sẽ chẳng có chuyện ǵ có thể xảy đến cho chim.

Tin tưởng lời hứa của bạn già, anh đi Mỹ một tháng mà ḷng cũng lo âu, vài hôm điện về Pháp hỏi thăm, biết chim vẫn khoẻ là an tâm rồi.

Lăo bạn già người Mỹ đón anh ở phi trường lúc anh về lại Pháp. Câu hỏi đầu tiên của anh là chim sao rồi, khoẻ chứ. Lăo Mỹ nh́n anh tủm tỉm cười: Khoẻ và hay hơn trước nhiều. Trong mắt lăo ánh lên một tia nh́n tinh quái đầy vẻ bí mật. Anh hỏi lăo chỉ cười: Về biết liền. Mở cửa pḥng, thả cái vali, anh kêu: “Trời ơi” như lời chào. Con chim ngóng mỏ chào lại:”Oh my God”. Cái ǵ thế này? Anh lập lại:”Trời ơi”. Chim cũng trả lời:”Oh my God”. Anh lập lại nhiều lần, chim vẫn trả lời :”Oh my God”. Anh quay nh́n lăo Mỹ, lăo cười ha hả với giọng đắc thắng: “Mày thấy tao giỏi không? Chỉ một tháng, tao đă dạy nó nói được tiếng Mỹ, chưa đâu, nó c̣n biết chào Hello nữa kia, rồi mày sẽ nghe”. Anh điên tiết nh́n hắn với cặp mắt toé lửa: “Tao chỉ muốn nó nói tiếng Việt, mày hiểu chưa, tao không muốn nó nói tiếng Mỹ”. Lăo Mỹ cười khùng khục: “Tiếng nào cũng thế thôi, mày phải cám ơn tao v́ đă dạy được nó nói”. Anh quắc mắt la lên: “Cám ơn cái con cặc, đụ má mày, mày làm hư con chim của tao rồi. Cút mẹ mày đi”. Lăo Mỹ nh́n anh ngạc nhiên, đôi mắt xanh mở to như mắt khỉ, ra dấu chẳng hiểu ǵ. Mà làm sao nó hiểu, làm sao giải thích cho nó biết anh chỉ cần chim nói tiếng của dân tộc anh, của quê hương xa tít của anh, để anh cảm thấy gần gũi với quê nhà. Anh chỉ cần nghe tiếng trời ơi, chỉ cần thế thôi. Lăo thuỷ thủ già không hiểu điều đó, lăo không có ư niệm quê hương, lăo buồn ói khi nói về đất nước của lăo, không có chút đồng cảm trong chuyện này th́ làm sao để gỉải thích.

Anh đứng giữa pḥng la to:”Trời ơi”. Nhồng trả lời:” Oh my God”. Cuộc đối thoại nhàm chán suốt như thế cho đến khi anh khản cả cổ. Chim đă quên tiếng Việt. Suốt cả tuần, trừ lúc ngủ, lúc ăn, anh cứ đứng với lồng chim mà kêu:”Trời ơi”. Và chim măi trả lời : “Oh! My God”. Không biết tay Mỹ già dạy sao hay thế. Lần hồi, anh khám phá ra lăo già cho chim ăn Hamburger. Anh chỉ cho nó ăn bánh Croissant. Lăo cho Hamburger có thịt, chim khoái nghe lời lăo. Anh lại biết thêm lăo cho chim uống rượu Whisky, trong khi anh chỉ cho chim uống nước lă.

Hèn ǵ, anh châm nước cho nó, nó chấm mỏ vào rồi vung vẩy, lấy mỏ kẹp nghiêng hủ nước cho đổ lênh láng. Hoá ra nó đ̣i Whisky. Lăo này mất dạy thật. Con chim đă hư rồi. Bây giờ nó chào Hello khi muốn ăn, nó kêu Whisky khi muốn uống, lúc anh hét trời ơi, nó trả lời Oh! My God! Việc đó làm anh phát điên. Anh bỏ mấy tuần để dạy lại tiếng trời ơi cho nó, nhưng nó làm như đă quên rồi. Nó chỉ Oh! My God. Nhiều lần, tức quá anh đập mạnh trên nóc lồng rầm ràm, nó bay loạn xạ, dáng điệu ngạc nhiên, sợ hăi nhưng vẫn kêu : Oh! My God! Tức không chứ. Giờ th́ nó chỉ ăn Hamburger, uống rượu và nói tiếng Mỹ.

Chịu hết nỗi, anh túm lấy chân nó, mở cửa sổ, tung nó ra ngoài trời. Anh nói: “Bay đi, tao không cần mày nữa”. Nó chao một ṿng. Paris đang mùa thu, lá vàng trên cây, lá đỏ dưới đất. Con chim màu đen lượn mấy ṿng trong sắc thu rồi trở lại đậu trên bậu cửa sổ. Anh bảo: Trời ơi. Nó: Oh! My God. Nhiều lần như thế, bực ḿnh anh xua nó bay đi, đóng cửa sổ lại, ngồi vào ghế nhồi cối thuốc. Nó quay lại, lại đậu trên bậu cửa, mỏ gơ cành cạch vào cửa kính. Nó kêu Hello, Hello!

Anh hét: Trời ơi!

Nó trả lời: Oh! My God!

Anh ném mạnh tẩu thuốc đang hút vào cửa, chim hoảng hồn bay đi, vừa bay vừa kêu: Oh! My God!

Không biết nó kiếm ăn ở đâu, đêm có lẽ nó ngủ trên cành cây phía bên kia đường. Nhưng suốt cả tháng, sáng nào nó cũng đậu nơi cửa sổ pḥng anh, dùng cái mỏ vàng gơ cành cạch vào cửa kiếng mà Hello với Oh! My God!

Thế rồi một hôm nó mất hút, mấy ngày không thấy bóng dáng nó. Anh mở cửa sổ, ngước lên cây gọi liên tục: Trời ơi! Trời ơi! Trời ơi! Trời ơi!. Chẳng có tiếng vọng nào. Anh vẫn gọi, lớn hơn: Trời ơi! Trời ơi! Trời ơi! Trời ơi! Những người đi đường nh́n lên, cứ nghĩ có một lăo già châu Á đang bị điên, có lẽ v́ lăo nhớ quê hương.

Con chim Trời ơi của anh đă vỗ cánh bay mất, suốt cả buổi anh cứ gọi măi trời ơi, hi vọng nó sẽ bay về. Nhưng nó đă mất biệt. Giọng anh lạc đi với hai hàng nước mắt. Nó đă nói tiếng Mỹ rồi. Nó đă quên tiếng Việt rồi. Thôi! Anh cũng đành quên nó đi.


Đổ Duy Ngọc
wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!  unnamed.jpg
Views:	0
Size:	55.8 KB
ID:	1767023  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (04-01-2021), hohoang (4 Weeks Ago)
Old 04-03-2021   #186
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Truyện ngắn cảm động: Đứa Con Trời Cho

Ở đời có những nhân duyên lạ lùng xô đẩy hai cuộc đời hoàn toàn khác nhau vào một hoàn cảnh éo le mang đầy nước mắt, thương yêu, và hạnh phúc cho cả đôi bên.

