
Tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, báo hiệu giao thừa. Pháo hoa rực sáng ngoài trời, tiếng cười nói, hò reo vọng vào từ khu phố, nhưng trong căn phòng khách nhà ông Toàn, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Diễm, cô con dâu cả, ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, ánh mắt dán chặt vào tờ di chúc đang được luật sư đọc.
Bên cạnh Diễm là Tuấn, chồng cô, và gia đình em trai Tuấn. Tất cả đều im lặng lắng nghe. Ông Toàn, bố chồng Diễm, vừa qua đời cách đây một tháng sau một cơn bệnh đột ngột. Ông là một người đàn ông giàu có, và ai cũng biết ông rất yêu thương các con, đặc biệt là vợ chồng Diễm, những người đã chăm sóc ông lúc cuối đời. Mọi người đều ngầm hiểu rằng phần lớn tài sản sẽ thuộc về Tuấn và Diễm.
Luật sư Hùng, với giọng đều đều, đọc từng dòng: "...Toàn bộ căn nhà số 18, đường Nguyễn Du, trị giá ước tính 20 tỷ đồng, cùng với 5 tỷ đồng tiền mặt trong tài khoản, sẽ được chia đều cho hai người con trai là Tuấn và Tùng."
Diễm khẽ nhếch mép. Đúng như cô dự đoán. Căn nhà này là nơi cô đã bỏ bao công sức cải tạo, trang hoàng. 5 tỷ tiền mặt cũng là một khoản không nhỏ.
"Riêng đối với con dâu Nguyễn Thị Diễm..." Luật sư ngừng lại một chút, như để tạo sự kịch tính. Diễm nín thở. Đây rồi! Chắc chắn là một khoản lớn, hoặc một món tài sản giá trị nào đó. Cô đã chăm sóc bố chồng tận tình, từ bữa ăn đến giấc ngủ, dù nhiều khi cảm thấy mệt mỏi và phải gác lại công việc riêng. Ông Toàn là người tinh ý, chắc chắn sẽ không bạc đãi cô.
Luật sư tiếp tục, giọng rành rọt: "...Cha để lại cho con dâu Diễm... toàn bộ bộ sưu tập tem quý hiếm của cha."
Cả phòng khách chìm vào im lặng. Diễm cứng đơ người. Bộ sưu tập tem? Cô nhìn sang Tuấn, Tuấn cũng đang ngạc nhiên không kém. Bộ sưu tập tem đó, ai cũng biết là niềm đam mê duy nhất của ông Toàn mà không ai trong nhà quan tâm. Nó chỉ là những tập album cũ kỹ, chất đầy trong một góc tủ, chẳng ai nghĩ nó có giá trị gì ngoài mặt tinh thần đối với ông.
"Dạ... bộ sưu tập tem nào ạ?" Diễm lắp bắp hỏi, cố nén sự hụt hẫng và tức giận.
Luật sư Hùng nhẹ nhàng chỉ tay vào một góc tủ cũ kỹ, nơi có những cuốn album bìa da đã bạc màu. "Chính là bộ này đây, cô Diễm. Ông Toàn đặc biệt căn dặn phải để lại cho cô. Ông tin rằng cô là người duy nhất có đủ sự tỉ mỉ và kiên nhẫn để gìn giữ nó."
Diễm cố gắng giữ thái độ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô như có một ngọn lửa đang bùng lên. Một sự giật mình đến tột độ! Cô đã bỏ bao công sức, bao thời gian, vậy mà thứ cô nhận được lại là... một đống tem cũ?
Tuấn thấy vợ mặt tái mét, vội vàng lên tiếng: "Bố em... bố em có nói gì thêm về bộ tem này không ạ, thưa luật sư?"
Luật sư Hùng mỉm cười bí hiểm. "Ông Toàn có dặn thêm một câu cuối cùng. Ông nói: 'Hãy nói với Diễm rằng, giá trị thực sự của một thứ không nằm ở vẻ bề ngoài hay sự hào nhoáng, mà nằm ở sự trân trọng và khả năng khám phá của người sở hữu nó. Bộ tem này... sẽ mở ra một thế giới mà có thể con chưa từng nghĩ tới'."
Diễm vẫn còn đang giật mình với "món quà" bất ngờ này. Cô nhìn chằm chằm vào những cuốn album bụi bặm. "Một thế giới mà con chưa từng nghĩ tới?" Lời nói của bố chồng vang vọng trong đầu cô. Không biết đó là một lời tri ân, một lời châm chọc, hay một bí ẩn mà ông muốn cô tự mình giải đáp trong đêm giao thừa lạnh lẽo này? Cái giật mình ban đầu dần chuyển thành một sự tò mò khó tả.
VietBF@sưu tập