Không chỉ đất nước Israel mà còn cả tiến trình hòa bình và hòa giải giữa nước này với Palestine ở Trung Đông đang đứng trước một bước ngoặt quan trọng với cuộc tổng tuyển cử. Lý do là khả năng thất cử của đương kim Thủ tướng Benjamin Netanyahu và ở hậu quả của việc vị Thủ tướng này nỗ lực đến mức tuyệt vọng và gần như không từ bỏ thủ pháp nào để duy trì vị thế quyền lực.
Ông Netanyahu trở lại cầm quyền ở Israel năm 2009 và chưa khi nào bị thách thức quyền lực nghiêm trọng thực sự như ở cuộc tổng tuyển cử này. Đó là lý do khiến ông Netanyahu phải sử dụng chiêu sách cực đoan hóa mọi quan điểm trong tranh cử để kích động hoảng loạn trong tâm lý cử tri về khả năng liên minh đảng phái khác lên cầm quyền. Càng gần đến ngày bầu cử, quan hệ của Israel với Mỹ bị ông Netanyahu làm cho càng bị thêm trắc trở. Rồi cuối cùng là chuyện ông Netanyahu đánh đổi toàn bộ tiến trình hòa bình ở Trung Đông lấy cơ hội tiếp tục tại vị. Ông Netanyahu đã không đi vào tháo gỡ mà còn làm cho tiếp tục sâu sắc thêm những vấn đề vốn từ lâu nay đã là cản trở chính cho quá trình hòa bình và hòa giải giữa Israel và Palestine. Ông Netanyahu còn thẳng thừng loại bỏ triển vọng người Palestine tới đây sẽ có nhà nước độc lập riêng trong khi bất cứ giải pháp chính trị nào cho cuộc xung đột giữa Israel và Palestine đều không thể thiếu sự hình thành nhà nước độc lập của người Palestine.
Nếu tiếp tục cầm quyền thì ông Netanyahu không thể không thực hiện cam kết tranh cử này và như thế có nghĩa là tiến trình hòa bình dai dẳng lâu nay giữa Israel và Palestine đã bị khai tử trên thực tế. Nếu liên minh đảng phái chính trị khác thắng cử trong cuộc tổng tuyển cử này thì có nghĩa là đa số cử tri phế truất ông Netanyahu để cứu vãn tiến trình hòa bình và hòa giải giữa Israel và Palestine. Cuộc bầu cử này vì thế dù với kết quả như thế nào thì cũng đưa Israel và tiến trình hòa bình ở Trung Đông ngoặt rẽ theo những hướng khác nhau.
VietSN© Sưu tập