Một buổi chiều nắng nhạt ở Miami, ông lão Henry nhấc điện thoại, bấm số quen thuộc của con trai cả đang sống ở New York. Giọng ông trầm và chậm, như thể đã suy nghĩ rất lâu trước khi nói:
“Con à… mẹ và ba sắp ly hôn rồi. Bốn mươi lăm năm đau khổ là quá đủ.”
Ở đầu dây bên kia, chiếc cốc cà phê trên tay người con trai suýt rơi xuống bàn. Anh chết lặng vài giây rồi bật dậy, giọng lạc đi:
“Ba nói gì vậy? Không thể nào! Ba đừng làm gì cả, được không? Ít nhất hãy chờ con nói chuyện với chị Susan đã!”
Chưa kịp để cha trả lời, anh vội vàng cúp máy và gọi cho chị gái ở Chicago. Susan nghe xong thì gần như hét lên:
“Trời ơi! Ba mẹ làm sao thế này? Em đừng để họ làm điều gì dại dột nhé!”
Cô lập tức gọi thẳng cho cha. Điện thoại vừa đổ chuông đã được nhấc máy. Susan không kìm được, nói một tràng dài đầy hoảng loạn:
“Ba! Ba mẹ tuyệt đối đừng ký giấy tờ gì hết! Đừng bán nhà! Đừng chuyển đồ! Ngày mai em và anh Tom sẽ bay về ngay!”
Ông Henry chỉ “ừ” nhẹ một tiếng rồi cúp máy.
Ông quay sang vợ mình — bà Margaret — người đang ngồi gọt táo trong bếp, dáng vẻ bình thản đến lạ. Ông mỉm cười tinh quái, khẽ nói:
“Thế là xong rồi.”
Bà Margaret đặt con dao xuống, nhướng mày nhìn chồng:
“Chúng tin thật chứ?”
“Tin chứ,” ông đáp, nụ cười nở rộng. “Con trai thì tái mét, con gái thì gần như khóc qua điện thoại.”
Bà lắc đầu, vừa buồn cười vừa thở dài:
“Ông đúng là già mà không hiền.”
Ông Henry khoanh tay, dựa lưng vào ghế:
“Bốn năm rồi chúng nó không về nhà dịp Giáng sinh. Lúc nào cũng bận, lúc nào cũng ‘năm sau nhé ba mẹ’. Tôi chỉ muốn cả nhà lại quây quần… giống ngày xưa.”
Bà Margaret im lặng một lúc. Bàn tay bà vuốt nhẹ lên chiếc khăn trải bàn đã sờn — thứ từng chứng kiến biết bao bữa cơm gia đình đông đủ. Rồi bà mỉm cười dịu dàng:
“Miễn là ông hứa… khi chúng về, ông phải nói thật.”
Ông gật đầu:
“Tất nhiên. Tôi đâu định lừa chúng mãi. Chỉ cần chúng về là được.”
Hai ngày sau, sân bay Miami đông nghịt người. Tom và Susan gần như chạy ra khỏi cổng, tim đập thình thịch vì lo lắng. Khi họ về đến nhà, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai đứng sững: ba mẹ đang cùng nhau treo đèn Giáng sinh, cười nói rôm rả.
Susan bật thốt:
“Ba! Mẹ! Chuyện ly hôn là sao?”
Ông Henry nhìn hai con, ánh mắt ấm áp lạ thường:
“Ba mẹ không ly hôn. Ba mẹ chỉ… nhớ các con.”
Căn phòng im lặng vài giây, rồi Tom bật cười, Susan thì rơm rớm nước mắt. Cô bước tới ôm chầm lấy cha mẹ.
Giáng sinh năm ấy, ngôi nhà nhỏ ở Miami ấm hơn bao giờ hết. Và ông Henry hiểu ra một điều: đôi khi, chỉ cần một cú điện thoại “hơi quá tay”, người ta mới nhớ rằng… gia đình vẫn là nơi phải quay về.
VietBF@sưu tập