
Càng trải đời, Trung càng thấy rằng ước mong của tuổi già không phải là có bao nhiêu tiền bạc, nhà cửa xe sang. Mà là còn giữ được một cơ thể khỏe mạnh, đủ linh hoạt để tự lo cho mình, và một cái đầu còn minh mẫn để tận hưởng cuộc sống mỗi ngày.
Ngày trẻ, rất nhiều người trong chúng ta từng tin rằng cứ làm việc thật chăm, kiếm tiền thật nhiều rồi sau này sẽ lo cho sức khỏe. Có người mải chạy theo công việc. Có người quen với thói quen lười vận động, nghĩ rằng “chưa đến lúc”. Và thực sự thì đã có những lúc Trung cũng từng thấy mình trong những suy nghĩ đó.
Nhưng càng đi sâu vào làm việc với cô chú anh chị trung niên, Trung càng thấy một thực tế rất rõ và rất đau. Có những người mới ngoài 45–50 tuổi, bệnh tật đã bắt đầu dồn dập. Mỡ máu, tiểu đường, gan, thận, đau xương khớp… Cơ thể yếu dần, sinh hoạt ngày càng thu hẹp. Có người gần như chỉ quanh quẩn trong nhà. Có người cả ngày nằm nhiều hơn ngồi, ngồi nhiều hơn đứng. Dù là sống thêm nhiều năm nữa đấy, nhưng là một cuộc sống mệt mỏi, vật vờ phụ thuộc, lúc nào cũng lo sợ bệnh nặng thêm. Thậm chí là sống trên giường bệnh.
Đúng cho câu nói: “Có những người sinh ra, lớn lên và… đã “chết” từ năm 45–50 tuổi, chỉ là đến 70–80 tuổi mới được chôn”. Không phải vì họ không còn thở, mà vì cuộc sống đã không còn là sống đúng nghĩa.
Trong khi đó, Trung cũng gặp rất nhiều cụ ông, cụ bà 90, thậm chí gần 100 tuổi. Người vẫn đi lại linh hoạt, sáng ra còn đi khắp làng xóm, trò chuyện với hàng xóm, chiều tối chơi với con cháu. Có cụ vẫn theo con cháu đi du lịch, tự xách đồ nhẹ, tự chăm sóc bản thân. Trí tuệ vẫn minh mẫn, nói chuyện sáng suốt, nhớ chuyện rất rõ. Nhìn vào, ai cũng thấy một nguồn năng lượng sống rất khác.
Sự khác biệt không nằm ở tuổi tác.
Nó nằm ở cách mỗi người đã đối xử với sức khỏe của mình suốt cả cuộc đời.
Từ những điều đó, Trung chọn cho mình một lập trường rất rõ ràng. Trung không tin rằng sức khỏe là chuyện để “tính sau”. Trung cũng không tin rằng đến khi bệnh rồi mới bắt đầu chăm sóc thì còn kịp. Trung chọn coi việc giữ gìn cơ thể là nền tảng, là việc cần làm sớm và làm đều, từng ngày một.
Công việc của Trung bây giờ không phải là giúp mọi người trẻ lại hay giỏi hơn ai. Mà là giúp cô chú anh chị giữ được cơ thể đủ khỏe, đủ linh hoạt, đủ tỉnh táo để sống một cuộc đời trọn vẹn đến cuối. Để 60–70 tuổi vẫn còn đi lại chủ động. Để 80 tuổi vẫn còn tự lo cho mình. Để tuổi già là quãng thời gian an yên, chứ không phải quãng thời gian chịu đựng.
Và nếu có một điều Trung tin chắc sau tất cả những gì đã thấy, thì đó là:
Tuổi già hạnh phúc không đo bằng những gì mình sở hữu, mà đo bằng việc mình còn đi được bao xa, sống được bao nhiêu niềm vui và giữ được bao nhiêu sự minh mẫn cho đến cuối đời.
VietBF@sưu tập