Ngày bị bỏ rơi tôi đã từng hứa với mình rằng sau này dù có như thế nào vẫn không bao giờ tha thứ cho họ, tôi hận kẻ đã phụ tôi để chạy theo cám dỗ của tình đời, thứ mà họ nói là tình yêu. Vậy thì tôi là gì trong mắt họ, thanh xuân tuổi trẻ của tôi cũng chỉ vì hai chữ tình yêu đó mà đã đánh mất...
Tôi không hận kẻ thứ ba, mà cũng không biết ai mới là kẻ thứ ba vì đã từng nghe đâu đó người không được yêu mới là kẻ thứ ba, chỉ là tôi hận, hận con người phụ bạc kia khi tôi đau đến thập tử nhất sinh vì sinh con cho anh ta thì anh ta lại đang vui vẻ bên ả nhân tình ...
Nếu trong tim họ luôn có tôi và con thì làm gì để người đến sau có cơ hội bước vào...
Nghĩ lại thấy mình thật ngu ngốc vì đã từng níu kéo, bởi một khi họ đã muốn rời đi thì giữ cũng thừa. Tôi không thanh cao như những người khác mà nói rằng giữ làm gì kẻ phản bội, ra đi là giải thoát, tôi cũng chẳng đủ can đảm và giả tạo để chúc anh ta hạnh phúc. Tôi từng đau là thật, từng hận là thật, và khi đó còn thương cũng là thật...
VietBF@sưu tập