Chẳng hạn như TOM là một kỹ sư cơ khí lái xe lửa chở hành khách ở Ventura County, California, lấy vợ 15 năm rồi mà không có con. Vợ là MEGAN lại mới đây bị phát giác ra mắc bệnh ung thư ngực tới thời kỳ thứ ba, vi trùng đă ăn tới xương, phải đi nhà thương điều trị chemo, phóng xạ hàng tuần, bị cất bớt một bên vú, làmTom đă buồn lại càng buồn thêm... Meg không hy vọng ǵ nữa ở bệnh viện, sống thui thủi một ḿnh trong ngôi nhà lạnh lẽo ở Simi Valley ,không cha mẹ bà con thân thích xung quanh. Tom thương vợ, đưa nàng từ nhà thương này tới nhà thương kia, tham vấn các bác sĩ chuyên môn nổi tiếng. Các therapist đề nghị cách tự trị liệu bằng niềm tin, bằng ngồi thiền, thư giăn...để giúp cơ thể hồi phục, Meg chỉ lạnh lùng nghe, không mảy may tin, không muốn hợp tác. Biết ḿnh không sống được bao lâu nữa,Meg nhứt định không chịu vào nhà thương, nằm giữa 4 bức tường quét sơn trắng với mớ dây nhợ thuốc men ḷng tḥng suốt ngày trên đầu trên ngực, không cho bác sĩ y tá theo dơi , không chịu ngồi thiền,thư giản,bởi chẳng ai dám cam đoan nàng sẽ khỏi hẳn với những thứ đó. Meg muốn tận dụng vài tháng cuối cùng của đời ḿnh sống thoải mái theo ư thich , cam chịu số phận Trời đất an bài cho ḿnh, chỉ có lâu lâu nổi nóng cáu kỉnh gắt gỏng với chồng tại sao không cho nàng được một đứa con để an ủi trong lúc bệnh hoạn đơn chiếc. Tom chỉ biết âu sầu nhịn vợ, đổ lỗi cho công việc lái xe lửa phải di chuyển thường xuyên,không cho hai vợ chồng được gần nhau lâu.
Trong khi đó ở ngoại ô thành phố Tom ở, có hai mẹ con nọ tín đồ Công giáo, sống bằng trợ cấp xă hội , bằng đức tin vào Chúa Jesus, thui thủi với nhau trong căn hộ một khu ổ chuột nghèo nàn. Mẹ mới 28 tuổi ,chồng chết, bị chứng nhức đầu dây dưa nhiều tháng không đâu chữa khỏi, nuôi đứa con trai 11 tuổi bữa học bữa không,thường xuyên trốn học ở nhà săn sóc mẹ. Việc bếp núc nhiều khi hàng xóm phải nấu giúp sơ sài mang qua bỏ trên giường bệnh, đêm đêm mẹ con kề đầu bên nhau dưới ánh đèn leo lét cùng cầu nguyện Ơn Trên ban phước cho mọi sự b́nh an. Nhưng bệnh t́nh càng lúc càng nặng khiến Mary tuyệt vọng nhiều lúc muốn quyên sinh,bỏ mặc tất cả sự đời để về với Chúa,chỉ v́ c̣n kẹt đứa con mà nấn ná chờ cơ hội.
Một sáng,Mary quyết định uống 3 viên thuốc ngủ,rồi đưa 2 viên khác ép con uống,nói dối là thuốc bổ xương,uống cho mau lớn. Thằng bé thấy đắng lưỡi, ngậm thuốc rồi lén vào nhà bếp khạc nhổ ra "sink" rửa chén,xúc nước sạch miệng, rót một cốc sữa uống cho hết đắng miệng. Một giờ sau, Mary chở con đến trường học. Lúc lái xe sắp băng qua khúc đường rày xe lửa th́ thuốc ngấm,cơn buồn ngủ th́nh ĺnh kéo đến khiến hai mắt nàng mở không lên, Mary lẩm nhẩm cầu kinh rồi quyết định vọt xe đậu ngay trên đường rày, tất máy, ngả đầu vào ghế thiếp ngủ mê man. DAVEY,đứa con trai, thất kinh kêu réo inh ỏi, nàng vẫn hôn mê bất động. Vừa lúc đó th́ cách mấy dặm xa xa, xe lửa do Tom lái xầm xầm chạy tới với tốc độ 65 miles một giờ. Khám phá trên màn h́nh có vật lạ chắn ngang đường rày,Tom và người phụ lái hoảng hốt hạ tốc độ xuống 55,rồi c̣n 45 miles theo như sách luật hỏa xa qui định. Khi thấy chiếc xe lù lù nằm trên đường rày,người phụ lái xanh mặt hỏi có nên kéo thắng emergency không,Tom nghiến răng bối rối suy nghĩ trong mấy giây rồi lắc đầu nói " KHÔNG",v́ thắng gấp các toa xe sẽ đụng nhau ầm ầm khiến cả đoàn xe có thể trật bánh tuột ra khỏi rails,và có đến 90% hy vọng một tai nạn thảm khốc như vậy xảy ra, giết chết hàng trăm hành khách trong nháy mắt,chưa kể phí tổn phục hồi kỹ thuật máy móc lên tới hàng chục triệu. Trong khi dó Mary vẫn bằn bặt hôn mê,mặc cho đứa con nhảy ra ngoài nắm tay lôi kéo ,mếu máo khóc la inh ỏi. Và như thế, hai người thợ máy đă nhắm mắt nín thở để yên cho đầu máy hăm hở xông tới , tàn nhẫn húc văng chiếc xe cũ ra khỏi đường rày, giết chết người đàn bà rũ liệt không c̣n muốn sống c̣n kẹt trong xe...
Hiện trường đông nghẹt xe cảnh sát, đèn xanh đỏ chớp lia lịa, cảnh sát làm biên bản,xe cứu thương chở nạn nhân đi nhà xác,công nhân dọn dẹp,câu xe đi.Tom bị tạm cho nghỉ việc không lương chờ ra "hearing" ban lănh đạo Ty hỏa xa, để giải thích cho việc "giết người" ngoài ư muốn,trước khi Ban giám đốc quyết định nên truy tố ra ṭa hay tha bổng. Đứa bé mồ côi được giao cho Ty xă hội , pḥng Family and children services giữ tạm để gửi vô một foster home thích hợp.
Chị Lê người Việt nam là nhân viên xă hội có trách nhiệm đó, giao Davey cho một người đàn bà góa chồng không con,có nhà 3 pḥng,chuyên nhận con nít cách ly cha mẹ để lấy tiền xă hội sống.. Bà này to mập và trông không mấy hiền từ nhân đức,Lê vừa đưa số phone liên lạc,an ủi thằng bé xong, ra về được 1 phút th́ đă quay lại lớn tiếng quát mắng thằng bé xa xả v́ mởTivi coi mà không xin phép.trước. "Mày ở nhà tao, phải theo cái luật nhà tao, muốn coi Tivi phài xin phép, không dược tự tiện, hiểu không"."Rồi tắt Tivi cái rụp, đẩy thằng bé vừa mất mẹ vô pḥng, đóng xập cửa lại. Davey tức giận, đá lông lốc cái ghế con trên sàn, đập bể cái kiếng soi trên tủ, rồi nh́n quanh quất, đập luôn miếng gương cửa sổ, chui đầu ra ngoài bỏ trốn khỏi nhà đi lang thang.
Trước đó mấy hôm, Megan coi Tivi biết chồng vừa cán chết một người đàn bà bệnh hoạn như ḿnh, bỏ lại đứa con 10 tuổi, th́ động ḷng xót xa, lẳng lặng t́m tới khu nhà ổ chuột 2 mẹ con cư ngụ trước đó, hỏi thăm bà hàng xóm tỉ mỉ về t́nh cảnh 2 mẹ con, ái ngại nh́n căn pḥng trọ chật chội dơ dáy, lắc đầu rơm rớm nước mắt. Meg đang ao ước có một đứa con, mà đứa bé này lại đang mất mẹ, khiến nàng nôn nao trong dạ, thầm trách tạo hóa sao quá bất công.
Davey lang thang hai ngày ngoài phố, nhiều lúc đau đớn nhớ mẹ, nó đổ hết cơn nóng giận vào đầu người lái xe lửa hôm đó là Tom, đă không chịu "stop" tàu hỏa kịp thởi. Nó tới nhà ga xe lửa,leo lên một toa xe gặp người tài xế, xưng là cháu kêu Tom bằng cậu ruột, vừa cùng mẹ từ tiểu bang khác qua CALI thăm nhưng lạc mất địa chỉ. Ông này cả tin, t́m địa chỉ Tom đưa cho Dave. Lúc Tom và Meg đang trong nhà nói chuyện về tai nạn tung xe th́ nó tới bấm chuông liên tục, khiến 2 người ngơ ngác nh́n nhau không hiểu chuyện ǵ. Meg vừa mở cửa th́ thằng bé, thấy mặt Tom, chạy xông thẳng vào đấm túi bụi vô ḿnh anh, hét lên ầm ỹ:
-You did not stop. You killed my mother.You did not stop.
Tom giựt ḿnh đẩy thằng bé ra:
-What" She killed herself. I did not kill her.
-Liar. How fast did you go"
-45 miles .
-You didn t even try to stop.
-Tao không thể thắng gấp, thắng gấp cả đoàn tàu sẽ lật.Tao đă hú c̣i mấy lần, cố chạy chậm lại tối đa theo tốc độ qui định rồi. Tại mẹ em muốn tự tử nên ngừng xe ngay trên đường rày.
Meg ái ngại ôm lấy thằng bé vỗ về:
-Con yên tâm, chuyện đâu c̣n có đó. Ai mà muốn giết người cho bị ở tù hả con..Nay mai chú sẽ phải ra ṭa giải thich, người ta sẽ điều tra rồi quyết định ai lỗi, ai phải..Con đừng lo...
Davey vẫn khóc nức nở, nhưng có vẻ bớt hung hăng. Meg nhỏ nhẹ hỏi:
-Con tên ǵ" David hay Davey"
-Davey.
Tom thở dài lấy cuốn "Luật hỏa xa" ra đưa cho Dave, chỉ chỗ cần đọc cho nó thấy anh đă cố làm hết sức ḿnh theo luật, không dám thắng gấp vị sợ các toa xe húc vào nhau làm cả đoàn tàu lật ngă. Meg vuốt tóc thằng bé, ôm vào ḷng, nhẹ nhàng nói:
-Con có vẻ đói và mệt lắm rồi, thôi vào nhà bếp cô dọn cơm ăn, đi tắm rửa, rồi ngủ cho lại sức, mai ḿnh nói chuyện tiếp.
Dave ngoan ngoăn làm theo lời Meg, cảm thấy bà này nhân từ tử tế khác hẳn cái bà mập hung dữ ở foster home mà cô Lê gửi. Sáng hôm sau, nó dậy thật trưa, khỏe khoắn sau một giấc ngủ đầy. Meg dọn điểm tâm cho nó, ân cần chiều chuộng thằng bé, thấy nó làm dấu thánh giá thầm th́ cầu nguyện trước khi ăn, nói năng dạ thưa lễ phép, tự nhiên đâm ra mến nó như con ruột. T́nh mẫu tử ở đâu tự nhiên tràn ngập trái tim người đàn bà cô độc, cả đời chưa hề có một đứa con bồng ẳm.
-Con cứ tự nhiên như ở nhà, để cô ra phố mua thêm cho con một ít quần áo thay đổi .
Nàng lăng xăng sửa soạn trang điểm, mặc đồ, xong vào nói nhỏ với chồng:
-Thằng bé dễ thương ăn nói lễ phép lắm, ḿnh giữ nó lại nuôi một thời gian được không anh"
-Cái ǵ" Em điên à" Em có biết ḿnh làm vậy là trái luật không" Họ chụp tội ḿnh "bắt cóc" con nít đó. Phải gọi cảnh sát trả nó về foster home.

