Chúng tôi yêu nhau được 4 năm. Chúng tôi vất vả gần 3 năm để thuyết phục mẹ chồng tôi cho chúng tôi lấy nhau.
Niềm hạnh phúc của chúng tôi chỉ kéo dài được 8 tháng. Tai nạn bất ngờ trong chiều hôm đó, đã làm cho chồng tôi bị liệt. Chồng tôi sống thực vật đã 3 năm qua.
Tôi vất vả chăm cho chồng tại bệnh viện và phải kiếm tiền lo thuốc thang cho chồng. Gia đình nhà chồng có giúp đỡ thêm rất nhiều nhưng không đủ...
Vợ chồng tôi chưa có con nên cũng giảm một khó khăn. Đó là một phần đáng tiếc. Bác sĩ nói chồng tôi không thể thụ tinh nhân tạo được vì phần đàn ông của anh đã loại bỏ sau tai nạn.
Mẹ chồng tôi đã rất ghét tôi. Kể cả, chúng tôi đã cưới. Bà nghĩ tôi không xứng với con trai bà. Tôi đã "bỏ bùa" con trai bà... Bà rất hãnh diện về con trai của mình.
Vài tháng sau tai nạn của chồng tôi, quan hệ với tôi và mẹ chồng cải thiện. Bà đã khóc. Bà nói vì bà đã không hiểu tôi nên ngăn cản... Khi gần gũi bà hơn, tôi hiểu ra bà có nhiều đức tính quý...
Một ngày nọ, mẹ chồng tôi bàn với tôi: "Gia đình chồng đồng thuận để chồng tôi ra đi.. nếu tôi đồng ý..". Giải pháp đó sẽ giải thoát cho tôi vì tôi còn trẻ mới 32 tuổi. Tôi phản đối kịch liệt với lời đề nghị đó. Mẹ chồng tôi im lặng...
Cách đây một tuần, bố mẹ chồng nói với tôi. Tôi có thể kiếm một đứa con bên ngoài khi còn tuổi sinh nở. Mẹ chồng tôi nói bà rất hiểu vì con yêu chồng con nhưng đàn bà cũng có thì thôi.
Về phần tôi, nhu cầu ..của người đàn bà không phải không có. Sự thèm khát làm mẹ trong tôi cũng vậy...
"Theo các bạn, tôi phải làm sao đây, khi tình yêu của tôi dành cho chồng vẫn vẹn toàn như lúc mới yêu.. anh !?".
VietBF@sưu tập