Gần đây, hành động của một thanh niên Việt trước cổng Đài Truyền hình Việt Nam (Ba Đình, Hà Nội) đã thu hút sự chú ý của nhiều người đi qua. Cụ thể là nam thanh niên này đã quỳ gối và đeo biển xin được làm nhân viên bán hàng khiến nhiều người tỏ ra phận nộ. Họ cho rằng hành động của thanh niên này là rất nhục nhã và đáng xấu hổ vì một người sức dài vai rộng như vậy không nên làm việc như vậy.
Những ngày vừa qua, sự việc nam thanh niên mặc áo trắng quỳ gối trước cổng Đài Truyền hình Việt Nam (Ba Đình, Hà Nội) xin được làm nhân viên bán hàng đã thu hút sự quan tâm của rất nhiều người. Qua tìm hiểu, được biết người này sau khi học hết lớp 6, vì không muốn ăn bám gia đình nên đi xin việc nhưng vì không có bằng cấp nên liên tục bị từ chối, ngay cả vị trí bán hàng cũng không thể xin được.
Qua kiểm tra hồ sơ, trong đơn có xác nhận của công an xã Cổ Bi cho thấy thanh niên trẻ không có tiền án, tiền sự, giấy khám sức khoẻ, chứng nhận hoàn toàn bình thường, đủ sức khoẻ làm việc. Điều này đã khiến cho những hình ảnh sau khi được chia sẻ đã làm dấy lên những tranh luận gay gắt. Câu hỏi đặt ra: Bằng cấp liệu có phải là nguyên nhân khiến một thanh niên “sức dài vai rộng” không thể tìm được việc?
“Không có bằng thì làm lao động chân tay, hà cớ phải quỳ gối xin thương hại?” đó là quan điểm của nhiều độc giả cho rằng bằng cấp là một cơ hội và nền tảng để bạn tìm được công việc tốt, tuy nhiên đó không phải tất cả. Điều quan trọng là bạn phải biết nhìn vào và nhận thấy được khả năng của bản thân để tìm cho mình một công việc phù hợp chứ không nên chỉ trông đợi vào sự giúp đỡ của người khác.
“Việc cầm bảng tìm việc là điều bình thường, nhưng cái không hay ở đây là anh chàng này quỳ xuống để van xin 1 công việc, mà lại là nhân viên bán hàng. Việc nhà tuyển dụng đòi bằng cấp cho vị trí này cũng rất bình thường vì nó đòi hỏi ăn nói và trình độ. Anh chàng này quỳ xuống và khóc lóc để cầu mong lòng thương của nhà tuyển dụng, thế ra họ tuyển cậu vì thương hại chứ chưa chắc là vì cậu đáp ứng được yêu cầu. Ngoài kia thiếu gì công việc chân tay, thiếu gì cơ sở tuyển học nghề, chấp nhận lương thấp nhưng được nghề, há gì phải quỳ xuống để van xin. Đừng bảo vì sĩ diện nên không dám quỳ xin như anh chàng này, mà là vì việc này chưa đáng để quỳ xuống”, một bạn đọc bày tỏ quan điểm.
Bên cạnh đó, có không ít người cho rằng, điều đáng nói chính là thái độ của nam thanh niên này khi tự hạ thấp giá trị của bản thân bằng cách quỳ gối, cầu xin lòng thương hại.”Bao nhiêu việc ngoài kia không cần bằng cấp chỉ cần có sức khoẻ là được, đấy đều là những công việc cao quý hết”, “Tôi là con gái, đã từng có lúc thất nghiệp, đủ mọi thứ ập đến, cuộc sống bế tắc, tưởng chừng chỉ muốn kết liễu cuộc sống. Vậy mà chưa khi nào tôi nghĩ mình sẽ quỳ gối đi xin xỏ điều gì”.
Học hành đàng hoàng, bằng cấp hẳn hoi nhưng có thể bị…thất nghiệp, đó là một thự tế và là một bài toán nan giải trong xã hội hiện nay. Câu chuyện người bán khoai lang, bán trà chanh có thu nhập hơn 10 triệu/tháng khiến cho không ít người phải ganh tỵ… đó không phải là trường hợp cá biệt, mà nó vẫn đang hiện diện trong cuộc sống nhưng không ít người trong chúng ta nhận ra, để từ đó thấy được giá trị đích thực của sức lao động.
Rõ ràng, việc có bằng cấp không phải là yếu tố quyết định bạn có thành công trong vòng xoáy nền kinh tế thị trường. Điều quan trọng thực sự là bạn có dám đối mặt với công việc, dám vượt qua mặc cảm để làm những việc mà ít ai dám làm thay vì cầu xin sự giúp đỡ của xã hội.
hoalyly@vietbf sưu tầm