Meg ngẩn người ra nghe, thở dài. Nàng kêu Dave xuống garage chơi tṛ xe lửa với Tom . Tom có một cái bàn rộng như bàn "bi da", trên sắp xếp một đường rày chạy quanh co giữa những ḥn non bộ cây cối ao hồ giả tạo, khi bấm nút, một đoàn xe lửa con con xinh xắn hú c̣i chạy x́nh xịch như thật. Dave thích chí, tươi cười chăm chú theo dơi, lễ phép hỏi Tom luôn miệng. Hai ngày sau,Tom bảo Meg chàng quyết định lái xe chở Dave tới Ty xă hội giao trả. Meg đưa số phone cho Dave:
-Đây là phone nhà cô, cần ǵ con cứ gọi cô. Họ không cho phép con ở đây với cô chú.
-Sao vậy cô" Có phải v́ vụ gây tai nạn cho mẹ con không cô"
Meg khe khẽ gật đầu,ôm chặt lấy thằng bé bịn rịn. Tom chở nó đi một khúc đường rồi không hiểu nghĩ sao,có lẽ nghĩ đến sự quyến luyến của vợ đang bịnh nặng đối với thằng bé trong cảnh mồ côi mẹ mà ḿnh đă gián tiếp gây ra, quay phắt đầu xe trở về trả lại cho Meg. Hai cô cháu ôm nhau mừng rỡ. Meg cảm động nh́n chồng cảm ơn . Dave nh́n Tom lộ vẻ biết ơn. Nhà có cái piano, Meg rủ Dave cùng ngồi vào tập đàn, tiếng nhạc trầm bổng líu lo, hai cô cháu chốc chốc thich chí nh́n nhau cười vui như nắc nẻ. Tom thấy vợ vui hẳn lên cũng vui lây, sẵn đang ở không, tổ chức đi du ngoạn cả 3 người, chỗ này chỗ kia, khi xuống biển Santa Monica hóng mát cho Dave bơi lội, khi ăn trưa ở quán ăn lộ thiên Holywood nắng ấm,lúc tung tăng mua sắm trong mall đông người,khi ăn tối khiêu vũ ở các bar nhộn nhịp.
Sau mấy ngày vui chơi, Meg có vẻ tươi tỉnh khỏe mạnh hẳn lên trông thấy. Một lần ban ngày, Dave chơi xe lửa với Tom trong garage,hỏi Tom băt đầu lái xe lứa lúc mấy tuổi,Tom nói lúc 30 tuổi, Dave kể hồi c̣n sống, ba chết sớm, mẹ đêm đêm kèm nó làm homework, mẹ nấu ăn dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ như Meg. Tới bữa lunch, thấy hai vợ chồng ngồi xuống cầm muỗng ăn, nó hỏi sao cô chú không cầu nguyện,Tom và Meg nh́n nhau nhún vai. Đêm đó, thằng bé thấy cửa 2 vợ chồng he hé mở, đi ngang dừng lại đứng ngắm hai người nằm ngủ, rồi nghĩ sao bỏ đi nhanh về pḥng. Meg lấy làm lạ, đi theo vô pḥng hỏi, nó quay mặt vô vách không đáp. Gặng măi, nó mới ̣a ra khóc,thú thật đă nói láo với Tom ban sáng rằng mẹ nó hồi sống kèm nó học mỗi ngày, luôn nấu ăn món ngon vật lạ cho nó, thực ra là không có chuyện đó.
-She didn t. She did not for a long time.
-"Dù sao má con cũng đă cố gắng hết sức rồi," Meg an ủi,"má bệnh mà."
-Dạ, tội nghiệp má con lắm, má ráng ghê lắm...
-Thôi ngủ đi con...
Rồi nàng ngồi ở ghế đầu giường, dựa đầu vào vách canh cho Dave ngủ, đến lúc ngủ thiếp một giấc tới sáng lúc nào không biết. Hôm sau,Tom mua sơn về, rủ Dave cùng chàng sơn lại căn pḥng Dave màu xanh dương cho có việc làm. Meg đi phố, mua mấy cuốn sách truyện cổ tích về cho Dave. Nàng mở mailbox, thấy một cái thư, mang vào cho Tom. Tom mở ra đọc, bảo vợ:
-Thứ hai tới,anh phải ra "hearing" giải thích về vụ tai nạn.
Dave nh́n hai người lo lắng: "Họ có cho chú nghỉ việc không""
Meg trấn an: "Nếu họ thấy chú có lỗi th́ họ cho chú nghỉ việc, không th́ thôi."
Dave nói to: "Con sẽ ra ṭa, khai lỗi tại má con muốn tự tử nên cố ư đậu xe trên đường rày."
Tom và Meg đưa mắt nh́n nhau ngạc nhiên. Meg nói: "Con đừng lo, chú biết nhiều nghề lắm, mất vệc không sợ đói đâu". Tom ôn tồn giải thích:
-Mẹ con tự tử hay không, họ không cần biết. Họ chỉ cần biết rơ chú hành động như vậy có hợp t́nh hợp lư hay không mà thôi.
Dave buột miệng: "Con tha lỗi cho chú."
-"Thank you",Tom liếc Dave mỉm cười.
*
Hai hôm sau, cô Lê làm ở Ty xă hội, sau một thời gian đi dán chân dung Dave với quảng cáo"Mising child" khắp nơi để t́m Dave, được tin báo thằng bé đang trú ngụ nhà Tom, ôm hồ sơ tới gơ cửa. Dave trong nhà nh́n ra cửa sổ thấy Lê, biết tới bắt ḿnh bỏ vô foster home lại, sợ hăi chui vào closet trốn. Lê bảo Tom có người làm hỏa xa cho biết thằng bé đang ở đây. Lê đi coi khắp các pḥng không thấy ai,hỏi Tom tại sao sơn cái pḥng nhỏ cho mới, có phải là pḥng thằng bé không. Lại chỉ cuốn sách trên bàn, hỏi có phải sách của Dave đọc không. Tom nói "sách của vợ tôi, bà ấy bị cancer nặng nằm nhà cả năm nay".,vừa lúc Meg mệt mỏi bước ra,phều phào kể lể bệnh t́nh ung thư vú đă đến thời kỳ chót, không biết chết lúc nào. Lê ái ngại cất tiếng xin lỗi, ngó quanh không thấy ǵ khả nghi, bèn cáo lỗi ra về.
Lê đi, nhưng vẫn bán tín nghi, ngấm ngầm lái xe quanh quẩn xóm nhà Tom ở, theo dơi liên tiếp luôn một tuần. Một hôm, t́nh cờ ngồi trong xe đậu khuất sau một tàng cây gần công viên,Lê thấy Tom đang chạy tới lui chơi thả diều với Dave trong khi cách đó không xa, Meg ngồi dưới gốc cây với giỏ thức ăn picnic, rạng rỡ tươi cười theo dơi cuộc chơi. Nàng mở cell phone gọi Ty cảnh sát th́ thấy Dave cười khanh khách chạy tới ôm chầm lấy Tom ngước nh́n lên trời cao, hai người thân mật y như hai cha con ruột. Lê xúc động, ngẩn người ra một lúc, nhớ ra Meg sắp chết , đổi ư đóng phone lại, thở dài không nỡ phá đám 3 con người đang hạnh phúc, rồ máy lái xe đi. Hôm sau,Tom ra hearing. Meg chở Dave ngồi trong xe ngoài lề đường, chờ kết quả...Sau mười phút ngheTom kể lại sự việc đă diễn ra, ông trưởng Ủy ban kỷ luật hỏa xa đằng hắng đặt câu hỏi:
-Giả dụ nếu chuyện đó xảy ra trở lại, anh có xử sự khác không" Thắng emergency, hay vẫn cứ cho tàu chạy chậm lại như cũ"
Tom suy nghĩ vài giây, ngửng đầu lên cương quyết đáp:
-I am sorry, tôi không thể nào làm khác hơn điều tôi đă làm.
Câu trả lời chắc nịch của Tom đă làm Ủy ban hiểu anh có lư, đồng thanh bỏ phiếu anh vô tội, không phải tiếp tục đưa qua Pḥng điều tra theo thủ tục, và tiếp tục lưu dụng anh. Meg và Dave vui mừng đưa anh về nhà, nhưng không được mấy tiếng đồng hồ th́ Meg ôm lấy ngực mệt lả,mặt tái xanh. Tom vội vàng bế nàng lên xe chở nhà thương. Meg nằm nghoẻo đầu trên ghế. Khi nàng được đưa vô pḥng cấp cứu, ngồi pḥng đợi,Tom nh́n Dave hỏi:
-Cô bị ung thư ngực tới thời kỳ chót, con có biết không"
- Ung thư không chữa được sao"" Dave lo lắng hỏi.
-Chữa hai lần rồi, tưởng khỏi, nhưng rồi nó trở lại.
-"Th́ ...tiếp tục chữa lại, không được sao"", Dave nói lạc hẳn giọng.
Tom không trả lời. Một lát, Dave run run hỏi như muốn khóc:
-Bộ.. vậy là... cô sắp chết sao"
Vừa lúc đó, bác sĩ bước ra nh́n Tom ái ngại nói nhỏ: "She wants to go home...". Tom bế vợ ra xe chở về nhà. Suzane, cô y tá có trách nhiệm săn sóc Meg, hay tin lật đật chạy tới, vô pḥng thử nhiệt độ, bắt mạch, đo huyết áp, rồi áo năo bước ra lắc đầu, rơm rớm nước mắt ôm Dave và Tom chào về. Tom tiễn cô ra, trở vào th́ nghe có tiếng đập th́nh thịch trong pḥng Dave. Chạy vào thấy thằng bé ngồi trên giường đập đầu vào vách liên tục, khóc gào thê thảm:
-Chúa phạt con v́ con đă nói láo...Con trốn học, ông hiệu trưởng gọi, con giả giọng bà hàng xóm nói láo là má chết phải ở nhà lo đám ma. Đến phiên cô cũng chết. Chúa phạt con...
Tom la to:"Không phải, cô bị bịnh nặng trước khi con tới đây mà."
Dave vẫn khóc nức nở: " Má ơi...con xin lỗi má...,má ơi, lẽ ra con không được nói là má chết rồi. Chúa phạt con nên bắt Meg chết luôn theo ...cho không c̣n ai săn sóc con nữa.....
Tom ôm lấy thằng bé, vuốt ve an ủi một hồi đến khi nó nguôi ngoai rồi xuống bếp hâm lại thức ăn ,mang lên bàn để cả hai chú cháu cùng ngồi ăn. Ăn xong, Dave chạy vô ngồi bên giường Meg. Meg nắm hai tay đứa bé để lên ngực, bóp chặt lại, phều phào nói yếu ớt:
-Cô không có con... Cô coi con như con ruột cô. Cô tưởng hai cô cháu ta có nhiều thời gian hơn, để cô lo lắng săn sóc cho con được lâu hơn. Cô muốn ở gần con măi măi, con biết không...
Dave mủi ḷng mếu máo khóc, nước mắt thi nhau ṛng ṛng nhỏ giọt xuống tay Meg:
-Con thương cô lắm...Cô tốt với con quá sức. Co thương con như má con...Cô đừng bỏ con.
-Con ở lại với chú ...,chú cũng thương con lắm...,con đừng bỏ chú mà đi...Coi chú như ba con vậy nghe con...
Dave đưa tay quệt nước mắt nước mũi, gật đầu vâng dạ... ngồi gục đầu vào ngực người đàn bà hết ḷng tử tế với nó một lát rồi lui ra. Tom bước vào ngồi bên giường, cúi ḿnh xuống ôm lấy vai vợ, hôn trên đầu trên trán nàng. Meg th́ thầm:
-Anh hứa với em đi. Xin Ty xă hội nhận nuôi thằng bé, lo lắng cho nó.. Nó mồ côi cả cha lẫn mẹ... Hăy làm thủ tục nhận nó làm con nuôi...cho nó đi học tiếp, gầy dựng cho nó nên người đàng hoàng...
-Anh xin hứa, em cứ an tâm nghỉ ngơi.
Khuya đó,Tom ngồi trên ghế bên giường vợ canh chừng, mệt mỏi ngủ gục luôn tới sáng. Khi mở mắt dậy, thấy đầu Meg đă nghoẻo sang một bên trên gối. Tom rờ vào má vợ thấy lạnh ngắt, hoảng hốt kê ngón tay vào mũi vợ không nghe động tịnh ǵ. Tom đứng bật dậy, lớn tiếng kêu Dave. "Dave, Dave ơi". Dave lật đật chạy vào. Tom nh́n thằng bé, lạc giọng thốt lên ba tiếng ngắn ngủi :
-She is gone.
Dave ̣a ra khóc, chạy tới ôm chặt lấy Tom, gục đầu vào ḷng người đàn ông tốt bụng duy nhất c̣n sót lại trên đời đă hết ḷng tử tế với nó, ràn rụa hai hàng nước mắt chảy ướt má....


