
Người cha đào một ngôi mộ nhỏ ngay trước cửa nhà dành cho con gái ông — đứa trẻ mới chỉ 2 tuổi.
Không phải vì ông không yêu con. Mà vì ông đã yêu đến mức… không còn đường lui.
Ngay từ khi vừa chào đời, bé Trương Tâm Tư (Tứ Xuyên) đã mắc căn bệnh tan máu bẩm sinh thể nặng. Cuộc sống của em gắn liền với kim tiêm, truyền máu và những ngày nằm viện. Bác sĩ nói: Em cần được ghép tế bào gốc tạo máu với chi phí hơn 1 triệu tệ (khoảng 4 tỉ đồng).
Người cha nghe xong, chỉ cúi đầu. Ông biết, gia đình đã vét sạch mọi thứ có thể bán. Biết rằng dù có làm quần quật đến chết, con số ấy vẫn là một ngọn núi không thể vượt qua.
Có những khoảnh khắc, con người buộc phải chọn giữa hy vọng mỏng manh và sự thật tàn nhẫn. Trương Lợi Dũng đã chọn sự thật. Nhưng ông không để con gái mình bước vào cái chết trong sợ hãi.
Ông đào một ngôi mộ nhỏ trước nhà.
Ban ngày, ông cùng con chơi trong đó, coi như một hố cát.
Ban đêm, ông nằm cạnh con, ngước nhìn bầu trời đầy sao.
Một lớn - một nhỏ, cùng tập làm quen với điều mà không ai trên đời muốn làm quen: chia ly.
Hình ảnh ấy lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc cuối năm 2016. Một người cha không cầu xin, không kêu than, chỉ lặng lẽ chuẩn bị nơi an nghỉ cho con mình.
Và phép màu đến.
Chỉ trong 32 giờ, cộng đồng mạng quyên góp được 800.000 tệ. Hy vọng, tưởng đã tắt, bỗng cháy trở lại.
Tháng 3/2017, em gái của Trương Tâm Tư là Trương Tâm Trấn chào đời. Cuống rốn của đứa trẻ trở thành món quà sinh mệnh. Ca ghép tủy thành công. Ba tháng sau, Tâm Tư hồi phục.
Năm 2020, Trương Lợi Dũng san phẳng chỗ đất, nơi từng đào mộ năm xưa làm thành "Vườn phép thuật Hướng Dương".
Năm 2025, Trương Tâm Tư khỏe mạnh, đi học tiểu học, yêu thích mỹ thuật và múa.
Người cha mở một tiệm nhỏ mang tên “Tiệm Hướng Dương”. Một phần lợi nhuận dùng để giúp những gia đình đang đứng ở ranh giới tuyệt vọng giống như ông năm xưa.
Có những người được cứu sống, không chỉ bằng tiền. Mà bằng lòng trắc ẩn của những người chưa từng quen biết.
Và có những người cha, khi đã chạm đáy đau đớn, lại chọn cách cho đi, để nỗi đau của mình không trở nên vô nghĩa.
Ngôi mộ trước nhà năm ấy đã biến mất. Nhưng nó mãi là nơi nhắc con người nhớ rằng: Khi lòng người chưa chết, phép màu vẫn còn đường đến.
VietBF@sưu tập