
Đừng níu kéo quá lâu, bởi người ở lại rồi sẽ ở lại thôi.
Cái gì là của mình thì chắc chắn sẽ là của mình. Cái gì không phải dành cho mình, có cố giữ thì cũng chỉ thêm mệt mỏi nhưng rồi cũng tuột mất mà thôi.
Hãy để hoa trở thành hoa, hãy để cây trở thành cây, hãy trả lại người khác cho người khác, hãy trả lại chính mình cho chính mình.
Suy cho cùng, sau khi trải qua những điều tưởng chừng như bất hạnh, tôi như bừng tỉnh sau những năm tháng sống cho người khác mà quên đi việc:
Chính tôi cũng cần được nghỉ ngơi, được bộc lộ cảm xúc, được nói lên tiếng lòng của mình chứ không phải là chấp nhận sự xả giận, sống bằng việc nhìn sắc mặt từ người xung quanh.
Rồi đến khi đủ mệt, đủ sự khát khao mong muốn được thoát ra khỏi sự chịu đựng ấy, bắt đầu một cuộc đời mới, tôi nhận ra, ai cũng muốn mình được sống với những ước mơ, hoài bão của chính mình.
Nhưng trên hành trình ấy, sự áp lực, mỏi mệt khiến họ như muốn tìm ai đó để xả hết bực dọc trong mình.
Họ bận rộn với tương lai của họ và tôi cũng cần trả lại tôi cho chính tôi.
Trả lại tôi sự vui vẻ
Trả lại tôi cuộc sống với những phút giây thư thái, chầm chậm uống li nước, ngắm nhìn dòng xe đang chạy, nghe tiếng nô đùa của mấy đứa nhỏ
Trả lại tôi những giây phút tôi được làm điều tôi thích, những điều tôi nghĩ sẽ chẳng có cơ hội được làm vì còn việc nhà, chuyện con, chuyện chồng
Trả tôi cho chính chính tôi với một màu sắc riêng biệt, được sống một cuộc đời đáng sống của riêng mình.
VietBFsưu tập