Phạm Hoàng Chương

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! !!45d.jpg
Views:	0
Size:	98.2 KB
ID:	1768353  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (04-04-2021), hohoang (4 Weeks Ago)
Old 04-08-2021   #187
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Mạng xă hội dậy sóng với lá thư của người đàn ông sau 24h ly hôn.

Mạng xă hội ngày hôm nay đang 'dậy sóng' bởi bức thư của người đàn ông tên Cố Điển Điển đăng trên trang cá nhân khi vừa chia tay vợ được 24 giờ:

"Hôm qua, tôi đă ly hôn vợ. Khoảnh khắc bước chân vào Cục dân chính, tôi tràn đầy niềm vui bởi từ giờ sẽ không bao giờ phải nghe người phụ nữ này cằn nhằn nữa. Tôi có thể thản nhiên hút thuốc hoặc đi nhậu với bạn bè, về nhà không c̣n nh́n thấy khuôn mặt cau có và già nua của cô ấy.

Mặc dù bố mẹ tôi không đồng ư việc ly hôn và nói rằng thật đáng thương cho hai đứa trẻ, nhưng tôi đă chịu đựng nhiều năm rồi và không thể tiếp tục được nữa. Đối với các con quả thật tôi có lỗi, nhưng đều đặn đóng tiền sinh hoạt hàng tháng, chúng sẽ vẫn yêu tôi và mang họ của tôi.

Sau khi ly hôn, tôi hẹn vài người bạn đi uống bia. Họ đều ghen tị khi biết tôi bây giờ rất rảnh rỗi. Một trong những người bạn nhận được cuộc gọi từ vợ khi anh ta vừa ăn được nửa bữa cơm, hỏi khi nào về nhà. Một người khác nhận được điện thoại từ đứa con, nói rằng đợi bố về để cùng giải bài tập.

Lúc chưa ly hôn, vợ cũ chắc chắn sẽ gọi điện cho tôi, hỏi vài câu ngớ ngẩn với giọng điệu tức giận. Mỗi lần như vậy tôi chỉ đáp vài câu chiếu lệ rồi dập máy. Nhưng bây giờ th́ khác, tôi đă tự do, sẽ chẳng ai gọi điện làm phiền và cũng chẳng ai nhắn tin giục về.

Thật sự, có vài giây trong buổi tối đó, tôi có cảm giác người từng ở bên cạnh ḿnh không c̣n nữa. Nhưng ngay sau đó, cảm xúc này bị tôi lăng quên, và dự định sẽ uống rượu với bạn bè cả đêm. Nhậu đến 1h sáng tôi bắt taxi về , trời đă tối và trong nhà không có ánh đèn, tôi vô thức gọi tên "vợ" và chợt nhận ra ḿnh đă ly hôn. Tôi nằm trên giường, khát khô cổ và muốn uống một cốc nước nhưng chẳng ai rót nước cho. Tôi định đi tắm, nhưng không t́m thấy bộ đồ ngủ của ḿnh.

Hôm sau tôi ngủ một giấc đến 10h sáng, mở mắt ra thấy căn pḥng im ắng khủng khiếp, không ai gọi tôi dậy ăn sáng. Tôi đứng dậy và đi vào bếp, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Trong tủ lạnh có thịt ḅ và vịt, tất cả các món yêu thích , nhưng không ai chế biến giúp tôi bây giờ. Cuối cùng tôi chọn một gói ḿ ăn liền. Không c̣n ai ngăn cản chuyện ăn đồ nhanh không tốt cho sức khỏe nữa. Trong nhà im ắng, không một tiếng động nào.

Sau khi ăn no, tôi nằm trên ghế sofa, vô t́nh nhặt được bài kiểm tra của con gái thứ hai rơi ở gầm ghế. Tôi mở ra xem mới biết con ḿnh đă học tới lớp 5, phía dưới bài kiểm tra có chữ kư của vợ cũ.

Lần đầu tiên tôi phát hiện ra vợ ḿnh làm tất cả những việc trong gia đ́nh này.

Mới 24 giờ kể từ khi ly hôn, tôi cảm tưởng đă trải qua một tuần. Đây rơ ràng là nhà của ḿnh, tuy sống ở đây nhưng luôn cảm thấy mọi thứ đều xa lạ.

Tôi không thể t́m thấy bộ quần áo muốn mặc, không nhớ cái bấm móng tay ở đâu. Khăn giấy vệ sinh không c̣n nữa, cũng chẳng biết t́m ở đâu để thay thế. Căn bếp cũng trở nên xa lạ, đă không c̣n mùi thơm nữa. Sàn pḥng ngủ bẩn nhưng tôi chẳng muốn động tay chân.

Đột nhiên tôi cảm thấy ḿnh đă trở thành "đồ bỏ đi", chẳng biết làm ǵ ngoại trừ việc đi làm. Tôi thực sự hối hận, chỉ 24 giờ sau ly hôn, tôi bắt đầu nhớ những ngày tháng bên vợ.

Trước đây, tôi luôn nghĩ làm phụ nữ thật dễ dàng, đàn ông kiếm tiền nuôi gia đ́nh mới khó nhưng giờ tôi mới phát hiện vợ ḿnh không sống dễ dàng chút nào. Cô ấy phải làm việc không kém ǵ đàn ông với những công việc không tên.

Tôi thấy vợ ḿnh già nhanh chóng, đôi khi chế nhạo cô ấy là "vợ béo" nhưng không biết lư do v́ sao lại vậy. Đó là v́ cô ấy ăn uống đạm bạc và không bao giờ mua các sản phẩm chăm sóc da đắt tiền, chăm chút cho bản thân.

Tôi từng không thích vợ ḿnh cằn nhằn, nhưng giờ mới hiểu đó là cách làm của nhiều phụ nữ quan tâm tới chồng. Cô ấy dặn tôi không được hút thuốc, không nghe điện thoại khi lái xe và không uống quá nhiều rượu vào ban đêm. Cái nào trong số này không phải v́ lợi ích của tôi?

Trên đời này thứ không mua được chính là thuốc hối hận. Có những người chỉ biết quư giá thứ ǵ đó khi đă mất đi. Thật nực cười, tôi phát hiện ra ḿnh thuộc loại người này.

Tôi nhớ khi mới kết hôn, vợ cũ chỉ là một cô gái mỏng manh và dịu dàng. Sau này, khi sinh con, nghe cô ấy hét lên đau đớn trong pḥng sinh, lúc đó tôi tự nhủ ḿnh phải dành cả cuộc đời để bảo vệ và nâng niu vợ. Nhưng bao năm rồi tôi không cho cô ấy được sống một ngày thoải mái, có khi công việc không suôn sẻ, về đến nhà là tôi phải xả hơi vào vợ, dẫn đến căi vă triền miên.

Tôi thấy trên mạng có câu: Đàn ông bất tài thích quát mắng vợ.

Tôi từng ghét và phản đối câu nói này, bây giờ nghĩ lại, có lẽ tôi quá bất tài, không thể cho cô ấy và hai đứa con điều kiện sống tốt . Đôi khi cô ấy vu vơ nói kiếp sau sẽ không muốn trở thành phụ nữ, giờ th́ tôi mới hiểu.

Chỉ một ngày sau ly hôn, tôi phát hiện ra trong gia đ́nh có quá nhiều việc đều do cô ấy làm. Không phải ngày một ngày hai mà là hơn mười năm rồi, tôi cũng tự hỏi bản thân ngoài việc kiếm tiền cho gia đ́nh, ḿnh c̣n làm được ǵ nữa không?

Tôi không nấu ăn, không giặt quần áo, thậm chí không buồn ṿ đôi tất bẩn cũng như chưa bao giờ đi đổ rác. Tôi cũng không kèm bài tập về nhà cùng con và chưa khi nào đưa con đến trường. Ngay cả khi bố mẹ tôi bị ốm, vợ cũng là người phải chăm sóc.

Cô ấy ăn uống đạm bạc và không bao giờ chịu mua những thứ đắt tiền, nhưng lại rất hào phóng với tôi, v́ sợ chồng mất mặt bên ngoài. Cô bận rộn nhất khi gần đến Tết, không chỉ dọn dẹp nhà cửa mà c̣n chuẩn bị những bữa cơm thịnh soạn.

Và bây giờ, tôi đă ly hôn với cô ấy.

Tôi từng nghĩ ly hôn nhất định sẽ t́m được người khác tốt hơn, trẻ trung hơn. Nhưng soi gương thấy cái bụng bia nhô cao và mái tóc thưa dần, có lẽ chẳng c̣n ai yêu tôi như cô ấy từng yêu.

Cuộc đời của một người phụ nữ, kể từ khi kết hôn, giống như dành những năm tháng đẹp nhất của ḿnh cho một người đàn ông. Điều một người đàn ông cần là bảo vệ, cưng chiều và coi vợ như một công chúa nhỏ.

Giờ tôi đă hiểu chân lư này, nhưng mọi thứ đă quá muộn.

Nếu ông trời cho tôi một cơ hội, tôi sẽ không bao giờ căi nhau với cô ấy nữa, và cũng không nói câu "ly hôn" một cách bốc đồng"


wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!!!!UN~1.PNG
Views:	0
Size:	346.1 KB
ID:	1770983  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (4 Weeks Ago), hohoang (4 Weeks Ago)
Old 04-08-2021   #188
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Tình ruột thịt

Bà Hai giựt mình, chới với khi chạm mặt gần 50 người đang chờ đón bà và con gái.
Qua nhiều đêm trằn trọc, mất ngủ, bà Hai quyết định trở về Việt Nam thăm họ hàng sau nhiều năm xa cách. Bà sang Mỹ theo diện con lai dù con của bà lai Tây. Chuyện bắt đầu từ thời má của bà lấy chồng Tây và bây giờ con của bà chỉ lai Tây có 25 phần trăm thôi. Nhưng mấy ông cách mạng đâu cần biết chuyện nầy. Cứ thấy có nét lai (Mỹ hay Tây như nhau mà) là lên danh sách cho đi Mỹ. Càng đi nhiều, cán bộ càng có lợi. Ở đây, ta mới thấy cái tầm nhìn xa của các đỉnh cao trí tuệ, khi khúc ruột ngàn dặm biến thành con bò sữa. Trước ngày lên đường, làng xóm tấp nập đến chúc mừng, ca tụng gia đình thế mà có phước, được sang Mỹ như trúng số lớn.

Rồi bà Hai cùng cô con gái sang Mỹ. Đất lạ, quê người, bà lại không biết chữ (Việt và Mỹ), nên suốt ngày chỉ quanh quẩn với công việc nhà, chăm sóc vườn rau xanh, và ngồi chờ con đi làm về để nói chuyện. Chuông điện thoại có reo vang cũng chẳng dám giở máy vì tiếng nói lạ hoắc, nghe mà không hiểu gì. Từ ngày sống ở Mỹ, bà Hai được hưởng tiền già (thời tổng thống Reagan, người ta hay nói đùa là “tiền của ông già”), mặc dù tuổi bà chưa tới 60, lại khỏe mạnh. Một người không tay nghề, lại câm và điếc (dù tai, miệng bình thường) nên lẽ tự nhiên chẳng hng nào dám nhận. Như vậy dư luận trong làng đúng phong phóc: bà cứ qua Mỹ đi, người già bên đó không cần làm gì, có chính phủ nuôi. Người khác lại kể chuyện con Mén con của bà Tư ở xóm trên mới về thăm nhà năm rồi. Ôi thôi! Quần áo lượt là, vàng đeo đầy người, trái ngược với cái nghèo lúc còn ở Việt Nam. Nghe nói làm gì đó bên Mỹ, chắc là làm lớn lắm vì muốn đi đâu đều có xe và tài xế, con cái đi học cũng có xe đưa rước miễn phí, hàng tháng có tiền chính phủ gởi đến tận nhà. Xứ Mỹ thật là thần tiên, vì một con nhỏ nghèo, thất học, con cái đùm đề, bỗng đổi đời trở nên giàu có, sang trọng! Đúng là chuyện “cô bé lọ lem trên đất Mỹ.”

Nhờ sống chung với con nên mỗi tháng bà Hai dành dụm được ít tiền phòng khi hữu sự. Trong khi đó, thư từ của bà con ở Việt Nam tiếp tục đổ sang Mỹ. Thư nào cũng chan chứa tình cảm họ hàng với nhiều nước mắt nhớ thương, mong bà Hai sớm trở về thăm quê hương, làng xóm và kết thúc với một điệp khúc: Xin giúp đỡ tiền bạc vì ai cũng nghèo. Có người còn bảo bà ra máy tự động lấy tiền gởi về cho họ vì ở Mỹ chính phủ in tiền để sẵn trong máy cho dân lấy xài thoải mái. Lương tháng một người lao động ở Việt Nam lúc đó chỉ 30 đô. Mỗi tháng bà gởi hai trăm đô nhưng dường như chẳng thấm vào đâu vì gần đây thư kêu cứu càng thêm gấp rút và nhấn mạnh gia đình cần một ngàn đô mỗi tháng. Bà Hai đọc thư mà tay chân lạnh ngắt vì số tiền to lớn nầy. Tất nhiên, lớn đối với bà, còn quá nhỏ với người Việt Nam có thân nhân ở Mỹ. Con gái bà đi làm hăng, mỗi tháng được ngàn rưỡi đô trừ tiền nhà, xe, điện, nước, ăn uống… còn dư chút đỉnh. (Phải nói rõ là con nhỏ làm mỗi ngày từ 6 giờ sáng đến 8 giờ tối mới được đồng lương như vậy.) Nay bên Việt Nam đòi số tiền lớn hàng tháng thì lấy tiền đâu mà gởi nên bà run là phải.

Bà Hai và con gái về đến phi trường Tân Sân Nhứt vào một ngày nắng đẹp nhưng trong lòng bà thì lắm mối u sầu. Bà hận mình không giúp được họ hàng như bao Việt kiều khác. Sau khi xong thủ tục nhập cảnh, tiến ra ngoài, bà Hai giựt mình, chới với khi chạm mặt gần 50 người đang chờ đón bà và con gái. Tiếng gọi chị, bà, cô… vang lên ơi ới: Nhứt là đám con nít tranh nhau đến mừng bà về. Bà Hai thật ngạc nhiên hôm nay sao có nhiều bà con như vậy. Nhiều người bà chưa gặp bao giờ. Rồi mọi người lên xe được mướn sẵn trực chỉ về Hậu Giang. Đứa nhỏ nào cũng đòi ngồi kế bà của tao. Xe chưa ra khỏi thành phố thì mọi người nhao nhao và nhứt là lũ trẻ đồng loạt kêu đói bụng vì từ sáng sớm chưa ăn gì. Tài xế không biết tình cờ hay cố ý cho xe chạy trên con đường với nhiều quán ăn, rồi đột ngột ngừng xe trước một tiệm khá khang trang. Chủ tiệm và nhân viên biết hôm nay trúng mối Việt Kiều miệng cười toe toét, vồn vă chào mời. Một giờ sau, mọi người no bụng, vui vẻ. Lẽ cố nhiên khổ chủ của bữa tiệc bất đắc dĩ là mẹ con bà Hai. Điều oái ăm là mẹ con bà Hai chưa bao giờ đi ăn tiệm trong 5 năm ở Mỹ. Nhiều người còn nói lâu lắm rồi mới được ăn ngon như thế nầy, ước gì bà Hai về đều đều thì hay biết mấy. (Như vậy đi ăn chớ đâu phải đi đón Việt kiều.)

Xe về quê bà Hai, một làng nhỏ ở miền Tây. Cảnh cũ, người xưa không thay đổi. Đêm đầu tiên chị em thức khuya kể chuyện gia đình. Ai cũng than công việc làm ăn khó khăn, con cái nheo nhóc, đời sống quá nghèo dù có tiền viện trợ hàng tháng của bà Hai. Mới hừng đông, ngoài ngơ đã nghe xôn xao tiếng người đến mừng bà Hai về thăm quê nhà. Nhà thì nhỏ, khách lại đông, không đủ chỗ ngồi, đứng cả ngoài sân. Khách cứ rề rà, không ai chịu ra về dù trời đã đứng bóng. Cuối cùng, một người đại diện đám đông chúc mừng bà Hai và con gái rồi chấm dứt với điệp khúc xin chút ít quà từ Mỹ. Bà Hai cũng thông cảm tình cảnh của đồng hương nên cầm một xấp tiền, định cho mỗi nhà 20 đô làm phước. Thật là bất ngờ khi có một người vọt nói: ở đây không ai xài số tiền nầy, phải 50 trở lên mới được. Bà Hai thiếu điều muốn xỉu. Bà nhớ có lần ở Mỹ bà đang đứng trước chợ thì có một người Mỹ đến xin “quarter,” bà cho 1 đô. Người Mỹ được tiền chắp tay cám ơn bà rối rít. Còn ở đây xứ nghèo sao lại chê tờ 20 đô. Nhưng bà cũng phải bấm bụng phát cho mỗi gia đình 50 đô. Xong đám đòi nợ lại đến cô em dâu xin tiền đi chợ vì không lẽ để bà và con gái ăn cơm với nước mắm. Bà Hai ngạc nhiên thấy mấy người trong nhà không đi làm. Sáng 11 giờ mới thấy mọi người thức dậy. Đàn ông thì ra quán cà phê ngồi, tới trưa về nhà ăn cơm, ngủ một giấc đến 4, 5 chiều rồi ra quán nhậu. Đàn bà thì gầy sòng tứ sắc. Nếu có hỏi tại sao thì câu trả lời như một điệp khúc: Có việc gì đâu mà làm. Con nít ăn no chỉ chạy rong chơi, chẳng thấy đi học. Cơm nước, việc nhà, kể cả việc chia bài đã có mấy đứa nhỏ hàng xóm sang phụ giúp. Như vậy nguyên nhân cái nghèo thấy rõ ràng trước mắt.

Ngày hôm sau, mới vừa tảng sáng đã thấy một đám người gồm hai công an xã và hai người lạ đến đòi gặp anh Tư (em ruột bà Hai.) Hai người lạ cho biết, từ 5 năm nay, anh Tư có mượn của họ một số tiền Việt Nam tính ra là năm ngàn đô. Họ đưa cho xem giấy ký nợ. Lâu nay hẹn lần không chịu trả, chỉ trả tiền lời thôi. Nay họ phải nhờ công an giải quyết. Phía công an cho biết nếu hôm nay không trả họ phải giải anh Tư về xã chờ đưa lên huyện ra tòa. Cô em dâu khóc lóc, kể lể vì nhà nghèo phải mượn tiền để sống, may mà có thân nhân là Việt kiều nên có người cho mượn. Nay xin chị cứu giúp em ruột, vì nếu bị giải lên huyện sẽ bị kêu án tù. Bà Hai trông thật khổ sở, nói không ra lời. Tiền thì bà không có đủ. Mới về có một ngày đã tốn hết mấy ngàn. Nay lấy đâu ra năm ngàn trả nợ cho em. Bà đưa mắt cầu cứu con gái. Cô nầy không nói gì. Sau một hồi chờ đợi, đám công an giải anh Tư đi mất. Vợ anh Tư rống lên thảm thiết như chồng chết. Bà Hai chịu không nổi nên năn nỉ con gái cho bà mượn bốn ngàn, cộng với một ngàn còn trong túi của bà đưa cho cô em dâu đi chuộc người. Bà phải hứa với con gái khi qua Mỹ sẽ lấy tiền già trả lần.Và anh Tư về nhà vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Bà Hai dự định về thăm quê một tháng. Nhưng được một tuần thì cô con gái đòi trở lại Mỹ với lý do: Không đủ tiền chợ cho vợ anh Tư. Mỗi ngày phải chi 200 đô thì sạch túi trước thời hạn. Hai mẹ con lên Saigon đổi vé máy bay qua Mỹ. Khi từ giă không thấy vợ chồng anh Tư cản trở, cũng không thấy người trong xóm đến tiễn đưa.

Máy bay chuẩn bị cất cánh. Qua khung cửa kiếng, bà Hai nhìn mảnh trời quê hương bỏ lại mà thấy lòng se thắt vì bà biết rằng đây là lần cuối cùng.

Mấy tháng sau, bà Hai nhận được thư từ Việt Nam của một đứa cháu kêu bà bằng cô. Nó nói rằng vụ công an đòi nợ là việc sắp đặt giữa vợ chồng bác Tư của nó và đám công an để moi tiền bà Hai. Công an lấy hai ngàn. Bác Tư gái thì lấy ba ngàn đi sắm vàng. Chuyện xì ra vì bác Tư trai muốn lấy tiền đi nhậu, bác gái không cho. Hai vợ chồng căi nhau dữ quá. Cả xóm đều biết chuyện nầy.

Trời ơi! Khốn nạn quá! Là những tiếng kêu của bà Hai trước khi bà ngất xỉu…


Nguyễn Đan Tâm

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!++++unnamed.jpg
Views:	0
Size:	121.9 KB
ID:	1770997  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (4 Weeks Ago), hohoang (4 Weeks Ago)
Old 04-09-2021   #189
baolunbeau
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Aug 2008
Posts: 1,079
Thanks: 13,845
Thanked 1,486 Times in 731 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 83 Post(s)
Rep Power: 16
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 40998
Default

Truyện ngắn vui :Chàng cử nhân và nàng hoa hậu


Tôi cho con Mercedes S600 dừng lại trước cổng nhà sư phụ rồi hồi hộp mở cửa xe xách giỏ quà bước xuống. Mười năm xa quê hương không có dịp về thăm sư phụ, nhưng tự đáy ḷng, lúc nào tôi cũng quan tâm và dơi theo người: tất cả các tút sư phụ post lên Phây, tôi tuy không đọc, nhưng đều like, c̣m-men, và chia sẻ.

Mười năm mới hội ngộ nên cả sư và tṛ đều xúc động, mừng mừng tủi tủi, đến nỗi cả khi đă vào nhà, ngồi xuống bàn, và sư phụ đă rót đầy tách trà đẩy về phía tôi rồi, mà giọng sư phụ vẫn chưa hết bồi hồi: “Nghe nói con lập nghiệp ở nước ngoài hả? Nào, kể cho sư phụ nghe: mười năm qua con ở đâu? Làm ǵ để đạt được thành công như hôm nay?”.

Tôi cười, lễ phép nhấp một hụm trà rồi chầm chậm cất giọng: “Dạ, mười năm qua, con công tác bên Lào, làm ô-sin quét dọn, nấu nướng ở một xưởng mộc. Công việc vô cùng thấp hèn, khóc nhọc, nhưng con chưa bao giờ từ bỏ ước mơ, khát vọng của ḿnh. Bởi vậy, những lúc rảnh rỗi, con thường chăm chú đứng xem đám thợ làm việc. Vốn thông minh, sáng dạ từ nhỏ, cộng với đức tính ham học hỏi, chịu khó quan sát, nên chỉ một thời gian ngắn sau, con đă nắm hết được các bí quyết và kỹ thuật làm nghề…”.

“Sau đó, con tách ra mở xưởng riêng để khởi nghiệp đúng không?” – giọng sư phụ háo hức. Tôi lắc đầu: “Dạ không! Sau đó con trúng Laolott, được hơn trăm tỉ”. “Laolott là cái ǵ?”. “Dạ, là xổ số kiểu Mĩ ở Lào, giống Vietlott ở ḿnh đó sư phụ!”.

Sư phụ “À” lên một tiếng khoái trá, rồi gật gù, tấm tắc khen tôi giỏi quá! Xong, như chợt nhớ ra, sư phụ hỏi: “H́nh như năy bước vào con có xách giỏ quà?”. Tôi giật ḿnh: “À vâng, mải nói chuyện con quên mất. Có chút quà, toàn là đặc sản của Lào, con biếu sư phụ ạ!”. Rồi tôi mở giỏ quà, lấy ra một đôi dép lào, một gói thuốc lào, và một lọ thuốc trị hắc lào.

“Đợt này con về Việt Nam chơi lâu không?” – sư phụ vừa hỏi, vừa mở nắp lọ thuốc trị hắc lào tôi vừa tặng quệt một ít bôi vào bẹn. Tôi đáp: “Dạ! Con không đi nữa! Con ở lại Việt Nam để cống hiến cho quê hương!”

Sư phụ đột nhiên lặng người đi – không biết do cái chỗ hắc lào vừa bôi thuốc bị xót hay là v́ xúc động nữa – rồi cất giọng rưng rưng: “Mấy đứa vô địch cái cuộc thi Đường lên đỉnh Ốt-trây-li-a sang Úc du học thành đạt rồi có đứa nào thèm về đâu, vậy mà con sang Lào làm ô-sin thành đạt vẫn muốn trở về cống hiến cho quê hương, thật đáng trân trọng. Mà con định cống hiến thế nào?”. Tôi nghẹn ngào: “Dạ, con muốn đầu tư mở một trường đại học để đào tạo ra những cử nhân làm giàu cho đất nước!”.

Sư phụ nghe vậy th́ giọng bỗng trầm lại: “Ta có đứa cháu trai, cử nhân đại học, đang chạy Grab. Hồi đầu c̣n tạm ổn, chứ giờ cử nhân ra trường nhiều, cạnh tranh khốc liệt, ngày chả nổi chục cuốc, thu nhập chỉ được khoảng 250 ngh́n Việt Nam đồng, rất khó khăn! Ta lại có đứa cháu gái, chả học hành mẹ ǵ, nhưng nhờ tham gia cuộc thi hoa hậu ǵ đó, giành được cái giải “hoa hậu dâm đăng”, nên cuộc đời nó sang trang: ngày chạy sô chục cuốc, mỗi cuốc 25 ngh́n Đô la. Ta nói vậy, mong là con sẽ lựa chọn được cho ḿnh cách đầu tư hiệu quả!”.

Sau cái hôm nói chuyện và được nhận những lời khuyên quư báu từ sư phụ, tôi đă lập tức từ bỏ ư định đầu tư xây trường đại học, bởi tôi không muốn gây thêm khó khăn cho những cử nhân đang chạy Grab nữa. Thay vào đó, tôi sẽ dùng tiền ấy để tổ chức thật nhiều các cuộc thi hoa hậu, tạo điều kiện cho những cô gái trẻ lười lao động nhưng lại có quyết tâm và khát vọng làm giàu nhanh chóng.

Đôi khi, cách nhanh nhất để đến đích không phải là đi, là chạy, mà lại là quỳ gối xuống và chổng mông lên.
baolunbeau_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to baolunbeau For This Useful Post:
hohoang (4 Weeks Ago), wonderful (04-10-2021)
Old 04-12-2021   #190
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Truyện ngắn để suy gẩm : Chuyện ăn thịt chó

Khi ăn thịt chó ở Việt Nam, các bạn nên biết rằng khả năng rất lớn là bạn đang ăn thú cưng của một gia đ́nh nào đó và có một đứa trẻ đâu đó đang khóc v́ miếng thịt trên đũa của bạn.

Lang thang trên mạng chợt gặp một bài của em Huyền Chíp nói về ăn thịt chó. Có ư kiến khen, có ư kiến chê chuyện em ấy nói. Mà những điều em ấy nói có thể rút gọn trong câu này: “Những nền văn hoá khác nhau coi trọng những loài vật khác nhau. Người theo đạo Hindu coi trọng con ḅ và không ăn thịt ḅ. Người theo đạo Hindu không lên án người phương Tây ăn thịt ḅ ở trong các nước phương Tây th́ cũng chẳng có lư do ǵ để người phương Tây lên án người Việt Nam ăn thịt chó ở Việt Nam cả.”

Về chuyện ăn thịt chó ḿnh kể một câu chuyện và có một vài ư dưới đây.

Hồi 2000, ḿnh mất một chú cho Bec-giê. V́ nuôi lâu nên chú chó như người trong nhà. Ḿnh cùng cậu bạn thân lặn lội khắp các ḷ trộm chó của Hà Nội – từ Ngă Tư Sở tới làng Hoàng Mai, sục sạo cả vào ḷ trộm chó ở Nhổn. Sau một tháng đi t́m th́ ḿnh cũng t́m được một tay trùm trộm và hắn t́m hiểu về số phận chú chó của ḿnh theo thời gian mất, khu vực mất và đặc điểm chó. Với các thông tin đó, ḿnh đoán hắn t́m được tên trộm bắt chó của ḿnh. Sau khi nhận tiền, hắn báo cho ḿnh biết là v́ chó của ḿnh là chó Béc-giê lớn nên lũ trộm khi bắt đă dùng gậy có tḥng lọng siết cổ rồi dùng xe máy kéo đến khi chó của ḿnh không thở được nữa. Khi mang về ḷ trộm th́ chó của ḿnh đă chết. Do đó, lũ trộm chó đă bán chó ḿnh lên Nhật Tân. Đó là hết câu chuyện.

Điều ḿnh muốn kể là trong quá tŕnh đi t́m chó ḿnh thấy chuyện như thế này. Khi vào các ḷ trộm chó – nơi nhốt hàng trăm con bị bắt từ nhiều chỗ khác nhau về th́ có một điều làm ḿnh sửng sốt. Không cần phải nói về điều kiện nhốt chật chội kinh khủng thế nào. Có những lồng chó rất bé bị nhồi nhét hàng chục con chó bị bắt vào. Chúng nằm đè lên nhau và v́ đáy chuồng bằng các thanh sắt rất thưa (để cứt lọt xuống dưới) nên nhiều chú chó bị đè dưới cùng bị tụt cả 4 chân xuống các khe đó. Các thanh sắt thường là rỉ sét nên tôi nh́n thấy phổ biến các chú chó một khi đă bị thụt chân xuống khe sắt th́ da ở bốn cẳng chân bị bong hết, chảy máu và nhiều khi bị cọ vào thanh sắt sàn rách thịt vào đến tận xương. Những con chó đó cuối cùng sẽ chết v́ nhiễm trùng hoặc đau đớn nếu như chúng chưa bị thịt trước đó.

Điều kinh khủng hơn là những con chó bị nhốt đó nhận biết được ai là người yêu chó và ai là bọn trộm. Khi tôi đi vào khu chuồng, bọn chó nh́n nem nép tay trộm chó đi trước. Thế nhưng khi tôi ngó vào chuồng th́ một con đưa 2 chân trước lên vái tôi và khóc (ai nuôi chó th́ sẽ biết chó cũng khóc). Thế rồi hàng chục con khác bắt chiếc theo khóc thút thít hoặc khóc không thành tiếng, đưa chân vái lạy tôi. Kể cả những con mà 2 chân đă bị kẹt cứng giữa các thanh sắt cũng cố lết đến bên cửa sổ mà tḥ mũi ra khụt khịt. Tất cả các chú chó đó biết tôi là một người chủ đang đi t́m chó của ḿnh. Chúng nó biết rằng tôi không phải là chủ của chúng nó, nhưng một kẻ không ăn thịt chó ở trong hoàn cảnh đó đều có thể là cứu tinh đối với chúng nó. Mỗi con chó ở đó, tôi đoán đều có một gia đ́nh, đều có ai ở đâu đó đang mong chờ nó.

Tôi không ăn thịt chó, tôi cũng không lên án những người ăn thịt chó. Tôi không nhân cách hoá một con chó để nói rằng chó là bạn người, th́ sẽ là man rợ nếu ăn bạn ḿnh.

Điều tôi muốn nói là, mỗi khi chúng ta ăn một miếng thịt chó, chúng ta đừng nghĩ tới chú chó bị thịt, mà hăy nghĩ về những con người – đồng loại với chúng ta – đang buồn đau v́ chú chó bị mất.

Hỏi rằng sự đau buồn của những người mất chó lớn không? Câu trả lời là rất lớn – lớn đến mức mà một đám đông những người đau khổ đó có thể đánh chết 1-2 kẻ ăn trộm chó – hệt như những kẻ đó đánh chết chó của họ vậy. Tôi chẳng cần dẫn link, chỉ cần tra chữ “đánh chết trộm chó” th́ các bạn sẽ có đầy các thông tin về chuyện đó.

Điều tôi nói là miếng thịt chó cũng ngon – và bạn có quyền ăn nó nếu bạn cho rằng những t́nh cảm của những người khác (già có, trung tuổi có, nhưng đặc biệt là trẻ em, những người thực sự yêu chó như yêu một người bạn) đối với miếng thịt trên đũa của bạn không quan trọng – th́ hăy cứ tiếp tục ăn.

Huyền Chip nói “Chúng ta đă ăn thịt trong suốt 1,5 triệu năm qua, và chúng ta rất có thể sẽ tiếp tục ăn thịt cho đến tận khi loài người kết thúc.” Nếu chỉ thấy đó là miếng thịt mà thôi, th́ đúng là cho tới tận khi loài người biến mất, chúng ta không tiến hoá – v́ chúng ta vẫn chỉ là loài ăn thịt. Điều khiến chúng ta khác với muông thú là đâu đó trong lịch sử loài người trong thời kỳ đồ đá, chúng ta phát hiện ra rằng một cá thể con người, ngoài giá trị là thịt để ăn ra, c̣n có tâm hồn nữa. Đó là lư do người cổ đại đă từ bỏ ăn thịt đồng loại (dù 1,5 triệu năm nữa, thịt người theo nghĩa đen cũng vẫn là thịt một loại động vật mà thôi). Vào những năm 1960 thế giới văn minh phát hiện ra một bộ tộc ăn thịt người ở Papua New Guinea. Những người của bộ tộc này không bị xử tội h́nh sự v́ thế giới văn minh hiểu là đối với họ, con người cũng chỉ là một con vật có thể bị thịt. Đó là lư do không có bất kỳ một hành động lên án hay cưỡng chế của thế giới văn minh nào đối với những người thuộc bộ tộc đó.

Do đó, những người không ăn thịt chó cũng không có quyền lên án những người ăn. Những người ăn thịt chó cũng có quyền cho rằng họ chỉ đang ăn một loại thịt như các loại thịt khác.

Điều khác nhau là, khi ăn thịt chó ở Việt Nam, các bạn nên biết rằng khả năng rất lớn là bạn đang ăn thú cưng của một gia đ́nh nào đó và có một đứa trẻ đâu đó đang khóc v́ miếng thịt trên đũa của bạn. Sau khi đă nghĩ về điều đó mà bạn vẫn thấy miếng thịt thật ngon lành th́ cũng không sao – cứ ăn và yên tâm là chẳng ai có quyền lên án bạn. Nếu bộ tộc ăn thịt người ở New Guinea không bị truy tố v́ cách sống truyền thống của họ th́ với truyền thống vài ngàn năm ăn thịt chó của Việt Nam, bạn yên tâm là không ai có quyền lên án bạn chỉ bởi v́ t́nh cảm của một người xa lạ không đủ để thuyết phục bạn bằng mùi thơm của miếng thịt nướng trên tay.

THÁI BẢO ANH

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!!!  unnamed.jpg
Views:	0
Size:	44.3 KB
ID:	1773178  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (4 Weeks Ago), hohoang (4 Weeks Ago)
Old 4 Weeks Ago   #191
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Truyện ngắn: Đứa em gái nhỏ


Ḥa có một người em gái nhỏ hơn 3 tuổi, từ nhỏ hai anh em đều học rất giỏi, thầy cô trong trường đều rất quư mến. Cả làng đều khen ngợi hai anh em là những đứa trẻ ngoan, là con cái hiếu thảo, sau này lớn nhất định sẽ có tương lai.

Không ngờ rằng hạnh phúc đó vụt tắt năm Ḥa 17 tuổi c̣n em gái mới 14 tuổi. Bố mẹ Ḥa bị tai nạn xe, mẹ cậu mất luôn tại chỗ, c̣n bố bị xe cán găy cả hai chân. Trong nháy mắt một gia đ́nh hạnh phúc êm ấm bỗng nhiên vụn vỡ tan tành.

Môt ngày bố cậu gọi hai anh em lại và nói: “Bố xin lỗi hai con, này bố không thể làm việc nuôi các con được nữa, nên bắt buộc phải cho một đứa nghỉ học ở nhà làm ruộng”. Đêm đó, cả hai anh em đều không thể chợp mắt, ai cũng nhận nghỉ học để nhường cho người kia !Giằng co măi không ai chịu, hôm sau em gái Ḥa nhặt một ḥn sỏi bỏ vào trong tay rồi nắm lại. Cô bé nói: “Nếu anh đoán đúng tay nào có ḥn sỏi th́ anh đi học, c̣n nếu không th́ em đi”.

Ḥa không c̣n cách nào khác nên đành đồng ư đoán, cuối cùng cậu chọn đúng tay có sỏi nên hôm sau cậu vẫn tiếp tục đi học. C̣n em gái cậu nghỉ học ở nhà vừa chăm bố vừa kiếm tiền nuôi anh đi học.

Công việc đồng áng đối với một cô bé 14 tuổi quả là không đơn giản chút nào. Nhưng em gái Ḥa biết chỉ có cố gắng hết sức th́ anh trai mới có tiền đi học. V́ anh trai, v́ bố cô nhất định làm được.

Ông trời không phụ ḷng người, cuối cùng Ḥa cũng thi được vào một trường đại học danh tiếng. Năm thứ 3 cậu tự ḿnh thiết kế ra một phần mềm thật hữu hiệu nên được thành phố thưởng cho một khoản tiền kha khá. Nhiều công ty biết tiếng nên đă nhận Ḥa về làm từ khi chưa tốt nghiệp.

Vừa tốt nghiệp Ḥa đă chọn ngay công ty lương cao ưng ư nhất để vào làm, cậu làm việc rất chăm chỉ và nỗ lực thế nên chỉ vài năm ngắn ngủi đă lên làm quản lư. Lên chức chưa bao lâu Ḥa đă dành được tiền mua nhà, mua xe. Anh đón bố và em gái lên thành phố sống cùng. Về đến nhà Ḥa xúc động nói với em gái: “Bao nhiêu năm qua em vất vả quá rồi, nếu anh ở nhà chăm bố, rồi đi cày cấy thuê chắc sẽ không làm được như em”. Lúc đó bố Ḥa đẩy xe lăn đến, ông rơm rớm nước mắt nắm chặt tay con gái, nghẹn ngào nói với Ḥa: “Hôm đó dù con có chọn tay nào th́ con cũng thắng thôi, bố đă thấy em con hai tay nắm hai viên sỏi, nay con đă không phụ sự hy sinh của em gái rồi”.

Ḥa bất ngờ khụy xuống, tai như ù đi. Cậu thật sự choáng váng, rất khâm phục và biết ơn em gái, em ấy nhỏ bé, c̣i cọc mà quả thực quá vĩ đại.


Xuân Thuận

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! -em-gai2.jpg
Views:	0
Size:	216.8 KB
ID:	1775605  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (4 Weeks Ago), hohoang (3 Weeks Ago)
Old 4 Weeks Ago   #192
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 16,985
Thanks: 16,865
Thanked 63,854 Times in 16,110 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4422 Post(s)
Rep Power: 52
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 531177
Default

Truyện ngắn: Món nợ ân t́nh

Tôi sang Mỹ cùng với Ba Dượng theo diện H.O – nhờ tờ khai sinh giả tôi có được qua những đồng tiền đút lót mà tôi trở thành con ruột của Ba. Cha mẹ tôi và một đứa em trai c̣n ở lại Việt Nam. Nhiều người rất ngạc nhiên, không hiểu v́ sao mỗi khi nhắc đến gia đ́nh ruột thịt tôi có phần lạnh nhạt trong khi tôi lại rất thương yêu và chăm sóc Ba Dượng. Thật sự, tôi thương Ba Dượng hơn cha ruột của tôi rất nhiều. Tôi không biết điều đó đúng hay sai nhưng t́nh cảm luôn xuất phát từ trái tim, không thể gượng ép và cũng không thể theo một khuôn mẫu đă định sẵn. Duy nhất một điều tôi có thể hiểu được là cha tôi chưa một ngày bồng ẵm tôi nhưng Ba Dượng đă nuôi nấng tôi từ thuở ấu thơ.

Khi mẹ mang thai tôi được sáu tháng th́ cha đă bỏ mẹ con tôi để vào rừng, theo “Quân giải phóng”. Mẹ ở lại, một ḿnh một thân yếu đuối với cuộc sống vất vả nghèo nàn, vừa nuôi mẹ chồng, vừa nuôi con dại. Ngay lúc ấy, Ba Dượng tôi xuất hiện. Ông là một Sĩ quan trong Quân lực Việt Nam Cộng Ḥa. Từ Thành phố ông thuyên chuyển về nơi gia đ́nh tôi đang sinh sống. Tôi không nhớ rơ những ǵ đă xảy ra, chỉ biết rằng đến khi bốn tuổi tôi mới có được một người mà tôi gọi bằng Ba. Ba là một người hiền lành, chân thật và rất vui tính, cởi mở. Ba chăm sóc bà nội như mẹ ruột, v́ thế bà nội cũng rất thương Ba. Ngược lại, mẹ tôi không yêu Ba. Mẹ tiếp nhận Ba – một cuộc hôn nhân không giá thú – chỉ để t́m nơi nương tựa. Ba biết điều đó nhưng vẫn chấp nhận.

Năm bảy mươi lăm cha tôi bất ngờ trở về, c̣n Ba th́ lại khăn gói vào “trại cải tạo”. Mẹ vui mừng v́ sự trở về của cha bao nhiêu th́ tôi lại đau ḷng v́ sự tù tội của Ba bấy nhiêu. Tôi không hiểu được t́nh cảm của mẹ. Tại sao với một người chồng hết ḷng thương yêu mẹ mà trái tim bà vẫn dửng dưng? Tại sao chỉ một năm ngắn ngủi sống với cha mà t́nh yêu bà vẫn bền vững suốt cả chục năm hơn? Tại sao mẹ có thể chấp nhận việc cha đă có vợ khác và người vợ “đồng chí” của cha đă nghiễm nhiên trở thành vợ chính thức, c̣n mẹ, chỉ là một người vợ danh không chính, ngôn không thuận, để mỗi lần đến thăm, cha phải nh́n trước, ngó sau như một kẻ đang phạm tội ngoại t́nh. Chưa kể có lần vợ của cha c̣n đến nhà, mắng chửi mẹ là “dâm phụ” và cũng không cần biết bà nội tôi là ai, bà chống nạnh xỉa xói:

– Cả nhà chúng mày phải tránh xa chồng bà, không th́ bà cho chết cả lũ về cái tội cấu kết với cái thằng lính ngụy đang ở tù rục xương.

Cha tôi nắm tay kéo bà vợ đi xềnh xệch trước những cặp mắt ṭ ṃ của hàng xóm. Mặt bà nội xanh như chàm, bàn tay cầm cây gậy run lên bần bật v́ tức giận. Mẹ ngồi bệt xuống sàn nhà với những giọt nước mắt không ngừng tuôn chảy trên khuôn mặt lơ lơ, láo láo như người mất hồn. Tôi cũng không nhớ rơ cảm giác của ḿnh lúc ấy ra sao nhưng h́nh như có một nỗi vui nào đó hiện đến rất nhanh khi tôi chợt nghĩ, đây cũng là một điều hay để giúp mẹ tôi sáng mắt ra mà nhận biết ai là người thật sự yêu thương ḿnh. Nhưng không, mẹ tôi vẫn tối tăm quay cuồng trong mớ t́nh cảm hỗn độn đó dù bà nội khuyên mẹ hăy quên cha tôi đi để lo thăm nuôi Ba đang chịu tù tội, đói khát.

Phần tôi, tôi rất bất măn trước thái độ của mẹ khi bà không có một chút quan tâm, lo lắng nào dù thật nhỏ cho cuộc sống của Ba trong cảnh khốn cùng. Mỗi lần theo cô Tư đi thăm Ba, tôi phải nói dối đủ điều về lư do tại sao mẹ vắng mặt. Dĩ nhiên, cô Tư cũng không muốn anh ḿnh phải đau khổ – nếu biết được người vợ đầu ấp tay gối đă nhẫn tâm phủi tay, rũ bỏ t́nh nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm – nên cô dặn ḍ tôi phải nói dối với Ba rằng mẹ đi buôn xa không về kịp, hoặc bà nội bệnh bất ngờ mẹ phải ở nhà chăm sóc.

Có lần, sau khi thăm Ba trở về, tôi hỏi mẹ bằng thái độ khó chịu:

– Ba ở tù bốn năm rồi mà sao mẹ không đi thăm Ba một lần?

Mẹ trả lời một cách thản nhiên:

– V́ mẹ không thể phản bội cha con!

Tôi tức giận:

– Mẹ không thể, nhưng mẹ đă phản bội cha rồi.

Mẹ cho rằng tôi bất hiếu v́ không phân biệt ai là cha ruột, ai là cha nuôi. Tôi cười chua xót:

– Con không cần biết ai là cha ruột, ai là cha nuôi. Con chỉ biết Ba là người đă cực khổ nuôi nấng con từ lúc c̣n bé. Con chỉ biết Ba là người đă bất kể hiểm nguy, giữa đêm khuya bế con đến Bệnh viện cứu cấp khi con đau nặng. Mẹ không nói cho con biết nhưng bà nội vẫn nhắc hoài chuyện ấy.

Mẹ quay đi sau khi ném cho tôi ánh mắt giận dữ. Tôi biết mẹ không thể bỏ cha ruột của tôi, dù ông đối xử với bà t́nh không trọn mà nghĩa cũng chẳng tṛn, nhưng ít ra bà cũng không nên rũ sạch ơn nghĩa cưu mang của Ba hơn chục năm trời.

– Mẹ hăy dẹp t́nh cảm qua một bên để tỉnh táo suy nghĩ xem cha đối với mẹ như thế nào. Ông đi bao nhiêu năm trời không một tin tức. Chắc trong ḷng ông không hề vấn vương, thương nhớ mẹ hay nghĩ đến đứa con chưa kịp chào đời. Bằng chứng là đứa con riêng của cha nhỏ hơn con một tuổi, có nghĩa là xa mẹ chưa đầy một năm cha đă có người đàn bà khác. Rồi khi trở về đây gặp lại mẹ, đáng lẽ cha phải giải thích cho bà vợ của cha hiểu ai là người đến trước, ai là người đến sau, chứ lẽ nào cha đứng đó để chứng kiến bà ta làm hùm làm hổ với mẹ, cứ y như mẹ cướp chồng của bà ta…

Nh́n bà nội ngồi ở góc bàn sụt sùi lau nước mắt, tôi cảm thấy ân hận nên quỳ xuống cạnh bà:

– Nội à! con không muốn nói những lời làm đau ḷng nội. Nhưng thật t́nh con không thể nào chấp nhận thái độ bạc bẽo của mẹ con. Nội thử nghĩ, nếu như ngày xưa không có Ba th́ cuộc sống của gia đ́nh ḿnh sẽ ra sao? Nội bệnh hoạn cũng một tay Ba lo thuốc men mà không hề phân biệt rằng, đây là mẹ chồng chứ đâu phải mẹ ruột của vợ tôi. Ba nuôi nấng con từ nhỏ đến lớn không rầy la một tiếng dù con có phạm lỗi lầm. Ba thương yêu con như một đứa con ruột thịt…

– Rồi sao nữa? Cái thằng Sĩ quan ngụy đó cũng giỏi thiệt… nó dụ dỗ được mày đứng về phe nó để chống lại cha mẹ.

Cha tôi bước vào nhà, quăng cặp táp lên chiếc phản gỗ, tay đập bàn rầm rầm:

– Anh đă nói với em rồi, con bé này đă bị thằng ngụy đó đầu độc mười mấy năm không thể nào tẩy năo được mà.

Tôi lùi lại, đứng sau lưng bà nội. Dù trong ḷng cũng có chút nao núng, nhưng khi nghe cha xúc phạm đến Ba, tôi tức giận đến độ không c̣n biết sợ là ǵ:

– Thưa cha, cha có biết cái “thằng ngụy” xấu xa đó đă dạy con điều ǵ không?


Tôi cười chua chát tiếp lời:

Ông ấy đă dạy con, dù đi đâu xa cũng phải nhớ ngày giỗ của cha mà về nhà đốt nén nhang cho bà nội và mẹ vui ḷng. Hồi mẹ được tin cha chết, mẹ khóc lóc, đau khổ nhưng không dám lập bàn thờ, th́ chính cái “thằng ngụy” mà cha luôn miệng chửi rủa đó đă mang ảnh ba ra tiệm h́nh để rọi lớn, rồi đem về trịnh trọng đặt lên đầu tủ với lư hương, với chân đèn để làm bàn thờ cho cha. Nếu đêm nào mẹ lỡ quên v́ bận bịu th́ cũng chính “thằng ngụy” đó dù đă lên giường cũng vội vàng leo xuống để đốt nhang cho cha. Chưa bao giờ con nghe “thằng ngụy” đó nói một lời thất lễ với cha, nhưng cha th́ lúc nào cũng chửi bới người ta, trong khi đáng lẽ cha phải cám ơn người đă thay cha gánh vác việc gia đ́nh. “Thằng ngụy’ đó đă cho con thấy h́nh ảnh một người chồng, người cha cao thượng, nhưng cha th́ sao?… cha hăy suy nghĩ lại để từ nay đừng bao giờ xúc phạm đến Ba của con.

H́nh như t́nh thương đối với Ba đă cho tôi thêm sức mạnh và sự b́nh tĩnh để dơng dạc nói lên suy nghĩ của ḿnh không chút sợ hăi. Điều đó khiến mẹ tôi lo quắn quíu:

– Con này… ma nhập nó rồi hay sao mà ăn nói bậy bạ, hỗn láo!

Mặt cha tôi như xám lại, ánh mắt ông long lên ṣng sọc, đôi môi mím chặt khiến khuôn mặt ông đanh lại, hung hăn không thua ǵ các diễn viên đang vào vai một nhân vật phản diện độc ác. Cha đưa chân đạp chiếc ghế văng vào bàn. Ông quay lại hét vào mặt mẹ tôi:

– Em dạy dỗ con cái như thế này đây hả? Nó nói chuyện với cha nó như một phường mất dạy. Anh nói rồi… ngày nào nó c̣n ở trong nhà này anh sẽ không bao giờ đặt chân đ&#